Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 5 - Chương 230 ---> 232

Chương 230: Party nóng bỏng

Ngày hôm sau khi trời vừa sáng, Uất Noãn Tâm đánh thức Nam
Cung Nghiêu dậy, hai người cùng nhau xuống núi, chặn một chiếc xe taxi. Đợi đến
khi hai người chạy đến hồ Nguyệt Quang thì waiter thông báo, đêm hôm qua Ngũ
Liên đã rời khỏi. Cùng lúc đó Nam Cung Nghiêu có việc bận, không thể không đến
công ty, cho nên Uất Noãn Tâm phải đi về nhà một mình.

Hít một hơi thật sâu, nhấn chuông cửa.

Cửa vừa mở, lập tức cúi đầu đưa hộp ngôi sao may mắn ra.
“Xin lỗi xin lỗi, hôm qua là lỗi của tôi. Đây là ngôi sao may mắn tôi tự tay
làm, chúc anh sinh nhật vui vẻ!”

“Sao lại đến thêm một người nữa rồi? Nhưng mà cô đến muộn
rồi….” Người mở cửa là một cô gái chỉ mặc nội y, có vóc dáng chuẩn người mẫu.
Xem cô như đứa ngốc liếc một cái, rồi quay người đi vào.

Uất Noãn Tâm có chút mông lung, đi theo vào. Trong phòng bừa
bãi, hẳn là vừa tàn party, hai người phụ nữ cả người trần như nhuộng nằm trên
sofa, còn đang ngủ, bên má còn có một hộp bao cao su đã mở.

Không cần nghĩ cũng biết, ở đây hôm qua vừa xảy ra chuyện
gì, trận chiến có bao nhiêu kịch liệt, trong bầu không khí tràn ngập mùi dâm
đãng.

Cô không khỏi nhíu mày lại, tại sao lại như vậy chứ?

Ngũ Liên vừa từ phòng tắm đi ra, vừa lau tóc. “Em đã đến
muộn rồi, party vừa kết thúc.”

Cô líu lưỡi. “Ở đây, hôm qua….”

Anh nhún vai, thờ ơ ngồi xuống, châm điếu thuốc, mờ ám nháy
mắt phải vời cô. “Bảo bối, không phải như những gì em đã nghĩ sao?”

“Nhưng không phải anh hẹn gặp tôi ở bên hồ Nguyệt Quang
sao?”

“Đúng đó, em không đến, cho nên tôi tìm mấy cô gái mở party
rồi. Nếu như em thích, tối nay lại mở thêm một lần nữa? Năm người, hẳn là rất
kích thích nha.”

Người phụ nữ vừa mở cửa lúc nãy ôm Ngũ Liên từ phía sau, làm
nũng lấy lòng. “Ngũ thiếu thật lợi hại nha.” Điểm nhẹ lên mũi anh. “Y như lời
đồn ‘một đêm bảy lần’, quả nhiên danh bất hư truyền mà”

“Đương nhiên rồi, cũng không nhìn coi bổn thiếu là ai. Có cô
bạn người mẫu nào khác không, giới thiệu cho bổn thiếu biết luôn.”

Ngũ thiếu, thật hư….”

Uất Noãn Tâm nhìn Ngũ Liên ở trước mắt thoải mái phóng đãng,
bừa bãi không chịu được cảm thấy rất xa lạ, không phải người mà cô quen biết.
“Anh, anh tại sao đột nhiên lại trở nên như vậy chứ?”

“Thay đổi? Tôi không hề thay đổi! Mà là em! Lúc em mới biết
tôi, không phải tôi cũng như vậy sao?” Ngũ Liên không quan tâm mà nở nụ cười
xấu xa. “Ồ….. Tôi biết rồi, có thể gần đây tôi không có hứng thú đùa giỡn với
phụ nữ, để em hiểu lầm tôi là ‘người đàn ông ăn chay’. Tôi là đàn ông, tôi có
nhu cầu, đương nhiên phải tìm phụ nữ rồi. Không lẽ, tôi phải giống như dây leo,
suốt ngày ở trong nhà xem tivi chơi máy bay à?”

Anh ngang ngược cười to, lời nói đầy trắng trợn, cũng coi
đây là niềm vui, đắc ý, liếc mắt đưa tình với người phụ nữ bên cạnh.

“Nói đi cũng phải nói lại, em đang kinh ngạc điều gì chứ? Em
cũng không phải bạn gái tôi, tôi chơi đùa như thế nào, cần em phải quản sao?”

Uất Noãn Tâm không muốn tiếp tục nhìn anh phóng đãng bừa
bãi, để bình thủy tinh trên bàn. “Mặc kệ ra sao, hôm qua lỡ hẹn với anh là tôi
không đúng, tôi xin lỗi anh. Trong này là ngôi sao may mắn, tôi tự tay là cho
anh, chúc anh sinh nhật vui vẻ.” Cô nghiến răng nghiến lợi. “Anh với bạn gái anh
vui vẻ đi nhé!”

Xoay người, bước nhanh ra ngoài.

Ngũ Liên đứng dậy muốn đuổi theo, người phụ nữ bên cạnh cứ
như con bạch tuột quấn lấy anh. “Ngũ thiếu, đuổi theo cô ta làm gì? Em hầu hạ
anh được rồi….”

Ngũ Liên bắt lấy tay cô ta, đẩy ra, gào thét. “Cút…”

Tại sao nhìn cô buồn, chính mình còn buồn hơn sao chứ? Là cô
lỡ hẹn trước, là cô không quan tâm anh, ngược lại tại sao anh lại áy náy như
vậy chứ?

Uất Noãn tâm chạy về nhà mình, vỗ ngược mở dốc, vẫn không
thể tin chính mình vừa nhìn thấy điều gì.

Người đó không phải Ngũ Liên…. không phải….

Nhưng…

Người đó chính là anh mà!

Có lẽ cô đã quen mặt dịu dàng của anh, dần dần quên đi trong
người anh dẩn giấu một con sói, không phải người hiền lành. Chính anh cũng từng
nói, con người thật của anh, chính là bộ dạng lúc cô mới quen anh kia sao? Báo
đạo, dâm loạn, tàn nhẫn!

Nhưng cô vẫn không có cách nào chấp nhận được!

Di động đột nhiên đổ chuông, cô giật mình hết hồn, đợi một
hồi mới nhận điện thoại, đầu dây bên kia truyền đến tiếng chất vấn của Nam Cung
Nghiêu. “Về nhà rồi sao?”

“Vâng!”

“Tên bại não kia có ăn đậu hũ em không?”

“Không có!”

“Thật chứ? Vậy cậu ta không trách em sao?”

“Không có!”

Có lẽ anh có hơi không tin, không nói chuyện một hồi lâu.

“Anh ấy…… hình như có hơi kỳ lạ……” Uất Noãn Tâm do dự mở
miệng, trong đầu cứ nghĩ lại cảnh anh đang liếc mắt đưa tình với người phụ nữ
kia.

“Kỳ lạ như thế nào?”

“Em không biết, có lẽ em nghĩ quá nhiều rồi! Anh đang trên
đường đến sân bay sao?”

“Sân bay?”

“Đúng vậy! Không phải anh phải xuất ngoại một tháng sao?”

“Không có! Ai nói với em chứ?”

“Không, không có gì!” Vũ Nhi chắc chỉ muốn kích thích cô một
chút thôi. “Em muốn nghĩ ngơi một lát!”

Từ sáng đến giờ, liên tục chạy gấp rút, ngồi xe, không ngờ
khi trở về lại chứng kiến cảnh đó, sức cùng lực kiệt rồi, cần phải có thời gian
tiêu hóa.

…………………….

Tan ca, Nam Cung Nghiêu chạy thẳng đến nhà Uất Noãn Tâm. Tìm
một nơi đỗ xe, đang tính lái xe vào. Một chiếc thể thao Lotus chói mắt như lửa
đột nhiên bay đến, xoay một vòng, nghênh ngang chiếm lấy chỗ để xe của anh.

Ngũ Liên xuống xe, hai bên tay trái phải ôm hai cô người mẫu
tóc vàng, dáng vẻ lông bông nói: “Thật ngại quá, chiếm mất chỗ để xe của anh
rồi. Nhưng mà ai kêu anh chậm chạp, do dự không quyết, đồ vật rất dễ bị người
khác cướp mất nha!”

Nam Cung Nghiêu nghe ra ẩn ý trong lời nói của anh, chỉ là
lười đáp lại, tìm một chỗ đổ xe khác.

Bốn người cùng đi vào thang mắt, trong lúc đó Ngũ Liên cũng
thỉnh thoảng rủ rỉ bên tai người đẹp trong lòng, lời nói lộ liễu, có lúc cũng
không quên làm những động tác hạ lưu.

Nam Cung Nghiêu biết Uất Noãn Tâm nói điều ‘kỳ lạ’ là gì
rồi. Trước khi Ngũ Liên vào nhà, gọi anh.

Anh để cho người đẹp vào nhà đợi trước, hết sức lưu manh bỏ
tay vào túi, hỏi: “Nam Cung tổng tài, có gì chỉ giáo sao?”

Chương 231: Trong lòng chỉ có anh

Nhìn thấy bộ dạng Ngũ Liên lông bông, Nam Cung Nghiêu nổi
giận: “Cậu lại muốn giở thủ đoạn bịp bợm gì nữa đây?”

“Thủ đoạn bịp bợp gì chứ?” Vẻ mặt Ngũ Liên không hiểu, vô
tội, nhưng mặt mày vẫn toát ra một lồng khí không đứng đắn. “Bản thân anh chậm
chạp, tôi nhìn thấy chỗ đỗ, thì tự nhiên tôi chạy vào đó thôi, không lẽ ngay cả
việc này cũng nổi giận như vậy sao? Lại muốn dùng vũ lực bắt tôi xin lỗi anh
sao?”

“Cậu ít có giả vờ đi!” Anh chướng mắt nhất khi nhìn thấy cậu
ta như vậy, giả vờ giả vịt còn muốn giả làm kẻ đang lên cơn à?

Ngũ Liên “hey” một tiếng. “Không biết tôi lại chọc vào chỗ
nào của anh rồi? Tôi mang phụ nữ về nhà mình cũng cần anh quản sao? Anh cho
mình là ai chứ? Cảnh sát quốc tế sao?”

“Tôi cảnh cáo cậu, tốt nhất đừng giở trò, nếu không tôi
không để yên cho cậu đâu.”

Ngũ Liên bước bước vài bước chậm rì về phía trước, giương
mắt nhìn thắng anh, nhếch môi nở nụ cười giễu. “Nam Cung Nghiêu, anh không cảm
thấy mình rất nhàm chán sao? Tôi đối xữ tốt với Uất Noãn Tâm, anh lại cảnh cáo
tôi đừng dây dưa với cô ấy. Bây giờ tôi chuyển mục tiêu, chơi đùa với người phụ
nữ khác, anh lại nói tôi giở trò. Nực cười!”

“Ngũ Liên tôi từ lúc sinh ra đến giờ, vẫn chưa từng sợ ai,
sự uy hiếp của anh, không có tác dùng gì với tôi hết, bổn thiếu muốn gì, anh
không nhúng mũi vào được đâu! Nếu như anh biết sợ rồi, thì lấy dây mà trói Uất Noãn
Tâm lại, hai mươi bốn giờ không rời khỏi một bước. Nếu không, đừng đến làm
phiền tôi!”

Sự tức giận của Nam Cung Nghiêu chính thức bị khơi dậy, đấm
một đấm về phía Ngũ Liên, trong nháy mắt anh quay đầu, tao nhã cúi thấp xuống
dưới nách anh, ngón ay nhẹ nhàng đưa ra phía sau. Nhấn vào chuông cửa. Liền nở
nụ cười hư hỏng. “Anh vẫn còn muốn đánh sao?”

Tiểu nhân để tiện! Cơn giận còn sót lại của Nam Cung Nghiêu
chưa tan hết, nhưng vẫn kìm nén hạ nắm đấm xuống.

Uất Noãn Tâm mở cửa, nhìn thấy hai người đứng đối mặt nhau,
cảm thấy bầu không khí có gì không đúng. “Hai người….”

Ngũ Liên nở nụ cười cực kỳ vui vẻ, mặt mày cực kỳ không đứng
đắn. “Em có khách đến, tôi không quấy rầy nhé.” Gây sự tông vào Nam Cung
Nghiêu, tao nhã quay về nhà mình.

Đồ ẻo lã vô dụng, chỉ biết dựa vào phụ nữ. Nhưng anh cũng
không hấp tấp, muốn trị cậu ta, anh còn rất cơ hội mà! Nam Cung Nghiêu cười
lạnh, dập tắt tức giận, bước vào nhà Uất Noãn Tâm.

“Sao anh lại đến đây?”

“Nhớ em, thì đến thôi.” Nam Cung Nghiêu quét bỏ thái độ thù
địch lúc nãy, vẻ mặt dịu dàng ôn hòa, ôm nhẹ lấy cô. “Vừa mới làm cơm sao? Hình
như anh đến rất đúng lúc thì phải.”

“Anh và Ngũ Liên…. Lúc nãy….”

“Không có gì, vừa hay gặp ở thang máy, cùng nhau đi lên
thôi.” Nam Cung Nghiêu nói bâng quơ cho qua. Anh cũng không muốn giống lúc
trước, cứ lấy quan hệ của hai người ra tức giận, như vậy chỉ khiến chính mình
trở thành người ngang ngược thích gây sự trong lòng cô mà thôi. Lúc cần thiết,
anh cũng phải biết khéo léo đưa đẩy.

“Ờ….” Lúc nãy rõ ràng cảm thấy sát khí rất nặng. Được cái
trên mặt hai người không bị thương, chắc hẳn không có đánh nhau.

Uất Noãn Tâm dọn chén đũa, bới cơm cho Nam Cung Nghiêu.
“Không biết anh sẽ đến, cho nên chỉ làm hai món. Nếu như không đủ, em sẽ làm
thêm.”

“Không cần, như vậy đã không tồi rồi!” Nam Cung Nghiêu trêu
chọc. “Mỗi món đều làm nhiều như vậy, quả nhiên sức ăn rất lớn.”

“Đâu có đâu, chuẩn bị để ngày mai mang đến công ty làm bữa
trưa.”

Uất Noãn Tâm ăn một chút cơm, chần chờ hỏi: “Lúc vừa mới lên
lầu, anh có cảm thấy….. Ngũ Liên có gì lạ không?”

Nam Cung Nghiêu dừng đũa lại, lông mày nhíu lại. “Chúng ta
phải nói chuyện của cậu ta trong lúc ăn cơm sao?”

“Xin lỗi, anh tức giận sao?”

“Không có! Chỉ cảm thấy có hơi buồn nôn. Điều em gọi kỳ lạ,
là chỉ cậu ta dẫn hai người phụ nữ nước ngoài về nhà sao?”

“Lại dẫn về sao?” Ba ngày liên tiếp, đêm nào anh cũng hoạt
động. Mỗi buổi tối, đều nghe thấy tiếng nhạc náo nhiệt của party từ nhà anh
vọng ra, thỉnh thoảng….. còn có tiếng phụ nữ rên rỉ. Không khỏi lo lắng cho
hành động phóng túng như vậy của anh, rất có nguy cơ kiệt sức mà chết.

“Đó không phải phong cách thường ngày của cậu ta sao?”

“Nhưng mà…..”

“Anh biết em muốn nói gì, em cho rằng cậu ta không phải
người thoải mái phóng túng như biểu hiện bên ngoài. Nhưng đó chẳng qua vì cậu
ta chơi đùa với phụ nữ quá nhiều, nhất thời chán chê, cho nên mới tập tung hỏa lực
đối phó em, ngụy trang thành người tốt mà thôi. Em mặc kệ cậu ta, cậu ta mất
hứng thú, tự nhiên sẽ quay trở lại lối sống trước kia thôi. Thời gian quen biết
của hai người không dài, em cũng không hiểu rõ cậu ta. Cậu ta vốn đã cuộc sống
riêng của mình, chỉ thấy hứng thú nhất thời với em mà thôi. Bây giờ không còn
cảm thấy mới mẻ nữa, tiếp tục phóng túng, là chuyện bình thường thôi.”

Lòng Uất Noãn Tâm khó chịu, không muốn tin Ngũ Liên là người
giống như những gì anh nói.

Nam Cung Nghiêu ngồi im quan sát phản ứng của cô. Quả thật,
anh đã nói dối, anh biết rất rõ, Ngũ Liên chỉ nhất thời hứng thú nhưng vẫn có
tình cảm thật lòng. Nhưng anh không thể xác định, sự ‘tình cảm thật lòng’ của
Ngũ Liên có thể kéo dài được bao lâu. Cho dù anh không yêu Uất Noãn Tâm, cũng
không để cho hai người đến với nhau, cậu ta không phải là người có thể ủy thác
cả đời.

Anh cố ý nghiêm mặt lại, giả vời tức giận. “Sao nào? Cậu ta
chơi đùa với phụ nữ, em ghen sao?”

Cô cười gượng gạo. “Không phải! Được rồi, không có chuyện
gì, ăn cơm đi!”

“Noãn Tâm….” Anh bỗng nhiên dịu dàng gọi cô. “Đừng nghĩ đến
cậu ta nữa, được không? Anh không muốn giữa chúng ta có người thứ ba. Anh biết
như vậy rất ích kỷ, nhưng anh vẫn hy vọng, trong lòng em chỉ có anh.”

“Vâng! Tình cảm của em với Ngũ Liên, chỉ xuất phát từ tình
bạn….”

Anh để ngón trỏ trên môi cô. “Đừng nhắc đến cậu ta. Anh
không muốn nghe tên của cậu ta thêm lần nào nữa.”

Uất Noãn Tâm thu dọn chén đũa, từ trong nhà bếp đi ra, thấy
Nam Cung Nghiêu đang mặc áo vest, có hơi luyến tiếc. “……. Anh phải đi sao?”

“Ừ! Công ty vẫn còn chút việc phải xử lý.” Ánh mắt Nam Cung
Nghiêu né tránh. Anh gạt cô, công ty vốn không có việc, mà là Vũ Nhi không
khỏe, anh phải về chăm sóc.

Uất Noãn Tâm có thể nhìn ra một chút gì đó từ trong ánh mắt
trốn tránh của anh, nhưng không bới móc, chỉ giúp anh sửa lại caravat. “Vâng!
Chạy xe cẩn thận một chút.”

Đưa anh đến thang máy, hôn nhẹ tạm biệt. Cho đến khi thang
máy cho biết đã xuống đến tầng trệt, mới về nhà. Thầm thở dài, tình trạng
‘phòng không gối chiếc’, đến khi nào mới kết thúc đây.

Chương 232: Anh không muốn em sao?

Nam Cung Nghiêu chạy vội về nhà, Nam Cung Vũ Nhi nói là dạ
dày của cô ta có hơi buồn nôn, ăn chén cháo thì ngủ rồi…. Đương nhiên, vẫn cần
Nam Cung Nghiêu ở bên cạnh cô ta, làm ‘gối ôm hình người’ cho cô ta.

Nửa đêm, Nam Cung Nghiêu đang ngủ say, mơ màng cảm thấy có
người đang sờ nơi dưới thân của anh, anh lập tức tỉnh lại. Kinh ngạc nắm lấy
bàn tay kia. “Vũ Nhi, em đang làm gì vậy?”

Ánh trăng ngoài cửa sổ sáng ngời, đôi ngươi của Nam Cung Vũ Nhi
cũng sáng khiến người khác kinh ngạc, khóe môi cong lên nở nụ cười mê hôn. “Anh
từng có nhiều người phụ nữ như vậy, không lẽ không biết em đang làm gì sao?”

Nam Cung Nghiêu nhíu mày. “Đừng gây rối nữa, mau ngủ đi!”

“Em không gây rối, từ năm mười bốn tuổi, em vẫn một mực chờ
đợi cho đến đêm nay, em muốn trở thành người phụ nữ của anh!” Giọng nói của cô
ta rất dịu dàng rất quyến rũ, lại tràn đầy quyết tâm mãnh liệt.

Bàn tay phải phủ lên vùng kín của anh, vuốt ve, vỗ về một
cách thành thạo. “Anh xem…. nó cũng cứng rồi….. không lẽ anh không muốn em
sao?”

“Vũ Nhi!”

“Hở…. có nhiều đêm, anh đều cứng lên…. nó còn thành thật hơn
anh nhiều.” Nam Cung Vũ Nhi dùng ánh mắt hấp dẫn anh, quyến rũ anh, từ từ cởi
áo ngủ của mình.

Bên trong không mặc gì, cơ thể hoàn mỹ không chút khiếm
khuyết cứ như vậy phơi bày trước mặt anh.

Một cơn sóng lớn đen xì nổi cuồng cuộng trước ngực, gơi cảm
lại mê hoặc. Nụ hoa ở trước ngực dựng thẳng lên, thẹn thùng trắng nõn, chờ đợi
người ta đến hái.

Vòng eo tinh tế, hai bên rốn có xăm hình một con phương hoàng,
như ẩn như hiện, muốn giương cánh bay lên, rất mê người, cùng với bụi rậm kia,
tất cả đều hoàn mỹ, cô ta đúng là báu vật trời sinh.

Thối nát mà lẵng lơ, phóng đãng lại ngây thơ, cả người tản
ra vẻ đẹp kỳ dị. Khóe mắt nhếch lên, tản ra toàn bộ sức hấp dẫn vô cùng quyến
rũ, trong sáng mà xinh đẹp, làm cho đàn ông không thể không động lòng.

Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu lắng đọng một tia u ám, ánh mặt
đột nhiên trở nên nóng rực, nhịp tim trong phút chốc dừng đập.

Khi thấy người phụ nữ mình yêu nhiều năm cứ trần trụi như
vậy phơi bày trước mặt anh, cái cảm giác hấp dẫn này, quả thực không thể chống
cự lại. Hơn nữa, anh còn là đàn ông.

Nam Cung Vũ Nhi nở nụ cười cực kỳ mê hoặc, ánh mắt ngang
nhiên liếc nhìn phân thân của anh, đắc ý cười. “Anh xem, nó càng ngày càng cứng
rồi kìa….” Từ từ ngồi xuống bên cạnh anh, vừa dùng ánh mắt quyến rũ, vừa chậm
rãi cúi người xuống, đến gần má anh, hà hơi vào. “Anh không muốn em sao? Hử?”

Hô hấp của Nam Cung Nghiêu ngày càng khó khăn, quay mặt qua
chỗ khác. “Vũ Nhi, đừng như vậy!” Tiếng nói của anh khàn khàn, giọng nói căng
như dây cung.

“Anh vẫn mạnh miệng đến vậy….” Nam Cung Vũ Nhi cười nhỏ, trở
tay tấn công xuống phân thân của anh, khiến cho anh như một luồng điện giật run
rẩy. “Ưm…”

“Nghiêu…. em yêu anh rất nhiều rất nhiều năm, em biết, anh
cũng yêu em. Để em làm người phụ nữ của anh, được không?”

Giọng nói của cô ta vô cùng mềm mại, mang theo một sự cầu
xin và buồn phiền. Nhẹ nhàng cắn lấy vành tai anh, chiếc lưỡi linh hoạt xoay
tròn trong ốc tai của anh, liếm láp, anh căng thẳng nắm chặt ra giường, muốn
đẩy cô ta ra, nhưng cả người không có sức, khắp người như bị thiêu đốt.

Chỉ có thể cố gắng chịu đựng, rất khó chịu.

Xương quai xanh trắng nõn quyến rũ, da thịt láng mịn bóng
loáng, đường rãnh sâu và sát nhau, ma sát, tất cả mọi phía đều kích thích anh.

Đôi môi mộng, cuối cùng cũng dừng ở trên môi anh, nhẹ nhàng
cắn mút, luồng nhiệt từ đầu lưỡi phác họa trên môi anh, nụ cười yêu kiều, nở ra
để dụ dỗ anh, chiếc lưỡi thơm tho thâm nhập, đi vào trong miệng anh, dây dưa với
lưỡi anh ở nơi dày đặc mùi hương nam tính, lấy hết mọi khả năng có thể để khiêu
khích anh.

“Vũ Nhi….. đừng, đừng như vậy…..”

“Rõ ràng anh cũng rất muốn em, không phải sao? Tại sao phải
cố gắng đè nén xuống? Chỗ đó…. sắp phát nổ rồi….”

Cô ta nở nụ cười yêu nghiệt, cầm lấy tay anh, xoa lên chính
nụ hoa của mình, vuốt ve, nắm lấy, miệng phát ra thoải mái phát ra tiếng rên
rĩ.

“Ưm…a … Nghiêu, cầu xin anh muốn em…. muốn em…. để em trở
thành….”

Chống cự, đã trở tành một chuyện cực kỳ đau khổ, Nam Cung
Nghiêu khó có thể chống lại, thậm chí còn từ từ đáp lại cô ta. Một tay giữ chặt
lấy ót cô ta, đè về phía mình, tay còn lại xen sâu vào trong làn tóc của cô ta.
Nụ hôn này, ngày càng dai dẳng. Lửa nóng bùng nổ.

Nhưng ngay lúc này, trong đầu anh đột nhiên lóe lên khuôn
mặt của một người.

Trong giây lát, lại nhớ đến căn biệt thự âm u lạnh lẽo kia,
hai thi thể nằm trong vũng máu. Một cô bé ba bốn tuổi đang ôm con gấu winnie
pooh, hoảng sợ nhìn mình.

Như gặp tiếng sét kinh hoàng!

Anh dùng sức đẩy Nam Cung Vũ Nhi ra, sức quá lớn, làm cô ta
suýt ngã xuống đấy, kinh ngạc nhìn anh. Không rõ trong một dây trước anh còn
đang mạnh mẽ phản ứng lại, tại sao đột nhiên lại đối xữ với mình thô bạo như
vậy.

“Nghiêu….”

“Vũ Nhi, anh không thể muốn em!” Gân xanh trên cổ Nam Cung
Nghiêu ‘thình thịch’ đập, hai tay nnắm chặt lại, đau khổ như bị trùng độc xông
đến, cắn xe tim anh.

“Vì sao chứ?” Nam Cung Vũ Nhi đau khổ lại nhục nhã. Cô ta đã
hạ thấp mình như vậy để quyến rũ anh, tại sao anh vẫn còn chống lại như vậy
chứ?

“Anh không thể!”

“Bởi vì Uất Noãn Tâm sao? Anh yêu cô ta sao? Cho nên mới
không muốn em sao?”

Nam Cung Nghiêu im lặng. Trong giây phút kia người đầu tiên
anh nghĩ đến quả thực là cô ấy, anh không thể phản bộ cô ấy. Nhưng anh cũng có
nguyên nhân khác, là anh giết chết ba mẹ của Vũ Nhi. Nếu như sau này cô biết cô
mang chính mình cho một tên sát thủ lạnh lùng giết chết cha mẹ mình, cô nhất
định sẽ đau đớn không muốn sống, anh không thể khiến cô đau khổ như vậy.

Nam Cung Vũ Nhi suy sụp, kêu gào như điên loạn. “Tại sao hả?
Tại sao anh lại đối xữ với em như vậy? Cô ta chẳng qua chỉ là một con cờ để
giao dịch trong chính trị, anh sao có thể yêu cô ta chứ? Tại sao lại đối xữ với
em tàn nhẫn như vậy chứ?”

Nhảy bổ lên cắn xé xô đẩy đánh loạn. “Anh cút cho tôi…. cút
đi…. tôi không muốn nhìn thấy anh! Cút!”

Nam Cung Nghiêu lặng lẽ nhìn cô ta, xoay người rời khỏi, để
cô ta một mình đứng im tại chỗ, ôm lấy đầu khóc.

Trời gần sáng, đôi mắt sưng đỏ của Nam Cung Vũ Nhi tản ra
một sự căm hờn khát máu.

Uất Noãn Tâm, tôi có chết cũng không tha cho cô!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.