Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 8 - Chương 383 ---> 384

Chương 383: Đi ngủ chung với Amy!

Uất Noãn Tâm đỏ mặt, cứ vòng vo mãi nhưng không chịu nói.

“Dù sao anh cũng đã về đây rồi, đừng quay lại đó nữa, nếu
không tôi rất mất mặt, anh ngồi im ở đây là được, không cho phép đi đâu hết!”

Nam Cung Nghiêu cũng không cãi lại, anh biết rõ cô sắp mất
hết kiên nhẫn rồi. Những lúc như thế này, càng không nên chọc cô. Dù sao, mục đích
của anh cũng sắp sửa đạt được rồi. Cô có mạnh miệng đi nữa, thì cô vẫn phải
thừa nhận sự thật cô đang ghen!

Điều anh muốn chính là phải bắt cô thừa nhận tình cảm của
mình, nhìn nhận thật rõ người cô yêu là anh!

Đêm khuya, ở vùng núi có một sự yên tĩnh đến tuyệt vời. Đêm
tối đen như mực, trên trời có vô số ánh sáng lấp lánh, sáng ngời của những ngôi
sao.

Ánh sáng của mặt trăng rọi vào mặt của từng người, họ đều
đang đắm say trong cảnh đêm. Dù sao, sống ở nơi thành thì phồn hoa ồn ào, xe cộ
tấp nập đã lâu, rất ít khi có cơ hội gần gũi thiên nhiên như lúc này, trong
lòng vô cùng thanh bình.

Uất Noãn Tâm ôm bé Thiên, còn hát cho con nghe những khúc
đồng dao. “Trên trời đầy ánh sao… từng ngôi sao sáng lấp lánh... treo ở trên
bầu trời.. giống như rất nhiều đôi mắt nhỏ xinh..” Ca khúc này lúc trước mẹ
thường hát cho cô nghe, nó làm gợi nhớ rất nhiều kỷ niệm.

Mặc dù, cô rất ngạc nhiên khi mình không phải là con gái của
Uất Kiến Hùng, cũng không biết rốt cuộc mình là con của ai. Nhưng cô chưa từng trách
mẹ của mình. Cô tin rằng cho dù trước kia vì lý do gì mẹ mang thai mình, nhưng
mẹ lúc nào cũng yêu thương cô, như vậy đã đủ rồi.

Trong lúc cô ngâm nga bài hát, Nam Cung Nghiêu cũng lẳng
lặng ngắm nhìn cô, ánh mắt luôn dịu dàng. Lúc này đây, cô đắm chìm trong ánh
sáng của mặt trăng, hàng lông mi mềm mại, tản ra tình yêu thương của người mẹ,
vô cùng dịu dàng. Lúc cô cúi đầu nở nụ cười xinh đẹp với bé Thiên, làm anh chợt
ngừng thở. Anh theo dõi sát sao từng cái nhăn mày, từng cử động của cô.

Đến lúc cô đưa tầm mắt lên, nụ cười vẫn chưa mất đi, dường
như đang mỉm cười với Nam Cung Nghiêu, làm cho trái tim anh như bị va chạm mạnh,
anh cảm thấy mình có thể bằng lòng chết đi chỉ vì nụ cười đó.

Anh cũng cảm thấy oán giận mình, lúc cô còn yêu anh, vẫn còn
nở nụ cười dịu dàng hạnh phúc đó với anh, thì anh lại không biết trân trọng nụ cười
đó, đã vậy còn làm cô đau khổ.

Uất Noãn Tâm không mang giày, đi chân trên, càng trở nên tự
nhiên hơn. Ở dưới ánh trăng, cô giống như một tinh linh nhỏ, vô cùng xinh đẹp. Nhưng
cô không hề nhận thấy mình có vẻ đẹp đó, cũng không biết rằng Nam Cung Nghiêu
vẫn luôn ngắm nhìn cô, ánh mắt rất mặn nồng, đủ để kéo cô đắm chìm vào đó.

“Bé Thiên, con qua đây với pa pa!”

“Vâng!” Cảm giác có cả pa pa và ma ma ở bên cạnh, quả thực
rất hạnh phúc, bé Thiên lại sà vào lòng Nam Cung Nghiêu là nũng, “pa pa, những ngôi
sao đó rất đặc biệt nha! Đó là sao gì vậy ba ba?”

“Đó là chòm thủy bình.”

“Qua! Đúng là giống một cái chai ghê, rất đáng yêu đó!”

Uất Noãn Tâm xoa nhẹ đầu bé Thiên. “Đứa ngốc!”

Mặc dù một mình cô nuôi dạy bé Thiên, mỗi ngày con cũng nở
nụ cười giống như rất vui vẻ. Nhưng khi nhìn nụ cười của con lúc này đây, Uất Noãn
Tâm mới hiểu rõ, bây giờ bé Thiên hạnh phúc biết bao, đây mới là niềm vui sướng
nhất của con.

Có lẽ, cô không nên ích kỷ như vậy, chỉ nghĩ cho mình, mà
không nghĩ đến hạnh phúc của bé Thiên.

Cô nhìn Nam Cung Nghiêu, anh đang chọc bé Thiên cười, cũng
đang cười theo con. Có lẽ anh không phải là một người chồng tốt, nhưng anh chắc
chắn sẽ là một người cha tốt, cô có thể khẳng định như vậy.

Đêm càng khuya hơn, các cha mẹ đều dẫn con trở về lều nghỉ
ngơi.

Uất Noãn Tâm lau trán cho bé Thiên, “con xem con kìa, chơi
tới người toàn mồ hôi, áo ướt vậy dễ bị cảm lắm đó…”

“Không có đâu không có đâu, bé Thiên vui như vậy, tất nhiên
không bị bệnh rồi!”

“Được rồi, nên ngừng chơi rồi! Phải đi ngủ thôi!” Uất Noãn
Tâm muốn bé Thiên ngủ ở giữa, nhưng thằng bé cứ nằm ở sát bên!”

Trong lòng Nam Cung Nghiêu rất thỏa mãn, đúng là con trai
ruột, rất biết giành phúc lợi cho pa pa nha!

“Bé Thiên, ngoan, ngủ ở giữa đi...”

“Không muốn không muốn, bé Thiên nằm ở giữa không ngủ được...”

Uất Noãn Tâm hết cách, đành để bé Thiên ngủ ở bên trái, mình
ngủ ở bên phải.

Nam Cung Nghiêu được hời còn khoe mẽ, “vậy không phải anh
ngủ bên cạnh em à?”

Rõ ràng anh cố ý, đáng ghét! Cô trừng mắt liếc anh, “sao anh
nói nhiều vậy, còn không mau đi ngủ!”

“Vậy, em nói rõ ràng chút đi, là em cho anh ngủ ở bên cạnh
em!”

Được nước còn làm tới… Uất Noãn Tâm nghiến răng, “nếu anh
không muốn ngủ, thì ra ngoài ngủ đi! Yên tâm, ở đây không có chuột đâu. Nhưng mà,
có hổ báo hay không, thì không biết đâu! Nói không chừng ngày mai vừa tỉnh dậy,
anh đã mất tiêu rồi đó!”

“Em ác vậy sao? Anh sợ em khóc lóc chạy đi tìm anh.”

“Anh yên tâm, tôi chắc chắn không làm vậy! Tôi còn mong sao
anh bị cọp beo kéo đi.”

Nam Cung Nghiêu tính toán một lát, “nếu em không cho anh ngủ
ở bên cạnh, còn ngủ ở ngoài nguy hiểm như vậy, không bằng anh đến chỗ cô giáo Amy
ngủ vậy.”

Anh làm bộ bỏ đi, Uất Noãn Tâm bật dậy ngay. “Nam Cung
Nghiêu, anh là đồ khốn, đứng lại cho tôi.”

Anh hài lòng mỉm cười, quay đầu lại cau mày. “Sao vậy? Có
chuyện gì sao?”

“Tôi không cho anh qua chỗ Amy ngủ.”

“Lý do?”

“Bây giờ anh là chồng trên danh nghĩa của tôi, lại ngủ chung
với cô giáo, nếu để các phụ huynh khác biết được, tôi sẽ rất mất mặt! Anh muốn tôi
sau này không ngóc đầu lên được hả?”

“Nếu em lo lắng chuyện đó, vậy em yên tâm, anh sẽ cẩn thận,
không để phát hiện đâu.”

“Anh… tóm lại không cho phép anh đi…”

“Anh không đi cũng được, chỉ cần em nói. Ông xã, anh hãy ngủ
cùng với em đi!”

“Tôi không thèm nói!”

“Ồ… vậy anh đi đây…”

Đáng ghét! Cô biết rõ anh ác ý chơi cô, nhưng Uất Noãn Tâm
cũng hết cách. Đành phải dằn lòng xuống, kêu anh lại. “Tôi, tôi nói là được chứ
gì?”

Anh cau mày, chờ đợi cô mở miệng…

Chương 384: Vì em, điều gì anh cũng bằng lòng

“Ông, ông xã…” Uất Noãn Tâm báu chặt cái chăn, đỏ mặt bắt
mình phải nói. “Anh hãy ngủ cùng với em. Như vậy được chưa hả? Đồ khốn!”

“Cũng không tệ, tạm chấp nhận được!”

“Nhìn thấy thái độ đó của anh, gian trá, thật gian trá mà!
Uất Noãn Tâm tức nhưng đánh không lại, kiềm nén lắm mới không nhào về phía anh.
“Muốn ngủ hay không tùy anh! Ai thèm quan tâm!”

Giận dỗi nằm xuống, quay mặt về phía bé Thiên. “Bé Thiên,
chúng ta ngủ, mặc kệ anh ta!”

“Vâng! Ma ma!” Bé Thiên cảm thấy pa pa có hơi quá đáng.
Nhưng, lúc ma ma tức giận rất đáng yêu nha, làm cho người ta rất muốn bắt nạt
ma ma, thật thú vị mà!

Cái lều có hơi nhỏ, ba người chen chúc vào ngủ, Nam Cung
Nghiêu lách đến bên Uất Noãn Tâm, hai chân phải duỗi thẳng nên không ngủ được.
Từ từ vươn một tay ra để ở trên bụng của cô, lại bị cô hất ra, rồi lại để lần nữa.

Uất Noãn Tâm né tránh vài lần, giấu tay mình ở khắp nơi,
nhưng Nam Cung Nghiêu còn cố chấp hơn cô, cô hết cách, trừng mắt nhìn anh, nhỏ giọng.
“Anh muốn làm gì hả?”

Vẻ mặt anh vô tội nói, “anh chỉ muốn nắm tay em thôi mà.”

“Tôi không muốn! Anh làm vậy tôi ngủ không được...”

“Em nói xạo! Lúc trước ngủ cùng với nhau, lần nào em cũng
nắm chặt tay anh mà. Bây giờ đổi ngược lại anh nắm tay em, cũng không được sao?
Không công bằng mà!”

Cô sợ làm bé Thiên thức giấc, không dám động đậy mạnh. Hất
vài lần không ra, đành phải từ bỏ, hờn dỗi trừng hai mắt. Vô lại, đúng là vô
lại mà!

Nam Cung Nghiêu trợn mắt nhìn cô lại, “anh ngủ không được…”

“Tất nhiên rồi! Nguyên một ngày nói chuyện với cô Amy vui vẻ
như vậy, làm sao ngủ được.”

“Như vậy mà cũng nhắc đến được sao? Nam Cung Nghiêu không
nói gì thở dài, phụ nữ khi ghen tuông, quả nhiên cái gì cũng nói được.

“Người em cứ cứng nhắc như vậy, không khó chịu sao? Thả lỏng
một chút, anh cũng không làm gì em mà.”

“Ai biết được, anh cầm thú như thế nào, đâu phải tôi không
biết.”

“Chuyện lúc trước, anh đã xin lỗi em rồi mà! Em không nhắc
lại không được sao?”

“Lời xin lỗi của anh, không đáng giá như vậy! Không phải
chuyện gì chỉ cần một câu xin lỗi là giải quyết được đâu.”

“Anh biết rõ! Cho nên bây giờ anh đang cố gắng thay đổi cách
nhìn của em đó thôi.”

“Tôi chỉ nhìn thấy anh đang cố gắng quyến rũ cô giáo Amy
thôi!”

Nam Cung Nghiêu cảm thấy rất buồn cười, “Uất Noãn Tâm, em
không hiểu thật, hay đang giả vời không hiểu hả? Anh làm gì có hứng thú với
Amy, anh làm nhiều chuyện như vậy, chỉ muốn em nhìn rõ tình cảm của mình, em
đang quan tâm anh thôi!”

Anh đột nhiên nhiệt tình với Amy như vậy, ít nhiều Uất Noãn
Tâm cũng hiểu được ý anh. Nhưng, cô không thích anh dùng cách này để chọc tức
cô, bức ép cô.

Một khi hờn dỗi, miệng lưỡi càng không cần khách sáo. “Cám
ơn anh đã cố gắng như vậy nha… nhưng mà, ai biết được trên miệng thì anh mượn cớ
nói muốn tôi nhận ra tình cảm của mình, nhưng thực ra anh đang có mục đích
khác.”

“Noãn Tâm, anh…”

“Tôi không muốn nói chuyện với anh, ngủ đi!” Cô nhắm mắt
lại, mặc kệ anh.

Nam Cung Nghiêu im lặng một lúc, cũng muốn ngủ, nhưng bị
chen chúc cột chung vào một cái lều, anh lại không ngủ được, hơn nữa càng nghĩ càng
thấy buồn phiền, nên đứng dây đi ra ngoài.

Uất Noãn Tâm mệt mỏi cả ngày, nên chìm vào giấc ngủ rất
nhanh, lúc nửa tỉnh nửa mê trở mình, mò mẫn bên cạnh, không thấy người đâu.
Không lẽ anh đi tìm Amy thật rồi?

Vội vàng bật người dậy, đang muốn chạy đi tìm, thì phía sau
có một tiếng vang lên. “Em yên tâm, anh không đi tìm Amy.”

Hờn dỗi quay người lại, nhìn thấy Nam Cung Nghiêu đang ngồi
dưới tán cây hút thuốc, vẻ mặt có chút trêu chọc cô.

Uất Noãn Tâm hoảng hốt, “anh làm tôi sợ muốn chết…”

“Sao em căng thẳng vậy? Sợ anh đi tìm Amy à?”

Cô lúng túng đỏ mặt, “ai, ai căng thẳng! Chẳng qua chạy ra
xem anh bị hổ báo bắt đi chưa thôi.”

“Em dám chắn chắn hổ báo sẽ kéo anh qua lều của Amy sao?”

Uất Noãn Tâm mở hai mắt vô tội nhìn, “đó là lều của Amy sao?
Sao tôi không biết!”

“Không phải em tận mắt nhìn thấy anh dựng lều giúp Amy sao?”

“Tôi quên rồi! Mà sao anh nửa đêm lại ra đây hút thuốc?”

“Trong lều chật quá, anh ngủ không được!”

Nhìn thấy anh nhả khói thuốc, Uất Noãn Tâm có chút không
thoải mái, nên giật lấy điếu thuốc của anh, dập tắt. “Hút thuốc không tốt cho
sức khỏe, anh hút ít thôi!”

Ánh mắt của anh chợt lóe sáng, giống như ánh sáng của ánh
trăng rọi xuống mặt nước. Có chút vui vẻ, hỏi cô: “Em quan tâm anh sao?”

“Ai quan tâm anh! Tôi chỉ sợ anh gây hỏa hoạn, đốt sạch lều
trại thôi.”

“Nếu như em không thích anh hút thuốc, anh có thể cai thuốc
vì em.”

“Anh đã hút nhiều năm như vậy, làm gì dễ cai đến vậy!”

“Bây giờ chỉ có em và bé Thiên là điều quan trong nhất của
anh. Vì em, chuyện gì anh cũng bằng lòng hết, càng nói chi chuyện cai thuốc. Em
không muốn anh hút, vậy thì anh không hút!”

Không biết có phải do ánh trăng quá đẹp, hay là do tiếng nói
của anh quá cuốn hút, còn ánh mắt quá quyến rũ, làm cho tim Uất Noãn Tâm đập mạnh,
mặt cũng nóng lên. “Cai thuốc là tốt cho sức khỏe của anh, không phải cai vì
ngước khác!”

“Nhưng anh chỉ muốn cai thuốc vì em, cũng chỉ vì em mới cai
thôi!”

“Anh muốn cai thì cai đi!” Cô đỏ mặt nói hết câu đó, đang
định chạy nhanh trốn về liều, nhưng bị Nam Cung Nghiêu giữ lại. Muốn giãy ra
nhưng không có sức, “anh, anh làm gì hả?”

“Ở lại cùng với anh!”

“Tôi muốn đi ngủ!”

“Chỉ năm phút thôi, được không?” Tiếng cầu xin của anh có
chút trẻ con, làm cho Uất Noãn Tâm không thể từ chối. “Anh, anh muốn gì?”

“Anh chỉ muốn em ở bên canh, có thể nhìn em là đủ rồi.” Anh
kéo cô đến trước mặt mình, cúi người nhìn cô chăm chú, nụ cười nhuộm dần dưới ánh
trăng trở nên vô cùng dịu dàng. Bàn tay của anh xoa hai má cô, rất nhẹ nhàng,
giống như đang trân trọng, nâng niu một món đồ bằng sứ…

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.