Nơi đâu có hạnh phúc? - Chương 18

Chương 18:

Hôm nay, tôi thức dậy từ rất sớm. Đứng
trước tủ đồ rất lâu, ướm thử rất nhiều đồ nhưng tôi vẫn chưa chọn được một bộ
ưng ý. Tôi nhìn tủ quần áo rồi thở dài. Hắn hẹn với tôi cùng đi chơi công viên
trò chơi. Mặc váy thì rất bất tiện khi chơi. Còn mặc áo thun, quần jean thì có
đơn điệu quá không? Dù sao cũng là ngày đầu tiên hẹn hò cơ mà.

Tôi ngã lăn ra
giường. Không biết hắn có khẩn trương như tôi không? Tôi nằm ở giường nhìn lại
tủ quần áo của mình rồi nhìn nhìn qua một lượt. Nhìn lại nhìn rồi lại nhìn…. nhìn
rồi… lại nhìn…

“Kiss the rain”
vang lên khiến tôi giật mình. Tôi vội vàng quơ lấy điện thoại trên cái bàn cạnh
giường:

-Alo

-Alo gì chứ. Nhóm
trưởng biết mấy giờ rồi không? Tôi gọi cả chục cuộc đến tận bây giờ mới bắt
máy. Nhóm trưởng làm cái gì thế hả?

Hắn nói một
tràng trong điện thoại làm tôi tỉnh cả người. Thì ra lúc nhìn lại tủ quần áo, tôi
đã ngủ quên

-Tôi ngủ quên
mất – Tôi cười cười - Chờ một chút, tôi xuống ngay!!!

-Tôi cho nhóm trưởng
15 phút

Nói xong, hắn
tắt máy cái rụp. Tôi vội vàng quơ đại một bộ đồ trong tủ rồi chạy vào nhà tắm
sửa soạn.

Lúc ra khỏi nhà
mới để ý đồ đang mặt trên người là một cái áo thun đơn giản màu hồng nhặt và
một chiếc quần jean lửng đến đầu gối. Hắn nhìn tôi rồi nhìn đồng hồ:

-Tôi hẹn từ lúc
8 giờ nhưng đã đến lúc 7 giờ 45. Tổng cộng thì tôi đã đợi nhóm trưởng đúng 1
tiếng 27 phút rồi đấy

Tôi cười cười
đúng chất một chú thỏ dễ thương, tay kéo kéo vạt áo hắn:

-Tôi biết cậu
không nhỏ mọn như vậy đâu mà

Hắn lườm tôi rồi
chỉnh lại cái mũ đang đội lệch của tôi:

-Ngay cả mũ cũng
đội lệch – Hắn thở dài – Lên xe đi!!!

Tôi cười rồi lập
tức leo lên xe.

Hôm nay là ngày
trong tuần nên xe cộ trên đường phố không đông lắm. Ngay cả công viên trò chơi
cũng thưa thớt, rất ít người. Tôi nhận lấy vé hắn đưa cho rồi hai đứa đi vào
cổng.

Công viên trò
chơi ParkGame là một trong những khu vui chơi rất nổi tiếng ở thành phố. Nếu đi
vào ngày cuối tuần chắc chắn bạn phải xếp hàng mua vé vào cổng rất lâu, đó là
chưa tính đến thời gian mua vé trò chơi.

Lúc tôi còn nhỏ,
công viên này chưa mở. Cho đến khi công viên này được mở ra thì tôi chỉ cấm đầu
vào những cuốn vở rồi. Đôi khi rảnh rỗi
nhưng lại chẳng có ai đi cùng haizzz.

Tôi nhìn một
loạt các trò chơi được giới thiệu trên bảng mà sự hưng phấn thể hiện rõ rệt
trên cả khuôn mặt. Tôi liên tục níu tay áo hắn chỉ chỉ vào các trò chơi:

-Mình chơi cái
này trước đi! – Tôi lại chỉ sang một trò khác – Sau đó thì chơi cái này, rồi
cái này và cái này, cái này nữa nhá

Hắn không nói gì
chỉ im lặng nhìn tôi rồi nhìn lên bảng. Tội liệt kê một loạt rồi không thấy hắn
nói gì mới quay sang nhìn hắn:

-Sao thế?

Hắn nhìn tôi
cười mỉm rồi vươn tay kéo nón tôi xuống tận mắt:

-Vui như thế à?

-Sao lại không?
– Tôi có chút oán giận đưa tay chỉnh lại mũ – Nhiều trò chơi như thế mà!!!

Hắn cười rồi thở
mạnh một cái nắm lấy tay tôi:

-Được rồi!!! Hôm
nay, chúng ta sẽ cùng chơi hết tất cả các trò chơi ở đây

-Ừm!!!

Tôi hưng phấn
đáp lời rồi cùng hắn đi mua vé chơi từng trò một. Lúc đầu là xe điện đụng, vòng
xoay ngựa gỗ rồi tất cả các trò chơi trong nhà kín như gắp thú bông, đập cua
rồi đua xe… Chúng tôi chơi gần như đã hết tất cả các trò thì thở hì hục ngồi
xuống ghế đá trong công viên.

Tôi vui tới nỗi
từ khi bước vào cổng đến giờ chỉ toàn cười, cười là cười. Hắn đưa cho tôi bịt
khăn giấy:

-Lau mồ hôi
đi!!!

Đợi tôi lau
xong, hắn lại đưa cho tôi chai nước. Cảm giác được hắn quan tâm cũng thật hạnh
phúc. Tôi cười, mặt có chút đỏ đỏ nhận lấy chai nước. Lúc ngước mặt lên uống
nước, tôi thấy đường ray tàu lượn đỏ chót trên không trung. Tôi lập tức ngừng
uống nước, tay kéo lấy tay hắn:

-Này!!! Chơi tàu
lượn siêu tốc đi

Hắn nhìn theo
tay tôi chỉ về phía đường ray đỏ chót trên không trung. Hắn dùng tay che nắng
tầm mắt nhìn đường ray cao cao rồi quay sang nhìn tôi hỏi lại:

-Có chắc là nhóm
trưởng muốn chơi chứ?

Tôi gật đầu lia
lịa. Tinh thần cảm thấy rất hưng phấn. Hắn nuốt nước miếng cái ực rồi cầm lấy
chai nước trên tay tôi uống một hơi hết sạch:

-Trò đó rất nguy
hiểm!!!

-Người ta vẫn
chơi đó thôi!!! – Ánh mắt tôi nhìn hắn càng long lanh, hưng phấn hơn – Đi
nào!!!

-Khoan nào!!! –
Hắn kéo tay tôi lại – Con gái, ai lại thích mấy cái trò nguy hiểm đó bao giờ
chứ

-Sao lại không?
– Tôi trợn mắt nhìn hắn - Chẳng phải trên…

Tôi bỏ lửng câu
nói của mình rồi nhìn hắn soi xét. Mặt hắn bây giờ không mấy hứng thú với cái
trò chơi tàu lượn siêu tốc. Khuôn mặt trông rất ngượng nghịu nhưng lại vẫn cố
tỏ ra tự nhiên.Tôi nheo mày nhìn hắn:

-Cậu…. – Giọng
tôi trầm hơn – Cậu sợ phải không?

Nghe tôi hỏi, gương
mặt hắn càng mất tự nhiên hơn. Ngay cả cử chỉ cũng tỏ ra hết sức kì cục. Hắn
lung túng quay đi:

-Tôi đi vứt
rác!!!

Tôi chạy theo
sau, miệng không ngừng trêu chọc:

-Sợ à? Sợ thật
sao? Cậu sợ cái trò tàu lượn ấy à?

-Sợ cái gì chứ?
– Nghe tôi trêu, hắn liền nổi đóa lên mà gằn giọng – Tôi mà sợ cái trò chơi con
nít đó sao?

-Vậy đi thôi –
Tôi nắm lấy tay hắn kéo đi

Lúc ngồi trên tàu,
tôi thấy tay hắn không mấy tự nhiên nắm lấy đai an toàn trước ngực. Tôi còn cảm
nhận hình như hắn đang run

-Cậu sợ à?

Ngữ điệu lời nói
của tôi lúc này đã không còn mang theo hàm ý trêu chọc nữa mà hoàn toàn chỉ lo
lắng. Hắn lắc đầu nhưng khuôn mặt vẫn không mấy tự nhiên.

Tàu bắt đầu khởi
động, tôi thấy hắn không còn che đậy nỗi sợ nữa, tay nắm lấy đai an toàn run
lên. Tôi không biết nên cười hay khóc khi thấy cảnh này. Nhìn hắn bây giờ y như
một đứa con nít.

Tôi vươn tay
sang nắm lấy tay hắn rồi nói to:

-Nếu sợ thì nhắm
mắt lại và hét thôi

Tôi không rõ hắn
có làm theo lời tôi hay không vì lúc này tàu đang lượn xuống dốc. Tâm trí rất
kích thích với trò này. Gió thổi mát cả người, tàu lượn qua mấy vòng cua. Tôi
vô cùng hưng phấn cảm nhận từng cảm giác kích thích mà cũng không để ý đến bàn
tay nắm lấy tay hắn đang bị nắm chặt.

Tàu dừng lại an
toàn, tôi sung sướng cười toe toét quay sang hắn:

-Một vòng nữa
nhé?

Lời nói vừa bay
ra lập tức tôi hiểu ngay câu trả lời của hắn. Bởi bây giờ trước mặt tôi là
gương mặt trắng bệt, hệt như người sắp chết đến nơi. Tôi nhìn hắn cố gắng nhịn
cười. Không ngờ người thường ngày huênh hoan, hay ra lệnh cho người khác như
hắn cũng có lúc sợ như thế này.

Dù rất cố gắng
nhịn cười nhưng tôi không thể nhịn nữa khi nhìn hắn nôn thốc nôn tháo như người
say. Tôi ôm bụng cười ngặt nghẽo. Sắc mặt hắn tráng bệt quay sang lườm tôi một
cái, gằn giọng:

-Cười… cười cái
gì?

Tôi cũng nhận ra
mình hơi lố nên lập tức im lặng không cười nữa. Thấy hắn vẫn còn đang nôn, tôi
đi lại vuốt lưng cho hắn:

-Đã thành ra như
thế mà còn hung dữ

Hắn không trả
lời mà tập trung nôn. Xong việc, hắn thở hì hộc trong rất mệt mỏi dựa lung vào
ghế đá. Nhìn hắn lúc này hệt như một con ngựa đi đường đã mệt. Tôi thở dài lấy
khăn giấy lau mặt cho hắn:

-Đã như thế còn
cố đi làm gì? – Tôi đưa cho hắn chai nước – Cậu cũng biết cách đày đọa bản thân
nhỉ?

Hắn uống một
chút nước rồi nhắm mắt dựa vào ghế. Tôi ngồi xuống cạnh hắn quệt mồ hôi rồi uống
nước. Cảm nhận trên vai phải hơi nặng nên tôi quay sang.

Đầu hắn đang dựa
vào vai tôi, vẻ mặt trắng bệt ban nãy đã đỡ hơn đôi chút nhưng trông vẫn rất
mệt mỏi. Tôi thấy vậy nên không nói gì, mặc cho hắn dựa vào vai.

-Con gái ai lại
như nhóm trưởng chứ?

Sau khi lấy lại
tinh thần sức khỏe, hắn quay sang chất vấn. Tôi trợn mắt chống nạnh nhìn hắn:

-Vậy con gái
phải như thế nào? Phải sợ sệt như cậu chắc!!!

-Xì – Hắn bĩu
môi khinh bỉ - Đáng lẽ phải tỏ ra yếu đuối, nhu mì một chút, chứ ai lại chơi
mấy cái trò đó mà lại cười phấn khích như thế. Đã vậy chơi xong còn “thêm một
vòng nữa nhé”.

Tôi bậm môi, trợn
mắt nhìn hắn không thể nói thành lời cảm xúc bực bội trong lòng. Hắn được nước
liền lấn tới:

-Con gái đáng lẽ
phải tỏ ra yếu thế một chút chứ. Cứ y như con trai như vậy sao mà được chứ.

Tôi liếc hắn
trông rất đáng sợ. Hắn cảm nhận được nộ khí qua ánh mắt của tôi nên lập tức
ngậm miệng lại. Tôi quay lưng bỏ đi. Hắn chạy theo lấp bấp:

-Này…này!!! Giận
sao?

Tôi im lặng

-Tôi đùa thôi
mà, không có ý gì đâu!

Tôi vẫn im lặng
mà đi

-Cho tôi xin lỗi
mà!!!

Tôi không thèm
để ý, vẫn cứ đi thẳng

-Nào nào!!!

Hắn giữ lấy tay
tôi, không cho đi nữa rồi mặt xụi lơ trông rất tội nghiệp. Hai tay hắn nắm lấy
hai ngón trỏ của tôi đung đưa qua lại rồi nhỏ giọng:

-Người ta cũng
chìu ý nhóm trưởng chơi trò đó rồi, còn bị nôn hết cả ra. Vậy mà còn giận sao?

Tôi nhìn thấy
khuôn mặt ngốc nghếch không biết giả hay thật này của hắn đã rất mắc cười. Đã
vậy hắn còn dung giọng nũng nịu của một đứa con nít mà năn nỉ tôi như thế. Tôi
muốn giận cũng không giận được nữa. Tôi cúi đầu cười mỉm. Hắn cúi xuống nhìn:

-Cười rồi nhé!!!

-Vui vẻ như thế
là tốt!!!

Chúng tôi quay
lại nhìn nơi phát ra giọng nói vừa rồi. Một ông lão tóc đã bạc gần hết, bộ đồ
bà ba màu nâu hơi cũ cùng một đôi dép mũ trắng. Nhìn ông cứ như người từ ở tỉnh
mới lên.

Tôi nhìn xung
quanh không thấy có ai mới quay lại hỏi ông cụ:

-Ông đang nói
chúng cháu ạ?

Ông cụ không nói
gì chỉ nhìn tôi cười rồi đi đến một ghế đá gần đó rồi ngồi xuống. Ông thong thả
lấy trong túi ra một điếu thuốc, châm thuốc rồi hút. Ánh mắt ông cụ lại nhìn
tôi rồi lại nhìn hắn sau đó lại cười.

Tôi nheo mày
nhìn thái độ của ông cụ lấy làm khó hiểu. Hắn thì không chút khách khí mà hỏi:

-Ông cười cái
gì?

Ngữ điệu của hắn
tuy có chút bất mãn nhưng vẫn rất còn dịu giọng không thiếu sự lễ phép.

Ông lão hít một
hơi rồi mới mở miệng. Khói thuốc cùng lời nói bay ra cùng vọt ra từ miệng lẫn
vào không gian:

-Sau này cậu
trai trẻ này nên bớt nóng nảy một chút, lý trí một chút mà nhìn nhận sự việc
nhé

Giọng ông cụ
không hề có chút giận dữ trước thái độ bất mãn của hắn. Ngược lại, ông còn cười
rất vui vẻ mà nói

Chân mày tôi
càng nheo lại chặt hơn cúi đầu suy nghĩ. Ông cụ cười to:

-Còn cháu gái
thì đừng lý trí quá. Cháu rất thông minh nhưng đừng lợi dụng sự thông minh
nhiều quá – Ông đưa tay lên ngực trái rồi tiếp tục nói – Cái chính là nên nghe
theo cái này. Cháu nhớ chưa?

Tôi nhìn ông
nheo mày càng hơn:

-Ông nói thế là
có ý gì ạ?

-Có ý gì nữa?
Chắc là mấy ông thầy bói rảnh hơi ấy mà. Đi thôi!!!

Hắn kéo tay tôi
đi. Nhưng lời nói của ông cụ phía sau lớn hơn, nói vọng theo chúng tôi:

-Nên nhớ nỗi đau
cuối cùng cũng sẽ qua. Cái chính là hạnh phúc hiện tại và tương lai.

Im lặng một lát
rồi lại một câu vọng theo:

-Làm theo lời
tôi sẽ không phí thời gian dài như thế đâu

Tôi im lặng nhìn
hơi trà trong tách tỏa ra. Hắn ngồi dưới salon đang vuốt lông Tròn Tròn mà thở
dài:

-Để ý tới lời
ông lão ấy làm gì chứ. Mấy tên thầy bói dỏm!!!

-Tôi không để ý
mà thấy lạ - Tôi uống một ngụm rồi xoay xoay tách trà trong tay – Ông cụ đó đã
để ý chúng ta từ lúc vào cổng ấy

-Vậy à? – Hắn có
vẻ ngạc nhiên – Chắc lại định giở trò biến thái gì đó

-Cậu đừng nghĩ
xấu như thế - Tôi lườm hắn – Mà sao cậu thân với Tròn Tròn vậy? Ngoài tôi ra nó
vốn không cho ai chạm vào đâu

-Thế à? – Hắn
càng vuốt ve Tròn Tròn thân thiết hơn – Chắc Tròn Tròn cũng biết tôi là papa
tương lai của nó

-Cậu nói cái gì
thế?

Tôi lườm hắn. Hắn
chỉ cười nhếch mép trông rất mờ ám rồi lấy cái bánh trong dĩa đút cho Tròn
Tròn.

-Đừng cho Tròn
Tròn ăn bậy bạ!!! Lần trước nó ra phòng khám thú y nằm cả tháng trời cũng do ăn
bậy đó.

Hắn trợn mắt tỏ
vẻ hơi ngạc nhiên rồi quay xuống nhìn Tròn Tròn:

-Bụng mày yếu
như thế à? – Tay hắn vuốt bụng Tròn Tròn – Bây giờ đã đỡ chưa?

“Gâu gâu”

-Ngoan thế
à!!!Trả lời tao cơ đấy!!!

Hắn cười vui vẻ
vuốt ve Tròn Tròn.

Tôi ngồi trên
salon mà bất lực không biết nói gì với hắn. Ngay cả nói chuyện với Tròn Tròn, hắn
cũng tự kỉ như thế. Thật bất lực với tên hâm này!!!

-Nhưng sao lại
đặt tên nó là Tròn Tròn thế? Nghe kì kì!!!

-Tôi thấy nghe
rất hay ấy chứ

-Hay cái gì chứ?
Đặt là Cầu Cầu hay Châu Châu nghe có vẻ hay hơn không? Tròn Tròn, nghe sao cứ
mập mập sao sao ấy

-Cậu nhìn nó bé
lắm sao?

Hắn nhìn xuống
Tròn Tròn

Tròn Tròn không
rõ là giống chó gì. Nhưng thân hình nó cao như chó berge, trông rất bự. Lông
dài màu trắng, có vài nhúm màu xám trông rất dễ thương. Lông Tròn Tròn rất dài
nên phần lông phủ cả mắt. Tôi đã nhiều lần tỉa gọn cho nó nhưng vẫn dài rất
mau. Thế là tôi lấy một chiếc thun cột lại nhúm lông gần mắt của nó. Tròn Tròn
là giống đực nhưng bị cột lên như thế trông vẫn rất dễ thương.

-Nhưng tên vẫn
thấy không hay lắm

Tôi nhìn qua hắn
rồi nhìn qua Tròn Tròn. Tôi cầm tách trà uống một hớp rồi cười đầy ẩn ý:

-Chi bằng đổi
thành Tường Tường vậy. Tên này nghe rất hay!!!

Hắn ngước lên
nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khổ sở như nói rằng: “Tên tôi dù có hay thế nào cũng
không nên để cho một con chó trùng tên với tôi chứ”

*********************

Lễ tổng kết đã
xong tuần trước. Chúng tôi đã chính thức bước vào kì nghỉ hè. Thực ra,mùa hè
đối với tôi mà nói cũng không khác mấy so với ngày thường. Năm trước thi chuyển
cấp nên hè cũng không có. Những năm trước thì còn anh để chơi, đi học cùng
nhưng hè năm nay…xem ra tôi phải hưởng hè một mình.

Nghỉ hè cũng đã
được một tuần nhưng những lần gọi điện sang cho anh đều là anh đang bận chuẩn
bị đồ đạc. Lúc gọi được cho anh thì giọng anh rất mệt mỏi mà nói với tôi rằng
tuần sau sẽ bay.

Tôi nhìn cái hộp
màu lam nơ xám đặt ở gốc bàn học. Món quà này mua từ hôm đi biển làm quà cho
anh nhưng tới giờ vẫn chưa đưa. Tôi miết ngón tay trên cái hộp:

-Tao thật không
muốn phải tặng mày đi chút nào!!!

Phải!!!

Tặng nó cho anh
cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận bản thân tôi chỉ còn một mình ở thành phố
này. Thật sự anh đi tôi cũng không biết mình có thể giải bày tâm sự với ai? Cũng
không biết anh đi rồi có còn ai hiểu tôi không?

Tôi nhớ hồi còn
học trung học cơ sở. Lúc đang thi cuối kì, tôi thấy hai đứa bạn trao đổi bài
thi cho nhau còn sử dụng tài liệu. Nhưng tôi vẫn là nghĩ đến tình bạn nên không
tố cáo. Nhưng ai ngờ lúc giám thị thấy nghi ngờ mà bước xuống kiểm tra. Cô bạn
ngồi trước tôi lại nhanh tay cho miếng giấy tài liệu photo nhỏ bỏ vào hộp bút
tôi.

Lúc tôi phát
hiện ra thì giám thị đã xuống kiểm tra. Giám thị phát hiện tài liệu trong hộp
bút của tôi thì lập tức tịch thu bài rồi đưa tôi lên phòng hiệu trưởng dù tôi
có giải thích thế nào.

Năm đó, Bộ giáo
dục ra tiêu chuẩn “nói không với tiêu cực” nên sự việc được điều tra rất kĩ.
Tôi có giải thích rõ ràng, giáo viên chủ nhiệm cùng toàn thể giáo viên bộ môn
đã dạy tôi rất tin tưởng. Nhưng hai cô bạn ngồi trước tôi đều một mực phủ định
tài liệu không phải của họ.Vì thế, tan chứng rõ ràng tìm được ở chỗ tôi nên tôi
phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.

Tôi bị đưa ra
hội đồng kỉ luật, còn chịu khiển trách trước toàn trường. Cảm giác không phải
mình làm nhưng lại bị đổ oan còn phải đứng trước toàn trường bị phê phán. Nếu
bạn là tôi chắc cũng sẽ thấy rất bị sĩ nhục.

Sự việc lần đó, uất
ức đến nỗi lòng tôi ức nghẹn lên, rất muốn khóc nhưng vẫn là đã quen không muốn
ai biết tôi khóc. Anh nói tôi là con gái khóc một chút, thể hiện sự yếu đuối
một chút cũng không có gì là lạ. Nhưng tôi vẫn một mực cho là để người khác
thấy mình khóc là không được. Có lẽ tôi đã quen như thế!!!

Lần đó, sau khi
bị khiển trách nặng nề trước trường, thành tích thi của tôi cũng bị hủy. Đó là năm
đầu tiên trong cuộc đời đi học của tôi bị hạnh kiểm trung bình. Hạnh kiểm kéo
theo học lực nên kết quả dù tôi được học sinh giỏi nhưng vẫn không được phần
thưởng. Về nhà, ba tôi cũng không nói gì nhưng thái độ ông lại tỏ ra không thể
chấp nhận được thành tích của tôi.

Uất ức trong
lòng dâng cao tột độ, tôi không nói không rằng suốt hơn một tháng. Cộng thêm
thái độ của ba, tôi rốt cuộc chịu không nổi mà trốn trong góc sân thượng suốt
mấy ngày. Sân thượng nhà tôi thường chẳng ai lên, góc tôi trốn năm đó cũng nằm
trong góc khuất bị một cái trụ tường lớn che khuất nên chẳng ai tìm thấy

Tôi ở đó đến
ngày tối ngày thứ ba thì người tìm ra tôi là anh.

Tối hôm đó, trời
mưa. Anh ngồi bên cạnh để tôi dựa vào vai anh. Dù tôi không nói gì nhưng anh
chỉ cười nhẹ rồi bảo anh hiểu cảm nhận của tôi, anh tin tôi. Khi cuộc sống của
bạn trở nên nặng nề vì không ai hiểu bạn nhưng lại có một người an ủi nói với
bạn anh ta hiểu và tin bạn. Dù lòng bạn nặng nề đến thế nào cũng cảm thấy có
chút an ủi.

Hôm đó, tôi đã
khóc!!!

Dưới làn nước
mưa lạnh giá rớt xuống đau buốt cả khuôn mặt thì cũng có dòng nước nóng ấm chảy
xuống từ khóe mắt tôi.

Nước mắt tôi
chảy xuống nhưng tôi vẫm kiềm chế không nấc lên thành tiếng. Tôi biết rõ rằng
anh biết tôi khóc nhưng tôi vẫn không cách nào cho phép bản thân mình khóc
trước mặt anh. Mà không phải là riêng anh.

Tôi nhớ rất rõ
kể từ khi nhận thức rõ những thứ xung quanh thì đó là lần đầu tiên tôi khóc!!!

Lang thang trong
sân bay tôi cứ quay qua quay lại tìm anh. Tôi nhìn đồng hồ. Rõ ràng nói tuần
này bay nhưng anh lại không chịu nói cho tôi ngày nào bay. Hôm nay khi tôi đang
ngủ nướng đến tận trưa thì mẹ anh mới gọi báo cho tôi biết còn hai tiếng nữa
anh sẽ bay. Nghe xong, tôi vội vàng mặc áo khoác vào rồi chạy đi ngay.

Đi vòng qua vòng
lại trong sân bay, tôi vẫn chưa tìm thấy anh. Lên tầng trên người ta nói đó là
khu vực bay nội địa. Tôi lại chạy xuống tầng dưới tìm. Tìm vã cả mồ hôi tôi vẫn
không tìm thấy anh.

Sao anh lại như
thế chứ?

Tôi không tìm ra
anh thì phải làm sao đây?

Trong lòng ngổn
ngang suy nghĩ, chợt tôi thấy anh đang ngồi ở nhà ăn của sân bay.Tôi thở phào
một cái chạy ngay về phía anh.Nhưng chưa chạy tới trước mặt,chân tôi liền khựng
lại.Vì tôi nhận ra người đang ngồi đối diện nói chuyện với anh là người có nước
da trắng,mặc áo sơ mi xanh nhạt,quần jean đen,toàn thân toát lên sự cao ngạo
đúng chất một công tử.

Dáng người này
vô cùng quen thuộc, rất quen thuộc. Vì mỗi ngày tôi đều gặp. Là người ngồi ngay
cạnh tôi.

Là hắn!!!

******************

Báo cáo nội dung xấu