Những Tỷ Phú Tình Cờ - Chương 2

KHU HARVARD YARD

Một giờ mười phút sáng, đã có điều gì đó đã trở nên hết sức bất ổn với đồ trang trí. Không chỉ những dải ruy-băng bằng giấy kếp trắng pha xanh gắn trên những bức tường đã bắt đầu rũ xuống – một dải trong số cúi gục thấp đến nỗi những cái lọn bóng như lụa của nó đe dọa che phủ bát rượu punch quá khổ để bên dưới – mà đến giờ thì những tấm áp phích trang trí với gam màu sáng sủa lấp kín phần lớn chỗ trống xuống giữa các dải giấy kếp cũng bắt đầu tuột ra và rơi xuống sàn với tốc độ đáng báo động. Ở vài chỗ, lớp thảm màu be cũng đã bắt đầu biến mất dưới những trang giấy in bóng loáng.

Xem xét kỹ lưỡngn, thảm họa về trang trí trở nên hợp lý hơn; có thể nhìn thấy những vệt băng dính dùng để giữ những tấm áp phích màu sắc và dải ruy-băng giấy kếp, và còn hơn thế, một làn hơi nước ngưng tụ bắt đầu làm những đoạn băng dính dần dần bong ra bởi hơi nóng từ những cái lò sưởi làm việc quá sức dọc những bức tường đang phá hỏng khung cảnh được xây dựng vội vàng.

Lò sưởi là cần thiết, tất nhiên, bởi vì đang là tháng mười ở vùng New England[4]. Dải banner treo từ trên trần phía trên những tấm áp phích sắp hỏng thật ấm áp – ALPHA EPSILON PI[5], GẶP GỠ VÀ CHÀO ĐÓN 2003 – nhưng một tấm banner thì chẳng thể nào cạnh tranh được với lớp băng đã bắt đầu hình thành trên những cánh cửa sổ lớn chạy dọc bức tường phía sau giảng đường rộng lớn. Nói chung, ban trang trí đã làm mọi điều có thể với gian phòng – thường là nơi giảng dạy vô số các lớp triết học và lịch sử, nó nằm sâu tít tận tầng năm của một tòa nhà cũ kĩ trong khu vực Harvard Yard. Họ đã chở đi hết hết hàng này đến hàng khác toàn ghế gỗ trầy xước và những cái bàn ọp ẹp, cố gắng che phủ bức tường nhạt nhẽo và sứt mẻ bằng những tấm áp phích và giấy kếp, rồi treo các tấm banner lên, che đi phần lớn những bóng đèn huỳnh quang ngoại cỡ xấu xí trên trần. Hơn hết, có một cú đòn quyết định; một chiếc iPod gắn với hai chiếc loa khổng lồ trông có vẻ đắt tiền đặt trên cái bục nhỏ ở phía đầu phòng, nơi thường đặt bục giảng giáo viên.

Một giờ mười phút sáng, chiếc iPod vẫn đang khuấy động, làm tràn ngập không gian bằng hỗn hợp nhạc pop và rock dân gian lỗi thời – hoặc là do danh sách bản nhạc của một kẻ tâm thần phân liệt hoặc do sự thỏa hiệp thiếu suy nghĩ của những thành viên ủy ban sau khi cãi cọ. Kể cả như vậy, âm nhạc cũng không đến nỗi tệ - và những chiếc loa là hành vi táo bạo của bất kì ai là người chịu trách nhiệm giải trí. Cuộc vui của năm trước có nét nổi bật là một chiếc ti vi màu ở một góc phòng học, được nối với một đầu DVD đi mượn chiếu hình thác nước Niagara không hề có liên quan gì dù là xa xôi với Alpha Epsilon Pi hay Harvard cũng chẳng quan trọng; âm thanh nước chảy thế nào đó lại có vẻ phù hợp với tiệc tùng, và nó lại chẳng tốn xu nào của ủy ban.

Hệ thống loa là một cải tiến – cũng như những tấm áp phích đang bong ra. Mặt khác, bữa tiệc lại là điều mọi người chờ đợi.

đứng bên dưới tấm banner, những đoạn dây mảnh chùng xuống treo phía trên đôi chân gầy khẳng khiu như chân cò của câu, áo sơ mi cài khuy tới tận cổ. Xung quanh cậu là bốn anh chàng ăn mặc tương tự, phần lớn là sinh viên năm thứ hai và thứ ba. Gộp lại, nhóm nhỏ đó tạo thành hẳn một phần ba bữa tiệc. Đâu đó, ở phía bên kia phòng, có hai hoặc ba cô gái lẫn vào đám đông. Một trong số đó thậm chí đã dám mặc cả váy tới sự kiện này – mặc dù cô gái đã chọn mặc kèm với chiếc quần tất màu xám dày, do tôn trọng thời tiết.

Đó không hẳn là một cảnh trong Ngôi nhà động vật, nhưng hồi ấy, cuộc sống trong các hội kín ở Harvard rất khác với những cuộc chè chén ồn ào thường thấy ở những trường đại học khác. Và AEPi không hẳn là tinh hoa của các hội kín; là một hội Do thái hoạt động rộng rãi trong cả trường, tư cách hội viên của nó nổi tiếng hơn vì điểm trung bình môn kết hợp chứ không phải khuynh hướng tiệc tùng của nó. Danh tiếng này không liên quan gì đến khuynh hướng tôn giáo theo tên hội; những người Do thái thực sự ngoan đạo, những người giữ chế độ ăn kiêng và chỉ hẹn hò trong giới của mình, đã gia nhập hội Hillel House, có tòa nhà riêng trong trường và khoe khoang tài năng thực sự, đấy là còn chưa nói đến chuyện hôi viên của hội bao gồm cả nam lẫn nữ. AEPi dành cho những anh chàng không quan tâm đến tôn giáo, những anh chàng mang tên họ là đặc điểm Do thái dễ nhận thấy nhất. Đối với những hội viên của AEPi, một cô bạn gái Do thái cũng hay bởi vì điều đó sẽ khiến cả bố và mẹ hài lòng. Nhưng, trên thực tế, một cố bạn gái người Á là khả năng dễ xảy ra hơn nhiều.

Đó chính là điều Eduardo đang giải thích cho những người anh em trong hội vây quanh cậu – một chủ đề họ nhắc đến tương đối thường xuyên, bởi vì nó xoay quanh một triết lý mà tất cả đều ủng hộ.

“Không hẳn là vì những người như tớ thường bị các cố cái người Á thu hút,” Eduardo giải thích, trong khi nhấm nháp tửng ngụm rượu punch. “Mà vì các cô gái người Á thường bị những người như tớ thu hút. Và nếu tớ cố gắng tối ưu hóa các cơ hội ngủ với các cô gái nóng bỏng nhất có thể, tớ sẽ phải dự trữ cái ao của mình những cô gái có nhiều khả năng sẽ được quan tâm nhất.”

Những anh chàng khác gật đầu, hiểu rõ lập luận đó. Trong quá khứ, họ đã từng xem xét phương trình đơn giản này và thêm thắt để biến nó thành một thuật toán phức tạp hơn rất nhiều nhằm cố gắng giải thích mối liên hệ giữa các anh chàng Do thái và các cô gái người Á, nhưng đêm nay, họ chỉ để nó ở dạng đơn giản như vậy, có lẽ do âm nhạc, hiện đang dội lại qua những cái loa đắt tiền ầm ĩ đến mức khó mà tham gia được vào bất cứ suy nghĩ phức tạp nà

“Mặc dù vào thời điểm hiện tại” – Eduardo nhăn nhó khi liếc về phía cô gái mặc váy, đi tất da chân – “cái ao đang hơi khô cạn.”

Một lần nữa lại có sự nhất trí hoàn toàn từ xung quanh, nhưng chẳng có vẻ gì là bất cứ ai trong bốn anh bạn cùng hội sẽ làm điều gì đó để thay đổi tình hình. Anh chàng bên phải Eduardo cao có một mét sáu lăm và béo lùn; cậu ta cũng ở trong đội cờ vua Harvard và nói trôi chảy sáu thứ tiếng, nhưng chẳng cái tài nào trong đó giúp ích gì được khi cậu ta phải giao tiếp với các cô gái. Anh chàng tiếp theo vẽ mục tranh biếm họa cho tờ Crimson – và dành phần lớn thời gian rảnh chơi trò chơi điện tử trong phòng sinh hoạt sinh viên phía trên phòng ăn ở tòa nhà Leverett của ký túc xá. Bạn cùng phòng của anh chàng vẽ tranh biếm họa, đứng cạnh cậu ta, cao hơn một mét tám; nhưng thay vì bóng rổ, cậu ta lại chọn đấu kiếm từ hồi học trung học tại một trường phần lớn toàn học sinh Do thái; cậu ta rất giỏi dùng kiếm, mà khả năng này thì cũng có ích trong chuyện làm quen với các cô gái như nó có ích đối với bất kỳ khía cạnh nào khác của cuộc sống hiện đại. Nghĩa là nếu bọn cướp biển thế kỷ mười tám mà dám tấn công phòng ngủ của một cô gái nóng bỏng nào đó trong khu ký túc xá, thì cậu ta được việc, còn ngoài ra thì cậu ta gần như là vô dụng.

Anh chàng thứ tư, đứng đối diện với Eduardo, cũng chơi đấu kiếm - ở Exeter – nhưng không hề có dáng dấp như anh chàng cao lớn đứng bên trái cậu ta. Cậu ta hơi lóng ngóng, như Eduardo, mặc dù chân tay cậu ta tương xứng hơn với tầm vóc mảnh dẻ nhưng không có dáng thể thao tẹo nào. Cậu ta mặc quần soóc chứ không mặc quần dài, đi dép không tất. Cậu ta có một cái mũi nổi bật, mái tóc xoăn màu nâu vàng, và mắt xanh nhạt. Có vẻ gì đó khôi hài trong đôi mắt đó – nhưng đó là những cảm xúc tự nhiên duy nhất có thể nhận thấy hay đọc được. Ngoài ra gương mặt hẹp của cậu ta không biểu lộ một chút cảm xúc nào. Và dáng vẻ, hơi hướng chung của cậu ta – cách cậu ta dường như khép kín với chính mình, thậm chí cả khi tham gia vào hoạt động nhóm, ngay cả ở đây, trong sự an toàn của chính hội kín của mình – trông vụng về đến đau đớn.

Tên cậu ta là Mark Zuckerberg, là sinh viên năm thứ hai, và mặc dù Eduardo đã tốn khá nhiều thời gian dự nhiều sự kiện AEPi cùng với cậu ta, cùng với ít nhất một sự kiện lựa chọn của Phoenix mà Eduardo có thể nhớ, Eduardo vẫn hầu như không biết gì về anh chàng này. Tuy nhiên, danh tiếng của Mark rõ ràng hơn hẳn cậu: là một sinh viên chuyên ngành khoa học máy tính sống ở nhà Eliot, Mark đã lớn lên ở thĩ trấn trung lưu lớp trên Dobbs Ferry, bang New York, là con trai của một nha sĩ và một bác sĩ tâm thần. Hồi học trung học, cậu ta được cho là một dạng tin tặc thượng hạng – giỏi thâm nhập các hệ tống máy tính đến nỗi cậu ta đã có tên trong một danh sách FBI ở đâu đó, hay chí ít người ta đồn đại như vậy. Dù điều đó có đúng hay không. Mark chắc chắn là một thiên tài máy tính. Cậu ta cũng có danh tiếng ở Exeter khi mà, sau khi mài giũa khả năng mã hóa bằng cách tạo ra một phiên bản trên máy tính của trò chơi Rủi ro (Risk), cậu ta và một cậu bạn đã xây dựng một chương trình phần mềm có tên là Synapse, một plug-in[6] cho các máy nghe nhạc MP3 đề máy “tìm hiểu” sở thích của người sử dụng rồi tạo ra một danh sách bản nhạc yêu thích cho từng người dựa trên thông tin đó. Mark đã đưa Synapse lên mạng để mọi người có thể tải về dùng miễn phí – và gần như ngay lập tức, những công ty lớn trong lĩnh vực gọi tới dồn dập, để cố mua sản phẩm của Mark. Có cả tin đồn là Microsoft đề nghị trả cho Mark từ một đến hai triệu đô la để làm việc cho họ - và thật kinh ngạc, Mark đã từ chối đề nghị đó.

Eduardo không phải là chuyên gia về máy tính, và cậu biết rất ít về kỹ thuật xâm nhập máy tính (hacking), nhưng dòng máu kinh doanh chạy trong huyết quản gia đình cậu, ý tưởng ai đó có thể từ chối cả triệu đô la thật lôi cuốn – và cả một chút thất kinh – đối với cậu. Điều đó khiến Mark trở thành nhân vật bí ẩn thậm chí còn hơn cả sự vụng về cậu ta gợi lên. Một nhân vật bí ẩn – và hiển nhiên là một thiên tài. Cậu ta đã tiếp nối Synapse bằng một chương trình viết tại Harvard, cái gì đó tên là Course Match cho phép sinh viên Harvard xem các sinh viên khác đã đăng ký những khóa học nào; bản thân Eduardo cũng đã thử chương trình này một hai lần; cố gắng theo đuổi vài cô gái nóng bỏng ngẫu nhiên mà cậu đã gặp ở phòng ăn, mà không có kết quả. Nhưng chương trình này đủ hấp dẫn để có khá nhiều người ủng hộ và sử dụng: phần lớn sinh viên trong trường đánh giá cao Course Match – chứ không phải anh chàng đã tạo ra nó.

Khi ba anh bạn hội viên khác di chuyển về phía bình rượu punch để rót thêm, Eduardo tranh thủ cơ hội nghiên cứu anh chàng sinh viên năm thứ hai tóc xoăn kỹ hơn một chút. Eduardo vẫn luôn tự hào về khả năng tìm hiểu được tận tới cốt lõi tính cách của người khác – đó là điều bố cậu đã dạy cho cậu, một cách tiến trước một bước trong thế giới kinh doanh. Với bố cậu, kinh doanh là mọi thứ; là con trai của những người nhập cư giàu có vừa vặn thoát khỏi cuộc đại thảm sát người Do thái (Holocaust) để tới Brazil trong Đại chiến Thế giới II, ông đã nuôi dạy Eduardo theo quan điểm đôi khi hơi khắc nghiệt của người sống sót; ông có dòng dõi nhiều đời thường gia, những người biết tầm quan trọng của thành công, cho dù hoàn cảnh của họ thế nào. Và Brazil chỉ là điểm khởi đầu; gia đình Servin cũng buộc phải vội vã chuyển tới Miami lúc Eduardo mới mười ba tuổi – họ phát hiện ra cái t Eduardo nằm trong một danh sách bắt cóc do thành công tài chính của cha cậu.

Cho tới trung học cơ sở Eduardo đã thấy mình trôi nổi trong một thế giới xa lạ, vật lộn để đồng thời học một ngôn ngữ mới là tiếng Anh và một nền văn hóa mới là Miami. Vì thế cậu chẳng biết gì về máy tính, nhưng cậu hiểu một cách đầy đủ thế nào là một người ngoài cuộc vụng về, có khác biệt, cho dù lý do là gì đi nữa.

Mark Zuckerberg, từ vẻ bề ngoài, rõ ràng là khác biệt. Có lẽ chỉ vì cậu ta quá thông minh, nên không hợp với nơi đó, kể cả ở đây, giữa những người đồng hương. Giữa chính giống loài của mình: không phải theo nghĩa là những người Do thái, mà là những anh chàng như cậu ta. Những anh chàng đam mê máy tính, những người đã viết thuật toán cho cả những thứ họ tôn sùng, những người chẳng có gì hay để làm vào một tối thứ Sáu hơn là giết thời gian ở một phòng học đầy những giấy kếp và áp phích màu mè, nói chuyện về các cô gái mà thực ra họ không kiếm được.

“Ở đây vui thật”, cuối cùng Mark nói, phá tan sự yên lặng. Gần như không cò chút biến tố nào trong giọng nói của cậu ta, và Eduardo hầu như không thể nào đoán được bất cứ cảm xúc nào – nếu có – mà cậu ta đang định truyền đạt.

“Đúng thế.” Eduardo trả lời. “Ít nhất năm nay rượu punch cũng có pha chút rượu mạnh. Năm ngoái, tớ nghĩ nó là nước hoa quả Capri Sun. Lần này có vẻ họ đã dốc hết sức.”

Mark ho, sau đó với tay về phía một dải ruy-băng giấy kếp, chạm vào đoạn giấy gần nhất. Đoạn băng dính phía trên rời ra, và dải ruy-băng trôi tuột xuống sàn, hạ cánh trên đôi dép tôn Adidas của cậu ta. Cậu ta nhìn Eduardo.

“Chào mừng bạn tới vùng rừng rậm.”

Eduardo cười lớn, mặc cho thực tế là cậu vẫn không thể chắc chắn từ cái giọng đều đều của Mark thì cậu ta có đùa hay không. Nhưng cậu cảm nhận được có điều gì đó hết sức nổi loạn đang diễn ra dưới đôi mắt xanh của cậu bạn. Dường như cậu ta tiếp nhận mọi thứ xung quanh, kể cả ở đây, một nơi có quá ít tác nhân kích thích để nắm lấy. Có lẽ cậu ta thực sự là một thiên tài đúng như mọi người nghĩ. Eduardo có cảm giác đột ngột rằng đây là người mà cậu muốn kết bạn, muốn hiểu rõ hơn. Bất kỳ ai đã từ chối cả triệu đô la ở tuổi mười bảy hầu như chắc chắn đang hướng tới thành

“Tớ có cảm giác bữa tiệc này sẽ giải tán sau vài phút nữa,” Eduardo nói. “Tớ trở lại khu bờ sông – Nhà Eliot. Cậu ở nhà nào ấy nhỉ?”

“Kirkland.” Mark đáp. Cậu ta hất đầu ra phía cửa, ở phía bên kia của sân khấu. Eduardo liếc về phía những người bạn khác, vẫn còn đứng cạnh bình rượu punch; họ đều là sinh viên các năm khác nhau, vì thế họ sẽ đi các hướng khác nhau khi bữa tiệc kết thúc. Đó là cơ hội tốt hơn cả để tìm hiểu thêm về anh chàng thiên tài máy tính kỳ lạ này. Eduardo gật đầu, sau đó đi theo Mark qua đám đôn rải rác.

“Nếu cậu muốn,” Eduardo đề nghị khi họ đi vòng quang sân khấu, “có một bữa tiệc ở tầng của tớ mà ta có thể ghé qua xem thế nào. Sẽ rất tệ, nhưng tất nhiên không thể tệ hơn thế hơn ở đây.”

Mark nhún vai. Cả hai đều đã ở Harvard đủ lâu để biết phải chờ đợi điều gì từ những bữa tiệc trong ký túc xá; năm chục anh chàng và khoảng ba cô gái nhồi nhét trong căn phòng nhỏ như cái quan tài, trong khi một người cố gắng tìm cách mở vòi một thùng bia lậu rẻ tiền.

“Tại sao lại không chứ?” Mark ngoái lại trả lời qua vai. “Tớ có bài phải nộp ngày mai, nhưng khi say tớ giỏi lô-ga hơn so với lúc tỉnh.”

Vài phút sau, họ đã len ra khỏi giảng đường và đi vào cầu thang xi măng dẫn xuống tầng trệt. Họ bước đi trong yên lặng, ra ngoài hai cánh cửa lớn, bước vào sân trường Harvard đầy cây và yên tĩnh. Một cơn gió mạnh giá buốt rít qua lớp vải mỏng của cái áo sơ mi của Eduardo. Cậu thọc mạnh tay vào sâu trong túi quần và đi về phía con đường lát đá chạy qua giữa sân trường. Phải đi bộ tới mười phút mới tới những dãy nhà bên sông, nơi cả cậu và Mark sống.

“Khỉ thật. Ngoài này phải tới mười độ ấy.”

“Bốn mươi thì đúng hơn,” Mark đáp lại.

“Tớ ở Miami. Với tớ chỉ là mười độ.”

“Vậy có lẽ ta nên chạy.”

Mark bắt đầu chạy với những bước ng Eduardo làm theo, thở hổn hển khi bắt kịp anh bạn mới. Họ chạy cạnh nhau khi vượt qua những bậc đá uy nghi dẫn lên lối vào có những cột lớn của thư viện Widener. Eduardo đã có nhiều buổi tối say sưa giữa những giá sách khổng lồ của Widener – miệt mài với những tác phẩm của các nhà kinh tế học lý thuyết như Adam Smith, John Mills, thậm chí cả Galbraith. Dù đã sau một giờ sáng, thư viện vẫn còn mở cửa, ánh sáng ấm áp màu da cam từ bên trong sảnh đá cẩm thạch hắt ra qua cửa kính, phản chiếu những cái bóng dài xuống dãy bậc thang tráng lệ.

“Năm cuối,” Eduardo thở hổn hển khi họ chạy men theo bậc đá dưới cùng trên đường tới cảnh cổng sắt dẫn ra khỏi Harvard Yard và vào Cambridge, “Tớ sẽ làm tình giữa những giá sách đó. Tớ thề chuyện đó sẽ xảy ra.”

Đó là một truyền thống kỳ cục của Harvard – một điều ta được cho là phải làm trước khi tốt nghiệp. Sự thật là chỉ có rất ít các anh chàng thực sự đạt được sứ mệnh đó. Mặc dù những cái giá sách tự động – những giá sách khổng lồ đặt trên những đường ray có bánh xe tự động – là một mê cung hạ thấp xuống nhiều tầng bên dưới tòa nhà đồ sộ, luôn có sinh viên và nhân viên luồn lách qua những lối đi hẹp đó; tìm được một chỗ đủ tách biệt biệt để làm việc đó là một kỳ công kha khá. Và tìm được một cô gái sẵn lòng thử điều đó để tiếp nối truyền thống thậm chí còn khó khăn hơn.

“Những bước đi trẻ con,” Mark đáp lại. “Có lẽ cậu nên cố tìm cách đưa một cô về phòng ký túc xá trước đã.”

Eduardo nhăn mặt, sau đó cười phá lên. Cậu bắt đầu thích khiếu hài hước chua cay của anh chàng này.

“Mọi chuyện đâu có tệ đến thế. Tớ đang trải qua các vòng lựa chọn vào Phoenix.”

Mark liếc nhìn cậu khi họ tới chỗ đường vòng và đi dọc bên cạnh thư viện lớn.

“Chúc mừng.”

Lại là thế, hoàn toàn không biểu lộ gì. Nhưng Eduardo có thể thấy từ chút lóe lên trong mắt Mark rằng cậu ta bị gây ấn tượng, và còn hơn cả sự ghen tị chút xíu. Đó là phản ứng mà Eduardo đã học được cách chờ đợi khi cậu nhắc đến quá trình tuyển chọn mà cậu đang trải qua. Sự thật là, cậu đã để mọi người tình cờ nghe được rằng cậu biết mình ngày càng tiến gần hơn đến việc trở thành một hội viên của hoenix. Cậu đã trải qua ba sự kiện tuyển chọn: có cơ hội rất tốt để cậu vượt qua quá trình này thành công. Và có lẽ, chỉ có lẽ thôi, những sự kiện như bữa tiệc AEPi mà họ vừa sống sót sẽ chỉ còn là chuyện của quá khứ.

“Ờ thì, nếu tớ vào được, có lẽ tớ sẽ đưa tên cậu vào danh sách. Cho năm tiếp theo. Cậu có thể được tuyển chọn khi học năm thứ ba.”

Mark lại dừng lại. Có lẽ cậu ta dừng lại để thở. Nhiều khả năng hơn: cậu ta đang tiêu hóa thông tin đó. Có cái gì đó rất giống máy tính trong cách cậu ta nói; dữ liệu vào, sau đó dữ liệu ra.

“Điều đó sẽ thật thú vị.”

“Nếu ta biết một vài hội viên, ta sẽ có cơ hội tốt. Tớ chắc nhiều người trong số họ dùng chương trình Course Match của cậu.”

Eduardo biết, khi cậu nói điều đó, ý tưởng nghe thật ngớ ngẩn làm sao. Hội viên Phoenix sẽ chẳng bao giờ thích anh chàng này chỉ vì một chương trình máy tính nào đó. Đâu có thể trở nên nổi tiếng bằng cách viết chương trình máy tính. Một chương trình máy tính không thể giúp ta kiếm được bạn tình. Ta có được sự nổi tiếng – và đôi khi tình dục – bằng cách tới các bữa tiệc, giao du với các cô gái xinh đẹp.

Eduardo chưa đi xa tới mức đó, nhưng đêm qua cậu đã nhận được giấy mời thứ tư hết sức quan trọng. Sau một tuần nữa, thứ Sáu tuần tới, sẽ có bữa tiệc lớn ở khách sạn Hyatt gần đó, sau đó lại một bữa tiệc tiếp theo tại Phoenix. Đó sẽ là một đêm quan trọng, có lẽ là sự kiện tuyển chọn lớn cuối cùng trước khi những hội viên mới được kết nạp. Giấy mời đã gợi ý rằng Eduardo nên đưa theo một cô gái tới bữa tối; cậu đã nghe được từ bạn học rằng trên thực tế các hội viên sẽ đánh giá đối tượng lựa chọn dựa trên chất lượng cô gái mà họ dẫn theo. Cô gái càng xinh đẹp thì khả năng họ vượt qua để vào vòng tuyển chọn cuối cùng càng cao.

Sau khi nhận được giấy mời, Eduardo băn khoăn không biết làm thế quái thế nào để kiếm được một cô gái - một cô gái thật ấn tượng – trong khoảng thời gian báo trước ngắn ngủi như vậy. Đâu phải sẵn có các cô gái đang chầu chực phá cửa vào phòng ký túc xá của cậu.

Vì thế Eduardo buộc phải tự tay giải quyết vấn đề. Vào lúc 9 giờ sáng hôm đó, trong phòng ăn của nhà Elio bước thẳng tới cô gái nóng bỏng nhất mà cậu biết – Marsha, tóc vàng, thân hình nảy nở, trên thực tế là sinh viên chuyên ngành kinh tế nhưng trông như sinh viên tâm lý học. Cô gái cao hơn Eduardo hẳn 5 phân, và có sở thích lạ lùng khi để kiểu tóc của những năm tám mươi, nhưng cô thuộc diện xinh đẹp, theo kiểu một sinh viên dự bị đại học của một trường ở mạn Đông Bắc. Tóm lại, cô là cô gái hoàn hảo cho sự kiện tuyển chọn vào hội.

Trước sự sửng sốt của Eduardo, cô gái đồng ý Eduardo ngay lập tức nhận ra – chính là Phoenix, chứ không phải vì Eduardo – đó chính là chuyện được tham dự bữa tối của một Câu lạc bộ nam sinh viên. Họ không chỉ là một mạng lưới xã hội hùng mạnh, mà bản chất đặc biệt kén chọn của nó còn giúp hội viên có được địa vị ngay lập tức – khả năng thu hút những người thú vị nhất, nóng bỏng nhất, gỏi nhất. Cậu không hề ảo tưởng rằng Marsha sẽ đi cùng cậu tới chỗ những cái giá sách ở thư viện Widener sau sự kiện đó – nhưng ít nhất, nếu có đủ lượng chất cồn, cô ấy có thể cho phép cậu đưa về. Kể cả nếu cô ấy từ chối cậu ở cửa phòng bằng một nụ hôn nhẹ, cũng còn khá hơn những gì cậu nhận được trong bốn tháng qua.

Khi họ tới góc đằng sau của thư viện và chạy ra khỏi bóng tối chạy dài của những cái cột đá cổ xưa của tòa nhà, Mark lại đưa mắt nhìn cậu với một vẻ khó hiểu.

“Mọi chuyện cậu hi vọng sẽ như vậy?”

Có phải cậu ta đang nói về chuyện thư viện? Hay bữa tiệc họ vừa rời khỏi? Hội Do thái? Hai anh chàng đam mê máy tính đang chạy ngang sân trường Harvard, một mặc sơ mi cài kín tận cổ, người còn lại mặc quần soóc, lạnh tới chết đi được trong khi cố gắng tới một bữa tiệc ký túc xá vớ vẩn?

Đối với những anh chàng như Eduardo và Mark, cuộc sống đại học liệu có cần trở nên tốt đẹp hơn thế này không?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.