22. Đừng trách ý trời
Đừng trách ý
trời
Thế nên, tự mình phải quyết đoán cuộc đời bản thân
chứ đừng trông mong vào tự nhiên vũ trụ.
Chúng ta thường ký thác niềm tin lẫn hy vọng vào ý Trời. Bởi lẽ Trời... ở
xa xôi, nên nếu niềm tin không được kiểm chứng tới, thì chúng ta cũng cứ nuôi
cái ảo tưởng đó đến suốt đời.
Điển hình có lời đồn rằng nếu bạn đợi đúng lúc hạt tuyết đầu tiên của mùa
đông rơi xuống, chắp tay lên trời cầu nguyện thì điều ước sẽ thành. Còn nếu bạn
đón được hạt tuyết cuối cùng trước khi trời xuân ấm lại thì hãy giữ chặt hạt
tuyết ấy trong tay, bởi nó sẽ tan ra và cuốn trôi đi hết mọi nỗi buồn trong lòng.
Tôi chưa sống ở xứ hàn đới bao giờ nhưng nói thiệt chẳng tin mấy lời đồn
truyền tai truyền miệng truyền thuyết này nọ. Nếu có tuyết, tôi chỉ muốn
hứng một ly đầy xong làm đá bào siro uống cho khỏe người mát dạ.
Mà ngộ ha, người ta cứ hay gán ghép niềm tin và mơ ước vào thiên nhiên
đất trời - những thứ mà con người chẳng thể thay đổi được. Kiểu như khi có sao
băng thì nhớ nhắm mắt ước nguyện, rồi đất nẻ khô cằn thì phải nhảy múa cầu mưa,
vân vân và vân vân. Chi vậy? Hay bởi tầm gửi ước mơ vào những thứ viển vông vô
định đó thì lòng bớt bất an và sẽ không quá hụt hẫng nếu điều đó không xảy ra,
kiểu như đổ thừa: “Ý Trời!”.
Xin thưa, chẳng có ý Trời nào cả, nếu như ý muốn của người ấy vạn lần bất
nhất với mong cầu của bạn, thì có cả cơn bão tuyết hay cả thiên hà sao băng
cũng chẳng lay chuyển thay đổi được.
Lòng người và lòng mình chẳng thể áp đặt lẫn nhau. Nên thay vì mơ mộng
ước ao một điều gì bất khả, hãy tự thay đổi lòng mình trước khi tuyết phủ kín
lối chẳng thể dời chân hoặc đất nẻ cạn kiệt không còn mầm xanh ươm nước.
Sự thật là Trái đất quay quanh Mặt trời, chứ không phải quay quanh riêng
mỗi chúng ta! Ngay cả Thái dương hệ còn có nhiều lắm lỗ đen vũ trụ thì đừng
trách tại sao lòng mình đôi khi đầy khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thế nên, tự
mình phải quyết đoán cuộc đời bản thân chứ đừng trông mong vào tự nhiên vũ trụ.
Bởi nhớ cho rằng, Duyên có thể do Trời định, nhưng Tình là ở lòng người.
Duyên còn - Tình còn, vậy thì quá viên mãn, chẳng có gì để bàn.
Duyên cạn - Tình cạn, cũng quá phũ phàng, cả hai chẳng thiết gặp lại, ông
Trời nguệch đại đôi đường thẳng không cần bận tâm tìm điểm giao nhau.
Duyên còn - Tình cạn, đến độ giữa phố đông trăm gương mặt ngổn ngang, vẫn
nhận ra nhau nhưng chẳng muốn cúi chào. Như người dưng qua đường, chẳng còn mảy
may xao động. Ý Trời cho gặp lại thì đã sao, khi mà người ta đã thay lòng bợt bạt quá?
Duyên cạn - Tình còn, dẫn đến cố chấp và lẩn thẩn, cứ vòng vo trở lại
những con đường ngày đó để bần thần trước một dáng hình thân thương, thậm chí
tìm cớ hoặc vô cớ ngang qua nhà người xưa, mong một lần chạm mặt. Nhưng hết
duyên rồi thì đố còn gặp nữa.
Không biết tại lòng mình là giấy, phủ bụi rồi ố vàng dần dà theo thời
gian, hay tại lòng người là mây, bay qua rồi bay đi nên chẳng thiết quay lại.
Thôi thì cứ đổ thừa hai chữ “thay lòng” để thay luôn cả đường đi lối về.
Lòng đi qua lòng, chỉ còn Tình nằm lại chỏng chơ.
Cái đó thì trách lòng người, chứ tại sao trách ý Trời?
Hết yêu.
Hai chữ “đã-từng”, bao giờ nhắc lại cũng buồn thêm.
Vậy là mình hết yêu.
Đơn giản như kiểu hoàng hôn tắt
nắng để đuổi chiều.
Nấn ná chi nhiều cũng chẳng níu
được Mặt trời ở lại.
Chi bằng bớt khờ dại.
Tự tay mình thắp lửa để tránh
đêm...
Hai chữ “đã-từng”, bao giờ nhắc
lại cũng buồn thêm.
Đã từng tin yêu, đã từng thiết
tưởng
chẳng thể sống đời thiếu được
người thương.
Đã từng đan tay, đã từng ấm áp.
Để giờ ngơ ngác
đã-từng-của-nhau?
Chỉ muốn trở lại, để hỏi người
duy nhất: Tại sao?
Tại sao lại là ta mà không là
ai khác?
Tại sao trong cuộc đời vốn
nhiều sự lỡ tay mất mát.
Người lại chọn ta để bỏ đi?
Tại sao biết tình yêu này không
còn xứng đáng vẫn cố chấp làm chi?
Vẫn cố trấn an bằng những lý lẽ
chẳng chút hoài nghi nhất
rằng hẳn người có điều chi
vướng bận...
Nên cứ biện minh lỗi lầm.
Cho người lỗi đạo thâm trầm dời
chân.
Rồi sẽ đến ngày cổ tích không còn
nữa ông bụt bà tiên,
mà chỉ kể về những kẻ phàm trần
hẹn thề với nhau đến cùng trời
cuối đất.
Câu chuyện “ngày xửa ngày xưa”
được thay thế bằng những điều tưởng chừng rất thật
“ngày nảy ngày nay, có hai bàn
tay hứa không rời dù bên trời nổi bão giông”.
Ôi, chuyện viển vông.
Vậy mà bao kẻ lớn đầu vẫn thích
được nghe kể.
Đến khi hết yêu rồi mới thấm
thía.
“Đời đời kiếp kiếp” chẳng qua
là ảo tưởng nhiêu khê.
“Vậy là mình hết yêu...”
Truyện-cổ-ngày-nay sẽ bắt đầu
như thế...

