Thế Giới Này Sẽ Chẳng Có Gì Thay Đổi Kể Cả Khi Bạn Khóc
Primary tabs

THẾ GIỚI SẼ CHẲNG CÓ GÌ THAY ĐỔI
KỂ CẢ KHI BẠN KHÓC
Tác giả: Park Joon
Người dịch: Sun Tzô
—★—
Cuốn tản văn mở đầu bằng những câu đơn giản, nhẹ nhàng về tình yêu mơ hồ: “Khởi đầu và kết thúc của tình yêu không bao giờ rõ ràng”. Park Joon kể những lát cắt đời thường – tiếng cười người yêu ngân nga, tiếng ho khan thân thương, kỷ niệm một trăm ngày, một ngàn ngày – nhưng tất cả phai mờ theo thời gian như quần áo cũ. Qua từng chương ngắn, tác giả dẫn người đọc qua những khoảnh khắc cô đơn đô thị Seoul: ngồi một mình quán cà phê nghe mưa rơi, nhớ người cũ qua bài hát cũ, hoặc nhận ra “thế giới chẳng thay đổi dù bạn khóc đến cạn nước mắt”. Không kịch tính bom tấn, sách như người bạn thì thầm an ủi, chấp nhận rằng đau khổ là phần của cuộc sống, nhưng hạnh phúc đến từ những điều nhỏ bé – một tách trà nóng, nụ cười người lạ, ánh nắng chiều muộn.
Lời nói đầu
Bóng tối
Có một thời tôi đã quyết tâm
phải làm được tất cả
những việc người khác làm.
Có một thời tôi tự mình quay lưng
với những điều rạng rỡ
để thúc ép bản thân
dấn những bước chân đáng lẽ không cần bước tới.

