Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 3 - Chương 145 ---> 147
Chương 145: Cái gì gọi là gian phu?
Đi dạo phố mua sắm quần áo, Uất Noãn Tâm không có thói quen
đó. Hơn nữa trong nhà đầy ấp quần áo hàng hiệu, cả đời cô mặc cũng không hết.
Ăn cơm, một người hình như không có ý nghĩa. Biết vậy không
thèm ngần ngại Nam Cung Nghiêu, cùng Lương Cảnh Đường dùng bữa. Dù sao anh cũng
khẳng định bọn họ có ‘gian tình’, trong tay nhiều nhược điểm như vậy, thêm một
chuyện ít một chuyện cũng chẳng ảnh hưởng gì!
Uất Noãn Tâm phát hiện tâm trạng của bản thân lúc này thực
sự quá tốt, giống một câu người xưa thường nói ‘lợn chết không sợ dội nước
sôi’.
Cười thầm bản thân tự coi mình là lợn, một chiếc xe ôtô màu
đen đừng lại trước mặt cô. Cửa xe từ từ hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt ma quỷ,
lạnh như tiền nhìn cô bằng cái nhìn tàn bạo.
Mắt của kẻ đó nhìn về phía trước, lạnh lùng bật ra hai chữ.
“Lên xe!”
Toàn là giọng điệu ra lệnh!
Nghe vào làm cho người tức giận.
“Tổng tài, như vậy không được hay cho lắm, tôi đang định đi
dạo phố.”
“Nếu như cô muốn, cứ đứng giằng co như vậy đi!”
Xung quanh đã bắt đầu có ánh mắt tò mò dò xét của những đồng
nghiệp quen biết cô, khó tránh khỏi bị phát hiện người trong xe là Nam Cung
Nghiêu, lại đồn thổi ra scandal gì đó. Uất Noãn Tâm dậm chân một cái, cả người như
mèo bước vào xe. Vừa định hỏi có chuyện gì cần làm sao, Nam Cung Nghiêu đã khởi
động xe, chạy như bay.
Hoàn toàn hống hách bá đạo, không quan tâm đến cảm nhận của người
khác.
…………
Nhà hàng Tây kiểu Pháp, trang hoàng như cung điện nguy nga,
không khí tuyệt vời, phục vụ hàng đầu, âm nhạc có người biểu diễn tại chỗ, tất
cả đều tuyệt mỹ như trong mơ.
Ngoại trừ, người ngồi đối diện Nam Cung Nghiêu.
Cả chỗ này chỉ có hai người bọn họ là khách!
Như vậy dường như có chút kỳ lạ!
Anh định ở đây giết cô diệt khẩu sao? Đương nhiên, chọn chỗ
này cũng không tệ nha, chỉ là…..
Đợi đã! Cô đang nghĩ lung tung gì chứ! Uất Noãn Tâm lắc đầu,
xua hết những ý nghĩ lộn xộn trong đầu. Một mình ở cùng Nam Cung Nghiêu, cô
luôn như con chim hoảng loạn. Một chút gió thổi cỏ lay, cũng không kiềm được tự
mình dọa mình.
Phục vụ khom người. “Xin hỏi hai vị dùng gì ạ?”
Nam Cung Nghiêu không nhìn thực đơn, gọi thẳng một phần
beefsteak và rượu vang. Đến lượt Uất Noãn Tâm, đối với cái thực đơn rất nặng ký
này, vẻ mặt khó xử, trầm tư suy nghĩ, lông mày nhíu chặt lại.
Từ trang đầu cho đến trang cuối, rẻ nhất cũng phải 500….USD!
Cũng chỉ là Salad! Có lầm không vậy? Không bằng ăn cướp.
“Xin hỏi cô có muốn gọi gì không ạ?” Phục vụ lễ phép hỏi.
Uất Noãn Tâm khép thực đơn lại, nở nụ cười nhạt: “Có cơm
chiên trứng không? Món hai mươi mốt đồng một đĩa đó, loại trộn đầy đủ các
thứ……”
Trên trán của phục vụ hiện đầy hắc tuyến, cố gắng ổn định
người lại. “Chỗ chúng tôi là nhà hàng kiểu Pháp, không có cơm chiên trứng.”
“Vậy cơm chiên trứng kiểu Pháp thì sao?”
“…………”
Nam Cung Nghiêu chịu không được khinh thường liếc cô.
“Hai phần beefsteak!”
“Vâng!”
“Này….” Uất Noãn Tạm lên tiếng kêu to, nhíu mày chớp mắt.
“Một nghìn USD một phần, anh muốn lấy mạng tôi hả!”
“Ở lại đây rửa bát một tháng chắc đủ.” Nam Cung Nghiêu nhã
nhặn đảo ly cao chân, bày ra thái độ không liên quan đến anh.
“Anh…..”
“Yên tâm, sẽ không bắt cô trả tiền!”
“Tôi chỉ là một luật sư nhỏ bé, làm sao dám để tổng tài đại
nhân trả chứ.”
“Không lẽ cô không biết phân biệt thời gian, hoàn cảnh sao?
Bây giờ không phải giờ đi làm, không ở công ty, cô không phải nhân viên của
tôi!”
Uất Noãn Tâm bĩu môi, tức giận. “Ai biết được anh có đột
nhiên bị động kinh hay không, bày ra bộ dạng tổng tài.” Tính khí của anh mưa
nắng thất thường, cô vẫn nên đề phòng tốt hơn. Nói nhiều sai nhiều, cô vẫn nên
im lặng thì hơn!
Do đó khi phục vụ mang thức ăn lên, Uất Noãn Tâm vẫn không
nói câu nào, chăm chú cắt thịt bò. Bò này là bò thần sao? Mọc cánh sao? Một
miếng thịt bò nhỏ xíu, vậy mà hết một nghìn USD, quý chỗ nào chứ! Hơn nữa mùi
vị cũng bình thường, cũng không ngon bằng thịt bò rẻ tiền ở quán lề đường. Một
trăm đồng một tô bự, một tô có thể ăn no đến tối.
“Sao nào? Lương Cảnh Đường không ở đây, cô ngay cả cơm cũng
ăn không vô sao?” Nhìn thấy vẻ mặt của cô ăn đầy oán giận, cắt thịt bò giống
như đang phát tiết, Nam Cung Nghiêu chế nhạo nói. “Có cần đánh một cuộc điện
thoại, gọi anh ta đến đây không?”
Uất Noãn Tâm vừa nghe, càng không có tâm trạng. “Mặc dù câu
này tôi đã lặp lại cả trăm lần, cho dù tôi nói đến hộc máu anh cũng không tin,
nhưng vẫn cần nhấn mạnh thêm lần nữa, tôi và anh ấy chỉ có quan hệ bạn bè bình
thường!”
“Ồ….” Nam Cung Nghiêu trả lại một câu, nhưng hiển nhiên
không tin.
Uất Noãn Tâm vô vọng. Cô thật ngu ngốc, rõ ràng anh sẽ không
tin, có cần thiết tốn nhiều lời không? Xem ra cô tu hành chưa đủ, còn phải kiên
nhẫn.
Nghĩ im lặng như vậy quá lâu cũng không hay, đành tùy tiện tìm
chuyện khác để nói. “Sao hôm nay đột nhiên có lòng tốt mời tôi ăn cơm?”
“Một đôi vợ chồng, ngẫu nhiên ra ngoài ăn cơm, cũng là
chuyện bình thường!”
Vợ chồng ăn cơm là chuyện rất bình thường! Nhưng đối tượng
là anh, thì rất rất không bình thường!”
Đây gọi là gì? Không có việc tỏ ra ân cần, không trộm cắp
cũng cướp giật. Chồn chúc tết gà, không có lòng tốt.
“Đáng lẽ cô phải cảm kích tôi mới phải.”
“Bởi vì anh mời tôi dùng đại tiệc sao?” Nói thật cô chẳng
vui vẻ cho lắm.
“Bởi vì tôi cho cô và gian phu có cơ hội sớm tối bên nhau,
bồi dưỡng tình cảm. Người chồng này của cô, rất có lương tâm không phải sao?”
“…….” Cái gì gọi gian phu chứ? Anh nói chuyện có cần khó
nghe đến vậy không? Uất Noãn Tâm tức giận, rất muốn xông qua nện vào mặt của
anh.
Không phải anh rất ít nói, tàn nhẫn muốn chết, cứ như nói
nhiều hơn một câu sẽ lấy mạng của anh sao? Tại sao chuyện này, lại nghĩ không
thông nhỉ? Cứ hai ba ngày lại lấy chuyện này ra quấy nhiễu cô, vẫn còn chưa
xong sao?
Không thể nhẫn nhịn thêm được, không suy nghĩ đánh trả lại. “Anh
cùng trợ lý Hướng sớm tối bên nhau, cực kỳ ăn ý, khó trách khỏi khiến người
khác hiểu nhầm nha! Cô ấy xinh đẹp vậy, lại tốt nghiệp ở trường danh tiếng, là
người tình trong mộng của đàn ông. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cũng không
phải không thể….”
“Cho nên, cô đang cổ vũ chồng mình ra ngoài ngoại tình sao?”
Miệng của anh hơi mỉm cười. Nhưng tuyệt đối không thấy anh có biểu hiện vui vẻ,
ngược lại càng nguy hiểm…..
Chương 146: Anh ghen sao?
Uất Noãn Tâm gặp chiêu nào đỡ chiêu đó, tràn đầy tự tin. “Tôi
chỉ nói vậy thôi, dù sao cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh. Anh cũng sẽ không bởi
vì tôi cổ vũ mà vượt rào, cũng không bởi vì tôi ngăn cản, không ra ngoài léng
phéng!”
“Xem ra, cô rất hiểu tôi!”
“Như nhau thôi!”
“Tôi có thể hiểu, cô đang ghen không?”
Uất Noãn Tâm cường điệu cười lên vài tiếng. “Vậy thì anh đã
sai rồi, tuyệt đối không có! Nếu như có thể tùy tiện nói ghen là ghen, vậy anh
chấp nhất chuyện tôi và Lương Cảnh Đường không buông, không phải là điên cuồng
ghen tuông sao?”
Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu trầm xuống, giống như màn đêm âm
u trước khi mưa to gió lớn ập đến, mây đen ngày càng dày đặc.
Bởi vì, hai chữ ‘ghen tuông’, làm anh đau đớn.
Mấy ngày này, biểu hiện rối loạn của anh đối với việc Uất
Noãn Tâm và Lương Cảnh Đường ‘ngoại tình’ tìm một cách hiểu hợp lý, có lẽ sự
xúc phạm đối với tôn nghiêm của người đàn ông là lý do chủ yếu nhất. Đến khi cô
hỏi anh có phải đang ‘điên cuồng ghen tuông’, anh không cách nào phủ nhận.
Càng buồn cười hơn nữa, trong chớp mắt anh cảm thấy bị nói
trúng tim đen.
Nhưng mà, anh vì cô mà ghen tuông, làm sao có thể chứ?
Địa vị cô trong lòng anh, chẳng qua chỉ là một con cờ tham
lam xảo quyệt, anh trước giờ vô cùng kinh miệt, ghen tuông quả thật quá hoang
đường mà!
Trong lòng anh cực lực phủ nhận, cũng đè nén lửa giận, anh
quyết không để cô ảnh hưởng đến tâm trạng của bản thân, càng không thể ở trước
mặt cô để lộ ra ngoài!
Anh nở nụ cười mỉa. “Cô cho rằng bản thân xứng sao?”
Chỉ một câu đơn giản, bảy chữ, lại có sức sỉ nhục cực lớn.
Uất Noãn Tâm chán nản. Cô không xứng, nếu được thì anh cũng đừng có dây dưa
không dứt trong chuyện này! Người cố chấp trong chuyện này là anh, người nói cô
không xứng rồi tức giận cũng là anh, rốt cuộc anh muốn sao đây? Mỗi một câu
nói, mỗi một chuyện đều muốn chiếm ưu thế sao?
Thôi kệ! Nói lý với loại người này, cũng chẳng có ý nghĩa
gì, hơn nữ cô cũng không bao giờ thắng nổi.
Cô gọi phục vụ mở TV, theo phép tôn trọng, cũng phải nói một
câu giải thích với Nam Cung Nghiêu. “Mỗi ngày tôi đều xem chương trình pháp
luật này, thời gian cũng sắp đến rồi.”
Còn năm phút nữa mới phát sóng, kênh quốc tế đang giới thiệu
một sản phẩm của Nam Phi, đó là một vòng cổ bằng Sapphire được các bậc thầy kim
hoàn nổi tiếng nhất thế giới mất mười năm để làm ra.
Mặc dù Uất Noãn Tâm không phân biệt được các loại đá quý,
nhưng loại đó quý cao cấp này, vừa nhìn có thể nhận ra được, từ đường nét, ánh
sáng đến tạo hình, đều lộ ra được một sự sang trọng tuyệt vời. Hấp dẫn cô nhất
đó là mặt dây chuyền, tạo hình độc đáo hai con thiên nga trong một trái tim,
vừa nhìn đã thích rồi.
Nhìn thấy ánh mắt của cô sáng lên, Nam Cung Nghiêu nói một
câu chế giễu. “Tôi cho rằng, cô rất thanh cao, rất khinh bỉ những thứ này chứ!”
Đồ trang sức trong nhà chất đống, từ trước đến giờ chưa thấy
cô đeo, cho rằng cô không đếm xỉa đến, thì ra ‘chí hướng rộng lớn’ (tức tràn
đầy tham vọng). Ngay cả trân châu giá cả mấy chục triệu không để trong mắt, chỉ
có hứng thú với thứ trị giá vài trăm triệu, tham vọng của cô cũng lớn thật!”
“Thực sự rất đẹp mà…..”Uất Noãn Tâm hoàn toàn không thể rời
tầm mắt. Cô đối với những thứ này không có hứng thú, nhưng đàn bà trời sinh hay
bị những thứ đẹp đẽ hấp dẫn. Cho nên có lúc, đàn bà vì những thứ xa xỉ hy sinh
vài thứ, cũng là đều dễ hiểu.
Một nhân viên nhỏ bé như cô không thể mua nổi, dùng mắt nhìn
cho đỡ thèm cũng tốt!
Nam Cung Nghiêu cố ý phá hư sự thích thú của cô, đứng dậy
rời khỏi. “Đi thôi!”
“Nhưng, nhưng chương trình pháp luật vẫn chưa phát sóng
mà….”
“Hứng thú của cô đã không còn ở trong tiết mục đó rồi!” Anh
cũng không quay đầu lại, bước đi khá thanh lịch.
Uất Noãn Tâm lưu luyến nhìn trước vòng cổ, chầm chậm chạy
theo sao.
…………
Có sự âm thầm giúp đỡ của Lương Cảnh Đường, quân số của ‘nữ
ma đầu’ không ngừng giảm nhanh, còn quân số của Uất Noãn Tâm ngày càng lớn
mạnh. Rất nhanh có khả năng kháng địch, tỷ lệ hiện tại là năm năm. Công việc
cảng ngày càng thuận lợi, từ từ cô cũng không cảm thấy ở Hoàn Cầu là một loại
giày vò.
Buổi sáng vừa đi làm đã thấy vẻ mặt uể oải của Trần Nhiên,
Uất Noãn Tâm mang cho cô ấy một ly coffee, quan tâm hỏi: “Buổi tối lại xem phim
Hàn phải không?”
“Không phải! Buổi đấu giá đó! Là cái vòng ‘thiên nga chi
tâm’ lần trước cô nói, tối hôm qua bán đấu giá với giá trên trời.”
“Đợi đã…..” Uất Noãn Tâm vỗ ngực cường điện hít mạnh vài
hơi. “Tôi đã chuẩn bị tốt tâm lý rồi, cô nói đi!”
Đến khi cô ấy báo ra con số, cô vẫn không kiềm chế bản thân
than lên một tiếng. “Một trăm hai mươi triệu sao?”
“Đúng vậy! Đá quý cao cấp, giá thấp nhất cũng tám mươi
triệu! Người mua cô cũng biết đó….” Cô thần bí nở nụ cười hề hề, thốt ra hai
chữ. “Tổng, tài!” Đủ oai phong chưa?”
Anh ư? Uất Noãn Tâm sững sốt. Tại sao anh lại đột nhiên có
hứng thú với trang sức nhỉ? Không lẽ bởi vì hai ngày trước cô vô ý đề cấp đến
sao? Không phải mua cho cô chứ?
Nhịp tim chậm đi một nhịp!
Nhưng nghĩ lại, anh làm gì tốt đến vậy! Chắc mua về cho ong
bướm bên ngoài của anh thôi, trong lòng đột nhiên có chút không thoải mái.
Mặc dù cứ nói với chính mình, Nam Cung Nghiêu không thể có
lòng tốt mua tặng cho cô như vậy, nhưng dù sao cũng chỉ là một cô gái mười tám
tuổi, Uất Noãn Tâm cũng không thể kiềm chế mơ mộng của mình. Mỗi khi trở về
phòng, trước khi mở đèn, đều rất vô sỉ mơ mộng, ‘thiên nga chi tâm’ đang nằm trên
giường của mình.
Nhưng mà, một ngày…..
Hai ngày……
Ba ngày……
Chuyện cô mong đợi đã không xảy đến.
Thực ra cô cũng không thực sự muốn sợ dây chuyền đó, chỉ vì
Nam Cung Nghiêu là người mua, cảm thấy bản thân cũng có chút liên quan, nên mới
có sự chờ đợi phi thực tế như vậy.
Ngày thứ năm, cuối cùng cô nhịn không được, chủ động gõ cửa
phòng Nam Cung Nghiêu, rón rén bước vào. Lưỡng lự hơn nửa ngày mới mở miệng.
“Nghe nói……nghe nói anh đã mua ‘thiên nga chi tâm’?”
“Đúng!” Nam Cung Nghiêu đang làm việc, tùy tiện đáp trả cô
một câu.
“Tôi có thể xem một chút được không?”
“Ở trên ghế sofa đó.”
Sợ dây chuyền một trăm hai mươi triệu có thể tùy tiện quăng
trên sofa sao? Uất Noãn Tâm thật có loại kích động thay anh bảo quản. Nhưng anh
có hoài nghi cô là kẻ có lòng chiếm làm của riêng không?
Cẩn thận mở hộp ra, đá quý tỏa sáng rực rỡ, ánh sáng của màu
sắc, đẹp đến nỗi muốn chọt mù mắt cô. Đẹp quá đẹp quá đi…..cô đặt trên lòng bàn
tay thưởng thức rất lâu, thích đến nỗi không nỡ buông tay.
Cho đến khi…..
Chương 147: Dây chuyền tặng cho ai?
“Xem đủ chưa hả?” Giọng của Nam Cung Nghiêu như một xô nước
lạnh dội xuống, tiêu diệt triệt để mơ mộng đẹp đẽ của cô. Cô bĩu môi, xem có
chút xíu, cũng không mất đi một phân tiền, thật nhỏ mọn.
Luyến tiếc đặt trở lại chổ cũ, hỏi: “Anh mua dây chuyền để
làm gì?”
“Tôi mua đồ, cần sự đồng ý của cô sao?”
“Chỉ hỏi thôi mà….”
“Tặng người khác!”
Tim của Uất Noãn Tâm đột nhiên run lên, tặng người khác sao?
Tặng cho ai chứ? Sẽ không tặng cho cô chứ?
OMG! Cô lại bắt đầu có những suy nghĩ bậy bạ phi thực tế
rồi!
“Vậy tôi ra ngoài đây!” Cô đóng cửa lại, trong mắt đều tràn
ngập ánh sáng chói lọi của sợi dây chuyền.
Có loại độc dược nào gọi là…..cuồng si nghĩ đến đá quý
không?
…………..
Chưa đến hai ngày, Uất Noãn Tâm liền biết ‘thiên nga chi
tâm’ đã rơi xuống đâu. Buổi trưa ngày hôm đó sau khi ăn cơm xong, vẫn chưa đến
giờ vào ca chiều, dự định leo lên bàn làm việc ngủ một giấc, các đồng nghiệp ở
bàn kế bên lại tụ lại thành đám như một buổi tiệc nhỏ, còn gọi cô qua đó.
“Các cô có biết ‘thiên nga chi tâm’, tổng tài tặng cho ai
không?” Trần Nhiên sau hồi dây dưa, mới trịnh trọng nói ra đáp án. “Quốc bảo
của giới nghệ sĩ Đài Loan – Hạ Nghiên Chi đó!”
Tim của Uất Noãn Tâm vang lên tiếng ‘lộp độp’, biết rõ Nam
Cung Nghiêu không phải mua cho cô, nhưng vẫn không kiềm được sự thất vọng, miễn
cưỡng nở nụ cười. “Vậy sao?”
“Đúng đúng đúng! Tối hôm qua bọn họ tham gia lễ khai mạc
liên hoan phim, cô xem đi, tiêu đề đầu trang luôn nè.” Trần Nhiên banh tờ báo
ra, toàn bộ mặt báo đều là hai người bọn họ. Nam thì quý phái, nữ thì xinh đẹp,
cực kỳ xứng đôi.
“Phỏng viên phỏng vấn lúc đó cũng chính miệng thừa nhận, là
tổng tài tặng đó! Còn giả bộ giải thích rằng, là lễ vật gặp mặt nhân buổi ký
kết quyền phát ngôn giữa Hoàn Cầu và công ty may mặc. Tôi thấy cô ta cười giống
như vừa ăn phải mật vậy.”
“Hôm qua tôi cũng có xem tin tức, ký giả chụp được hình bọn
họ đang thân mật sau cánh gà. Tổng tài rất ít khi có scandal với nữ minh tinh,
lần này lại cao trào như vậy, sẽ không có chuyện gì chứ?
“Cho dù có chuyện gì, cũng chẳng có gì lạ! Hạ Nghiêu Chi
không phải là nữ minh tinh bình thường, là con át chủ bài của Hollywood, được
biết đến là người đẹp có khí chất cổ điển nhất Đài Loan, các thương nhân giàu
có trong và ngoài nước theo đuổi cô ấy rất nhiều, nghe nói ngay cả vương tử
cũng muốn cầu hôn với cô ấy nha!”
Các đồng nghiệp nữ cứ ríu rít chuyện bát quát không dứt,
không biết mệt là gì, Uất Noãn Tâm chỉ biết cười phụ họa, thực ra trong lòng
lại có sự khó chịu không nói nên lời.
“Đúng rồi, Hạ Nghiên Chi không phải đã ký hợp đồng với một
công ty may mặc rất có tiếng ở nước ngoài sao? Hình như còn là hợp đồng không
kỳ hạn, đây không phải đã vi phạm hợp đồng rồi sao?”
“Vụ kiện vi phạm hợp đồng rất khó đánh, xem ra những người ở
giữa như chúng ta sắp chịu khổ rồi.” Lâm Lâm lo lắng nhìn Uất Noãn Tâm.
Lời vừa dút, Uất Linh Lung đã gọi cô vào, mang một đống tài
liệu quăng đến trước mặt cô. “Cấp trên đưa lệnh xuống, vụ kiện của Hạ Nghiên
Chi do cô phụ trách.”
Uất Noãn Tâm hoài nghi hỏi: “Có thể đổi người khác không?”
Cô không muốn đánh vụ ‘tự mình đuối lý’, còn phải sống chết đào khoét chỗ hổng
của đối phương trong vụ kiện.
“Mang cô đổi đi có được không?” Uất Linh Lung khinh thường
liếc cô, tức giận. “Giải quyết vấn đề vi phạm hợp đồng trước, rồi ký hợp đồng.
Cấp trên yêu cầu phải toàn thắng, tiền vi phạm hợp đồng một xu cũng không được
bồi thường.” Thực ra là cô ta tự mình ra quyết định, đổi tiền bồi thường hợp
đồng trong phạm vi trên dưới năm triệu đổi thành toàn thắng, để làm khó Uất
Noãn Tâm.
Cô chán nản. “Vâng, tôi biết rồi!”
Có thể tặng một sợi dây chuyền đá Sapphire ‘một trăm hai
mươi triệu’, tiền bồi thường vi phạm hợp đồng thì lại ky bo, chả biết Nam Cung
Nghiêu nghĩ sao nữa!
……………
Dùng một tiếng đồng hồ làm quen với vụ kiện, vì còn một số
chi tiết cần bản thân Hạ Nghiên Chi xác nhận, Uất Noãn Tâm vội vàng chạy đến
studio cô ấy đang quay quảng cáo.
Lúc trước trên TV thường xuyên phát quảng cáo do Hạ Nghiên
Chi đóng, cô cũng không ngạc nhiên mấy về vẻ đẹp của cô ấy, nhìn thấy người
thật, thì thật đáng kinh ngạc. Cô ấy thuộc tuýt người đẹp trên TV, người thật
cũng đẹp không kém. Khuôn mặt nhỏ nhắn vừa vặn lòng bàn tay, mắt cánh phượng,
mi dài, đôi ngươi trong suốt, phát sáng xung quanh, khó trách người ngoại quốc
khen ngợi cô ấy có khí chất cổ điển.
Hơn nữa cô ấy cũng có dáng điệu giống nữ hoàng, cử chỉ giơ
tay cũng đạt chuẩn quốc tế, không hổ danh là con cưng của giới thời trang.
Nhân lúc cô ấy trong giờ giải lao, Uất Noãn Tâm hẹn gặp cô
ấy. “Hạ tiểu thư, tôi là luật sư đại diện của tập đoàn Hoàn Cầu, muốn thảo luận
với cô một chút về chuyện ký hợp đồng bên công ty GDR…”
Kết quả người ta không thèm liếc nhìn mà đi ngang qua cô,
đặt mông ngồi xuống ghế, nhân viên hóa trang và nhà tạo hình, trợ lý vây quanh
cô ta thành một vòng, vừa trang điểm lại, vừa bưng trà nước, vô cùng khoe
khoang.
Đi đến gần để xem, mới phát hiện cô ta đang nghe MP3, vốn
không nghe thấy cô nói cái gì. Đành phải chào hỏi trợ lý của cô ta trước, rồi
để trợ lý nói lại.
Hạ Nghiên Chi lúc này mới tháo tai nghe xuống, soi mói đánh
giá cô. “Cô là luật sư của Hoàn Cầu sao?”
“Vâng! Hôm nay tôi đến muốn hỏi chuyện liên quan giữa cô và
GDR….”
“Tôi đang bận, không rãnh!” Hạ Nghiên Chi đeo tai nghe trở
lại, tiếp tục nghe nhạc.
Trợ lý xin lỗi nói: “Thật ngại quá, gần đây chị Hạ quá bận,
hẹn cô bữa khác nha?”
“Nhưng thời gian ký hợp đồng là vào thứ hai tuần sau, chúng
tôi chỉ còn lại mấy ngày để giải quyết việc vi phạm hợp đồng này thôi.”
“Nhưng mà chị Hạ…..”
Hai người đang khó xử, điện thoại đột nhiên vang lên, trợ lý
vội vàng mang đến. “Chị Hạ, điện thoại của Nam Cung tổng tài.”
Cô ta vội vàng tháo tai nghe xuống. “Alo, Nghiêu, là
em…..không phải anh nói hôm nay anh đến tham dự sao? Sao còn chưa đến vậy?”
“………….” Uất Noãn Tâm im lặng. Giọng điệu ngọt ngào thân mật
đến vậy, bất cứ ai cũng biết quan hệ ‘đặc biệt’ giữa bọn họ, cũng không sợ đồn
thổi ra ngoài sao? Đương nhiên, cô ta còn mong muốn đồn ra ngoài. Nhấc lên thêm
một tầng quan hệ với Nam Cung Nghiêu, giá trị bản thân càng thêm tăng vọt.
Nhưng mà điều cô hy vọng nhất, vẫn là Nam Cung Nghiêu ly hôn với cô, sau đó lấy
cô ta?
“Luật sư sao?” Cô ta liếc nhìn Uất Noãn Tâm, không có thiện
cảm. “Đúng! Cô ta đến rồi! Được rồi, em sẽ phối hợp với cô ta, người ta cũng
muốn mau chóng ký hợp đồng với Hoàn Cầu mà! Em biết rồi! Anh phải nhanh lên
đó!”
Cúp điện thoại, suy nghĩ một lúc, mới nhìn thẳng Uất Noãn
Tâm. “Cô có gì muốn hỏi? Thì hỏi nhanh lên đi!”
Thái độ này của cô ta, Uất Noãn Tâm cũng chẳng muốn để ý đến
cô ta. Nhưng không còn cách nào. Đành phải niềm nở giải thích từng nội dung một
trong bản hợp đồng với cô ta. Chưa hỏi được vài cô, Hạ Nghiên Chi không còn kiên
nhẫn. “Làm gì mà lắm câu hỏi vậy hả? Trực tiếp trả tiền bồi thường không được
sao? Thật phiền phức! Chuyện hai năm trước, tôi làm sao có thể nhớ rõ chứ!”

