Vòng bảy người - Chương 38 - Phần 1

Chương 38: Truyền thừa

Vẻ
mặt ông cụ quá mức nghiêm túc, trái lại làm cho mọi người vốn muốn hỏi lại đưa
mắt nhìn nhau, đều không rõ ràng tình huống. Trần Hạo cảnh giác hỏi: “Con không
rõ ý của thầy.”

Lúc
này ông cụ trái lại có chút nghẹn giọng, ông suy nghĩ chốc lát, tựa như đang
sắp xếp lại lời nói, nhưng mày càng cau càng chặt, giống như hạ quyết tâm thật
lớn mà thở dài một hơi nói: “Thu tay lại đi, tiếp tục nữa không phải phạm vi mà
các con có thể tiếp xúc.”

Chu
Quyết hỏi: “Tương tộc?”

Ông
cụ lại ngừng thời gian dài, ông lắc đầu nói: “Không phải...”

Trần
Hạo khẽ mỉm cười nói: “Nghiên cứu cuối cùng phải hoàn thành hẳn là Quách Phác.”

Ông
cụ Mã ngẩng đầu nhìn Trần Hạo, ông nói: “Con người sống rất không dễ dàng, cho
nên người ta càng hy vọng có thể bình thản sống hết quãng đời này hơn. Ý nghĩ
như vậy hợp tình hợp lý, nhưng nếu có cơ hội để con có thể thật sự tiếp xúc đến
khả năng thực hiện kia, con sẽ làm thế nào?”

Trần
Hạo nhìn ông cụ Mã, chưa trả lời, vẻ mặt ông cụ Mã có chút phức tạp, ông nói: “Sẽ
cố gắng thực hiện nó chứ gì... Đây là động lực Tương tộc dựa vào để truyền thừa.
Tương tộc không có cái khái niệm gọi là dòng họ, chỉ cần hết thảy những ai muốn
tiếp tục nghiên cứu của bọn họ thì sẽ là người trong họ của bọn họ. Bọn họ dựa
vào ý niệm này truyền thừa đời sau.”

Trần
Hạo lạnh nhạt nói: “Thế nhưng lại chế tạo quái vật...”

Ông
cụ Mã gật đầu nói: “Đúng vậy, quái vật, kết quả cuối cùng nhất định càng tiếp
cận khả năng kia, lại càng như là quái vật. Có lẽ đối với một người mà nói, đột
phá sinh tử cũng đã là một quái vật hoàn toàn rồi.”

Nói
xong câu đó ông cụ Mã đứng lên, nhìn bọn họ nói: “Cho nên Tương tộc cho tới nay
cũng chỉ đang nghiên cứu làm thế nào biến người thành quái vật mà thôi, bản thân
của một người không ra người quỷ không ra quỷ như thế chính là một sai lầm.”

Ông
cụ Mã đưa mắt lưu lại trên người Trần Hạo, tiếp tục nói: “Mặc kệ các con vì
nguyên nhân gì, nhưng ta muốn nói cho các con biết từ cổ chí kim bất luận người
nào cố gắng đào bới bí mật của Tương tộc, cuối cùng đều không có kết quả, mà
nối gót theo sau thế nào cũng là một ít chuyện quỷ dị. Cái loại tang khí nồng
nặc này...”

Ông
cụ Mã nhắm mắt lại như đang cực kỳ sợ hãi mím chặt môi, Chu Quyết còn chưa hết
hy vọng, cậu tránh nặng tìm nhẹ hỏi han: “Giáo sư Mã, vậy Quách Phác đã xảy ra
chuyện gì? Tại sao ngài lại gọi chúng tôi đến hỏi chuyện của Quách Phác?”

Trần
Hạo lạnh lùng liếc nhìn Quách Mai, Quách Mai lập tức tránh tầm mắt.

Cụ
Mã khoát tay nói: “Cac con không nên trách Quách Mai, nếu không phải con bé nói
cho ta biết, các con có lẽ sẽ càng lún càng sâu.”

Trần
Hạo nói: “Người cho rằng chúng con cũng là vì thuật bất tử mới tới sao?”

Ông
cụ Mã dừng một chút, ông nói: “Chẳng lẽ không đúng sao? Năm năm trước Trần Như
Lan chính là vì việc này mà đến.”

Chu
Quyết phát hiện giải thích của bọn họ và cụ Mã có nhầm lẫn, khả năng cụ Mã đã
hiểu lầm. Cho rằng bọn họ tìm hiểu về truyền nhân Tương tộc, là vì muốn pháp
thuật trong mộ Quách Phác mới đi. Cậu thoáng nhìn cụ Mã, lại thoáng nhìn Trần
Hạo, cậu khó khăn nói: “Không phải, có thể đã hiểu lầm, chúng tôi...”

Trần
Hạo cắt ngang giải thích của Chu Quyết, anh nói: “Năm năm trước Như Lan rốt
cuộc đã nói gì với người? Chị ấy biến mất đã năm năm, được rồi, kỳ thật chị ấy
đã chết, con biết chị ấy đã chết... Nhưng con còn sống ở đây, con cùng những
người này còn ở đây. Xin ngài nhất định phải nói cho con biết, bằng không kế
tiếp có lẽ chính là bọn con biến mất năm năm...”

Ông
cụ Mã nhìn ánh mắt hùng hổ dọa người của Trần Hạo giống như muốn từ trong ánh
mắt của Trần Hạo nhìn ra được gì đó, cuối cùng ông mê man lắc đầu nói: “Chị gái
con muốn những tài liệu lịch sử có liên quan đến mộ Quách Phác, lúc này ta cũng
không biết có sự tồn tại của Tương tộc, cũng là trong năm năm này ta thông qua
đủ loại tư liệu và suy đoán, cho ra kết luận đó. Mà cuối cùng ta trong nhánh
gia phả của Quách Phác phát hiện Quách Phác cũng từng gia nhập Tương tộc, nhưng
cuối cùng thành cũng Cảnh Thuần, bại cũng Cảnh Thuần. Trong tài liệu lịch sử
nói ông ta đã phát hiện trên cống phẩm dâng cho Tấn Nguyên Đế có một khối thần
vật, nghe nói cùng loại với Phản Hồn Hương xuất hiện thời Hán Vũ Đế trước đó. Thông
qua vật ấy Quách Phác đã hoàn thành pháp thuật cực kỳ phức tạp kia của Tương
tộc, trong đó có sử dụng âm dương trao đổi, lợi dụng dương sát trên nam thi và
âm sát trên nữ thi làm khởi trận, cuối cùng khiến cho người chết sống lại. Cả
quá trình cực kỳ rầy rà, hơn nữa vô cùng nguy hiểm, nếu có chút sai sót, sẽ vạn
kiếp bất phục, ngoài việc kẻ làm phép vĩnh viễn bị giam cầm ra, người sống lại
kia cũng không cách nào nhắm mắt. Quách Phác là người duy nhất hiểu được bí
thuật liền đem phương pháp cốt yếu trong đó báo cho con cháu, sau này có lẽ đời
sau vô pháp xuất hiện phương sĩ nào thần thông được như Quách Phác nữa, cuối
cùng pháp thuật này cũng bị chôn vùi theo lịch sử, tiếp đó là khởi nghĩa Nghĩa
Hòa Đoàn cuối thời Thanh, thần vật kia phảng phất như báo trước thiên hạ sẽ xáo
trộn, cư nhiên lại xuất hiện trên thế gian lần nữa. Bất đắc dĩ lại là một phen
tinh phong huyết vũ, rồi sau đó tất cả mọi người từng tiếp xúc với nó không một
ai có kết cục tốt. Chết thì đã chết, mất tích thì đã mất tích, cho dù người may
mắn còn sống sót cũng điên điên khùng khùng, cực kỳ thê lương.”

Nói
xong cụ Mã dừng lại thật lâu, giữa chừng không ai chen ngang, chỉ có tiếng hít
thở nặng nề, tất cả mọi người biết lời cụ Mã nói đều là sự thật, hơn nữa cùng
đầu mối bọn họ nắm giữ hiện tại hoàn toàn trùng khớp.

Ông
cụ Mã nhìn bọn họ cũng không nói chuyện, như suy nghĩ mà cuối đầu. Thở dài một
hơi nói: “Sở dĩ lúc đầu ta không ngăn cản Như Lan, bởi vì ta không biết việc
này nguyên lai đáng sợ như vậy, mặc dù con hỏi chuyện Trần Như Lan, nhưng ta
nghĩ con nhiều nhất cũng chỉ có thể điều tra một chút, dựa vào năng lực của con
hẳn là chưa đến mức tiếp xúc được thứ cơ mật như thế, Tương tộc đây không phải
là người bình thường có thể tra được, mà cho dù tra được Tương tộc chưa chắc có
thể tra được Quách Phác. Cho nên ta cũng không muốn nói nhiều, ta sợ con ngược
lại rơi vào. Nhưng không ngờ tới con cư nhiên vẫn tra được, không dễ dàng a... Con
làm sao mà biết được...”

Ông
cụ Mã nói thế nhưng thật ra như là đang khen ngợi năng lực học thuật chuyên
nghiệp của Trần Hạo, Trần Hạo thở phào một hơi, ông nhìn thoáng qua Chu Quyết, sau
đó nói: “Thầy, bọn con tuyệt đối không phải hậu duệ Tương tộc gì, bọn con đối
với việc chết mà sống lại không có hứng thú, chỉ muốn sống tốt qua hết cuộc đời
này thôi. Bọn con hiện tại điều tra việc này đều là vì chị Như Lan. Chí ít... là
em trai của chị con không muốn để chị cứ như vậy mà bốc hơi khỏi nhân gian một
cách không rõ ràng.”

Ông
cụ Mã thấy Trần Hạo cam đoan như thế, cũng không còn cách nào tiếp tục nói nữa,
chỉ là mãi nhắc rõ Tương tộc đã vạn phần nguy ngập, nhưng tiếp xúc đến thuật
Tương tộc Quách Phác được truyền lại càng thêm quỷ dị, chỉ cần mọi người tiếp
xúc với nó đều không có kết cục tốt. Trần Hạo khiêm tốn gật đầu, anh nói: “Đã
như vậy, bọn con đi trước đây. Thầy yên tâm, bọn con thật không nghĩ tới việc
kế thừa y bát Tương tộc gì đó đâu, bọn con chỉ là vì Như Lan mà đến.”

Ông
cụ Mã còn muốn nói nữa, nhưng mấy người Trần Hạo và Chu Quyết đã đi hướng ngoài
phòng, Trần Hạo trước khi đi lại nhìn thoáng qua Quách Mai, Quách Mai xấu hổ
cười cười với anh. Mặt Trần Hạo lại không chút thay đổi mà nghiêng đầu.

Đột
nhiên ông cụ Mã kêu một tiếng tên Trần Hạo, Trần Hạo quay đầu lại, ánh mắt ông
cụ Mã thống khổ nhìn anh, phảng phất như không đành lòng để anh rời đi, Trần
Hạo cung kính cúi đầu rồi rời khỏi phòng ông cụ Mã.

Ra
khỏi phòng, Tam Béo liền nói: “Lão Nhị mày thiếu chút nữa đã đem nội tình của
chúng ta phun ra rồi. Hoàn hảo anh Trần khôn khéo đó.”

Chu
Quyết liếc hắn một cái nói: “Là tao sơ suất, nhưng tao nghĩ giáo sư Mã thật sự
không có ác ý.”

Phùng
Lão Cửu lạnh lùng nói: “Ai biết được, đầu năm nay mỗi người đều đeo lên một cái
mặt nạ, chân tâm thật ý dưới mặt nạ có lẽ ngay cả chính mình cũng không rõ ràng.

Chu
Quyết than khẽ nói: “Aiz, chí ít chúng ta từ một mặt khác biết được đầu mối
chúng ta giữ đây đều đúng, đi đúng đường chính là một mở đầu tốt.”

Khỉ
Còi lại lo âu buồn bã nói: “Nhưng chúng ta vẫn chưa biết địa điểm mộ Quách Phác,
chúng ta chưa có đầu mối trong tay. Theo tình hình này của giáo sư Mã khẳng
định sẽ không nói cho chúng ta biết.”

Trần
Hạo châm một điếu thuốc, hút mạnh một hơi nói: “Tài liệu lịch sử của mộ Quách
Phác ghi lại vô cùng hỗn độn, nhưng có thể khẳng định mộ chôn quần áo và di vật
trên đảo Vân Căn chính là của Quách Phác, nhưng không có thi thể. Mà sử liệu
ghi lại hiện có, Quách Phác bị Vương Đôn giết hại tại Vũ Xương Nam Cương, cũng
có cách nói ông được táng ở Trấn Giang. Bất quá nói thật ra, ông ta làm đại sư
phong thủy, thuật điểm huyệt đã là đứng đầu trong đứng đầu, tìm mộ phần cho
người khác đều phải thận trọng, tìm cho mình phỏng chừng càng thêm khoa trương.
Tôi nghĩ chỉ có chúng ta không nghĩ ra, không có chuyện ông ta không làm được.”

Tam
Béo thở dài nói: “Chỉ còn cách cầu ông cụ Mã lần nữa sao? Nghe khẩu khí ông ấy
giống như biết chút đầu mối? Chung quy cảm thấy ông già này muốn nói lại thôi a.”

Trần
Hạo gật đầu nói: “Đúng vậy, bởi vì ông ấy là chuyên gia nghiên cứu kim thạch
hàng đầu cả nước, rất nhiều văn kiện cơ mật ông ấy đều có thể xem, ngoài ra còn
có thể tiếp xúc được rất nhiều văn tự và đầu mối chưa được tiết lộ. Giải mã mấy
thứ này thời gian dài nhất có thể kéo đến một trăm năm, thế chẳng khác nào cả
đời này của cậu đều chỉ có thể ngậm miệng.”

Thình
lình Trần Hạo quay đầu nhìn thoáng qua khu nhà, Chu Quyết hỏi anh làm sao vậy, anh
lắc đầu nói: “Tôi hình như lại nghe được ông cụ gọi tôi...”

Đi
ở cuối cùng Khỉ Còi nói: “Không có đâu, tôi không nghe thấy. Trần ca anh mệt
rồi.”

Trần
Hạo đỡ trán gật đầu, Chu Quyết vỗ vỗ vai anh nói: “Không sao, đi về trước thôi.
Ngày mai chúng ta xin lần nữa xem, nói không chừng có thể xoay chuyển.”

Trần
Hạo vỗ vỗ tay Chu Quyết, gật đầu cười cười đi trước. Chu Quyết nhìn bộ dáng của
Trần Hạo, nghĩ lại vẻ mặt anh trước đó nói Trần Như Lan đã chết, cậu nghĩ tình
cảm của người này quá kìm nén, anh luôn đem tất cả chuyện tình đều chôn trong
tim mình, thẳng đến khi chuyện đó khiến cho tim tạng anh đều vỡ tan. Cánh tay
vỗ vai Trần Hạo của Chu Quyết âm thầm nắm chặt, cậu cảm thấy có lẽ anh chàng
này đã đến cực hạn. Mà thứ anh cần nhất chính là toàn bộ tín nhiệm của Chu
Quyết. Thế nhưng Chu Quyết để tay lên ngực tự hỏi cậu cho được sao? Cậu phát
hiện cậu cư nhiên không có cách nào trả lời.

Chu
Quyết nghĩ Trần Hạo sở dĩ liều mạng như vậy, lý do duy nhất có thể giải thích
chính là Trần Như Lan, cậu bắt đầu lấy mình và Trần Như Lan ra so sánh, cậu
dừng một chút, đột nhiên bắt đầu bất an, tại sao cậu lại nghĩ thế? Làm như vậy
quá ngu ngốc. Cậu mặt không chút thay đổi theo sát phía sau Trần Hạo, nhưng khi
cậu nhìn bóng lưng Trần Hạo, trong lòng lại bắt đầu dần dần bực dọc.

Lúc
này cậu chợt phát hiện Diệp Vỹ vẫn luôn hứng thú theo dõi cậu, Chu Quyết nhất
thời có chút quẫn bách, Diệp Vỹ thì vẫn như cũ lạnh nhạt mỉm cười, nhưng gã cực
kỳ nhẹ giọng nói: “Có ý tứ, tang khí...”

Chu
Quyết nhíu mày hỏi: “Có ý gì?”

Nhưng
Diệp Vỹ không nói nữa, mà vượt qua Chu Quyết đi về phía trước. Khỉ Còi chán
ghét nhìn phía sau lưng Diệp Vỹ, hắn nói: “Người này quả thực chính là một
cương thi, thế nào cũng cảm thấy không giống người sống.”

Chu
Quyết gật gật đầu, trong lòng cậu cũng cảm thấy vậy. Từ khi có thần côn này, ngay
cả Phùng Lão Cửu làm người ta chết khiếp cũng còn giống người bình thường hơn. Cậu
vừa nói xong câu này, liền phát hiện Phùng Lão Cửu âm âm u u từ bên cạnh cậu
lướt qua, từ trên người hắn luôn mơ hồ truyền ra một cỗ mùi tanh hôi, Chu Quyết
và Khỉ Còi liếc mắt nhìn một cái, khó xử ho khan, rồi tăng nhanh cước bộ.

Lại
một lần nữa trở về khách sạn, sắc trời đã có chút bạc màu. Tiếp qua hơn một giờ
nữa trời sẽ sáng hẳn. Mọi người không hề buồn ngủ, Chu Quyết đem hết thảy những
thứ trong não mình sàng lọc một lượt, mỗi một lần đều sẽ làm cậu cảm thấy vô
lực và cáu kỉnh. Nhưng muốn đọc tiếp “Vòng bảy người” lại không có khí lực.
Lão Cửu là người đầu tiên tỏ ý hắn muốn về phòng.

Tiếp
theo Diệp Vỹ cười cười nói: “Nếu không còn chuyện gì khác, tôi cũng đi ngủ đây.”

Trần
Hạo nói: “Hiện tại tất cả mọi người đều mệt mỏi, thừa dịp trời còn chưa sáng, mọi
người nghỉ ngơi chút đi. Để tôi cũng có thời gian suy nghĩ làm thế nào nói với
cụ Mã.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.