Hành Trình Của Linh Hồn - Chương 2

CHƯƠNG II: CỔNG VÀO THẾ GIỚI LINH HỒN

Trong hàng ngàn năm, những người của vùng Lưỡng Hà (45) tin rằng, những cánh cổng vào và ra của thiên đường nằm ở hai đầu đối nghịch nhau của đường cong lớn của Ngân Hà, gọi là Con sông của những Linh hồn. Sau cái chết, những linh hồn phải đợi con đường của chòm sao Nhân Mã [Sagittarius] "mọc lên" và thu phân, khi ngày và đêm dài bằng nhau. Sự tái sinh [đầu thai] trở lại Cõi Trần diễn ra trong suốt xuân phân, qua sự xuất hiện của chòm sao Gemini trên bầu trời đêm.

Những thân chủ của tôi nói với tôi rằng, sự di trú của linh hồn thì thực sự dễ dàng hơn nhiều. Cái hiệu ứng đường hầm, mà họ trải nghiệm khi rời Cõi Trần, là cánh cửa vào trong thế giới linh hồn. Mặc dù những linh hồn rời thân xác của chúng một cách nhanh chóng, đối với tôi, có vẻ như việc đi vào trong thế giới linh hồn là một quá trình được hoạch định cẩn thận. Về sau, khi chúng ta trở lại Cõi Trần trong một kiếp sống khác, thì lộ trình trở lại được mô tả như là nhanh chóng hơn.

Trong những bản tường thuật của những thân chủ tôi, thì cái địa điểm của đường hầm, trong quan hệ với Cõi Trần, có vài "biến thể." Một vài người mới chết, thấy nó mở tung ra ngay bên cạnh họ, phía trên thân xác họ, trong khi những người khác nói rằng, họ di chuyển lên cao phía trên Cõi Trần trước khi bước vào đường hầm. Tuy nhiên, trong mọi ca, thì một khi linh hồn rời Cõi Trần, thì khoảng thời gian để tới cái đường hầm là không đáng kể. Sau đây là những nhận xét của một cá nhân khác [khi đang ở] trong cái cái địa điểm tâm linh này.

CA 3:

* TS N: Bây giờ cô đang rời bỏ thân xác cô. Hãy tự nhìn chính mình di chuyển mỗi lúc một xa hơn, cách xa nơi mà cô chết, xa khỏi cái không gian của Cõi Trần. Hãy tường thuật cho tôi những gì mà cô đang trải nghiệm.

+ CT: Ban đầu...nó rất chói chang...gần kề Cõi Trần... bây giờ thì nó tối hơn một chút, bởi vì tôi đã đi vào trong một đường hầm.

* TS N: Hãy mô tả đường hầm này cho tôi.

+ CT: Nó...là một lỗ thông hơi lõm, mờ tối ...và có một vòng tròn ánh sáng nhỏ ở cuối phía bên kia.

* TS N: Tốt, cái gì kế tiếp xảy ra với cô?

+ CT: Tôi cảm nhận một cái giật mạnh...một lực kéo nhẹ...Tôi nghĩ, tôi phải trôi dạt xuyên qua cái đường hầm này... và tôi làm thế. Bây giờ nó xám nhiều hơn đen sẫm, bởi vì cái vòng tròn rực rỡ đang giãn ra phía trước tôi. Nó như thể... [ngừng nói].

* TS N: Hãy tiếp tục.

+ CT: Người ta đang gọi tôi đi về phía trước...

* TS N: Hãy để cho cái vòng tròn ánh sáng giãn ra phía trước cô tại cuối đường hầm và tiếp tục giải thích cái đang xảy ra với cô.

+ CT: Cái vòng tròn ánh sáng tăng trưởng rất rộng và... Tôi đang ra khỏi đường hầm. Có một...làn ánh sáng chiếu qua...một làn sương mù nhẹ. Tôi đang trôi xuyên qua nó.

* TS N: Trong khi cô rời đường hầm, cái gì khác nổi bật trong tâm trí cô ngoài ánh sáng lờ mờ?

+ CT: [Giọng thấp hơn] Nó quá...yên tĩnh...quá lặng lẽ...Tôi đang ở trong nơi chốn của những linh hồn...

* TS N: Với tư cách là một linh hồn, cô có ấn tượng nào khác vào khoảnh khắc này?

+ CT: Tư tưởng ! Tôi cảm nhận...sức mạnh của tư tưởng [thought] khắp xung quanh tôi. Tôi...

* TS N: Hãy thư giãn hoàn toàn và hãy để cho những ấn tượng của cô đến một cách dễ dàng, khi cô tiếp tục tường thuật cho tôi một cách chính xác những gì đang xảy ra với cô. Làm ơn tiếp tục.

+ CT: Vâng, thật khó diễn tả thành lời. Tôi cảm thấy... những ý tưởng về tình yêu...tình bạn...sự thấu cảm... và tất cả được kết hợp với...sự mong đợi [anticipation] ...như thể những người khác đang...đợi tôi.

* TS N: Cô có một cảm thức về an ninh, hay cô có chút sợ hãi?

+ CT: Tôi không sợ hãi. Khi tôi ở trong đường hầm, tôi bị...mất hướng nhiều hơn. Vâng, [bây giờ] thì tôi cảm thấy an toàn...Tôi nhận biết rằng, những ý tưởng đang vươn ra với tôi... về sự chăm sóc...nuôi dưỡng. Thật kỳ lạ, nhưng xung quanh tôi có những "thực thể," họ biết tôi là ai, và tại sao bây giờ tôi ở đây.

* TS N: Cô có thấy bằng chứng nào về điều này ở xung quanh cô không?

+ CT: [hạ giọng] Không, tôi chỉ cảm nhận nó - một sự hòa điệu của ý tưởng khắp mọi nơi.

* TS N: Cô nói đến những chất liệu giống như mây xung quanh cô ngay sau khi rời đường hầm. Có phải cô ở trong một bầu trời phía trên Cõi Trần?

+ CT: [im lặng một lát] Không - không phải thế - nhưng có vẻ như tôi đang trôi bồng bềnh xuyên qua một cái gì như đám mây, khác với Cõi Trần.

* TS N: Cô có thấy Cõi Trần không? Nó có ở phía dưới cô không?

+ CT: Có lẽ như vậy, nhưng tôi chưa thấy nó từ khi tôi đi vào trong đường hầm.

* TS N: Cô có cảm nhận rằng, cô vẫn còn được nối kết với Cõi Trần, có lẽ, qua một chiều không gian khác?

+ CT: Đó là một khả tính - vâng. Trong tâm trí tôi, Cõi Trần có vẻ như gần kề...và tôi vẫn cảm nhận mình được nối kết với Cõi Trần...nhưng tôi biết rằng, tôi đang ở trong một không gian khác.

* TS N: Cô có thể nói thêm về cái địa điểm hiện tại của cô không?

+ CT: Nó vẫn còn...mù mịt một chút... Tôi đang di chuyển ra khỏi chỗ này.

Vị thân chủ này - đã được mang đi xuyên qua kinh nghiệm chết và đường hầm - tiếp tục, một cách trầm tĩnh, làm những điều chỉnh để thích nghi với trạng thái không thân xác của cô, trong khi đi xa hơn vào trong thế giới linh hồn. Sau một chút bỡ ngỡ ban đầu, thì những ấn tượng đầu tiên của cô phản ánh một cảm thức an vui, mời gọi. Đây là một cảm nhận chung được chia sẻ bởi những thân chủ của tôi.

Một khi ra khỏi đường hầm, linh hồn chúng ta đã băng qua cái cổng đầu tiên của cuộc hành trình của nó vào trong thế giới linh hồn. Bây giờ, phần lớn chủ thể nhận thức đầy đủ rằng, họ không thực sự chết, mà chỉ rời bỏ cái gánh nặng của một thân xác Cõi Trần. Với sự nhận biết này, sự chấp nhận [cái chết] đến trong những cấp độ khác nhau, tùy theo từng linh hồn. Vài thân chủ nhìn vào những môi trường mới này với niềm kinh ngạc liên tục, trong khi những người khác thì thản nhiên hơn khi tường thuật cho tôi những gì mà họ thấy. Sự khác biệt này tùy thuộc rất nhiều vào mức độ trưởng thành [tâm linh] của họ và những kinh nghiệm về kiếp sống mới đây của họ. Loại phản ứng phổ biến nhất mà tôi nghe, là một tiếng thở phào nhẹ nhõm, theo sau là một câu nói như: "Ồ, thật tuyệt vời, tôi lại trở về nhà, cái nơi chốn xinh đẹp này."

Có những linh hồn tiến hóa cao, chúng di chuyển quá nhanh ra khỏi thân xác mình, đến nỗi, nhiều trong số những cái mà tôi đang mô tả ở đây, chỉ là một vết mờ khi chúng trở lại cái "đích đến tâm linh" của chúng. Có những linh hồn tiến hóa cao, và theo ý tôi, chúng là một thiểu số "tinh hoa" ở Cõi Trần. Linh hồn trung bình thì không di chuyển nhanh như vậy, và một vài linh hồn rất lưỡng lự. Ngoài những ca hiếm hoi - những linh hồn bị nhiễu loạn cao độ, chiến đấu để lưu giữ sự nối kết với cái tử thi của chúng - tôi thấy chính những linh hồn trẻ hơn, với ít kiếp sống quá khứ hơn, là những linh hồn vẫn quyến luyến môi trường Cõi Trần ngay sau khi chết.

Phần lớn trong số những thân chủ của tôi tường thuật rằng, khi họ ra khỏi đường hầm, thì trong một lát, những sự vật vẫn không rõ ràng. Tôi nghĩ, điều này là do sự dày đặc [the density] của cái tầng trung giới [astral plane] gần nhất bao quanh Cõi Trần, gọi là Kamaloca (46) bởi những nhà Thông Thiên Học. Ca kế tiếp mô tả khu vực này với nhiều chi tiết hơn. Linh hồn của cá thể này đưa ra những mô tả đáng chú ý, chi tiết, về hình dáng, màu sắc, và cấp độ rung động. Bình thường, những mô tả sinh động, có tính vật lý như thế, chỉ xuất hiện khi [linh hồn] đi vào sâu hơn trong thế giới linh hồn, sau khi linh hồn đã quen với môi trường xung quanh nó.

CA 4:

* TS N: Trong khi bạn di chuyển xa khỏi đường hầm, hãy mô tả những gì mà bạn thấy xung quanh bạn, càng chi tiết càng tốt.

+ CT: Những vật thể...đều được xếp thành nhiều tầng.

* TS N: Việc xếp tầng như thế nào?

+ CT: Hơi giống như một...cái bánh Sinh nhật.

* TS N: Dùng cái bánh Sinh nhật như một mô hình, hãy giải thích, bạn muốn ngụ ý cái gì?

+ CT: Tôi muốn nói, vài cái bánh Sinh nhật có những cái chóp nhỏ và rộng ở đáy. Nó không giống như thế khi tôi đi xuyên qua cái đường hầm. Bây giờ tôi thấy những tầng...những cấp độ ánh sáng...chúng hiện ra với tôi...mờ mờ...lồi lõm không đều...

* TS N: Bạn có thấy thế giới linh hồn ở đây được tạo thành bởi một cấu trúc rắn chắc không?

+ CT: Đó là cái mà tôi đang cố giải thích. Nó không rắn chắc, mặc dù ban đầu, bạn có thể nghĩ là như vậy. Nó có nhiều tầng - những cấp độ ánh sáng, tất cả đều được bện lại với nhau trong...những sợi xếp thành tầng. Những vật thể có vẻ như không đối xứng, nhưng thực ra, chúng đối xứng. Nhưng tôi thấy những biến thể trong độ dày và khúc xạ màu sắc trong những tầng. Chúng cũng dịch chuyển lui tới. Tôi luôn luôn nhận thấy hiện tượng này trong khi tôi du hành xa khỏi Cõi Trần.

* TS N: Tại sao bạn nghĩ nó là như thế?

+ CT: Tôi không biết. Tôi không thiết kế nó.

* TS N: Từ sự mô tả của bạn, tôi hình dung thế giới linh hồn như là một bậc thang khổng lồ với những tầng của những khu vực bị che khuất, từ đỉnh tới đáy.

+ CT: Vâng, và những khu vực đều có hình cầu - chúng di chuyển theo đường cong xa khỏi tôi trong khi tôi trôi bồng bềnh xuyên qua chúng.

* TS N: Từ vị trí quan sát của bạn, bạn có thể nói cho tôi biết về những màu sắc khác nhau của những tầng?

+ CT: Tôi không nói rằng những tầng có những gam màu chủ yếu nào. Tất cả chúng đều là những biến thể của màu trắng. Nơi mà tôi đang đi tới thì rực rỡ hơn là nơi mà tôi đã có mặt. Xung quanh tôi bây giờ là một màu trắng mơ hồ, sáng hơn nhiều so với cái đường hầm.

* TS N: Trong khi bạn trôi bồng bềnh, xuyên qua những tầng này, thì linh hồn bạn đang di chuyển lên hay xuống?

+ CT: Không lên, không xuống. Tôi đang di chuyển theo chiều ngang.

* TS N: Vậy, bạn thấy thế giới linh hồn vào khoảnh khắc này trong những chiều [kích] tiếp tuyến của những đường vạch [lines] và những góc khi bạn di chuyển theo chiều ngang?

+ CT: [im lặng một lát] Đối với tôi, nó chủ yếu là năng lượng phi vật chất, đang lao nhanh, bị vỡ thành những tầng bởi những biến thể về màu sắc và ánh sáng. Tôi nghĩ, một cái gì đó...đang kéo tôi sang mức di chuyển thích hợp của tôi, và đang cố làm cho tôi thư giãn, nữa...

* TS N: Bằng cách nào?

+ CT: Tôi đang nghe những âm thanh.

* TS N: Những âm thanh gì vậy?

+ CT: Một...vọng âm của âm nhạc...tiếng ù ù du dương... những hồi chuông gió...đang rung động hòa nhịp với những cử động của tôi...quá thư giãn.

* TS N: Những người khác đã định nghĩa những âm thanh này như là sự rung động trong thiên nhiên, tương tự như dư âm từ một cái âm thoa (47). Bạn đồng ý hay bất đồng với sự mô tả này?

+ CT: [gật đầu đồng ý] Vâng, nó là như thế...và tôi có một ký ức về mùi và vị nữa.

* TS N: Có phải điều này có nghĩa là, những giác quan vật lý của chúng ta vẫn lưu lại với chúng ta sau cái chết?

+ CT: Vâng, ký ức về chúng...những làn sóng của những nốt nhạc du dương ở đây thì quá đẹp...những tiếng chuông... những dây đàn ...thanh thản quá.

Nhiều kẻ du hành vào thế giới linh hồn tường thuật cho tôi những cảm giác thư giãn, tạo ra bởi những rung động đầy nhạc tính. Những cảm giác về tiếng động bắt đầu khá sớm, sau cái chết. Vài thân chủ kể rằng, họ nghe những tiếng vo vo và ù ù sau khi rời bỏ thân xác vật lý của họ. Cái này tương tự như tiếng ồn mà người ta nghe khi đứng gần đường dây điện thoại, và nó có thể thay đổi âm lượng trước khi những linh hồn trôi xa khỏi vùng trung giới của Cõi Trần. Người ta nói rằng, họ nghe những âm thanh hệt như vậy, khi ở tình trạng được gây mê toàn phần. Những âm thanh đều đều, ù ù này trở nên du dương khi chúng ta rời đường hầm. Loại "âm nhạc" này đã được gọi một cách thích đáng là năng lượng của vũ trụ, bởi vì nó phục sinh [revitalize] linh hồn.

Với những chủ thể nói về các tầng tâm linh, tôi đưa ra khả tính rằng, có thể họ đang nhìn thấy những tầng của cõi trung giới. Những tác phẩm siêu hình học nói nhiều về những tầng phía bên trên Cõi Trần. Theo những kinh điển Ấn Độ cổ xưa, gọi là Kinh Vedas, theo sau bởi những kinh điển phương Đông về sau, thì những tầng trung giới bao gồm một loạt những chiều [không gian] ở bên trên thế giới vật lý hay thế giới hữu hình, vốn hòa lẫn vào thế giới linh hồn. Suốt hàng ngàn năm, những vùng bất khả thị này đã được trải nghiệm bởi nhiều người, thông qua những quan sát của "tâm" trong thiền định, trong trạng thái xuất hồn. Những tầng trung giới cũng từng được mô tả như là ít dày đặc hơn, trong khi người ta di chuyển xa hơn khỏi những ảnh hưởng nặng nề của Cõi Trần.

Ca kế tiếp trình bày một linh hồn vẫn còn bị nhiễu loạn sau khi băng qua đường hầm tâm linh. Đây là một người ở tuổi 36, chết vì một cơn đau tim trên đường phố Chicago vào năm 1902. Anh ta bỏ lại một gia đình đông con - nhiều đứa con nhỏ và một người vợ mà anh ta yêu tha thiết. Họ rất nghèo.

CA 5:

*TS N: Anh có thấy rõ ràng khi anh du hành qua bên kia đường hầm?

+ CT: Tôi vẫn đang băng qua những...đám mây giống như bọt xung quanh tôi.

* TS N: Tôi muốn anh di chuyển suốt con đường băng qua cái này và nói cho tôi biết về những gì mà anh thấy bây giờ.

+ CT: [im lặng một lát] Ồ...Tôi đang ở ngoài nó... Chúa ơi, nơi này rất to lớn! Nó quá chói chang và sạch sẽ - thậm chí, nó còn có mùi thơm. Tôi đang nhìn vào một cung điện tráng lệ, xây bằng tuyết.

* TS N: Hãy kể thêm.

+ CT: [kinh ngạc] Nó to lớn lạ thường...nó giống như thủy tinh rực rỡ, lấp lánh...những hòn đá có màu đang chiếu sáng xung quanh tôi.

* TS N: Khi anh nói giống thủy tinh, tôi nghĩ đến một màu sắc trong suốt.

+ CT: Vâng, chủ yếu là những màu xám và trắng... nhưng khi tôi trôi bồng bềnh về phía trước, tôi thực sự thấy những màu khác...khảm vào nhau ...tất cả đều lóng lánh.

* TS N: Hãy nhìn ra xa, từ bên trong cái cung điện bằng tuyết này - anh có thấy ranh giới nào ở nơi đâu không?

+ CT: Không, không gian này thì vô hạn...quá uy nghiêm...và bình yên.

* TS N: Anh đang cảm thấy gì ngay bây giờ?

+ CT: Tôi...không thể tận hưởng nó một cách trọn vẹn... Tôi không muốn đi xa hơn... Maggie... [người vợ góa của thân chủ].

* TS N: Tôi có thể thấy rằng, anh vẫn còn bị nhiễu loạn bởi cuộc sống tại Chicago, nhưng điều này có ngăn trở tiến độ của anh vào trong thế giới linh hồn?

+ CT: [thân chủ giật nảy người lên trong ghế] Tốt! Tôi thấy vị hướng đạo [guide] (48)của tôi đang đi về phía tôi - bà ấy biết tôi cần cái gì.

* TS N: Hãy kể cho tôi về những gì diễn ra giữa anh và vị hướng đạo của anh.

+ CT: Tôi bảo bà ấy rằng, tôi không thể tiếp tục đi ...rằng tôi cần biết, liệu Maggie và các con tôi có sẽ ổn không.

* TS N: Và vị hướng đạo của anh trả lời như thế nào?

+ CT: Bà ấy đang an ủi tôi - nhưng tâm hồn tôi quá nặng trĩu ưu phiền.

* TS N: Anh nói gì với bà ấy?

+ CT: [quát to] Tôi nói với bà ấy: "Tại sao bà để cho việc này xảy ra? Tại sao bà xử tệ với con như vậy? Bà bắt con trải qua sự đau đớn và gian truân như thế với Maggie, và bây giờ, cắt đứt đời chúng con."

* TS N: Vị hướng đạo của anh làm gì?

+ CT: Bà ấy đang cố xoa dịu tôi. Bảo tôi rằng, tôi đã làm một công việc tốt và rằng, tôi sẽ thấy đời tôi đi theo cái lộ trình đã hoạch định của nó.

* TS N: Anh có chấp nhận những gì bà ấy nói không?

+ CT: [im lặng một lát] Trong tâm trí tôi...thông tin đến với tôi...về cái tương lai ở Cõi Trần...rằng gia đình tôi đang sống bình thường dù không có tôi...chấp nhận rằng, tôi đã ra đi...họ sắp thích nghi với tình huống mới...và chúng tôi, tất cả, sẽ gặp lại nhau.

* TS N: Và điều này khiến cho anh cảm thấy thế nào?

+ CT: Tôi cảm thấy...bình an [thở dài] ... Bây giờ, tôi sẵn sàng tiếp tục đi.

Trước khi nói đến ý nghĩa của việc [chủ thể] ca 5 gặp vị hướng đạo của anh ta ở đây, tôi muốn nói đến việc xuất hiện của một cung điện bằng tuyết [trong thế giới linh hồn]. Đi xa hơn vào thế giới linh hồn, những thân chủ của tôi thường nói về việc thấy những tòa nhà và ở trong những căn phòng có đồ đạc. Trạng thái bị thôi miên, chỉ một mình nó, không tạo ra những hình ảnh này. Một cách logic, trong một thế giới phi vật chất, người ta sẽ không hồi tưởng lại những cấu trúc vật lý như thế. Rất có thể, môi trường tự nhiên của Cõi Trần xuất hiện - do ý muốn của "ai đó" - nhằm trợ giúp sự chuyển tiếp và thích nghi của linh hồn sau một cái chết vật lý. Những cảnh này có ý nghĩa cá nhân đối với mọi linh hồn truyền thông với tôi - tất cả trong số chúng, đều bị tác động bởi những kinh nghiệm của chúng ở Cõi Trần.

Trong thế giới linh hồn, không phải ngẫu nhiên mà một linh hồn thấy những hình ảnh vốn có quan hệ với những nơi chốn mà nó đã sống và viếng thăm ở Cõi Trần. Những linh hồn có thể thấy một ngôi trường, khu vườn, núi, hay bờ biển, bởi vì một lực tâm linh nhân từ khiến cho những hình ảnh Cõi Trần hiện ra, để an ủi chúng ta bằng sự quen thuộc của chúng (49). Những ký ức về địa cầu [Cõi Trần] của chúng ta không bao giờ chết - chúng thì thầm mãi mãi trong "linh hồn" (50) [soul-mind] của những thực thể trong thế giới linh hồn trên những ngọn gió của những giấc mơ huyền thoại, hệt như những hình ảnh của thế giới linh hồn vẫn thì thầm bên trong "tâm trí" con người [human mind] ở Cõi Trần.

Tôi thích nghe những thân chủ nói về những hình ảnh đầu tiên mà họ thấy, khi mới bước vào thế giới linh hồn. Người ta có thể thấy những cánh đồng hoa dại, những tòa tháp lâu đài hiện lên ở đằng xa, hay những cầu vồng dưới một bầu trời mở rộng khi trở lại nơi này, mà họ yêu mến, sau một thời gian vắng mặt. Đối với một linh hồn "đang trở lại" [thế giới linh hồn], thì những cảnh đầu tiên giống với những cảnh Cõi Trần mà nó thấy, có vẻ như không thay đổi nhiều qua một giai đoạn ngắn [span] của những kiếp sống, mặc dù mỗi thân chủ đều mô tả một cách khác nhau. Tôi phát hiện rằng, một khi thân chủ [trong trạng thái bị thôi miên] tiếp tục tiến xa hơn vào trong thế giới linh hồn - để mô tả những khía cạnh có tính chức năng của cuộc sống linh hồn - thì những bình luận của họ trở nên giống nhau hơn.

Cái ca mà tôi vừa mới duyệt lại, có thể được mô tả như là một linh hồn khá bất ổn, gắn bó một cách thắm thiết với bạn linh hồn [soulmate] của anh ta, Maggie, bị bỏ lại đằng sau. Không nghi ngờ gì rằng, vài linh hồn thực sự mang hành lý tiêu cực của một kiếp quá khứ lâu hơn những linh hồn khác, mặc dù trong thế giới linh hồn, chúng được xoa dịu bởi nhiều nguồn trợ lực. Người ta có khuynh hướng nghĩ rằng, khi thân xác vật lý chết đi, thì mọi linh hồn đều trở thành toàn trí [omniscent]. Điều này không hoàn toàn đúng, bởi vì những giai đoạn thích nghi đều khác nhau. Thời gian thích nghi của linh hồn tùy thuộc vào hoàn cảnh chết, sự luyến chấp của linh hồn vào những ký ức của kiếp sống vừa kết thúc, và mức độ tiến hóa của nó.

Trong suốt quá trình [thân chủ] lùi về quá khứ, tôi thường xuyên chứng kiến sự giận dữ, khi đời một người trẻ chấm dứt một cách đột ngột. Những linh hồn bước trở lại vào trong thế giới linh hồn dưới những điều kiện này, thường bị ngỡ ngàng và bối rối vì phải rời bỏ những người họ yêu mến mà không báo trước. Họ không được chuẩn bị cho cái chết, và một vài linh hồn cảm thấy buồn và mất mát ngay sau khi rời bỏ thể xác mình.

Nếu một linh hồn bị chấn thương tâm lý và chưa hoàn tất công việc của mình, thì thực thể mà nó thường thấy ngay sau cái chết, là vị hướng đạo của nó. Những vị thầy tâm linh tiến hóa cao này chuẩn bị để loại bỏ cường độ phẫn chí ban đầu của một linh hồn, theo sau một cái chết không đúng lúc. Sau cùng, chủ thể ca 5 sẽ làm một sự thích nghi lành mạnh với thế giới linh hồn, bằng cách cho phép vị hướng đạo trợ giúp anh ta tìm lại thế quân bình của chuyến đi vào trong thế giới linh hồn.

Tuy nhiên, tôi đã phát hiện rằng, tại cánh cổng của thế giới linh hồn, thì những vị hướng đạo không động viên việc giải quyết trọn vẹn mọi nhiễu loạn về tư tưởng. Có thêm nhiều thời gian và những nơi chốn thích hợp để [linh hồn] ôn lại một cách chi tiết những bài học về nghiệp báo - bao gồm sinh và tử, mà tôi sẽ mô tả sau này. Vị hướng đạo trong ca 5 cho ta một hình dung ngắn gọn về thời gian tăng tốc của Cõi Trần như là một phương tiện để xoa dịu người đàn ông này về tương lai của vợ và các con anh ta, để anh ta có thể tiếp tục cuộc hành trình của mình với nhiều sự chấp nhận hơn.

Bất luận trạng thái "tâm hồn" của họ ra sao ngay sau khi chết, thì những thân chủ của tôi đều xuýt xoa kinh ngạc về những cái kỳ diệu được thu hồi lại (51) của thế giới linh hồn. Thường khi, cảm nhận này được kết hợp với niềm hân hoan tột cùng - khi thấy rằng, tất cả những lo lắng trần thế của họ đã được bỏ lại đằng sau, nhất là sự đau đớn thể xác. Trên mọi thứ khác, thế giới linh hồn đại diện cho một nơi chốn của sự yên tĩnh tối cao [supreme quiescence] đối với linh hồn đang du hành. Mặc dù, ban đầu có vẻ như chúng ta đơn độc ngay sau cái chết, nhưng chúng ta không bị cô lập hay hoàn toàn bơ vơ. Những lực thông minh, ở dạng năng lượng, hướng dẫn chúng ta đi xuyên qua cánh cổng.

Những linh hồn mới đi vào trong thế giới linh hồn có ít thời gian để trôi bồng bềnh chỗ này chỗ kia, tự hỏi chúng đang ở đâu và cái gì sẽ xảy ra tiếp theo với chúng. Những vị hướng đạo của chúng ta và một số những "bạn linh hồn" [soul mate] và bạn hữu đợi chúng ta ở kề sát cổng vào để chào đón chúng ta, bày tỏ lòng cảm mến, và để trấn an rằng, mọi sự sẽ ổn, không sao cả. Thực ra, chúng ta cảm thấy sự hiện diện của họ từ khoảnh khắc chết, bởi vì sự tái thích nghi của [linh hồn] chúng ta tùy thuộc nhiều vào cái ảnh hưởng của những thực thể từ ái này.

________

(45) Mesopotamia: Lưỡng Hà.

(46) Thế giới của Dục Vọng. [Dục giới]

(47) Tuning fork: Âm thoa

(48) Guide: Vị hướng đạo; người hướng dẫn; cố vấn... Đây là một thực thể rất quan trọng, sẽ trợ giúp linh hồn rất nhiều. Về sau, ta sẽ biết rõ hơn về vị này.

(49) Chú ý: Khi mới bước vào thế giới linh hồn, chủ thể có thể thấy một số hình ảnh quen thuộc với mình ở Cõi Trần, nhưng đó không phải là những sự vật của thế giới linh hồn, mà chúng chỉ tạm thời "hiện ra" với linh hồn trong giai đoạn chuyển tiếp, để nó bớt bỡ ngỡ khi mới bước vào một môi trường mới.

(50) Soul-mind: "Tâm trí của linh hồn," để phân biệt với "body mind," (hay human mind)," tâm trí của cơ thể," của con người. Có thể tạm hiểu như sau: "Tâm trí con người," bị tác động bởi bộ não trong một cơ thể người, nên nó thường bị "ô nhiễm," và bị hạn chế về nhiều mặt. Trái lại, "tâm trí của linh hồn," thì không bị tác động bởi bộ não, do vậy, nó thanh khiết và tự do nhiều hơn.

(51) Recovered: Được thu hồi lại - chú ý chữ "lại," - bởi vì linh hồn đã từng ở trong thế giới linh hồn, nhưng khi đầu thai xuống Cõi Trần, thì nó đã "quên đi" hết. Do vậy, khi trở lại thế giới linh hồn, nó phải "làm lại" từ đầu.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.