Em dám nói em không tính phúc - Chương 51 - 52

Chương 51: Tâm nguyện nhỏ bé

Mấy ngày kế tiếp, Mạnh Dịch
Nam ban ngày đưa Hiểu Vụ cùng hai bé con đến nhà họ Lộ, buổi tối lại đến đón về
nhà.

Qua một thời gian được mẹ
dạy, thủ pháp chăm trẻ em của Hiểu Vụ tăng lên không ngừng, hai bé con cũng
không thân với cô hơn, mặc kệ là khóc to cỡ nào, chỉ cần được Hiểu Vụ ôm là lập
tức ngừng khóc.

Mạnh Dịch Nam mỗi ngày cũng
bị buộc phải gia nhập đội ngũ trông trẻ, Đinh Đinh Đang Đang vẫn không phân
biết được anh với anh trai và vẫn gọi “ba ba..ba ba..” nhưng lại có thể phân
biệt một Mạnh Dịch Nam giả bộ là một hung thần ác sát hay không, chỉ cần không
có Hiểu Vụ bên cạnh hai bé con lập tức bò lên người anh, đem anh làm ngựa để
cưỡi.

Buổi tối chủ nhật, Mạnh Dịch
Nam lại bị Đinh Đinh túm chân, Đang Đang túm chặt tay, liều mạng ôn lấy người
anh.

Mạnh Dịch Nam bị hai tiểu
quỷ đè nặng trên sô pha, không thể động đậy, vẻ mặt bất đắc dĩ nói “Được
rồi, chơi cho sướng đi, nước miếng đều nhiễu lên tay chú.” Có thể thấy
được Đang Đang có bao nhiêu cố gắng, miệt mài bôi nước miếng lên tay anh, hơn
nữa đôi mắt nhỏ bé chớp chớp đã có phần hồng hồng, mũi nhỏ khẽ chun, có thể
biến ra tiếng khóc bất cứ lúc nào.

Đinh Đinh vẫn túm chặt ống
quần anh, có điều ống quần anh rất trơn, bé túm vào một chút lập tức bị trượt
ra, lại túm lại từ đầu, hai bé con một bên oa oa kêu, một bên cố gắng chinh
phục đình núi có tên Mạnh Dịch Nam, đáng tiếc, đỉnh núi này cản bản không thể
chinh phục, ngược lại Mạnh Dịch Nam lại vui sướng cười cười khi thấy bộ dạng
thất bại của hai bé con.

Hiểu Vụ tắm xong đi ra nhìn
thấy hai bé con bám dính lên người Mạnh Dịch Nam, mà Mạnh Dịch Nam nửa nằm nửa
ngồi như đang hưởng thụ xem kịch hay, trong lòng không khỏi cười khẽ, anh sao
lại có thể như thế? Cô đi nhanh đến khẽ trách anh “Anh không thể giúp hai
đứa được sao?” Nói xong đem Đinh Đinh ngồi dưới đất ôm lên, khẽ huých tay
anh ý muốn anh ôm Đang Đang lên.

Mạnh Dịch Nam cười khẽ bế
Đang Đang lên, ôm bé ngồi sâu trong ngực mình “Anh là đang rèn luyện cho
chúng, muốn làm gì cũng nên dựa vào sức mình.”

“Còn bé như thế đã bị anh
tra tấn, cẩn thận đợi hai bé lớn sẽ hợp lại tra tấn anh.” Hiểu Vụ cười nhẹ
ôm Đinh Đinh ngồi bên cạnh anh.

“Yên tâm, con chúng ta nhất
định có thể chiến đấu lại!” Dịch Nam vẻ mặt đắc ý, con anh tuyệt đối phải
lợi hại hơn Đinh Đinh Đang Đang, ai kêu anh chính là một ba ba lợi hại đi.

“Thôi đi, sao anh có thể
chắc chắn là con trai?” Hiểu Vụ lườm anh một cái, nếu là con gái thì làm
thế nào?

“Đương nhiên phải là con
trai, nếu sinh con gái không phải để người ta cướp đi sao, không được, sinh con
trai để đi cướp con gái nhà người ta. Hơn nữa bế con trai ra ngoài cũng phong
cách hơn, em không thấy buổi chiều lúc Dì Siêu nhìn thấy anh bế Đinh Đinh đều
nói là hai cha con đẹp trai sao.” Dịch Nam nhớ lại miệng không tránh được
cong lên, vẫn là sinh con trai tốt nhất “hơn nữa, nhà chúng ta không thể
cùng với nhà Chung Bình kết thông gia.”

“Vì sao?” Hiểu Vụ buồn
bực nhìn anh, anh không phải là bạn thân của Chung Bình sao?

“Tuyệt đối không được, trừ
khi bọn họ sinh con gái, khi đó anh sẽ suy nghĩ.”Mạnh Dịch Nam mới nghĩ đến
chuyện mình bị Chung Bình kia hại cho thê thảm, nếu con gái mình cũng bị Chung
Bình kia làm hư thì không biết hậu quả sẽ nghiêm trọng cỡ nào! Tuyệt đối không
được!

Lộ Hiểu Vụ mặc kệ anh, quát
nhẹ “Không còn sớm, mau cho bé con đi ngủ.” Nói xong liền ôm Đang Đang vào
phòng ngủ.

Đột nhiên, chuông cửa vang
lên.

Hai bé bị tiếng chuông doạ
sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại sắp khóc. Hai người thật nhanh vỗ về, cùng lúc
buồn bực kêu lên “Ai mà đến muốn thế a?”

Mạnh Dịch Nam đặt Đinh Đinh
lên sô pha, vừa đi ra đã kinh ngạc hô lên “Ba, mẹ!” Anh thật nhanh mở
cửa, Mạnh mẹ vẻ mặt tức giận vọt vào trong nhà, đầu cũng không ngoảng lại
nói “Đóng cửa.”

A? Mạnh Dịch Nam giữ cửa,
nhìn cha già đứng bên ngoài. Mạnh cha kéo theo hành lý, cười khổ đi vào.

“Ba mẹ, hai người đã về, đi
chơi có vui không ạ?” Mạnh Dịch Nam vừa thấy biểu hiện kỳ lạ của hai
người, cũng không dám lỗ mãng. Mẹ già nhất định là đang bực mình, ai, phụ nữ
sao lại dễ dàng tức giận thế nhỉ?

“Không vui.”

“Vui.”

Mạnh mẹ Mạnh cha đồng thời
mở miệng, đương nhiên Mạnh mẹ không nói đùa, bởi chỉ nhìn sắc mặt của bà là có
thể biết, nếu vui vẻ chắc sẽ không thế, còn Mạnh cha trên mặt ngoài mỉm cười
chỉ có mỉm cười.

Mạnh Dịch Nam cùng Lộ Hiểu
Vụ nhìn nhau dò xét, ba mẹ làm sao vậy?

“Đương nhiên, còn có người
vui đến quên cả trời đất.” Mạnh mẹ nghiêm mặt, đặt mông ngồi xuống sô pha,
ôm Đinh Đinh lên.

Mạnh cha vẫn mìm cười, nhún
nhún vai, không nói gì.

“Ba, sao ba lại gây với mẹ
a?” Mạnh Dịch Nam kề sát vào người ba, thấp giọng hỏi han tình hình, ấm ức
của mẹ già có vẻ không bình thường a.

“Rồi sẽ quen thôi, qua hai
ngày sẽ không sao.” Mạnh cha mỉm cười thấp giọng nói, sau đó bước đến sô
pha ngồi xuống.

“A Nam, mai đi đặt vé máy
bay.” Mạnh mẹ khẽ lắc đầu, ôm Đinh Đinh đi vào phòng cho khách, Dịch Nam
nháy mắt với Hiểu Vụ, Hiểu Vụ thật nhanh ôm Đang Đang vào phòng cho khách.

“Ba.” Dịch Nam biết mẹ
anh lần này là giận thật, cuối cùng là có chuyện gì.

“Ba mẹ đi chơi, vô tình gặp
một công ty cũng tổ chức cho nhân viên đi du lịch, có một cô gái mời ba chụp
hình chung, ba đồng ý, cô gái kia nói muốn ba gửi hình vào hòm thư cho cô ấy,
cho nên cho ba số di động và địa chỉ hòm thư, mẹ con chính là ghen vì chuyện
ấy.” Mạnh cha khẽ cười.

“Hừ, có phải chỉ đơn giản
thế đâu? Người ta còn năm lần bảy lượt gọi điện hẹn cùng đi dạo!” Mạnh mẹ
ôm Đinh Đinh xuất hiện ở cửa phòng khách.

Hiểu Vụ và Mạnh Dịch Nam
buồn bực nhìn Mạnh cha Mạnh mẹ, đành phải chia ra an ủi, thì ra cha mẹ anh lớn
tuổi như vậy mà ghen cũng thật đáng yêu, hai người bọn họ nhìn cũng không khỏi
cảm thấy kỳ lạ.

Mạnh mẹ kiên trì nhất quyết
muốn về nhà vào ngày mai, bởi vì nghe nói cô gái kia cùng đoàn du lịch sẽ tới
thành phố này, Mạnh mẹ tức giận nghĩ chắc cô ta muốn cưa cẩm Mạnh cha cho nên
đi trước một bước, mắt không thấy thì lòng cũng sẽ không buồn bực.

Dịch Nam và Hiểu Vụ khuyên
thế nào cũng không có tác dụng, đành phải suốt đêm cố gắng đặt vé máy bay giúp
cha mẹ, đem hành lý của hai bé con sắp xếp gọn gàng.

Hai ông bà cả đêm ông cáu
tôi rống, cãi nhau không ngừng.

Đêm xuống, Hiểu Vụ dựa vào
lòng Dịch Nam, nhớ đến lời Mạnh mẹ nói không khỏi thắc mắc “Mẹ nói đàn ông
Mạnh gia đều dễ dàng ôm hoa đào, anh có phải cũng giống thế không?” Đầu
tiên là Diệp Tỳ, sau nữa là Phương Thì Tranh, có phải sẽ còn rất nhiều rất
nhiều hoa đào vây quanh anh không?

“Đương nhiên không phải, cái
đó chỉ đúng với ba và anh hai thôi.” Mạnh Dịch Nam lập tức phủ nhận, ba
già cùng với anh hai đúng là phong lưu vô số. Có điều anh lại không thế, cho dù
anh muốn phong lưu cũng bị Chung Bình hại không có cách nào phong lưu nổi, cho
nên anh tuyệt đối không giống mấy người trong Mạnh gia kia.

“Anh không phải cũng là
người nhà Mạnh gia hay sao?” Hiểu Vụ cười nhẹ, không lẽ anh chỉ lo cho
mình?

“Anh là con của tình
nhân.” Thanh âm của anh ấm áp, ngữ điệu thâm trầm.

Lộ Hiểu Vụ cuối cùng cũng
biết được da mặt anh dày cỡ nào, dày đến mức có thể nó đã được bọc thép bên
ngoài a.

“Em sẽ rất nhớ Đinh Đinh
Đang Đang.” Hiểu Vụ chậm rãi ôm lấy thắt lưng Dịch Nam, nép sát trong ngực
anh.

“Anh biết.” Dịch Nam vỗ
nhẹ lưng cô, đêm nay vừa nghe ba mẹ nói sẽ đi sắc mặt Hiểu Vụ liền thay đổi.
Tâm tư của vợ yêu sao anh lại không biết đây, mấy ngày nay cùng bọn trẻ sớm sớm
chiều chiều vui chơi, Hiểu Vụ sớm đã coi Đinh Đinh Đang Đang như con mình sinh
ra, một chút cũng không muốn rời xa hai bé. Hiện tại đột ngột muốn tách ra, cô
khẳng định đang rất buồn.

“Đừng lo, sau này nhớ chúng
ta có thể thu xếp về thăm.” Dịch Nam ôm cô chặt hơn, hôn lên tóc cô.

“Thật sao?” tay Hiểu Vụ
chậm rãi xiết, gắt gao ôm lấy anh, cô nhất định sẽ nhớ bọn nhỏ.

“Đúng thế.” Dịch Nam ôm
chặt cô, cuộn lại bên người, theo ánh trăng nhìn thẳng sâu vào mắt
cô “Chúng ta cũng sinh một đứa nhé.” Của mình vẫn là tốt hơn.

Hai má Hiểu Vụ hồng nhuận,
ánh mắt dịu dàng như nước, đón lấy ánh mắt anh, khẽ ừ một tiếng.

“Sinh con trai.” Dịch
Nam thu tay lại, chậm rãi đem cô áp dưới thân, ngẩng đầu khẽ hôn, hưởng hết
những gì tốt đẹp.

Nhìn thấy hình ảnh Hiểu Vụ
ôm bé con bộ dạng dịu dàng như nước, ôn nhu chăm sóc thật sự khiến anh cảm
động, tình mẫu tử thể hiện trên người Hiểu Vụ quả thật rất đẹp, cảm nhận được
Hiểu Vụ yêu trẻ con Mạnh Dịch Nam cũng vội vàng khao khát có được một bảo bối
của riêng anh và Hiểu Vụ, làm cho tình mẫu tử của Hiểu Vụ có thể thể hiện một
cách hoàn hảo.

Sáng sớm hôm sau, hai người
tiễn cha mẹ và hai bé con đi, Hiểu Vụ nói muốn đến công ty, Mạnh Dịch Nam lái
xe đưa cô đi.

Khi cô mới đến công ty đã bị
Dương Mị Nhi và Giản Ngọc Đình trừng mắt nhìn như phát hiện ra thêm một châu
lục mới “A, cô gái hạnh phúc cuối cùng cũng xuất hiện a.”

Hiểu Vụ đỏ mặt xấu hổ, không
cần nói lung tung a.

“Hai người không phải định
sinh em bé đấy chứ? Tự nhiên lại muốn đi hưởng tuần trăng mất lần hai, thật sự
là quá lãng mạn đi.” Giản Ngọc Đình nhanh mồm nói.

Hiểu Vụ vừa nghe, lại bị
đoán trúng khiến mặt càng lúc càng đỏ hơn, bọn họ sao có thể biết chuyện cô
muốn sinh em bé?

“Nói đi, lần này đi đâu
chơi? Có quà không?” Dương Mị Nhi vỗ vỗ vai cô.

“Chúng tôi chỉ đưa ba mẹ
chồng đi chơi, quà vẫn để ở nhà.” Hiểu Vụ chột dạ, thật may là ba mẹ chồng
đi về cũng có mua cho cô ít đặc sản, ít nhất có thể giúp cô ứng phó.

Hai người vì thế mới buông
tha cho cô.

Buổi chiều, Lộ mẹ gọi điện
đến, nhắc cô đi lấy báo cáo kiểm tra sức khỏe. Lộ Hiểu Vụ lúc này mới nhớ ra
hôm nay là ngày hẹn, kết quả kiểm tra hẳn là cũng đã có đi. Dù sao hôm nay cũng
là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, cô vừa lúc có thể đi qua lấy kết quả.

Hiểu Vụ nói với quản lí sau
đó trực tiếp đi đến bệnh viện.

Tan làm Mạnh Dịch Nam gọi
điện cho Hiểu Vụ, tính đến đón cô, có điều gọi vài lần cũng không liên lạc
được, trong lòng Dịch Nam buồn bực, di động của Hiểu Vụ có phải hỏng rồi không?
Sao anh gọi mai mà không được? Anh gọi tới văn phòng cô, lại được thông báo
chiều nay Hiểu Vụ xin về sớm.

Trong lòng Dịch Nam lúc này
mới thả lỏng, thì ra Hiểu Vụ đã sớm về, anh quay đầu lái thẳng về nhà.

Công viên chiều chạng vạng,
có khá nhiều người vội vàng trở về nhà, hoặc đi thành đôi, nếu không cũng đi
theo nhóm, chỉ có mình cô ngồi lại đây khiến người ta có cảm giác thật cô đơn.

Mặt trời sắp khuất núi, ánh
chiều ta nhuộm đỏ mặt hồ, phản chiếu lấp lánh qua làn nước. Bên cạnh hồ không
ai chú ý đến một dáng người cô đơn, mặt nhìn xuống nước, lặng lẽ ngồi trên cỏ,
như một pho tượng, ngay cả biểu hiện trên mặt cũng trầm tư, hoàn toàn ngơ ngẩn.

“Này, uống nước chanh
đi.” Đột nhiên một ly nước ấm ấm đưa đến trước mặt cô làm cô hơi giật
mình, tay chậm rãi đưa lên nhận lấy, tiếp tục im lặng. Bên cạnh cô có một chiếc
di động bị tháo pin nằm im lặng.

Anh liếc nhìn, thản nhiên
hỏi “Hiểu Vụ, gió nổi lên rồi, có muốn lên xe ngồi không?”

Cô chậm rãi lắc đầu, khoé
miệng hơi cong lên, giương mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, thanh âm mềm mại
như gió “Cảm ơn anh, Cảnh quản lý.”

Cảnh Hạo nhìn khuôn mặt buồn
rầu của Hiểu Vụ, không biết phải nói gì, anh không biết cô làm sao, chỉ biết
sau khi cô đi khỏi bệnh viện vẫn trầm mặc như vậy.

Đột nhiên di động của Cảnh
Hạo vang lên.

“Vâng, tôi hiện tại có việc,
mai được không?” Cảnh Hạo thấp giọng nói.

Lộ Hiểu Vụ đang cầm ly nước
chanh ấm áo, chậm rãi ngồi bên cạnh Cảnh Hạo. Cảnh Hạo nói vài câu an ủi qua
điện thoại.

Lộ Hiểu Vụ nhẹ nhàng mở
miệng “Là chị họ sao.”

Cảnh Hạo nhẹ gật đầu, anh
cùng Minh Quyên hẹn cùng nhau đi xem Hồ Thiên Nga, Minh Quyên nói có mấy thứ
muốn xem.

“Cảnh quản lý, anh không cần
đi theo tôi, tôi ngồi một lát là tốt rồi, anh đi tìm chị họ đi.” Thanh âm
của người mới khóc xong, có chút yếu ớt.

Cảnh Hạo cười nhẹ, “cũng
không phải chuyện gì đặc biệt.” Anh không thể để cô ngồi ngốc một mình như vậy
được.

Lộ Hiểu Vụ quay đi, nhìn
thẳng về phía giữa hồ, suy nghĩ trong lòng chậm rãi phát tán.

“Ngại quá, đã làm phiền
anh.” Lộ Hiểu Vụ hạ tầm mắt, thanh âm tinh tế.

“Không sao, dù sao tôi cũng
rảnh.” Cảnh Hạo nhìn chằm chằm khuôn mặt mất đi vẻ sáng lạn của cô, trong
lòng không khỏi bất an, cô nhất định là đã xảy ra chuyện.

Lộ Hiểu Vụ cầm di động bên
người lên, chậm rãi lắp pin vào, đóng nắp. Vừa khởi động máy di động đã hiện
lên rất nhiều tin nhắn, Lộ Hiểu Vụ cụp mắt, cô biết tất cả đều là của Mạnh Dịch
Nam.

Cảnh Hạo nhìn chẳm chằm vào
cô, trong lòng tiếp tục lo lắng, cô hẳn là sẽ không nói. Lộ Hiểu Vụ đứng lên,
nghiêng người cười nhạt “Tôi phải về nhà.”

Cảnh Hạo lập tức đứng lên,
giữ chặt tay cô “Nếu có chuyện gì, nhất định phải nói cho tôi biết.” 

Hiểu Vụ bị anh đột ngột nắm
lấy, giật mình và hơi hoảng sợ, nhưng khôi phục lại rất nhanh. Cảnh

Hạo khẽ buông lỏng tay, thật
nhanh nói “Tôi… ý tôi là, nếu cô cần giúp gì, cứ việc nói với tôi.” 

Hiểu Vụ gật đầu “cảm
ơn.” Chính cô còn không nghĩ được gì, sao có thể nói đây.

Cảnh Hạo đành đưa Hiểu Vụ về
nhà.

Khi Hiểu Vụ đi vào nhà Dịch
Nam lập tức lao ra khỏi thư phòng “Lộ Lộ, em đã đi đâu vậy?” Anh lo
lắng hỏi, điện thoại sao không gọi được, người cũng không thấy đâu, cô nếu
không về chắc anh gọi điện cho cảnh sát báo có người mất tích mất.

“Em gặp một người bạn học
cũ, mải nói chuyện em quên mất.” Hiểu Vụ cười nhẹ, vẻ mặt xin lỗi giải
thích.

“Vậy…điện thoại sao cũng
không gọi được?” Dịch Nam nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của cô, chậm rãi đem lo
lắng trong lòng nuốt vào, cô chắc là gặp bạn học cũ đi.

“Lúc đi đường em làm rơi vào
nước, không biết có phải bị hỏng rồi không nữa?” Hiểu Vụ hơi nhíu mi, có
chút phức tạp.

Dịch Nam trong lòng chấn
đông, ôm cô, vỗ nhẹ lưng cô “Vậy cũng không gọi cho anh.” Anh không
phải trách cô, chính là quá lo lắng.

“A, em quên.” Hiêu Vụ
cười nhạt, đưa tay ôm thắt lưng anh “Anh chắc chưa ăn tối? Em đi làm cơm
ngay đây.” Nói xong liền tránh khỏi cái ôm của anh, đi vào phòng bếp.

Dịch Nam nhìn theo bóng dáng
cô, trái tim hơi nhói, cô có tâm sự. Anh đi qua đứng tựa vào cửa, nhìn cô rửa
tay, đeo tạp dề, bắt đầu mở tủ lạnh, bận rộn.

Hiểu Vụ chắc chắn có tâm sự!
Cô ngay cả quần áo cũng không thay mà bắt đầu nấu cơm, cô chưa bao giờ như thế!
Là chuyện gì? Vì sao cô không muốn nói cho anh? Mạnh Dịch Nam chậm rãi xoay
người rời đi, thong thả tiến vào thư phòng.

Cả đêm biểu hiện của Lộ Hiểu
Vụ vô cùng bình thường, Mạnh Dịch Nam cẩn thận quan sát cô, ngoài những lúc đột
nhiên ngẩn người, cô cũng không thể hiện gì ra mặt, Dịch Nam do dự không biết
có nên chủ động hỏi cô hay không, gần đây hai người rất hay nói chuyện, có
chuyện gì cũng có thể nói với nhau, vì sao Hiểu Vụ lại rút lui? Không lẽ chuyện
này cô không hi vọng anh biết? Vậy anh cuối cùng là có nên hỏi hay không? Hay
vẫn là tôn trọng cô, đợi cô chủ động nói?

Hai người vẫn duy trì bộ
dạng bình thường, tắm rửa xong lên giường.

Mạnh Dịch Nam đưa tay ôm lấy
Hiểu Vụ, cô dịu dàng dựa vào người anh, vô cùng nhẹ nhàng.

“Mẹ buổi chiều có gọi điện,
nói đã về nhà bình an.” Dịch Nam nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô, muốn tìm đề tài
gì đó nói chuyện, cô mềm mại làm anh có chút lo lắng.

“Vâng, tốt quá.” Hiểu
Vụ nhẹ nhàng trả lời, tay chậm rãi ôm lấy cổ anh.

“Đinh Đinh Đang Đang cũng
ngoan lắm.” Dịch Nam dùng sức ôm lấy cô, làm cho cô dán lên người anh, cảm
nhận đường cong cơ thể cô.

“Vâng.” Trong bóng đêm,
khoé miệng Hiểu Vụ hơi cong lên, Dịch Nam chính là đang cắn lên khoé môi cô, rõ
ràng cảm giác được nụ cười của cô, Lộ Lộ cười.

Chương 52: Chỉ cần em vui vẻ

Sau thiêu đốt kích tình, anh
thỏa mãn ôm chặt cô ngủ, ôm cô trong ngực cảm giác thật kiên định.

Trong bóng đêm, chỉ có tiếng
thở nhẹ, Hiểu Vụ từ từ mở mắt ra, nghe Mạnh Dịch Nam hô hấp đều đều, cô biết
anh đang ngủ.

Nhưng cô lại một chút cũng
không buồn ngủ.

Trong đầu không ngừng hiện
lên lời nói hôm nay bác sĩ nói với cô, em gái à, đứa nhỏ, có khả năng…

Suy nghĩ trong đầu Lộ Hiểu
Vụ không ngừng luân chuyển, từng cảnh quay ngược về.

Buổi chiều, cô vừa mới ra
khỏi công ty, liền đụng phải Cảnh Hạo vừa mới đi làm việc về. Lâu quá không gặp
nên anh ngỏ ý muốn đưa cô một đoạn đường, Lộ Hiểu Vụ từ chối không xong đành để
anh đưa cô đến bệnh viện.

Cô cứ nghĩ đến Cảnh Hạo chỉ
đưa cô đến bệnh viện rồi đi ngay, không nghĩ đến là cô đánh rơi điện thoại trên
xe anh, anh liền luôn đứng chờ cô ở ngoài viện.

Cho nên, lại không cẩn thận
làm anh nhìn thấy một màn mình âm thầm rơi lệ.

Hôm nay Lộ Hiểu Vụ trải qua
sung sướng lẫn đau khổ cực hạn. Cô không cách nào hình dung được cảm xúc của
mình khi nghe bác sĩ nói câu kia, đó là khiếp sợ cùng vui sướng! Vô số kinh hỉ
cùng tâm tình chờ mong.

“Chị Lộ, trải qua lần kiểm
tra lại nước tiểu vừa rồi, tôi đã xác định rõ được, chị đã có thai.” Giọng nói
của bác sĩ nghe rất điềm đạm, nhưng vẻ mặt thì lại không điềm đạm chút nào.

Lộ Hiểu Vụ kinh ngạc không
nói nên lời, hơn nửa ngày mới mở miệng, “Thật vậy ạ?  Nhưng….. ông xã
tôi luôn tiêm thuốc tránh thai rồi mà.”

“Lần trước cô nói anh ta đã
dừng tiêm ba tuần nay, đối chiếu lại với thời gian cô mang thai, chắc hẳn là
đúng rồi. Có khả năng là, sau khi dừng thuốc đã phục hồi tương đối nhanh, hơn
bình thường một chút. Cô hiện tại đã có thai được 28 ngày rồi.”

Trái tim Lộ Hiểu Vụ vui
sướng đập loạn xạ, oa a a a a a a, mang thai, cô cuối cùng cũng mang thai rồi.
Hiểu Vụ hưng phấn che miệng, kích động quá sẽ rơi nước mắt mất, thật tốt quá,
Dịch Nam à, chúng ta có con rồi, bé con thuộc về chính chúng ta.

Nhưng biểu tình trên mặt bác
sĩ, Lộ Hiểu Vụ lại cố tình không chú ý đến, bác sĩ còn chưa có nói hết.

“Nhưng mà…” Bác sĩ nhìn vẻ
mặt hưng phấn của Hiểu Vụ, tâm có chút không đành lòng, nhưng vẫn nên nói chân
tướng sự thật cho cô biết.

Nhưng mà cái gì? Lộ Hiểu Vụ
mở to mắt nhìn bác sĩ, bác sĩ có muốn chúc mừng thì cũng nên đừng dùng bộ mặt
nghiêm túc đó chứ, làm cho cô hơi lo lắng, đừng có nói cho cô biết là đứa bé
không tốt nha. Cô biết thân thể của mình rất tốt, sau khi trở về cô sẽ tẩm bổ
tốt mà.

“Họ hàng nhà cô có ai sinh
đôi không?” Bác sĩ chậm rãi hỏi.

Hiểu Vụ sợ run một chút, suy
nghĩ một lúc lâu sau mới nói, “Có bác tôi ngày xưa đã sinh đôi.”

Bác sĩ gật gật đầu, “Theo
như lần trước kiểm tra cô, chúng tôi phát hiện có một Sarcoma bên cạnh tử cung
của cô.”

 Khối u! Hiểu Vụ vừa
nghe đến chữ mẫn cảm này, từ tai truyền đến dây thần kinh đều căng lên, khối u
dài ư? Không thể nào!

Bác sĩ vừa nhìn thấy vẻ mặt
biến đổi nhanh chóng của cô, vội an ủi: “Khoan đã, hay nghe tôi nói, Chúng tôi
nhìn phim chụp X-quang, có thấy một vật thể giống như có răng và tóc, sau khi
trải qua thảo luận chúng tôi rút ra kết luận. Đó là em gái song sinh của cô.”

Khiếp sợ, đờ ra, Lộ Hiểu Vụ
không còn biết nên phản ứng thế nào nữa. Cô chỉ có thể ngây ra nghe bác sĩ giải
thích, bởi vì cô thực sự không hiểu lắm, thật không thể tưởng tượng nổi!

“Mẹ của cô lúc ấy hẳn là
mang thai đôi, nhưng có thể là do cô quá mạnh mẽ, đem dinh dưỡng của em gái cô
hấp thu hoàn toàn, cho nên chỉ có cô mới có thể trưởng thành phát triển thành
thai nhi, còn em gái cô thì bị tắc lại ở trong cơ thể, hình thành khối u của
cô, giống như một bộ phận bám vào trong cơ thể.”

Lộ hiểu Vụ trợn mắt há hốc
mồm!

“Chúng tôi cũng rất ngạc
nhiên, nó tồn tại trong cơ thể nhiều năm như vậy, nhưng không hề ảnh hưởng gì
đến sinh trưởng bình thường của cô, đây thật sự là một kỳ tích. Nhưng, hiện tại
nếu cô muốn sinh con, thì nhất định phải cắt bỏ nó trước, bằng không, cô và em
bé nhất định sẽ nguy hiểm.” Thầy thuốc cuối cùng cũng dừng lại.

Lộ Hiểu Vụ nhìn thầy thuốc
mím chặt môi, đầu óc hỗn độn, con cô nhất định sẽ nguy hiểm. Cô sợ run tim đập
dồn dập, có loại cảm giác ghê rợn dâng lên trong cơ thể. Con cô, con cô sẽ như
thế nào?

“Tôi hiện tại nên làm gì
đây?” Lộ Hiểu Vụ cố gắng kìm nén xúc động.

“Thừa lúc mới mang thai, cô
nên bỏ đứa bé càng sớm càng tốt, sau đó lấy khối u ra thêm một lần nữa, chờ sau
khi hoàn toàn khỏe mạnh hãy nghĩ đến chuyện sinh một người con khác.” Bác sĩ
trấn định lại tinh thần đưa ra đề nghị.

Phá thai, mổ? Những từ
ngữ  này bay loạn xạ trong đầu óc của cô. Giống như  cây
kim châm vào mọi bức vách tường trong não cô, sợ hãi trong lòng từ từ tăng lên!

“Ý của bác sĩ là muốn bỏ con
tôi?” Lộ Hiểu Vụ suy nghĩ cẩn thận ý của bác sĩ không phải là ý này.

“Đúng vậy, càng nhanh càng
tốt.” Bác sĩ bình tĩnh gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

Không, Lộ Hiểu Vụ điên cuồng
lắc đầu, cô không cần phải bỏ đứa nhỏ, không cần! Cô hoảng loạn bắt lấy cánh
tay bác sĩ, “Có thể xin đừng lấy con tôi ra được không? Làm ơn hãy nghĩ cách
khác?”

“Không thể, nếu không lấy
bào thai ra, cô không chỉ không thể làm phẫu thuật lấy khối u ra, mà còn có khả
năng khi bào thai trưởng thành, dẫn đến biến chứng, sẽ bị ảnh hưởng không ít,
cũng có thể sẽ nguy hiểm đến cả tính mạng cô.” Bác sĩ kiên quyết cụ tuyệt.

Lộ Hiểu Vụ rốt cuộc hiểu
được, nếu cô thật sự  muốn có con, nhất định phải phá cái thai này,
nhưng phẫu thuật xong cũng sẽ rất khó có cơ hội mang thai. Bác sĩ nói, cơ hội
mang thai chỉ có khoảng 30%

Lộ Hiểu Vụ hoàn toàn choáng
váng! Cô không thể giữ cái thai, mà có thể về sau cũng không thể mang thai nữa!

Bác sĩ lại nói cho cô rất
nhiều điều, một câu cô nghe cũng không vào. Cô ngẩn ngơ đi ra khỏi bệnh viện,
hoàn toàn không biết mặt đã rơi đầy nước mắt.

Khi Cảnh Hạo giữ chặt cô, cô
liền nhịn không được nữa, thất thanh khóc rống lên! Cảnh Hạo đành phải mang cô
rời khỏi bệnh viện, đến công viên, im lặng ngồi cùng cô cả buổi chiều.

Điện thoại của Mạnh Dịch Nam
không ngừng reo, cô đành phải tháo pin điện thoại ra, không dám nhận cũng không
dám về, cô đang cực kỳ rối loạn!

Cô suy nghĩ cả một buổi
chiều, vẫn cảm thấy rối bời như cũ! Rốt cuộc có nên nói cho Dịch Nam hay không?
Các vấn đề cứ  đan xen lẫn lộn trong đầu cô.

Cứ nghĩ đến bộ dạng anh ôm
Đinh Đinh Đang Đang, nghĩ đến bộ dáng thâm tình của anh nói với cô muốn có con,
nghĩ đến anh xấu xa đắc ý khoe khoang tương lai con nhất định đẹp trai giống
anh, Hiểu Vụ liền đau thắt lại, bọn họ đã  có một đứa con! Anh đã
được làm ba ba, cục cưng trong bụng có thể chính là con? Nhưng hiện tại lại…

Cô sẽ phải nói như thế nào
đây? Anh sẽ không thể hưởng thụ niềm vui làm ba, cũng sẽ chịu đựng đau khổ mất
đi đứa con! Cô không cần, không cần phải làm cho anh cũng phải đau khổ giống
như cô! Nghĩ đến chính mình giống như  đang ngồi máy bay lên trời rớt
phịch một cái xuống, giống như vui sướng cực điểm rồi rơi tõm vào vực sâu! Thật
sâu, lại quá đen khiến cho cô chỉ có sợ hãi và sợ hãi! Dịch Nam, em sợ không
thể sinh con cho anh!

Nếu anh căn bản không biết
sự tồn tại của đứa con này, anh có thể sẽ không quá đau khổ? Lộ Hiểu Vụ suy
nghĩ cả buổi chiều, rốt cuộc cũng quyết định, cô không thể cho anh biết! Tuyệt
đối không thể!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.