Pendragon (Tập 8) - Chương 29

NHẬT KÍ #30

(Tiếp theo)

IBARA

Vòng vây của những
kẻ Đào tẩu từ từ xiết chặt hơn, trong khi mấy ngàn dado từ trên nhìn xuống tụi
mình. Khi bản chất thật sự của những gì hai đứa mình đang đối mặt trở nên rõ
ràng, mình bỗng bị một làn sóng cảm xúc tràn ngập. Không biết phải diễn tả thế
nào, ngoài cách nói là cảm giác thất bại. Không chỉ trên Veelox. Mà khắp mọi
nơi.

Saint Dane lên
tiếng:

- Về đám Đào tẩu,
Pendragon, mi nói đúng. Làm sao chúng với tới nổi vai trò lực lượng mà ta cần.
Nhưng chúng hoàn toàn có ích. Chúng ta đang thử kiểm tra sức phòng thủ của
Ibara. Sự cần cù siêng năng của chúng sẽ bảo đảm số lượng tổn thất là tối thiểu
khi cuộc vui bắt đầu.

Cuộc vui. Hắn sắp
xâm chiếm Halla với đội quân người máy. Nói về việc xáo trộn các lãnh địa đấy!
Tất cả những chuyện khác sẽ lần lượt xảy ra. Với đạo quân như thế này, hắn sẽ
trút sự tàn phá lên Ibara. Và Trái Đất Thứ hai. Rồi Trái Đất Thứ Ba. Và rồi là
tất cả những lãnh địa không biết đối phó cách nào với một kẻ thù không thể đánh
bại như thế.

Hắn lại khùng khục
cười:

- Như ta đã nói, muộn rồi, Pendragon.

- Muộn để làm gì?

Mình hỏi mà không thực quan tâm đến câu trả lời. Hắn làm bộ thương cảm:

- Để mi theo ta. Không giống như trước nữa đâu. Bây giờ mi đã thất bại. Ta
muốn có mi khi mi nghĩ là vẫn còn cơ hội thắng ta. Bây giờ, ôi, nếu mi năn nỉ
cầu xin thì nhục nhã quá. Đừng làm thế nhé. Trừ khi mi cảm thấy quá bức thiết.

Siry thì thầm:

- Chúng ta phải làm gì?

- Không làm gì cả. Hết rồi.

- Không thể.

Nó giận dữ rít lên. Mình chỉ muốn bò ngay vào một ống Nguồn Sáng Đời Sống,
biến nó thành “nhà” mình mãi mãi. Siry giật mạnh cánh tay mình.

Ha hả cười, Saint Dane kêu lên:

- Aaa…! Tên Lữ khách trẻ ảo tưởng này vẫn còn chút tinh thần tranh đấu. Có
lẽ mi nên giải thích cho nó biết hoàn cảnh mi chẳng còn tí hi vọng nào đi.

Mình sững sờ. Thay vì cố tính toán phải làm gì, mình chỉ tưởng tượng đến
cảnh một đoàn quân dado diễu hành trên đường phố Washington. Hay New York. Hoặc
Xhaxhu. Mỗi giây trôi qua mình càng thêm rầu rĩ, trong khi đó…. tụi Đào tẩu
càng vây chặt hơn.

Kéo cảnh tay mình, Siry bắt mình phải quay lại nhìn nó. Mắt nó rực lửa. Ghé
sát mặt mình, nó phẩn nộ thì thầm:

- Chúng ta không thể bỏ cuộc được.

- Siry, chúng là rô-bốt. Là người máy. Chúng không thể chết. Thậm chí, nếu
một tên chết, sẽ có hàng chục tên khác thế chỗ ngay.

Siry vẫn thì thầm:

- Chúng ta phải báo cho Ibara. Họ cần được biết chuyện gì sắp xảy ra. Họ có
quyền biết để cố gắng tự vệ.

- Đây là chuyện lớn hơn Ibara.

- Không phải ngay lúc này. Chúng ta không thể bỏ cuộc.

Mình nhìn nó lom
lom. Trong mấy ngày qua Siry đã trưởng thành. Đối đầu với cái chết và trận tử
chiến cuối cùng có khả năng làm nên điều đó. Trong khi mình lơ mơ nghĩ đâu đâu,
nó đang suy nghĩ thật sáng suốt. Liếc qua vai nó, mình thấy vòng vây của tụi Đào
tẩu xiết chặt hơn. Hai đứa mình đang ở giữa một vòng tròn lớn tiến tới Saint
Dane.

Giọng khiêu khích
nhạo báng, hắn nói:

- Thì thầm bàn tán
gì nữa? Các ngươi thật sự nghĩ là có thể ngăn chặn được một đội quân dado sao?

Nhìn Siry, mình
thấy rõ sự quả quyết. Nhìn Saint Dane, mình thấy rõ sự ngạo mạn. Đây là động
lực mình đang cần. Lòng căm thù thằng cha này lại sôi sục trong mình. Có thể đã
mấp mé bờ vực hiểm nghèo, nhưng tụi mình quyết định liều mạng một phen. Mình
thì thầm bảo Siry:

- Theo sát tôi.

Trước khi dứt lời,
mình phóng tới trung tâm kim tự tháp. Siry ngay sau lưng mình. Hi vọng lớn nhất
của mình là, hai đứa làm đám Đào tẩu bất ngờ, không bịp chuẩn bị ngăn chặn lại.
Mình phóng tới tên nhỏ nhất, huých vai thẳng vào nó. Với một tiếng “hự,” mình
quất gã lang thang đổ nhào. Hai đứa ra khỏi vòng vây.

Tiếng cười của
Saint Dane vang vang khắp kim tự tháp. Hắn vẫn đang khoái trá. Tốt. Chúng mình
mới chỉ vượt qua khỏi hàng rào thứ nhất. Còn rất nhiều nữa, nhưng mình đã có kế
hoạch. Một kế hoạch vô vọng, nhưng phải làm trong hoàn cảnh này. Mình đột ngột
lao tới cầu thang máy. Nếu vào trong và đóng cửa lại được, tụi mình có thể lên
tầng trên và tẩu thoát. Kế hoạch này có cả đống khe hở. Dado có mặt khắp mọi
nơi. Thang máy có thể không hoạt động. Hoặc có thể thùng thang máy không đang ở
tầng trệt. Một kế hoạch vô vọng, nhưng ít ra cũng là một kế hoạch.

Sau cùng, đám Đào
tẩu nhận ra chúng phải làm một điều gì đó. Chúng đuổi theo hai đứa mình. Đâu
phải chỉ có chúng là thông minh nhất. Hai đứa mình tới lối vào trụ trung tâm
trước chúng.

Siry hỏi:

- Chúng ta đi đâu?

- Lên trên.

Cửa mở. Thùng thang
máy ở dưới tầng trệt. Tụi mình còn cơ may. Hai đứa lao và trong và mình bắt đầu
rối rít bấm các nút. Mình không biết cách điều khiển loại thang máy này, nên cứ
bấm tất cả, hi vọng cửa sẽ đóng. Giả dụ thang máy có điện.

Đám Đào tẩu đang
phóng tới.

Cửa vừa đóng lại,
Siry liền nói:

- Chúng ta bị mắc
kẹt rồi.

Mình nghe tiếng
thình thịch bên ngoài khi tụi Đào tẩu đấm vào cửa. Chúng đấm bằng nắm tay, cứ
như làm vậy có thể làm cửa mở. Sao mở nổi! Mình thấy một cái trục, hi vọng đó
là núm bật cho thang máy đi lên. Mình không nhớ Aja đã điều khiển như thế nào.
Sợ bấm lầm, cửa sẽ mở ra, và rồi: “Ngạc nhiên chưa, các bạn Đào tẩu? Giỡn chút
thôi mà!” Mình đẩy trục tới trước. Thang máy lắc lư. Có điện!

- Chúng ta đang di
chuyển hả?

Siry khiếp sợ hỏi.
Chưa bao giờ nó thấy thang máy. Mình trả lời.

- Chúng ta lên trụ
trung tâm.

- Để… đến đâu?

- Không biết. Chúng
ta sẽ đi lên hết chiều cao thang máy, để xem tìm thấy gì.

Nó thành thật nói:

- Cảm ơn anh,
Pendragon. Tôi sẽ không bỏ cuộc đâu.

- Cậu nói đúng. Nếu
không cố gắng và không báo tin cho Ibara là chúng ta sai lầm. Người ta có quyền
lựa chọn số phận của riêng mình, đúng không?

Siry cười, rồi buồn
rầu gật đầu nói:

- Không còn hi vọng
nữa, phải không?

Tình hình vẫn không
chút sáng sủa. Nhưng ít ra chúng mình còn sống và đang di chuyển. Tụi mình phải
cố thử. Đây là công việc của tụi mình. Mình nói:

- Luôn luôn còn hi
vọng. Hi vọng là điều duy nhất Saint Dane không thể hủy hoại được.

- Như vậy, tất cả
đều là sự thật? Tất cả những gì cha đã nói với tôi?

Mình gật.

- Vậy thì tại sao
ông lại ở trong hội đồng? Nếu ông quan tâm tới bước ngoặt của Veelox, thì
chuyện này liên quan gì tới hội đồng?

Thình lình như một
tia sáng xuyên qua màn đêm mù mịt. Với một nhận xét đơn giản, Siry làm lóe lên
một ý nghĩ, làm mình nhận ra: có thể chưa hề tuyệt đường chút nào.

- Saint Dane đã
không cho chúng ta biết tất cả mọi sự việc. Đây không là một bài tập huấn
luyện. Hắn muốn điều khiển bước ngoặt. Đó mới chính là điều hắn làm.

Siry bối rối:

- Anh nói như đó là
một tin tốt lành vậy.

- Đúng. Vấn đề
không bao giờ là một trận đánh. Vấn đề là sự quyết định. Một sự lựa chọn. Đó là
những gì xoay chuyển các lãnh địa. Nếu chỉ là chuyện thắng một cuộc chiến hay
đánh đấm kẻ thù, thì Saint Dane đã chiếm được mọi lãnh địa rồi. Saint Dane đẩy
con người đến chỗ đưa ra những quyết định tồi tệ, vì hắn cần chứng minh một
điều.

- Chứng minh gì?
Với ai?

- Với ai, tôi không
biết. Nếu biết tôi đã có thể làm sáng tỏ toàn bộ chuyện này rồi. Nhưng tôi biết
hắn đang cố chứng minh. Hắn muốn chứng tỏ con người trên khắp Halla đều ích kỉ
và khiếm khuyết. Hắn từng nói với tôi, tất cả những gì hắn làm sẽ chẳng thể xảy
ra, nếu con người không muốn chúng xảy ra.

- Đúng vậy không?

- Không! Hắn bẻ
cong mọi sự việc. Hắn làm người ta tin là họ đang làm đúng, nhưng thực tế là
hắn đang đẩy họ tới sự hủy diệt. Bước ngoặt là thời điểm then chốt trong lịch sử
một lãnh địa. Nếu Remudi ở trong hội đồng, chắc chắn bước ngoặt phải có liên
quan gì đó tới Ibara. Đó là lí do vì sao Saint Dane muốn tấn công. Không vì
chuyện xâm chiếm một hòn đảo, mà vì muốn thúc đẩy con người có những quyết định
sai lầm. Để rồi hắn có thể tuyên bố: tất cà là do lỗi lầm của con người ngay từ
đầu.

- Chúng ta phải làm gì?

- Trở lại hội đồng, báo cho họ biết về dado. Nhưng chúng ta cũng phải tìm
hiểu bước ngoặt là gì. Nếu khám phá ra điều đó, có thể trận chiến không còn là
vấn đề quan trọng nữa.

Siry nhăn nhó:

- Tôi hoàn toàn chẳng hiểu gì cả.

Thang máy từ từ ngừng lại. Mình chuẩn bị tấn công. Hay bị tấn công. Thang
máy ngừng hẳn. Một khoảnh khắc dài dằng dặc trôi qua. Cửa mở. Mình chờ đợi cú
ra đòn của một dado. Trái lại, mình bị quất bởi ánh sáng chói lòa và một cơn
gió lộng. Sức gió đẩy bật cả hai đứa vào cuối thang máy. Mình quỵ gối, chắc vì
bản năng. Siry bò tới, bám khung cửa. Mình cũng bò tới, hấp háy mắt cố chống
lại ánh sáng.

Siry hổn hển nói:

- Chúng ta đang ở trên mây.

Nó nói đâu có gì sai mấy. Thang máy mở ra tại đỉnh của kim tự tháp. Nhiều
thế kỉ đã ăn khoét thành những lỗ hổng lớn trên những bức tường nghiêng. Như
vậy có nghĩa là tụi mình đang nhìn xuống thành phố Rubic từ điểm cao nhất. Nói
sững sờ là quá nhẹ. Trước mắt hai đứa mình là toàn cảnh thành phố. Qua khỏi đó
là đại dương. Những tòa nhà chọc trời quá đồ sộ khi nhìn từ mặt đất, bây giờ
trông chúng như đồ chơi Lego bên dưới tụi mình. Mình vừa kinh sợ vừa buồn.
Không mấy người được thấy một cảnh như thế này. Những thành phố là những “tác
phẩm” phức tạp và đồ sộ đến choáng váng. Từ điểm chọc trời này, tụi mình thấy
toàn thể cảnh tượng đó. Cảm giác choáng ngợp này chỉ càng thêm đau đớn, khi
biết đây là một thành phố chết.

Mặt sàn giữa cửa thang máy tới bức tường bên ngoài khoảng ba mét. Hay đó
chỉ là những gì còn lại. Sàn không khá gì hơn những bức tường mục nát. Nhìn
xuống những mảnh sàn lớn bị mất, mình cảnh giác Siry:

- Bước cẩn thận đấy!

Mình sợ rằng dù cẩn thận đến đâu cũng không giúp được gì. Cả mặt sàn trông “rắn
chắc” như mảnh giấy khô cứng. Cả hai đứa đều không vội vàng ra khỏi thang máy,
cho tới khi cửa bắt đầu khép lại. Mình la lên:

- Ra ngay!

Hai đửa nhảy ra. Mình nín thở, sợ sàn sụp đổ dưới sức nặng của tụi mình.
Cửa khép lại. Mình nghe tiếng thang máy đi xuống. Mình tin nó sẽ sớm trở lên,
chứa đầy đám Đào tẩu. Hoặc dado.

Siry hỏi:

- Bây giờ làm gì?

Có vẻ như mình đã đưa hai đứa vào đường cùng. Kế hoạch trốn chạy của mình
chỉ làm trì hoãn một điều hiển nhiên. Tụi mình vẫn là tù nhân, chỉ có được tầm
nhìn thoáng đãng hơn thôi. Mình thận trọng bước ngang qua sàn tới bức tường
xiên đã bục. Gió thổi qua lỗ hổng, tạo những âm thanh như tiếng huýt sáo. Mình
e dè nhìn qua lỗ hổng, xuống sườn kim tự tháp. Cảnh tượng làm mình lảo đảo.
Màng nhĩ mình như bị bịt kín. Mình lùi lại, nhắm tịt mắt cố chống lại sự chóng
mặt.

Siry hỏi:

- Anh nhìn gì vậy?

Vẫn nhắm tịt mắt, mình đáp:

- Tuốt bên dưới. Chắc tại độ nghiêng của tường làm tôi hơi chóng mặt.

Đúng lúc đó một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu mình. Hít một hơi, mở mắt,
mình nhìn lại ra ngoài. Lần này mình đã biết trước sẽ thấy gì, nên không bị lảo
đảo. Không cách nào để biết tụi mình đang ở độ cao bao nhiêu. Tường không xuống
thẳng, vì đây là kim tự tháp. Nó xiên ra ngoài. Nhiều thế kỉ trước, mặt tường
đen và láng. Bây giờ loang lổ những lỗ hổng lớn nhỏ. Những khúc khung sườn lòi
ra khắp nơi. Trông giống một bãi rác ngổn ngang hơn là một bức tường kim tự
tháp.

Với mình, nó giống như một lối thoát.

Mình thông báo:

- Chúng ta leo xuống bên ngoài.

Siry hoảng hốt hỏi:

- Cái gì?

- Độ nghiêng của tường không quá dốc. Có nhiều chỗ để bám tay. Trừ khi cậu
có ý kiến nào hay hơn, tôi thấy chúng ta nên theo cách này.

Đến bên mình, nó liếc ra ngoài, nhìn trừng trừng một lúc, rồi quảnh lại ngó
mình lom lom.

- Anh điên rồi, biết không?

- Biết, nhưng chỉ vài phút nữa, cái thang máy kia đụng đất và Saint Dane sẽ
đem một đám đồng bọn của hắn lên, để tóm chúng ta lại. Cậu muốn xuống kiểu nào?

Trông Siry như bị bệnh. Có lẽ trông mình cũng thế. Mình không tự tin vào kế
hoạch điên rồ này như đang cố tỏ ra. Không chờ Siry quyết định, mình đưa chân
ra ngoài lỗ hổng, quay lưng lại nó, bước lên bề mặt kim tự tháp. Lúc đầu, vấn
đề lớn nhất là gió. Mình có thể tìm được chổ chắc chắn để đặt chân lên một mảnh
khung sườn, nhưng sợ gió thổi mình bay đi. Mình ép bụng vào bức tường dốc, cố
áp càng sát càng tốt. Mình kêu lên với Siry:

- Đừng nhìn xuống.

- Đừng lo.

Thận trọng, mình bắt đầu leo xuống. Quan trọng nhất là tìm chỗ bám chắc
chân tay. Bề mặt kim tự tháp lỗ chỗ, tạo ra nhiều điểm bám. Mình không ngừng
lại để suy nghĩ việc này điên rồ đến thế nào. Mình đang treo người bên ngoài
tòa nhà một trăm tầng. Không sợ rơi, mà sợ trượt chân. Mình biết, chỉ một cú
sẩy chân là trượt một lèo luôn không thể nào ngừng lại. Vậy cũng tệ như rơi
thôi.

Siry ngay phía sau mình. Chính xác là ngay phía trên mình. Hoặc… là gì gì
đó. Bạn hiểu ý mình mà. Nó mà sẩy chân là sẽ trượt xuống ngay mình, và “xin
chào vĩnh biệt” cả hai.

Mình kêu lên:

- Cậu ổn chứ?

- Vẫn còn đây.

Tốt rồi. Mình luôn có bốn chọn lựa cho bước tiếp theo. Một trong hai tay và
hai chân quờ quạng tìm chổ bám thấp hơn. Cách này rất hiệu quả. Tụi mình đang
xuống dần. Bây giờ là lúc bắt đầu lo Saint Dane phát hiện ra hai đứa đang lần
mò xuống ở bên ngoài kim tự tháp, hoàn toàn không có khả năng chống cự.

Không phải vậy. Mình nghe một tiếng “rắc.”

- Aaa!

Siry thét lên. Nó bị trượt chân và bắt đầu trôi xuống. Chỉ một thoáng, nó
trôi qua mình. Mình vươn tay bắt lại. Sai lầm rồi! Tay trái vừa đưa ra, mình
cảm thấy mình cũng trôi đi. Vội vàng rụt tay về, bám chắc lại, nếu không mình
cũng đã trôi tuốt theo nó. Mình khiếp đảm nhìn theo Siry đang trôi vùn vụt
xuống. Nhìn xuống, mình nhận ra kế hoạch của mình ngu ngốc đến ngần nào. Nhìn
nó đang lao đi rồi nhìn xuống dưới mặt đất xa tít mù, lại làm mình chóng mặt.
Chỉ còn cách nhắm mắt, ép má vào bề mặt kim tự tháp, mình mới không bị tuột
tay. Mình muốn đấm vào kim tự tháp vì nỗi tức giận.

Mình nghe một tiếng rầm và tiếng thét từ dưới vang lên. Nghe không ổn chút
nào. Có tiếng gẫy đổ và tiếng thét nào nghe ổn không? Hít sâu một hơi, mình
nhìn xuống và… không thấy gì. Siry đã biến mất. Không thể tin nổi. Nó không thể
rơi khỏi tầm nhìn nhanh đến thế.

Mình nghe một giọng bàng hoàng:

- Pendragon?

Mình kêu lên:

- Cậu không sao chứ?

- Tường lún xuống. Tôi lọt vào trong.

Nó còn sống. Ít nhất là trong lúc này. Mình lại bắt đầu di chuyển. Chậm
rãi, từ từ, mình lần mò xuống chổ phát ra tiếng nói của Siry. Chỉ thêm mấy mét,
mình nhận ra bề mặt kim tự tháp đang bất ổn. Chưa kịp nghĩ ra cách đối phó, tấm
ván dưới chân mình đang răng rắc gãy, rồi sụp xuống. Mình rơi vào trong kim tự
tháp, ngã vào đám gạch đen trút xuống như mưa. Mình rơi xuống ngay bên Siry. Nó
đang ngồi, còn sống nhưng sững sờ. Hai đứa mình lom lom nhìn nhau. Nó nói:

- Đừng làm vậy nữa.

Hai đứa mình ổn. Bàng hoàng. Chỉ bị vài vết xước nhỏ, nhưng ổn. Mình thấy
hai đứa đang ở trong phòng nhỏ có hai ống nhảy.

Siry hỏi:

- Mấy cái đó là gì vậy?

Nó chỉ hai cửa tròn trên tường, che các ống nhảy. Cả hai cửa đều đóng. Mình
sẽ không mở chúng đâu. Mình không muốn biết bên trong có gì. Đèn kiểm soát tối
thui. Các cuộc nhảy đã kết thúc từ lâu rồi.

Mình cắt nghĩa:

- Đây là ống nhảy. Nơi người ta bước vào Nguồn Sáng Đời Sống.

- Trong đó có người à?

- Không còn nữa.

Không đi sâu thêm vào chi tiết, mình thận trọng đứng dậy, để biết chắc
xương cốt còn nguyên. Nhưng bị trầy vài chỗ, nhưng chỉ có vậy. Thậm chí Siry
còn bị nhẹ hơn. Hai đứa đã thoát chết một cách đáng kinh ngạc, nhưng vẫn còn bị
kẹt trong kim tự tháp nhung nhúc dado.

Mình nhẹ nhàng đẩy cánh cửa. Điều đầu tiên mình thấy là hai dado đang đi
qua. Mình lạnh toát người. Chúng thấy mình không? Không. Hoặc chúng không đang
tìm kiếm hai đứa mình. Dù sao, chúng đã không ngừng lại. Ngó ra, mình thấy là
hai đứa đã trôi xuống một phần kim tự tháp. Rốt cuộc thì ý tưởng của mình cũng
không đến nỗi điên rồ lắm. Một phần nào đó. Ok, có thể là tụi mình xém chết,
nhưng nhờ ý tưởng đó mà tụi mình đã chạy thoát. Ít ra là thoát được một lúc.
Hai đứa mình đang ở ngay chính giữa một ban công dài, với những phòng nhảy trải
dài hai bên. Ban công rộng gần hai mét, nhìn ra trung tâm kim tự tháp nhộn nhịp
đầy dado. Chúng chậm rãi bước trong trật tự dọc những ban công viền quanh phía
trong kim tự tháp. Nhiều tên khác đi dọc những lối đi nhỏ dẫn tới trụ trung tâm
và thang máy.

Siry thở dài:

- Chúng mình không bao giờ vượt qua chúng nó.

Nhìn quanh, mình tìm… không biết tìm gì. Có thể bất cứ thứ gì. Nhìn lại vào
phòng có hai ống nhảy mình thấy mấy bộ quần áo xếp gọn gàng nơi góc phòng.

- Có phương tiện bắt đầu rồi.

Mình kêu lên, nhảy lại vào phòng. Xếp gọn gàng tại góc phòng là mấy cái
quần đen, áo màu sáng. Cả giày nữa. Trông giống hệt quần áo người ta mặc trên
Veelox… ba trăm năm trước. Mình nhặt lên, chúng rã rời tơi tả trong tay. Một ý
nghĩ ghê tởm chợt lóe trong đầu: quần áo này là của những người có thể vẫn còn
đang ở trong ống nhảy, vẫn đang mặc bộ đồ màu xanh lá như tất cả những người
khác. Có thể bộ áo liền quần màu xanh, cũng như những con người đó chẳng còn
lại gì nữa. Những gì còn lại chỉ là bộ đồ họ mặc trước khi vào cuộc nhảy.

Cởi bỏ bộ đồ đầy màu sắc của Ibara, mình bảo:

- Mặc vào. Chúng có thể nghĩ chúng ta là những kẻ Đào tẩu. Chúng ta sẽ trà
trộn vào chúng.

Hai đứa vội vàng thay bộ đồ Ibara bằng quần áo Veelox cổ xưa. Phải rất thận
trọng, vì vải vụn nát trong tay. Nhưng như vậy mới tốt. Càng rách bươm càng
trông giống Đào tẩu hơn. Quần áo quá rộng với Siry, quá chật với mình, nhưng
không sao.

Đứng lên cho mình ngắm, Siry hỏi:

- Anh thấy sao?

- Trông cậu như mớ giẻ rách ấy. Tuyệt!

Mấy bộ đồ mặc vô khó chịu chết đi được. Không chỉ vì chúng như giấy nhám,
mà còn vì ý nghĩ mặc quần áo của người chết làm mình cảm thấy ghê ghê. Chúng
mình chỉ giữ lại hai đôi xăng-đan. Mấy đôi giày rách bươm, mà chúng mình có thể
sẽ cần phải chạy. Tóc hai đứa không quá giống tổ quạ như đám Đào tẩu, nhưng
không thể làm gì hơn được nữa.

Mình nói:

- Ngoài thang máy chính, chắc phải còn lối đi xuống khác nữa.

- Thử tìm xem.

Hai đứa chuồn ra khỏi phòng, ra ngoài ban công. Hầu hết đám Đào tẩu đã rời
ban công, đi dọc theo lối đi nhỏ để tới thang máy. Đáng quan tâm hơn là những
dado đi về hai đầu ban công. Mình nói:

- Chắc đó là lối đi xuống.

Mình bước tới và mình nhìn qua thành ban công. Những gì nhìn thấy làm ruột
mình thắt lại. Không vì tụi mình đang ở trên quá cao. Trên mặt sàn, tuốt dưới
đó, dado đang tập họp. Chúng tràn ra từ thang máy và bốn góc kim tự tháp.

Siry kêu lên:

- Nhìn chúng đang đổ ra từ đâu kìa. Chắc chắn mỗi góc có một lối đi xuống.

Nó nói đúng. Tụi mình sẽ tìm được đường đi xuống. Nhưng đó không là điều
mình bàng hoàng. Mỗi lúc càng thêm nhiều dado xuất hiện trên sàn, rảo bước như
đội hình quân sự. Chúng tạo thành những nhóm chính xác hàng ngang hai mươi,
hàng dọc bốn mươi. Giữa mỗi nhóm, một dado đều bước, kiểm tra cho đội hình thật
chuẩn xác. Đội hình rô-bốt đứng nghiêm chờ lệnh.

Mình thì thầm:

- Đó là một đạo quân. Một đạo quân có tổ chức. Chúng đang chuẩn bị.

- Để làm gì?

- Tấn công Ibara.

- Pendragon, cho dù ra khỏi đây, làm sao chúng ta trở lại Ibara để báo cho
họ được?

- Chuyện đó dễ thôi.

Siry nhìn mình bối rối. Mình tự tin nói:

- Tôi có thể đưa chúng ta
tới Ibara. Điều quan trọng là phải tìm ra cách vượt qua bầy ong sát nhân

Báo cáo nội dung xấu