Hãy nắm lấy tay em - Chương 03 - 04

Chương 3: Cười ra nước mắt

Hát hò chán chê, ai cũng la hét
khàn hết giọng rồi mới thỏa mãn đòi giải tán.

Tôi không nhịn được đứng lên đi WC
giải quyết một chút mới có thể về được, thật là bí không thể chịu được nữa rồi.
Tôi bảo Hiền ra cổng đợi tôi rồi cùng về.

Nhưng điều tôi không muốn xảy ra nhất
cuối cùng cũng đã tới. Lại càng không ngờ hơn là tình tiết của sự việc rất giống
trong phim mà tôi được vinh vang sắm vai chính.

Lúc từ WC bước ra đã thấy cô ta đứng
ở hành lang, tôi có một dự cảm chẳng hay ho gì. Tôi thẳng lưng kiêu ngạo bước
qua, cũng không hề hỏi han gì đến cô ta.

Tôi thật không muốn dây dưa với bất
cứ điều gì liên quan đến Hải, tôi thật sự không muốn. Tôi đã vô cùng vất vả mà
ngó lơ tất cả suốt một năm qua vì tôi tin thời gian là một thần dược, mà thần
dược thì bất kì vết thương gì, lớn hay bé, nông hay sâu, tất cả đều có thể
lành. Mặc dù, thời gian đã một năm, vết thương của tôi vẫn đau như thế. Cũng là
vì chia tay anh, tôi mang thương tích đầy người, lớn có, bé có, nông có, sâu
có, rất nhiều. Một năm qua, một mình tôi lặng lẽ liếm láp vết thương của mình,
cũng có một vài cái đã lành, tuy nhiên vẫn còn đau lắm. Việc tôi có thể làm hiện
giờ và trong tương lai là tiếp tục chữa trị tâm hồn bị tổn thương nặng nề của bản
thân cho đến một ngày mọi vết thương biến mất.

“Hừ! Kiêu ngạo cái quái gì chứ!”

Lúc đi qua người cô ta, nghe thấy
cô ta nói vậy, chân tôi liền dừng bước, tay bất giác nắm chặt trong túi áo
khoác. Im lặng chờ câu nói tiếp theo của cô ta.

“Đúng là giả tạo, thật là kiêu ngạo
phách lối! Có gì hơn người đâu mà lúc nào cũng nghênh mặt lên như thế!”

Tôi cố gắng kiềm chế bản thân, con
người tôi có rất nhiều ưu điểm cũng như nhược điểm. Ưu điểm lớn nhất có lẽ là rất
biết kiểm soát cảm xúc. Nhược điểm là mỗi khi nổi nóng, không thể kiểm soát được
nữa thì miệng mồm mắng chửi người sẽ vô cùng độc địa. Có lẽ giờ này cô ta đang
cố gắng chọc thủng cảnh giới của tôi đây mà.

Tôi lạnh lùng quay người lại, đối mặt
với cô ta. Tôi thật sự không hiểu, có phải sự ganh ghét nhau đã vốn dĩ là bản
năng của phụ nữ hay không? Mà nhất là phụ nữ trong tình huống như tôi với cô ta
thế này.

Thấy tôi vẫn không nói mà chỉ nhìn
cô ta lạnh lùng. Cô ta không hài lòng cau mày. Thật nực cười! Rõ ràng là nhỏ tuổi
hơn tôi, vậy mà lại dùng cái bản mặt rành đời ấy để đối mặt với tôi.

Chúng tôi trừng mắt nhìn nhau rất
lâu, tôi vốn là người không muốn lãng phí thời gian vào những loại chuyện như
thế này. Thật nhàm chán! Lúc tôi định quay người bước đi thì nghe cô ta hỏi:

“Chị vẫn còn yêu anh ấy sao?”

Tôi im lặng, lúc lâu sau đó mỉm cười
nói:

“Đúng! Tình cảm năm năm, làm sao có
thể nói quên là có thể quên? Với lại tôi là người rất khó thay đổi sở thích. Một
khi đã thích cái gì đó, tôi sẽ thích trong một thời gian rất lâu, rất khó để
tôi thích cái khác. Huống chi, loại tình cảm giữa chúng tôi không phải thích mà
là yêu. Có nghĩa nó sẽ càng sâu đậm, càng khó thay đổi. Hay nói cách khác tôi
là kiểu người thủy chung”.

Từ trước tới giờ tôi luôn là người
thẳng thắng. Tôi luôn quan tâm tới cảm nghĩ của bản thân trước, sau đó mới nghĩ
đến cảm nhận của người khác. Tôi không bao giờ làm chuyện thẹn với lòng để người
khác được vui.

Cô ta nghe tôi bình tĩnh nói một
tràng như vậy vẻ mặt thay đổi liên tục. Đầu tiên là kinh ngạc, sững sờ, sau đó
là mỉa mai.

Có lẽ cô ta không ngờ tôi lại dám
thừa nhận tình cảm của mình trước mặt cô ta như thế.

“Nếu còn yêu sao không níu kéo?”

“Liên quan gì đến cô?”, lần này tôi
trả lời rất nhanh. Đúng vậy! Chuyện của tôi thì liên quan gì đến cô ta chứ, dù
cho Hải là người được tôi yêu thì cũng không có quyền can thiệp. Đó là tình cảm
của riêng tôi. Tôi còn yêu thì sao chứ? Tôi còn yêu thì chưa chắc gì tôi đã chấp
nhận và tha thứ cho anh ta. Vậy nên anh ta là người không có tư cách nhất, mà
người con gái đứng trước mặt tôi đây lại càng không có tư cách.

Cô ta không trả lời tôi, cười lạnh
sau đó liền giương đôi mắt nai tội nghiệp nhìn tôi, tôi thấy trong đôi mắt ấy
có chút lạnh, có chút ai oán, còn có ghen tỵ…nói chung là có rất nhiều thứ.

“Nếu đã không níu kéo sao chị còn
không chịu quên đi? Một người muốn quên, một người lại cố nhớ”.

“Cô nói ai cố nhớ? Ai muốn quên?”,
hai tay trong áo khoác càng nắm chặt hơn.

“Chị cố nhớ, anh Hải cố quên. Rõ ràng
anh ấy cố gắng quên rồi, sao chị còn làm phiền anh ấy làm gì? Nếu đã không níu
kéo được thì buông tay đi. Đã đeo bám anh ấy không buông lại còn tỏ ra kiêu ngạo
cái gì? Tôi và anh ấy thật lòng yêu nhau, sao chị cứ nhất thiết làm người thứ
ba xen giữa hai chúng tôi chứ?”

Tôi tức điên, tay nắm chặt đến nỗi
đau đớn. Giờ phút này đây tôi thật sự muốn cắn người, tôi thật muốn chửi thề,
tôi muốn phát tiết. Tôi cố gắng bình tĩnh, cắn chặt hai hàm răng đang va vào
nhau vì tức kia. Vốn dĩ tôi đã cố gắng hết sức rồi, tôi đã sống rất yên phận rồi,
vì sao còn không chịu để cho tôi yên? Rốt cuộc thì tôi có lỗi gì? Ai có thể chỉ
cho tôi biết? Chẳng lẽ mất đi tình yêu rồi, giờ đây còn phải đi giải quyết tàn
dư của một cuộc tình đã kết thúc hay sao? Cái này sao thấy giống giải quyết hậu
quả chiến tranh quá vậy, nước thua cuộc còn phải bù đắp hậu quả chiến tranh để
lại cho nước thắng cuộc.

“Cô nghĩ anh ta thật sự yêu cô ư? Cô
nghĩ cô thật sự thắng được tôi trong lòng anh ấy hay sao? Nếu thật sư tự tin về
tình yêu của mình như vậy thì không nên đến tìm tôi. Mau về quản người đàn ông
của mình cho tốt đi. Không nên để anh ta đi hứa hẹn lung tung. Gì mà “Em hãy
tin anh, anh chỉ yêu mình em. Chờ anh một thời gian nữa! Anh sẽ kết thúc với cô
ấy, với anh cô ấy chỉ là người thay thế!”. Haha…những việc khác tôi không cần
biết, nhưng có một điều tôi có thể đảm bảo với cô, cô trong lòng anh ấy vẫn còn
thua xa tôi lắm, còn cần phải cố gắng nhiều”.

Tôi đã nói rồi, nhược điểm của tôi
là chửi người rất độc, không cần dùng tới những từ ngữ thô tục cũng có thể làm
người ta tức điên lên vì lời lẽ mắng người vô cùng tự tin và đầy lí lẽ của
mình.

Tôi chăm chú nhìn nét mặt của cô ta,
haha xanh mặt rồi đúng không? Rất tốt! Giờ thì biết sự lợi hại của chị đây
chưa? Chị đây còn rất nhiều ưu điểm, nếu muốn thỉnh giáo, chị đây sẽ từ từ tiếp
chiêu.

“Haha…thật đúng là chuyện buồn cười,
chị vừa nói cái gì vậy? Tôi và anh ấy sắp cưới nhau rồi, làm gì có chuyện như
chị nói chứ!”, tuy ngữ điệu của cô ta tỏ ra rất tự nhiên nhưng cũng không giấu
nổi sự run rẩy.

“Ồ! Là như thế sao? Vậy thì chúc mừng
trước nhé! Chúc hai người hạnh phúc. Nhân sinh quan của tôi là không bao giờ
giành giật, tranh chấp những thứ không đáng với người khác. Huống hồ là tình
yêu của một kẻ phản bội như anh ta, thật không đáng một xu. Tôi khuyên cô sau
này đừng bao giờ hành động như hôm nay nữa. Còn phải giữ anh ta thật chặt nếu
không…”, tôi cố ý dừng lại, mỉm cười nhìn nét mặt đã tái méc của cô ta rồi nói
tiếp: “Nếu không, sẽ bị phản bội đó!”.

Tôi hả hê nhìn khuôn mặt trắng bệch,
môi mím chặt, mắt mở to của cô ta, tôi cười ha ha quay người bước đi. Lúc quay
đi, nụ cười trên môi tôi đã tắt lịm, ngang qua khúc cua ở hành lang, tôi thấy
anh đang đứng dựa lưng vào tường. Tôi hừ lạnh đi ngang anh ta, gằn từng chữ: “Tôi
khuyên anh nên quản vợ mình cho kĩ, đừng để đi cắn người lung tung như thế!”,
sau đó tự tin sải bước đi.

Lúc đi về tôi không nhin được cơn tức
trong lòng, tôi ra sức bộc bạch với Hiền. Cô ấy quả không hổ là bạn thân của
tôi, trong lúc nghe tôi kể còn không quên châm thêm ít câu khích lệ. Thế là hai
chúng tôi hùa nhau chửi rủa hai người kia. Tôi phun nước miếng tá lả, chửi đã đời
cũng mỏi miệng. Lúc này Hiền có điện thoại nên nói phải về trước, hình như là mẹ
cô ấy gọi về.

Hiền nhìn tôi áy náy, tôi xua xua
tay bảo cô ấy về, tôi không sao, sợ cô ấy không tin, tôi còn cười tươi rói để
chứng minh.

Hiền về rồi, tôi cũng không cười nổi
nữa, nhìn đồng hồ đã tám giờ tối. Vì là Tết nên vùng quê như thế này cũng trở
nên nhộn nhịp, trên đường nhiều người đi lại hơn. Tôi không muốn về nhà, lấy di
động ra nhắn tin cho anh trai báo rằng sẽ về trễ hơn một chút. Sau đó tôi lái
xe vô định trên đường, tôi cố ý chạy rất chậm, tôi muốn gió lạnh của một ngày đầu
năm thổi vào mặt, tôi muốn những giọt nước mắt bay theo gió.

Tôi dừng xe trên một bờ đê, thời tiết
vào dịp Tết ở quê tôi là thế, lạnh nhưng không phải lạnh thấu xương như những
ngày cuối năm. Tôi không thích hợp với cái khí hậu này, tuy rằng đã sống với nó
suốt mười mấy năm. Vậy mà từ ngày vào Sài Gòn học đại học cho đến nay, thân thể
tôi đã dần trở nên xa lạ với kiểu khí hậu ở quê, mặc dù cái nắng ở Sài Gòn rất
gay gắt.

Tôi ôm gối ngồi trên bờ đê, nhìn xuống
dòng sông yên ả trôi. Tôi nhớ đã từng đọc một tác phẩm nào đó, trong đó có câu:
“Cuộc đời con người giống như một con sông, có bên lở, bên bồi, có uốn khúc,
quanh co. Nhưng cuối cùng rồi nó cũng chảy về nguồn.”.

Tôi thật sự không hiểu lắm ý của
tác giả là gì. Đột nhiên bây giờ lại muốn cuộc đời mình có thể giống như dòng
sông kia. Yên ả trôi đi.

Gió trên bờ đê rất mạnh, tôi co người
ôm chặt áo khoác. Đã mấy tháng nay rồi tôi không còn khóc nữa. Tôi nghĩ tuyến lệ
của tôi đã hoạt động hết công suất suốt một năm qua rồi. Không ngờ giờ này cái
thứ chất lỏng ấy vẫn còn có thể ào ạt chảy ra, bỏng rát trên mặt. Tôi thấy mình
thật không có bản lĩnh, trước mặt người ta lúc nào cũng có thể tỏ ra bình tĩnh.
Lúc không có người lại trốn vào một góc khóc như con nít thế này.

Trước mặt người khác, tôi lúc nào
cũng là một đứa con gái mạnh mẽ và bản lĩnh. Không hề yếu đuối, nũng nịu như những
đứa con gái khác. Những người không thích tôi thì cho rằng tôi giả vờ thanh
cao.

Cười chua xót! Anh đã từng khen rằng
tôi là người con gái độc lập, kiên cường. Tôi không quên, anh cũng đã từng nói:
“Vì em quá mạnh mẽ, em làm anh có cảm giác phụ thuộc vào em hơn là để em phụ thuộc
vào mình. Em khiến anh không có cảm giác thành tựu. Vậy nên có lẽ tình yêu của
em cho anh nhiều quá, nhiều tới mức anh không cần”.

“Nhiều tới mức anh không cần…”, tôi
mấp máy môi, lẩm nhẩm lại câu anh đã từng nói ấy. Tôi thật sự rất muốn cười, cười
bản thân mình quá ngu ngốc. Nhìn đi! Yêu chân thành được gì không? Yêu chân
thành lại bị người ta vô tình vứt bỏ, còn miễn phí cho vô vàn vết thương.

Đau lắm! Đau đến mức tưởng chừng đã
gục ngã, không gượng dậy nổi. Tôi trao cho anh tất cả sự nồng nhiệt, chân thành
của mình. Đổi lại cái anh cho tôi là sự tuyệt vọng đến cùng cực.

Những đau đớn âm ỉ bấy lâu nay, giờ
phút này đã đồng loạt phát tác một cách mạnh mẽ. Giống như những nguyên tố hóa
học ở gần nhau, nhưng nếu không có môi trường thích hợp và chất xúc tác, chúng
sẽ không tạo nên phản ứng. Giờ thì tôi đã biết, chất xúc tác cho những đau đớn
trong lòng mình chính là việc đã gặp lại anh và người con gái đang được anh
yêu.

Tôi lấy tay đè lên trái tim tội
nghiệp của mình. Tôi hận chính bản thân mình kém cỏi. Vì một thằng đàn ông phản
bội mà phải đau khổ đến mức này. Thật là cười ra nước mắt!

Chương 4: Tình đầu đau đớn

Cậu thiếu niên cao ráo, đẹp trai một
tay cầm nhánh hoa hồng đỏ, một tay bối rối gãi đầu, mặt đỏ bừng, miệng ấp úng
nói: “Linh! Tớ thích cậu, làm bạn gái tớ nhé!”.

Cô gái với đôi mắt to, tóc đuôi gà
buộc cao, khuôn mặt thanh tú, dáng người nhỏ nhắn, ngẩng đầu nhìn cậu thiếu
niên trước mặt mình. Mặt cô dần dần nóng lên. Cô lắp bắp đáp:

“Cậu…cậu…không nhầm người chứ?”

“Không mà!”

“…”

Cậu thiếu niên bắt đầu thấy nôn
nóng, tuy giờ này đã tan trường, học sinh các lớp đã ra về gần hết nhưng cũng
không phải là hết hoàn toàn. Cậu đã quan sát, theo dõi rất nhiều ngày mới tìm
được địa điểm và thời gian đột kích thích hợp: Cầu thang và lúc tan trường. Hai
người trước kia là bạn học cấp hai, chơi với nhau không thân thiết lắm vì thuộc
hai dãy bàn khác nhau. Tình hình lúc đó rất căng thẳng. Với lại lúc đó còn bé,
chưa biết yêu, chỉ là tình bạn thuần khiết. Không ngờ lên cấp ba, hai người tiếp
tục là bạn cùng trường, thỉnh thoảng đụng mặt cũng có chào hỏi. Cậu biết cô bạn
này rất ưu tú, tuy ngoại hình thua xa mấy hotgirl trong trường, nhưng mỗi lúc
cô ấy xuất hiện, cô ấy đều có cách khiến mọi người chú ý. Càng ngày, ánh mắt của
cậu càng hướng về cô ấy. Càng nhìn cậu càng thấy từ người cô ấy phát ra ánh
sáng lung linh chói mắt, làm cậu không kìm được càng muốn tiến gần tới bên cô.

Cô bé không nói gì, lặng lẽ quan
sát khuôn mặt đỏ bừng của cậu bạn cũ. Lúc trước học chung lớp hai người ở hai
chuyến tuyến khác nhau, tuy nhiên cũng chưa thấy cậu gây khó dễ với các đồng
chí của mình bao giờ. Lúc trước thấy hắn rất điển trai, nghe bọn con gái dãy
bàn bên kia thường hay khen hắn đối xử với mọi người rất tốt, các bạn nam đều
yêu mến hắn, các bạn nữ thì khen hắn galang. Lúc ấy cô đương nhiên không thèm để
ý, cô chỉ biết ngoại hình của hắn quả thật không tệ. Ngoài ra cũng không có bất
kì cảm giác gì khác. Vậy mà lúc lên cấp ba, thỉnh thoảng cũng gặp hắn, có đôi
khi cô bị các cô bạn trong lớp cấp ba kéo lại hỏi thăm về hắn. Lúc đó cô mới biết
hắn đã vô tình trở thành hotboy của trường. Mắt cô cũng vô tình để ý tới hắn với
tần suất nhiều hơn trước. Bỗng nhiên thấy hắn cao hơn trước rất nhiều, khuôn mặt
cũng lãng tử hơn, menly hơn. Có lần cô đã hỏi các bạn nữ trong lớp mình, vì sao
lại gọi hắn là hotboy? Câu trả lời là: đẹp trai, cao ráo, tuy học hành không phải
là giỏi nhưng được lòng các bạn nam, galang với bạn nữ. Ừm…đáp án cũng không
khác mấy so với những lời khen mà thời cấp hai cô đã nghe về hắn.

Từ đó, mối tình học sinh của hai
người vô thức bắt đầu, dần dần phát triển từ những ngây ngô thành sâu sắc, chân
thành.

Rất nhiều người cho rằng họ không hợp
nhau. So với Linh, Hải học tập có kém hơn cô. So với Hải, Linh rất tự ti với
ngoại hình của mình. Họ nói cặp đôi này sẽ không có kết quả tốt đẹp.

Quả thật là không có kết quả tốt đẹp.
Mặc dù cô đã cố gắng hết sức để giữ gìn tình yêu này.

Họ đã có với nhau rất nhiều kỉ niệm
đẹp. Những năm học đại học tuy không còn cùng trường nhưng cùng một thành phố. Tuy
không thường xuyên bên nhau nhưng rất quấn quýt mỗi khi có cơ hội. Tình yêu của
họ đã lớn lên theo từng tháng ngày như thế.

Tới khi cô đã có đủ tự tin để ước
mơ về một tương lai hạnh phúc với anh sau khi hai người tốt nghiệp. Thì cũng là
lúc anh tặng cho cô một món quà vô cùng đau đớn.

Cô không thể quên được ngày đó. Một
ngày có nắng, trời xanh thẳm, mây bay lững thững. Cô đến trường tìm anh mà
không báo trước. Lúc cô nhìn thấy anh đang đứng trước cổng trường, đang định chạy
đến hỏi: “Sao anh biết em đến mà ra cổng trường đón em?”, tuy nhiên lời chưa kịp
thốt ra thì chân cô đã dừng lại không thể bước tiếp. Một cô gái chạy đến ôm lấy
tay anh, cô không nhìn rõ mặt cô gái ấy, mắt cô càng lúc càng nhòa đi. Cô hoảng
loạn trốn vào một góc khuất, gọi điện cho anh, anh đã nói dối cô.

Cô mệt mỏi rã rời quay về phòng trọ, quăng mình lên giường, cô ngủ li bì đến tối. Anh muốn gặp cô.

Cô ra ngoài gặp anh. Anh muốn chia
tay.

Lí do: anh thấy mệt mỏi với tình
yêu đong đầy mà cô dành cho anh.

Lí do vô cùng nực cười.

Sau đó rất nhiều ngày, cô không thể
kìm nén được nữa, cô tìm gặp anh. Cô hỏi: “Tại sao?”, anh hãy thành thật, em có
thể sẽ tha thứ.

Đó là lần cô đã dốc hết tình cảm
năm năm của mình để đánh cược, cô vứt bỏ tất cả niềm kiêu hãnh của bản thân để
níu giữ tình yêu của mình.

Cô là người sống yêu, ghét rõ ràng.
Ai đối với cô tốt, tôi sẽ đáp trả một cách chân thành. Ai phản bội cô, cô sẽ lạnh
lùng quay đi, không bao giờ cho người ta bất kì cơ hội nào nữa.

Lúc nghe cô hỏi tại sao, anh dùng
ánh mắt do dự nhìn cô, có chút xấu hổ, có chút đau đớn. Anh nói:

“Trong tiệc liên hoan để chia tay với
bạn bè, anh đã uống rất nhiều. Cô ấy là em gái của một người bạn trong lớp. Anh
đã không biết gì, lúc anh tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm trong khách sạn, bên cạnh
là cô ấy, không mặc gì…sau đó cô ấy nói đó là lần đầu tiên…”, anh cúi đầu, cố gắng
nói hết cho cô nghe.

Cô thấy tai mình ù đi, choáng váng.
Thì ra là vậy, thì ra đây là một sự phản bội chứ không phải vì tình cảm nhạt
nhòa. Mấy ngày nay cô liên tục xem xét lại bản thân, thử xem mình không tốt ở
đâu. Lúc anh nói thế cô đã tự lừa dối bản thân mình nghĩ rằng lí do là mình
không tốt, cô cố gắng xua đi hình ảnh cô đã thấy trước cổng trường anh. Nhưng dù
có lừa mình dối người đến mức nào thì cô vẫn không thể chịu đựng nổi nữa, cô biết,
giữa anh và cô đã có người thứ ba.

Lúc hai người yêu nhau anh đã nhiều
lần muốn cô cùng anh ăn trái cấm, cô vì yêu anh nên cũng cho anh sờ mó, hôn
hít. Nhưng tất cả cũng chỉ dừng ở đó, cô không cho phép anh đi quá giới hạn.
Nhìn anh những lúc ấy rất khổ sở nhưng quyết tâm của cô vẫn không thay đổi.

Đến cuối cùng, anh đã vì dục vọng
thuần chủng nhất của con người mà kết thúc đoạn tình cảm với cô. Đàn ông đều
như thế, đều không chịu thỏa mãn với những gì mình đang có.

Cô cố gắng bình tĩnh trở lại, sau
đó chấp nhận chia tay. Chia tay nghĩa là kết thúc, nghĩa là sẽ không thể quay về.

Sau đó cô một mình chìm trong nỗi
đau, một mình sống tiếp. Mấy tháng sau nữa, anh tìm đến cô, cô từ chối gặp. Anh
muốn quay về, anh níu kéo, anh mong cô cho anh cơ hội, anh xin cô chút ít thời
gian để giải quyết vấn đề giữa anh và cô gái kia.

Cô thấy anh thật buồn cười, cô bắt
đầu nghi ngờ những yêu thương trước đây anh dành cho cô. Có phải bây giờ anh muốn
cô làm dự bị không?

Cô tuy yêu anh, rất yêu. Cô tuy có
lúc cũng mềm lòng, định thứ tha cho anh. Nhưng cô đã dừng lại đúng lúc. Cô đã
không còn đứng yên một chỗ chờ anh trở về nữa rồi.

Cô khuyên anh hãy có trách nhiệm với
những gì mình đã gây ra.

Tình đầu của cô đã kết thúc đau đớn
như thế!

 

 

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.