Những Tỷ Phú Tình Cờ - Chương 3
TRÊN DÒNG CHARLES
Năm giờ sáng.
Một dải hoang vắng trên dòng Charles, khúc sông quanh co uốn lượn như một con rắn dài một phần tư dặm với làn nước xanh lam hơi ngả màu vàng lục trong vắt, được trang điểm bởi cây cầu đá cho khách bộ hành Weeks uốn hình vòng cung ở một đầu và cây cầu Đại lộ Mass bằng bê tông với nhiều làn xe ở đầu kia. Dòng nước băng giá chảy vòng vèo bên dưới lớp sương mù ảm đạm, treo lơ lửng sát mặt nước nặng nề, bầu không khí đầy hơi ẩm đến mức khó mà phân biệt được nơi dòng sông kết thúc và bầu trời bắt đầu.
Lặng im như tờ, một giây khắc đông cứng trong thời gian, một đoạn đơn độc trong một trang đơn độc trong một cuốn sách trải dài ba thế kỷ của những giây khắc đông cứng đầy ý nghĩa thế này. Lặng im như tờ - và sau đó, những âm thanh khẽ khàng nhất: âm thanh của hai mái chèo mỏng như lưỡi dao nhúng một cách chuyên nghiệp xuống làn nước lạnh buốt, đảo xuống bên dưới làn nước cuộn xoáy màu lam lục, đẩy về phía sau với sự kết hợp phức tạp và hoàn hảo giữa cơ học và nghệ thuật.
Một giây sau, chiếc thuyền đôi lướt ra từ dưới bóng cây cầu Weeks, thân thuyền bằng sợi thủy tinh nhựa lướt dọc giữa dòng sông uốn lượn như lưỡi dao kim cương vạch một đường trên tấm kính cửa sổ. Chuyển động của con thuyền hết sức êm ả, cứ như là một phần của chính dòng sông, thân con thuyền nhỏ bằng thủy tinh nhựa uốn cong dường như được nặn ra từ chính làn nước lam lục, chuyển động về phía trước của con thuyền êm ả đến mức gần như không tạo ra đường rẽ nước.
Chỉ cần thoáng nhìn con thuyền nhỏ, cách mái chèo khua xuống mặt nước của dòng sông Charles với sự nhịp nhàng hoàn hảo, cách con thuyền lướt đi trên dòng nước – có thể thấy rõ ràng hai chàng trai trẻ đang điều khiển thứ công cụ duyên dáng đã dành nhiều năm hoàn thiện nghệ thuật của họ. Thoáng nhìn hai chàng trai trẻ, và cũng có thể thấy rõ ràng không chỉ tập luyện đã đưa họ tới mức độ hoàn hảo như vậy.
Từ phía bờ, hai người chèo thuyền trông như người máy: bản sao chính xác của nhau, từ hai mái tóc dày màu hung cho tới nét đặc trưng của người Mỹ. Cũng như cách di chuyển của con thuyền, cơ thể họ gần như hoàn hảo. Cơ bắp gợn lên dưới chiếc áo len cộc tay màu xám là đồng phục bơi thuyền của Havard, thân hình dài và uyển chuyển, hai chàng trai trẻ chắc chắn đều cao tới một mét chín lăm; sự xuất hiện của họ càng trở nên ấn tượng bởi họ hoàn toàn giống nhau, từ đôi mắt màu xanh biếc cho tới vẻ quyết tâm mãnh liệt trên gương mặt đẹp như tạc.
Về mặt kỹ thuật, anh em nhà Winklevoss là anh em sinh đôi giống nhau như “hai giọt nước” – kết quả của một quả trứng duy nhất đã mở ra như hai trang của một tờ tạp chí. Tyler Winklevoss, ngồi đằng trước trên con thuyền, là người thuận tay phải – và là người có đầu óc nghiêm túc và lô-gic hơn cậu em. Cameron Winklevoss, ngồi phía sau con thuyền, thuận tay trái; cậu sáng tạo và có khiếu nghệ thuật hơn anh trai.
Tuy nhiên, ở thời điểm hiện tại, tính cách của họ đã được hòa nhập; họ không nói khi đang chèo thuyền – họ không hề giao tiếp chút nào, cả bằng ngôn ngữ cũng như cách khác, khi họ dễ dàng đẩy con thuyền về phía trước dọc dòng Charles. Sự tập trung của họ gần như không phải kiểu của loài người, kết quả của nhiều năm mài giũa khả năng bẩm sinh dưới bàn tay nhiều huấn luyện viên khác nhau ở Harvard, và trước đó, ở Greenwich, bang Connecticut, nơi hai anh em lớn lên. Theo nhiều cách, công sức tập luyện vất vả của họ đã đem lại thành quả; là sinh viên năm cuối, họ đang trên đường tới đội chèo thuyền Olympic. Ở Harvard, họ giỏi nhất trong số những người giỏi nhất; vừa mới năm trước họ đã giành chức vô địch quốc gia năm thứ ba, đã dẫn đội Crimson đến với vô số thắng lợi, và hiện họ đứng ở đầu xếp hạng của Ivy League[8] trong bất cứ hạng mục chèo thuyền nào.
Nhưng chẳng điều gì trong số đó quan trọng đối với anh em sinh đôi Winklevoss khi họ truyền năng lượng cho con thuyền lướt ngang dòng nước lạnh giá. Họ đã ở trên dòng Charles kể từ lúc bốn giờ, chèo thuyền ngược xuôi giữa hai cây cầu – và sẽ tiếp tục thức trong yên lặng trong ít nhất hai tiếng nữa. Họ sẽ kéo những mái chèo này cho tới khi cả hai gần như kiệt sức, cho tới khi phần còn lại của khu trường học và ký túc xá cuối cùng cũng thức giấc – cho tới khi những dải màu vàng tươi sáng của ánh mặt trời xuyên qua lớp sương mù màu xám đó.
► ► ►
Ba tiếng sau, Tyler vẫn còn cảm thấy dòng sông âm vang bên dưới khi cậu thả người vào chiếc ghế bên cạnh Cameron ở đầu một chiếc bàn gỗ dài đã trầy xước ở góc phía sau của phòng ăn ở nhà Pforzheimer. Gian phòng hình chữ nhật có trần cao khá hiện đại và rộng rãi, được chiếu sáng tốt, chứa được hơn một chục cái bàn dài; phần lớn các bàn đều đã đầy sinh viên, vì lúc đó đã vào giờ ăn sáng khá lâu.>
Nhà Pforzheimer là một trong những tòa nhà cho sinh viên đại học mới nhất của Harvard – “mới” là một khái niệm tương đối trong một khuôn viên trường có hơn ba trăm năm tuổi – và một trong những tòa nhà lớn nhất, là nơi ở của khoảng một trăm năm mươi sinh viên năm thứ hai, năm thứ ba, và năm cuối. Sinh viên năm thứ nhất sống ở khu Harvard Yard; vào cuối năm thứ nhất, sinh viên tham gia vào một hệ thống xổ số để xem họ sẽ ở những năm còn lại tại khu nào – và Pforzheimer không hẳn đứng đầu danh sách mong muốn của bất kỳ ai, vì nó nằm ở giữa trung tâm của “the Quad” (Tứ giác), một khuôn viên khá nhỏ với các tòa nhà bao quanh một dải đất trồng cỏ - nằm ở nơi có thể gọi chính xác là xa xôi hẻo lánh. Quad là một phần trong phần mở rộng của trường vào sâu Cambridge; bề ngoài để giải quyết vấn đề quá tải, nhưng nhiều khả năng thì chỉ đơn giản là sử dụng tốt hơn nguồn ủng hộ tài chính khổng lồ mà trường đã tích lũy được.
Quad không đến nỗi như Siberia, nhưng với những sinh viên bị “vào Quad” ngay cuối năm đầu tiên, thì chắc chắn họ cảm thấy như sắp bị tống đến một kiểu trại giam giữ tù nhân. Những ngôi nhà ở Quad nằm cách khu Havard Yard tới tận hai mươi phút đi bộ, nơi phần lớn các lớp đại học được giảng dạy. Với Tyler và Cameron, kết thúc ở Quad thậm chí còn là một bản án khó khăn hơn; sau cuộc đi bộ đường dài tới Harvard Yard, lại thêm mười phút đi bộ nữa mới tới bờ sông, nơi nhà thuyền của Harvard nằm ép mình dọc những tòa nhà nổi tiếng hơn của Harvard như Eliot, Kirkland, Leverett, Mather, Lowell, Adams, Dunster, và Quincy.
Ở đó, những tòa nhà được biết đến bởi tên riêng của chúng. Còn ở đây, tất cả đều chỉ là Quad.
Tyler liếc về phía Cameron, lúc đó đang cúi xuống một cái khay nhựa màu đỏ đầy ú ụ các món ăn sáng. Một dãy núi trứng bác nhô lên từ chân đồi khoai tây, bánh mì nướng bơ, và hoa quả tươi, đủ chất đường bột để cung cấp năng lượng cho một chiếc xe thể thao đa dụng – hay một ngôi sao chèo thuyền cao một mét chín mươi lăm. Tyler nhìn Cameron tấn công núi trứng, và có thể biết chắc chắn rằng em mình cũng kiệt sức y như mình. Họ đã tập luyện hăng say trong vài tuần qua – và không chỉ tập luyện trên sông, mà cả trong lớp – và mọi chuyện bắt đầu có cái giá của nó. Dậy sớm vào mỗi buổi sáng vào lúc bốn giờ, xuống tập luyện dưới sông. Sau đó vào lớp học, rồi bài tập. Sau đó trở lại sông để tập luyện thêm, cử tạ, chạy. Cuộc sống của một vận động viên trong trường đại học rất vất vả; có những ngày dường như mọi việc họ làm chỉ là chèo thuyền, ăn và đôi khi là ngủ.
Divya không phải là vận động viên như họ, nhưng chắc chắn cậu ta hiểu lòng đam mê và đạo đức công việc của họ; cậu ta là anh chàng sắc sảo nhất mà Tyler từng gặp, và cùng với nhau, cả ba đang tập trung khá căng thẳng vào một dự án bí mật nào đó một thời gian kha khá rồi. Một kiểu dự án bổ sung cho cuộc đời họ, kiểu dự án dần đòi hỏi ngày càng nhiều sức lực hơn – thật trớ trêu – khi họ ngày càng trở nên bận rộn hơn.
Tyler hắng giọng, sau đó chờ Divya đặt tờ báo xuống để họ có thể bắt đầu. Divya giơ một ngón tay lên, hỏi xin một phút; Tyler trợn mắt, bực mình. Khi cậu làm vậy, sự chú ý của cậu trôi sang cái bàn nằm ngay sau Divya. Một nhóm các cô gái liên tục liếc về phía cậu và Cameron. Khi cậu nhìn lại thẳng vào họ, họ nhanh chóng nhìn đi nơi khác.
Đó là điều Tyler đã trở nên khá quen thuộc, bởi vì chuyện đó xảy ra suốt. Quái quỷ, cậu và Cameron là cặp song sinh anh em sinh đôi giống hệt nhau. Cậu biết điều đó khá là bất thường – có chút yếu tố hơi dị thường trong chuyện này. Nhưng ở đây, tại Harvard này, điều đó thậm chí còn hơn thế. Họ đang trên đường trở thành vận động viên của Olympic – và kể cả như thế, đó cũng chỉ là một phần của chuyện này. Tyler và Cameron có địa vị nhất định trong trường, một địa vị bắt nguồn từ việc họ là những vận động viên hàng đầu – nhưng được tiếp nối bởi một chuyện khác.
Thời điểm bước ngoặt, tất nhiên, thật dễ cho Tyler xác định. Cậu ta và em trai đã trở thành hội viên của Câu lạc bộ Porcellian trong năm thứ ba. Việc họ được tuyển chọn khi học năm ba là khá bất thường; không chỉ bởi Porcellian (Porc) là câu lạc bộ danh tiếng nhất, bí mật nhất, và là Câu lạc bộ nam sinh viên lâu đời nhất trong trường, mà nó còn là câu lạc bộ nhỏ nhất xét về số lượng hội viên và số lượng mới được tuyển chọn – và thật đặc biệt hiếm hoi mới có trường hợp sinh viên được tuyển chọn vào Porc chậm một năm.
Tyler khá chắc rằng câu lạc bộ đã chờ thêm một năm để kết nạp họ là do lai lịch của hai anh em. Phần lớn hội viên của Porc có tên tuổi với lịch sử hàng trăm năm ở Harvard. Mặc dù cha của Tyler và Cameron cực kỳ giàu có, ông đã tự mình kiếm tiền, xây dựng một công ty tư vấn hết sức thành công từ tay trắng. Tyler và Cameron không có dòng dõi giàu có lâu đời – nhưng họ chắc chắn tới từ gia đình có tiền. Ở hội Fly hoặc Phoenix, như vậy là đủ. Nhưng ở Porc, phải hơn thế nữa.
Porc, xét cho cùng, không phải là một tổ chức xã hội như Phoenix. Thứ nhất, phụ nữ không được phép có mặt trong câu lạc bộ. Vào ngày cưới của một hội viên, anh ta có thể đưa vợ đi xem tòa nhà một vòng; sau đó, vào ngày gặp lại của năm thứ hai mươi lăm, anh ta lại có thể đưa vợ tới. Và chỉ có vậy. Chỉ có phòng Xe đạp nổi tiếng – một điểm nóng trước bữa tiệc, cạnh câu lạc bộ - là nơi những người không phải hội viên và nữ sinh được phép vào.
Porc không có mục tiêu là các bữa tiệc hay tìm kiếm các cô gái như các câu lạc bộ khác trong trường. Mục đích của nó là tương lai. Mục đích của nó là địa vị - kiểu địa vị khiến mọi người nhìn ta chằm chằm trong phòng ăn, trong phòng học, khi ta đi ngang qua khu Harvard Yard. Porc không phải là một câu lạc bộ xã hội – nó là chuyện kinh doanh nghiêm túc.
Đó là điều Tyler đánh giá cao. Chuyện kinh doanh nghiêm túc – rút cục thì đó là lý do cậu ta và em trai gặp Divya sáng hôm đó trong phòng ăn, muộn hơn một tiếng so với giờ họ thường ăn bữa sáng. Chuyện kinh doanh nghiêm túc khốn kiếp.
Tyler rời sự chú ý khỏi những cô gái đang đỏ mặt ở bàn bên, sau đó tóm lấy một quả táo đã ăn dở một nửa từ khay của em trai. Trước khi em trai cậu có thể phản đối, cậu ném quả táo thành một đường vòng cung lên cao, hạ cánh vào giữa bát cháo yến mạch của Divya. Yến mạch bắn tóe lên, làm ướt sũng tờ báo với một đống nhớp nháp màu trắng đục.
Divya dừng lại, sau đó cẩn thận gập tờ báo đã hỏng và đặt nó lên cái bàn cạnh cái bát.
“Cậu đọc cái thứ giẻ rách đó làm gì?” Tyler hỏi, cười ngoác miệng với cậu bạn. “Đúng là phí thời gian.”
“Tớ thích biết bạn học của tớ đang làm gì.” Divya trả lời. “Tớ cho rằng giữ một ngón tay lên mạch đập trên cơ thể một sinh viên cũng rất quan trọng. Một ngày nào đó ta sẽ khai trương cái công ty dị thường này, đó thứ “giẻ rách” này sẽ trở nên hết sức quan trọng đối với chúng ta, cậu không nghĩ vậy sao?”
Tyler nhún vai, nhưng cậu biết Divya nói đúng. Divya thường đúng. Đó là lý do chính mà Tyler và Cameron cộng tác với cậu ta ngay từ đầu. Họ đã gặp gỡ thế này, một lần một tuần, đôi khi thường xuyên hơn, kể từ tháng Mười hai năm 2002, Gần hai năm tròn.
“Ừm, chúng ta sẽ không khai trương được cái gì hết trừ khi tìm được người thay thế Victor.” Cameron ngắt lời, trong khi miệng vẫn nhồm nhoàm đầy trứng. “Đó là điều chắc chắn.”
“Cậu ta thực sự rút lui?” Tyler hỏi.
“Đúng thế.” Divya trả lời. “Cậu ta nói có quá nhiều việc phải làm, cậu ta không thể dành thêm chút thời gian nào nữa cho việc này. Chúng ta cần một người lập trình mới. Và sẽ khó mà tìm được người nào giỏi như Victor.”
Tyler thở dài. Hai năm tròn – dường như họ chưa hề tới gần việc khai trương hơn chút nào so với hồi bắt đầu. Victor Gua là một bảo bối tuyệt vời – một tài năng máy tính và hiểu rõ thứ họ đang cố gắng xây dựng. Nhưng cậu ta không thể hoàn thành trang web, và giờ đây cậu ta đã rút lui.
Giá mà Tyler, Cameron, hay Divya có được nền tảng kiến thức về máy tính cần thiết để khiến cho thứ đó hoạt động được – Chúa ơi, Tyler biết từ sâu thẳm trong tâm hồn mình rằng công ty này sẽ là một thành công vĩ đại. Đó thực là một ý tưởng đáng kinh ngạc – ý tưởng mà Divya là người đầu tiên nghĩ ra, sau đó cậu và Cameron đã giúp mài giũa để biến nó thành thứ mà tất cả bọn họ cho dù có khiêm nhường cũng vẫn coi là ý tưởng cực kỳ thiên tài.
Dự án được gọi là Harvard Connection (Liên kết Harvard), một trang web sẽ làm thay đổi toàn bộ cuộc sống trong trường đại học – chỉ cần họ kiếm được một người có thể viết mã máy tính để khiến trang web đó hoạt động. Ý tưởng cốt lõi là rất đơn giản: đưa cuộc sống xã hội của Havard lên mạng trực tuyến, xây dựng một trang web nơi những anh chàng như Tyler và Cameron – những người phải dành toàn bộ thời gian chèo thuyền, ăn, và ngủ - có thể gặp gỡ các cô gái – như các cô gái nhìn trộm họ từ chiếc bàn kế bên – mà không phải lang thang một cách kém hiệu quả và tốn thời gian loanh quanh khắp trường như đời thực vẫn thường đòi hỏi.
Là những hội viên có địa vị cao của Harvard, Tyler và Cameron có vị thế đặc biệt để thấy rằng tình hình giao tiếp xã hội của Harvard tệ đến mức nào. Những anh chàng có đủ tư cách – như họ - không bao giờ có cơ hội để gặp gỡ thoải mái các cô gái họ muốn lựa chọn, bởi vì họ quá bận rộn làm những việc giúp họ trở thành của quý của trường. Một trang web hướng tới xã hội hóa có thể giải quyết vấn đề đó, có thể tạo ra một môi trường thuận lợi, nơi các cô gái và các chàng trai có thể gặp gỡ.
Harvard Connection sẽ thỏa mãn nhu cầu ở một nơi vốn có bối cảnh xã hội khá trì trệ. Ngay bây giờ, nếu ta tham gia đội chèo thuyền hay chơi bóng chày, hay bóng đá – đó là tất cả những gì ta dành trọn thời gian để làm. Những cô gái duy nhất ta găp sẽ là những cô lang thang quanh bờ sông, hoặc sân bóng chày, hoặc sân bóng. Nếu ta sống ở Quad, các cô gái ở Quad là những cô duy nhất ta có thể tiếp cận. Tất nhiên, ta có thể ném “bom khinh khí” vào bất kỳ ai trong phạm vi “sát thương” – nghĩa là có thể dùng địa vị một chàng trai Harvard để hạ gục các đối tượng quan tâm ở khoảng cách gần quanh ta – nhưng một trang web như Harvard Connection sẽ cải thiện rất nhiều phạm vi đó.
Đơn giản, hoàn hảo, thỏa mãn nhu cầu. Trang web sẽ có hai phần, hẹn hò và kết nối. Và một khi đã thành công ở Harvard, Tyler và Cameron đã tiên lượng rằng trang web sẽ di chuyển tới các trường đại học khác, có lẽ ở khắp các trường thuộc khối Ivy League. Rút cục thì mỗi trường đều có một phiên bản bom khinh khí riêng.
Điểm yếu duy nhất trong kế hoạch kinh doanh của họ là họ không có cách quái quỷ nào để xây dựng được trang web nếu thiếu sự giúp đỡ của một thiên tài máy tính thực thụ. Tyler và Cameron đã tự học về HTML hồi trung học – nhưng họ không đủ giỏi để thiết kế cái gì đó như thế này. Sự thật là họ cần một tài năng máy tính thực thụ để giúp cho trang web xã hội của họ đi vào hoạt động. Không chỉ là một người thông minh – một người làm được điều mà họ đang cố gắng làm. Harvard Connection sẽ là thứ gì đó mà những anh chàng Harvard thực sự sử dụng, mỗi cuối tuần, một hạng mục bổ sung cho những hoạt động xã hội thường ngày của họ. Ta sẽ tắm, cạo râu, gọi vài cú điện thoại, sau đó kiểm tra Connection xem có ai vừa mới vào ngó ngàng đến t>
“Victor bảo có thể tìm cho chúng ta vài cái tên.” Divya tiếp tục sau khi rũ tờ báo trên bát cháo yến mạch, cố gắng làm nó khô đi. “Vài cậu ở lớp khoa học máy tính của cậu ấy. Chúng ta có thể bắt đầu phỏng vấn mọi người, bắn tin rằng chúng ta đang tìm người.”
“Tớ có thể hỏi quanh Porc.” Cameron nói thêm. “Ý tớ là không ai ở đó hiểu biết lắm về máy tính, nhưng có lẽ ai đó có em trai.”
Tuyệt, Tyler nghĩ, tiếp theo họ sẽ đăng quảng cáo tìm người trên trung tâm khoa học và quanh khu vực phòng máy tính. Cậu nhìn Divya loay hoay làm khô tờ báo, và mặc dù bực mình, cậu buộc phải mỉm cười. Divya là anh chàng thật bóng bẩy, con của hai bác sĩ người Ấn Độ đến từ Bayside, quận Queens của thành phố New York, đã theo chân anh trai vào Harvard. Anh chàng luôn ăn mặc bảnh bao, tóc cắt gọn gàng, nói năng nghiêm túc. Không ai có thể đoán được cậu ta là một thiên tài về ghi ta điện – cụ thể là một bậc thầy kỹ thuật về các đoạn “metal” nặng. Trước công chúng, cậu ta luôn trưng ra vẻ bảnh bao quá đáng. Cậu ta thậm chí còn muốn giữ tờ báo sạch sẽ.
Trong khi quan sát Divya và tờ báo, cái nhìn của Tyler tình cờ hướng trở lại bàn của các cô gái sau lưng cậu bạn. Cô gái cao nhất trong nhóm – một cô gái tóc hạt dẻ với đôi mắt màu nâu nổi bật, mặc áo hai dây ngắn bên trong một chiếc áo thể thao của đội điền kinh Harvard – lúc đó đang nhìn thẳng vào cậu ta, mỉm cười qua một bờ vai rám nắng được cố ý để lộ ra. Tyler không thể không mỉm cười đáp lại.
Divya ho, cắt ngang dòng suy nghĩ của Tyler.
“Tớ rất nghi ngờ chuyện cô ấy quan tâm đến mã HTML.”
“Đâu có hại gì khi hỏi một câu.” Tyler đáp lại khi cậu nháy mắt với cô gái tóc hạt dẻ. Sau đó cậu ta nhổm dậy khỏi bàn. Cuộc gặp của họ rất ngắn ngủi – nhưng cho tới khi họ tìm được cho mình một Victor mới, họ chẳng có gì mấy để làm. Cậu ta hướng về phía nhóm các cô gái, sau đó dừng lại cười ngoác miệng với anh bạn người Ấn và tờ báo dính đầy cháo yến mạch.
“Có một điều tớ biết chắc chắn – cậu sẽ không tìm đâu được cho chúng ta một nhà lập trình máy tính ở trong tờ Crimson dớ dẩn đó

