Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 8 - Chương 385 ---> 386
Chương 385: Rung động như nụ hôn đầu
Ánh trăng vốn dĩ đã mang vẻ yên tĩnh vắng vẻ, cộng thêm người đàn ông ở
trước mắt dịu dàng như vậy, làm cho Uất Noãn Tâm không có sức chống lại, cả
người sắp tan chảy, trái tim và chân tay đều mềm nhũn.
Rõ ràng muốn đẩy bàn tay đang châm lửa trên má cùng trái tim của mình ra,
lại không có sức, ngay cả việc chống trả cũng trở thành hờn dỗi. “Ấy… anh, anh
làm gì đó…”
“Mặt em đỏ rồi kìa.”
Không ngừng đỏ lên, sắp sửa bị đốt chín, tất nhiên Uất Noãn Tâm không chịu
thừa nhận rồi. “Ai đỏ mặt chứ, anh nói, nói bậy…”
“Em đỏ mặt rồi đó.” Đôi lông mày của Nam Cung Nghiêu thỏa mãn cong lên, nhìn
thấy cô giống con mèo nhỏ giương nanh múa vuốt, bỗng nhiên trở nên đáng yêu dịu
dàng như vậy, quả thật làm cho anh vô cùng thích. Chỉ muốn cắn cô một cái, nhào
nặn cả người cô, để hai người dính chặt nhau, một giây cũng không rời.
Anh đột nhiên có chút hoảng hốt hỏi: “Làm sao đây?”
“Làm sao gì chứ?”
“Thích em quá đi mất, phải làm sao đây?”
Những lời tình tứ êm tai, nói ra từ miệng anh, trái tim của Uất Noãn Tâm
thấy rất ngọt ngào, mặt đỏ đến tận mang tai. “Anh chỉ biết nói những lời ngon
ngọt thôi!”
“Anh nói thật, đây không phải những lời dụ dỗ ngon ngọt, mà là những lời
thật lòng.” Anh cúi người ôm cô, ôm rất chặt, dùng rất nhiều sức, nhưng không
hề làm cô đau. Anh cảm thấy rất vô vọng, giống như có ôm chặt cách mấy cũng
không đủ, cho dù có ôm chặt cách mấy, đều không đủ biểu đạt tình yêu của mình.
“Noãn Tâm, cho dù anh làm điều gì, anh cũng hy vọng em tin một chuyện… đó là
anh yêu em! Vô cùng yêu em! Anh chấp nhận từ bỏ tất cả vì em!”
Những lời nói tình tứ vang vọng bên tai, làm động lòng người, Uất Noãn Tâm
không nén được ôm chặt Nam Cung Nghiêu.
Cố chấp quá lâu, chống đối quá lâu, cô cũng rất mệt mỏi. Cô chỉ muốn mượn giây
phút này, buông bỏ tất cả, chỉ nghe theo con tim mình mách bảo.
Ao ước sự ấm áp của anh, quyến luyến cái ôm của anh, vậy thì để cho anh ôm
đi! Ít nhất giây phút này, cô bị anh làm dao động thật rồi! Cô hiểu rất rõ tình
cảm của mình, cô muốn ôm anh, cũng thích một Nam Cung Nghiêu như vậy.
Hai người ôm chặt nhau rất lâu, Nam Cung Nghiêu không nỡ buông Uất Noãn Tâm
ra. Cô ở dưới ánh trăng quá đẹp, làm lòng anh dao động, nâng cằm của cô lên, từ
từ hôn xuống.
Cô giống như bị anh chiếm hữu hoàn toàn, chỉ cần nhìn vào mắt anh, im lặng,
trong lòng tràn đầy mong chờ nụ hôn này. Căng thẳng giống như nhận được nụ hôn
đầu, ngón tay lạnh lẽo theo.
Nhưng lúc hai cánh môi định dán vào nhau thì…
“Pa pa, ma ma, hai người đang làm gì vậy?” Uất Thiên Hạo đi ra, vừa nhìn thấy
cảnh này, thì hiểu ngay mình không nên xuất hiện. Muốn quay trở về nằm, thì bị
phát hiện, Uất Noãn Tâm đỏ mặt đẩy Nam Cung Nghiêu. “Tôi đi ngủ đây!”
Nam Cung Nghiêu dựa vào thân cây, ngẩn đầu lên nhìn bầy trời. Hẳn là tới rằm
rồi, ánh trăng sáng ngời, mặt trăng cũng rất đẹp. Ngọt ngào trong lòng anh bắt
đầu tuôn trào, khóe miệng bất chợt nhếch lên đường cong xinh đẹp.
Cho dù thời gian có trôi qua bao lâu, anh vẫn nhớ rõ cái hôn lúc nãy thôi.
Người căng thẳng, không chỉ có một mình cô.
Cảm giác rung động đó, giống như làn nước chảy khắp người, giống như nụ hôn
đầu.
Cho đến bây giờ, trong đầu anh vẫn còn lâng lâng, vẫn chưa bình thường trở
lại. Cả thế giới này, chỉ có một mình Uất Noãn Tâm, có thể làm cho anh ‘ngây
thơ’ đến vậy thôi!
…
Bởi vì đêm hôm trước, mối quan hệ của Nam Cung Nghiêu và Uất Noãn Tâm có
chút dịu lại. Nên mỗi lần nhìn thấy anh, cô lại nhớ đến sự dịu dàng đêm đó, vì
xấu hổ nên không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Đoạn đường sau, Nam Cung Nghiêu không tìm Amy, luôn ở bên cạnh mẹ con cô,
lòng của Uất Noãn Tâm thầm vui mừng.
Nhưng khi kết thúc buổi cắm trại, lại thấy Nam Cung Nghiêu và Amy vui vẻ nói
chuyện với nhau, trên mặt Amy tràn đầy niềm hạnh phúc của một cô gái nhỏ.
“Vậy cảm ơn anh nha, ngày mai gặp lại!”
Gương mặt khó lắm mới dịu lại, giờ lại xụ xuống lần nữa, trong lòng bắt đầu
ghen tuông. “Ngày mai anh hẹn Amy sao?”
“Không có!”
Anh còn dám lừa cô sao? Đáng ghét! Mặt Uất Noãn Tâm càng xấu hơn. “Tôi nghe
thấy hết rồi! Cô ta nói ngày mai gặp lại mà!”
“Cô ấy không biết bơi, nên kêu anh ngày mai đến dạy cô ấy.”
“Chân của cô ta không phải bị thương rồi sao? Sao có thể bơi được hả?”
Nam Cung Nghiêu nhún vai. “Nói không chừng ngày mai sẽ khỏi thôi!”
Uất Noãn Tâm không phải người hẹp hòi, cũng không muốn nghĩ xấu về người
khác. Nhưng nhìn chuyện như vậy, cô lại cảm thấy Amy đang giả vờ bị thương để
Nam Cung Nghêu đỡ mình. Bằng không với tình hình như hôm qua của cô ta, ngày
mai sao có thể đi bơi, càng nghĩ càng có gì không đúng, càng nghĩ càng bực bội.
Tức tối nói. “Không cho đi!”
“Nhưng anh đã hẹn với Amy rồi!”
“Anh đi rồi, ai chăm sóc bé Thiên hả?”
“Ngày mai là chủ nhật, em nghỉ mà!”
“Nhưng tôi còn rất nhiều chuyện phải làm, không giống như anh, mỗi ngày chơi
bời lêu lổng, chỉ biết đi tán gái thôi!”
Nam Cung Nghiêu vô lại trả lời cô. “Anh tán không phải chỉ có mình em thôi
sao? Còn có thể ôm thêm ai nữa?”
“Miệng còn ngọt hơn đường! Anh dùng chiêu này để dụ Amy vui vẻ chứ gì!”
“Anh chỉ dụ một mình em thôi! Còn về chuyện cô ấy có vui vẻ như vậy… có lẽ
vì anh có sức hấp dẫn thôi!”
“Anh tự kỷ quá đi!”
Uất Noãn Tâm chẳng muốn vì chuyện này tiếp tục cãi nhau với Nam Cung Nghiêu,
nếu còn nói sẽ chứng tỏ mình là người hẹp hòi, cho nên cô lại chơi trò chiến
tranh lạnh, coi như anh không tồn tại.
Nhưng lần này Nam Cung Nghiêu không dính lấy cô giống như lần trước, hỏi cô
có ghen hay không. Cô mặc kệ anh, anh cũng mặc kệ cô, thái độ vô cùng thoải
mái. Uất Noãn Tâm càng tức hơn, tức giận tới muốn trào ngược thực quản.
Ngày hôm sau, sau khi ăn sáng xong, Nam Cung Nghiêu gõ cửa phòng. “Anh ra
ngoài đây!”
Uất Noãn Tâm không nhịn được nữa, mặt mày đen thui mở cửa ra, trừng mắt nhìn
vẻ mặt hăng hái của anh. “Anh nhất định phải đi sao?”
“Tại sao không đi chứ? Cũng đã hẹn nhau rồi! Sao nào? Em không muốn anh đi
sao?”
Chương
386: Đúng là tôi đang ghen đó
“…Muốn
đi thì đi đi!” Nói xong, Uất Noãn Tâm định đóng cửa, tay của Nam Cung Nghiêu
lại nhanh chóng giữ lại, vui vẻ nhìn cô tức giận. “Anh vẫn nói lại câu nói đó,
chỉ cần em thừa nhận em đang ghen, anh sẽ không đi!”
“Cho
nên anh làm tất cả những chuyện này giống như đang chơi một trò chơi sao? Tôi
thừa nhận tôi đang ghen, cũng đồng nghĩa với việc tôi nhận thua à?”
“Nếu
như em muốn chấp nhận như vậy…” Nam
Cung Nghiêu nở nụ cười lộ ra hàm răng sáng chói, “em có thể nghĩ vậy!”
“Vậy
tôi sợ tôi làm anh thất vọng rồi.” Uất Noãn Tâm trừng mắt nhìn anh, “tôi không
bị anh mắc lừa đâu, anh muốn đi thì đi đi, tôi chẳng quan tâm chút nào. Cứ vậy
đi!”
“Ầm…”
Đóng cửa thật mạnh.
Nam
Cung Nghiêu cười thầm, ngay cả đóng cửa cũng đóng mạnh như vậy, giống như muốn
dở nguyên cái cửa xuống, vậy mà còn nói không giận sao? Cô muốn giả vờ cũng
phải giả cho giống một chút chứ!
Anh
cất cao giọng. “Vậy anh đi đây!”
“Đi
thì đi đi, có cần cất cao giọng vậy không? Mắc mớ gì đến tôi!” Uất Noãn Tâm cố
gắng không nghĩ đến anh, cũng dời sự chú ý của mình vào công việc, nhưng không
có cách nào tập trung được. Rõ ràng cô đang nhìn hồ sơ, nhưng trước mắt lại
hiện lên hình ảnh Nam Cung Nghiêu đang trò chuyện vui vẻ với Amy, con sâu ghen
tuông ở trong lòng cô ngọ ngậy chui lên, làm cô sắp điên lên rồi!
Bỗng
chốc đứng dậy, muốn đi tìm Nam Cung Nghiêu. Nhưng lý trí không ngừng nói với
cô, không được không thể được! Một khi cô đi, không phải chứng tỏ cô quan tâm
anh, cô nhận mình thua rồi sao? Hơn nữa, trước đó cô còn oang oang nói mình
không ghen tuông, bây giờ đi thì coi mặt mũi gì nữa?
Nhưng
cố nhẫn nhịn ngồi xuống, lại như ngồi trên đống lửa.
Cứ
đứng lên, ngồi xuống như vậy, lập đi lập lại mấy lần, giống như một con điên,
mâu thuẫn muốn chết.
Cuối
cùng vẫn nhịn không nổi, không màng gì nữa, chạy đến phòng Uất Thiên Hạo, dặn
dò con ngoan ngoãn ở nhà, rồi đi ra ngoài một mình.
Cô
vừa ra khỏi cửa, bạn nhân viên tình báo nhỏ Uất Thiên Hạo gọi điện thoại cho
Nam Cung Nghiêu, “pa pa, pa pa, có tin tốt, ma ma đã đi đến đó rồi!”
“Được
rồi, pa pa biết rồi! Cám ơn bé Thiên!” Trước mặt Nam Cung Nghiêu nở một nụ cười
chiến thắng. Anh dám chắn, cô có chối như thế nào, thì hôm nay, cô chắc chắn
phải chính miệng thừa nhận chuyện mình đang ghen!
Amy
ở bên cạnh hỏi: “Chị Uất sẽ đến đây sao?”
“Ừm!”
Nam Cung Nghiêu không thể kiềm nén tâm trạng phơi phới của mình.
“Vậy
thì quá tốt rồi! Anh cố gắng nhiều như vậy, hôm nay chắc hẳn sẽ được đền đáp
lại thôi.”
“Ừm!
Cám ơn em!” Nam Cung Nghiêu chân thành nói. Ngày đó vốn dĩ anh chỉ đi họp phụ
huynh thôi, đến lúc đó mới nghĩ đến mượn Amy khiêu khích Uất Noãn Tâm. Cho nên
anh nói rõ với Amy, muốn cô ấy giúp mình, cô ấy liền đồng ý ngay.
“Anh
không cần khách sao! Em cũng đâu làm được gì đâu.” Anh vừa nở nụ cười, Amy liền
có chút lúng túng, mỗi lần nói chuyện với người đàn ông tuấn tú giống vị thần
Apollo này, đầu óc đều lâng lâng. Không kiềm được nói: “Em ngưỡng mộ chị Uất
quá đi, có thể có được người chồng đẹp trai lại chung tình như anh, vì cô ấy
làm nhiều việc đến vậy.”
Nam
Cung Nghiêu mỉm cười. So với những đau khổ mà anh gây ra cho cô, những chuyện
này chẳng đáng kể gì. Chỉ có bù đắp cho cô bằng cả đời này, mới xem là đủ thôi.
“Em
không cần ngưỡng mộ, có một ngày, em cũng sẽ gặp được người đàn ông thật lòng
yêu em thôi.”
“Hy
vọng được như vậy!”
“Vậy
chúng ta bắt đầu màn kịch cuối cùng nhé?”
…
Uất
Noãn Tâm vội vã lái xe đến hồ bơi, đến nơi liền tìm kiếm bóng dáng của Nam Cung
Nghiêu và Amy. Khi nhìn thấy hai người đang ở dưới nước chơi đùa vui vẻ, nhất
là Amy còn mặc bikini, nhìn thấy da thịt của hai người dính sát vào nhau, ngọn
lửa ghen tuông là hừng hực, gần như muốn điên lên.
Nói
gì chứ, gần gũi với Amy chỉ vì muốn khiêu khích cô, rõ ràng anh đang mượn cớ
tán gái thì có.
Cái
tay đó cứ ở trên lưng của Amy sờ tới sờ lui, còn đi về phía ngực, đồ dê xồm, đồ
dê già…
Trong
mắt hừng hực lửa.
Hình
như có bụi bay vào mắt Amy, hai người lên bờ, Nam Cung Nghiêu ân cần dìu cô ta
vào phòng thay đồ. Uất Noãn Tâm vội vã chạy theo, cuối cùng lại nhìn thấy hai
người ôm nhau, hôn nhau!
Lúc
đầu cô còn tưởng rằng mình nhìn lầm, nhưng khi nhìn kỹ lại, mới chắc chắn.
Vào
giây phút đó cô đã mất hết lý trí, không thể nào kiểm soát mình nữa, xông lên
kéo Nam Cung Nghiêu ra, “anh cái tên cầm thú… đồ khốn!”
Nổi
nóng trợn mắt nhìn, lại nhìn thấy Nam Cung Nghiêu đang đeo khẩu trang. Ung dung
thong thả cởi ra, nở nụ cười cực kỳ hả hê với cô.
Lại
nhìn đến Amy, trên mặt cũng nở nụ cười.
Uất
Noãn Tâm bất chợt hiểu ra mình bị lừa, cảm thấy vô cùng xấu hổ, chỉ muốn tìm
một cái lỗ chui xuống.
“Nếu
như không quan tâm, thì lúc nãy em đang làm gì hả?” Nam Cung Nghiêu nở nụ cười
xấu xa hỏi.
“Tôi,
tôi không thèm để ý đến anh nữa.” Uất Noãn Tâm tức giận, quay đầu bỏ đi, Nam
Cung Nghiêu vội đuổi theo. Cứ kéo cô lại, lại bị cô đẩy ra, nhưng vẫn bám riết
không buông.
“Đừng
đi theo tôi, anh đáng ghét, đáng ghét!”
Nam
Cung Nghiêu đành chịu nở nụ cười, “em giận thật sao? Em không nhỏ mọn đến vậy
chứ? Này…”
Uất
Noãn Tâm đẩy mạnh tay anh ra, “không sai, tôi nhỏ mọn như vậy đó! Nhỏ mọn đến
nỗi ghen tuông, nhỏ mọn đến nỗi nhìn thấy anh với Amy ở bên nhau thì vô cùng
khó chịu, trong lòng chua chát, nhỏ mọn đến mức không muốn nhìn thấy anh quá
gần gũi với người phụ nữ khác, tôi nhỏ mọn như vậy đó, được chưa hả? Tôi thua
rồi, anh vừa lòng chưa hả?”
Nam
Cung Nghiêu nhìn cô rất lâu, bất chợt nở nụ cười dịu dàng, “vừa lòng, rất vừa
lòng… nhưng đây chỉ là một màn kịch thôi mà, cũng đâu có liên quan gì đến thắng
thua. Anh chỉ muốn em nhìn rõ, suy nghĩ trong lòng em, em quan tâm anh, em yêu
anh, đúng không? Nếu không em cũng không ghen tuông như vậy.
Sự
thật bày ra trước mắt, Uất Noãn Tâm có chối đi nữa, cũng chẳng có ích gì, cô
cũng không muốn mình mệt mỏi như vậy nữa.
Nhưng
cũng không thể để cho Nam Cung Nghiêu đùa giỡn trắn trợn đến vậy, dù sao cũng
phải để cho anh sốt ruột, nếm trải cảm giác của cô mới được.
Cho
nên, khuôn mặt xinh đẹp cau mày lại, “anh muốn nghĩ sao thì nghĩ, dù sao bây
giờ tôi đang tức giận! Tôi không muốn nghe anh nói, cũng không muốn nói nhảm
với anh, tôi ghét anh, ghét nhất anh… ưm…”
Cái
miệng nhỏ không ngừng lải nhải bị Nam Cung Nghiêu chặn lại, cho nên mọi lời nói
đều bị anh nuốt trôi hết. Kéo cô qua, ôm chặt ở trong lòng, ở trước mắt của mọi
người, hôn cô điên cuồng.

