Hãy Sống Cuộc Đời Như Bạn Muốn - Chương 2
Cho đi thật nhiều
Quan điểm về sự giúp đỡ
CHÚNG TA LÀ DU KHÁCH TRÊN THÀNH TINH NÀY… TRONG KHOẢNG THỜI GIAN DU LỊCH, CHÚNG TA PHẢI CỐ LÀM ĐIỀU GÌ ĐÓ TỐT ĐẸP, HỮU ÍCH BẰNG CUỘC SỐNG CỦA MÌNH.
—Dalai Lama
Kỳ nghỉ ở Riviera, xe Chrysler PT Cruiser hay kem chống lão hóa không phải bí quyết để hạnh phúc. Chỉ có một thứ có thể mở cánh cửa dẫn tới sự bình yên trong tâm hồn. Thực hiện một mục đích lớn hơn khuôn mặt bạn nhìn thấy trong gương mỗi ngày. Cho đi mọi thứ bạn có để tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn, sáng rạng hơn và đẹp đẽ hơn.
Phần lớn chúng ta không biết làm sao để cho đi. Chúng ta sống với một hệ thống trao đổi bí mật. Bạn làm việc này rồi tôi sẽ làm việc kia. Bạn gãi lưng cho tôi thì tôi sẽ gãi lưng cho bạn. Cho dù bạn có thừa nhận hay không thì chúng ta đều cho đi những thứ mình hy vọng sẽ nhận lại được. Không nhất thiết phải là tiền bạc. Rất nhiều người trong chúng ta tìm kiếm sự trân trọng, tình yêu hay chiếc vòng ngọc trai từ Tiffany’s. Nhưng chừng nào vẫn giữ sổ ghi điểm kiểu đó thì chúng ta sẽ bị sa lầy trong sự sợ hãi.
Khi bạn sống mà hy vọng người khác làm gì đó cho bạn, cho dù chỉ là nhận thức mọi thứ giống bạn thì bạn đang tỏ ra là nạn nhân. Bạn đang nhận lại chứ không phải cho đi. Cho đi thật cũng đồng nghĩa với việc từ bỏ vai nạn nhân.
Bạn phản đối rằng: “Nhưng tôi không phải nạn nhân!” Mỗi khi bạn từ chối trách nhiệm của mình trong bất kỳ tình huống nào thì bạn đang đóng vai nạn nhân. Nếu bạn từng tin rằng ai đó, hoàn cảnh nào đó hoặc lý do khách quan nào đó khiến bạn phải làm một việc nhất định thì bạn đang đóng vai nạn nhân.
Hãy thử xem những câu nói dưới đây.
“Tôi không đừng được. Đó là con người của tôi mà.”
“Bạn không biết tuổi thơ của tôi rất khủng khiếp.”
“Tôi chán ngấy rồi.”
“Tại sao điều này luôn xảy ra với tôi?”
“Cuộc sống của tôi sẽ không bao giờ như cũ.”
“Thế giới dạo này điên loạn quá.”
“Con người thiếu nhạy cảm quá.”
Bạn cần “trưởng thành và vượt lên chính mình.” Khi chúng ta thật sự trở nên vĩ đại để phục vụ, để cho đi mà không mong đợi gì thì cảm nhận của chúng ta về quyền lực cá nhân, sự bình yên trong tâm hồn cùng khả năng yêu thương và tin tưởng của chúng ta cũng sẽ có những bước thay đổi lớn.
Albert Schweitzer là một ví dụ hoàn hảo. Ông là nghệ sỹ chơi đàn organ nổi tiếng, nhà văn và chuyên gia về Bach. Nhưng khi đọc về tình trạng sức khỏe tồi tệ tại châu Phi, ông đã không thể “sống cho chính mình” được nữa.
Ông đăng ký học trường y, bất chấp ý kiến của gia đình và bạn bè, những người cho rằng ông bị điên khi bỏ sự nghiệp thành công của mình để đến châu Phi. Họ nói: “Anh vô lý quá. Anh nên ở lại châu Âu. Anh có thể quyên góp tiền chăm sóc y tế ở đây mà.”
Nhưng ông trả lời: “Chúng ta không nên hỏi xem một mục đích là có lý hay không. Chúng ta phải hành động theo sự thôi thúc bên trong mình.”
Sự thôi thúc bên trong con người ông nói: “Hãy đi đi.” Ông thành lập Trung tâm y tế Lambarene tại tòa nhà duy nhất mà ông tìm được – một chuồng gà. Chỉ trong 9 tháng, ông đã chữa trị cho 2.000 bệnh nhân. Trong 50 năm tiếp theo, ông làm việc tại các khu rừng ở châu Phi, cứu sống người dân và truyền cảm hứng cho hàng triệu người khác.
Ngay cả khi giành giải thưởng Nobel hòa bình vào năm 1953, ông đã sử dụng giải thưởng trị giá 33.000 đô-la để thành lập khu tập trung cho người bị bệnh phong. Ông liên tục nói rằng khi nào vẫn còn dù chỉ một người bị đói khát, ốm đau, cô đơn hay sống trong bệnh tật thì người đó sẽ là trách nhiệm của ông.
Ông nói: “Mọi người phải tìm ra sự thôi thúc bên trong chính mình.”
Những người sống cuộc đời như bản thân mong muốn
MARY GUTHRIE
Tình yêu thương say mê của cô tạo ra những điều kỳ diệu
TÔI GHÉT CÁC QUY TẮC. TÔI LÀ NGƯỜI TUÂN THEO QUY TẮC KÉM NHẤT THẾ GIỚI.
—Mary Guthrie
Nếu ai đó có lý do thấy thương cảm cho bản thân mình thì đó là Mary Guthrie. Cô nói đùa là ở trường trung học, cô được cho là “chắc chắn sẽ bị vào trường giáo dưỡng.” Cô trốn nhà theo người yêu học cùng trường khi mới 16 tuổi. Đứa con thứ 2 của cô chết vì hội chứng đột tử SIDS khi mới 2 tháng tuổi. Cái chết bất ngờ của cậu con trai khiến người chồng trẻ tuổi của cô bị rơi vào trầm cảm; anh ta không thể đi làm và thường nằm khóc bên mộ đứa trẻ.
Anh ta đã đánh đập Mary để giảm stress. Ngày nay, cô vẫn có một vết sẹo lớn trên cánh tay trái, đó là hậu quả của lần chồng cô cắt tay cô vì giận dữ.
Hai ngày sau khi đứa con thứ 3 ra đời, một bé gái xinh xắn thứ hai, chồng cô nắm lấy chân đứa trẻ mới sinh và đập vào tường, khiến đứa bé bị rối loạn thính giác và phải đeo máy trợ thính.
Mặc dù có 2 đứa con, một mới chỉ vài tuần tuổi và một mới chỉ 2 tuổi nhưng Mary quyết định đưa các con bỏ nhà ra đi và không bao giờ quay lại.
Khi Mickey, đứa con thứ hai, được 4 tuần tuổi, Mary đã đi làm ở một cửa hàng bán đồ giảm giá để kiếm sống.
Sau 1 năm, cô gặp một người đàn ông khác và nhanh chóng kết hôn. Mặc dù người chồng mới sở hữu một công ty xây dựng thành đạt nhưng anh ta cũng là một tay vũ phu và đã bị bắt giam và đưa ra xét xử tại Louisiana do nghiện ma túy.
Chưa hết, Allen, đứa con thứ 4 của cô, hiện nay 26 tuổi, ra đời với chứng chậm phát triển không rõ nguyên nhân và rối loạn tai biến. “Các chuyên gia” khuyên cô nên cho đứa bé vào sống trong cơ sở từ thiện.
Vào thời điểm Allen ra đời, cô mới 24 tuổi và đã có 2 đứa con gái, 6 tuổi và 2 tuổi. Cô không có tiền, không có bảo hiểm. Phần lớn mọi người đều nghĩ tốt nhất Mary nên tìm kiếm sự giúp đỡ.
Và có thời gian cô đã làm như vậy. Khi Allen 15 tháng tuổi, cô đưa đứa bé tham gia chương trình dành cho những đứa trẻ có nhu cầu đặc biệt.
“Nhưng chương trình không phù hợp với thằng bé”, cô nói và rút tên Allen khỏi chương trình sau 6 tháng.
Cô bắt đầu tự trả tiền để đưa Allen đến các chuyên gia điều trị, chuyên gia vật lý trị liệu, thậm chí là học karate. Cô không ngừng cho đến khi Allen có thể đi xe ba bánh rồi xe đạp. Ngày nay Allen có thể lái xe ô tô.
Và cuối cùng vào ngày 20 tháng 4 năm 1990, năm 40, cô đã can đảm nói tạm biệt người chồng vũ phu và đi theo tiếng gọi trái tim của mình. Cô muốn chia sẻ những gì mình học được về việc nuôi dạy trẻ có nhu cầu đặc biệt.
Cô nói: “Tôi gọi đó là ngày độc lập của mình. Tôi từng cố tự giải thích lý do không bỏ chồng bằng suy nghĩ: “Mình có hai con. Ai sẽ muốn yêu mình nữa chứ?” Và cuối cùng một ngày tôi nói: “Mình muốn yêu mình.”
Cô là một bà nội trợ không có bằng cấp thì sao nào? Cô không có bằng đại học hay chứng chỉ nào về giáo dục đặc biệt thì sao nào? Cô không có quỹ ủy thác để mua màn hình và các thiết bị oxy đắt đỏ thì sao nào?
Cô quyết định lấy những gì mình đã có – thiện chí và lòng sẵn sàng nhìn ra một tâm hồn ẩn chứa nhiều tiềm năng đằng sau mọi đứa trẻ mà bác sỹ cho là “vô vọng”.
Mặc dù cuộc sống thử thách cô rất nhiều lần nhưng cô vẫn lựa chọn việc cho đi, tạo ra sự thay đổi thật sự trong cuộc sống của 35 đứa trẻ tham gia vào chương trình nhu cầu đặc biệt tại Hội nghị thượng đỉnh của Lee ở Missouri. Trung tâm có tên Giant Step (tạm dịch: Bước đi khổng lồ) được điều hành bởi Mary, con gái Mickey, người đã vượt qua trở ngại của bệnh điếc và đang làm y tá, cùng con trai Allen, người làm giám đốc vận tải.
Guthrie nói: “Danh thiếp của tôi viết tôi là giám đốc chương trình nhưng thật ra tôi chỉ là một người mẹ tay trắng vào năm 1973. Tôi tin bạn có thể tập trung làm mọi thứ nếu bạn thật sự muốn.”
Là trung tâm thông tin về nhu cầu đặc biệt, điện thoại của cô hiếm khi ngừng đổ chuông. Cô có thể đọc lưu loát số điện thoại của Tổ chức về nứt đột sống, Tổ chức về Hội chứng Down, v.v… Cô là huấn luyện viên của Thế vận hội đặc biệt trong 9 năm. Mary cho biết: “Một ngày, họ gọi cho tôi để hỏi xem tôi có muốn làm huấn luyện viên cho Thế vận hội đặc biệt năm nay nữa không. Tôi đã nói tôi rất sẵn lòng nếu chúng tôi có thể tập luyện vào khoảng 3 đến 4.30 sáng, đó là thời gian duy nhất tôi rảnh.”
Là sự kết hợp giữa Erin Brockovich, George Carlin, và Mẹ Teresa, Mary đã thử bất kỳ điều gì để giúp đỡ trẻ em bệnh tật, từ hội chứng Down cho tới tự kỷ, co giật và bệnh Prader-Willi. “Ý tưởng của tôi chỉ là giúp mọi người quen với nhau. Chúng ta đều muốn được yêu thương và chấp nhận.”
Cho dù đó là việc may trang phục hóa trang cho một đứa trẻ bị mắc bệnh Down hay hỗ trợ biểu diễn bài “Khói trên mặt nước” cho một đứa trẻ bị câm, cô luôn tìm những cách mới lạ để tiếp cận với trẻ. Cô kể chuyện hài cho chúng nghe và gọi chúng bằng biệt danh, một sự thay đổi mới mẻ trong thế giới nghiêm trọng của những đứa trẻ cần sự chăm sóc đặc biệt.
Cô nói: “Khẩu hiệu của tôi là: Không quan trọng bạn sống bao lâu mà là bạn sống vui vẻ tới đâu.”
Ban đầu khi thành lập Giant Step, công ty của Mary chỉ có một thành viên là Nicholas, một đứa bé mà theo chuẩn đoán của các bác sỹ thì may lắm chỉ sống được 3 ngày. Giờ đây, Nicholas đã 7 tuổi, đang đi học và thách thức cuộc sống.
Khi danh sách trẻ em tăng dần, khi sau Nicholas còn có Lauran, Jacob, Jenner, Tommy và nhiều trẻ em khác, Guthrie dọn ra khỏi nhà mình đang sống và dành tặng nơi đó làm nơi phục vụ trẻ em.
Cô nói: “Nếu theo sách vở thì chúng tôi đã không làm được như vậy. Thật là kỳ diệu khi chúng tôi ở đây. Có lẽ ai đó thật sự muốn tôi làm điều này.”
Giant Step không phải là một cơ sở lớn nhất mà bạn có thể tìm thấy (Mary nói: “Theo suy nghĩ của tôi, Abe Lincoln sinh ra tại một cabin trong rừng.”) và giữa chế độ quan liêu cùng các quy tắc của chính phủ, cô luôn phải đấu tranh với một vấn đề nào đó.
Cô nói: “Những gì xảy ra trong thế giới thật sự của bạn không có nghĩa sẽ xảy ra trong thế giới thật sự của tôi.”
Nhưng khi bạn cam kết theo đuổi giấc mơ thì mọi cánh cửa đều mở ra một cách bí ẩn. Chẳng hạn như Mary thích làm nghề viết văn tự do. Mặc dù mọi người đều biết “không thể” bán kịch bản cho các chương trình truyền hình lớn, đặc biệt khi bạn 40 tuổi và sống tại Nowheresville, Missouri, nhưng cô tiếp cận mục tiêu mới của mình theo cách mà cô tiếp cận mọi thứ khác trong cuộc sống. “Phần lớn mọi người đều nhìn thấy bước tường đá. Tôi cũng nhìn thấy một bức tường đá nhưng ngay lập tức tìm xem có thể nhảy sào ở đâu để vượt qua nó.”
Số tiền cô kiếm được từ việc bán kịch bản cho các bộ phim truyền hình dài tập như Roseanne, In Living Color và Murphy Brown được dùng để tài trợ cho Giant Step.
Viết kịch bản cho Roseanne là việc hoàn toàn tình cờ. Trên thực tế, mọi thứ bắt đầu là nhờ sự thách thức. Con gái cô đến thăm và khi xem một tập của phim sitcom nổi tiếng, Mary bắt đầu nói đại vài lời về kết thúc.
Bản chất là diễn viên hài và người kể chuyện cười, Mary nói: “Mẹ có thể nghĩ ra lời thoại hay hơn thế. Phim có thể tạo ra nhiều tiếng cười hơn.”
Con gái nói với cô: “Được rồi, thưa sếp lớn. Nếu mẹ nghĩ mình hài hước thì tại sao mẹ không thử viết kịch bản một tập phim nhỉ?”
Đêm đó cô ngồi viết (cô thậm chí không có máy đánh chữ hay định dạng kịch bản thích hợp – đó là cái gì chứ?) và bắt đầu viết một tập phim. 14 giờ sau, cô đã viết xong.
“Tôi có nghĩ mình sẽ thành nhà biên kịch không? Tôi luôn là người hài hước, là trung tâm của các buổi họp phụ huynh nhưng tôi chưa bao giờ coi việc viết lách là một nghề.
Trên thực tế, câu chuyện nổi tiếng của tôi dài 10.000 chữ mà một nữ tu Công Giáo đề nghị tôi viết vào cuối tuần hồi học trung học. Chủ đề là: “Làm sao tôi có thể trở thành một tín đồ Công giáo tốt hơn” và đó là hình phạt cho một việc mà tôi từng làm.” Đối với bài tập đó, cô đã nhờ anh trai chụp 10 tấm ảnh của cô trong nhiều cánh cổng và ghế dài khác nhau của nhà thờ và dán chúng lại với tiêu đề: “Một bức tranh đáng giá nghìn từ.”
Cuối cùng cô tìm hiểu về định dạng kịch bản thích hợp và thành công trong việc bán kịch bản cho mọi chương trình mà cô muốn. Cô giải thích: “Nhưng trái tim của tôi đã, đang và sẽ luôn ở bên bọn trẻ.” Ngay cả khi cô bị đột quỵ nhẹ và phải nhập viện, cô vẫn tự hỏi việc hòa giải với các bà mẹ đến đâu rồi, cô kiểm tra lại với Mickey để đảm bảo rằng Lauren, một trong những đứa trẻ bị bệnh Down, có tiền xu trong tất để thực hiện bài tập “rèn luyện trọng lượng.”
Không gì có thể ngăn cản Mary Guthrie. Cô vượt qua bệnh ung thư buồng trứng vào năm 1991. Hiện cô đang chiến đấu với vấn đề về phổi do hít phải nấm mốc quá nhiều từ các dự án phục hồi chức năng mà cô thực hiện.
Cô nói: “Mọi người thường hỏi tôi: ‘Làm sao bạn làm được như vậy? Bạn tìm hiểu về các chứng khuyết tật đó bằng cách nào?’ Và tôi trả lời họ: ‘Bạn học lần lượt. Bạn học cách yêu thương từng đứa trẻ. Bạn thử từng phương pháp.”
Ngày nay, ở tuổi 50, Guthrie có lẽ là người hạnh phúc nhất và có nhiều khả năng nhất mà tôi từng biết. Cô không làm ra nhiều tiền. Trên thực tế, cô khá tự hào về thực tế rằng mình có thể sống với chưa tới 20.000 đô-la một năm. Cô tự hiểu rằng cuộc sống không phải là bạn nhận được gì mà là bạn có thể cho đi bao nhiêu.
Thay vì than thở về số phận của mình trong cuộc sống, càu nhàu về việc mất con thì cô nhận lấy những gì mình có – một trái tim vĩ đại, khiếu hài hước và rất nhiều kinh nghiệm làm việc với những đứa trẻ có nhu cầu đặc biệt của mình – và biến cuộc sống của cô trở nên phi thường.
Mary Guthrie biết rõ mình là ai. Cô biết cô có nhiều điều vĩ đại cần làm, rằng cuộc sống của cô tạo ra sự khác biệt. Và cô tìm ra điều đó bằng cách cho đi thật nhiều.
Những người sống cuộc đời như bản thân mong muốn
JAMES TWYMAN
Hát và cầu nguyện cho hòa bình trên thế giới
ĐÂY LÀ THỜI KHẮC CHÚNG TA HẰNG MONG ĐỢI.
CHÚNG TA ĐÃ SẴN SÀNG.
—James Twyman
Lớn lên là một người Công giáo Ireland mộ đạo, James Twyman luôn cảm nhận được mối quan hệ sâu sắc với Chúa. Anh thuyết phục linh mục cho anh làm lễ sinh khi anh đủ tuổi. Anh gia nhập hội linh mục dòng Phanxico ngay khi tốt nghiệp trung học.
Nhưng sau 2 năm, anh thấy vỡ mộng và quyết định trở lại cuộc sống trần tục. Anh đi học đại học, lấy vợ, có con gái và bán giường thủ công. Giống như nhiều người khác trong cuộc sống trần tục, Twyman cảm thấy bất mãn. Cuộc hôn nhân tan vỡ. Anh trải qua 5, 6 năm suy sụp tinh thần.
Cuối cùng anh đến St. Catherine’s Catholic Worker ở miền nam Chiago, đây là nơi cư trú của những người vô gia cư và mắc bệnh AIDS. Ở đó, khi làm việc với những người thiếu thốn, anh nói: “Cuối cùng tôi cũng thôi nghĩ về bản thân mình.”
Đó là bước ngoặt cho cuộc đời của anh, sự thay đổi quan điểm biến cuộc đời anh trở nên vĩ đại.
Khi còn bé, anh từng mong trở thành ca sỹ nhạc rock. Khi 12 tuổi, anh học chơi đàn guitar, rèn luyện kỹ năng chơi nhạc và hát cho gia đình và bạn bè.
Khi làm việc tại St. Catherine’s, ai đó tình cờ đưa cho anh bộ sưu tập lời cầu nguyện của 12 tôn giáo chính. Anh nói: “Tôi nhận thấy tất cả các tôn giáo đều có chung một mục đích. Chủ đề phổ biến là sự tĩnh tâm.”
Gần như ngay khi bắt đầu đọc lời cầu nguyện, âm nhạc bắt đầu chảy trong đầu Twyman. Thay vì từ chối giọng nói thì thầm bên trong, anh ngồi xuống và viết nhạc guitar cho mỗi bài cầu nguyện hòa bình.
Kể từ lúc đó, Twyman biết chính xác anh muốn làm gì. Anh sẽ trở thành người hát rong hòa bình. Anh sẽ hát các bài hát hòa bình của mình cho những người nào sẵn sàng lắng nghe. Anh sẽ chia sẻ âm nhạc của mình ở những nơi xảy ra bạo lực. Anh sẽ tổ chức cầu nguyện vì hòa bình. Anh sẽ trồng các cột hòa bình tại những khu vực xảy ra xung đột.
Anh nói: “Âm nhạc có sức mạnh riêng mà không thể tìm thấy ở bất kỳ nơi nào khác. Tôi cảm thấy hình như mọi người có thể nghe được âm nhạc và lời cầu nguyện mà họ không nghe được từ các nhà chính trị gia – đó là lúc quay về hòa bình. Tôi quyết định đến những nơi cần hòa bình nhất.”
Nhưng… nhưng… ai cho phép anh ta làm thế? Anh ta làm cho tổ chức nào? Khi bạn tìm ra niềm đam mê của mình thì điều cuối cùng bạn cần là sự cho phép. Và nếu không có tổ chức nào đang thực hiện những việc bạn cảm thấy cần làm thì bạn tự tạo tổ chức của riêng mình.
Tháng 2 năm 1998, khi được phỏng vấn trên đài phát thanh của Anh và không nghĩ sẽ có người nghĩ nghiêm túc về ý tưởng của mình, anh đưa ra một bình luận ngớ ngẩn rằng anh muốn hát lời cầu chuyện hòa bình Hồi giáo cho Saddam Hussein. Vào thời điểm đó, chiến tranh với Irag sắp xảy ra. Một đại sứ Anh tại Irag nghe được buổi phỏng vấn và chỉ trong hai ngày, Twyman đã ở trên máy bay đến Tehran. Anh tổ chức một buổi hòa nhạc vì hòa bình được phát sóng trên toàn quốc và gửi email mời mọi người gửi gắm tình cảm hòa bình khi anh biểu diễn. Hàng triệu người trên khắp thế giới đã phản hồi. Ba ngày sau đó, hiệp ước hòa bình được ký kết. Tuần tiếp theo, James được mời đến Bắc Ireland nơi cuộc đàm phán hòa bình tại Belfast đang bị đình trệ. Một lần nữa anh lại hát và một lần nữa anh lại gửi email yêu cầu mọi người cầu nguyện tập trung vào Bắc Ireland. Ba ngày sau, một bước đột phá lớn xảy ra trong cuộc đàm phán, cho phép một hiệp ước hòa bình được ký kết 1 tháng sớm hơn so với thời hạn.
Ngày 13 tháng 11 năm 1998, 9 tháng sau Buổi hòa nhạc hòa bình Iraqui, báo chí đưa tin rằng cuộc đàm phán với Hussien đã bị phá bỏ. Mỹ chuẩn bị tấn công bất kỳ lúc nào. James cùng một số nhà văn và nhà tư tưởng lớn khác, tổ chức một chiến dịch cầu nguyện trên Internet. Anh nói: “Chúng tôi không biết rằng ngày chúng tôi tổ chức đêm thức cầu nguyện trên toàn thế giới cũng là ngày Tổng thống Clinton ra lệnh tấn công. Máy bay đã ở trên không trung chờ lệnh thả bom. Chỉ trong vài giờ trong đêm cầu nguyện, Clinton ra lệnh rút lui vốn chưa từng xảy ra, kêu gọi máy bay quay lại không chỉ một mà hai lần. Theo những gì tôi biết thì điều này chưa bao giờ xảy ra với lệnh tấn công.”
Mặc dù không có phương pháp khoa học chắc chắn để nghiên cứu mối quan hệ giữa hàng triệu lời cầu nguyện hòa bình thế giới với việc ký kết các hiệp ước hòa bình nhưng chắc chắn phải có một mối liên hệ nào đó.
Năm 2000, Yassir Arafat bình luận rằng phải cần đến một triệu lời cầu nguyện thì hòa bình mới đến với Trung Đông. Vì vậy Twyman đã làm một việc mà bất kỳ người hát rong vì hòa bình nào cũng làm. Anh thực hiện một chiến dịch khổng lồ trên Internet để thu thập một triệu lời cầu nguyện. Và khi anh thu thập đủ thì anh bắt đầu tiến tới Trung Đông và tự mình trao cho Arafat.
Chỉ một người ư? Tạo ra sự khác biệt khổng lồ.
Theo Twyman, thông điệp hòa bình có thể rút ngắn bằng một câu hỏi đơn giản:
Bạn sẵn sàng chưa?
Vâng, tôi sẵn sàng.
Những người sống cuộc đời như bản thân mong muốn
SUSAN KRABACHER
Từ biệt thự Playboy đến khu ổ chuột ở Haiti
BẠN KHÔNG THỂ NGĂN DÒNG NƯỚC MẮT CỦA HỌ TRONG 1 GIÂY CHỈ BẰNG CÁCH BƯỚC LẠI GẦN. BẠN KHÔNG THỂ LÀM ĐIỀU ĐÓ.
—Susan Krabacher
Nhìn bên ngoài, Susan Krabacher có một cuộc sống hào nhoáng. Tóc vàng, xinh đẹp, kết hôn với một doanh nhân Aspen giàu có, cô ấy có mọi thứ mà phần lớn chúng ta đều mong muốn. Cô làm người mẫu trong 16 năm, từng xuất hiện trên trang bìa của tạp chí Playboy, sống trong cùng khu vực giàu có với Kevin Costner.
Nhưng vào tháng 10 năm 1994, trong khi dự tính xem có nên mở cửa hàng đồ cổ thứ hai không, cô đã được xem một chương trình truyền hình về nghèo đói ở Mông Cổ. Cô nói với chồng: “Trời ơi, em muốn làm gì đó để giúp đỡ những người này.” Cô viết thư cho một vài tổ chức từ thiện và mặc dù các tổ chức này rất vui lòng nhận tiền của cô nhưng không tổ chức nào muốn cô giúp đỡ “tận tay”. Họ nói cô không đủ điều kiện và chưa được đào tạo.
Cô trả lời: “Thôi được, vậy tôi sẽ tự làm.”
Richard Dusseau, một người bạn làm nghề tư vấn quản lý trong nhà thờ cô hay đến, đề nghị cô hãy đi cùng anh tới Haiti. Anh nói: “Đất nước này nghèo gấp 10 lần và nằm trên cùng bán cầu với chúng ta.”
Chỉ trong vòng 1 tháng, Susan đã ở trên máy bay. Trong vòng 1 tuần đến Haiti, cô đã nghĩ đến việc không trở về nhà. Và chỉ trong 7 năm, Quỹ nhân ái và sẻ chia toàn cầu của cô đã tài trợ cho 5 trại trẻ mồ côi, 6 trường học và 2 phòng khám y tế, giúp đỡ khoảng 1.600 trẻ em mỗi năm.
Cô nói: “Tôi không thể tưởng tượng có thể sống thiếu chúng.” Và mặc dù Susan đã trở về cư trú tại Aspen nhưng cô dành từ 4 đến 6 tháng mỗi năm tại Haiti, hát cho trẻ sơ sinh – một số chết trong vòng tay của cô – ôm ấp những đứa trẻ nằm bẹp trên giường vì bệnh tật và mang thức ăn cho hàng trăm đứa trẻ mà thực phẩm chính của chúng đến từ những thùng rác cạnh đó.
Đổi lại, cô bị chấy, ghẻ lở và viêm não. Cô phải chiến đấu với những băng nhóm lấy cắp thiết bị của cô và dí súng vào đầu cô, cô phải đấu tranh với các cơn bão và cô bất chấp những quan chức chính phủ chỉ muốn nhận hối lộ mới cho phép cô chăm sóc cho trẻ em.
Cô nói: “Họ muốn nhận 300 đô-la cho mỗi đứa trẻ. Số tiền đó cao gấp đôi tiền lương 2 năm tại Haiti. Tôi nói với họ: “Thôi được, tôi sẽ đưa bọn trẻ về vào sáng mai.” Và tôi không bao giờ thấy họ nói gì nữa.
Dusseau đã có nhận định đúng đắn về nạn nghèo đói. Haiti được biết tới như một quốc gia nghèo nhất tại Bán cầu phía tây. 70% dân số không có việc làm. Một số may mắn có việc làm chỉ kiếm được trung bình 150 đô-la mỗi năm. Nhà ở nhỏ đến mức các thành viên trong gia đình phải thay phiên nhau ngủ. Trong chuyến đi đầu tiên, Susan, người vốn quen với cuộc sống sung sướng ở Aspen, khăng khăng đòi qua đêm tại Cite Soleil, một khu ổ chuột rộng hơn 4.000m², nơi một triệu người đang sinh sống. Cô chia sẻ căn lều lụp xụp của mình với 17 người Haiti. Dusseau nói: “Ngày hôm sau tôi không dám ôm cô ấy vì người cô ấy bốc mùi quá.”
Ngay từ khi sống tại khu biệt thự của Hugh Hefner ở Los Angeles, Susan đã luôn dành cho trẻ em nghèo tình cảm đặc biệt bởi tuổi thơ khó khăn của mình. Năm 8 tuổi, cô bị ông mình lạm dụng và bị gửi vào trung tâm chăm sóc trẻ em khi mới 12 tuổi, cô đã thấm thế nào là nghèo khổ. Mặc dù được quay lại sống với gia đình năm 14 tuổi nhưng một lần nữa cô lại bị từ chối vào năm 17 tuổi sau khi một nhiếp ảnh gia gửi ảnh của cô trong bộ bikini cho ông trùm Playboy.
Tự nhận là lớn tuổi hơn tuổi thật của mình, Susan được đưa từ quê hương Utah đến biệt thự Los Angeles bằng xe limousine. Cô nói: “Tôi trốn ở đó 3 ngày. Tôi rất sợ hãi, lo lắng rằng tôi sẽ nhìn thấy những buổi truy hoan.” Cuối cùng, cô kết bạn với các người mẫu khác và tham gia rạp xiếc hàng đêm tại nhà của Hef, nơi cô tiếp tục sống trong khoảng một năm.
Bất chấp những vui vẻ, tiền bạc và tai tiếng (cô là trung tâm của tạp chí Playboy vào năm 1983), Susan có lòng tự trọng thấp và mắc bệnh biếng ăn. Năm 1984, một cuộc hôn nhân ngắn ngủi đưa cô đến với Aspen, ở đó cô gặp Joe, người chồng hiện tại, vị luật sự giải quyết vụ li hôn của cô.
Mặc dù cuộc hôn nhân với Joe rất hạnh phúc và cô rất thích công việc kinh doanh đồ cổ nhưng cô không thật sự tìm thấy sứ mệnh đích thực của mình cho đến khi tới Haiti và nhìn thấy 100 cái nôi nhỏ bé với những đứa trẻ đang hấp hối trong trung tâm trẻ em bị bỏ rơi tại bệnh viện của chính phủ Port-au-Prince.
Người bạn đã mời cô đến Haiti nói: “Tôi nghĩ cô ấy sẽ đến nơi, viết một tờ séc, bế một vài đứa trẻ và lên đường. Tôi không nghĩ cô ấy lại muốn ở lại.” Susan nói: “Tôi không muốn bia mộ của tôi có dòng chữ: “Cô ấy từng là Hoa hậu tháng 5/1983.”
Những cách để trở nên vĩ đại
CHÚNG TA KIẾM SỐNG BẰNG NHỮNG GÌ MÌNH NHẬN ĐƯỢC; CHÚNG TA TẠO NÊN CUỘC SỐNG BẰNG NHỮNG GÌ MÌNH CHO ĐI.
—Winston Churchill
Thế giới có rất nhiều vấn đề vì thế việc tìm ra lĩnh vực riêng cho bạn có thể là một công việc khó khăn. Ý tôi là, làm sao một mình tôi có thể giải quyết nạn đói trên thế giới? Làm sao một bà mẹ đơn thân như tôi có thể giải quyết đại dịch AIDS? Đúng là tôi không thể. Nhưng tôi có thể nướng bánh quy cho một đứa trẻ vô gia cư đang chết đói. Và tôi có thể mát xa lưng cho người nghệ sỹ hàng xóm bị nhiễm AIDS. Và mỗi lần tôi cống hiến một chút nhỏ bé thì thế giớ lại trở nên ngọt ngào hơn một chút, gần với thiên đàng hơn một chút.
Không phải ai trong chúng ta cũng là Jonas Salk. Nhưng chúng ta sẽ phạm phải sai lầm lớn nếu tin rằng sự đóng góp và cho đi của chúng ta cho dù nhỏ bé đến đâu cũng không quan trọng. 365 ngày trong năm, cho dù mưa hay tuyết thì Diane Heinen cũng thức dậy, lái xe đến trạm xăng trên con đường chính ở quê cô, Valley Falls, Kansas (với dân số khoảng 1.200 người). Cô dùng xi đánh giày màu trắng để viết chữ in hoa “Chúc mừng sinh nhật” cho những người sinh nhật vào ngày hôm đó. Cô có danh sách ngày sinh của mọi cư dân trong thị trấn và thậm chí cô còn nhớ ngày sinh của cả những người từng sống tại Valley Falls – cho dù hiện nay họ sống tại Timbuktu.
Chuyện nhỏ ư? Không hề nhỏ đâu nếu bạn hỏi ý kiến người dân ở Valley Falls, những người có tinh thần cộng đồng tuyệt vời.
Ngày Lễ tình nhân năm ngoái, Kitty, bạn tôi bị thất nghiệp. Ngày hôm sau, cô ấy phải trả tiền thế chấp. Cô không biết làm sao để có tiền mua thức ăn cho hai chú chó Grace và Maggie, chứ đừng nói là có tiền trả khoản thế chấp 1.000 đô-la kia.
Theo “họ nói” thì sẽ là khôn ngoan nếu dành cả ngày để gửi sơ yếu lý lịch tìm việc.
Nhưng Kitty quyết định bất chấp lời “họ nói”. Cô dành 15 đô-la cuối cùng để mua thiệp Valentine và đồ chơi cho bữa tiệc của trẻ em. Ở phần người nhận cô viết “Gửi bạn của tôi” và ký ở dưới là “Từ bạn của bạn”. Cô buộc dải ruy băng màu đỏ quanh cổ của Maggie và Grace, đưa chúng vào xe Mazda Miata của cô và lái xe ra ngoài. Cô gửi thiệp Valentine cùng một chiếc vòng tay nhỏ hoặc máy bay đồ chơi bằng nhựa cho 40 trẻ em, phần lớn đang nằm trọng bệnh viện với ống trợ tim. Cô sẽ bước vào phòng bệnh và nói: “Cô tìm cháu cả ngày rồi đấy.”
Ban đầu, các bậc phụ huynh nhìn nhau sửng sốt. Họ nghĩ: “Cái người kỳ lạ này là ai vậy?” Nhưng lũ trẻ thì biết.
Theo Kitty, đó là ngày Lễ tình nhân tuyệt vời nhất mà cô từng có. Đúng vậy, theo lời họ thì cô nên than thở vì không có bạn trai hay không có việc làm. Nhưng nhờ khiếu hài hước và tình yêu thương của mình, cô được nhớ tới như một người vĩ đại.
Phục vụ nhân loại có thể được thực hiện dưới nhiều hình thức nhưng nó luôn bao gồm hành động lan truyền tình yêu thương, trồng người và làm trẻ em mỉm cười. Trên hết, đó là điều duy nhất sẽ khiến bạn cảm thấy hạnh phúc.
3 câu hỏi lớn
SO VỚI NHỮNG GÌ CHÚNG TA NÊN TRỞ THÀNH THÌ CHÚNG TA CHỈ MỚI TỈNH TÁO MỘT NỬA. ĐỐNG LỬA CỦA CHÚNG TA BỊ ẨM ƯỚT, BÈ CỦA CHÚNG TA BỊ THỦNG.
CHÚNG TA ĐANG SỬ DỤNG MỘT PHẦN NHỎ NGUỒN LỰC TINH THẦN VÀ THỂ CHẤT CỦA MÌNH.
—William James
Trong một cuộc thăm dò gần đây, 21% người Bắc Mỹ cho biết họ thường xuyên cảm thấy chán nản. Bạn cũng cảm thấy tương tự, thế thì có gì to tát chứ? Nhưng như Helen Keller từng nói: “Không kẻ bi quan nào từng phát hiện được bí mật của các vì sao hay đi thuyền tới miền đất mới hoặc mở ra Chân trời mới cho tâm hồn của con người.” Hãy tự hỏi bản thân mình: “Làm sao mình có thể mở ra chân trời mới cho tâm hồn của con người?” cùng các câu hỏi sau:
1.
Cuộc sống của tôi có ý nghĩa gì?
2.
Tôi sẽ sống như thế nào nếu tôi là người duy nhất trên thế giới?
3.
Tôi làm gì tốt hơn những người khác? Làm sao tôi có thể chia sẻ điều đó với người khác?
Trại huấn luyện tâm hồn
Nhân viên mật vụ!
NẾU CHÚNG TA LÀM NHỮNG VIỆC MÌNH CÓ THỂ THÌ CHÚNG TA SẼ TỰ KHIẾN CHÍNH MÌNH PHẢI NGẠC NHIÊN.
—Thomas Edison
Bài tập: Trong 7 ngày tới, hãy thực hiện cái mà những người sống mang tính xây dựng gọi là “nhiệm vụ bí mật.”
Chúng ta tìm kiếm ở mọi nơi – quảng cáo, các buổi hội thảo phát triển bản thân hay trên ghế sofa của bác sỹ tâm thần – và chúng ta vẫn tự hỏi ý nghĩa của cuộc sống là gì.
Sau 20 năm tìm kiếm chúng ta vẫn không rõ mục đích của mình. Chúng ta nghĩ đó có thể là sự nghiệp thành công, là ngôi nhà áp mái nhìn ra cảng biển nhưng Chúa ơi, khi chúng ta cuối cùng đạt được những thứ đó thì lỗ hổng vẫn ở nguyên đó, vẫn yêu cầu được lấp đầy.
Tìm ra con người thật sự của bạn và lý do tại sao bạn ở đây bao gồm việc giúp đỡ người khác. Không có cách nào khác. Việc giúp đỡ có thể ở nhiều hình thức khác nhau, nhưng luôn bao gồm việc truyền bá tình yêu thương, trồng người và làm trẻ em mỉm cười.
Trong 7 ngày tới, hãy thử làm nhiệm vụ bí mật, một bài tập phổ biến dành cho những người thực hiện việc Sống mang tính xây dựng, đây là cách nhìn nhận thế giới dựa vào hành động và tránh xu hướng phân tích thái quá hoàn cảnh và cảm xúc của chúng ta mà chỉ hành động thôi.
Nhiệm vụ bí mật, dù lớn hay nhỏ, phải được thực hiện mà người khác không hề hay biết. Bạn có thể dọn cỏ cho hàng xóm khi họ đi làm. Hoặc để bánh quy trước cửa nhà ai đó. Hãy nhớ rằng không ai được biết bạn là người làm. Việc này giúp lấy đi nhu cầu phải ghi điểm hoặc trông tốt đẹp trong mắt người khác của chúng ta.
Giúp đỡ một cách đơn giản và không ồn ào là khuynh hướng tự nhiên của tâm hồn, khuynh hướng tự nhiên mà nhiều người trong chúng ta vô tình lãng quên. Và mặc dù có thể giúp ích cho người khác nhưng lý do chính chúng ta giúp đỡ các anh chị em của mình là vì nó nhắc chúng ta nhớ tới một thức tế lớn hơn, nó giúp chúng ta xác định được thực tế rằng chúng ta lớn hơn chứng loạn thần kinh của mình hay khi bạn học được cách giúp đỡ và cho đi thì bạn nhanh chóng nhận ra rằng bạn không chỉ là một con số, không chỉ là một hạt bụi nhỏ trong thế giới to lớn và lạnh lẽo.

