Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 8 - Chương 387 ---> 388
Chương 387: Cưng chiều cục cưng
Mặc dù nụ hôn nồng cháy này làm cho đầu óc của Uất Noãn Tâm
choáng váng, đảo lộn xoay vòng, nhưng cô vẫn ôm cổ anh hôn trả lại, song đến lúc
kết thúc, lại nhận ra mình trở thành diễn viên chính, mọi người xung quanh đang
ồn ào bàn tán, nên cô xấu hổ đỏ mặt, đẩy ra Nam Cung Nghiêu ra, quay người bỏ
đi.
Về đến nhà, đi thẳng vào phòng khóa cửa lại, không cho anh
đi vào.
Nhưng Nam Cung Nghiêu lại thong thả cạy cửa vào, còn rất
thỏa mãn giơ lên tấm thẻ trong tay mình lên. “Em quên cái này rồi sao? Lần sau
em đừng cố gắng vùng vẫy như vậy nữa.”
“…” Uất Noãn Tâm xua đuổi anh. “Anh ra ngoài ra ngoài ra
ngoài đi!”
“Em lại sao nữa vậy? Lại thích giở tính trẻ con rồi, lúc nãy
không phải vẫn tốt sao?”
“Ai thích giở tính trẻ con, anh là tên lừa gạt, tôi ghét
anh, không muốn nói chuyện với anh!”
“Nhưng không phải bây giờ em đang nói chuyện với anh sao?
Được rồi, đừng ồn ào nữa được không?” Nam Cung Nghiêu mặc kệ cô vùng vẫy, cố ý
ôm chặt cô. “Anh sai rồi, anh không nên như vậy, anh xin lỗi em. Em tha cho anh,
được không?”
Thật ra Uất Noãn Tâm cũng không giận mấy, nhưng cái miệng
vẫn không kiềm nén được. Biết rõ anh chiều cô, sẽ không tức giận với cô, thấy
được cưng nên làm tới. Dù sao cô cũng là phụ nữ, chẳng ngại mình đã là bà mẹ một
con, vẫn không thể đổi được tính nhõng nhẽo của một cô gái nhỏ. Ỷ có người
thương, nên làm nũng.
“Anh thấy ghét!”
“Đúng! Anh thấy ghét! Anh biết làm như vậy có chút ngu ngốc,
nhưng vẫn cố ý chọc em giận, nhưng anh không nghĩ được cách nào khác. Do lòng anh
quá nôn nóng, muốn em chấp nhận anh, tha thứ cho anh thôi! Anh xin lỗi! Nhưng
cho dù như thế nào, em cũng thừa nhận em ghen rồi, cũng chứng tỏ em quan tâm
anh, anh vẫn cảm thấy rất vui!”
“Đúng vậy! Em ghen tuông, em thua rồi, được chưa?” Đấm vài
đấm nhẹ vào lồng ngực của anh. Nhớ đến hai ngày trước bị anh chọc đến vừa đứng ngồi
không yên, ghen mà không trút ra được phải chịu đựng, vừa tức giận. “Sau này
anh không được như vậy nữa! Làm em tức muốn chết!”
“Anh biết rồi! Sau này anh sẽ không nói chuyện với người phụ
nữ khác, chỉ cưng chiều một mình em thôi!” Khi cô làm nũng với mình, trái tim Nam
Cung Nghiêu mềm nhũn, liên tục nói ra những lời tình tứ. “Em là cục cưng của
anh, là tất cả của anh, đương nhiên anh thương em còn không kịp, làm sao nỡ làm
em tức giận chứ…”
“Anh chỉ biết nói ngon ngọt.” Uất Noãn Tâm lầm bầm phản đối,
thực ra trong lòng đã ngọt muốn chết rồi. Những lời ngọt ngào, phụ nữ rất
thích, không hề có sức chống trả.
“Em không thích sao?”
“Không thích!”
“Vậy đành chịu, em không thích anh cũng phải nói, ai kêu anh
yêu em như vậy…”
“Từ lúc nào miệng lưỡi của anh trơn tru như vậy…” Một đôi
mắt xanh nồng nàn tình cảm, phóng điện làm cho đầu óc của Uất Noãn Tâm choáng
váng. Trong lòng oán thán, đàn ông đẹp như vậy, đúng là muốn mạng người ta mà…
“Đây là sự thật không phải miệng lưỡi trơn tru.”
“Anh thấy ghét, chỉ biết bắt nạt em thôi.”
“Anh bắt nạt em thế nào hả?”
“Thì lúc nãy đó… ở trước mặt nhiều người vậy cướp đoạt nụ
hôn của em, bị khác nhìn như nhìn khỉ vậy, mất mặt muốn chết!”
“Anh cướp đoạt nụ hôn của em sao? Sau đó rõ ràng em chủ động
hôn anh mà. Dáng vẻ lúc nãy của em, rõ rang đang hưởng thụ nha, em như vậy là
được hời còn khoe mẽ, qua cầu rút ván sao?”
“Rút cái đầu anh, dù sao em không có, em mặc kệ anh…” Nếu
nói tiếp, mình sẽ bị cặp mắt xanh kia phóng điện đến hôn mê mất, Uất Noãn Tâm
vội vàng chạy trốn, lại thấy cửa bị khóa rồi, cố gắng hết sức cũng không mở được.
“Sao thế này? Sao bị khóa rồi?”
“Ma mí, là con?” Giọng bé Thiên hả hê vang lên ngoài cánh
cửa.
“Bé Thiên, con đang làm gì hả? Mau mở cửa đi!”
Phía sau bay đến một câu thỏa mãn của Nam Cung Nghiêu. “Em
đừng cố gắng nữa, không được anh cho phép, bé Thiên không mở đâu.”
“Đúng ạ! Đúng ạ! Ma ma và pa pa cứ bồi dưỡng tình cảm đi, bé
Thiên biết tự chăm sóc mình mà. Ma ma, chụt chụt!”
“Bé Thiên, bé Thiên… đáng ghét! Nam Cung Nghiêu, rốt cuộc
anh muốn làm gì hả?”
“Muốn làm một việc đã làm từ rất sớm rồi, em đoán xem là
gì?” Không biết anh đi đến phía sau cô từ lúc nào, cô vừa xoay người đã bị anh
đè trên cửa, một tay cố định đầu cô, không cho cô chạy trốn.
Mặt của Uất Noãn Tâm đỏ như trái ớt, “em, em làm sao biết
anh đang nói gì hả? Mau thả em ra ngoài…”
Anh mặc kệ sự chống đối của cô, dùng hành động để nói cho cô
biết câu trả lời, bất chợt nhấc cô lên, ôm ngang đến giường. Không cho cô chút thời
gian nào để chống đối, đè thẳng người lên.
Đôi môi nóng bỏng bá đạo chiếm giữ môi cô, mạnh mẽ đi vào,
mặc kệ cô vùng vẫy, tách thẳng hàm răng của cô ra, quấn lấy đầu lưỡi của cô,
nhiệt tình mút lấy những ngọt ngào của cô.
Mùi vị này, anh đã mong chờ quá lâu, nhớ muốn điên lên.
Một bàn tay chui vào áo cô, nhanh chóng cởi áo trong của cô
ra, vuốt ve nơi đầy đặn của cô. Uất Noãn Tâm lắc đầu vùng vẫy, mong muốn thoát khỏi
đôi môi quyến rũ của anh, “đừng như vậy… em không muốn…”
“Rõ ràng em rất muốn mà, đừng lừa gạt mình nữa, giao mình
cho anh là được rồi.” Nam Cung Nghiêu biết rõ lúc trước mình bá đạo chiếm đoạt
cô, cho nên vẫn còn để lại ám ảnh trong lòng cô. Cho nên anh không sốt ruột, mà
bỏ ra nhiều công sức để dụ dỗ, tỏ ra hết sức nhiệt tình, để khơi gợi ham muốn
của cô.
Đôi môi nhẹ nhàng đi xuống, chạy đến bờ vai trần của cô, cắn
mút gặm nhắm. Bàn tay to bao bọc một bên đầy đặn của cô, cũng không bỏ sót bên kia,
đầu lưỡi xoay tròn liếm múi.
Có một cảm giác kỳ lạ tàn sát khắp người, Uất Noãn Tâm cong
người lên, nhấn đầu anh xuống, hai tay đan sâu vào trong tóc, nhỏ giọng thở gấp.
Cơ thể của cô đã bắt đầu thích ứng anh rồi, anh cũng hiểu rõ
những nơi nhạy cảm của cô, có thể dễ dàng gợi lên ham muốn của cơ thể cô. Điều quan
trọng là, phải làm cho trái tim của cô từ bỏ mọi bài xích, hoàn toàn chấp nhận
anh.
“Dễ chịu không?” Nam Cung Nghiêu chống người lên, nở nụ cười
xấu xa nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô…
Chương 388: Sẽ bị nghiện
Uất Noãn Tâm hô hấp khó khăn, hai mắt hồng lên, rất đẹp đẽ.
“Buông, buông em ra…”
“Rõ ràng em rất muốn, tại sao phải kiềm nén chứ?” Anh cúi
đầu thì thào bên tai cô, hơi thở nóng bỏng, làm cho cả người cô không ngừng run
rẩy.
“Thả lỏng đi, anh sẽ làm cho em thoải mái…” Một bàn tay đi
xuống, nhẹ nhàng trượt xuống, chuyển động nơi nữ tính nhất của cô.
Cả người Uất Noãn Tâm run rẩy như bị điện giật, trong cơ thể
có một ngọn lửa đang rục rịch bốc cháy, ngọn lửa nóng sắp sửa nổ tung, đang gấp
rút muốn thoát ra ngoài. Mặc dù về mặt tâm lý cô vẫn còn bài xích, nhưng cơ thể
đã bắt đầu tiết dịch, bán đứng mình từ lâu.
Nam Cung Nghiêu nở nụ cười cực kỳ xấu xa, giơ một bàn tay
dính đầy dịch để trước mặt cô. “Nếu em không muốn, vậy đây là gì?”
Uất Noãn Tâm cực kỳ xấu hổ, sắp chịu không nổi, nhưng ham
muốn trong cơ thể cô làm cho đầu cô căng ra, chỉ run nhẹ một cái, hai mắt nhắm
lại.
“Yêu tinh bé nhỏ, đừng vội, anh sẽ cho em thứ em muốn…” Nam
Cung Nghiêu từ từ cởi thắt lưng ra, vật cứng trong quần lót đã căng phồng lên,
kêu gào muốn xông ra.
Mặt Uất Noãn Tâm đỏ đến tận mang tai, miệng lưỡi khô khan,
động tác của anh quá chậm, làm cô muốn điên lên, mất sạch hết lý trí, cho nên
mới kêu lên một câu. “Mau…”
“Em vội đến vậy sao? Yên tâm, anh sẽ cho em!” Anh nở nụ cười
quyến rũ, để ơi nơi thơm tho của cô, chôn thật sâu, dịu dàng ra vào. Nhìn thấy dáng
vẻ chìm sâu trong bể tình của cô, trong lòng tràn ngập sự kiêu ngạo của đàn ông.
Uất Noãn Tâm dễ chịu đến mức không biết mình đã bay đến nơi
nào, chỉ có thể nhắm mắt lại, phối hợp với anh, cùng anh lên thiên đường.
Khi mọi chuyện lắng lại, hơi thở tình dục dần tan biến, Uất
Noãn Tâm đưa lưng về phía Nam Cung Nghiêu, cánh tay để trên gối tức giận. Cô
thật không hiểu, rõ ràng đang cãi nhau, rõ ràng rất ghét anh, rõ ràng cơ thể bài
xích anh, sao cuối cùng lại bị anh kéo lên giường làm chuyện đó.
Nếu nói anh ép buộc thì cũng thôi đi, chính mình sau đó còn
đáp lại sự nhiệt tình đó của anh, còn rất chủ động, hơn nữa… không chỉ một lần!
Nghĩ lại thật mất mặt!
Chỉ là, cái thứ tình dục này đúng là bị nghiện muốn chết.
Lúc anh lên đỉnh, cô cũng vô cùng sung sướng.
Hơn nữa, anh còn dịu dàng như vậy, để ý đến cảm nhận của cô
như vậy, cộng thêm kỹ sảo siêu cấp của anh, làm cho cô một lần rồi lại một cảm nhận
được sự sung sướng của đàn bà.
Chỉ nghĩ thôi, bên dưới đã bắt đầu nóng rồi, điên mất.
Nam Cung Nghiêu vươn cánh tay dài ra kéo cô vào lòng, đặt
một nụ hôn dịu dàng lê vai cô, “đang nghĩ gì vậy? Còn vương vấn à?”
Cô đỏ mặt, không thừa nhận. “Vương vấn gì chứ… do anh ép em…”
“Em bướng bỉnh có ích sao? Nhìn xem phản ứng lúc nãy của em,
còn muốn hơn anh, đừng quên, ai là người hối anh mau một chút…” Nam Cung Nghiêu
nở nụ cười cực kỳ gian ác, “lúc nãy em cởi trên người anh, vặn vẹo ra sức như
vậy, sự dũng cảm đó giờ đi đâu rồi?”
“Không cho phép anh nói!” Uất Noãn Tâm bịt miệng anh lại,
tức giận trừng anh.
Anh xấu xa liếm bàn tay của cô, làm cô đỏ mặt vội rút tay
về, “anh…”
“Nếu như em không thừa nhận, anh cũng không ngại làm thêm
một lần, đến khi nào em thừa nhận mới thôi…” Anh làm bộ muốn xoay người đèn cô,
làm Uất Noãn Tâm hết hồn chống lên lồng ngực của anh, kêu lớn. “Em nhận,
em nhận là được rồi chứ gì?”
“Vậy mới ngoan…”
“Tối qua đã làm năm lần rồi, anh không sợ làm nhiều quá sẽ
tiêu tùng sao?”
“Em yên tâm! Người đàn ông của em về mặt nào cũng mạnh cả,
bao gồm cả về mặt này!”
“Anh tự kỷ! Có ai một đêm làm bảy lần chứ!”
“Em muốn cho anh cơ hội bảy lần để chứng minh không…”
“Mới không thèm! Khoe khoang quá nói không sẽ có án mạng
mất!”
Nam Cung Nghiêu mắc cười, cốc cái đầu nhỏ của cô. “Đồ ngốc!
Chỉ cần em thỏa mãn, anh vất vả một tí, có có sao đâu!”
“Anh nói cứ như đang nghĩ cho em vậy, lúc nãy ai đè em xuống
hả.”
“Được được được! Là lỗi của anh, chúng ta không cãi nhau
nữa, được không?” Biết rõ khả năng ngôn luận của luật sư, anh mà không sớm nhận
sai xin cô tha thứ, cô có thể lải nhải chuyện này đến sáng mai.
“Ai thích cãi nhau với anh.”
Nam Cung Nghiêu nghiêm túc nhìn cô, nhẹ nhàng vén mái tóc ở
bên má của cô, “anh nghiêm túc đó, sau này chúng ta đừng cãi nhau nữa được không?
Anh rất muốn hòa thuận ở bên em thôi.” Anh nắm lấy tay cô, hôn nhẹ một cái.
Trái tim của Uất Noãn Tâm lay nhẹ. “Em cũng không muốn cãi
nhau với anh, là anh bắt nạt em mà!”
“Vậy sau này anh không bắt nạt em nữa, để em bắt nạt anh,
được không?”
“Là anh nói đó, không được nuốt lời!”
“Ừ!”
Anh vươn một cánh tay ra, để cô gối đầu lên, nằm trong lòng
mình. “Em không biết anh yêu em biết bao nhiêu đâu, yêu đến nỗi ngay cả anh
cũng cảm thấy đáng sợ. Không dám tưởng tượng nếu mất đi em, sẽ như thế nào. Cho
nên, chẳng ngại bám đuôi quấy nhiễu, anh cũng không thể từ bỏ!”
Uất Noãn Tâm hơi ngẩn người, mỉm cười. “Cảm giác đó, sao em
không hiểu được chứ. Em cũng từng rất yêu anh, có lẽ còn sâu đậm hơn anh, cũng yêu
đến rất hèn mọn mà.”
“Đã từng sao?” Anh cau mày, “thế còn bây giờ?”
“Cũng yêu!” Cô trả lời chắc chắn, nhưng Nam Cung Nghiêu vẫn
chưa kịp vui mừng, lại nghe cô nói tiếp. “Chỉ là, yêu, không thể giải quyết
được tất cả. Yêu nhau thì dễ, ở bên nhau cả đời, lại rất khó.”
“Giữa chúng ta đã không còn bất kỳ vấn đề gì nữa. Anh biết
rõ, nhưng chuyện đã qua mang lại cho em cảm giác không an toàn, để lại ám ảnh trong
em. Nhưng mà, chỉ cần em cho anh một cơ hội, anh sẽ quét sạch hết tất cả nỗi ám
ảnh, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, có được không em?”
Uất Noãn Tâm im lặng một lúc, cuối cùng cũng quyết định,
“vâng!”
“Em hứa với anh, em sẽ bỏ xuống mọi gánh nặng, bắt đầu lại
từ đâu. Nhưng, đây là cơ hội cuối cùng, anh mong không làm em thất vọng!”

