Sống Đời Bình An - Chương 8

71 - Hãy dành thời gian cho ba mẹ

Nếu một ngày, bạn phát hiện ra khu vườn của ba cỏ mọc um tùm, trên đầu tủ thì bám đầy bụi bẩn,...

Nếu một ngày, bạn phát hiện ra thức ăn mẹ nấu bỗng mặn nhạt thất thường, có khi khó ăn và bếp ga thường quên tắt,...

Nếu một ngày, bạn phát hiện cử chỉ của ba mẹ không còn linh hoạt nữa, rất nhiều thói quen tự nhiên thay đổi, như không thích tắm rửa, không muốn ra ngoài, không màng ăn uống,…

Hãy dành chút thời gian đưa họ đi kiểm tra sức khỏe và quan tâm thăm hỏi. Ba mẹ thường không chủ động nói ra bệnh tình mà hay giấu giếm để khỏi phiền con cái. Nhớ để ý tới đấng sinh thành, đừng quá hờ hững mà hối hận về sau, đừng chờ khi họ không còn mới bắt đầu tiếc nuối!

Khi ba mẹ còn đó, tranh thủ đối xử tốt một chút, đừng để đấng sinh thành phải lo lắng. Họ không tham vọng con mình phải kiếm thật nhiều tiền đâu, mà đa phần chỉ mong con bình an vô sự, thường xuyên ở bên.

Nếu một ngày người sanh người dưỡng đều rời đi, thế gian này sẽ không còn ai hết lòng thật dạ yêu thương bạn nữa. Cho nên bắt đầu từ hôm nay, nhớ sắp xếp thời gian về thăm ba mẹ, đừng quá ưu tiên việc vui chơi giải trí. Nên nhớ: Những người kết giao từ chốn ăn chơi thì không đáng tin cậy, quán rượu không phải là nhà, sàn nhảy là để tiêu khiển, đừng vì ham mê vô độ mà để người thân mỏi mắt chờ trông, cuối cùng chẳng thấy.

Nếu một ngày người sanh người dưỡng đều rời đi, thế gian này sẽ không còn ai lo lắng chuyện ăn uống của bạn nữa. Cho nên bất kể bên ngoài có nhiều việc thế nào, cũng nên cố gắng về nhà ăn cơm. Đừng để ba mẹ gọi bao nhiêu cuộc điện thoại vẫn không gặp, rồi khi muốn ăn cùng họ bữa cơm lại không thể!

Nếu một ngày người sanh người dưỡng đều rời đi, thế gian này sẽ không còn ai mỗi giây mỗi phút đều bận tâm công việc của bạn như thế nào, bạn gầy hay béo, ăn uống tốt không, ngủ nghỉ ra sao,… Lo lắng cho người khác vốn rất mệt mỏi, nếu không phải đứt ruột đẻ ra, ai cam tâm tình nguyện vất vả vì mình? Cho nên khi họ bệnh đau, bạn nhất định phải ân cần chăm sóc, để đáp đền phần nào công lao đó.

Nếu một ngày người sanh người dưỡng đều rời đi, thế gian này không còn ai suốt đời cầu nguyện cho bạn nữa, không còn ai thật lòng vô tư bên cạnh bạn. Cho nên nhân lúc ba mẹ còn, cố gắng làm họ vui một chút. Đừng bảo không có thời gian, đừng viện cớ công việc bận rộn, rồi để tinh thần vào những chuyện khác. Nên nhớ ba mẹ chỉ có một trên đời. Bạn bè có thể đổi, công việc có thể tìm, tiền bạc có thể kiếm, thậm chí tim gan có vấn đề vẫn có thể thay,... Ba mẹ mất rồi, biết tìm nơi đâu?

Nếu một ngày người sanh người dưỡng đều rời đi, thế gian này không còn ai bao dung bạn vô điều kiện nữa. Bao dung lỗi lầm kẻ khác cần một tấm lòng rộng mở và tình thương bao la, nếu không phải ba mẹ thì ai có thể cho đi mãi mà không cần hồi đáp?! Hãy trân trọng ân tình đó và thận trọng với lỗi lầm của mình, đừng hoang phí tình thương để khi không còn lại hóa ra hụt hẫng.

Nếu một ngày người sanh người dưỡng đều rời đi, không còn ai trông chờ để gọi tên bạn nữa, lúc này bạn làm gì? Nước mắt như mưa bên quan tài hay bất lực nhìn song thân rời khỏi? Một nén nhang thơm hay nhiều căn nhà giấy liệu có ích gì?

Nhân ngày đó chưa đến, nên tranh thủ từng phút giây bên người sanh dưỡng, vì thời gian còn lại của họ ngày càng ít đi, cuộc sống đang tiến rất nhanh về phía mặt trời lặn...

72 - Đừng chờ

Đừng chờ bạn bè mất hết mới hiểu thế nào là cô đơn.

Đừng chờ người thân không còn mới tiếc những tháng ngày ấm áp.

Đừng chờ người yêu quay lưng mới nhận ra sự quyến luyến.

Đừng chờ duyên phận lỡ làng mới hay có những cuộc chia ly sẽ trở thành vĩnh viễn.

Đừng để thời gian qua rồi mới biết tiếc nuối. Đừng để sức khỏe mất rồi mới lo bảo vệ.

Đừng để niềm tin không còn mới biết là khó tạo.

Rất nhiều thứ không phải lúc nào cần cũng có sẵn, không phải tất cả đều ở yên chỗ cũ để chờ bạn, chờ bạn rảnh, chờ bạn có thời gian, chờ bạn quan tâm đến,... Chờ khi ba mẹ không còn nữa, chờ bạn bè đi khuất rồi, chờ người yêu xa cách lòng, chờ tình cảm phai nhạt đi,… khi nhận ra thì tất cả đã muộn màng. Trên đời, có rất nhiều thứ không thể quay trở lại, có khi một đời chỉ gặp được một lần.

Có lẽ từ ngữ đau đớn nhất chính là “mất mát”, ấm áp nhất chính là “trân trọng”. Trân trọng những gì có trong tay, trân trọng hạnh phúc đang có mặt, trân trọng tình cảm ngay trước mắt, trân trọng những gì cuộc sống ban tặng!

73 - Trời không thể mưa hoài, người không thể nghèo mãi

Lúc có tiền, đừng khinh thường người khác. Khi hết tiền, đừng xem thường bản thân.

Lúc có thế, đừng dương dương tự đắc. Khi thất thế, đừng thất vọng não nề.

Nên nhớ: Trời không thể mưa suốt tháng, người không thể nghèo cả đời. Núi không thể nắng quanh năm, mình không thể khổ suốt kiếp.

Giàu sang không bao giờ là vĩnh viễn, nghèo khó cũng không thể thâm căn, chỉ cần có ý chí thì kiểu gì cũng thay đổi được cuộc sống. Có người lưu trú thì không lo núi vắng vẻ, chăm chỉ trồng cây thì đồi trọc cũng thành non xanh.

Khi qua lại với nhau cần nên nhớ: Nhà người dù giàu có thế nào cũng khó lòng ăn không một bát cháo trắng, đừng có ý bám víu, nịnh nọt. Người ta quyền thế đến đâu cũng không thể giúp mình miễn phí lần nào, khỏi tốn công tâng bốc, bợ đỡ.

Làm người, dù không có phong cách cũng đừng đánh mất cốt cách. Nên dựa vào bản lĩnh của mình để ăn cơm, dựa vào năng lực bản thân mà vượt khó.

Cuộc sống vất vả một chút không sao, lòng bình an là được; khó khăn một chút không sao, có tiến bộ thì cứ tiếp tục cố gắng. Đường trên núi tuy khó đi, nhưng phía trước có phong cảnh để ngắm. Có gieo trồng mới có cái thu hoạch, nhà nghèo mấy rồi cũng sẽ thoát ra.

Đời một người như thế nào, đều do sự kiên trì quyết định. Muốn sống đẹp một chút thì phải xông pha cống hiến. Muốn rạng danh một chút thì phải cố gắng cần cù. Muốn nở mặt với đời thì dựa vào chính mình, đừng mong chờ ai cả. Muốn cuộc sống đủ đầy ngoài may mắn ra, cần hết sức nỗ lực.

74 - Bận và không bận

Người mà trong lòng có bạn thì luôn có thời gian. Kẻ không xem bạn là gì, bao giờ cũng cáo bận.

Người thương quý bạn, rời xa một phút sẽ thấy lâu. Kẻ đã không ưa, gặp nhau một giây cũng sợ phí.

Người yêu mến bạn, chỉ muốn tặng cho bạn thật nhiều. Kẻ có lòng lợi dụng, luôn than thở nhận được quà quá ít.

Người thật dạ quan tâm chỉ lo bạn khổ. Kẻ rắp tâm dòm ngó lại sợ bạn vui.

Người qua lại với người khó phân định tốt xấu, đối đãi với nhau khó nhận chân thật giả. Nếu thật lòng thương yêu, dù mình không xinh đẹp, không ưu tú, không giàu có cũng có người thấy hài lòng và hết sức bảo vệ. Bằng đã không quan tâm, dù bạn có nhẹ nhàng, chiều chuộng, hy sinh, trọng tình, họ vẫn thấy vô nghĩa và tìm cách trốn tránh.

Nếu một người không nhận điện thoại, không trả lời tin nhắn, lúc nào cũng bảo bận đến không sắp xếp được để gặp nhau thì đừng phí công với họ nữa.

Một ngày 24 giờ, 1.440 phút lẽ nào cũng không có thời gian cho một cuộc điện thoại hay gửi đi một tin nhắn? Nhiều người cả khi ăn cơm, lúc đi ngủ hay làm bất cứ việc gì cũng mang theo điện thoại, lẽ nào họ không thể?

Người trân quý bạn, tuyệt đối sẽ không vì bận rộn mà lãng quên, thấy điện thoại của bạn vui mừng còn không kịp, nhận được tin nhắn lập tức sẽ trả lời. Dù bận bao nhiêu việc, dù mệt mỏi đến thế nào cũng sẽ dành thời gian cho người thương. Vì đó cũng là hạnh phúc của họ.

Cho nên, đừng ngốc nghếch nữa! Đừng bao giờ dành sự ưu tiên cho kẻ chỉ xem mình là một sự lựa chọn!

Những lời cáo bận và mệt chỉ chứng tỏ họ không có lòng, không phải lý do chính đáng. Người thật dạ quan tâm, sẽ luôn có thời gian. Nếu xem là quan trọng, lúc nào cũng có thể sắp xếp.

75 - Các đức tình nên học

Học cách sinh tồn

Để sống được, đầu tiên cần biết cách bảo vệ bản thân và giữ gìn sức khỏe. Thân thể khỏe mạnh là cho chính mình, cho gia đình và người thân yên tâm, cũng là một hành vi hiếu thuận. Có sức khỏe rồi mới có thể nói đến những chuyện tiếp theo.

Học cách nhận lỗi

Con người thường không chịu nhận mình sai, mà hay đổ lỗi cho kẻ khác. Thật ra không nhận lỗi đã là một sai lầm. Biết nhận lỗi là yếu tố quan trọng trong quá trình tu dưỡng của mỗi người.

Học hạnh ôn hòa

Trên cơ thể chúng ta, răng thì cứng còn lưỡi thì mềm. Nhưng khi già, răng rụng hết mà lưỡi vẫn còn nguyên. Ở đời cũng vậy, biết cách uyển chuyển mới lâu bền, cứng quá thì dễ gãy. Sửa cho tâm được nhu thuận là một bước tiến quan trọng trong quá trình tu dưỡng.

Học tính nhẫn nại

Nhịn một câu thì sóng yên gió lặng, nhường một bước thì biển rộng trời cao. Khi gặp chuyện, biết cách nhẫn nhịn thì trí tuệ mới phát sinh, rồi dùng năng lực khiến chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, cuối cùng mọi việc đều được hóa giải trong êm đẹp.

Học cách kết nối

Thiếu sự liên kết mới sinh ra thị phi, hiểu lầm và tranh chấp. Nên người với người quan trọng nhất vẫn là sự kết nối, thấu hiểu và cảm thông, cùng giúp nhau tiến bộ. Đây là yếu tố quan trọng trong quá trình chung sống.

Học tính cảm kích

Nhìn người, nên nhìn điểm tốt của họ rồi học theo. Thấy người tốt, việc tốt nên sinh tâm hoan hỷ và cảm kích, sẽ có ích cho sự tu dưỡng của mình.

Học cách buông xả

Đời mỗi người như một chiếc valy, khi cần dùng thì nhấc lên, xong rồi nên bỏ xuống. Lúc nên buông mà cứ khăng khăng giữ lấy chỉ khiến hành lý nặng nề thêm, cuộc sống không thể tự tại...

Cuộc đời mỗi người là quá trình học hỏi và hoàn thiện, đây là việc kéo dài suốt kiếp người.

Cuộc đời mỗi người là quá trình học hỏi và hoàn thiện.

76 - Vì một ngày mai không tiếc nuối

Con đường dưới chân, nụ cười trên môi. Đường thuận hay không, chỉ có chân biết; cười vui hay buồn, chỉ có lòng hiểu.

Rất nhiều khi phía sau một nụ cười là những giọt nước mắt; có nhiều lúc cho đi, là muốn sống với tình thương.

Mỗi chúng ta chỉ có một cuộc đời, mỗi cá nhân có những trải nghiệm khác nhau. Bất luận cuộc sống của bạn giàu hay nghèo, tình cảm của bạn vừa ý hay không, đều nên làm tốt nghĩa vụ của mình và trân trọng lấy những người bên cạnh.

Một mối quan hệ dài lâu là nhờ cả hai cùng xây đắp, một tình bạn chân thành bởi đôi bên biết cảm thông.

Đừng cho rằng phía xa kia còn nhiều quang cảnh tươi đẹp mà thờ ơ với những điều trước mắt. Một số tình cảm khi qua rồi không thể nào trở lại, một vài người khi quay lưng thì rất khó tìm về.

Trân trọng mỗi phút giây được sống, trân trọng mỗi một tấm chân tình, trân trọng lấy những gì mình đang có,... để tránh những tiếc nuối muộn màng!

77 - Tín nhiệm

Người với người qua lại lâu ngày, niềm tin là điều kiện đầu tiên để nảy nở thâm tình.

Tin tưởng một người cần sự thật tâm và thời gian. Nhưng chỉ cần một lần đánh mất, ngày sau muốn tìm lại không dễ dàng chút nào.

Trong các mối quan hệ hằng ngày, thật tâm mới đổi được chân tình. Nếu cho rằng mình khôn ngoan, có thể đùa giỡn với tình cảm và lòng tin của người khác, thì xin chia buồn: Khu vườn giao tế của bạn chỉ là mảnh đất chết!

Người lương thiện không phải vì yếu đuối, tấm lòng khoan dung không phải do nhu nhược, tính tình tốt không phải không biết nổi giận là gì. Mỗi người đều có những quy tắc và giới hạn riêng, đừng bao giờ vượt qua nó, dù chỉ để thử lòng!

Lời lẽ tổn thương người, tốt nhất là không nói; những công việc hại người, nhất định không được làm. Lòng người vốn rất nhạy cảm, một khi bị tổn thương thì rất khó bù đắp lại. Dù chắp vá giỏi đến đâu cũng không thể như lúc đầu, có chăng chỉ là biểu hiện bên ngoài.

Bất luận trong công việc hay tình cảm, đừng bao giờ lấy việc lừa dối làm cách thức. Nếu để mất lòng tin, mối quan hệ của bạn sẽ trở nên mơ hồ, dù có cũng như không mà thôi!

Nên một khi đã lựa chọn tin tưởng, hãy thật tâm đối đãi, hết lòng vun đắp. Vì tình cảm con người đến từ sự qua lại, bạn đối tốt với người, họ cũng sẽ làm như vậy với bạn.

Cho nên cần rộng rãi một chút, chân thật một chút, hết lòng một chút, để xứng đáng với sự lương thiện và tin tưởng của mọi người.

78 - Tiền bạc và số phận

Có nhiều người vất vả kiếm tiền không phải vì mê muội, mà họ không muốn suốt đời vì thiếu tiền mà trở nên hèn hạ, càng không muốn vì nó mà làm khó người khác hay phải phục tùng bất kỳ ai.

Vất vả kiếm tiền là vì hy vọng khi ba mẹ già yếu có thể gánh vác nhiều một chút, lúc người thân cần giúp đỡ không bị khó xử vì trong túi trống không.

Người nghèo khổ dù ngồi giữa chợ cũng không ai hỏi đến, kẻ giàu sang dù ở núi cao vẫn có khách lên tìm. Không tin thì hãy xem những buổi tiệc rượu, có phải ly đầu tiên sẽ mời người phú quý? Bên cửa chính là để đậu những xe sang? Giàu có rồi rất nhiều người thăm hỏi?

Trên đời này hầu hết những cuộc kết giao đều gắn bó với lợi ích, có tiền có rượu sẽ có nhiều anh em, có việc gấp có khó khăn thì tự mình giải quyết. Cho nên dù gặp bất cứ chuyện gì cũng nhất định phải kiên trì, phấn đấu tiến lên trên con đường của mình, dựa vào thực lực bản thân để khỏi phải phục tùng người khác.

Hãy nhớ: Trong cuộc đời này, nếu bạn không tự nỗ lực thì vĩnh viễn không thể đòi công bằng cho mình. Nỗ lực rồi - thành công rồi - có tiếng nói rồi, mới có tư cách nói tới sự công bằng.

79 - Tự thương lấy mình

Trong cuộc sống, rất nhiều khi tâm hồn sẽ mỏi mệt. Sống ở đời, có nhiều lúc thấy đau tận đáy lòng. Lúc mỏi mệt chỉ muốn có vòng tay để dựa vào; khi đau đớn chỉ mong nghe thấy một câu an ủi.

Thông thường khuyên người khác thì rất dễ dàng, tới phiên mình mới cảm thấy bối rối. Vật ngoài thân thì nhận định rõ ràng, đến tình cảm lại không thể tỉnh táo.

Ai cũng mong khi mình khóc sẽ có người vỗ về, lúc mệt mỏi có nơi để nương tựa, gặp vất vả có người quan tâm đến, thời gian lâu vẫn có kẻ nhớ thương,... Nhưng chúng ta đều hiểu: Cuộc sống là tự mình lo, nước mắt cũng tự mình lau, mưa gió tự che chắn lấy, hương vị tự mình cảm nhận.

Người bản lĩnh đến đâu cũng có lúc không vững, lòng kiên định thế nào cũng có khi trúng thương. Nếu mệt rồi thì phải biết nghỉ ngơi, tim đủ đau thì nhanh tay buông bớt.

Kiềm nén lâu ngày cũng nên nói ra một lần, chất chứa quá nhiều thì cũng cần bày tỏ, ấm ức quá sâu thì cứ khóc một trận. Nếu không bộc bạch, ai biết bạn áp lực nặng mức nào, không nói ra ai hiểu hết những khó khăn bạn gặp phải, không chia sẻ ai hay những cảm nhận bạn đeo mang?!

Mệt rồi thì nghỉ ngơi, vất vả quá thì điều chỉnh lại, nhịn nhiều rồi cũng nên nói bớt ra. Trên thế gian này, nếu không biết tự thương mình, còn chờ ai thương bạn?

80 - Người khôn khéo

Sự khôn khéo không phải do trời ban, mà nhờ biết cách rèn luyện tu dưỡng mỗi ngày.

Người khôn khéo rất nhiều khi giả ngốc để tránh những chuyện rắc rối không cần thiết, trong khi những kẻ khác cứ cứng đầu lao tới để chứng tỏ mình bản lĩnh.

Người khôn khéo bỏ qua một lựa chọn không phải vì lười vì khó, mà bởi họ đã có mục tiêu tốt hơn để phấn đấu.

Người khôn khéo không bao giờ lấy tiêu chuẩn bản thân để bình phẩm kẻ khác, vì họ biết mỗi người là một cá thể riêng.

Người khôn khéo sẽ không dùng sự thiếu sót để phê phán khiếm khuyết của người, vì họ hiểu tương lai còn rất dài, trước khi nắp quan tài đậy lại thì không thể nói trước ai hay hơn ai.

Người khôn khéo không có nhu cầu kết giao nhiều bạn bè mà luôn tập trung nâng cao bản thân. Vì họ hiểu thời gian rất quý giá, bạn hữu quan trọng ở chất lượng, nếu kết giao rộng thì không thể sâu. Có quá nhiều người qua lại chỉ đánh mất sự yên tĩnh quý giá để tu sửa chính mình.

Người khôn khéo sẽ không bao giờ cố nói thêm một câu vô nghĩa hay một lời tổn thương ai đó. Vì họ biết lời nói không giải quyết được vấn đề bằng im lặng và hành động.

Người khôn khéo không có nhu cầu chứng tỏ mình bằng miệng lưỡi, mà thường để sự chú ý vào thái độ của người khác, làm thay đổi cảm nhận của đối phương về mình hay một vấn đề nào đó.

Người khôn khéo luôn chọn cách tha thứ cho người, khoan dung cho mình. Họ không cầu giàu sang, chỉ mong không thẹn với lòng.

Người khôn khéo dù nhận biết nhân tình lạnh nhạt nhưng không nói, hiểu rõ cuộc đời vốn khổ đau mà không than, thấy được mạng người ngắn ngủi nên trân trọng mỗi phút giây được sống,...

Bạn có phải là người khôn khéo?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.