Thơ Màu của anh.

Phi Yến Nhược Lam

Khủng long bạo chúa
Nhóm Tác giả
Nhóm Chuyển ngữ
Gà về hưu
Gạo
3.034
tumblr_n5rtfyWer41ts69tto1_400.gif

Đôi ta buộc vào nhau bởi sợi dây hồi ức
Cái gọi là duyên rồi cũng đứt làm đôi
Em buộc anh vào thương nhớ xa xôi
Đem tình vương giữ lại trong vạt áo.

Ngày hôm đó nắng rất trong rất lạ
Giữa con đường ta lạc vào mắt nhau
Chàng trai ấy với nụ cười tỏa nắng
Mặc gam màu yêu thích nhất của em.​

P/S Viết ra bài thơ này vì lỡ dại đọc được trích dẫn khá hay: "Thời khắc em dành tình yêu của mình cho anh, không phải vì anh có nhà hay có xe. Chỉ là ngày hôm đó nắng rất đẹp, anh mặc một chiếc áo sơ mi màu em thích…"
 
Re: Màu của anh.
Ôi, mình cũng thích câu trích dẫn ấy "Thời khắc em dành tình yêu của mình cho anh, không phải vì anh có nhà hay có xe. Chỉ là ngày hôm đó nắng rất đẹp, anh mặc một chiếc áo sơ mi màu em thích…"
Hai câu này hay quá:
"Ngày hôm đó nắng rất trong rất lạ
Giữa con đường ta lạc vào mắt nhau"
 
Re: Màu của anh.
Ôi, mình cũng thích câu trích dẫn ấy "Thời khắc em dành tình yêu của mình cho anh, không phải vì anh có nhà hay có xe. Chỉ là ngày hôm đó nắng rất đẹp, anh mặc một chiếc áo sơ mi màu em thích…"
Hai câu này hay quá:
"Ngày hôm đó nắng rất trong rất lạ
Giữa con đường ta lạc vào mắt nhau"
Cảm ơn gái đã ủng hộ nhan, cái câu trích dẫn quá hay, ta đọc xong ngẩn người một hồi + cái ảnh hết sức phù hợp => Nổi hứng làm thơ. :">
 
Bên trên