Cưng Chìu Tình Nhân Trẻ Con - Chương 07

 

Tiểu nha đầu đáng thương, số phận giống như một cây
cỏ dại ven đường, mười bảy tuổi trôi qua, hẳn là đều không có quá một lần sinh
nhật chân chính. Mấy năm trước, hắn cố ý muốn tổ chức cho cô, lại không có cớ,
lại nghĩ đến cô cũng sẽ không nhận ý tốt của hắn. Nhưng mà bây giờ, cô chính là
hôn thê chính thức của hắn, trên người có dấu vết của hắn. Cho dù cô muốn sao
trên trời, hắn cũng sẽ nghĩ biện pháp để cho cô.

Ai ngờ lại nhìn thấy nàng cùng một nam sinh khác
cùng nhau đi từ sân trường ra, trong tay còn có hộp bánh ngọt tinh xảo. Lửa giận
vô hình dâng lên, cắn nuốt lấy hắn.

Làm sao có thể cảm thấy không cần phải gấp gáp đây?
Làm sao có thể cho rằng chính mình còn có thời gian từ từ sẽ đến đây? Hắn sai lầm
rồi.

Vào tuổi này, bông hoa nhỏ của hắn, bồ câu nhỏ của hắn,
tiểu Niên của hắn, tiểu ngu ngốc của hắn đúng là từ nụ hoa chậm rãi nở rộ thành
bông hoa tuyệt đẹp. Cho dù là mình không phát hiện, cũng sẽ chập chờn, sinh động,
đưa tới nhiều ong bướm đáng ghét.

“Cô sai?” Hắn khởi binh vấn tội.

“Tôi sai rồi.” Cô vội vàng gật đầu, thừa nhận sai lầm.

“Sai chỗ nào?”

Niên Nhược Nhược chớp hai mắt đẫm lệ, vắt óc suy
nghĩ, nhưng không nghĩ ra mình sai chỗ nào.

Cô không có lá gan hồng hạnh vượt tường, cũng không
có dụng tâm đi câu dẫn sư huynh, càng không dự tính cùng sư huynh đi xem
phim... Nhưng những điều này ở trong mắt Quan Chi Nghiên đề không được coi là
lý do chính đáng, huống chi người này chưa bao giờ là người nói đạo lý.

Nghĩ đến đây, Niên Nhược Nhược quyết tâm, dũng cảm
nói: “Tôi tất cả đều sai rồi.”

Nghe vậy, lửa giận trong lòng người đàn ông thiếu
chút nữa bùng nổ, dở khóc dở cười nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của tiểu nha đầu, gật
gật đầu: “Tốt lắm, nếu đã biết sai vậy có muốn sửa sai hay không?” Cô hấp cái
mũi gật đầu.

“Bất quá sai nhất định phải sửa, nhưng mà......” Hắn
cúi người xuống, ngửi hương thơm nhàn nhạt trên người cô, giả dối dạy: “Nhất định
phải ngoan, dù có thật lòng với người khác, cũng đừng để tôi bắt được.” Lời này
thật không bình thường chút, Niên Nhược Nhược ngây ngốc nhìn tuấn nhan trước mắt.

Hôm nay hắn mặc một chiếc áo vest màu lam, áo len
cao cổ bên trong màu xám tro nhạt, một cái quần nhung màu đen. Toàn thân trên
dưới đều toát ra vẻ quý tộc kiêu hãnh. Đột nhiên, cô cảm thấy người đàn ông trước
mặt thật là đẹp, không kịp nghĩ đến dụng ý trong lời nói của hắn, liền bất tri
bất giác ngoan ngoãn gật đầu.

“Còn gật đầu?” Quả nhiên, người đàn ông không có ý tốt
trừng mắt với cô, hỏi: “Vậy là muốn vượt tường?”

Người này là kiểu gì thế? Cô lập tức lắc đầu.

“Tiểu ngu ngốc......” Quan Chi Nghiên buồn cười, cuối
cùng hết giận. Hắn đưa tay vò loạn mái tóc ngắn của cô lên rồi mới ôm vào lòng,
nắm lấy tay trái của cô đeo lên một chuỗi vòng tay có hình bông hoa của
Tiffany. (hãng Tiffany&Co.)

Niên Nhược Nhược vừa bị hắn làm cho hoảng sợ. Bây giờ
bị dáng vẻ dịu dàng hiếm thấy của hắn khiến cho thụ sủng nhược kinh, oan ức
trong lòng đều biến thành nước mắt, toàn bộ đều lau trên áo vest của hắn.

Hắn vẫn im lặng cười, không để ý chút nào. Có lẽ chỉ
cần là cô, hắn chấp nhận vào sinh ra tử. Cho tới giờ hắn chưa từng tin vào tình
cảm chẳng sợ từ nay hai bàn tay trắng, vạn kiếp bất phục, hắn cũng cam chịu trầm
luân, loại tình cảm này, nghe nói tên là tình yêu.

Người đàn ông tâm tư phức tạp, loại đơn thuần như
Niên Nhược Nhược lúc này chưa phát hiện một chút nào. Cô một lòng chờ mong hắn
ngủ một giấc thật ngon, an toàn, bởi vậy càng ra sức thuận theo.

Hôm nay Quan Chi Nghiên không giống thường ngày đối
phó khó khăn. Sau khi tiết ra trong cái miệng nhỏ nhắn của cô một lần, liền ôm
cô đi vào phòng tắm, cùng cô tắm nước ấm, thơm ngào ngạt. Sau đó bọc cô vào một
chiếc khăn tắm lớn mềm mại, thoải mái đi đến giường.

Cô nửa tỉnh nửa mê, nằm trên chiếc giường ấm áp, dễ
chịu, lập tức mơ mơ màng màng xoay người ngủ.

Lưỡi người đàn ông dịu dàng liếm dọc theo bả vai trắng
tuyết tới sau gáy, ý xấu mà trêu chọc, mỗi cái hôn đều lưu lại một dấu màu đỏ
nhạt như bông hoa nhỏ.

“Ha, buồn...... Không cần......” Cô ưm một tiếng, giọng
nói mềm mại, ngọt ngào mang theo vẻ buồn ngủ. m cuối phát ra có vẻ ngây thơ,
người đàn ông nghe được, nháy mắt bụng dưới liền căng cứng.

Hắn nằm nghiêng ở phía sau cô động tay động chân,
bàn tay vỗ về bầu ngực đẫy đà, vật cứng nóng rực lại nhẹ nhàng để ở mông xinh

Đôi môi nóng bỏng tham lam tiếp tục hôn vai cô, dọc
theo đường cong bả vai, dần dần hướng đi vòng quanh...... Đến chỗ nào, đều lưu
lại dấu hôn.

“Không được ngủ.” Thanh âm trầm thấp, gợi cảm như thế,
hơi thở ở bên tai đốt nóng như thế. Hắn ngậm lấy vành tai mềm mại, xinh xắn, bá
đạo ra lệnh.

“Ưm......” Niên Nhược Nhược đang buồn ngủ, lời nói
không rõ. Bàn tay trắng nõn theo bản năng túm bàn tay đang xoa bóp ngực mình,
không rõ vì sao hắn không cho mình ngủ.

Mùi nam tính dương cương tràn bao phủ cô, bàn tay to
phảng phất mang điện như có như không.

Thân thể của cô ở dưới tay hắn bị biến thành một đóa
hoa hồng nhạt, làn da màu tuyết trắng bị nhiễm thàng từng mảng màu hồng, nở rộ.
Tay của hắn đang ở nơi cấm địa tư mật mềm mại của cô cố ý nhào nặn chuẩn bị.

“A...... Không cần......” Cô đẩy cánh tay đang làm bậy
của hắn.

“Nhược Nhược...... Bảo bối......” Giọng nói từ tính,
nỉ non tên cô, dễ dàng chế ngự tay nhỏ bé đang phá rối của cô. Quan Chi Nghiên
lật ngửa cô ra, đặt ở dưới thân, cử động thân tiến vào thân thể của cô, thật chậm
tiến vào mật huyệt ấm áp, xiết chặt làm người ta phát cuồng...

“Ôi...... Đau quá......” Niên Nhược Nhược bị đau làm
cho tỉnh ngủ, nhíu mày, cảm giác bị xé rách, đau đớn giữa hai chân làm cho
khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trong nháy mắt trắng bệch, đang muốn hô đau, cái miệng
nhỏ nhắn lại bị hắn hôn sâu, lưỡi cũng bị quấn lấy, ngay cả hô hấp cũng có chút
khó khăn.

Cô mồ hôi nhễ nhại mở mắt ra, đập vào mắt là mình
hoàn toàn trần trụi cùng người đàn ông kia ở một chỗ.

“Chịu một chút được không?” Hắn buông tha đôi môi bị
hôn đỏ bừng, nhìn thẳng cặp mắt còn mang nghi hoặc, thấp giọng ôn nhu nói, đồng
thời nâng đùi cô lên, thong thả mà lại kiên quyết xâm chiếm!

Đang lúc ngây người, đau đớn từ mật huyệt mềm mại so
với lúc nãy còn dữ dội hơn, “nữ tính” tràn ra, kích thích toàn bộ dây thần kinh
trên thân thể Niên Nhược Nhược.

“A!” Cô mở to mắt, trong đôi mắt đẹp đều là nước mắt
thống khổ, đau đớn khó có thể tưởng tượng làm thân mình bé bỏng căng thẳng,
cong lại như một cây cung, lửa nóng của hắn to lớn giống như một thanh dao sắc,
đang một tấc một tấc thâm nhập vào thân thể của cô. Tuy rằng thong thả lại
không chút do dự.

“Không cần...... Đau quá......” Nước mắt trong suốt
thuận theo khóe mắt chảy xuống, cô hít thở, ngón tay nắm chặt hai cánh tay của
hắn, xót thương cầu xin.

Trước đây, hắn vẫn thường hôn khắp người cô, sau đó
đem đi tắm nước lạnh. Cô không phải không biết gì, ròng rã thời gian một năm nhẫn
nại của hắn, trong mắt cô đều thấy, kinh hãi run sợ đoán hắn đại khái là muốn
chờ cô sau khi tròn mười tám tuổi sẽ ăn cô luôn. Nhưng là thế nào cũng không
nghĩ tới, một ngày thế này nhưng lại đến trước thời hạn mà không hề báo trước!

“Ngoan, đừng lộn xộn, một lúc sẽ ổn thôi.” Quan Chi
Nghiên tóm lấy tay nhỏ bé của cô đặt ở trên gối, mắt hiện lên lo lắng hiếm thấy.
Một bàn tay to khác nâng cao thắt lưng của cô, dương cương rắn chắc cùng bụng mềm
mại bằng phẳng của cô gắt gao, chặt chẽ không hề có khe hở cũng cho cô nửa điểm
lui.

Chương
6:

Về tình dục, nam nhân Quan gia có một loại bản năng
tàn sát bừa bãi. Giờ phút này, hắn gắt gao nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn còn ươn ướt
của cô. Môi hôn phủ lên toàn thân rồi vuốt ve những vùng mẫn cảm của cô, hai bầu
ngực săn chắc, vòng eo mảnh khảnh, cánh hoa non mịn... Muốn cho cô giảm bớt đau
đớn khi phá thân, nhưng trong lòng lại phấn khích vì phản ứng của cô càng vội
vàng muốn nhiều hơn nữa, không nghĩ chờ đợi một giây

“A...... Xin anh đấy, mau rút ra, tôi không muốn......”
Niên Nhược Nhược không dám lên tiếng khóc lớn, cắn môi, đôi mắt đẫm lệ sương mù
mà cầu xin.

Khóc là bởi vì thân thể đau quá, thứ hai khóc là vì
sự trong sạch của mình thực sự đã kết thúc. Trong tiềm thức, cô luôn luôn hi vọng
một ngày nào đó Quan Chi Nghiên sẽ mất đi hứng thú với mình, ít nhất còn có thể
mang sự trong sạch mà rời đi, mà lúc này, một chút ảo tưởng cuối cùng cũng tan
biến.

“Thả lỏng, cô nhỏ quá......” Quan Chi Nghiên thở
dài, hắn cũng không dễ chịu. hoa huyệt của cô vừa nhỏ lại vừa chặt. Vừa tiến
vào liền siết chặt khiến máu toàn thân hắn sôi trào.

Vật cứng rắn của hắn chậm rãi toàn bộ chìm vào trong
cánh hoa xinh đẹp, nữ tính. Của hắn thật lớn, vừa nóng, vừa cứng lại nổi gân
lên, đem nơi riêng tư nhỏ hẹp căng ra, cuối cùng đâm thật sâu tới tận cùng hoa
tâm.

Hắn rút ra, mang theo lạc hồng; Lại đâm vào, rút ra
lại đâm vào, bị tường thành mềm mại trong cô bao vây, khoái cảm khó có thể nói
lên lời. Mỗi một lần sát nhập đều làm hắn xúc động không thể áp chế, không khống
chế được thầm nghĩ đem cô gái dưới thân, toàn bộ nuốt vào bụng.

Bên dưới căng chặt, cô gái khó chịu rên rỉ, khẽ nấc
lên.Tiếng thở hổn hển, nóng rực của người đàn ông cùng âm thanh ái muội của
thân thể va vào nhau, làm cho người ta đỏ mặt, thật lâu cũng chưa ngừng lại.

Nhíu hai hàng mi lại, Niên Nhược Nhược nhắm chặt mắt,
khóc thút thít, cảm giác mình lại bị hắn xoay người lại. Vòng eo mỏi nhừ, vô lực
được khủy tay mạnh mẽ ôm lấy. Hắn nâng mông cô lên, không cho phép cự tuyệt,
đem bộ phận cường hãn từ phía sau tiến vào trong cơ thể cô, thật sâu, dùng sức
đoạt lấy mà tùy ý muốn cô.

Đêm nay nhịn quá khó khăn, cô bị hắn làm cho toàn
thân đều đau nhức, nơi riêng tư sưng đỏ một mảnh, cho dù là từng có nhiều lần
cao trào, nhưng bởi vì thời gian hoan ái quá lâu, cô mệt mỏi đến ngay cả ngón
tay đều nâng không nổi.

Lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm mồ hôi vùi vào gối,
hàm răng gắt gao cắn môi, kiên quyết không phát ra âm thanh gì. Trải qua một
đêm dạy dỗ, cô cuối cùng hiểu được nếu mình kêu thanh âm càng lớn, người đàn
ông sẽ càng mạnh hơn, càng thêm dũng mãnh hung hăng ép buộc cô, vô tâm “Trợ trụ
vì ngược”, kết quả thì chịu khổ vẫn là chính cô.

Người đàn ông nhận thấy cô không nói gì, phản kháng
rất nhỏ. Bàn tay vung lên, đem cô khóa chặt không tha, cái gối bị ném tới dưới
giường. Không hề đè lên thân thể cô, mà là ôm lấy cô, làm cho thân thể hai người
mồ hôi ướt đẫm hoàn toàn dán chặt vào nhau, bàn tay to như có điện ra sức tàn
phá, vừa nhào nặn vừa bóp , yêu thích không buông tay, làm cho bầu ngực cô bị
đau nhức không thôi. Hơn nữa, hắn lại vùi đầu ở vai cô, há mồm cắn cắn cái cổ
trắng trẻo của cô

“Ưm...... Không cần!” Hai chân cô bị bắt tách ra ngồi
trên hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn vô lực ngửa ra về phía sau, tựa vào trên vai người
đàn ông. Mái tóc lay động, hư nhuyễn vô lực, tùy theo luật động giao triền,
phát ra âm thanh giọng mũi nhỏ ngọt êm tai, giống như mèo con đang làm nũng
trong lòng chủ nhân.

Quan Chi Nghiên nghe được, cảm thấy ngứa ngáy, đỡ
vòng eo của cô, nâng lên rồi lại hạ xuống, lực đạo càng ngày càng mạnh. Dục vọng
vừa mới rút ra, liền hạ xuống, tiến vào thật sâu. Cửa hoa huyệt hơi có vẻ sưng
đỏ, khó khăn nuốt lấy vật to lớn của hắn. Mỗi một lần sát nhập đều mang đến cảm
giác mất hồn. Vật thô cứng, nóng như lửa luôn kêu gào, không đủ, không đủ! Còn
muốn sâu hơn, sâu hơn mà chiếm hữu...

“A…” Toàn thân cô đều nổi lên màu hồng, hai mắt đẫm
lệ mê ly. Khi cô đến cao trào giống như ở trong cơn cuồng phong, lốc xoáy gào
thét, rốt cục không nhịn được ngẩng đầu lên, run run mà nức nở ư ư, a a.

Thân mình cô run rẩy, tựa hồ ngay cả linh hồn đều
rơi xuống. Trong khi ngất đi vì kích tình, cô hoảng hốt cảm giác được người đàn
ông cũng bắn ra nhiệt tình.

“Nhược Nhược, Nhược Nhược......” Hắn dùng lực ôm chặt
cô, không ngừng hôn lên môi cô, ở bên tai cô thì thào kêu tên của cô, giọng nói
cực kỳ dịu dàng, yêu thương, dường như cô là vật vô cùng quý giá, được cất giấu
trong lòng bàn tay...

Quan gia ban đêm rất đẹp, cành liễu rủ xuống, ánh
trăng như nước, có vẻ yên tĩnh mà xinh đẹp.

Trong thư phòng lầu 4, trên sofa, có một bóng dáng
nho nhỏ, đáng thương.

Thân hình nhỏ xinh đang mặc một bộ váy ngủ ren màu
trắng sữa, hai tay ôm đầu gối, trước mặt là vài cuốn sách tiếng Anh và tự điển
được bày trên bàn trà. Ánh mắt khi thì nhìn chăm chú, thầm đọc từng từ trên
sách giáo khoa tiếng Anh; Khi thì khẩn trương mà nhìn về phía cánh cửa gỗ kiểu
Châu u đang đóng chặt.

Rất nhanh, cửa từ bên ngoài bị đẩy ra, người đàn ông
cũng mặc đồ ngủ, hai cánh tay ôm trước ngực, ung dung mà dựa ở cánh cửa, lạnh
lùng nhìn cô.

Trong mắt hiện lên một tia sợ hãi, thân hình bé bỏng
theo bản năng lui vào trong ghế sofa.

“Không buồn ngủ sao?” Thanh âm lạnh lùng hỏi.

“Không, tuyệt không buồn ngủ.”

“Ở trong này làm gì?”

“Ôn tiếng Anh.” Cô chạy nhanh cầm sách giáo khoa
trên bàn trà dương dương tự đắc, thấy cách kỳ thi đại học không bao lâu, học
sinh nào cũng mơ ước thi đậu đại học, huống chi là cô? Kể từ sau khi Quan Dạ Kì
bỗng nhiên nổi tiếng, cô bắt đầu cố gắng vùi đầu vào học, thật lâu không ngồi
vào vị trí thứ nhất đếm ngược.

“Vất vả như vậy làm gì? Thi không đậu cũng đâu có
sao.”

Lời nói của Quan Chi Nghiên đúng là không coi cô ra
gì.

“Tôi mệt.” Vẻ mặt người đàn ông thoạt nhìn một bộ
dáng rất mệt mỏi.

“Vậy anh ngủ trước đi...” Cô nghe vậy mừng rỡ, hắn mệt
như vậy, tối nay sẽ không quấy rầy cô? Để cho cô học suốt đêm.

“Không học nữa, đi ngủ.” Hắn đánh gãy lời cô còn
chưa nói xong, vô tình đi tới, đập tan kỳ vọng của cô.

Trong hành lang thật dài, có một thân ảnh chút trưởng
thành, kéo tay của cô bé nhỏ nhắn, không bằng lòng về phòng ngủ.

Từ sau khi bị Quan Chi Nghiên “sói nuốt hổ yết” ăn,
hơn nửa năm này tiểu thư Niên Nhược Nhược mỗi lần học trễ, đều sẽ bị như vậy, bị
bắt lên giường, kịch liệt làm tình, ôm nhau ngủ... Cô thật sự là không hiểu, hắn
mệt nhọc thì tự mình đi ngủ là được rồi mà! Làm sao vẫn kéo cô cùng ngủ chứ? Có
cần “tương thân tương ái” như vậy không?

“Không phải anh… buồn ngủ?” Quả nhiên, cô nhìn bàn
tay đang cởi váy ngủ cô.

“Làm xong thì ngủ.” Hắn nói như là chuyện tất nhiên.

“Nếu thật sự buồn ngủ......” Cũng không cần miễn cưỡng
chứ?

Ngón tay mảnh khảnh nhanh chóng nắm chặt vạt áo váy
ngủ, làm sao có thể tránh được kiếp nạn này.

Quan Chi Nghiên người này tuyệt đối có hai mặt, mở cửa,
dáng vẻ đường đường ra khỏi phòng, đối bất cứ sự tình gì cũng đều làm không được;
Nhưng là một khi đóng cửa lại, sẽ thấy hắn không phải là nam nhân thanh tâm quả
dục.

Ăn thì coi như xong, nhưng cho dù ăn, cũng ăn hơn nửa
năm rồi, hắn cũng không ngán sao? Niên Nhược Nhược cô không phải có mị lực lớn
như vậy chứ!

“Làm xong sẽ ngủ rất tốt.” Người đàn ông vẻ mặt
nghiêm chỉnh nói, hai tay cũng không đứng đắn nhanh chóng đem cô cởi sạch.

Ờ ha, nói cũng hay quá nha! Làm xong hội ngủ rất tốt,
cách một ngày làm cho thắt lưng cô đau nhức, thiếu chút không lết nổi xuống giường.

“Ôi!” Cô bị hắn thực sự lấp kín miệng, tay nhỏ bé
cũng bị khóa chặt, chân dài rắn chắc cũng chen vào giữa hai chân cô.

Người đàn ông chậm rãi, rõ ràng thoạt nhìn không vội
vàng , làm sao trên giường luôn gấp gáp như vậy? Niên Nhược Nhược thở hồng hộc
mà nghiêng đầu nhỏ, ngăn cản nói: “Chờ một chút, được không?”

“Hử?” Hắn nhăn mi dừng lại, sắc mặt không tốt, vật
nam tính nóng rực vẫn để ở giữa nơi non mềm của cô, không an phận muốn đi vào
bên trong.

“Thầy giáo hôm nay hỏi tôi muốn thi trường đại học
nào.”

“Chọn một trường trong thành phố là được.” Hắn rất
nhanh thay cô quyết định.

“Tôi sợ thi không đỗ...” Cô nhỏ giọng nói.

“Thi không đỗ cũng không sao.” Hắn lại không muốn cưới
tiến sĩ hay mọt sách.

Niên Nhược Nhược chán nản, cô không phải tiểu thư
nhà có tiền, cô chỉ có thể dựa vào chính mình. Đại học thành phố, điểm trúng
tuyển không thấp, cô không chắc sẽ đỗ, có trường chắc chắn thì lại ở ngoài huyện
thị, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng có thể hiểu, Quan Chi Nghiên không bao giờ
đáp ứng cho cô.

Ai oán thở dài một tiếng, cô vốn không phải đối thủ
của hắn.

Ở trên giường người đàn ông trước sau như một, như
sói, như hổ tiếp tục hưởng thụ bữa ăn ngon. Ngang ngược hôn ngấu lấy đôi môi
anh đào của cô, thấy cô thở hổn hển mới buông ra, đầu lưỡi lại liếm dọc theo từng
đường cong cơ thể, đến bộ ngực đầy đặn lại liếm lại mút. Cuối cùng hôn lên một
cái đóa hoa nhỏ nhắn khác giữa hai chân cô, muốn làm cho chất lỏng thơm mát từ
trong cơ thể cô chảy ra nhanh một chút.

“Không cần......” Niên Nhược Nhược vẻ mặt đỏ bừng, xấu
hổ đến lấy tay che khuôn mặt nhỏ nhắn lại, thân thể vặn vẹo, muốn chạy trốn.

“Cô lâu ướt quá, ta không chờ được.” Hắn nâng cặp
mông trắng mịn lên, đầu lưỡi linh hoạt tách hai cánh hoa, thấy khe hở hẹp, tham
lam tiến vào huyệt khẩu phấn nộn.

Lời nói và hành động tình sắc như vậy làm cho Niên
Nhược Nhược càng thêm ngượng ngùng, cô lại không tình nguyện làm cái việc nam nữ
hoan ái này, nhưng cũng đã hiểu được việc đời, dần dần thân thể càng ngày càng
mềm yếu, giữa hai chân cũng có chút ẩm ướt.

Thấy cô thích dần dần thích ứng, Quan Chi Nghiên lập
tức đổi động tác, bàn tay nhấc hai chân cô lên, cúi người, thẳng lưng, bỗng chốc
liền vọt đi vào.

“A!” Cô khẽ kêu ra tiếng, cảm giác nơi riêng tư của
mình có một mảnh lửa nóng, miệng huyệt nhỏ hẹp siết chặt vật nam tính to lớn,
căng cứng, cô khó có thể chịu được.

Người đàn ông này nhiệt độ cơ thể bình thường luôn
hơi lạnh, lúc này lại rất nóng làm cô toát ra một tầng mồ hôi. Thân thể tuyết
trắng theo tốc độ va chạm dũng mãnh của hắn, bộ trắng cũng phập phồng lên xuống,
tạo nên một trận sóng mê người...

“A Nghiên...... Đừng nhanh như vậy...... Ưm......
Sâu quá......” Cô cảm thấy mình sắp bị đâm thủng rồi.

Quan Chi Nghiên nheo mắt, đem vật to cứng đâm càng
sâu, chôn ở trong hoa huyệt đầy nước, chậm rãi cọ xát, tùy ý ép buộc, làm nhiều
kiểu mà muốn cô.

Hắn chính là một ngọn lửa, muốn đốt cháy cô, mà cô ở
trong lòng hắn chỉ có thể rên rỉ, hổn hển, trong đầu cũng không nghĩ được chuyện
khác.

Khôn khéo như hắn, làm sao không hiểu tâm tư của cô?
Thi đậu đại học tốt, tương lai có thể tìm công việc tốt, có thể quang minh
chính đại rời đi, không dựa vào Quan gia nữa, không cần làm theo ý hắn, thậm
chí còn vọng tưởng dựa vào dịp thi đại học để bỏ chạy.

Nói nha đầu kia ngốc, thật là rất ngốc, có người bên
gối như hắn vậy mà không biết dựa vào, còn mơ tưởng thoát khỏi hắn cao chạy xa
bay.

Nhưng kỳ thực, cô cũng không ngốc, “cầu người không
bằng cầu mình” đạo lý này sớm đã hiểu. Người rảnh rỗi dựa vào Quan gia ăn cơm
không tính là ít, cuộc sông quá quán an nhàn hưởng lạc phú quý, có người nào
nguyện ý từ đám mây mà rơi xuống mặt đất? Lại đi tới cuộc sống bần cùng? Tuổi
cô còn trẻ, mà có ý nghĩ như vậy cũng đủ khiến hắn nhìn cô với ánh mắt khác.

Vấn đề là, cô cho rằng hắn sẽ buông tay sao?

Hắn sẽ không buông tay. Sau khi công bố danh sách
thi đậu đại học, khi biết được mình dốc hết sức lực mới thi đậu một trường đại
học nhưng trường đó lại từ chối nhận mình vào học, thì ngay lập tức Niên Nhược
Nhược hiểu được ý tứ của Quan Chi Nghiên.

Nô dịch vô vẫn chưa đủ sao? Từ năm mười sáu tuổi,
sau khi trở thành vị hôn thê của hắn, cô liền ngoan ngoãn nghe lời hắn, theo hắn
an bài mà đi học. Sau khi tan học về nhà tiếp tục thay hắn làm ấm giường, trung
thành với cương vị nô tì.....Đã bao nhiêu năm rồi…

Những lời đồn đa khó nghe hơn nữa cô cũng đều nghe
qua, chuyện tình lại ủy khuất cô cũng đều thỏa hiệp, chỉ chờ mong sớm ngày
thoát ly bể khổ.

Những lời đồn đại khó nghe hơn cô cũng đều nghe qua,
chuyện đính hôn cô cũng ủy khuất thỏa hiệp, chỉ mong sớm thoát khỏi bể khổ

Đứng ở trước Ủy ban, Niên Nhược Nhược nhìn chăm chú
vào cao ốc trang trọng kia, tim đập thình thịch, muôn vàn suy nghĩ trong đầu.

Quan Chi Nghiên không ở đây, hắn đang đi gửi xe, ở
chỗ này không ai biết cô, như vậy có thể chạy trốn không?

Suy nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, hai chân cũng nghe
lệnh hành động. Cô xoay người, nhấc chân bỏ chạy về hướng ngã tư đường đang
đông nghịt, rất nhanh thân ảnh bé bỏng biến mất trong biển người.

àm Quan Chi Nghiên từ bãi đỗ xe đi ra, phát hiện cô
gái nhận lệnh đứng chờ ở đây đã biến mất, lo lắng, kinh ngạc cùng với một cỗ
hơi thở lo âu hồi lâu không thấy nháy mắt tập kích hắn......

Trước cửa Ủy bạn cô trốn mất dạng, căn bản có thể
thành công chạy thoát. Bất quá sau ba giờ ngắn ngủn, trong khi vẫn còn mờ mịt
trên lối đi bộ, không biết nên đi con đường nào, cô đã bị cảnh sát tiên sinh mời
lên xe!

Trải qua chuyện này, Niên Nhược Nhược mới hiểu rõ thế
lực Quan gia rốt cuộc mạnh như thế nào. Trước kia chỉ nghe được chút ít thôi, lần
“không cẩn thận lạc đường” này của cô, không chỉ có rất nhiều cảnh sát tham gia
tìm kiếm, thậm chí vài bang phái đều âm thầm tham gia chuyện này. Rất nhiều xe
tiến hành lục soát trong phạm vi mấy kilomet, cho đến khi phát hiện cô ở bên lề
đường.

Ý tứ nói đúng là, trước kia không có lá gan đào tẩu,
nhưng lại lựa chọn chính xác, cô vô cùng hoảng sợ mà trốn ở trong xe Quan Chi
Nghiên, lén lút nhìn người đàn ông lái xe bên cạnh.

Từ lúc hắn đi vào cục cảnh sát, dẫn ra ngoài, cô đã
biết bản thân mình chết chắc rồi, hắn sẽ không bỏ qua cho cô...

Càng nghĩ càng sợ, Niên Nhược Nhược bắt đầu rơi nước
mắt.

“Không được khóc!” Quan Chi Nghiên không tỏ vẻ giận
giữ, nhưng lại hung hăng trừng mắt nhìn cô.

Khóc cũng không cho khóc, có phải muốn có lấy cái chết
nhận tội không? Niên Nhược Nhược cắn cắn môi dưới, không dám khóc thành tiếng,
nhưng nước mắt như chuỗi ngọc bị đứt, không nghe lời mà cứ từng giọt từng giọt
rơi xuống.

Báo cáo nội dung xấu