Một mối tương tư (Tập 1) - Chương 14 phần 2
Vệ Minh
nghĩ mãi nghĩ mãi bất giác thấy không yên tâm, sau tối qua, sẽ có hai khả năng:
Một là Thanh Thu toàn tâm toàn ý thuộc về hắn, từ đó nàng sẽ ở lại; hai là có
thể nàng sẽ thấy mất mặt, bắt đầu né tránh không muốn gặp ai… Lập tức hắn chẳng
còn tâm trạng đâu mà ngắm cảnh bên ngoài nữa, lệnh cho xe ngựa hồi phủ.
Vừa
quay về, Vệ Minh đã cho người gọi Thanh Thu đến, nhưng tìm khắp Giám Thiên các
cũng không thấy nàng đâu. Hỏi bọn tiểu nha đầu chẳng kẻ nào biết, chỉ nói Thanh
Thu cô nương chắc chắn còn trong phủ, chỉ là không biết ở đâu thôi. Hồng Ngọc
thấy sắc mặt không vui của thế tử, bèn nói: “Các ngươi hầu hạ cô nương kiểu gì
thế, đến cô nương đi đâu các ngươi cũng không biết, chưa biết chừng có ngày
ngay cả bản thân mình các ngươi cũng đánh mất?”
Hai nha
đầu cúi đầu không dám trả lời, mặc dù bị đưa sang đây hầu hạ Thanh Thu nhưng
trong mắt họ, Thanh Thu chẳng qua cũng chỉ là một cô nương không danh không
phận. Nàng chẳng cao sang hơn họ bao nhiêu, hơn nữa Thanh Thu vốn không thích
có người hầu hạ bên cạnh, thường đuổi họ ra phòng ngoài, một mình ở phòng
trong, nên họ rất rảnh rỗi. Sáng nay khi tỉnh dậy, không thấy Thanh Thu trong
phòng, họ cũng không để ý, giờ hối hận khóc lóc thảm thiết, từ nay không dám
không quan tâm đến nàng nữa.
Vệ Minh
đâu đủ kiên nhẫn đứng nhìn Hồng Ngọc giáo huấn hai nha đầu, phất tay áo bỏ đi.
Hồng Ngọc cũng đi theo bẩm báo: “Thế tử, vương gia cho người tới báo, muốn thế
tử về bên đấy một chuyến, vương phi rất nhớ người.”
Vệ Minh
nghĩ, đúng là gần chục ngày nay cũng không về vương phủ. Thời gian trước bận
rộn lo lắng cho việc đàm phán hòa bình có lơ là thăm hỏi phụ mẫu thì vẫn tha
thứ được. Gần đây bản thân chỉ chăm chăm việc tiếp cận Thanh Thu, mà không màng
gì tới cha mẹ ở cùng trong một thành, sau khi rời khỏi quận vương phủ, hắn rất
ít khi về vấn an, thật là bất hiếu.
Nhất thời
không tìm thấy Thanh Thu, hắn cũng chẳng lo lắng, bởi vì hắn sớm đã bố trí hai
thuộc hạ bám sát theo nàng không rời, chắc ba người bọn họ cũng chưa ra khỏi
phủ. Đương nhiên Vệ Minh sẽ không chạy loạn đi tìm nàng như tối qua, như vậy
quá mất mặt, hắn đành buồn bực đi đi lại lại trong thư phòng, tiếp tục cho
người tìm kiếm. Phủ thế tử không xa hoa nhưng cũng không nhỏ, tối qua là do ý
trời nên hắn mới gặp Thanh Thu bên thuỷ tạ. Chỉ có điều ông trời đã có ý giúp
hắn, sao sau đó lại làm gián đoạn chuyện tốt của hắn chứ?
Thanh
Thư đưa theo một người vội vã vào cầu kiến, thì ra là một quản gia ở quận vương
phủ, lần này ông đến chuyển lời của quận vương. Chuyện đoàn sứ giả Bắc Vu gặp
thích khách tối qua đã đến tai quận vương, nghĩ đến việc con trai mình có tham gia
vào quá trình đàm phán, lo lắng vô cùng, mới cho người tới mời hắn về phủ một
chuyến. Chẳng mấy khi người cha nhàn tản của hắn mới nhớ hắn đến mức này, Vệ
Minh đột nhiên nghĩ ra vừa rồi Hồng Ngọc cũng nói quận vương phi có mời. Hai
người đó, một vì việc công, một vì hôn sự của hắn, không hẹn mà cùng gọi Vệ
Minh hồi phủ.
Điều mà
quận vương phi muốn là Vệ Minh sớm thành thân với Linh Ngọc, chủ ý này quá
hoang đường. Hắn không muốn nghe theo, hắn và Linh Ngọc từ nhỏ không lớn lên
cùng nhau, giữa họ vô cùng xa lạ. Lần này gọi Vệ Minh về chắc chắn vì việc của
Thanh Thu, xem ra từ nay về sau, bao gồm cả chuyện xảy ra hôm qua, mọi động
tĩnh giữa hắn và nàng, bên phủ quận vương đều biết hết. Cũng tốt, đi xem họ
phản ứng ra sao. Việc cần gấp trước mắt bây giờ là giải quyết việc đàm phán hòa
bình.
Sau khi
cho quản gia bên quận vương phủ về, Vệ Minh chuẩn bị thay y phục đến phủ Kinh
Đô, kiểm tra xem việc điều tra án có manh mối gì không. Đến này hắn không dám
khẳng định thích khách có liên quan tới Nam Vu hay không.
Quản
gia Thanh Thư vội vàng ngăn hắn lại, nói: “Thế tử đừng cuống, người mới ở ngoài
về, dù vội tới đây cũng phải dùng cơm đã, nô tài cho người của thiện phòng đi
chuẩn bị rồi, sẽ xong ngay thôi.”
Lúc này
Vệ Minh mới nhớ ra mình chưa ăn cơm, tối qua ăn phải những món có “lửa”, chẳng
trách sáng nay không đói lắm.
Khi
người của thiện phòng mang đồ ăn tới, Vệ Minh thoáng sững lại, chính là Thanh
Thu bưng khay đồ ăn bước vào, một bát cháo trắng, và mấy món ăn đi kèm. Hắn ở
đây đang tìm người đến loạn cả lên, còn nàng lại chạy vào bếp.
Vừa vào
thư phòng, lại bị hắn nhìn đến đỏ cả mặt, Thanh Thu đi tới trước bàn, cúi đầu
dọn dẹp một chỗ trên bàn, đặt đồ ăn xuống, rồi nhỏ giọng nói: “Thế tử vất vả
rồi, mời dùng cơm.”
Vệ Minh
rất tò mò muốn biết Thanh Thu nghĩ thế nào, tối qua vội vội vàng vàng bỏ nàng
lại rồi đi, theo lý mà nói cho dù nàng không oán trách, cũng nên giận hắn. Vừa
rồi Vệ Minh còn tưởng chừng nàng xấu hổ trốn mất không dám đối mặt với mình,
sao đột nhiên bộ dạng lại dịu dàng như nước vậy, thà rằng nàng cứ mặt lạnh mày
nhạt đuổi hắn đi còn hơn. Nhưng Thanh Thu tiếp tục mỉm cười hết sức lễ phép
nói: “Thế tử yên tâm, mấy món này chỉ có tác dụng giải nhiệt, sức khỏe của
người… không sao cả.”
Bữa
sáng không cần quá thịnh soạn, quý ở tấm lòng, nàng cố ý làm cho Vệ Minh những
món này chính là vì muốn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của hắn, trong lòng có phần
buồn cười, biết rằng mình làm thế sẽ khiến hắn bất ngờ.
Vệ Minh
bắt đầu thấy bối rối, lẽ nào Thanh Thu tối qua chỉnh hắn, cho hắn dùng những
món tráng dương tăng cường sinh lực, hôm nay sáng sớm đã dậy, chỉ là vì muốn
làm cho hắn mấy món “giải nhiệt” hay sao? Thật sự quá quan tâm, quan tâm tới
mức chẳng giống nàng gì cả.
Bình
thường Thanh Thu là một người ưa làm biếng, lúc nào cũng chỉ thích ngủ, lần đầu
tiên khi hắn gặp nàng, lúc đó Thanh Thu đang ngủ. Hôm nay lại dậy sớm như vậy,
điều đó chứng mình rằng, hắn đã khiến nàng vô cùng bối rối.
Tục ngữ
có câu, thứ khó tiêu thụ nhất chính là ơn của mỹ nhân, xem ra hắn phải từ từ
thích ứng thôi. Tóm lại là hôm nay Thanh Thu rất không bình thường, Vệ Minh
thăm dò nắm lấy tay nàng, Thanh Thu lại không hề phản đối, còn cúi đầu cụp mắt
im lặng không nói gì, cứ như thế đây là việc hết sức đương nhiên. Hắn bỗng thấy
thiếu tự nhiên, không còn đùa cợt nữa, nghiêm túc nói: “Thế là sao?”
Sao?
Thanh Thu cũng cảm thấy mình rất không bình thường, mặt thản nhiên đáp: “Cũng
chẳng có gì, thực ra đây là bổn phận của nô tỳ mà thôi.”
Nói đến
câu cuối cùng, ngữ khí có chút ngượng ngập, nàng đang hối hận, nghĩ bao lần
rằng đời này phải tìm được một lang quân như ý, không ngờ cuối cùng lại gặp một
chủ nhân thế này. Đương nhiên không phải thế tử kém cỏi, bao nhiêu nữ tử đợi vị
quý nhân anh minh thần vũ này liếc mắt nhìn một cái kia kìa. Nàng cứ từ chối
hết lần này tới lần khác thì thật không biết điều, không chừng còn bị người ta
nghĩ mình giả bộ cũng nên.
Tô Diệu
từng nói với nàng rằng, chuyện gì cũng nên hỏi trái tim mình trước. Thời gian
đầu, nàng không hiểu trái tim mình đang nghĩ gì, giờ cũng vẫn không hiểu. Nhưng
cơ thể nàng thật thà hơn trái tim nhiều, chuyện tối qua cho thấy nàng không
phải không có cảm giác với thế tử. Cũng có thể đối với Vệ Minh mà nói, chuyện
ấy chẳng là gì cả, nhưng nàng là nữ tử, suy nghĩ về lễ tiết đã trở thành
thâm căn cố đế. Dù gì cũng đã có những hành động thân mật với hắn, thế thì
từ nay về sau nàng coi như đã là người của thế tử rồi, lẽ nào nàng còn dám vác
mặt đi thành thân với người khác ư? Thanh Thu phải cắn chặt răng, hít một hơi
thật sâu để đưa ra quyết định này. Vài phần muốn chấp nhận, vài phần lại không
cam tâm, nửa đêm còn lại nàng ngủ không yên giấc, trời vừa sáng đã tỉnh. Nghe
tiếng gió tiêu điều thổi qua lá cây bên ngoài cửa sổ, Thanh Thu đột nhiên nghĩ
thông hẳn, đời người không quá dài, chỉ vài lần mười năm mà thôi, lẽ nàng muốn
cứ do dự cả đời thế này?
Nếu sau
này hắn không đối xử tử tế với nàng, cùng lắm nàng sẽ bỏ đi, có phải nàng không
thể tự nuôi bản thân đâu. Làm như vậy cũng không nhất định là vì nàng nghĩ cho
đại cục, chỉ là ép bản thân đừng nghĩ quá nhiều, nghĩ quá xa mà thôi.
Đã lâu
rồi Thanh Thu không vào bếp, nàng cũng ít khi đến thiện phòng của phủ thế tử.
Hai thuộc hạ của Vệ Minh lúc nào cũng theo sát phía sau nàng, nên không ai dám
ngăn cản nàng cả. Thanh Thu muốn đi đâu thì đi, quản gia thiện phòng còn chưa
dậy, những người khác lại càng chẳng dám nói gì, để mặc nàng trổ hết tay nghề
trong bếp. Hai thuộc hạ đó theo Thanh Thu từ đầu tới cuối, nàng cũng thấy khổ
thay cho họ, nhưng không dám đuổi đi, chỉ đành để mặc hai người ấy theo mình.
Thấy
tâm trạng của nàng có chút u ám, Vệ Minh thở dài, đứng dậy kéo nàng lại: “Gì mà
bổn phận với không bổn phận, ta thật sự muốn nàng suy nghĩ được như thế này, ta
sẽ bớt lo lắng hơn. Dù nàng không làm vậy, chỉ cần trái tim nàng ở bên ta là
được rồi.”
Thanh
Thu không nói gì, có chút chán nản, nên không đáp lời, chỉ nghe hắn nói tiếp:
“Nàng có biết là vừa về tới phủ ta liền cho người tìm nàng, lại không thấy nàng
đâu, ta tưởng... tưởng nàng xấu hổ...”
“Chuyện
đó, thế tử hãy dùng cơm trước đã, nguội rồi sẽ mất ngon.” Thanh Thu sợ thế tử
sẽ nói những lời đáng xẩu hổ gì khác, nên vội vàng lảng tránh. Hắn vì chuyện
Ninh Tư Bình gặp thích khách mà cả đêm không về, Thanh Thu thật muốn hỏi thăm
xem tình hình ra sao, nhưng lại cảm thấy không ổn, vô duyên vô cớ khiến người
ta thắc mắc tại sao nàng quan tâm tới những việc này làm gì. Dù sao cũng là
người từng rất quan trọng trong đời nàng, biết y vẫn còn sống, không thể không
nghĩ, chuyện này có chút mâu thuẫn, rốt cuộc nàng có nên hỏi hay không?
Vệ Minh
không nhiều lời, ngồi xuống dùng cơm, trước khi ăn còn hỏi đầy gian xảo: “Trong
đồ ăn hôm nay, có gì cổ quái không?”
Hắn nói
cứ như thể nàng có ý xấu không bằng, thật uổng công nàng đã dậy sớm chuẩn bị
những món này, Thanh Thu lập tức đáp: “Thật là, nô tỳ là ai chứ, thân mang tội,
nấu cơm không có độc mới kỳ quái. Thế tử người đừng ăn, đến lúc xảy ra chuyện
đừng trách nô tỳ đấy.”
“Có độc
thì cũng là độc tương tư, ta muốn thế, ha ha.”
Còn
chưa ăn xong, bên ngoài đã thấy có tiếng lao xao vọng vào, các nơi trong kinh
lục tục đưa thiệp tới, có lẽ họ đã biết tin đoàn sứ giả Bắc Vu hôm qua xảy ra
chuyện nên mới hành động. Phe chủ chiến trong triều, họ sớm đã mong hắn có
chuyện, ngoài ra còn có cả những kẻ nhàn rỗi muốn tới kết giao quan hệ nhân
việc này. Trong số đó còn có cả thiệp của Tống Củng, theo lý đây là bằng hữu
tốt huynh đệ gần gũi với Vệ Minh, muốn đến thì đến, cần gì phải gửi thiệp.
Nhưng vì chuyện của Khổng Lương Niên, Tống Củng từng nhờ Huống Linh Ngọc lén
chuyển lời, trong lòng hắn cảm thấy hổ thẹn, luôn cảm thấy không phải với Vệ
Minh. Hơn nữa Khổng Lương Niên bỗng nhiên thay đổi thái độ, nói với hắn rằng có
lẽ do việc cầu thần không thành nên đã quyết định chấm dứt. Trong lòng Tống
Củng nhẹ nhõm đi nhiều, ngay sau đó lại nghĩ đến chuyện riêng của mình, không
biết ý của Linh Ngọc tiểu thư ra sau. Hắn hạ quyết tâm mời Vệ Minh một bữa, xem
có khả năng gì không.
Vệ Minh
gạt đám thiệp sang một bên, xem ra mấy ngày tới hắn không có cả thời gian để
cầm bàn tay nhỏ nhắn của Thanh Thu, hay trêu chọc nàng vài câu nữa rồi. Thôi
cũng đành, hắn nên qua gặp cha mẹ trước, nhanh chóng kết thúc việc đàm phán hòa
bình này mới có thể sống những ngày yên ổn.
Cuối
thu lá vàng rụng đầy, mấy ngày nay Thanh Thu sống rất yên bình, phần lớn thời
gian nàng không thường gặp Vệ Minh, cũng có thể đây là cuộc sống sau này mà
nàng phải đối mặt, nàng và đám ca vũ kia có khác gì nhau? Bỗng nhiên gặp hắn,
nghe nói Tuyết Chỉ muốn chúc mừng sinh thần của nàng, thế là sao? Sinh thần của
nàng từ bao giờ lại khiến người khác phải hao tâm tổn trí phải làm tiệc chúc
mừng? Nhưng cũng qua đó mà nàng biết có lẽ Ninh Tư Bình không có gì đáng ngại,
vị hôn thê tốt của y lại có lòng muốn làm những chuyện này.
Nàng
biết Vệ Minh vừa về quận vương phủ một chuyến, nhưng không biết nói những gì,
khi thấy hắn cũng không nhìn ra có gì vui vẻ. Ngược lại, lão quản gia cho người
gửi lời bảo nàng hôm sinh thần thì về nhà. Dù sao nàng đã khỏi ốm rồi, sớm nên
về thăm dì Lưu Hoa, không thể trì hoãn mãi được. Thế cũng tốt, còn bữa tiệc của
Tuyết Chỉ, nàng thật sự không muốn đi.
Nhị phu
nhân lâu ngày không gặp cũng cho Lục Châu đến thăm nàng, còn mang theo rất
nhiều vải vóc, đồ phấn son trang điểm đắt tiền nữa chứ. Nghe nói mấy ngày trước
Thanh Thu bệnh, nên không tiện tới thăm nàng, giờ bù cho nàng, đồng thời cũng
là chúc mừng sinh thần của nàng trước.
Điều
này khiến Thanh Thu thấy được sủng ái mà thất kinh. Đầu tiên là làm mai cho
nàng, sai đó nàng rời phủ thì bên đó biệt vô âm tín, giờ những hành động này
của nhị phu nhân lẽ nào lại là muốn nhắc tới chuyện đó? Ngàn lần không muốn,
nàng không muốn gả cho người đó chút nào cả. Còn cả sinh thần của nàng nữa, trở
thành ngày quan trọng từ bao giờ thế, sao hết người này tới người kia đòi chúc
mừng?
Lục
Châu vẫn ăn mặc trang điểm lòe loẹt như trước, thứ duy nhất thay đổi chính là
thái độ của cô ta. Trước kia khi nói chuyện bao giờ cô ta cũng ngẩng cao đầu,
bộ dạng coi thường người khác, bây giờ lại tỏ ra thân mật vô cùng. Lục Châu cứ
cầm tay nàng một câu Thanh Thu cô nương, hai câu Thanh Thu cô nương, giọng điệu
hết mực ngưỡng mộ, khen nàng có phúc.
Không
thể không thừa nhận Lục Châu quả là người có tài ăn nói, sau khi thế tử chuyển
khỏi quận vương phủ, tình hình lớn nhỏ trong phủ cho tới việc mấy hôm trước thế
tử gặp vương phi đều được cô ta kể lại tường tận. Cuối cùng Thanh Thu cũng hiểu
được lý do vì sao cô ta tới, thì ra muốn thay nhị phu nhân tới lấy lòng nàng.
Nhị phu
nhân còn có thể làm gì? Đời này nàng ta luôn coi việc chống đối quận vương phi
là niềm vui của mình, chắc chắn quận vương phi bất mãn với nàng ta, nên mới
khiến nhị phu nhân hao tâm tổn trí thế này.
Trong
lòng Thanh Thu thầm cười nhạt, muốn dùng nàng làm bia đỡ ư? Chuyện này mãi mãi
là việc cho dù có cố gắng thế nào cũng không thể lấy lòng, là vì thế tử ư? Còn
mang tặng cả phấn son, cho rằng nhan sắc của nàng không đủ ư?
Dù phẫn
nộ nhưng nàng không dám nói, đành phải im lặng, người duy nhất nàng nhớ chính
là tiểu quận chúa không biết bây giờ thế nào, đáng tiếc cơ hội gặp cô bé nàng
cũng không có. Thanh Thu quay sang hỏi thăm tình hình gần đây của những người ở
thiện phòng, quản gia mới được bổ nhiệm là người ở trong cung, tính tình ghê
gớm, đến Lục Châu cũng không dám làm căng với vị quản gia ấy. Ngưng Vũ và Hàm
Yên sớm đã không còn quyền ghi chép sổ sách, mà làm những việc lặt vặt cùng bọn
a hoàn. So với những người này, thì việc Thanh Thu cầm xẻng gõ người khác, hoặc
mắng mỏ vài câu cũng chẳng là gì to tát. Bọn họ đều nhớ tới mặt tốt của Thanh
Thu, nhưng người ta được thế tử để mắt, sau này có số làm quý nhân, sao có thể
quay về quận vương phủ làm quản gia chứ.
Số tốt
sao? Điều này thì Thanh Thu không dám chắc chắn, nhưng có một việc nàng có thể
khẳng định, dù có muốn quay về những ngày tiêu dao trước kia cũng là chuyện
không thể nữa.
Đêm rất
lạnh, phòng Thanh Thu lại cực kỳ ấm, phủ thế tử lắp ống dưới đất, ngày ngày
đúng giờ là đốt lửa để đưa khí nóng qua ống ngầm dưới đất vào phòng, nên vô
cùng dễ chịu. Đây là thứ quý hiếm do thế tử mang về từ biên ải, nghe nói mấy
năm nay Bắc Vu mới hưng thịnh, cũng chỉ có những người giàu mới dùng được thứ
này. Có điều mùa đông ở Nam Vu lạnh tới đâu thì cũng không thể có người chết
cóng, cùng lắm có hai ba tháng là sẽ có cảm giác ớn lạnh mà thôi.
Do
chuyển vào ở trong Giám Thiên các nên Thanh Thu cũng được hưởng lây, coi như
đây là một trong những “phúc lợi” của nàng có được sau khi thế tử để mắt tới.
Gọi là
một trong những “phúc lợi”, bởi vì chỉ trong một thời gian ngắn, liên tục quà
cáp được gửi tới tận phòng nàng, mà lại còn đều vì một lý do. Đám người hầu
mang quà tặng tới nói, đây đều là quà sinh thần tặng cho nàng. Ai tặng? Chẳng
ai nói, thực ra không cần nói nàng cũng biết, ngoài thế tử thì còn ai nữa.
Trong lúc bận rộn trăm công nghìn việc thế mà hắn vẫn còn có thời gian nghĩ đến
nàng nên Thanh Thu cũng không đành từ chối.
Từ nhỏ
tới lớn không phải nàng chưa từng được nhận quà, nhưng nhiều như thế này thì
đúng là lần đầu tiên, nhất thời vô cùng cảm động, trong vòng ba năm để tang cha
không thể nào có người tới chúc mừng sinh thần, cho đến tận khi vào quận vương
phủ, mới có mấy người thân cận bên cạnh để ý nhớ đến. Nếu không thì từ xưa tới
nay nàng cũng chẳng quá để ý tới sinh thần mình.
Đột
nhiên bây giờ có người coi trọng ngày sinh thần của nàng, niềm vui lấn át cả sự
lo lắng, ai lại muốn cô độc chẳng có người nhớ tới chứ? Sinh thần năm nay khác
biệt như vậy, hà tất phải làm thế tử mất hứng.
Thanh
Thu chọn mấy thứ có thể dùng được cho mình, còn lại để người ta thu dọn mang
đi. Hôm nay trong đống quà được mang tới, có một thứ mà nàng không biết gọi là
gì. Nhìn giống như con thú nhỏ, nhưng được làm bằng hoàn toàn bằng vàng, trên
lưng mang một hạt gỗ màu đỏ đậm, phát ra mùi hương nhè nhẹ. Nàng thích nhất thứ
này, cầm trong tay chơi mãi không nỡ đặt xuống, đến tối châm đèn lên rồi vẫn
còn ngồi ngắm, không nghĩ ra tại sao viên gỗ ấy hình như còn phát sáng.
Nàng
nhìn tới chảy nước mắt mà cũng không biết là thứ gì, đành lên giường đi ngủ.
Trải qua buổi tối kinh hồn bạt vía lần trước, mỗi lần trước khi đi ngủ Thanh
Thu đều phải làm một việc, đó chính là kiểm tra xem cửa sổ đã đóng hay chưa.
Tối nay cũng không ngoại lệ, sau khi nàng kiểm tra hết xong mới yên tâm thổi
nến lên giường, nửa đêm nàng đang ngủ rất say, thì có tiếng người khẽ đánh
thức.

