Một mối tương tư (Tập 1) - Chương 12 phần 1
Chương 12: Hoa quế đa tình
Nói ra
kể cũng lạ, chuyện cũ như thể từ tám trăm năm trước giờ đây lại ùa về cùng lúc
trong tâm trí. Từng chuyện, từng chuyện không hình ảnh nào là không rõ ràng,
bảo nàng làm sao không hốt hoảng. Cũng may vừa về đến phủ thế tử, liền có tiểu
nha hoàn chạy ra đón, nói là thế tử đã hồi phủ, đang sai Hồng Ngọc tìm nàng,
nên nàng chẳng còn suy nghĩ được gì nữa, vội vàng đi tới Giám Thiên các.
Lúc này
mới được nửa buổi chiều, sao thế tử lại về sớm như vậy? Thanh Thu đột nhiên
nghĩ đến việc hôm nay mình ra ngoài gặp người Bắc Vu, bất luận trước kia y là
ai, thì giờ trên danh nghĩa Ninh Tư Bình cũng là chủ nhân Thiên Phủ. Bắc Vu và
Nam Vu đứng ở thế đối lập, mặc dù giờ đang đàm phán hòa bình, nhưng không chừng
ngày nào đó lại đánh nhau, sau này vẫn nên ít gặp thì hơn.
Vừa tới
ngoài Giám Thiên các, Hồng Ngọc chặn nàng lại: “Thế tử e rằng đã bị cảm lạnh,
không được khỏe lắm. Muội cho người nấu mấy lần canh gừng giải cảm nhưng đều bị
thế tử mắng vì chẳng ra sao, bị người hất đổ.”
Thanh
Thu theo trực giác muốn né tránh: “Vậy thì lát nữa tỷ tới gặp người.”
“Muội
thấy tỷ lại nên chịu mệt mỏi một chút, làm bát canh gừng vào thăm mới phải.”
Một bát
canh gừng nóng hổi làm cũng chẳng mất mấy công sức, nhưng nàng bưng khay đứng
đứng ngoài cửa phòng thế tử hồi lâu vẫn không dám vào. Thanh Thu luôn cảm thấy
việc phải gặp gỡ Vệ Minh lúc này quá gượng gạo. Vì hắn mà trong phủ Thanh Thu
bỗng thành người nổi tiếng, ai ai gặp nàng cũng đều khách khí chào một tiếng,
“Thanh Thu cô nương.” Giờ nàng có đến thiện phòng cũng chẳng ai quản. Nàng chỉ
là một trù nương, cũng chỉ muốn làm một đầu bếp, có điều tình hình trước mắt
nàng không được làm chủ, trừ phi nàng tỏ ra cứng rắn với thế tử.
Sau cơn
mưa, gió mang hơi lạnh lùa vào phòng lớn khiến màn trướng tung bay, lập tức có
a hoàn đi đến đóng cửa sổ quanh phòng, thấy Thanh Thu đứng bên ngoài phòng thế
tử ngẩn ngơ, liền vội vàng mời nàng vào.
Đây là
lần đầu tiên Thanh Thu vào phòng thế tử, cúi đầu tránh tấm rèm cửa mà a hoàn
vén lên. Nàng ngước mắt nhìn thấy một thanh bảo kiếm treo trên tường bên phải,
một bộ khôi giáp sáng bóng lẳng lặng đặt trên bộ giá đỡ đặc chế, khiến cho
phòng ngủ đầy kim ngọc này cũng đượm mùi chiến tranh.
Vệ Minh
đang nửa ngồi nửa dựa ở đầu giường, thấy nàng vào, không khách khí nói luôn:
“Đừng nói với ta, nàng lại mang canh gừng vào đấy.”
“Đúng
là canh gừng, nghe nói thế tử bị lạnh, dù sao cũng nên dùng một ít thì hơn.”
Đại phu
đã đến khám và kê thuốc, không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi vài ngày là ổn. Hắn
là người luyện võ ít ốm đau, nay lại cảm phong hàn, có lẽ gần đây tinh thần lẫn
thể xác vô cùng mệt mỏi vì chuyện đàm phán hòa bình giữa hai nước.
Thanh
Thu thấy một chiếc bát không đặt cạnh giường, trong phòng thoang thoảng mùi
thuốc. Có lẽ thế tử uống thuốc rồi, nàng bưng bát canh gừng do dự, nếu đã dùng
thuốc thì bát canh gừng này không cần uống cũng được. Nàng đang định tìm chỗ để
đặt xuống. Vệ Minh không đợi a hoàn tới hầu, giơ tay đón lấy bát canh, uống cạn
một hơi. Cũng may lúc này bát canh không còn quá nóng, không đến nỗi khiến hắn
bị bỏng. Hắn uống thêm chút nước để súc miệng rồi khoát tay ý đuổi a hoàn trong
phòng lui ra, “Thanh Thu, nàng đến đây.”
Thanh
Thu đang ngắm nhìn cách bày biện trong phòng, một đôi ngọc khối được trạm trổ
độc đáo đặt trên trà kỷ, đều là những thứ tốt cả. Nếu là người bình thường thì
chắc chắn sớm đã giấu bảo bối này cho kỹ, chỉ có những vương công quý tộc mới
coi đây là đồ không đáng tiền mang ra bày trí. Vài năm trước nàng đã thấy nhà
họ Cao bày thứ này.
Lời của
thế tử nàng không thể không nghe, Thanh Thu theo lời hắn tiến lên phía trước,
lúc ấy mới nhận ra trong phòng chỉ còn lại hai người.
Ai cũng
nói nếu sức khỏe không tốt thì tâm trạng sẽ xấu theo, nàng cố gắng hết sức tỏ
ra ngoan ngoãn, kính cẩn nói: “Thế tử có gì dặn dò?”
Nhưng
Vệ Minh vẫn nhận ra sự bất an của nàng, chau mày nói: “Không cần làm bộ làm
tịch như thế, ta chỉ muốn nói chuyện với nàng, tự tìm một cái ghế ngồi gần lại
đây.”
“Vâng.”
Nàng chọn một chỗ cách giường không xa cũng chẳng gần rồi ngồi xuống, sau đó
tiếp tục ngắm đồ đạc bày biện trong phòng. Ban ngày ban mặt, cũng chỉ có thể
nói chuyện mà thôi.
Vệ Minh
nhân dịp này ở phủ nghỉ ngơi vài ngày, hắn thật sự không đủ kiên nhẫn để bàn
bạc với đám người tới từ Bắc Vu kia. Đã vậy lại còn phải bày ra bộ mặt hết sức
nỗ lực, mấy ngày nay hắn sớm đã muốn tìm cách thoát thân rồi. Hôm nay khó khăn
lắm mới được về nhà, nào ngờ bước vào phủ lại được tin Thanh Thu đã ra ngoài,
hơn nữa còn chẳng ai biết đi đâu. Mặc dù có người đi theo, nhưng hắn vẫn không
kìm được suy nghĩ nhiều, trong lòng buồn nên đã đuổi a hoàn mang thuốc vào tới
mấy lần.
Giờ
Thanh Thu đã về, khuôn mặt bình thản không nhận ra có điểm gì khác biệt, nhưng
hắn vẫn thấy có gì đó rất lạ.
“Nàng
đang nghĩ gì?”
“À, nô
tỳ đang nghĩ trận mưa này cuối cùng cũng tạnh.” Nàng thở dài một cái.
“Hình
như nàng không thích mưa, ta nghe nói sáng nay khi tỉnh dậy trông nàng rất mệt
mỏi.”
Xem ra
đúng là phải ngồi chuyện phiếm với hắn rồi, Thanh Thu bỗng thấy nhẹ nhõm hơn,
“Hôm nay trời mưa nên chẳng làm được gì, đương nhiên nô tỳ có chút uể oải.”
“Thế mà
ta lại tưởng nàng đang nhớ ta.”
Thanh
Thu suýt chút nữa thì ngồi không vững, hắn thường thích dùng những lời như thế
này để trêu nàng.
Không
biết nghĩ ra điều gì, đột nhiên Vệ Minh bật cười khẽ, vẻ buồn bực trên nét mặt
cũng tiêu tan hết, hắn dịu giọng hỏi: “Sao, đúng là không nhớ ta chút nào ư?
Cũng may ta và nàng chỉ một nụ hôn đã đính ước xong.”
Nhắc
đến chuyện này nàng càng đứng ngồi không yên, chỉ muốn chạy đến bịt miệng hắn
lại. Tuổi đã nhiều, tình cảm cũng đã có, những những chuyện xấu hổ như thế nàng
chưa từng dám nghĩ, huống hồ là nói ra? Vốn định coi chuyện xảy ra hôm ấy như
chưa từng tồn tại, không ngờ hắn lại nói trắng trợn như thế. Nàng lập tức đỏ
bừng mặt đáp: “Chuyện không có, xin người đừng nói bừa.”
Hôm nay
tâm trạng nàng có chút xáo trộn, nhất thời không chú ý, giọng nói cũng không
còn cung kính nữa, đến hai từ “thế tử” cũng quên không gọi, khiến khoảng cách
trở nên gần gũi thân thiết hơn.
Vệ Minh
chống đầu cố nhịn cười, hỏi: “Vậy được, nói cho ta biết sao trông nàng lại buồn
bã thế kia?”
“Cũng
chẳng có gì, chỉ là mỗi lần trời mưa thế này, nô tỳ đều cảm thấy rất buồn. Gia
phụ mấy năm trước cũng đã qua đời trong một ngày thời tiết như vậy. Khi ấy nô
tỳ mới mười lăm tuổi, vì bệnh tình của cha mà không thể tiếp tục theo học đàn,
thường xuyên ở cạnh hầu hạ người, trong phòng cha cũng ngập mùi thuốc…”
Mỗi lần
nhớ đến chuyện này, Thanh Thu đều cảm thấy vô cùng thê lương, từ nhỏ nàng đã
không được sống những ngày có đủ cả cha lẫn mẹ. Vừa trưởng thành, cha lại bỏ
nàng ra đi, nàng đã nếm quá nhiều đau khổ vất vả.
Vệ Minh
nhìn nàng đầy thương xót, giờ thì hắn đã hiểu vì sao nàng lại vào quận vương phủ
làm đầu bếp. Hắn từng gặp rất nhiều con cháu danh gia quyền quý, khi gia thế
còn hưng thịnh thì chẳng thiếu hữu hảo giai nhân bên cạnh, sau khi gia cảnh sa
sút rất nhiều người chỉ biết than thân trách phận, buồn chán sống qua ngày, rất
ít người có suy nghĩ phải tự lập tự cường, càng phải sống tốt hơn.
Vệ Minh
không biết trong lòng Thanh Thu đã nghĩ đến chuyện khác, thời gian cha nàng bị
bệnh rồi nằm liệt giường cho tới tận lúc lâm chung, nàng luôn có một nỗi sợ hãi
kỳ lạ với bệnh tật. Giờ thế tử lại nhiễm phong hàn cũng đang nằm trên giường,
liệu có nghiêm trọng không?
Từ đó
đột nhiên nàng nghĩ đến Ninh Tư Bình, cũng chính là Cao Hoằng Bình. Lần này
trùng phùng, nhìn y có phần yếu ớt của người mang bệnh, như thế bệnh đã nhiều
năm, liệu có nghiêm trọng không? Vừa rồi ở Vọng Giang đình, phản ứng của nàng
hình như đã khiến họ thất vọng, thậm chí còn chẳng buồn hỏi thăm mấy năm nay y
sống thế nào.
Người
thật sự thất vọng là nàng, thế mà y còn nghĩ tới việc muốn nàng phối hợp, nhìn
y đến đây đón Tuyết Chỉ, còn nàng phải mang theo danh xuất giá rồi theo phu
quân đến Bắc Vu nhào vào lòng y! Việc này khiến sự phẫn nộ của nàng lớn hơn cả
sự tò mò.
Nếu như
y xuất hiện bằng một cách khác thì sao? Không, không, lẽ nào nàng còn hy vọng y
tôn trọng hôn ước trước kia đến đây đón này về làm thê tử? Giờ đâu còn có
chuyện liên minh kết hôn nữa, Thanh Thu cũng đâu phải của hiếm. Nàng là quản
gia thiện phòng trong phủ quận vương, mặc dù giờ không còn như thế nữa, nhưng
tóm lại nàng cũng không cần sống dựa vào người khác. Trù nương thì đã sao, còn
đỡ đáng thương hơn là ngồi đợi có người tới cầu thân.
Nghĩ
đến đây nàng bỗng dưng có chút cảnh giác, nói với thế tử những chuyện này làm
gì. Cho dù hắn không phải là công tử quý tộc chỉ biết sống trong nhung lụa,
thiếu hiểu biết không có năng lực, nhưng cuộc đời này hắn hiểu được bao nhiêu?
Nên nàng làm bộ vô tình hỏi: “Ai cũng bảo mưa thu chỉ lất phất, thật không ngờ
hôm nay lại mưa to như thế. Thế tử giờ tinh thần đã khá hơn, không biết tối nay
muốn ăn gì?”
“Chẳng
muốn ăn gì cả.” Hắn định đứng dậy, nhưng cũng biết nếu không nghỉ ngơi tử tế
thì bệnh này càng lâu khỏi. Nằm mãi trên giường thật sự rất buồn chán, thức ăn
ngon tới đâu cũng chẳng thấy ngon miệng, xem chừng nói chuyện với nàng còn đỡ
buồn hơn. “Nói chuyện khác đi, bao nhiêu tuổi thì nàng theo Ngũ Liễu tiên sinh
học đàn?”
Thanh
Thu nghiêng đầu suy nghĩ, “Tám tuổi, khi ấy nô tỳ cảm thấy việc học này rất lạ
lẫm, nhưng ngày nào cũng luyện tập mấy tiếng đồng hồ, lại cực khổ. Nhưng tiên
sinh rất nghiêm, cuối cùng luyện nhiều tới mức ngày nào không chơi đàn lại thấy
như thiếu thứ gì đó.”
Vệ Minh
tưởng tượng đến cảnh một cô bé ngồi sau cây đàn, mặt nhăn mày nhó dùng ngón tay
nhỏ xinh gảy dây đàn. Bất giác hắn mỉm cười, đột nhiên nghĩ đến Tuyết Chỉ, vận
mệnh hai người bọn họ quả thật khác nhau một trời một vực. Một người là danh
gia, một người lại làm đầu bếp. Vệ Minh nhớ lại trước kia hắn từng hỏi nàng
rằng tại sao Tuyết Chỉ đến quận vương phủ lại đòi gặp riêng nàng, hai người nói
chuyện rất lâu, nàng chỉ nói rằng mình ngưỡng mộ Tuyết Chỉ. Nha đầu này nhìn
thì có vẻ điềm đạm thật thà nhưng tâm tư lại rất khó dò, Thanh Thu chưa bao giờ
trả lời thẳng thắn những câu hỏi của hắn. Mặc cho hắn trêu chọc, luôn tỏ thái
độ né tránh, hình như đúng là nàng không có ý định ở lại bên hắn. Nghĩ đến đây,
Vệ Minh lại thấy không thoải mái, ho khan một tiếng, “Miệng ta hơi khô, rót
chén trà qua đây.”
Đây là
sơ suất của nàng, trò chuyện cả buổi, nàng suýt thì quên mất bổn phận của mình.
Thanh Thu vội vàng đứng dậy rót trà dâng hắn, Vệ Minh nhìn nàng đứng cách mình
khá xa, chỉ giơ chén trà tới trước mặt hắn. Vệ Minh mỉm cười: “Đặt xuống đã, đỡ
ta đứng dậy rồi uống.”
Đỡ thế
tử đứng dậy? Thế chẳng sẽ phải chạm vào hắn ư? Rõ ràng vừa rồi hắn nửa nằm nửa
ngồi uống hết bát canh gừng, lúc này sao lại đòi đỡ dậy, đâu phải bị tàn phế,
cần người giúp đỡ? Có lẽ thế tử nhiều quy tắc, nàng đành đặt chén trà xuống,
tiến lên đỡ hắn.
Gần
nhau thế này, Vệ Minh nhìn nàng được rõ hơn, chiếc cằm nhỏ xinh xắn khiến cổ
họng hắn hơi thít lại, mái tóc đen còn buông sát người hắn. Vệ Minh để mặc nàng
đỡ bả vai mình, nhét một chiếc gối tựa sau lưng, rồi cẩn thận kéo chăn mỏng lên
đắp cho hắn. Vệ Minh vô thức, ngay sau đó hắn vòng tay ôm lấy người Thanh Thu
khi nàng định rời đi, khẽ dùng sức một chút đã đủ để kéo nàng vào lòng.
Đột
nhiên lại bị một nam nhân ôm trong lòng, Thanh Thu ngoài cảm thấy ngượng ngùng
tức giận ra, còn có cảm giác bất lực trong dự định. Sớm đã biết hắn sẽ nhân cơ
hội này mà động tay động chân, quả nhiên như vậy! Lòng đã có sự chuẩn bị đề
phòng, nên khi vừa bị hắn kéo vào lòng Thanh Thu đã lập tức giằng ra. Vệ Minh
không định khăng khăng không buông, để mặc nàng giằng ra một lúc rồi cũng buông
tay. Hắn chỉ cảm thấy phần mông nàng trườn qua dịch lại trên đùi mình mấy cái,
khiến hắn có cảm giác hồn xiêu phách lạc không thể nói bằng lời. Ở nhà thật
tuyệt, thời tiết này rất thích hợp để kề vai sát má với giai nhân, tìm chút lạc
thú mới phải. Không đợi Vệ Minh ngồi tưởng tượng, đã thấy Thanh Thu vừa nhảy
được xuống khỏi giường liền cần chén trà lên nhằm thẳng mặt hắn mà ném.
Vệ Minh
nghiêng người tránh được cái chén nhưng không tránh được nước trà. Nước trà
nóng bắn lên người khiến hắn hít một hơi thật sâu vì rát. Hắn thấy Thanh Thu
lại định cầm bát thuốc lên ném, nàng căn bản chẳng màng tới thân phận chủ nhân
phủ thế tử của hắn, biết mình đuối lý, Vệ Minh bèn ôm ngực kêu lên một tiếng
rồi ngã vật xuống giường.
Nàng đã
ra tay quá mạnh sao? Hình như cũng không ném phải chỗ hiểm nào, Thanh Thu giơ
cao bát thuốc do dự chưa dám ném, mấy ngày nay nàng không có cách nào đối phó với
sự tiếp cận lúc thì dùng lời lẽ dịu dàng cầu khẩn, lúc thì có chút vô lại của
Vệ Minh. Nàng không ghét hắn tới mức ấy, thậm chí còn chút động lòng, lại tôn
trọng hắn vì hắn là thế tử, nên khi đối mặt với Vệ Minh có chút nhân nhượng.
Nhưng vừa rồi là do cuống, lại không đủ kiên nhẫn, lẽ nào hắn cho rằng trước
kia nàng ở thiện phòng rèn luyện được kỹ năng này chỉ để ngắm thôi ư? Mặc dù
hiện giờ không có xẻng nấu ăn, nhưng cao thủ xuất chiêu, vạn vật đều có thể
dùng làm binh khí, chén trà bát thuốc cái nào cũng rất thuận tay!
Thấy
hắn vẫn nằm trên giường, bộ dạng như vô cùng đau đớn, Thanh Thu bắt đầu thấy
hoảng, đặt bát thuốc xuống, hỏi: “Thế tử, người sao thế?”
Việc
cần làm bây giờ là đỡ hắn dậy ngồi dựa vào đầu giường, rồi rút khăn tay ra lau
mồ hôi cho hắn. Thấy Vệ Minh ôm ngực, nàng do dự không biết có nên xoa ngực cho
hắn không.
Vẻ mặt
đối phương như đang cố gắng chịu đựng đau đớn, Vệ Minh hít một hơi thật sâu
đáp: “Canh gừng nàng mang tới có vấn đề, ta cảm thấy ngực đau thắt.”
Nói
mãi, nói mãi, hơi đã đuối, trán lại rịn mồ hôi, Thanh Thu sợ tới mức tay chân
luống cuống, “Sao có thể thế được, để nô tỳ gọi đại phu…”
“Không
cần đâu, là độc…”
Độc?
Lần trước chẳng qua nàng chỉ muốn dùng các loại thực vật kỵ nhau để hắn chịu
khổ sở một chút, nhưng không thành công còn khiến nàng suýt phải chịu đòn. Lần
này lại có độc, vậy nàng có thể sống không? Tai họa này, chết cũng không chịu
buông tha nàng, nhưng độc ở đâu ra chứ, do kẻ thù của hắn hạ độc? Nàng lật mí
mắt cửa thế tử lên, rồi thuận tay sờ từ trán xuống lông mày lông mi đến mũi
miệng của hắn một lượt, chẳng phát hiện ra điều gì lạ thường.
Vệ Minh
vốn đang nhắm chặt mắt vì đau đớn, đột nhiên mở trừng mắt, nhìn thẳng vào đôi
mắt đang kề sát mặt mình của Thanh Thu, cười đầy mê hoặc, “Nàng sờ buồn quá...”
Cuối cùng
nàng cũng hiểu ra, xì một tiếng đẩy hắn: “Thế này mà bảo là bị bệnh ư? Nô tỳ
thấy người khỏi rồi đấy.”
“Tương
tư ngấm vào tận xương cốt rồi, độc trong canh gừng nhất định là muốn hại ta
tương tư đau khổ tới chết. Thanh Thu, ra đối với nàng tình sâu nghĩa nặng, lẽ
nào nàng không nhận ra?”
Nàng
chẳng mảy may rung động, xoa cánh tay, nói: “Người nói khiến nô tỳ rùng hết cả
mình, chắc bệnh trên người thế tử đã chuyển sang nô tỳ, giờ nô tỳ đang lạnh như
bị sốt rét đây.”
“Nàng
đừng nói, ta nói chuyện một lúc đi, ra đầy mồ hôi, giờ đỡ nhiều, canh gừng đúng
là hiệu quả.” Vệ Minh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng không chịu
buông, nhìn nàng chớp mắt. “Lạnh lắm phải không, để ta sưởi ấm cho nàng.”
Thanh
Thu chẳng qua là nhất thời lỡ mất tuổi xuân, lỡ mất thời điểm xuất giá. Nàng
vẫn luôn cho rằng mình sẽ tìm được một nam nhân nghiêm túc thích hợp để gả,
giúp tướng công dạy dỗ con cái, từ đó sống một cuộc sống bình yên hạnh phúc.
Nhưng
hôm nay nàng chẳng có chút thanh danh nào, đã ở cùng phòng qua đêm với thế tử,
bị hắn khinh bạc. Có điều làm sao có thể nghiêm túc nói với Vệ Minh rằng, mình
không phải loại người dễ dãi, sau này nàng còn muốn xuất giá, cứ thế này sao
nàng có thể thành thân được? Đúng là trứng chọi đá, nàng không phải a hoàn nô
bộc, đâu thể trở thành người của thế tử, nhưng kiên quyết liệu có ích không?
Cùng lắm sự kiên quyết mang lại cho nàng một thân phận, một thân phận được coi
là vinh dự trong mắt người ngoài, giống như nhị phu nhân của quận vương vậy,
làm tiểu thiếp của hắn.
Thế tử
cũng không còn ít tuổi nữa, quận vương phi đang trù tính việc tìm thê tử cho Vệ
Minh, đương nhiên Thanh Thu không thể làm chính thê của hắn, thân phận không
xứng. Nàng không thể làm chính thê của hắn, thỏa mãn với cuộc sống của mình,
yêu cầu của nàng không nhiều không ít, đều là những suy nghĩ rất bình thường.
Nhưng nàng lại vô cùng căm hận việc làm thiếp cho người ta, Thanh Thu không
muốn sống như nhị phu nhân, đợi hắn mười ngày nửa tháng tới sủng ái một lần.
Cuộc sống như thế có lẽ rất nhiều nữ tử vẫn đang sống, nhưng nàng sẽ phát điên
mất.
Nàng
chỉ muốn làm thê tử của một nam nhân, luôn cầm tay mình, cùng sống với nhau tới
già. Cúi đầu nhìn cả hai đang nắm chặt tay nhau, Thanh Thu nghĩ, đều tại nàng,
ngay từ đầu nàng nên kiên quyết dứt khoát tỏ thái độ với hắn, thì bây giờ cũng
không cần phải oán trách người ta đàm tiếu mình.
Nàng
suy nghĩ rồi nghiêm mặt nói: “Thế tử hà tất phải mang Thanh Thu ra làm trò đùa,
nô tỳ và người cách biệt quá xa. Cứ tiếp tục thế này, về lễ không hợp, mà cũng
vô ích.”

