03. Chuyện về Sir John Falstaff - Phần 1

2.
Chuyện về Sir John Falstaff.

Nếu có một thần dân
nào của cái nước Anh vui vẻ này đáng bị treo cổ một trăm lần nhưng lại chẳng
bao giờ bị thì đó chính là xơ(1) John Falstaff. Xơ John Falstaff là
một gã cao lớn, to béo, lông màu hung và da màu đỏ, đổ mồ hôi, thở hổn hển,
nhát gan, khoác lác, say rượu và tham ăn, là kẻ mà người ta luôn bắt gặp trong
tất cả các quán rượu, quán ăn, cao lâu, nhà thổ. Thay vì tu tỉnh khi trở nên có
tuổi tác, chưa bao giờ ngài sống cuồng nhiệt như vào lúc ngài sắp được lục tuần
và thấy trên đầu mình nhiều sợi tóc bạc. Không có gì khiến ta có thể hình dung
nổi sự đam mê của ngài đối với môn ẩm thực. Bạn bè của ngài thường nói rằng cái
bụng của ngài to bằng cả một khoang tàu và chứa cả chuyến hàng của một bác lái
buôn rượu Bordeaux(2).

(1)
Xơ (sir): ngài.

(2)
Bordeaux: một thành phố ở Pháp, rượu vang vùng này rất nổi tiếng.

Chế
độ ăn uống đó không chỉ làm cho ngài bị bệnh thống phong làm cho ngài đau nhói
khi đánh nhau mà còn làm cho ngài phì nộn khác thường, và về cái khoản này, bạn
bè của ngài cũng tặng cho ngài những lời châm chọc không bao giờ dứt. Nào là từ
nhiều năm nay, ngài không thể nào nhìn được hai cái đầu gối của mình dù rằng ngài
cả quyết một cách tỉnh bơ rằng ngày trước, ngài gầy như que củi(3);
rằng cái khối thịt nhão nhẹt của ngài làm sập hàng đống giường và ngã quỵ không
biết bao nhiêu con ngựa. Ngài cũng là kẻ say mê trò chơi xúc xắc và chí ít một
tuần chơi đủ cả bảy ngày. Gian xảo và nịnh hót, ăn trộm và cướp giật dọc đường,
đi trấn lột mà lại hèn nhát, ngài có thể mỗi tuần lễ hứa hươu hứa vượn với một
bà gái già rằng ngài sẽ cưới bà ta, để rồi đục khoét túi tiền của bà già trong
khi “chờ đợi ngày cử hành hôn lễ”. Cái bụng của ngài sống nhờ cái lưỡi ngài,
khoác lác một tấc đến trời - chỉ chùn lại khi bị ăn đòn - dù là để khỏa lấp sự
hèn nhát của ngài và huyênh hoang rằng ngài là người lính dũng cảm nhất trong
thời hiện đại, vì ngài “khiêm tốn” chỉ nhượng bộ trước Jules César(4)
là vị tiền bối lừng danh của ngài.

(3)
Nguyên văn: ngài có thể chui qua cái nhẫn của vị phán quan.

(4)
Jules César (101, - 41 trước CN) vị tướng nổi tiếng của La Mã.


vĩ nhân theo cung cách của ngài, xơ John là đầu đảng một băng cướp. Bốn, năm
thằng vô lại, những tên chí cốt với ngài; giúp ngài đêm sáng trăng thì cướp
giật túi tiền, trấn lột những lái buôn giàu có, đánh lính tuần tra, còn ban
ngày thì đi xài tiền và nốc rượu, ngốn gà thiến, chim trĩ, bánh bao và ba-tê.


không như người ta tưởng, bọn chúng không phải là bọn khố rách áo ôm đâu, bởi
vì tên thứ nhất trong bọn chúng, Hal, không phải ai khác mà chính là con trai
của vua Henri đệ tứ và là người sẽ kế vị ngai vàng. Và chúng ta cũng phải thừa
nhận rằng cuộc sống mà anh ta theo đuổi cùng với xơ John quả là một sự chuẩn bị
tốt đẹp cho công cuộc trị vì. Vả chăng, không hiếm những vị minh quân đã bắt
đầu cuộc đời mình không ra gì, và về sau Hal cũng đã biết chuộc lại lỗi lầm của
thời thanh niên cuồng dại. Vào thời kỳ này, anh ta có phần khinh thường ông bạn
to béo của mình; những lời nói dí dỏm, những câu bông đùa tục tĩu và những trò
tinh quái của xơ John luôn làm cho vị hoàng tử trẻ tuổi dẹp đi niềm kiêu hãnh
về dòng dõi của mình cùng những nỗi ngại ngùng khác. Hơn nữa, Hal cũng bắt xơ
John đền đáp lại sự độ lượng của mình bằng cách để cho anh ta luôn châm chọc về
cái bụng phệ, sự tham ăn và lười biếng của xơ.

Theo
lời xơ John, Ned Poins là tên gian ác toàn năng nhất, chưa hề bao giờ hô “hãy
đứng lại” trước khi giết một khách bộ hành vô tội; thế mà hắn lại là con út của
một gia đình tử tế. Hắn quý mến hoàng tử Hal; đầu óc hài hước của hắn chứa đầy
những trò hề và những trò đùa của hắn đối với xơ John làm cho cả bọn - nhất là
hoàng tử - vui cười thỏa thích. Còn Bardolph, tên giữ ngựa của xơ John, là một
kẻ vui nhộn và cái lỗ mũi phập phồng chín đỏ của hắn ta do rượu vang Malvoisie(5)
đã cho thấy rằng khi chết hắn sẽ sa xuống địa ngục. Ngoài ra, trong băng còn có
Pistol và Peto, hai tên ăn cắp cứng cựa với một tên người hầu trẻ tuổi tuy còn
ngốc nghếch đấy, nhưng hứa hẹn sẽ trở thành một thằng ăn trộm và nhậu nhẹt có
cỡ nhờ cái trường đào tạo tốt lành dường ấy.

(5)
Một bán đảo nhỏ ở Hy Lạp nổi tiếng về rượu vang.

CHUYỆN
XƠ JOHN FALSTAFF ĐI TRẤN LỘT BỌN LÁI BUÔN.

Vào
một buổi sáng đẹp trời, xơ John, có cả bọn cùng đi, đến phục trên con đường
Kent(6) ở một nơi gọi là Gadshill, rất tốt cho một trận tập kích.
Ngài đã được báo trước rằng một nhóm khách bộ hành giàu có ở Luân Đôn đã rời
quán trọ Rochester từ sáng sớm. Tất nhiên hai cái xe, một cái chở đầy những giỏ
gà tây, cái kia thì chất nặng giăm-bông và gừng, chạy về vùng Charing Croos
cũng đáng đánh cướp rồi; nhưng viên quản lý các cánh đồng vùng Kent với ba trăm
đồng mác vàng và một tay thanh tra nào đó với một đống hành lý, mang theo những
tay nải đầy ắp và những túi căng phồng tiền bạc để nộp cho ngân khố nhà vua
càng đáng công đánh cướp hơn.

(6)
Kent: một quận ở nước Anh.

Nhưng
sự việc lại mở màn bằng một trò đùa: Poins tìm cách dắt đi và giấu biệt con
ngựa của Falstaff. Do vậy, xơ John phải đi bộ, và khi cái bị thịt chỉ mới đặt
lên đôi chân của ngài là ngài đã đứt hơi, và ngài vừa thở vừa la:

-
Quỷ tha ma bắt ta đi, sao lại luôn luôn đánh bạn với cái thằng đểu đó. Đã hai
mươi năm nay, từng ngày từng giờ, ta tự nhủ với mình rằng phải xa lánh hắn, thế
mà ta lại bị nó phù phép, hoặc giả cái thằng khốn kiếp đã cho ta uống vài thứ
mà túy nào đó để buộc ta thương yêu hắn! Poins! Bardolph! Này, ta thà mất mẹ
hết răng còn hơn là đánh bạn với bọn chúng mày; đối với tao thì sáu thước đường
gập ghềnh cũng bằng sáu mươi dặm, và những thằng chó đểu tàn nhẫn chúng bay hẳn
cũng biết điều đó chứ?

Khi
đoàn bộ hành xuất hiện, lúc bọn vô lại mang mặt nạ lên thì hoàng tử và Poins
tuyên bố rằng họ đi phục kích ở dưới xa kia rồi biến mất. Xơ John hỏi:

-
Bọn chúng có bao nhiêu đứa?

-
Khoảng tám hoặc mười.

-
Chết chửa, thế này không khéo chính bọn chúng lại ăn cướp bọn ta mất!

Nhưng
những người khách đi đường đã xuống xe để đỡ tê chân trong khi người đánh xe
cầm cương dắt ngựa lên đồi. Cả bọn cướp nhảy xổ vào họ, xơ John la hét to hơn
hết, nhưng đương nhiên là làm ít hơn cả:

-
Nào, đánh đi! Quật ngã bọn chúng đi! Cắt cổ bọn đểu đó đi! A! Lũ sâu bọ, lũ
ngốn giăm-bông khốn kiếp này! Chúng nó căm ghét chúng ta đây, hỡi các anh em!
Hãy quật chúng nó xuống, lột trần chúng ra! Này, hỡi bọn nhà giàu sụ kia, hãy
tự treo cổ lên đi! Nào, những thằng keo kiệt già kia! Tao muốn tất cả tài sản
của bọn bay phải nằm lại cả đây.

Khi
những người khách qua đường đã bị trấn lột và bị trói đặt nằm dưới đất,
Falstaff bắt đầu chia của ăn cướp được; nhưng đúng vào lúc ngài chửi rủa hoàng
tử và Poins là đồ hèn nhát, đồ thỏ đế thì ngài cảm thấy như có một cơn lốc ập
xuống đầu và ngài bỏ chạy, vừa hét lên vì sợ, vừa toát mồ hôi hột mà không nhận
ra những kẻ tấn công ngài là ai. Thế nhưng chính đó là hoàng tử Hal và Poins.
Biết tỏng giá trị của toán cướp, họ tìm cách tránh đi, rồi trở lại đánh tan bọn
cướp, hết sức thích thú trước sự kinh hoàng của bọn kẻ cướp lại bị ăn cướp lại.

Trở
về trước tiên tại quán rượu “Con heo rừng” ở Eastcheap, hoàng tử và Poins vừa
nhậu vừa cười, giữa lúc đó, xơ John xuất hiện, nổi giận đùng đùng:

-
Bọn nhát gan khốn kiếp! Bồi! Đem lại cho ta một cốc vang Tây Ban Nha! Ta thích
cầm kim đi đan, đi mạn, đi khâu bít-tất còn hơn là kéo dài hơn nữa cuộc sống
này! Bọn nhát gan khốn kiếp! Đem cho ta thêm một cốc vang Tây Ban Nha nữa!
Chẳng lẽ trên Trái Đất này không còn đức hạnh nữa sao? Trong nước Anh này không
có đến ba con người trung hậu mà không bị treo cổ, và trong ba người ấy có một
người béo ụ và ngày càng già đi; xin Chúa hãy xót thương chúng con! Bọn nhát
gan thật là khốn kiếp; ta xin khẳng định lại một lần nữa điều đó.

-
Này đồ bị thịt, anh lúng túng cái gì thế? - Hoàng tử Henry hỏi.

-
Thế mà chú mày cũng là con vua đấy ư? - Falstaff tiếp tục. - Nếu ta không đuổi
được chú ra khỏi vương quốc của chú với một thanh kiếm gỗ, nếu ta không dẫn
được các thần dân của chú đến yết kiến chú như dẫn một bầy ngỗng trời thì ta
xin thề rằng dưới cằm của ta sẽ chẳng mọc một sợi lông nào nữa. Chẳng phải chú
là một thằng hèn đấy ư? Chú hãy trả lời đi, cũng như thằng Poins kia kìa!

-
Này, anh bụng bự! - Hal nói, - nếu anh mà còn gọi tôi là thằng hèn nữa, tôi sẽ
cho anh một nhát dao!

- Ta ấy à, ta mà gọi chú là thằng hèn
à? Ta thà thấy chú chết tiệt đi trước khi dám gọi chú là thằng hèn nhát. Nhưng
ta sẵn sàng tặng chú một nghìn đồng “ghi-nê”(7) để có được cái hạnh
phúc chạy nhanh như chú. Chú có đôi vai cứng cáp, do đó chú không sợ phô cái
lưng của chú ra. Chú hãy nói cho ta biết về những người mà người ta nhìn chính
diện đi.

(7) Ghi-nê: một đơn vị tiền tệ cổ ở Anh
bằng 21 si-linh.

Hal nói ngay:

- Anh muốn nói về việc gì vậy?

- Về việc gì ấy à? Bốn người chúng tôi
ở đây sáng nay đã cướp được một nghìn đồng ghi-nê.

- Thế món tiền đó ở đâu rồi, John?

- Ở đâu đấy à? Nó đã bị một trăm thằng
đểu ập xuống đầu chúng tôi cướp lại rồi!

- Thế nào, một trăm thằng kia à?

- Ta xin thề rằng nếu trong suốt hai
giờ đồng hồ liền, ta không đấu kiếm với một tá những thằng ăn cướp đó thì ta sẽ
là một thằng đểu. Ta thoát được là một điều thần diệu. Ta đã phải nhận tám nhát
kiếm đâm xuyên qua áo chẽn, bốn nhát ở quần, cái mộc của ta bị đâm thủng lỗ
chỗ, còn thanh kiếm của ta bị băm như một lưỡi cưa. Hãy xem thì hơn! Cầu cho
bệnh dịch giết chết tất cả bọn hèn nhát đi!

- Thế nào? Anh đã đánh nhau với bao
nhiêu người như vậy à?

Falstaff nổi sùng:

- Bao nhiêu người ấy à? Ta không hiểu
chú nói “bao nhiêu người” là chú muốn nói cái gì? Nhưng ta ấy à, nếu ta không
đánh nhau với năm chục mạng, thì ta chỉ là đồ củ cải. Nếu như không có năm mươi
hai hoặc năm mươi ba đứa xông vào thằng John già này thì ta thề rằng ta không
còn là con vật hai chân nữa!

- Xin cầu Chúa là anh đã không giết một
tên nào.

- Ồ, lời cầu nguyện của chú chậm mất
rồi! Ta đã cắt cổ hai thằng rồi! Ta đang xuống tấn, mũi kiếm của ta chĩa ra như
thế này này! Bốn thằng khốn đó xông vào ta.

- Thế nào? Bốn à? Anh vừa mới nói có
hai!

- Bốn! Hal, ta xin nói với chú là bốn.

Và Poins, vừa chết cười vừa tán thành:

- Vâng, vâng, anh ấy nói là bốn.

- Cả bốn tên đó ùa đến trước mặt ta,
rồi xông vào ta. Ta chẳng hề lúng túng chút nào. Ta đã dồn cả bảy mũi kiếm của
chúng vào trong cái mộc của ta thế này này…

Hoàng tử Hal ngắt lời:

- Bảy à? Sao vậy? Mới vừa có bốn thôi
mà?

- Đúng là bảy, ta xin thề với lưỡi kiếm
này là bảy, nếu không thì ta là thằng đểu. Vậy thì khi chín thằng đó…

- Lại thêm hai thằng nữa! - Hoàng tử
vui vẻ, lẩm bẩm.

- … Bắt đầu lùi lại, ta theo sát chúng
và đánh xáp lá cà, và nhanh như chớp, ta quật ngã bảy tên xuống đất. Nhưng ma
quỷ xúi dục thế nào mà ba thằng khốn kiếp ăn mặc quần áo màu xanh lục lại mò
đến sau lưng ta, nhảy xổ vào ta, bởi vì trời tối đến nỗi ta không thấy cả bàn
tay ta, Hal ạ.

Nhưng Hal không nhịn được nữa, cười phá
lên:

- Những trò nói dối này quả là giống
anh như hệt! Thế nào? Hỡi ông bị thịt, làm sao ông lại có thể phân biệt được
những người bận quần áo màu xanh lục, khi ông anh không thấy được bàn tay mình?
Này thôi, tôi không muốn để ông anh chồng chất lỗi lầm này lên lỗi lầm khác
nữa. Cái anh thỏ đế nổi tiếng, cái núi thịt này…

- Thôi đi! - Falstaff nói, - còn chú là
đồ ngựa gầy, là da cá chình, là lưỡi bò khô, là cây sào dài, là cá thu phơi
khô. Ôi Chao, ta không còn đủ sức để chỉ ra những thứ giống như chú, chú là cái
thước của thợ may, là cái vỏ kiếm, là cái túi cùng…

- Nào, hãy can đảm lên và lấy hơi lại
đi, ông anh ơi! - Hal nói, - và tôi xin phép nói với ông anh vài lời. Poins và
tôi, chúng tôi đã thấy bốn người các anh xông vào bốn người khách bộ hành và
cướp được tài sản của họ. Thế là hai chúng tôi lại xông vào bốn người các anh
và tước mất chiến lợi phẩm của các anh, và bây giờ thì chúng tôi đang giữ số
của cải đó và sẽ đưa cho các anh xem. Còn ông anh Falstaff ạ, ông anh đã cứu
cái bị thịt của ông anh cũng nhanh không kém gì những thằng kia và đã la hét
cầu cứu om sòm. Làm sao ông anh lại khốn nạn đến nỗi đập nát lưỡi kiếm của mình
như ông anh đã làm, để rồi về kể lại với chúng tôi là ông anh đã đánh nhau và
chống đỡ các mũi kiếm của đối phương? Ông anh ăn làm sao, nói làm sao bây giờ
nào?

Nhưng Falstaff chẳng có bối rối chút
nào:

- Ta xin nói thật rằng ta đã nhận ta
ngay các chú, những chủ nhân của ta. Nhưng làm sao ta lại đang tâm giết người
sắp nối ngôi vua? Làm sao ta dám chống lại hoàng tử chính thống? Đấy, chú biết
rõ là ta cũng dũng cảm như Hercule(8), nhưng bản năng là một điều
không tránh được. Chính do bản năng mà ta trở thành hèn nhát đấy. Nhưng nhờ vậy
mà chừng nào ta còn sống trên đời, ta sẽ càng đánh giá cao cả chú lẫn ta. Nhưng
mẹ kiếp! Các chú ạ, ta rất khoái thấy rằng chính các chú có tiền! Bà chủ quán
đâu! Cài cửa tiệm lại đi, đừng tiếp ai nữa! Tối nay chúng ta vui chơi một bữa
chứ? Chúng ta cương ra một vở hài kịch chứ?

(8) Hercule: nhân vật thần thoại La Mã
(Héraclès trong thần thoại Hy-lạp) nổi tiếng về sức khỏe và lòng dũng cảm.

- Đồng ý hài kịch! Đề tài là sự nhát
gan! - Vị hoàng tử vui vẻ nói.

Và Falstaff thảm hại, chỉ có thể đáp
lại:

- Thôi, xin đừng nói đến chuyện đó nữa,
Hal, nếu chú còn tình nghĩa bạn bè với tôi.

CHUYỆN
XƠ JOHN FALSTAFF RA CHIẾN TRẬN
.

Bấy
giờ phải đánh nhau với Percy, bá tước Northumberland, cầm đầu một đội quân khởi
loạn. Chiến tranh bùng nổ và hoàng tử Henry (tức Hal) phải đi chỉ huy quân đội
của nước Anh. Hoàng tử có nhã ý trao cho xơ John một chức vụ trong bộ binh. Xơ
John thì thích kỵ binh hơn, nhất là thích cứ đi ăn trộm và ăn cướp hơn. Cực
chẳng đã, ngài mới đi ăn trưa và than thở: “Ôi chao! Ta muốn sao cho cái quán
rượu này biến thành chiếc trống trận mà ta có thể mang theo”. Dù sao, ngài cũng
tìm được những thứ để đền bù lại. Chức vụ sĩ quan tuyển mộ lính không phải là
không mang lại cho ngài lợi lộc. Chính ngài đã kể ra điều đó khi ngài uống cạn
một cốc rượu vang Tây Ban Nha:

-
Nếu bọn lính mà ta tuyển mộ không làm ta xấu hổ thì ta đến kiết xác mất thôi.
Ta đã lạm dụng một cách triệt để lệnh mộ lính của nhà vua. Để đổi lấy một trăm
năm chục thằng lính, ta thu trên ba trăm đồng lirve(1). Ta chỉ thúc
ép những thằng có máu mặt, con cái những nhà giàu có, ta chỉ sục tìm những
thằng búng ra sữa mà đã hứa hôn, những thằng đã công bố kết hôn thà nghe quỷ
gào còn hơn nghe tiếng trống trận; những kẻ sợ tiếng súng thần công còn hơn con
hoẵng hay con chim giẻ bị thương. Ta chỉ thúc ép những kẻ có bông và có bơ lại
nhát gan như thỏ đế(2) và chúng phải bỏ tiền ra để mua lấy kỳ nghỉ
phép. Đến nỗi hiện nay đám quân của ta gồm có những tên cầm cờ, những viên cai
đội, những thiếu úy, trung úy v.v… cả một đống những tên khốn khổ ăn mặc rách
bướm, hệt như ông thánh Lazare trên hình vẽ, lúc bầy chó liếm các vết thương
của ngài, tóm lại là những kẻ chưa từng ở trong quân ngũ, bị thải vì không có
khả năng phục vụ, những thằng lưu manh, những thằng oắt con, những tay quán
rượu sa sút, những anh chủ khách sạn phá sản, phục trang còn rách rưới hơn là
lá cờ rách. Có một tay hay chế giễu mà ta gặp dọc đường đã nói với ta rằng ta
vừa tóm về tất cả những kẻ bị treo cổ, đã tuyển mộ tất cả thi hài ở các nghĩa
trang; rằng người ta chưa hề trông thấy những con hình nhân như thế bao giờ.
Hơn thế nữa, những thằng ăn mày ấy lại đi vòng kiềng, y như chúng mang xiềng
dưới chân, mà thật vậy, ta đã lấy phần lớn bọn chúng từ trong các nhà tù. Trong
toàn đại đội của ta, chỉ có một cái rưỡi sơ mi, và hơn nữa, nửa cái sơ mi ấy là
do khâu hai cái khăn mặt lại, không có tay và khoác lên vai giống như cái áo
chẽn lấy cắp của một viên sĩ quan thông tin; còn về cái áo sơ mi toàn vẹn kia
thì nói cho đúng, người ta đã lấy cắp nó ở nhà người cho ta trọ lại ở Saint
Albans hoặc là ở nhà lão chủ quán có cái mũi đỏ ở Daintry. Nhưng mà chẳng hề
gì, bọn chúng sẽ tìm ra quần áo trên các hàng rào.

(1)
Lirve: Đơn vị tiền tệ của nước Anh.

(2)
Nguyên văn: có trái tim trong bụng không lớn hơn cái đầu kim.


khi một vị phán quan nhận xét với xơ John rằng ngài đã giữ lại trong quân ngũ
bốn thằng khố rách áo ôm ẻo lả mà lại cho về hai thằng cha cao lớn, khỏe mạnh
(đúng là hai gã này đã lén đút cho ngài sáu chục si-linh) thì ngài thốt lên đầy
tin tưởng rằng:

-
Ông lại muốn dạy tôi cách chọn người à? Tôi mà lại đi quân tâm đến tay chân,
bắp thịt, đến sự vạm vỡ, đến chiều rộng, chiều cao của một con người à? Xin ông
hãy nói với tôi về lòng dũng cảm thì hay hơn! Ví dụ như thằng gù lưng này. Hình
dạng của hắn phát khiếp lên được đi chứ! Thế nhưng đó là môt người có thể nạp
đạn, tháo đạn cái súng “mútkê” của hắn cũng nhanh như anh thợ đúc nồi quai búa
ấy chứ! Và cả cái thằng vô lại xứ Lombre này nữa! Đây lại là một con người mà
tôi cần, hắn không có bề rộng, không là cái bia cho quân thù nhắm bắn, nhắm hắn
có khác gì nhắm cái lưỡi con dao nhíp! Xin ngài cứ cho tôi những người bỏ đi,
và hãy thải đi những người ưu tú của ngài.

Khi
hoàng tử trông thấy đám quân mới tuyển mộ, ngài thốt lên:

-
Trong đời ta, chưa trông thấy những thằng vô lại thảm hại đến như vậy.

-
Ối dào! - Falstaff nói, - cũng đã là khá tốt để ăn đạn rồi. Thịt nhồi đại bác
ấy mà! Bọn này để lấp các huyệt chôn chung cũng tốt như những thằng lính tốt
nhất. Thưa hoàng tử, chúng đều là những con người trần tục cả thôi. Kẻ hèn này
không biết chúng học được cái nghèo khổ ở đâu, nhưng về cái khoản gầy guộc đó
thì xin đoan chắc rằng không phải chúng học được ở kẻ hèn này.

-
Nếu như người ta không gọi một người ba lớp mỡ ở bên sườn là người gầy chứ gì?
- Hoàng tử Henry nói lại.

Ngài
Falstaff hèn nhát của chúng ta tìm mọi cách để đến Shrewsbury sau cuộc chiến
chấm dứt, nhưng bất chấp những điều đề phòng cẩn thận, ngài vẫn phải dự vào
trận đánh và trong tâm trạng như thế nào!

- Ta chưa đến số phải chết! Phải trả nợ
trời trước thời hạn thì đáng giận biết bao! Ta cần gì phải vội vã chường mặt
trước ông chủ nợ khi ông ta chẳng hề đi tìm ta? Dẫu sao, danh dự cũng kích
thích ta, thúc giục ta xông lên phía trước. Nhưng mà nếu danh dự lại đẩy ta đến
chỗ chết thì sao? Bấy giờ ta sẽ trở thành cái gì nào? Liệu danh dự có trả lại
cho ta một cái chân, một cánh tay? Hẳn là không! Liệu danh dự có làm cho vết
thương của ta khỏi đâu? Cũng hẳn là không! Danh dự là cái quái gì? Chỉ là một
từ thôi! Mà từ là cái gì? Là gió, cứ tính toán như thế, ta chẳng thèm danh dự!
Và giáo lý của ta chấm hết như vậy đấy.

Vì vậy, hoàng tử vừa đánh nhau và giết
được Percy, đã sửng sốt xiết bao khi trông thấy ông bạn cũ của mình nằm chết
một đống trên mặt đất. Hoàng tử không khóc thương gì ông bạn bởi vì theo người
nghĩ, đấy không phải là điều tồi tệ nhất trong ngày. Nhưng khi hoàng tử vừa
quay lưng bỏ đi thì xơ John to béo ra khỏi cơn chết giả, sung sướng vì đã thoát
chết. Đứng trước thi thể của Percy, ngài bỗng nảy ra một ý nghĩ:

- Ta sợ thằng cha này giả vờ chết còn
giỏi hơn ta. Do vậy, ta muốn chắc được đảm bảo rằng hắn chết thật và làm cho
hắn không còn có thể làm hại được nữa. Với lại ta sẽ thề thốt rằng chính ta sẽ
giết hắn. Chẳng có ma nào trông thấy ta. “Này thằng đểu, ta cho mi thêm một
nhát nữa vào đùi”.

Sau đó, Falstaff gặp hoàng tử Henry và
hoàng tử tưởng là gặp ma.

- Percy đấy! Nếu đức vua, thân phụ của
ngài muốn khen thưởng kẻ hèn này thì hay quá. Kẻ hèn này mong được tước công
hay tước bá.

- Sao lại thế này? - Hoàng tử hỏi, - chính
ta đã giết Percy và trông thấy nhà ngươi chết rồi mà?

- Lạy Chúa! - Falstaff rên rỉ, - cái
thế giới này đầy rẫy những điều dối trá. Kẻ hèn này đồng ý là kẻ hèn này đã nằm
dài xuống đất, không còn hơi thở nữa. Nhưng (và Falstaff chỉ vào cái xác của
Percy) cả hai chúng tôi đều đứng dậy cùng một lúc và chúng tôi đã đánh nhau chí
tử suốt một giờ liền, tính theo đồng hồ của Shrewsbury. Kẻ hèn này xin thề, nếu
nói sai thì chết, rằng chính kẻ hèn này đã gây ra cái vết thương ở đùi hắn mà
hoàng tử thấy đấy!

- Thôi được, - hoàng tử nói một cách độ
lượng, - nhà ngươi cứ giữ ý kiến của nhà ngươi. Nếu một điều dối trá có thể có
lợi cho nhà ngươi, ta hứa là ta sẽ tô vẽ cho nó bằng mọi màu sắc mà ta có thể
tìm được.

Và xơ Falstaff đã nổi tiếng là vị anh
hùng của trận Shrewsbury như vậy đấy.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.