Hành Trình Của Linh Hồn - Chương 1

DẪN NHẬP

Bạn sẽ biết lãnh vực bị ẩn giấu

nơi mà mọi linh hồn cư ngụ.

Con đường của cuộc hành trình nằm

xuyên qua cái đầm lầy mù mịt của sự chết.

Bên trong lối đi phi thời gian này,

một làn ánh sáng chỉ đạo nhảy múa,

Bị che khuất khỏi trí nhớ hữu thức,

nhưng khả thị trong cơn thôi miên xuất thần.

Michael Newton

Bạn có sợ chết không? Bạn có tự hỏi, cái gì sẽ xảy ra sau khi bạn chết? Phải chăng bạn có một linh hồn vốn đến từ một nơi nào khác, và sẽ trở lại đó sau khi thân xác bạn chết, hay đây chỉ là một ý tưởng phát xuất từ ước muốn và sợ hãi?

Thật nghịch lý: trong mọi sinh vật của Cõi Trần (4), thì chỉ duy nhất con người là loài phải đè nén nỗi sợ chết để sống cuộc sống bình thường. Thế nhưng, bản năng sinh học không bao giờ cho phép chúng ta quên đi cái hiểm họa tối hậu này đối với tồn tại [being] của mình.

Khi tuổi đời chồng chất, cái bóng ma của sự chết nổi lên trong ý thức ta. Ngay cả những người có niềm tin tôn giáo cũng sợ rằng, cái chết sẽ kết thúc cái bản vị cá nhân của họ [personhood]. Lý do chủ yếu khiến chúng ta sợ chết, là bởi vì chúng ta nghĩ rằng chết là hết: nó chấm dứt mọi liên hệ của ta với gia đình và bạn hữu. Cái chết khiến cho tất cả mục đích trần thế của ta có vẻ như vô ích.

Nếu cái chết là sự kết thúc của mọi sự, thì cuộc sống sẽ là vô nghĩa. Tuy nhiên, sức mạnh nào đó bên trong chúng ta cho phép chúng ta có thể quan niệm một "đời sau," (5)và cảm thấy mình được kết nối với một sức mạnh cao hơn và thậm chí, với một linh hồn vĩnh cửu. Nếu chúng ta thực sự có một linh hồn, thì nó sẽ đi đâu sau cái chết? Có chăng một loại thiên đường nào đó, đầy những linh hồn thông minh, bên ngoài vũ trụ vật lý của chúng ta? Nó trông ra làm sao? Chúng ta sẽ làm gì khi đến đó? Có chăng một hữu thể cai quản cái thiên đường này? Những câu hỏi này thì xưa như trái đất, và vẫn là một bí mật đối với phần lớn chúng ta.

Những câu trả lời đúng cho cái bí mật của sự sống sau cái chết, vẫn còn bị khóa kín đằng sau một cánh cửa "tâm linh" đối với hầu hết mọi người. Sở dĩ như vậy, là bởi vì chúng ta có bệnh mất trí nhớ bẩm sinh (6) về "lý lịch linh hồn" (7) của chúng ta, mà trên bình diện ý thức, nó trợ giúp ta hợp nhất linh hồn và bộ não người. Trong vài năm qua, công chúng rộng rãi đã nghe nói về những người chết tạm thời rồi sống lại (8). Họ kể về việc thấy một đường hầm dài, những làn ánh sáng rực rỡ, và thậm chí, những gặp gỡ ngắn ngủi với những linh hồn thân thiện. Nhưng trong số những bản tường thuật được viết ra về sự đầu thai, thì không có bản nào cung cấp cho chúng ta một cái gì nhiều hơn là một thoáng nhìn về sự sống sau cái chết.

Cuốn sách này là một "biên bản cặn kẽ" (9) về thế giới linh hồn. Nó cung cấp một loạt những "hồ sơ cá nhân" (10) của những chủ thể đang sống. Bằng những chi tiết tường minh, nó tiết lộ những gì xảy ra cho chúng ta khi sự sống ở Cõi Trần chấm dứt. Bạn sẽ được mang đi qua khỏi cái đường hầm "tâm linh" và bước vào chính thế giới linh hồn, để biết những gì xảy ra cho những linh hồn, trước khi chúng [sau cùng] xuống Cõi Trần trong một kiếp sống khác.

Trong bản chất, tôi là một kẻ hoài nghi, (11) mặc dù, nếu căn cứ vào nội dung của cuốn sách này, thì dường như không phải vậy. Với tư cách là một cố vấn và bác sĩ chữa bệnh bằng thuật thôi miên, tôi chuyên về "sự cải tiến hành vi" (12) nhằm điều trị những nhiễu loạn tâm lý. Một phần lớn công việc của tôi với những thân chủ, bao gồm việc tái cấu trúc ngắn hạn về nhận thức, (13) bằng cách giúp họ kết nối những ý tưởng với những cảm xúc, để phát huy hành vi lành mạnh. Cùng nhau, chúng tôi khám phá ra ý nghĩa, chức năng và những hậu quả gây ra bởi những niềm tin của họ, bởi vì tôi khởi đi từ tiền đề rằng, không có vấn đề tâm thần (14) nào là do tưởng tượng.

Trong giai đoạn đầu tiên, khi tôi mới hành nghề, nhiều thân chủ muốn biết những kiếp quá khứ của họ, nhưng tôi từ chối. Tôi đi theo định hướng của trị liệu pháp truyền thống, vốn không có chuyện "soi kiếp." Trong khi tôi dùng thôi miên và những kỹ thuật "lùi dần về quá khứ" để xác định những nguồn gốc của những ký ức gây khó chịu và chấn thương tâm lý thời thơ ấu, thì tôi cảm thấy rằng, bất cứ nỗ lực nào nhằm vươn tới một kiếp sống quá khứ, đều phi chính thống và phi lâm sàng. Mối quan tâm của tôi về sự đầu thai và siêu hình học, chỉ là sự tò mò tri thức, cho đến khi tôi làm việc với một chàng trai, để chữa trị bệnh đau nhức.

Thân chủ này than phiền rằng, suốt đời, anh ta bị đau nhức kinh niên bên hông phải của mình. Một trong những phương pháp của thôi miên liệu pháp để chữa trị sự đau nhức, là hướng dẫn thân chủ làm cho sự đau nhức tăng lên, để cho người ấy học cách làm giảm nhẹ sự đau nhức, và như thế, chế ngự nó. Trong một phiên thôi miên, chàng trai này dùng hình tượng bị chém để tái tạo sự đau nhức của mình. Truy tìm những nguồn gốc của hình ảnh này, sau cùng, tôi phát hiện ra rằng, trong kiếp trước, anh ta là một người lính trong Thế chiến II, bị giết tại Pháp bởi một lưỡi lê - và sau khi phát hiện ra điều đó, thì sự đau nhức của anh ta đã được loại bỏ hoàn toàn.

Được những thân chủ động viên, tôi bắt đầu thí nghiệm bằng việc di chuyển cùng vài người trong số họ lùi lại xa hơn trong thời gian, trước lần tái sinh vừa qua của họ ở Cõi Trần. Ban đầu, tôi quan ngại rằng, những nhu cầu hiện tại, những niềm tin, và những nỗi sợ hãi hiện tại của thân chủ, sẽ tạo ra những "điều tưởng tượng" (15) trong sự hồi tưởng của họ. Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, tôi nhận thức rằng, những ký ức có gốc rễ sâu xa của chúng ta cung cấp một loạt những kinh nghiệm quá khứ, vốn quá thực và quá được nối kết, đến nỗi, chúng khó lòng bị phớt lờ đi. Tôi bắt đầu hiểu được rằng, cái "gạch nối" (16) - giữa cơ thể và những biến cố trong những kiếp trước của chúng ta với con người mà chúng ta là hôm nay - nó quan trọng ra sao cho việc trị liệu.

Rồi tôi tình cờ phát hiện ra một điều vô cùng quan trọng: Tôi thấy, có thể nhìn sâu vào trong thế giới [của] linh hồn thông qua "tâm nhãn" [mind's eye] của một chủ thể bị thôi miên, người ấy có thể tường trình cho tôi về cuộc sống trong thế giới của linh hồn. Trường hợp [case] mà đã mở cho tôi cánh cửa vào thế giới linh hồn, là một phụ nữ ở độ tuổi trung niên; trong cơn thôi miên, cô ta là một chủ thể đặc biệt dễ thụ cảm [receptive]. Cô nói với tôi về những cảm giác cô đơn và cô lập trong cái giai đoạn tế nhị, khi một chủ thể (17) đã hoàn tất việc hồi tưởng lại kiếp sống quá khứ gần nhất của mình. Cá nhân khác thường này trượt vào trong trạng thái "siêu thức" hầu như bởi chính mình. Không nhận thức rằng, tôi đã đưa ra một mệnh lệnh quá ngắn cho hành động này, tôi gợi ý cô đi tới mạch nguồn của sự mất mát tình bạn của cô. Đồng thời, tôi vô tình dùng một trong những "từ châm ngòi" (18) cho sự hồi ức tâm linh. Tôi cũng hỏi, phải chăng cô có một nhóm bạn đặc biệt mà cô nhớ nhung? Bỗng nhiên, thân chủ tôi bắt đầu kêu khóc. Khi tôi yêu cầu cô cho tôi biết, có cái gì bất ổn, thì cô thốt ra: "Tôi nhớ vài người bạn trong nhóm (19) của tôi, và đó là lý do tại sao tôi trở nên quá cô đơn ở Cõi Trần." Tôi bối rối và hỏi cô thêm, nhóm bạn này thực sự đang ở đâu. "Ở đây, tại ngôi nhà vĩnh cửu của tôi," cô trả lời một cách giản dị, "và ngay bây giờ, tôi đang nhìn mọi người trong bọn họ!"

Sau khi làm việc xong với thân chủ này và nghe lại những băng ghi âm, thì tôi nhận thức rằng, việc phát hiện thế giới linh hồn đòi hỏi phải nới rộng việc "lùi về những kiếp quá khứ." [past life regression]. Có nhiều cuốn sách về những kiếp quá khứ, nhưng tôi không thể tìm thấy cuốn nào nói về sự sống ở dạng thức [với tư cách là] linh hồn, hay, làm cách nào để tiếp cận một cách thích hợp với những hồi ức tâm linh của một chủ thể. Tôi quyết định tự mình làm cuộc nghiên cứu, và qua thực hành, tôi thủ đắc kỹ năng lớn hơn trong việc bước vào thế giới linh hồn, thông qua những thân chủ của tôi. Tôi cũng học được rằng, việc tìm thấy cái nơi chốn của họ trong thế giới linh hồn thì có ý nghĩa nhiều hơn rất nhiều đối với con người, so với việc ôn lại những kiếp sống trước đây của họ ở Cõi Trần. (20)

Làm thế nào có thể "vươn tới" linh hồn thông qua thuật thôi miên? Hãy hình dung "tâm trí" [the mind] với 3 vòng tròn đồng tâm - chỉ bị cách ly bởi những tầng của "ý thức", [những tầng này] được kết nối với nhau. Tầng thứ nhất, ở phía ngoài, đại diện cho ý thức, (21) có chức năng phê phán, lý luận, phân tích. Tầng thứ hai, là tiềm thức, nơi mà ban đầu trong cơn thôi miên, ta đi vào trong cái "kho chứa" để thu nhận tất cả những hồi ức về những gì đã từng xảy ra với ta trong kiếp sống này và những kiếp trước. Tầng thứ ba, cái lõi sâu nhất, là cái mà bây giờ ta gọi là "siêu thức." Cái tầng này phô bày cái trung tâm cao nhất của "Bản Ngã" [the Self], nơi mà chúng ta là một sự biểu đạt của một quyền lực cao hơn.

Siêu thức chứa đựng cái "lý lịch/căn nguyên đích thực" [real identity] của chúng ta, được tăng cường bởi cái tiềm thức vốn chứa đựng những hồi ức của nhiều "bản ngã" [alter-ego] (22) của chúng ta - mỗi "bản ngã" chiếm giữ một "cơ thể vật lý" trong những kiếp trước của mình. Siêu thức có thể không phải là một "tầng," mà chính là linh hồn. Siêu thức đại diện cho cái trung tâm cao nhất của minh triết và viễn cảnh [perspective] - và tất cả thông tin của tôi về cuộc sống sau cái chết, đều phát xuất từ cái nguồn năng lượng thông minh này.

Việc sử dụng thuật thôi miên để vén mở sự thật, có độ tin cậy tới mức nào? Chủ thể bị thôi miên không đang mơ hay đang có ảo giác. (23) Chúng ta không mơ theo trình tự thời gian [có tính biên niên], cũng không có ảo giác trong trạng thái bị thôi miên. Khi một chủ thể được đưa vào cơn thôi miên, thì những sóng não của họ chậm lại từ trạng thái "tỉnh/thức," Beta, và tiếp tục thay đổi mức độ "rung động" xuống từ giai đoạn Alpha [của thiền định] sang những mức độ khác nhau bên trong cấp độ Theta. Theta là trạng thái bị thôi miên - chứ không phải là giấc ngủ. Khi chúng ta ngủ, chúng ta đi sang trạng thái sau cùng của sóng Delta, nơi mà những thông điệp từ não bộ rơi xuống vào trong tiềm thức và sẽ "trồi lên" [biểu lộ] thông qua những giấc mơ. Tuy nhiên, ở sóng Theta, tâm trí không hoàn toàn bất-thức [unconscious], do vậy, chúng ta có thể nhận hoặc gửi những thông điệp, với mọi kênh ký ức được mở ra.

Khi đã ở trong trạng thái bị thôi miên, người ta tường thuật y nguyên những gì mà họ thấy và nghe, một cách không thêm bớt. Khi trả lời những câu hỏi, những chủ thể không thể nói dối, (24) nhưng họ có thể thuyết minh sai một cái gì đó được nhìn thấy trong cơn thôi miên của họ - điều này cũng thường xảy ra trong trạng thái hữu thức. Trong trạng thái bị thôi miên, người ta cảm thấy bối rối khi gặp phải bất cứ cái gì mà họ không tin là [sự] thật.

Một số người chỉ trích phương pháp thôi miên. Họ tin rằng, chủ thể trong cơn thôi miên sẽ "phịa ra" những hồi ức và "uốn nắn" những câu trả lời của họ để phù hợp với bất cứ "khung lý thuyết" nào được nhà thôi miên gợi ý. Tôi thấy sự khái quát hóa này là một tiền đề sai. Trong công việc của tôi, tôi xử lý mỗi trường hợp như thể tôi đang nghe thông tin đó lần đầu tiên. Nếu một chủ thể, một cách nào đó, có thể chế ngự được "thủ tục thôi miên" và cố ý dựng lên một điều tưởng tượng [fantasy] về thế giới linh hồn, hoặc "liên tưởng tự do" từ những định kiến của họ về "sự sống sau cái chết vật lý," (25)thì những câu trả lời của họ, chẳng bao lâu, sẽ trở nên thiếu nhất quán với những bản tường thuật trong những ca [case] khác của tôi. (26) Trong công việc của mình, tôi đã sớm học được giá trị của sự thẩm vấn [cross-examination], và tôi không tìm thấy bằng chứng nào về bất cứ ai giả mạo [faking] kinh nghiệm "tâm linh" của họ, để chiều lòng tôi. Thực ra, những chủ thể bị thôi miên không ngần ngại sửa chữa những thuyết minh sai của tôi về những phát biểu của họ.

Khi số lượng hồ sơ của tôi tăng lên, bằng phương pháp "thử và sai" [trial and error], tôi đặt những câu hỏi về thế giới linh hồn trong một trình tự thích đáng. Những chủ thể trong trạng thái siêu thức, thì không tình nguyện đưa thông tin về toàn bộ kế hoạch của cuộc sống linh hồn trong thế giới linh hồn. Người ta phải có một chùm chìa khóa đúng để mở những cánh cửa cụ thể. Sau cùng, tôi có thể hoàn thiện một phương pháp đáng tin cậy, để tiếp cận ký ức về những vùng khác nhau của thế giới linh hồn, bằng cách biết phải mở cánh cửa nào ở thời điểm thích hợp, trong suốt một phiên thôi miên.

Với mỗi phiên thôi miên, tôi càng tự tin hơn, và càng có nhiều thân chủ cảm nhận rằng, tôi "thoải mái" với thế giới linh hồn và cảm thấy an tâm để nói với tôi về nó. Trong số những thân chủ của tôi, có một số đàn ông và phụ nữ rất mộ đạo, trong khi những người khác, thì không có tín ngưỡng tâm linh đặc thù nào cả. Phần lớn rơi vào một nơi nào đó ở giữa, với những triết lý cá nhân khác nhau về cuộc đời. Khi tôi đi sâu thêm trong việc khảo cứu của mình, thì điều sửng sốt mà tôi phát hiện, là: một khi những chủ thể được đưa lùi về "dạng thức linh hồn" [as a soul] của họ, thì tất cả họ đều biểu lộ một sự nhất quán đáng chú ý khi trả lời những câu hỏi về thế giới linh hồn. Thậm chí, họ còn dùng cùng những từ và những mô tả có hình ảnh sống động trong ngôn ngữ thường đàm, khi thảo luận về những kiếp sống của họ.

Mặc dù sự nhất quán trong những câu trả lời của họ, tôi vẫn phải liên tục cố gắng kiểm chứng những phát biểu của họ và những hoạt động đặc biệt, có tính chức năng, của những linh hồn. Có một vài khác biệt trong nội dung [tường thuật] giữa những ca [case], nhưng sự khác biệt này là do cái cấp độ tiến hóa của linh hồn nhiều hơn. Về cơ bản, họ giống nhau trong cách nhìn thế giới linh hồn.

Cuộc khảo cứu tiến hành một cách vất vả, chậm chạp, nhưng khi số lượng hồ sơ tăng lên, thì sau cùng, tôi đã có một "mô hình giả thiết " [working model] của cái thế giới vĩnh hằng, nơi mà linh hồn chúng ta "sống." Tôi phát hiện rằng, những ý tưởng về thế giới linh hồn bao gồm những chân lý phổ quát - những chân lý được thừa nhận bởi [linh hồn của] những người sống ở Cõi Trần. Chính những tri giác [giống nhau] của quá nhiều loại người khác nhau, mà đã khiến cho tôi xác tín rằng, những phát biểu của họ là có thể tin được. (27) Tôi không phải là một người có đức tin tôn giáo, nhưng tôi phát hiện rằng, cái nơi mà chúng ta đi đến sau cái chết, là một nơi có trật tự và có chiều hướng[direction], và tôi đi tới chỗ nhận biết rằng, có một "thiết kế vĩ đại" [grand design] cho cuộc sống [ở cõi trần] và cuộc sống trong thế giới linh hồn.

Khi tôi xem xét, làm thế nào để trình bày những khám phá của mình một cách tốt nhất, thì tôi xác định rằng, phương pháp "nghiên cứu tình huống" là thích hợp và hữu hiệu nhất - qua phương pháp này, người đọc có thể đánh giá sự hồi tưởng của các chủ thể về "sự sống sau cái chết." Mỗi ca mà tôi tuyển chọn, trình bày một cuộc đối thoại trực tiếp giữa tôi và một chủ thể. Những bằng chứng được lấy từ những băng thu âm, ghi lại những phiên thôi miên do tôi chủ trì. Cuốn sách này không dự định nói về những kiếp sống trước đây của những thân chủ của tôi, mà đúng hơn, nó là một tư liệu [có bằng chứng] về những kinh nghiệm của họ trong thế giới linh hồn, có liên quan đến những kiếp sống đó.

Đối với những bạn đọc nào có thể có khó khăn trong việc khái niệm hóa linh hồn chúng ta như là những đối tượng phi vật chất, thì những "hồ sơ tình huống" [case histories] được liệt kê trong những chương đầu, sẽ giải thích những linh hồn "hiện ra" như thế nào và cái cách mà chúng vận hành. Mỗi hồ sơ tình huống được rút ngắn ở mức độ nào đó - để cho cuốn sách không quá dày, và cũng để cho bạn đọc thấy rằng, hoạt động của linh hồn được [một bàn tay nào đó] sắp xếp một cách có trật tự. Những chương được thiết kế để cho thấy sự di chuyển tiệm tiến bình thường của linh hồn vào trong và ra khỏi thế giới linh hồn, bên cạnh những thông tin tâm linh khác.

Đề tài về sự du hành của linh hồn từ lúc chết đến lần đầu thai kế tiếp, đã đến với tôi từ trên 30 năm hành nghề theo liệu pháp thôi miên và nghiên cứu về sự sống [của linh hồn] giữa những kiếp sống. Những cuộc du hành của những linh hồn từ lúc chết tới lần đầu thai kế tiếp của chúng đã thu hút sự nghiên cứu của tôi từ những năm 1970, gia tăng với mỗi thập niên. Tuy nhiên, phần lớn những ca [case] trong cuốn sách này được tập hợp trong vòng 10 năm vừa qua. Ban đầu, tôi ngạc nhiên thấy rằng, có những thân chủ [mà] những phần của cuộc sống linh hồn họ trong những kiếp sống quá khứ xa xăm, thì được họ nhớ lại rõ ràng hơn, so với [ký ức của họ về] những kiếp sống quá khứ gần đây. Thế nhưng, vì lý do nào đó, không có thân chủ nào có thể nhớ lại, theo thứ tự thời gian, toàn bộ những hoạt động của linh hồn mà tôi đã trình bày trong cuốn sách này. Những phần nào đó của cuộc sống linh hồn họ được nhớ lại một cách khá sinh động, trong khi những kinh nghiệm khác, lại mơ hồ đối với họ. Do vậy, tôi thấy, ngay cả với 29 ca này, tôi không thể cung cấp cho bạn đọc toàn bộ thông tin mà tôi đã thu thập về thế giới linh hồn. Như thế, những chương sách của tôi chứa đựng những chi tiết từ nhiều ca hơn là chỉ 29 ca được liệt kê.

Bạn đọc có thể cho rằng, trong việc "thẩm vấn" những [chủ thể trong] ca nào đó, tôi đã đặt yêu cầu quá cao. Trong thôi miên, cần phải giữ cho thân chủ tiến hành theo kế hoạch đã định. Khi làm việc trong lãnh vực tâm linh, một nhà thôi miên có những yêu cầu cao hơn, chứ không chỉ bó hẹp trong việc giúp chủ thể nhớ lại những kiếp quá khứ. Trong cơn thôi miên, chủ thể trung bình có khuynh hướng để cho linh hồn mình đi lang thang trong khi quan sát những cảnh hấp dẫn đang diễn ra. Họ muốn tôi ngừng nói chuyện, để, [với tư cách là linh hồn] tận hưởng những kinh nghiệm quá khứ của họ. Tôi cố dịu dàng và không quá cứng nhắc theo kế hoạch, song những phiên thôi miên của tôi thường là những phiên kéo dài 3 tiếng đồng hồ và có nhiều cái để tường thuật. Những thân chủ có thể đến từ những nơi rất xa để gặp tôi và không thể trở lại lần thứ hai.

Tôi thấy rất bõ công khi quan sát cái vẻ kinh ngạc thích thú trên khuôn mặt thân chủ tôi, khi phiên thôi miên chấm dứt. Đối với những ai trong chúng ta - mà đã có cơ hội thực sự thấy sự bất tử của mình - thì họ cảm thấy việc tự hiểu mình đạt tới một chiều sâu mới, và họ cũng trở nên mạnh mẽ hơn. (28) Trước khi đánh thức những thân chủ ra khỏi cơn thôi miên, tôi thường "cấy" vào [tiềm thức] họ những gợi ý thích hợp. Một kiến thức [hữu thức] về cuộc sống linh hồn trong thế giới linh hồn và một kiến thức về lịch sử của sự hiện hữu vật lý trên những hành tinh, sẽ mang đến cho họ một cảm thức mạnh mẽ về chiều hướng và năng lượng cho cuộc sống.

Sau cùng, tôi muốn nói rằng, những cái mà bạn sắp đọc, có thể gây ra một cú sốc cho những thành kiến của bạn về cái chết. Cái tài liệu được trình bày ở đây, có thể đi ngược lại với những niềm tin triết học và tôn giáo của bạn. Sẽ có những bạn đọc tìm thấy [trong cuốn sách này] chỗ dựa cho những quan niệm đang hiện hữu của họ. Đối với những người khác, thì thông tin được cung cấp trong những ca này sẽ có vẻ như là những câu chuyện giả tưởng. Bất luận bạn phản ứng ra sao sau khi đọc cuốn sách này, tôi hy vọng bạn sẽ suy tưởng về những hệ quả đối với nhân loại, nếu những cái mà những thân chủ của tôi nói về cuộc sống sau cái chết là chính xác. (29)

Michael Newton

_________

(4) The Earth: Trái Đất. Tạm dịch như trên. Trong một vài ngữ cảnh, nó sẽ được dịch là "Trái Đất."

(5) Afterlife. Tạm dịch như trên, nhưng trong ngữ cảnh này, nó có nghĩa là "thế giới linh hồn", chứ không phải là "kiếp sau ở cõi trần".

(6) Built-in amnesia: Bệnh mất trí nhớ "được cài đặt sẵn." Khi đầu thai xuống Cõi Trần, con người không còn nhớ gì về kiếp trước của mình, cũng như về thế giới linh hồn. Tại sao như vậy? Cứ đọc tiếp, bạn đọc sẽ có câu trả lời.

(7) Soul identity. Từ này rất khó dịch, có thể dịch nhiều cách khác nhau, tùy từng ngữ cảnh. Từ "identity" có nhiều nghĩa: a/ lý lịch. b/ dấu vết riêng để nhận dạng. c/ bản sắc. d/ căn tính. e/ tính đồng nhất. G. Căn cước.

(8) Có một thuật ngữ thông dụng cho hiện tượng này: "kinh nghiệm cận tử" [near-death experience].

(9) Intimate journal.

(10) Case histories.

(11) Cần chú ý: Tác giả vốn không phải là người có đức tin tôn giáo.

(12) Behavior modification.

(13) Short-term cognitive reconstructing.

(14) Mental.

(15) Fantasies.

(16) Link.

(17) Subject: Chủ thể. Từ này dùng để chỉ một người trải qua cơn thôi miên, thường là "thân chủ" của tác giả, nhưng cũng có lúc người này không phải là thân chủ.

(18) Trigger words: "Từ châm ngòi," là từ có tác dụng khêu gợi hồi ức về một cái gì đó.

(19) Chú ý: "Nhóm" ở đây, là "nhóm học tập" của chủ thể trong thế giới linh hồn.

(20) Cần chú ý: Thế giới linh hồn rất khác với "kiếp sau" - từ "kiếp sau" thường chỉ "kiếp sống kế tiếp ở Cõi Trần."

(21) The conscious mind.

(22) Alter ego: Bạn chí cốt; người thay thế tôi hoàn toàn. Bạn đọc chú ý: theo cuốn sách này, thì mỗi linh hồn có nhiều "bản ngã" khác nhau - trong những kiếp sống khác nhau, với những cơ thể vật lý khác nhau - nhưng nó đều có một lý lịch" [căn cước] chung cho những "bản ngã " đó.

(23) Đây là một nhận xét rất quan trọng: Bởi vì, nếu những gì xuất hiện trong cơn thôi miên đều chỉ là ảo giác, thì phương pháp trị bệnh bằng thuật thôi miên, và những điều được viết ra trong cuốn sách này, sẽ mất hết giá trị.

(24) Nếu trong cơn thôi miên, mà chủ thể "nói dối," hoặc "phịa ra" một cái gì đó, thì những ca trong cuốn sách này sẽ không còn giá trị gì nữa !

(25) Bạn đọc lưu ý: "Cái chết", thực ra, chỉ là "cái chết của cơ thể vật lý", nhưng linh hồn thì vẫn tiếp tục "sống".

(26) Cần lưu ý nhận xét này.

(27) Với tư cách là người đọc, người dịch cũng có xác tín như tác giả

(28) Lưu ý: Có người nghĩ rằng, thế giới linh hồn chỉ là chuyện "viển vông," xa rời thực tế, không ăn nhập gì tới cuộc sống hiện tại của họ. Nhưng thực ra, nếu suy ngẫm kỹ, ta sẽ thấy, một sự hiểu biết sâu xa về thế giới linh hồn, có thể thay đổi toàn bộ quan niệm sống của ta - nó giúp ta sống tốt hơn, bao dung, nhân ái hơn... Và rất nhiều lợi lạc khác, không kể xiết.

(29) Đây cũng chính là mục đích của người dịch, khi chia sẻ với bạn đọc bản dịch này.

CHƯƠNG I: CÁI CHẾT VÀ CUỘC KHỞI HÀNH

CA 1:

+ Chủ thể: [CT] ] Ôi, Chúa ơi! Tôi không thực sự chết - phải không? Tôi muốn nói, thân thể tôi chết - tôi có thể thấy nó bên dưới tôi - nhưng tôi đang trôi bồng bềnh...Tôi có thể nhìn xuống và thấy thân thể tôi đang nằm dài trên giường bệnh viện.(30) Mọi người xung quanh tôi đều nghĩ rằng tôi đã chết, nhưng tôi không chết. Tôi muốn quát to: "Ô kìa, tôi không thực sự chết mà!" Điều này quá khó tin... những cô y tá đang kéo một tấm khăn trải giường qua đầu tôi...những người mà tôi quen biết, đang khóc. Tôi bị xem như đã chết, nhưng tôi vẫn còn sống! Thật kỳ lạ, bởi vì thân thể tôi tuyệt đối chết trong khi tôi đang di chuyển xung quanh nó từ trên cao. Tôi vẫn còn sống!

Đây là những lời được nói ra bởi một người đàn ông ở trong cơn thôi miên sâu, đang trải nghiệm lại một kinh nghiệm chết. Những lời này được thốt ra trong những cơn bùng nổ ngắn, bị kích động và đầy sợ hãi, trong khi anh ta thấy và cảm thấy, như thế nào là một linh hồn vừa mới bị cách ly khỏi một cơ thể vật lý. Người đàn ông này là một thân chủ của tôi, và tôi vừa mới trợ giúp anh ta tái tạo một cảnh chết quá khứ, trong khi anh ta nằm ngửa trong một ghế dựa thoải mái. Trước đó một chút, [khi đã ở trong cơn thôi miên] theo những hướng dẫn của tôi, thân chủ này đã lùi lại về những ký ức ấu thơ. Những tri giác tiềm thức của anh ta dần dần hợp nhất, trong khi chúng tôi làm việc cùng nhau để vươn tới tử cung của mẹ anh ta.

Rồi tôi chuẩn bị cho anh ta nhảy lui vào trong những làn sương của thời gian, bằng cách dùng một "cái lá chắn bảo vệ." (31) Khi chúng tôi hoàn tất cái bước quan trọng này, tôi di chuyển thân chủ tôi xuyên qua một đường hầm thời gian tưởng tượng, tới kiếp sống vừa qua của anh ta ở Cõi Trần. Đó là một kiếp sống ngắn, bởi vì anh ta chết đột ngột vì trận dịch cúm của năm 1918.

Khi cú sốc ban đầu - do việc thấy chính anh ta chết và cảm thấy linh hồn mình trôi bồng bềnh ra khỏi thân thể - bắt đầu giảm bớt một chút, thì thân chủ tôi thích nghi nhanh chóng hơn với những hình ảnh trong tâm trí mình. Bởi vì một phần nhỏ của ý thức - cái phần biết phê phán của tâm trí - vẫn còn vận hành, nên thân chủ nhận thức rằng, anh ta đang tái tạo một kinh nghiệm quá khứ. Việc tái tạo đó phải mất một thời gian lâu hơn một chút so với thường lệ, bởi vì linh hồn của thân chủ này trẻ hơn và không quen với những chu kỳ sinh tử và tái sinh như nhiều linh hồn của những thân chủ khác của tôi.

Thế nhưng, trong vòng vài phút, anh ta bình tĩnh lại, và bắt đầu đáp ứng với lòng tự tin lớn hơn, trước những câu hỏi của tôi. Tôi nhanh chóng nâng trạng thái bị thôi miên của anh ta, từ cấp độ tiềm thức lên cấp độ siêu thức. Bây giờ, anh ta sẵn sàng trò chuyện với tôi về thế giới linh hồn, và tôi hỏi, cái gì đang xảy ra cho anh ta.

* Chủ thể: [CT] Vâng...Tôi đang bay cao hơn...vẫn trôi bồng bềnh...đang nhìn xuống thân thể tôi. Giống như đang xem một phim, chỉ có điều là, tôi ở trong cái phim đó! Vị bác sĩ đang an ủi vợ tôi và con gái tôi. Cô ấy đang khóc nức nở [thân chủ ngọ nguậy một cách bất an trong ghế]. Tôi đang cố vươn tới tâm trí cô ấy...để bảo cô ấy rằng, mọi sự đều ổn với tôi. Cô ấy quá bị chế ngự bởi sầu muộn, đến nỗi tôi không thể truyền thông với cô ấy. Tôi muốn cô ấy biết rằng, sự đau khổ của tôi đã qua đi...Tôi đã thoát khỏi thân thể mình...Tôi không còn cần đến nó nữa...rằng tôi sẽ đợi cô ấy. Tôi muốn cô ấy biết điều đó...nhưng cô ấy... không lắng nghe tôi. Ồ, bây giờ, tôi đang di chuyển ra xa...

Và như thế, được hướng dẫn bởi một loạt những mệnh lệnh, thân chủ tôi bắt đầu tiến trình di chuyển vào trong thế giới linh hồn. Đó là một con đường mà nhiều thân chủ khác của tôi đã du hành, trong sự an toàn tại phòng mạch của tôi. Thường thường, khi những ký ức trong trạng thái siêu thức nới rộng thêm, thì những thân chủ [bị thôi miên] trở nên càng được kết nối với đường đi của linh hồn. Trong khi phiên thôi miên tiến hành, thì những bức tâm ảnh của thân chủ càng dễ dàng được "dịch" sang lời nói. Những câu nói có tính mô tả, ngắn, dẫn đến những giải thích chi tiết, cho thấy như thế nào là bước vào thế giới linh hồn.

Chúng tôi có nhiều tư liệu, kể cả những nhận xét từ nhân viên y tế, mô tả những kinh nghiệm cận tử, việc xuất hồn của những người bị trọng thương do tai nạn. Những người này được xem là chết lâm sàng, trước khi những nỗ lực y học mang họ trở lại từ cõi chết. Những linh hồn hoàn toàn có thể rời bỏ và trở lại cái "cơ thể chủ" [host body] của mình, nhất là trong những tình huống mà sự sống bị đe dọa, khi mà thân thể "đang chết." Người ta kể về việc thấy mình bay lượn trên chính thân thể họ, nhất là trong bệnh viện, quan sát những vị bác sĩ đang thực hiện những quy trình cấp cứu trên thân thể họ. Theo thời gian, những ký ức này phai nhạt đi sau khi họ sống lại.

Trong những giai đoạn đầu của việc lùi lại [trong cơn thôi miên] vào trong những kiếp quá khứ, thì những mô tả của những thân chủ về những cái chết quá khứ của họ, không mâu thuẫn với những phát biểu của những người [mà] đã thực sự chết một vài phút trong kiếp này. Sự khác biệt giữa hai nhóm này, (32) là: những chủ thể bị thôi miên đang sống lại những kinh nghiệm về "cái chết thực" [trong kiếp trước] của họ, chứ không phải là cái chết tạm thời. Những người trong trạng thái thôi miên sâu có thể mô tả, sau khi cơ thể vật lý đã chết hẳn, thì "sự sống" [của linh hồn] sẽ như thế nào.

Đâu là những cái tương tự giữa sự hồi tưởng về sự sống sau cái chết [aftelife] của những người có "kinh nghiệm cận tử" - do một chấn thương vật lý tạm thời - và một chủ thể trong cơn thôi miên, nhớ lại cái "chết thực" [của mình] trong một kiếp quá khứ? Cả hai đều thấy chính mình trôi bồng bềnh xung quanh cơ thể họ trong một thể cách kỳ lạ, cố sờ vào những vật thể cứng chắc, mà đã "phi vật chất hóa" phía trước họ. Cả hai đều nói rằng, họ cố hết sức để nói chuyện với những người đang sống, nhưng thất bại - bởi vì những người này không đáp ứng. Cả hai đều phát biểu rằng, họ có cảm giác bị kéo ra khỏi cái nơi mà họ chết và trải nghiệm sự thư giãn và sự hiếu kỳ hơn là sợ hãi.

Tất cả những người này [cả 2 trường hợp] đều tường thuật rằng, họ có một cảm thức ngây ngất [euphoric] về sự tự do và ánh sáng rực rỡ xung quanh họ. Vài thân chủ của tôi thấy màu trắng rực rỡ, hoàn toàn bao quanh họ vào khoảnh khắc chết, trong khi những thân chủ khác, lại thấy màu trắng ở xa xa, cách xa một khu vực không gian tối đen hơn, mà xuyên qua nó, họ đang bị kéo đi. Cái này thường được nói đến như là hiệu ứng đường hầm [tunnel effect], mà công chúng đã biết rõ.

Ca thứ 2 của tôi sẽ đưa chúng ta lùi xa hơn vào trong kinh nghiệm chết nhiều hơn so với ca 1. Chủ thể ở đây là một người đàn ông ở độ tuổi 60, mô tả cho tôi những biến cố xung quanh cái chết của ông ta trong kiếp vừa qua - trong kiếp đó, ông là một phụ nữ trẻ tên là Sally, bị giết bởi những tên Da Đỏ Kiowa, chúng tấn công một cỗ xe ngựa chở hàng vào năm 1866. Mặc dù ca này và ca vừa rồi kể lại những kinh nghiệm chết trong những kiếp sống quá khứ gần nhất của họ, nhưng việc mới chết, hay chết đã lâu, không ảnh hưởng đến việc nhớ lại một kinh nghiệm chết. Việc hồi tưởng sinh động về những kiếp quá khứ - bất luận ở thời cổ đại hay thời hiện đại - không có khác biệt quan trọng nào; cái chất lượng của những bài học cần phải học, cũng vậy.

Tôi cũng sẽ nói rằng, [trong cơn thôi miên] chủ thể trung bình có một khả năng kỳ lạ: họ có thể nhớ lại những nhật-kỳ và những địa điểm cụ thể của nhiều kiếp sống quá khứ. Điều này đúng, ngay cả trong những giai đoạn xa xưa của nền văn minh nhân loại, khi mà những biên giới quốc gia và những địa danh thì khác xa với ngày hôm nay. Có thể, có vài kiếp quá khứ mà những cái tên, những nhật-kỳ, và những địa điểm trong đó không được nhớ lại, song những mô tả về việc trở lại thế giới linh hồn và cuộc sống trong thế giới đó, thì sinh động một cách nhất quán.

Cái cảnh trong ca 2 xảy ra trên những bình nguyên miền Nam nước Mỹ, ngay sau khi một mũi tên đã bắn trúng cổ Sally, ở cự ly rất gần. Tôi luôn luôn cẩn thận với những cảnh chết [trong quá khứ] kèm theo chấn thương dữ dội, bởi vì tâm trí tiềm thức thường vẫn lưu giữ những kinh nghiệm này. Chủ thể trong ca này đến với tôi, bởi vì suốt đời ông bị khó chịu nơi cổ họng. Thường khi, những ca này cần phải dùng liệu pháp "xả bỏ" (33) và "gỡ bỏ chương trình cũ." (34) Khi chủ thể hồi tưởng về kiếp sống quá khứ, thì tôi dùng thời gian xung quanh cái chết [của người ấy] cho việc "ôn lại thầm lặng" và đặt chủ thể vào vị thế "người quan sát" để làm giảm cơn đau nhức và cảm xúc mạnh mẽ của đương sự.

CA 2:

* TS N: Mũi tên có làm cô đau nhiều không?

+ CT: Vâng ... Nó đã xé rách cổ họng tôi...Tôi đang hấp hối [chủ thể bắt đầu nói thì thầm trong khi đưa hai tay nắm lấy cổ họng mình]. Tôi đang ngộp thở ...máu đang chảy xuống...Chồng tôi đang ôm lấy tôi...đau nhức...khủng khiếp... Bây giờ tôi đang đi ra ... Dù sao, mọi sự đã qua rồi.

CHÚ THÍCH: Linh hồn thường rời thân thể vài khoảnh khắc trước khi thân thể "chết hẳn," (36) khi mà cơ thể đang ở trong cơn đau đớn dữ dội. Ai có thể trách cứ nó? Tuy nhiên, linh hồn thực sự lưu lại kề sát bên cái cơ thể đang chết. Sau những kỹ thuật nhằm xoa dịu trạng thái bị kích động của thân chủ, tôi nâng thân chủ từ cấp độ tiềm thức lên tới cấp độ siêu thức, để chuyển tiếp sang những ký ức về thế giới linh hồn.

* Tiến sĩ Newton [TS N]: Tốt, Sally, cô đã chấp nhận rằng cô bị giết bởi những người Da Đỏ này. Làm ơn mô tả cho tôi cảm giác chính xác mà cô cảm thấy vào thời điểm chết.

+ Chủ thể [CT]: Giống như ...một lực ...nào đó ... kéo tôi lên ra khỏi thân thể tôi.

* TS N: Kéo cô? Ra khỏi chỗ nào?

+ CT: Tôi bị tống ra khỏi đỉnh đầu mình.

* TS N: Và cái gì bị đẩy ra?

+ CT: Ồ - tôi!

* TS N: Hãy mô tả, "tôi" nghĩa là gì. Cái nom giống như cô, đi ra khỏi cái đầu của cơ thể cô?

+ CT: [ngừng một chút] Giống như một...tia ánh sáng nhỏ như mũi kim...phát sáng...

* TS N: Cô phát ra ánh sáng bằng cách nào?

+ CT: Từ...năng lượng của tôi. Dường như tôi có màu trắng trong suốt...linh hồn tôi!

* TS N: Và cái ánh sáng /năng lượng này có giữ nguyên sau khi nó rời bỏ thân thể cô?

+ CT: [ngừng một chút] "Tôi" có vẻ tăng trưởng một chút...trong khi tôi di chuyển.

* TS N: Nếu ánh sáng của cô giãn nở ra, thì bây giờ nom "cô" ra làm sao?

+ CT: Một...sợi dây (37) ...mỏng ...treo lơ lửng...

* TS N: Và cái tiến trình di chuyển ra khỏi thân xác, cô thực sự cảm thấy nó như thế nào?

+ CT: Ồ, nó như thể tôi lột da mình...lột vỏ một quả chuối. Tôi đơn giản mất thân thể mình trong một tiếng sột soạt!

* TS N: Cái cảm nhận đó có khó chịu không?

+ CT: Ồ, không ! Thật là tuyệt vời khi cảm thấy quá tự do, không còn sự đau đớn, nhưng...tôi bị mất hướng...Tôi không muốn chết...[nỗi buồn đang len vào giọng nói của thân chủ tôi và tôi muốn ông ta tập trung trên linh hồn mình thêm một phút, hơn là [tập trung vào] những gì đang diễn ra trên đất với thân thể Sally].

* TS N: Tôi hiểu, Sally. Cô đang cảm thấy mất hướng một chút tại khoảnh khắc [cô] trở thành một linh hồn. Đây là điều bình thường trong tình huống của cô, do những gì mà cô đã kinh qua. Hãy lắng nghe và trả lời những câu hỏi của tôi. Cô nói rằng, cô đang trôi bồng bềnh. Cô có thể di chuyển một cách tự do ngay sau cái chết?

+ CT: Thật kỳ lạ...Nó như thể tôi đang lơ lửng trong không trung, nhưng đó không phải là không khí...không có mốc giới hạn nào...không trọng lực...tôi không có trọng lượng.

* TS N: Cô muốn nói, đối với cô, nó hơi giống như ở trong một khoảng chân không [vacuum]?

+ CT: Vâng...xung quanh tôi, không có gì là một khối rắn chắc. Không có chướng ngại vật nào [để mà va vào] ...Tôi đang trôi dạt...

* TS N: Cô có thể kiểm soát những cử động của mình ? Cô đang đi đâu?

+ CT: Vâng...Tôi kiểm soát được chút đỉnh...nhưng có một...sức kéo...vào trong một vùng trắng rực rỡ...nó quá chói chang!

* TS N: Cái cường độ của màu trắng có như nhau ở mọi nơi?

+ CT: Cách tôi một khoảng xa, thì nó...chói chang hơn ...nó màu...xám...theo hướng của cơ thể tôi...[bắt đầu khóc] ồ, thân thể đáng thương của tôi...Tôi chưa sẵn sàng ra đi. [chủ thể ngả người ra phía sau trong ghế, như thể ông đang chống cự lại một cái gì đó].

* TS N: Không sao đâu, Sally. Tôi đang ở bên cạnh cô. Tôi muốn cô thư giãn và nói cho tôi biết, cái lực đưa cô ra khỏi cái đầu cô vào lúc chết, nó vẫn còn kéo cô đi? Và cô có thể ngăn chặn nó không?

+ CT: [im lặng một lúc] Khi tôi tự do thoát khỏi thân thể mình, thì cái lực kéo giảm dần. Bây giờ tôi cảm thấy một cú hích nhẹ ...kéo tôi khỏi thân thể tôi...Tôi chưa muốn đi...nhưng, một cái gì đó muốn tôi đi sớm...

* TS N: Tôi hiểu, Sally, nhưng tôi đoán, cô đang biết rằng cô có yếu tố kiểm soát nào đó. Cô có thể mô tả cái mà đang kéo cô, nó như thế nào không?

+ CT: Một...loại lực có từ tính...nhưng tôi muốn lưu lại lâu hơn một chút...

* TS N: Linh hồn cô có thể chống cự cảm giác bị kéo này lâu như cô muốn?

+ CT: [có một khoảng im lặng dài trong khi chủ thể có vẻ như đang thực hiện một cuộc tranh cãi bên trong với chính mình trong kiếp trước, khi ông còn là Sally]. Vâng, tôi có thể, nếu tôi thực sự muốn lưu lại. [chủ thể bắt đầu khóc]. Ồ, thật là khủng khiếp, những gì mà những tên dã man đó đã làm với cơ thể tôi. Có máu khắp cái váy xanh da trời xinh đẹp của tôi...chồng tôi, Will, đang cố ôm tôi và vẫn đang cùng các bạn của chúng tôi chiến đấu chống lại bọn Da Dỏ Kiowa.

CHÚ THÍCH: Tôi tăng cường cái "lá chắn bảo vệ" nhằm xoa dịu linh hồn Sally. Linh hồn cô vẫn bay lượn trên thân thể cô sau khi tôi di chuyển cái cảnh [scene] đó về phía trước trong thời gian, tới khi mà những tên Da Đỏ bị đuổi đi bởi những tay súng từ cỗ xe ngựa chở hàng.

* TS N: Sally, chồng cô đang làm gì ngay sau cuộc tấn công?

+ CT: Ồ, tốt. Anh ấy không bị thương...nhưng [buồn bã] anh ấy đang ôm thân thể tôi...khóc trên xác tôi...anh ấy không thể làm gì cho tôi, nhưng dường như anh ấy chưa nhận thức được điều ấy. Thể xác tôi đã lạnh, nhưng hai bàn tay anh ấy vuốt ve xung quanh mặt tôi...đang hôn tôi.

* TS N: Và cô đang làm gì khoảnh khắc này?

+ CT: Tôi đang ở trên đầu Will. Tôi đang cố an ủi anh ấy. Tôi muốn anh ấy cảm thấy rằng, tình yêu của tôi không thực sự mất đi...Tôi muốn anh ấy biết là anh ấy chưa mất tôi mãi mãi và rằng, tôi sẽ lại gặp anh ấy.

* TS N: Những thông điệp của cô có tới được anh ta không?

+ CT: Có quá nhiều nỗi sầu muộn, nhưng anh ấy...cảm nhận linh hồn tôi...Tôi biết điều đó. Những người bạn của chúng tôi ở xung quanh anh ấy...và sau cùng, họ cách ly chúng tôi...họ muốn sửa chữa những cái wagon xe ngựa để khởi hành tiếp.

* TS N: Và bây giờ, cái gì đang diễn ra với linh hồn cô?

+ CT: Tôi vẫn đang kháng cự lại cảm giác bị kéo đi...Tôi muốn lưu lại.

* TS N: Tại sao vậy?

+ CT: Ồ, tôi biết tôi đã chết...nhưng tôi chưa sẵn sàng rời Will và...tôi muốn quan sát họ chôn cất tôi.

* TS N: Cô có thấy hay cảm nhận bất cứ thực thể tâm linh nào xung quanh cô vào khoảnh khắc này không?

+ CT: [im lặng một lát] Họ ở gần đây...Tôi sẽ sớm gặp họ...Tôi cảm nhận tình yêu của họ và tôi muốn Will cảm nhận tình yêu của tôi...họ đang đợi cho đến khi tôi sẵn sàng.

* TS N: Sau cùng, cô có thể an ủi Will không?

+ CT: Tôi đang cố đi vào bên trong tâm trí anh ấy.

* TS N: Cô có thành công không?

+ CT: [im lặng một lát] Tôi...nghĩ, một chút...anh ấy cảm nhận ...anh ấy nhận thức...tình yêu...

* TS N: Được rồi, Sally, bây giờ chúng ta sắp di chuyển về đằng trước trong thời gian tương đối, một lần nữa. Cô có thấy những người bạn trên xe ngựa của cô đang đặt xác cô vào một loại nấm mồ nào đó?

+ CT: [giọng nói tự tin nhiều hơn] Vâng, họ đã chôn cất tôi. Đã đến lúc tôi phải đi...người ta đang đến đón tôi, bây giờ...tôi đang di chuyển...vào trong một vùng ánh sáng rực rỡ hơn...

Trái với những điều mà người ta tin tưởng, những linh hồn thường ít quan tâm đến cái xảy ra cho thân xác chúng một khi nó [xác] đã chết về mặt vật lý. Đây không phải là sự vô cảm [của linh hồn] đối với những tình huống cá nhân và những người mà nó bỏ lại đằng sau ở Cõi Trần, nhưng đó chỉ là sự công nhận rằng, thân xác của nó đã thực sự chết. Nó muốn vội vàng khởi hành trở lại cái thế giới xinh đẹp của linh hồn.

Tuy nhiên, nhiều linh hồn khác muốn lưu lại thêm một vài ngày ở Cõi Trần, bay lượn xung quanh cái nơi mà thân xác chúng chết, thường là cho đến sau tang lễ. Rõ ràng, thời gian được tăng tốc đối với những linh hồn, và những ngày ở Cõi Trần có thể chỉ là một vài phút đối với chúng.(38) Có nhiều lý do tại sao một số linh hồn chưa muốn rời bỏ Cõi Trần. Chẳng hạn, một người bị ám sát hay bị giết chết một cách đột ngột trong một tai nạn, thường không muốn rời bỏ Cõi Trần ngay lập tức. Tôi thấy những linh hồn này thường xuyên bị ngỡ ngàng hay giận dữ. Hội chứng linh hồn bay lượn trên xác của nó, thì đặc biệt đúng với những cái chết của những người trẻ.

Việc đột ngột tách rời khỏi một cơ thể người, ngay cả sau một cơn bệnh dài, vẫn là một cú sốc đối với linh hồn trung bình (39) và điều này cũng khiến cho linh hồn miễn cưỡng ra đi vào khoảnh khắc của cái chết. Tang lễ thường kéo dài từ 3 đến 5 ngày, điều này cũng có một cái gì đó mang tính biểu tượng. Những linh hồn thực sự không có sự hiếu kỳ bệnh hoạn muốn thấy chính thân thể chúng được chôn cất, bởi vì những cảm xúc trong thế giới linh hồn thì không giống hệt như chúng ta trải nghiệm ở đây, Cõi Trần. Thế nhưng, tôi thấy những thực thể linh hồn đánh giá cao việc tưởng nhớ mà những thân thích và bạn hữu còn sống dành cho cái cuộc sống vật lý của chúng.

Như chúng ta đã thấy trong ca vừa rồi, có một lý do tại sao linh hồn không muốn ngay lập tức rời bỏ nơi mà cái chết vật lý của nó diễn ra. Điều này xuất phát từ một mong ước: muốn vươn ra [bằng thần thức] để an ủi những kẻ thân yêu, trước khi tiến xa hơn vào trong thế giới linh hồn. Những người vừa mới chết không bị choáng váng bởi cái chết của họ, bởi vì họ biết rằng, những người bị bỏ lại ở Cõi Trần, sẽ lại gặp họ trong thế giới linh hồn, và, rất có thể, về sau, trong những kiếp sống khác nữa. Trái lại, những người thân tại tang lễ thường cảm thấy rằng, họ đã mất đi một kẻ thân yêu mãi mãi.

Trong cơn thôi miên, những thân chủ của tôi thực sự nhớ lại rằng, họ phẫn chí vì đã không thể sử dụng hữu hiệu năng lượng của họ, để [bằng thần thức] chạm vào kẻ thân yêu đã mất khả năng thụ cảm do bị sốc và sầu muộn. Chấn thương cảm xúc của người sống có thể tràn ngập "tâm trí nội tại" [inner mind] của họ, tới mức nó ngăn chặn năng lực truyền thông của họ với linh hồn [người quá cố]. Khi một linh hồn vừa mới rời khỏi xác đã tìm thấy một cách để an ủi người sống - dù ngắn ngủi đến đâu - thì nó thường thỏa mãn và muốn nhanh chóng di chuyển xa khỏi cái vùng trung giới [astral plane] của Cõi Trần.

Tôi có một thí dụ điển hình về sự "an ủi tâm linh" trong chính đời tôi. Mẹ tôi chết đột ngột do một cơn đau tim. Trong lễ mai táng, chị tôi và tôi quá buồn bã, đến nỗi tâm trí chúng tôi bị tê liệt. Một vài giờ sau đó, tất cả chúng tôi trở lại ngôi nhà vắng vẻ của mẹ tôi và quyết định có một thời gian nghỉ ngơi cần thiết. Chị tôi và tôi chắc hẳn đã đạt tới trạng thái Alpha gần như đồng thời. Hiện ra trong 2 căn phòng tách biệt nhau, mẹ tôi đến xuyên qua tâm trí tiềm thức của chúng tôi như là một tia ánh sáng trắng, nửa hư nửa thực, phía trên đầu chúng tôi. Bà mỉm cười, biểu lộ sự chấp nhận cái chết và tình trạng an vui hiện tại. Rồi bà trôi bồng bềnh đi xa. Kéo dài chỉ vài giây, hành vi này là một hình thức có ý nghĩa của sự kết thúc, khiến cho cả hai chúng tôi đều chìm vào trong một giấc ngủ say của trạng thái Delta.

Chúng ta có thể cảm nhận sự có mặt đầy an ủi của linh hồn của một kẻ thân yêu đã mất, nhất là trong tang lễ hay ngay sau đó. Trong cú sốc của sầu muộn, để cho linh hồn có thể truyền thông với chúng ta, thì chúng ta cần phải cố thư giãn và dẹp bỏ những tạp niệm, ít nhất, trong những giai đoạn ngắn.(41) Vào những khoảnh khắc [thư giãn] này, khả năng thụ cảm của chúng ta đối với một kinh nghiệm "siêu hình" [paranormal] mở rộng nhiều hơn, để tiếp nhận những truyền thông tích cực: tình yêu, sự tha thứ, niềm hy vọng, sự động viên, và sự an tâm rằng, kẻ thân yêu của ta đang ở một nơi tốt đẹp.

Khi một góa phụ có những đứa con nhỏ nói với tôi: "Chồng tôi thường đến với tôi trong suốt những lúc khó khăn," thì tôi tin bà. Những thân chủ của tôi bảo tôi rằng, với tư cách là linh hồn, họ có thể giúp đỡ những người ở Cõi Trần kết nối cái "tâm trí nội tại/sâu kín" [inner mind] của họ với chính thế giới linh hồn. Có một câu nói đầy minh triết: "Người ta không thực sự 'chết,' bao lâu mà họ còn được tưởng nhớ bởi những ai còn sống ở Cõi Trần." Trong những chương sắp đến, chúng ta sẽ thấy, như thế nào mà ký ức cá nhân là một phản ánh [reflection] của chính linh hồn chúng ta, trong khi những ký ức tập thể, là những nguyên tử của năng lượng thuần túy cho mọi linh hồn. Cái chết không phá vỡ sự liên tục của chúng ta với cái linh hồn bất tử của những ai mà chúng ta yêu, cho dẫu họ đã mất đi cái "thân vật lý" hữu-tử. Mặc dù họ có nhiều sinh hoạt, song những linh hồn đã ra đi này vẫn có thể vươn tới chúng ta, nếu có lời kêu gọi.

Thỉnh thoảng, một linh hồn bị nhiễu loạn không muốn rời Cõi Trần sau cái chết vật lý. Lý do: một vấn đề chưa được giải quyết nào đó, đã có một tác động nghiêm trọng trên ý thức của nó. Trong những ca bất thường này, linh hồn có thể được trợ giúp bởi những thực thể cao hơn - những thực thể ân cần này có thể trợ giúp trong tiến trình thích nghi, từ "phía bên kia." Chúng ta, ở Cõi Trần, cũng có những phương tiện để hỗ trợ những linh hồn bị nhiễu loạn trong việc buông bỏ. Tôi sẽ nói nhiều hơn về những linh hồn bị nhiễu loạn này trong chương 4, nhưng cái bí ẩn về những hồn ma được mô tả trong những cuốn sách và những bộ phim, thì đã bị thổi phồng quá nhiều.

Đâu là cách tốt nhất để chuẩn bị cho cái chết của chính mình? Đời chúng ta có thể ngắn hay dài, mạnh khỏe hay bệnh hoạn, nhưng sẽ có một thời điểm, khi mà tất cả chúng ta đều phải đối mặt với cái chết trong một cách thức phù hợp với chúng ta. Nếu chúng ta có một cơn bệnh dài dẫn đến cái chết, thì có một thời gian để chuẩn bị tâm trí một cách thích đáng, một khi cái cú sốc ban đầu, sự kháng cự, và sự phiền muộn đã đi qua. Tâm trí đi theo con đường tắt xuyên qua loại diễn tiến này, khi chúng ta đối mặt với cái chết một cách đột ngột. Trong khi sự kết thúc của cuộc sống vật lý của chúng ta đến gần, thì mỗi chúng ta đều có năng lực để hợp nhất với cái "ý thức cao hơn" của mình. Phút lâm chung là giai đoạn dễ dàng nhất trong đời chúng ta cho "sự nhận biết tâm linh," khi chúng ta có thể cảm nhận rằng, linh hồn mình được nối kết với cái vĩnh cửu của thời gian.

Mặc dù có những người hấp hối thấy sự chấp nhận [cái chết] là khó khăn hơn sự cam chịu, song những điều dưỡng viên đang làm việc xung quanh kẻ hấp hối nói rằng, phần lớn mọi người thủ đắc một sự xả ly [detachment] bình an khi sắp trút hơi thở cuối cùng. Tôi tin rằng, kẻ hấp hối được tiếp cận với một sự hiểu biết tối cao về "ý thức vĩnh cửu," (43) và điều này thường xuyên biểu lộ ra trên nét mặt họ. Nhiều trong số những người này nhận thức rằng, một cái gì đó phổ quát đang hiện diện ở đó, "ngoài kia," đang chờ đợi họ và mọi sự sẽ tốt đẹp.

Những người hấp hối đang trải qua một sự hóa thân: linh hồn họ đang tách khỏi một cơ thể tạm bợ. Người ta thường xem cái chết như là việc đánh mất sinh lực [life force] của mình, trong khi phải nói ngược lại thì mới thực sự đúng. Chúng ta đánh mất cơ thể mình trong cái chết, nhưng năng lượng sống vĩnh cửu của chúng ta hợp nhất với lực của một "linh hồn tối cao" thiêng liêng. (44) Cái chết không phải là bóng tối, mà là ánh sáng.

Những thân chủ của tôi nói rằng, sau khi nhớ lại những kinh nghiệm chết quá khứ, họ quá tràn ngập sự tự do được khám phá - thoát khỏi cái thân xác hệ lụy của Cõi Trần - đến nỗi, họ nóng lòng muốn khởi hành trên chuyến đi tâm linh đến một nơi chốn bình an và quen thuộc. Trong những ca tiếp sau đây, chúng ta sẽ biết, linh hồn sẽ vận hành ra sao, sau khi cơ thể vật lý chết đi.

_________

(30) Những chi tiết ở đây rất giống với những "kinh nghiệm cận tử," nhưng đó chỉ là một giai đoạn ngắn sau cái chết. Nếu kiên nhẫn đọc tiếp, thì càng về sau, ta càng thấy nhiều cái "rất lạ," không còn giống với kinh nghiệm cận tử nữa.

(31) Lá chắn bảo vệ [protective shield]: Có lẽ đây là một kỹ thuật nhằm xoa dịu sự kích động của một chủ thể bị thôi miên. Chúng tôi chỉ dịch sát nguyên văn, nhưng cũng chưa rõ lắm về kỹ thuật này.

(32) Bạn đọc lưu ý: sự khác biệt này là rất quan trong. Những người có kinh nghiệm cận tử (chết tạm thời, rồi sống lại) chưa thực sự là "chết" - do vậy, họ chưa thực sự đi sâu vào "thế giới linh hồn." Trái lại, cuốn sách này trình bày cặn kẽ những gì diễn ra trong thế giới linh hồn - rất khác với những cuốn sách về kinh nghiệm cận tử.

(33) Release therapy.

(34) Deprogramming: "gỡ bỏ chương trình." Trong ngữ cảnh này, là gỡ bỏ những ký ức đau đớn của linh hồn chủ thể, về một kiếp trước nào đó. Chính những ký ức này là nguyên nhân tạo ra căn bệnh hiện nay của chủ thể.

(35) Kiếp trước, người đàn ông này là một phụ nữ.

(36) Chú ý: Theo một số tư liệu khác mà chúng tôi đọc được, thì linh hồn thường rời thể xác một vài khoảnh khắc trước khi thể xác "chết hẳn," do vậy, nó thường không cảm thấy sự đau đớn nơi cơ thể vật lý - trừ ra một vài trường hợp ngoại lệ: khi linh hồn "tự nguyện" trải nghiệm cơn đau đớn thể xác, để... "học hỏi" !

(37) Sợi dây mỏng: Theo một số tài liệu, thì đây là "sợi dây bạc" nối kết linh hồn [thần thức] với cơ thể.

(38) Chú ý: Khái niệm về thời gian sẽ thay đổi, khi linh hồn đã rời thể xác. Theo đạo Phật, thì mỗi "cảnh giới" đều có thời gian khác nhau - chẳng hạn, một trăm năm của cõi nhân gian chúng ta chỉ là một ngày một đêm ở cõi trời Đao Lợi.

(39) Linh hồn có nhiều mức phát triển: sơ cấp, trung cấp, cao cấp... [về sau, sẽ rõ hơn]

(41) Chú ý: Muốn "bắt được sóng," thì cái radio hoặc TV phải không "bị nhiễu." Tâm trí chúng ta cũng vậy: khi nó bị nhiễu (do bị sốc, sầu muộn thái quá, hay nhiều tạp niệm...), thì nó cũng khó mà "bắt được sóng" của những linh hồn. Do vậy, người ở trong thiền định sâu, có thể bắt được nhiều loại sóng mà người bình thường không bắt được.

(43) Eternal consciousness

(44) Divine oversoul.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.