Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 6 - Chương 262 ---> 264
Chương 262 : Chỉ vì anh quá sợ
Màn đêm buông xuống, Nam Cung Nghiêu đứng trên sân thượng,
gọi liên tiếp mười cuộc điện thoại, nhưng đáp lại vẫn là câu: “Số máy quý khách
vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau….”
Thất vọng cúi đầu cười khổ.
Cô đang gọi điện thoại cho Ngũ Liên sao?
Không lẽ, cô thực sự đã quên hết quá khứ, chấp nhận cậu ta
sao?
Điều này làm cho anh bất an, ghen tỵ, đau khổ.
Nhưng anh quyết không để cho chuyện như vậy xảy ra, cô chỉ
có thể là của anh! Anh bây giờ, chính là đang bù đắp lại sai lầm của sáu năm trước.
Anh tin trong tim cô vẫn còn có anh, chỉ cần anh có đủ lòng thành, cuối cùng
cũng lay động được cô.
……….
Buổi tối thứ sáu, Uất Noãn Tâm nhận được điện thoại của Nam
Cung Duyệt Đào, mời cô và tiểu Thiên ngày mai cùng đến công viên trò chơi. Cô tất
nhiên biết là ai ‘giở trò ở phía sau’, dịu dàng nói lời cảm ơn và từ chối,
nhưng tiểu Duyệt Đào thất vọng ngay lập tức, tỏ ý rất muốn mẹ con cô đi. Tình
mẹ bao la của cô lại tràn ra, không có cách nào chịu được khi khiến cho trẻ con
thất vọng, đành phải nhận lời.
Buổi sáng hôm sau, bốn người hẹn gặp mặt ở cửa công viên trò
chơi. Uất Noãn Tâm chỉ lo vui chơi với hai bảo bối nhỏ, cố hết sức tránh ở một mình
với Nam Cung Nghiêu. Cho dù gặp phải tình huống đó, cũng cố gắng không nói
chuyện với anh. Cho đến gần trưa, chơi mệt rồi, mới vào một tiệm nhỏ ăn kem.
“Ma ma thật ngốc, ăn đến miệng dính đầy kem.” Uất Thiên Hạo
cười “ha ha”, Nam Cung Duyệt Đào cũng vui vẻ cười theo.
“Hử? Ở đâu?” Uất Noãn Tâm lấy tay chùi đi, kết quả càng chùi
càng nhiều, chỗ nào cũng dính.
Nam Cung Nghiêu cười, cầm lấy khăn giấy. “Anh lau giúp em.”
“Không cần….”
Cô từ chối, anh lại cố ý muốn ‘làm giúp việc này’. Cẩn thận
giúp cô lau sạch, ánh mắt dịu dàng như nước, rất hấp dẫn. Uất Noãn Tâm đỏ bừng mặt,
đễ chống lại ánh mắt tấn công của anh, vội quay mặt đi.
Uất Thiên Hạo cười trộm.
Thì ra ma ma cũng biết mắc cỡ nha!
Nam Cung Duyệt Đào ngây thơ cứ cho rằng daddy và dì là bạn
tốt, giống như cô bé với Thiên Hạo.
Hoàng hôn buông xuống, còn lác đác vài người lưu luyến rời
khỏi. Uất Thiên Hạo ngủ say, Uất Noãn Tâm cõng con trên lưng, đứng ở trước cửa công
viên chờ xe taxi. Nhưng du khách quá nhiều, taxi lại ít, hơn nữa trên lưng cô
còn có con nhỏ, không tiện đón xa, chơi rất lâu cũng không đón được.
Một chiếc xe màu đen, thon dài dừng ở trước mặt cô, chiếm
hết một chỗ lớn trên đường, cô muốn chạy cũng chạy không thoát.
Kính trên cửa xe hạ xuống, Nam Cung Nghiêu ngồi ở bên trong
nở nụ cười quý phái với cô. “Anh đưa em đi một đoạn?”
“Không cần!”
“Người rất đông, rất khó đón xe đó.”
“Dù sao cũng đón được.”
“Tiểu Hạo sắp trượt xuống rồi, em còn có thể kiên trì được
bao lâu?”
“………” Uất Noãn Tâm quả thực đã cố hết sức, kiên trì rất lâu
rồi, chỉ trách mình lười biếng, không chịu lái xe đến.
Chiếc xe phía sau nhấn kèn thúc giục, cô không kịp nghĩ
ngợi, vội lên xe. Để Uất Thiên Hạo xuống, thoải mái thở nhẹ. Mệt thật…..
Đôi bảo bối Thiên Hạo và Duyệt Đào ngủ rất ngon, giống như
một cặp thiên sứ vậy.
“Những lời hôm qua anh nói với em…..” Nam Cung Nghiêu vời
mới mở miệng nói, đã bị Uất Noãn Tâm không chút khách sáo đánh trả lại. “Nếu như
anh muốn nói về quan hệ giữ hai chúng ta, tôi không có hứng thú. Chẳng qua
không bắt được xe, mới làm phiền đến anh, hy vọng anh hiểu rõ điều này. Chuyện
khác, tôi không có gì để nói.”
Nam Cung Nghiêu bị câu nói của cô làm nghẹn rất lâu không
biết phải mở miệng như thế nào. Thời gian sáu nnăm, biến cô từ một con cừu dịu dàng
trở thành một con nhím toàn gai nhọn trên người, không biết đây là chuyện tốt
hay xấu.
Cho đến dười lầu nhà cô, anh cũng không mở miệng. Quay đầu,
phát hiện cô đã ngủ say.
Vài sợi tóc đen rớt xuống bên má, nhẹ nhàng tung bay, thời
gian sáu năm không để lại một chút dấu vết nào trên mặt cô, chỉ làm tăng thêm dáng
vẻ thùy mị của một người phụ nữ, đó là một vẻ đẹp chính chắn khác.
Đôi môi hồng phấn, khóe môi cong nhẹ lên, gợi cảm hấp dẫn.
Bởi vì chạy cả một buổi chiều, hai má hơi ửng đỏ, cho dù đang ngủ, đôi môi hồng
vẫn hơi mở ra, thở nhẹ.
Cả người Nam Cung Nghiêu cứng đờ, có chút khó khống chế được
suy nghĩ, vươn ta muốn vuốt ve hai má mềm mại của cô.
Nhưng anh vừa nhúc nhích, Uất Noãn Tâm đã tỉnh dậy, từ từ mở
ra mắt đang buồng ngủ ra, mờ mịt nhìn xung quanh, một hồi lâu mới tỉnh lại. Nhỏ
giọng nói câu “cám ơn”, rồi ôm tiểu Thiên xuống xe.
Nam Cung Nghiệu vội đó. “Anh tiễn em lên.”
“Không cần, Đào Đào vẫn còn ngủ đó!”
“Có bác Trương ở đây, không sao đâu.”
“Thực sự không cần.”
Nhìn thấy cô kiên quyết như vậy, Nam Cung Nghiêu cũng không
ép buộc nữa, gật đầu. “Đi lên cẩn thận.”
“Ừ!” Uất Noãn Tâm cõng Uất Thiên Hạo, đi về hướng tiểu khu.
Đi được vài bước, một đôi chân dài đập vào tầm mắt, hơi kinh ngạc ngẩng đầu.
Ngũ Liên dựa vào tường, trên tay cầm một điếu thuốc, nhả khỏi trắng. Xuyên qua
làn khói nhìn cô, đôi mắt dài xinh đẹp hơi híp lại. Thản nhiên nói một câu. “Về
rồi à!”
…………
Đặt Uất Thiên Hạo lên giường, cẩn thận đắp chăn, Uất Noãn
Tâm mới đóng cửa đi ra khỏi phòng.
Ngũ Liên ngồi trên ghế sofa, lông mày giản nhẹ, nở ra một nụ
cười yếu ớt. “Em gặp lại anh ta lúc nào?”
“Mấy ngày trước.” Bỗng nhiên cô có chút căng thẳng, rót một
ly nước cho mình, uống nhanh ly trà.
“Tại sao không nói anh biết?” Anh vẫn cười, nhưng có thể
nhìn ra, anh có hơi thất vọng.
“Không cần thiết như vậy.”
“Cái gì mà không cần thiết?”
“Không có chuyện gì quan trọng.”
“Điều em nói không quan trọng, là với em mà nói không quan
trọng, hay là với anh?” Anh lắc đầu cười khẽ. “Thôi đi, em trở về Đài Loan, anh
đã đoán trước sẽ có ngày này. Sớm muộn chút hay muộn một chút, cũng có gì khác
nhau chứ? Không có gì phải so đo cả. Em ngủ sớm đi, anh đi đây!”
“Ngũ Liên…….” Uất Noãn Tâm vội kéo tay anh lại, dường như
cùng một giây đó, anh ôm cả người cô vào trong lòng mình. Bởi vì quá dùng sức,
cả người đầu cứng nhắc, run sợ.
“Xin lỗi em…….” Anh nói bên tai cô. “Chỉ vì anh………. quá
sợ……….”
Cảm giác sợ hãi này, những chuyện trong sáu năm trước vẫn
như một cơn ác mộng không tan biến, đeo bám không buông, khiến cho anh đau
khổ…..
Chương 263: Anh muốn ở lại!
Nỗi lo lắng trong lòng anh, Uất Noãn Tâm đều hiểu rõ, chỉ có
thể an ủi anh. “Những chuyện ở quá khứ đã là quá khứ rồi, anh không cần phải có
chút lo lắng nào hết. Bây giờ anh ta với em mà nói, chỉ là người xa lạ thôi….”
“Nhưng hai người đã từng trải qua bao nhiêu chuyện như vậy,
anh sợ….”
“Em đã từng nói, đó chỉ là quá khứ, cũng không có ý nghĩa gì
về hiện tại cả. Em về Đài Loan, tất cả đều vì anh, không có liên quan gì đến
anh ta. Chúng đã không phải đã nói rõ, phải cùng nhau cố gắng, chứng minh để
ông anh đồng ý sao? Vấn đề giữa chúng ta chỉ có ông, không có bất kỳ người nào
khác. Một khi ông đồng ý, chúng ta sẽ kết hôn ngay, được không? Anh không cần
phải lo lắng thái quá. Người em muốn đi cùng đến suốt cuộc đời, là anh, mà
không phải anh ta!”
Lời hứa này, như một liều thuốc trợ tim đối với nỗi lo được
lo mất, bất an không yên của Ngũ Liên, âm thầm cười nhạo chính mình từ bao giờ đã
trở nên mất tự tin như vậy. Quá so đo với quá khứ, tỏ ra giống một đứa trẻ yếu
đuối, chỉ biết đẩy cô càng lúc càng xa, anh không nên như vậy.
Đôi lông mày vì lo lắng mày nhíu chặt lại dần giãn ra, anh
nở nụ cười thanh thản. “Em nói đúng, là anh quá ngốc, sau này anh sẽ không như
vậy nữa. Anh thề đó!”
Anh chấp ba ngón tay lại đưa thẳng lên, bị Uất Noãn Tâm nắm
lấy. “Anh đúng là rất ngốc, chuyện này có gì phải thề thốt chứ.”
“Không phải anh sợ em nổi giận chứ?”
“Anh làm gì nhỏ mỏn đến vậy chứ.”
“Xế! Lúc nãy không biết ai ghen tuông vô cớ nữa.”
“Anh thích ghen vậy đó! Anh còn muốn ăn em!” Anh ầm ĩ cắn cổ
cô.
“Này…. đừng như vậy…. anh là chó con à…. nhột quá…. dừng lại
dừng lại….” Hai người vui vẻ ầm ĩ một trận, mới ngừng lại thở hì hà hì hụt.
Ngũ Liên nắm chặt tay của Uất Noãn Tâm. “Hôm nay anh ở nhờ
nhà em, được không?”
“Không được!”
Cô không hề nghĩ ngợi gì, từ chối thẳng thần, làm anh không
khỏi bị tổn thương, mếu máo. “Tại sao vậy?”
“Sẽ gây ảnh hưởng không tốt!”
“Ở Italia, không phải anh cũng thường xuyên ở lại nhà mẹ con
em sao?”
“Nhưng đó là vì không còn sự lựa chọn nào khác. Bây giờ, anh
có thể về nhà mình rồi! Bị Thiên Hạo nhìn thấy, không hay đâu…..”
“Noãn Tâm…..” Ngũ Liên dựa vào, ôm lấy tay cô, cọ xát vào
người cô như một chú chó nhỏ đáng thương. “Cho anh ở lại đi….. cho anh ở lại đi
mà…….. được không? Người ta rất đáng thương đó………”
“Không được!”
“Một đêm thôi mà………. ngủ ở phòng khách cũng không được sao?
Anh biết em tốt nhất mà………”
“Không thể!”
“Noãn Tâm…..”
Nửa tiếng sau.
Uất Noãn Tâm lấy chăn gối sạch sẽ từ trong phòng ra, đắp lên
người Ngũ Liên. “Tối nay ngủ ở ghế sofa, không có tình huống đặc biệt, không được
vào phòng em.” Lúc trước sao lại không biết, người đàn ông này lại dai dẳng như
vậy, chỉ vì muốn ở lại một đêm, mà dây dưa với cô hơn nửa tiếng, cô sắp phát
điên lên, chỉ có thể buông vũ khí đầu hàng!”
Ngũ Liên nghĩ một lúc, trả lời trắng trợn. “Mộng du có tính
là tình huống đặc biệt không?”
Cô dùng ánh mắt dao bén trừng lại anh, anh vội cười xòa.
“Nói giỡn thôi mà, ngủ ngon!” Càng ngày càng hung dữ, sau này cưới cô về rồi, không
phải trong nhà sẽ có một cô vợ dữ dằn sao? Số của anh thật lắm bi thẳm mà! Nhất
định sẽ bị đối xữ rất tệ!
Nhưng mà………. anh cam tâm tình nguyện.
“Ngủ ngon!” Uất Noãn Tâm tắt đèn ở phòng khách, quay về
phòng mình. Nằm ở trên giường, có hơi mất ngủ.
Đối mặt với nỗi lo lắng của Ngũ Liên, cô có thể rất chắc
chắn mà phủ sạch quan hệ với Nam Cung Nghiêu. Nhưng khi một mình bình tĩnh lại,
lại không thể chắc chắn được, chính mình thực sự có thể kiên trì được như vậy
không nữa.
Nhưng không chắc thì không chắc, nhưng có thể khẳng định một
điều, về mặt tình cảm bản thân quyết không có bất kỳ dính dáng gì tới Nam Cung Nghiêu
nữa. Cô sẽ không nhân nhượng, mà trở thành người phụ nữ bên ngoài của anh ta,
cũng không thể phá hư hạnh phúc gia đình của người khác.
Hơn nữa, cô cũng đã sớm hạ quyết tâm, tương lại của cô, muốn
chắp tay cùng Ngũ Liên tạo nên.
Buổi sáng Uất Noãn Tâm vừa thức dậy, nhìn thấy chăn của Ngũ
Liên rơi hết xuống đất, bất đắc dĩ lắc đầu, đi đến đắp chăn giúp anh. Đang tỉ
mĩ chỉnh lại bên góc, thì anh đột nhiên mở to mắt ra, cười xảo quyệt. Giống như
một con báo nhanh nhẹn, hôn trộm một cái trên má của cô, rất hả hê. “Chào buổi
sáng!”
Cô dở khóc dở cười, đánh một cái thật mạnh lên ngực anh. “Dê
xồm!”
“Em thích anh như vậy không?”
“Mặc kệ anh! Anh ngủ một chút nữa đi, em đi làm bữa sáng.”
Cô đi đến nhà bếp, mở tủ lạnh ra, mới biết bên trong trống không.
Ngũ Liên đi theo sau, sờ bụng. “Ua, có hơi đói. Bữa sáng ăn
gì đây?”
Uất Noãn Tâm đóng tủ lạnh lại. “Ăn không khí! Hết đồ ăn rồi,
em đi mua!”
“Em ở lại chăm sóc tiểu Thiên đi, anh đi cho, còn gì muốn
mua, anh mua hết về cho.”
Thường ngày Uất Noãn Tâm bận đi làm, dẫn theo con, không có
nhiều thời gian đến siêu thị, tỉ mĩ suy nghĩ một hồi, nói một mạch hơn mười mấy
món, ngay cả mình cũng bị làm cho rối tung. “Em viết a giấy, anh cứ theo đó mà
mua.”
“Không cần, là những món này phải không?” Ngũ Liên bình
tĩnh, lặp lại một lần ngay cả trình tự cũng không sai, Uất Noãn Tâm hết hồn,
trợn mắt hả mồm. “Trí nhớ của anh tốt đến vậy sao?”
Hiếm khi được cô khen như vậy, vẻ mặt Ngũ Liên đắc ý. “Không
có gì, thiên phú bẩm sinh thôi.”
Còn chưa hết, lúc quay người vẫn không quên chọc vào đầu cô,
nói ta ba chữ kích động người khác. “Học điểm này!”
Uất Noãn Tâm nghĩ thầm: Em nhịn, chẳng qua trí nhớ chỉ tốt
hơn có chút xíu, có cần kiêu ngạo đến vậy không?”
Thiếu hiểu biết! Nông cạn!
Khoe khoang!
Ngũ Liên ra ngoài chưa lâu, liền chạm mặt Nam Cung Nghiêu.
Tình địch gặp mặt, tự nhiên sẽ vô cùng không vừa mắt đối phương.
Nhưng dù sao cũng đã là người hơn ba mươi mấy tuổi, cũng
không lỗ mãng như sáu năm trước, vừa gặp nhau là đánh nhau, như vậy có vẻ không
chính chắn. Ngược lại đều giả vờ nhã nhặn quý phái, trong bụng lại mắng chữi
nhau bằng lời lẽ thô tục.
“Mới sáng sớm đã tự tìm rắc rối cho mình, muốn bị ngược đãi
sao?” Ngũ Liên chủ động ra quân, không ngừng chế nhạo, còn lười biếng ngáp một cái,
mỉa mai. “Nếu biết anh đến đây, tôi đã bảo anh mang bữa sáng đến rồi, để tôi
khỏi mắc công phải chạy đi mua.”
Chương 264: Ăn miếng trả miếng
Nam Cung Nghiêu không ngu, đương nhiên nghe hiểu cậu ta đang
ám chỉ ai, nhưng anh cũng không tức giận. “Tôi tìm cô ấy, không liên quan gì đến
cậu!”
“Nói cũng không thể nói như vậy, cô ấy bây giờ, được coi là
người phụ nữ của tôi.”
“Thối tha! Cậu cho rằng cậu dắt cô ấy chạy trốn, lợi dụng
thế lực quân đội để giấu mẹ con họ, thì cô ấy là của cậu sao? Đừng có nằm mơ! Lần
này cô ấy quay trở về, tôi quyết không buông tay. Cậu cho rằng cậu có thể cướp
cô ấy từ tôi thêm lần nữa sao?”
“Điều này cũng không chắc nha! Cùng một việc, bổn thiếu
không ngại làm lại thêm lần nữa đâu. Nói không chừng lần chia tay này của hai người,
sẽ không thể quay lại với nhau thêm lần nữa đó!”
“Mày đê tiện vô liêm sỉ.”
“Tôi đê tiện vô liêm sỉ sao?” Ngũ Liên dường như nghe được
một câu chuyện cười tếu nhất thế gian, cảm thấy vô cùng hoang đường. “Đê tiện
vô liêm sỉ, chỉ sợ là người nào khác thì có! Lúc trước anh giam giữ cô ấy, lúc
anh làm nhục cô ấy, cũng nên nghĩ đến kết cục như ngày hôm nay chứ! Bây giờ còn
giả vờ đứng đắn, không cảm thấy buồn nôn sao?”
“Mày coi mình là người tốt gì chứ, dám nói những lời đó với
tao!”
“Bổn thiếu tự biết mình không phải là người tốt, nhưng còn
hơn anh, thực sự quá tốt rồi! Noãn Tâm lần này về Đài Loan, tất cả đều vì tôi, anh
bớt nghĩ mình có giá đi!”
“Người nghĩ mình có giá là mày đó! Mày chẳng qua chỉ là tiểu
nhân thừa lúc người khác yếu đuối, dối trên lừa dưới. Noãn Tâm chỉ tạm thời chấp
nhận mày, chẳng qua chỉ xem mày là khúc gỗ di động dựa vào lúc suy sụp thôi.
Chờ đến khi cô ấy nghĩ rõ ràng, thì sẽ biết trong lòng người cô ấy thực sự yêu
chỉ có tao, tao không thể để cho cô ấy vì vậy mà hối hận!”
“Anh không phải cô ấy, làm sao anh biết cô ấy có hối hận hay
không? Theo tôi thấy, từng ở cùng với anh, mới là chuyện cô ấy hối hận nhất đời
này! Anh cảm thấy, cô ấy sẽ lựa chọn người đàn ông một lòng một dạ với cô ấy, ở
bên cô ấy lúc cô ấy cần giúp đỡ, hay là một người đàn ông cầm thú từng làm cô
ấy đau khổ, từng lăng nhục cô ấy hả?”
“Suốt sáu năm nay, tôi từng cùng cô ấy trải qua rất nhiều
chuyện, anh vốn không thể tưởng tượng đến. Thời gian có thể thay đổi tất cả,
bao gồm cả lòng người. Tôi, hiện tại mới thực sự là sự lựa chọn của cô ấy, còn
anh chỉ là quá khứ. Có cần thiết phải mặt dày mày dặn mà dây dưa. Người quá tự
tin, thường hay trở thành trò cười đó!”
“Nếu như cô ấy không yêu tao, sẽ không sinh ra tiểu Thiên.
Chúng tao đã có con với nhau, còn mày cái gì cũng không có.”
“Quả thực anh là người cung cấp tinh trùng, nhưng người nuôi
tiểu Thiên lớn, là tôi! Anh vốn không có tư cách tự xưng mình là ba thằng bé! Còn
nữa, anh đừng quên, anh đã là người có gia đình, anh muốn sắp xếp cho Noãn Tâm
như thế nào. Anh cho rằng, cô ấy sẽ đồng ý trở thành ‘người phụ nữ bên ngoài’
của anh sao?”
Lời của cậu ta, mỗi chữ đều mang sự uy hiếp với Nam Cung
Nghiêu, anh một chữ cũng không nghe thấy, đẩy thẳng Ngũ Liên ra. Nhưng cậu ta
vẫn đứng ở mặt anh, dáng vẻ kiêu ngạo không hề giảm xuống.
“Coi như tôi cầu xin anh đi, tạm thời đừng quấy rầy cô ấy.
Anh thật lòng yêu cô ấy, vậy thì chúng ta cạnh tranh công bằng.”
Nam Cung Nghiêu cười nhạo. “Sao nào? Mày cũng sợ sao?”
“Tôi chỉ là…… học nhiều hơn cách suy nghĩ cho cô ấy, tôi
không muốn cô ấy vì tôi mà buồn rầu. Nếu như anh thật lòng, hãy cho cô ấy thêm
thời gian, để cô ấy tự mình lựa chọn.”
Nam Cung Nghiêu dừng bước, nắm tay siết chặt lại, lời của
Ngũ Liên, khiến anh phải cân nhắc. Có lẽ, anh thực sự không nên ép cô quá chặt,
cho cô áp lực quá lớn. Điều anh muốn, là cô cam tâm tình nguyên ở cùng anh, mà
không phải ép buộc.
………….
Buổi sáng đầu tuần, Uất Noãn Tâm đang vùi đầu vào trong hồ
sơ vụ án, bận đến trời long đất lỡ. Mặc dù văn phòng thành lập chưa đến một
tháng, nhưng đã nhận được hàng trăm vụ kiện, ngay cả thời gian để thở cũng không
có, chỉ có thể xử lý từng vụ từng vụ một. Thỉnh thoảng còn phải giải thích
trình tự vụ án với người ủy thác, điện thoại gọi không ngừng nghỉ.
Thư ký Angel gõ cửa đi vào. “Boss, cô có khách.”
Cô bận đến nỗi ngay cả thời gian ngẩng đầu lên cũng không có.
“Ai vậy?”
“Tôi!”
Uất Noãn Tâm ngẩng đầu lên nhìn, Nam Cung Vũ Nhi ăn mặc hợp
thời đang đứng ở trước cửa, tâm trạng càng bứt rứt hơn. Nhưng vì lễ phép, vẫn phải
mời cô ta ngồi, bảo Angel pha coffee.
Nam Cung Vũ Nhi nhã nhặn khuấy coffee, khóe miệng nhếch lên
một nụ cười châm chọc. “Vội vàng bảo thư ký ra ngoài, chẳng lẽ sợ tôi cãi lộn ầm
ĩ, đồn thổi scandal của cô ra ngoài à.”
“Cô nghĩ quá nhiều rồi, Angel rất bận. Đương nhiên, tôi cũng
rất bận, không có thời gian tán dốc với cô. Nếu như không có chuyện gì khác,
mời cô hẹn sau giờ làm việc đi.”
“Hôm nay tôi đến, cũng muốn hỏi cô một vấn đề về pháp luật.
Quyến rũ người đàn ông đã có vợ, nên chịu hình phạt gì hử.”
Uất Noãn Tâm đương nhiên biết cô ta đang mỉa mai mình, cũng
không tức giận, thản nhiên đáp lại, trả lời nhẹ nhàng bâng quơ. “Trên pháp
luật, không có tội này.”
“Vậy tội thông dâm thì sao?”
Cô vẫn giữ bình tĩnh, nhấp một ngụm coffee, nói. “Phạm tội
thông dâm, nhưng không phải tội. Trên <> hiện hành không có quy định, căn
cứ vào nguyên tắc xử phạt, không chịu trách nhiệm hình sự. Nhưng nếu là vợ chồng
trên danh nghĩa, sẽ bị kết thành tội vi phạm luật một vợ một chồng. Xin hỏi
điều ‘phạm tội thông dâm’ mà cô nói có nhằm vào vợ chồng trên danh nghĩa ở cùng
nhau không?”
Nam Cung Vũ Nhi ‘chớzz’ một tiếng, chua ngoa châm chọc.
“Không hổ là luật sư, hiểu rõ ràng kỹ càng những hình phạt vậy, khó trách dám
quyến rũ chồng của người khác trắng trợn đến thế. Xem ra, tôi không kiện cô được
rồi.”
“Thì ra người Nam Cung tiểu thư nói trong miệng ‘phạm tội
thông dâm’ là tôi, nhưng mà, hình như tôi vô tội nha!”
“Vô tội? Ha, Uất Noãn Tâm, cô bớt giả vờ ngây thơ. Thứ bảy
tuần trước, cô và Nghiêu, Đào Đào đi đâu hả? Cô đúng là không biết xấu hổ, ngay
cả trẻ con cũng lợi dụng.”
“Nếu như cô điều cô gọi là ‘thông dâm’ chỉ hai đứa nhỏ của
hai gia đình có quan hệ tốt với nhau, cùng nhau đi công vui trò chơi, không
khỏi quá đem chuyện bé xé ra to rồi.”
“Chỉ đi công viên trò chơi thôi sao? Tôi thấy cô đang có ý
định chia sẽ chúng tôi, cô là đồ tiện nhân không biết xấu hổ.” Nam Cung Vũ Nhi
hất ly coffee vào người Uất Noãn Tâm.

