Cưng Chìu Tình Nhân Trẻ Con - Chương 06

Thật sự là đáng ghét! Chậm rãi tra tấn cô, không để
cho cô sống dễ chịu, thà rằng lúc trước hắn bóp chết cô luôn cho rồi!

“Làm sao?” Trong bóng đêm, người đàn ông kia vốn cho
rằng đã ngủ say, bỗng nhiên lạnh lùng nói một câu: “Trên người tôi có gai hay
à? Cô nhích ra ngoài làm gì?”

“Không......” Cô đành phải run run di chuyển một tấc
một tấc về phía hắn, dù sao vẫn rất do dự.

Hiển nhiên người đàn ông đấy không vừa lòng với kiểu
di chuyển của cô, cánh tay dài duỗi ra, bàn tay tóm lấy cô áo ngủ của cô, không
cần tốn nhiều sức đã đem thân hình bé nhỏ của cô kéo về.

“A!” Cô thét chói tai, bị hành động bất ngờ thô bạo
của hắn làm cho sợ tới mức hồn phi phách tán. Chẳng lẽ cô đã đoán đúng, hắn sẽ
làm hại cô? Thượng đế ơi! Cụ ông ơi! Ai tới cứu cứu con đây?

Niên Nhược Nhược giống như chim sẻ sợ cành cong,
càng ngày càng thét lớn, đêm lại yên tĩnh, nghe vô cùng rõ và chói tai.

“Câm miệng.” Trong thanh âm trầm thấp và không vui,
Quan Chi Nghiên trực tiếp kéo cô vào lòng mình, vén tấm chăn mỏng lên làm cho
thân thể hai người càng gắt gao dán chặt vào nhau

“Ôi..” Bị hắn ôm vào lòng, chỉ còn một khuôn mặt nhỏ
nhắn miễn cưỡng lộ ra bên ngoài. Niên Nhược Nhược cuối cùng cũng ngừng thét
chói tai, thở sâu. Rúc vào trong lồng ngực rộng lớn của ai kia. Nghe tiếng tim
hắn đập mạnh mẽ, tựa như bị cuốn hút, trong nháy mắt tim cô cũng đập nhanh
không kém, có chút hoảng sợ lại có chút loạn nhịp…….

“Ngủ!” Chân mày hắn giãn ra, đem khuôn mặt tuấn tú
vùi vào gáy cô, chiếm hữu mà ôm cô. Một tay để sau gáy cho cô gối đầu lên, tay
kia để ở bên hông cô. Ngoại trừ như vậy, không còn động tác nào khác.

Hoàn hảo, hoàn hảo, đó chính là không muốn cô làm
phiền giấc ngủ của hắn, cũng không có ý đồ xấu xa.

Niên Nhược Nhược như được lệnh ân xá, trong lòng thở
phào một cái, giây tiếp theo lại vô cùng đau đầu, tư thế này......cô còn là trẻ
con sao? Hắn nghĩ cô là gối ôm àh, bảo cô ngủ thế nào đây?

Lặng lẽ rủa hắn trong lòng nhưng lại ngoan không dám
giãy ra khỏi vòng tay bá đạo kia, đành phải căng cứng thân mình, ra lệnh cho
chính mình phải nhắm mắt lại.

Ngủ đi, ngủ đi! Thức dậy sẽ phát hiện đây chỉ là giấc
mộng. Cô vẫn là cô bé mồ côi dựa vào Quan gia mà có cơm ăn chỗ ở, lại không có
quan hệ gì với Quan Chi Nghiên này...

Không biết có phải vì hôm nay bị hoảng sợ quá nhiều,
lại nằm trong lồng ngực xa lạ mơ mơ màng màng mà ngủ, còn khe khẽ ngáy.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng trên cao, con trùng kêu rả
rích.

Thiếu nữ nhỏ nhắn an phận, nhu thuận ngủ ở trong
lòng người đàn ông, rất phù hợp, tựa như trước đây mất đi một hình ghép, rốt cục
tìm được rồi ghép lại vào vị trí vốn có của nó.

Gương mặt người đàn ông này luôn bình tĩnh vô cầu
nhưng không thỏa mãn, nhiều năm qua thói quen mang lớp mặt nạ ngụy trang trước
mặt mọi người nay đã tháo xuống. Hắn nhẹ nhàng hôn lên trán của thiếu nữ, lông
mi dài như cánh bướm, cái mũi nhỏ thẳng, cuối cùng dừng ở trên cánh môi đỏ hồng,
đầy đặn.

Hắn nhẹ nhàng hôn môi, thậm chí vươn lưỡi ôn nhu liếm
lấy, lực đạo rất nhỏ, dường như sợ cô bé đang ngủ say này sẽ thức giấc. Đến khi
hôn môi cũng không giải quyết khát vọng của hắn, bàn tay chậm rãi xoa nhẹ thân
hình nhỏ nhắn mềm mại, cởi bỏ vạt áo ngủ màu hồng phía trước, từng chút một, lộ
ra đường cong linh lung của bộ mới lớn.

Đẩy nội y màu trắng kiểu dáng bảo thủ ra, nhìn thấy
hai bầu ngực đầy đặn, trắng mịn, liền không chút do dự mà khẽ xoa hai bầu ngực,
miết nhẹ đầu vú.

Trong cơ thể dục vọng điên cuồng kêu gào, nhưng Quan
Chi Nghiên cũng không dám tiến thêm một bước, cô còn quá nhỏ, tựa như một trang
giấy trắng, thậm chí ngay cả mùi vị tình yêu còn chưa biết đến. Bên ngoài thật
là ngây thơ, hồn nhiên, bên trong thật ra lại hồ đồ; Mà hắn đã muốn lưu dấu ấn
của mình lên cô từ lâu rồi.

Tình cảm như vậy, nguyên bản sẽ không công bằng, hắn
thật sự là không cam lòng trở thành kẻ yếu thế, nhưng bây giờ phải làm sao? Hắn
không thể mặc cho cô không biết cái gì, không chịu để tâm mà cứ chầm chập theo
khe hở của hắn lén trốn đi. Nếu là có một ngày cô thực sự cùng A Kì hoặc là một
người qua đường nào đó lâu ngày sinh tình, đến lúc đó chắn chắn hắn sẽ hối hận.

Cho nên, muốn thừa dịp cô còn mơ mơ hồ hồ, thừa dịp
lúc cô chưa còn hiểu tình yêu là gì, đi trước một bước, ngăn chặn hết mọi việc
ngoài ý muốn. Trước tiên giữ cô bên cạnh, ghi rõ dấu ấn của mình lên người cô,
từ từ “ăn” cô là được rồi.

Nhìn xem, hiện tại không phải cô ngoan ngoãn nằm
trong lòng hắn sao?

Đúng vậy, gấp cái gì? Còn nhiều thời gian, tính toán
tỉ mỉ, đây mới là tác phong của Quan Chi Nghiên, vô luận là đấu tranh gay gắt trong
gia tộc, hay là tính kế tinh vi trên thương trường, cho dù đối với người con
gái mình yêu thương, cũng chưa bao giờ nóng lòng.

Chương
5:

Niên Nhược Nhược thoải mái, từ từ tỉnh lại trên chiếc
giường xa lạ, mặt có chút ngây ngốc, có chút mơ hồ không rõ mình đang đâu.

Nghiêng đầu một chút, nhìn vị trí bên cạnh đã không
còn ai, chỉ có cái gối bị lõm xuống cho thấy ngày hôm qua không phải một giấc mộng.
Cô chán nản, chùm chăn lên đầu, thật mệt mỏi.

Chỉ chốc lát sau, má Quế
đến gõ cửa gọi cô dậy.                                 

“Nhược Nhược...... A, không đúng, phải gọi là Nhược
Nhược tiểu thư.” Má Quế vẻ mặt tươi cười nói: “Vài năm nữa khi kết hôn với Nhị
thiếu gia, đến lúc đó sẽ là Nhị thiếu phu nhân.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Niên Nhược Nhược nhăn nhó khổ
sở: “Má Quế, đừng nói như vậy, cháu thật sự rất khó chịu…”

“Khó chịu cái gì? Cô bé ngốc này, Nhị thiếu gia tuy
rằng hơi yếu đuối, nhưng tính tình rất tốt, ta ở Quan gia nhiều năm như vậy,
cho tới bây giờ chưa từng nghe thấy thiếu gia nói một câu nào nặng lời, tương
lai nhất định cũng sẽ đối tốt với cháu.”

Niên Nhược Nhược không nói lời nào, mũi hơi cay cay,
có vẻ muốn khóc.

“Cháu nha, chỉ cần ngoan ngoãn, Quan gia sẽ không bạc
đãi cháu. Hôm qua lão gia còn nói, từ hôm nay trở đi cháu sẽ cùng các thiếu và
tiểu thư ăn cơm ở bàn lớn.”

Nghe má Quế nói, Niên Nhược Nhược thật sự thấy đủ loại
tư vị trong lòng. Rửa mặt chải đầu, mặc đồng phục đã được ủi ngay ngắn chỉnh tề
xong, cô liền xách cặp sách xuống lầu ăn bữa sáng.

Nhị lão gia và Nhị phu nhân còn chưa xuống lầu, ba vị
thiếu gia chi thứ hai cũng thường xuyên không dùng bữa sáng ở nhà. Lúc này trên
bàn cơm chỉ có hai người là vợ của Quan Chi Phương, Vu Linh Luân và Quan Chi Quất
ở nhà.

Vu Linh Luân chính là trưởng nữ đáng yêu của nghị sĩ
Cho, trong nhà cũng là vượng tộc, gả đến Quan gia thật nhiều năm, đáng tiếc đến
giờ vẫn chưa có con, cũng không biết rốt cuộc là vấn đề ở Quan Chi Phương hay vấn
đề ở cô ấy. Tóm lại vài năm nay, mối quan hệ của hai vợ chồng này càng ngày
càng căng thẳng. Vợ chồng không hòa hợp, đã không phải là chuyện gì đặc biệt.

Vu Linh Luân vừa từ từ ăn cháo, vừa lấy ánh mắt kỳ
quái chăm chú nhìn Niên Nhược Nhược đang cúi đầu uống sữa tươi một lúc lâu, đột
nhiên thấp giọng nói: “Nhược Nhược, đêm qua, em kêu thật lớn, biết là lúc đó vợ
chồng tình thú, nhưng cũng phải kiềm chế một chút, lúc đấy cũng muộn rồi...”

Nghe vậy, Niên Nhược Nhược thiếu chút nữa phun ra ngụm
sữa trong miệng.

Gì vậy? Tối hôm qua, cô kêu giống như thấy quỷ,
không phải vì Quan Chi Nghiên đột nhiên dọa cô sao, cái gì mà vợ chồng tình
thú! Hơn nữa, không phải trong phòng cách âm rất tốt sao? Lầu ba cũng nghe được?

“Không biết xấu hổ!” Quan Chi Quất cũng một thân đồng
phục trung học, thừa dịp trên bàn không có người lớn, vẻ mặt khinh miệt chen
vào nói: “Niên Nhược Nhược, nhất định là cô câu dẫn Nhị ca tôi, bằng không như
cô mà cũng muốn làm chị dâu tôi? Cô đương nhiên là không xứng!”

Hôm qua, Quan Chi Quất là người cuối cùng biết được
tin tức, Niên Nhược Nhược đột nhiên thành Nhị tẩu tương lai của mình, cô giận
thiếu chút nữa sùi bọt mép. Đợi tỉnh táo lại thì thay đổi ý nghĩ, như vậy, Niên
Nhược Nhược sẽ không cơ hội đi câu dẫn Vũ Phong. Thôi quên đi, có thể bảo vệ được
sự trong sạch của anh Vũ Phong, đành phải hy sinh Nhị ca một chút.

“Tôi cho cô biết, cô đừng mơ tưởng được nghe tôi gọi
là chị dâu!” Quan Chi Quất lời nói lạnh nhạt mà châm chọc: “Tương lai Nhị ca
tôi nhất định sẽ lại chọn một phụ nữ tốt hơn làm vợ, đến lúc đó cô sẽ thành hạ
đường phụ, thật đáng thương nha, ha ha......”

“Hạ đường phụ” Ba chữ này vô hình chung đã kích
thích Vu Linh Luân. Sắc mặt cô biến đổi liên tục, lại không muốn đắc tội với em
chồng, nên bỏ lại đồ ăn sáng đã ăn được một nửa, buồn phiền mà đứng dậy đi lên
lầu.

Niên Nhược Nhược vẫn cúi đầu tiếp tục uống ly sữa của
mình. Quan Chi Quất nói cái gì, cô một chữ cũng không có ý định phản bác. Cô
nghĩ rằng nếu tương lai thật sự giống như Quan Chi Quất nói, cô thật sự rất muốn
a di đà Phật, cảm tạ trời đất!

Quan Chi Quất thường tùy hứng làm bậy, mặc kệ có xúc
phạm tới người khác hay không. Cô vẫn còn đang cười, giây kế tiếp, tiếng cười
càn rỡ kia đột nhiên ngưng lại, giống như bị đồ ăn mắc lại trong cổ họng. Không
khí xung quanh không khỏi giảm xuống vài độ, ẩn ẩn sự hoảng sợ, hoang mang.

“Chi Quất, chuyện của anh không cần em phải quan
tâm.” Phía sau Niên Nhược Nhược đột nhiên truyền đến một thanh âm quen thuộc.
Thanh âm ấy nghe không cảm thấy được tình cảm cho lắm, nhấp nhô lên xuống, cô
quay lại mới biết rằng Quan Chi Nghiên đã đến.

Thật kì quái, sao hắn lại xuất hiện ở đây trong khi
không bao giờ ăn sáng ở nhà. Hai tay Niên Nhược Nhược cầm ly sữa, kinh ngạc
quay đầu, nhìn thấy người đàn ông mặc trang phục thể thao màu đen, trên cổ còn
quàng khăn lông màu trắng, hiển nhiên là mới chạy bộ về.

“Ăn nhanh chút, ăn xong tôi đưa cô đến trường.” Hắn
bỏ lại một câu rồi đi lên phòng.

Gương mặt Quan Chi Quất ngượng ngùng, tức giận, cứng
ngắc ngồi tại chỗ. Ánh mắt mạnh mẽ liếc mắt nhìn Niên Nhược Nhược, nhất định
đem món nợ này tính cho Niên Nhược Nhược.

Nói đến cũng kỳ quái, Nhị ca thoạt nhìn chính là người
rất dễ bị ức hiếp, nhưng Quan Chi Quất từ nhỏ đến lớn, chỉ sợ duy nhất người lớn
hơn mình tám tuổi là Nhị ca này.

Kỳ thực Nhị ca là do bố cô ngoại tình ở bên ngoài
sinh ra, hai tuổi được đưa về Quan gia. Lão nhân thường nói từ nhỏ đến lớn, so
với Đại ca Quan Chi Phương hay tư lợi, Tam ca Quan Chi Khẩu hay kích động làm bậy,
Nhị ca là người hiền lành. Thật là người tốt.

Khi hắn còn bé, luôn làm cho người lớn yên tâm, việc
học cũng rất xuất sắc, rất nổi tiếng trong những người cùng tuổi ở Quan gia.

Nhưng vào một mùa đông nhiều năm trước, cô nửa đêm
khát nước, lấy ly tới phòng khách rót nước uống. Khi đi ngang qua thư phòng, cửa
chưa hoàn toàn đóng lại, trong lúc vô tình cô nghe được cha mẹ ở bên trong đang
tranh luận, nói về một người phụ nữ bị bệnh nặng. Cô nghe cái hiểu cái không, rất
lâu sau mới hiểu được, hóa Nhị ca không phải do mẹ cô sinh ra, khó trách cô tổng
cảm thấy mẹ rất lạnh nhạt với Nhị ca, lạnh nhạt đến mức làm Nhị ca cô không hề
tồn tại.

Không biết có phải là do cô hay suy nghĩ hay không,
năm Nhị ca mười sáu tuổi đột nhiên chuyển trường đi nước ngoài học. Sáu năm sau
trở về, cô cảm thấy hắn đã thay đổi, nhưng thay đổi chỗ nào? Cô lại không nói
ra được.

Hắn không làm nũng trước mặt người lớn như trước, ra
vẻ thông minh, chỉ yên lặng làm việc của mình, không gây bất cứ phiền phức gì
cho người khác. Nhưng đồng thời hắn cũng càng ngày càng trầm tĩnh, không biết
là cố ý thu lại sự sắc sảo, tài năng, hay là thật sự lực bất tòng tâm. Cũng
không còn tham dự thi đấu và tranh đoạt tình cảm giữa các anh em cùng tuổi, cuối
cùng không còn được người lớn chú ý đến nữa.

Hắn thích ứng với mọi tình cảnh, nước lên thì xây cầu,
cũng hiểu được không cần cưỡng cầu. Cho dù bạn gái trước kết hôn cùng anh họ
Chi Hà, hắn cũng chỉ là cười trừ, còn kính rượu chúc mừng cô dâu chú rể ở tiệc
cưới.

Việc đính hôn với Niên Nhược Nhược xuất thân nông
thôn, xem như qua nhiều năm như vậy, Nhị ca cũng làm được một việc khiến người
khác chú ý tới!

Quan Chi Quất trừng mắt nhìn vẻ mặt bình tĩnh ăn
bánh mì Niên Nhược Nhược, nghĩ mà tức giận, nha đầu chết tiệt này có gì tốt?
Không phải ỷ vào vài phần nhan sắc sao? Nhưng Nhị ca mình thanh tâm quả dục như
thế chẳng lẽ lại bị tình dục làm cho mù quáng sao?

Đương nhiên là không phải! Cho nên chắc chắn là Niên
Nhược Nhược kia dụ dỗ câu dẫn thần trí Nhị ca! Cô khẽ cắn răng, âm thầm nghĩ nhất
định phải đem bộ mặt thật của con hồ ly tinh kia cho mọi người thấy. Mà Nhị ca
cô sớm muộn cũng sẽ lại tỉnh táo, sẽ thấy rõ bộ mặt thật của nha đầu chết tiệt
kia, cuối cùng một cước đá nó ra khỏi cửa!

Bị Quan Chi Quất ra sức thổi phồng, Niên Nhược Nhược
ở Quan gia có thể nói là “tiếng xấu đồn xa”, đồng thời cũng nghe được nhiều lời
đồn đãi, chuyện vô căn cứ ở Quan gia thật lợi hại.

“Vậy nha đầu không tim không phổi kia, thật sự là hồ
ly tinh?”

“Đúng mà, Quan gia nuôi nấng nó, mà nó lại dám câu dẫn
thiếu gia.”

“Theo tôi, nha đầu kia thực thủ đoạn, câu dẫn Nghiên
thiếu gia tính tình yếu đuối, nếu đổi lại là Đường thiếu gia, xem nó chết như
nào!”

Sức mạnh của dư luận thật lớn! Miệng lưỡi thiên hạ
thật cay độc, Niên Nhược Nhược ở Quan gia hoàn toàn trở thành mục tiêu cho người
ta chỉ trích.

Thế nhưng những lời ra tiếng vào không được giải
thích rõ ràng càng làm cho sự việc rối lên, lại đánh đồng với việc Quan Chi
Nghiên đối xử với cô? Thiếu nữ có nỗi khổ khó nói từ từ thở dài, bất quá coi đó
là gió thoảng qua tai mà thôi.

Một năm sau, Quan gia.

Bên trong phòng, ánh đèn ấm áp, thảm thật dày, một
thiếu nữ mặc một bộ đồ ngủ màu lam dài, đai áo đã nới lỏng, đang quỳ gối giữa
hai chân người đàn ông cao lớn, dùng cái miệng nhỏ nhắn để lấy lòng hắn.

Rõ ràng là thời tiết đầu đông, máy sưởi còn chưa bật,
trên trán cô đã lấm tấm mồ hôi, hàng mi xinh đẹp đang nhắm lại, thật dài giống
như cánh bướm đang che lại đôi mắt đẹp. Đôi môi như anh đào đang mở ra, vươn
chiếc lưỡi thơm tho như con chim nhỏ, nhẹ nhàng liếm vật đàn ông đang sưng tấy.

Quan Chi Nghiên một thân áo ngủ bằng nhung tơ, rộng
rãi thoải mái, cánh tay nửa chống trên giường, hai mắt nhắm chặt, trong lòng
phát ra tiếng thở dài thỏa mãn, đang đắm chìm trong khoái cảm mất hồn.

Hắn cũng không gấp “ăn” con cá nhỏ này, mà chỉ chậm
rãi hưởng thụ từng bộ phận của thân thể cô. Bàn tay nhỏ bé mềm mại, cái miệng đỏ
bừng, bộ ngực no đủ, hai chân trắng mịn như tơ... Da thịt cô mềm mại, thân hình
mỗi tấc đều lung linh, đều có thể khiến cho hắn có những cảm giác khôn cùng.

Hắn rất kiên nhẫn dạy dỗ cô, như thế nào mới có thể
làm cho bản thân thoải mái hơn.

Vốn là Niên Nhược Nhược có chết cũng không chịu làm
việc này, nhưng mà đóng cửa lại, cô làm sao có thể là đối thủ của hắn?

Cô giống như một con bướm con mới phá kén chui ra,
chưa thấy rõ màu sắc của rừng hoa, đã bị vướng vào mạng nhện thâm hiểm, không
thể giãy dụa, không thể chạy trốn.

Phản kháng yếu ớt của cô ban đầu không làm cho Quan
Chi Nghiên giận dữ, mà chỉ trói cô trên giường, trong một đêm, lấy tay, lấy miệng,
lấy thân thể khiêu khích, trêu chọc, đùa bỡn cô...... Cho đến khi cô thút thít,
cầu xin tha thứ.

Kinh nghiệm kia thật sự đáng sợ! Hắn không có tiến
vào thân thể của cô cũng khiến cô giống như đã chết một hồi, dường như từ trong
địa ngục nóng nảy và trống rỗng bay lên thiên đường hạnh phúc khó tin. Sau đó,
lại tùy ý ném cô từ thiên đường rơi cực nhanh xuống địa ngục......

Những cảm xúc xa lạ, kinh thiên động địa cao trào
kéo dài không dứt,tim đập rộn lên, thân thể không tự chủ được run rẩy, mỗi tiếng
rên rỉ dịu dàng kia không thể tin là xuất phát từ trong miệng mình, làm người
ta mặt đỏ tới mang tai.

Mỗi khi nhớ lại việc trải qua mọi thứ ngày đó, cô liền
không nhịn được run bắn lên. Hắn nói một chút cũng không sai, hắn có là biện
pháp làm cho cô phải thỏa hiệp. Cô sợ, vô cùng sợ, ngoại trừ khóc thút thít đáp
ứng mỗi yêu cầu của hắn ra thì không còn cách nào khác.

Cô tình nguyện lấy lòng hắn, cũng không muốn lại giẫm
lên vết xe đổ của bản thân, bị hắn trừng phạt.

Cho tới bây giờ, tuy rằng cô vẫn là xử nữ, nhưng nói
theo phương diện kỹ thuật, cô đã bị hắn cắn ngay mảnh vụn cũng không còn.

Đầu lưỡi linh hoạt, gắng gượng mà thuận theo dục vọng
của người đàn ông. Đôi môi anh đào tận lực mở ra, ngậm thật sâu lấy vật cứng rắn
của hắn. Nhưng miệng cô quá nhỏ, mà của hắn lại quá lớn, chỉ có thể ngậm lấy đỉnh,
tinh tế liếm mút. Cô nghe được hô hấp dồn dập của người đàn ông phía trước, tâm
trạng bất an nay mới thấy tốt hơn.

Một giờ trước, bọn họ đi xe về nhà, ngay trước khi
cô xuống xe, hắn đã túm lấy cô, cho cô một cái hôn sâu nóng bỏng, làm ngay cả đầu
ngón chân cô đều cuộn tròn lên. Về sau hắn ái muội dừng lại bên môi cô, tràn ngập
nhục dục cùng tình dục tuyên bố: “Đêm nay tiếp tục nhé.”

Giống như nghe được ác ma triệu hồi, cột sống Niên
Nhược Nhược bỗng thẳng đứng. Quan Chi Nghiên dục vọng rất mãnh liệt, nhất là ở
trước mặt cô, bộ mặt giả tạo trước kia sớm bay lên chín tầng mây. Mọi thủ thuật
trên giường đều cho cô biết, thay đổi từng phương pháp khi dễ cô. Đáng sợ là lực
khống chế của người đàn ông này cũng rất mạnh, khi cái miệng nhỏ của cô đều ngậm
đến mỏi nhừ, không còn cảm giác, bàn tay cũng không còn khí lực, hắn mới bắn ra
trong miệng cô.

Tinh dịch nồng nặc làm cô bị sặc, hai mắt đỏ lên như
sắp nôn mửa. Tệ nhất là, mỗi khi hắn nhìn bộ dáng đáng thương, bị ngược đãi của
cô, dục vọng vừa phát tiết xong lại nhanh chóng thức dậy, cứng rắn, nóng như lửa.
Hắn nhanh chóng đứng dậy hung hăng ôm lấy cô thân thể trần trụi, đặt ở trên giường
điên cuồng hôn môi.

Kỳ thực đàn ông Quan gia không thiếu loại phong lưu.
Sau khi kết hôn còn ở bên ngoài ăn vụng như Quan Chi Phương; Vang danh người gặp
người thích, đánh cắp vô số trái tim của các cô gái Quan Dạ Kì; Cùng với người
chưa cưới vợ nhưng tình nhân vô số trong miệng mọi người Quan Chi Đường, duy chỉ
không có Quan Chi Nghiên.

Kể từ khi cô trở thành vị hôn thê của hắn, trừ phi hắn
xuất ngoại, bọn họ mỗi đêm đều ngủ chung. Cũng không thấy hắn gây scandal cùng
minh tinh, ngôi sao xinh đẹp nào bên ngoài. Thật sự là làm cho mọi người muốn
nhìn thấy kịch hay cũng được mở rộng tầm mắt.

Cho nên, Niên Nhược Nhược ở Quan gia lại thành truyền
kỳ “Ngự phu hữu thuật”, mọi người cũng hiểu mà không nói, loại Nghiên thiếu gia
thích, so với hắn phải yếu đuối hơn, hơn nữa không có năng lực phản kháng.

Là như vậy sao? Có lẽ vậy, bởi vì Niên Nhược Nhược
không biết ngoài điểm này ra, trên người mình còn có cái gì có thể làm cho Quan
Chi Nghiên “trung thành” như thế.

Giống như đêm nay Quan Chi Nghiên sẽ không để cho cô
dễ chịu, vì cô “không trung thành”.

Cô nghi ngờ mình đã chọc giận hắn.

Hôm nay là sinh nhật mười bảy tuổi của cô, cô cho rằng
sẽ giống như mọi năm, không có ai nhớ tới, cũng không có ai tổ chức tiệc sinh
nhật cho cô. Không ngờ anh Vũ Phong biết sinh nhật cô, còn đặc biệt mua bánh
sinh cho cô. Càng không ngờ tới chính là, hai ngày trước Quan Chi Nghiên đã đi
HongKong, nay lại xuất hiện thần không biết quỷ không hay ở cổng trường.

Thịnh tình của sư huynh, cô thật sự không thể từ chối,
đành phải thành tâm thành ý nói lời cảm ơn, cầm bánh ngọt vội vội vàng vàng chuồn
đi, ai biết sư huynh Vũ Phong luôn đi theo phía sau cô, còn kiên nhẫn mời cô đi
xem phim.

Hai người vừa ra đến cổng trường, chợt nghe thấy một
tiếng còi lanh lảnh vang lên ở phía phố đối diện. Vừa thấy kia chiếc xe Porsche
màu bạc quen thuộc, lúc ấy cô liền ngây người như phỗng.

Không kịp trở tay a!

Trên đường tới khách sạn, ngồi ở trong xe, cô căn bản
không dám nhìn sắc mặt người đàn ông bên cạnh, hộp bánh ga-tô được gói xinh đẹp
kia đã bị hắn thuận tay ném vào thùng rác ven đường, “Tôi...... Tôi và anh ấy
không......” Cô vội vàng giải thích, nhưng vừa mới nói một nửa, đã bị âm khí
trong mắt hắn làm cho sợ đến mức ngậm miệng.

Hắn không nói một lời, giống như bình thường đưa cô
vào khách sạn ăn bữa tối, sau đó đến rạp chiếu phim, xem một bộ phim không biết
tên là gì, rồi về nhà.

Trong bãi đỗ xe, đằng trước là một người đàn ông cao
ráo, một thiếu nữ chạy chậm theo ở phía sau, không ngừng co rúm lại. Ban đêm
nhiệt độ xuống thấp, có thể sánh bằng không khí xung quanh người đàn ông này,
làm cho người ta cảm thấy lạnh đến đáng sợ.

“A Nghiên...... Anh nghe tôi nói được không?” Niên
Nhược Nhược dường như sắp bị dọa chết, theo sát bước chân người đàn ông, tay nhỏ
bé không dám nắm lấy cánh tay của hắn, chỉ dám nhút nhát mà khẽ nắm ống tay áo
hắn, trộm nhìn hắn, gọi tên hắn, nghĩ về nhà trước rồi sẽ giải thích rõ.

Người đàn ông đi đến trước xe, dựa vào cửa xe,
khoanh tay trước ngực, dường như định nghe nàng giải thích.

“Tôi...... Tôi không đồng ý đi chơi cùng sư huynh,
anh không cần tức giận......” Tội nghiệp mà nhìn khuôn mặt thâm trầm, Niên Nhược
Nhược không khỏi cảm thấy từng đợt lo âu và hốt hoảng nảy lên trong lòng, liền
nức nở khóc, vừa khóc vừa nghẹn ngào giải thích: “Tôi cũng không biết hắn làm
sao mà biết hôm nay là sinh nhật của tôi, ngay cả tôi cũng quên mất hôm nay là
sinh nhật mình... Rất lâu rồi tôi không tổ chức sinh nhật... Việc sư huynh tặng
bánh sinh nhật cho tôi...Hức hức... Tôi không nghĩ anh sẽ trở về......” Cô nói
năng lộn xộn, cũng không biết Quan Chi Nghiên nghe có hiểu hay không.

Hắn ở trước mặt cô, vẫn luôn luôn toát ra khí thế bức
người. Dù cô không sợ hắn, nhưng vẫn e ngại hắn. Có đôi khi cô cảm thấy hắn đối
xử với mình rất tốt, nhưng nghĩ lại, thì cảm thấy hắn làm mọi việc bất quá là
muốn cho mọi người thấy cô là vật sở hữu của hắn, cũng không nhất định là xuất
phát từ “thích” hoặc “yêu”, giống như Quan Chi Quất nuôi một con vật nhỏ, cao hứng
thì chơi đùa với nó, thấy phiền thì vứt nó qua một bên.

Cô là tiểu sủng vật của hắn. Ở trước mặt hắn, cô
không tỏ ra yếu ớt thì cũng là yếu đuối, từng bước nhượng bộ, thẳng đến không
có đường lui.

Nhưng cho tới giờ cũng không giống hôm nay, một câu
cũng không nói, ánh mắt lại lạnh như băng, làm cho cô cảm thấy trong lòng cũng ớn
lạnh.

Quan Chi Nghiên như vậy, thật sự làm cho cô rất sợ
hãi.

Có lẽ là nước mắt nàng rơi có chút tác dụng, có lẽ
là lời của nàng làm cho hắn mềm lòng. Niên Nhược Nhược nhìn sắc mặt Quan Chi
Nghiên có chút âm trầm, thì cũng vươn tay lau khuôn mặt nhỏ bé đầy nước mắt của
mình, càng khóc đến thương tâm.

“Đừng khóc.” Vẻ mặt người đàn ông không chăm chú
nhìn cô, xem cô khóc thảm như vậy, ánh mắt hồng hồng, mũi cũng hồng hồng, rất
giống một con mèo bị chủ nhân bỏ rơi, có chút mềm lòng, lửa giận cũng vơi đi
hơn phân nửa.

Hắn ở HongKong ngày đêm bận rộn, xử lý xong xuôi
toàn bộ công việc, trở về để tổ chức sinh nhật cho cô.

Báo cáo nội dung xấu