Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 6 - Chương 260 ---> 261

Chương 260-261: Dây dưa (phần 2-3)

Nam Cung Nghiêu nhéo cái mũi nhỏ của con gái. “Sao nào?
Không thích daddy đến đón sao?”

“Thích, tất nhiên là thích ạ!” Nam Cung Duyệt Đào vội cho ba
một nụ hôn thật to… Cô bé thích daddy nhất, nhưng daddy luôn bận rộn, rất ít
khi được gặp ba!

Uất Thiên Hạo có hơi xúc động, nhưng khi Nam Cung Nghiêu
nhìn về phía cậu, cậu lại bướng bỉnh che giấu đi.

“Đào Đào chạy qua nói lời chào tạm biệt với cô giáo đi.”

“Vâng! Daddy đợi Đào Đào một lát nha, Đào Đào sẽ mau chóng
quay lại.”

Nam Cung Nghiêu đứng dậy đi đến trước mặt Uất Thiên Hạo, con
lại lạnh nhạt quay mặt qua chỗ khác. Anh lại đi qua phía bên kia, con lại xoay
qua chỗ khác, làm sao cũng không muốn nhìn anh.

Qua mấy lần, Nam Cung Nghiêu cũng không bắt ép con, chỉ thở
dài. “Con bây giờ rất ghét ba, phải không?”

“……..” Uất Thiên Hạo rất muốn nói không, nhưng nghĩ đến ma
ma, lại cắn răng nhịn xuống.

“Nếu như con ghét ba, vậy ba sẽ không đến tìm con nữa. Xin
lỗi con!”

Anh làm bộ bỏ đi, Uất Thiên Hạo vội vàng gọi anh lại, có
chút thất bại nói: “Haizz… Không phải đâu ba! Con không ghét pa pa, chỉ là ma
ma không thích pa pa, tiểu Thiên phải giúp ma ma!”

“Mẹ không cho con quan tâm đến ba sao?”

“Vâng! Sáng nay ma ma còn khóc nửa, tiểu Thiên không muốn
làm cho ma ma khóc thêm lần nào, cho nên không muốn nói chuyện với pa pa!”

Nam Cung Nghiêu cười khổ. “Ba không ngờ sẽ như vậy….”

“Ngày trước pa pa là người xấu, thường hay bắt nạt ma ma
sao?”

“Ừ! Ngày trước ba quả thực làm sai rất nhiều chuyện, mẹ con
không để ý đến ba, đó cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng bây giờ, ba thực sự rất muốn
bù đắp. Ba chỉ hy vọng, mẹ con có thể cho ba một cơ hội, để ba bù đắp cho hai
mẹ con.”

“Tiểu Thiên không hiểu rõ lắm, nhưng tiểu Thiên biết, pa pa
là thật lòng. Vậy ba hãy cố gắng lên, tiểu Thiên ủng hộ ba!”

“Cám ơn con!” Nam Cung Nghiêu rất vui mừng trước lời cảm
thông của con trai. “Mấy năm nay, ba không chăm sóc cho con, con không trách ba
chứ?”

“Lúc đầu có một chút, nhưng nếu không có pa pa, sẽ không có
con! Hơn nữa, con còn có một người mẹ tốt nhất thế gian này, tiểu Thiên đã cảm
thấy rất đầy đủ rồi.”

“Ngoan!” Nam Cung Nghiêu sờ đầu con. Anh đã từng làm sai rất
nhiều chuyện như vậy, thì có tài đức gì, có được đứa con trai ngoan hiểu chuyện
như vậy chứ.

“Daddy, Đào Đào đã chào tạm biệt với cô giáo rồi, chúng ta
về nhà thôi!” Nam Cung Duyệt Đào vui vẻ chạy về. “Tiểu Thiên, con có muốn đi
cùng chúng ta không?”

“Không cần ạ, con đang đợi ma ma!”

Vừa dứt lời, Uất Noãn Tâm chạy đến, chống tay lên đầu gối
thở gấp, hồng hộc. “Xin lỗi con, tiểu Thiên, ma ma đến trễ……”

“Dì xinh đẹp, dì cũng đến sao!”

“Ừ!” Uất Noãn Tâm vươn một bàn tay ra, xoa khuôn mặt nhỏ
nhắn trắng tròn của Duyệt Đào. Ngước tầm mắt lên trên, nhìn thấy người không
muốn thấy nhất.

Nam Cung Nghiêu mỉm cười. “Em cũng đến đón con trai!”

Uất Noãn Tâm không thèm để ý đến anh. “Tiểu Thiên, chúng ta
đi!”

“Ma ma, tiểu Thiên muốn ăn McDonald!”

“Được, ma ma đã hứa, nhất định sẽ thực hiện! Bây giờ chúng
ta đi nha.”

Nam Cung Duyệt Đào cũng kêu lên. “Daddy, Đào Đào cũng muốn
ăn McDonald.”

Điều này vừa đúng ý của Nam Cung Nghiêu, có ý tứ khác nhìn
Uất Noãn Tâm. “Nếu bọn trẻ đều muốn ăn McDonald, không bằng chúng ta đi chung
đi!”

Uất Noãn Tâm cười lạnh. “Tôi nghĩ chúng ta đi riêng vẫn hay
hơn!”

“Đừng mà, dì xinh đẹp, đi cùng đi! Đào Đào muốn ăn kem với
tiểu Thiên.”

Nam Cung Duyệt Đào chờ mong mở to hai mắt, kéo tay năng nỉ
Uất Noãn Tâm, cô thực sự không cách nào từ chối, đành phải đồng ý.

………………

McDonald tại trung tâm thành phố.

Nam Cung Nghiêu dắt Nam Cung Duyệt Đào, Uất Noãn Tâm dắt Uất
Thiên Hạo, bốn người cùng đi vào McDanald, lập tức khiến nhiều ánh mắt chú ý
đến. Một gia đình bốn người thật đẹp, thật hạnh phúc nha! Người ba đẹp trai tài
giỏi, người mẹ xinh đẹp yêu kiều. Con trai giống hoàng tử nhỏ, con gái thì ngọt
ngào mũm mỉm, làm người ta thật ngưỡng mộ!”

Đi đến đâu, cũng trở thành nhân vật chính.

Uất Noãn Tâm tất nhiên biết những người xung quanh đang hiểu
lầm quan hệ của bọn họ, âm thầm kéo Uất Thiên Hạo ra xa, cố ý giả vời không có
bấy kỳ quan hệ gì với hai cha con kia. Nhưng cô cách một bước, Nam Cung Nghiêu
liền sáp đến gần hai bước. Cô không thể nhịn nữa, nghiến răng nháy mắt với anh.
“Cách xa tôi một chút!”

Nam Cung Nghiêu chơi xấu. “Sao nào? Chỗ này em mua sao? Anh
đi đâu là quyền tự do của anh.”

Uất Noãn Tâm lười nói lý lẽ với anh, giúp Uất Thiên Hạo gọi
phần ăn trẻ con, rồi sao đó bỏ chạy lấy người, còn cố ý chọn chỗ ngồi bên cạnh
đã có người ngồi.

Nam Cung Nghiêu đeo bám không dứt, khách sáo ‘mời’ người
khách bên cạnh cô đi, dắt Nam Cung Duyệt Đào ngồi kế bên cô.

Thấy vậy, Uất Thiên Hạo vội kéo Nam Cung Duyệt Đào qua ngồi
kế mình. “Bên kia có phim hoạt hình, chúng ta qua bên đó xem ha?”

“Được đó được đó!” Nam Cung Duyệt Đào từ nhỏ là một cô bé
thích sôi nổi, vui vẻ đồng ý.

“Tiểu Thiên, tiểu….”

Uất Noãn Tâm giữ không được con, lại không muốn ngồi cùng
một chỗ với Nam Cung Nghiêu, định quay người bỏ đi, bị Nam Cung Nghiêu giữ lại.
“Cho anh năm phút được không? Chỉ năm phút thôi, anh có chuyện muốn nói với
em.”

Cô giãy không ta, lại gây nhiều sự chú ý đến người khác,
đành phải nhẫn nhịn tức giận ngồi xuống. “Muốn nói gì, nói mau đi!”

“Xin lỗi em….” Nam Cung Nghiêu không biết làm sao thở dài.
“Sáu năm trước, anh không nên đối xữ với em như vậy. Bây giờ, em nhất định vẫn
còn trách anh sao?”

Cô lạnh nhạt trả lời. “Anh không cảm thấy anh đánh giá quá
cao sức ảnh hưởng của mình trong lòng người khác sao? Bây giờ anh với tôi mà
nói, chẳng qua chỉ là một người xa lạ, một chút quan hệ cũng không có!”

“Nếu như chỉ là người xa lạ, sao em phải chống cự anh như
vậy! Anh không xin em tha thứ, chỉ xin em cho anh cơ hội bù đắp thôi.”

“Anh muốn bù đắp như thế nào?” Cô cười lạnh. “Nam Cung
Nghiêu, anh đừng quên, bây giờ anh đã là người có gia đình rồi. Cứ dây dưa
không dứt với vợ trước, có ý nghĩa sao? Không cảm thấy áy náy với Nam Cung Vũ
Nhi và Đào Đào à?”

“Anh nói anh muốn bù đắp, anh định bù đắp như thế nào? Vứt
bỏ hai mẹ con kia, mang tôi và tiểu Thiên quay về sao? Hay là ở bên ngoài tìm
một căn nhà, nuôi hai mẹ con tôi trong đó hả?”

Nam Cung Nghiêu bị hỏi tới cứng họng không trả lời được.
“…….”

“Anh hẳn phải hiểu rõ, cho dù anh chọn cách nào trong số
chúng, đối với bên nào cũng đều là tổn thương, tôi đều không thể chấp nhận
được.” Uất Noãn Tâm khẽ thở dài, đầy ắp bất đắc dĩ. “Sáu năm, có rất nhiều
chuyện đã thay đổi rồi, tôi và anh cũng thay đổi, chúng ta không thể nào quay
trở về quá khứ được nữa đâu.”

Cô nói những lời này, Nam Cung Nghiêu làm sao không biết
được. Bọn họ mỗi người đều có quỷ đạo mới của mình, buông tay, có lẽ là lựa
chọn nhẹ nhàng nhất. Nhưng buông tay, nói thì dễ. Nếu như có thể buông tay
được, sáu năm trước anh cũng không cần phải rối rắm như vậy!

Hơn nữa, cô bây giờ còn có con của bọn họ, anh càng không
thể buông cô ra như vậy, anh có trách nhiệm mang đến một gia đình hoàn chỉnh
cho hai mẹ con cô.

“Anh biết tình hình trước mắt không cách nào cho em lòng
tin, anh cũng không có cách nào hứa hẹn với em bất kỳ điều gì. Nhưng anh đảm
bảo, đây chỉ là tạm thời, anh sẽ nhanh chóng nghĩ ra biện pháp giải quyết. Tin
anh thêm một lần, được không?”

“Nam Cung Nghiêu, tôi thực sự rất mệt mỏi. Cứ coi như tôi
cầu xin anh, buông tha cho tôi và tiểu Hạo đi. Tôi đã quyết tâm ở bên Ngũ Liên
rồi, xin anh đừng quấy rầy chúng tôi nữa.” Đối với anh, Uất Noãn Tâm đã không
còn điều gì đáng để nói, đứng dậy bỏ đi.

Nam Cung Nghiêu vẫn ngồi y nguyên tại chỗ, nhìn cô chơi đùa
với tiểu Hạo và Đào Đào, trong lòng đột nhiên rất đau rất đau, có một cảm giác
tuyệt vọng không cách nào xoay chuyển được. Nhưng anh tình nguyện chịu đau khổ,
cũng quyết không buông tay như vậy.

………..

Biệt thự Nam Cung.

Nam Cung Vũ Nhi đi xuống lầu, không nhìn thấy Nam Cung Duyệt
Đào, vội vàng hỏi bác Trương. “Đào Đào đâu?”

“Thiếu gia đi đón tiểu tiểu thư rồi ạ.”

Anh đi đón con tan học được bao nhiêu lần, cô có thể đếm rõ
trên đầu ngón tay, không lẽ là cố ý vì Uất Noãn Tâm sao?

Nam Cung Vũ Nhi tức giận, vội gọi điện thoại, nhưng Nam Cung
Nghiêu ngắt thẳng cuộc gọi. Gọi thêm lần nữa, vẫn cúp máy.

Lòng cô ta nóng như lửa đốt, giận dữ đập điện thoại.

Uất Noãn Tâm, đồ tiện nhân đáng căm hận!

…………….

Về đến nhà, Uất Noãn Tâm tắm cho Thiên Hạo, sau đó ôm con
lên giường ngủ. Không bao lâu, con đã ngủ say. Thằng bé ngủ rất ngon, hô hấp ổn
định, giống như một thiên sứ nhỏ đáng yêu, nhìn mà khiến cho lòng cô mềm đi.
Tiểu Thiên, bảo bối của cô, mạng sống của cô, cô sẽ đánh đổi tất cả để bảo vệ
con, không để cho bất kỳ kẻ nào làm tổn thương đến con.

“Bảo bối, ngủ ngon!” Cô hôn nhẹ lên trán của con, nhẹ nhàng
đóng cửa đi ra ngoài.

Vừa mới tắm xong, điện thoại đổ chuông.

Vừa thấy một dãy số lạ, cô cho rằng là có người gọi về công
việc. “Alo! Xin chào, tôi là Susan.”

“Susan? Em đổi tên khi nào vậy?”

Giọng điệu của Uất Noãn Tâm thoáng chổ trở nên lạnh lùng.
“Nam Cung Nghiêu, anh lại muốn làm gì hả?”

“Anh chỉ muốn hỏi thăm mẹ con em đã về nhà chưa?”

“Anh không phải theo chân mẹ con tôi đến dưới lầu sao?” Giả
vờ gì chứ!

Anh họ nhẹ vài tiếng. “Bị em phát hiện rồi.”

“Không có chuyện tôi cúp máy đây.”

Không đợi anh trả lời, cô cúp thẳng máy.

Nhưng khôg đến mấy giây, điện thoại lại reo, lại là anh ta!

Cô lại cúp máy.

Cứ nhiều lần như vậy, Uất Noãn Tâm hoàn toàn tức giận, cuộc
gọi vừa nối thông liền gào thét với đối phương. “Anh đã đủ chưa hả? Còn gọi nữa
tôi báo cảnh sát đó!”

“Sweetheart bé nhỏ, anh dám chọc em giận vậy hả?” Lần này
truyền đến lại là một giọng đàn ông biếng nhác.

Uất Noãn Tâm xoa trán, thở dài. “Nhân viên PR thẻ bên ngân
hàng!”

“Nhân viên PR bây giờ thật không dễ làm mà, đụng phải người
dữ như em, quỷ cũng bị dọa đến bay mất.”

Cô cười, ngồi xuống bình tĩnh nói điện thoại với anh. “Anh
đang làm gì?”

“Vừa từ bệnh viện đi ra. Vốn định qua chỗ mẹ con em, nhưng
mấy ngày này mệt quá, muốn nghỉ ngơi một buổi tối.”

“Ừ! Anh không cần phải gấp gáp qua đây đâu, em và tiểu Thiên
rất tốt. Đúng rồi, ông nội sao rồi anh?”

Anh chọc ghẹo. “Ông nội? Gọi thân thiết đến vậy sao? Đã xem
mình là người nhà Ngũ gia rồi sao?”

“Anh đi chết đi, người già em cũng gọi là ông nội mà. Ông
vẫn ổn chứ?”

“Bình thường không có gì, vừa nghe nói anh muốn kết hôn với
em, tức đến nỗi vỡ mạch màu.” Anh cười. “Người nhà quả nhiên diễn rất  ra
dáng.”

Cô biết anh nói như vậy, chỉ vì muốn mình không lo lắng,
nhưng nhịn khônng được càng khó chịu. “Ngũ Liên……. xin lỗi anh….”

“Ngốc à, đây là sự lựa chọn của anh, không cần phải xin lỗi
anh. ” Anh thở thật dài, thì thào. “Mất ngày này mệt đến xương cốt muốn rã rời,
nghe thấy giọng của em, anh thấy tốt hơn nhiều rồi.”

Mũi cô hơi sụt sịt, giọng nói bỗng nhiên có hơi nghẹn ngào.
“Giọng nói của em làm gì kỳ diệu đến thế chứ.”

“Với anh mà nói, có! Em là người độc nhất vô nhị tồn tại
trên thế giới này.”

“Lời ngon tiếng ngọt, nên để lại lừa gạt những em gái nhỏ
đi!”

“Anh mà đi thật, en đừng có ôm chân anh khóc lóc đó?”

“Em mới không thèm!”

“Thực không thèm? Vậy anh đi tìm đó?”

“Đi đi!”

“Haiz! Em vật nhỏ vô tình vô nghĩa này, một chút luyến tiếc
cũng không có hả?”

“Bởi vì em có lòng tin với anh, em biết anh sẽ không bỏ rơi
em!”

“Không ngờ rằng Ngũ Liên anh có một ngày cũng bị ăn đến
chết, thật thất bại cho một thời phong lưu của anh mà…..”

“Bớt ba hoa đi, nghỉ ngơi sớm chút!”

“Em hôn anh một cái anh sẽ ngủ.”

“Đừng…”

“Một chút thôi….”

Anh giống như một đứa trẻ quấn lấy người lớn đòi kẹo, Uất
Noãn Tâm hết cách, đành phải ‘hun’ anh một cái, mặt đỏ au. “Ngủ ngon!”

“Ưm! Ngủ ngon!” Anh do dự một lát. “Anh yêu em!” Sau đó cúp
điện thoại nhanh như bay.

Uất Noãn Tâm có thể tưởng tượng ra vẻ mặt đỏ đến tận mang
tai trong giờ phút này của anh, anh không quen nói những câu như vậy, mỗi lần
nói xong, đều xấu hổ rất lâu, rất đáng yêu! Nghĩ đến anh, trong lòng luôn ấm
áp, tâm trạng so với lúc nghĩ đến Nam Cung Nghiêu không hề giống nhau. Thứ anh
cho cô, mãi mãi đều là bất an và băng giá.

Cô càng chắc chắn, sự lựa chọn của mình là chính xác.

Ở bên cạnh mình, không phải lúc nào cũng nhất thiết là người
mình yêu nhất, so với

tình yêu điều quan trọng nhất, vẫn là người thích hợp với
mình….

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.