Ánh trăng nói đã lãng quên - Chương 04 part 2.2

Bắt đầu từ khoảnh khắc ấy Trần Chỉ Tình thật sự hoang mang.
Cũng chính từ khoảnh khắc ấy cô nhận ra rằng khi Đỗ Tầm đối xử với mình bằng
thái độ với người khác thì thật sự tất cả đã không thể cứu vãn được nữa. Cô
tròn mắt nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Đỗ Tầm. Bỗng nhiên, tất cả những lời đã
chuẩn bị từ trước để chỉ trích anh và Quân Lương giống như xương cá mắc trong
cổ họng, không nuốt được, cũng không nhả ra được…

Đỗ Tầm nói tiếp:

- Cô hận tôi, tôi hiểu. Cô luôn miệng nói là cho tôi những
năm tháng tốt đẹp nhất. Lẽ nào chuyện đó không phải là trao đổi sao? Lẽ nào tôi
cho cô những năm tháng tàn tạ sao? Hai năm cô ở nước ngoài, lẽ nào tôi không
đến thăm cô sao? Lẽ nào tôi không nỗ lực để duy trì mối quan hệ này sao?

Một loạt những lời phản vấn khiến Trần Chỉ Tình không biết
nói gì, rất lâu sau cũng không có bất kỳ phản ứng nào.

Đỗ Tầm ngừng một lát rồi nói:

- Tôi cũng không muốn như thế này, nhưng chuyện đã đến nước
này tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào. Cô muốn thế nào thì cứ làm như thế
đi!

Nói xong câu ấy, Đỗ Tầm không đợi Trần Chỉ Tình nói thêm câu
gì mà quay người đi xuống.

Đây là nơi mà Trần Chỉ Tình đã sống khi còn nhỏ, là nơi mà
mấy năm trước khi họ mới yêu nhau, Trần Chỉ Tình một mực đòi đưa anh đến, nói
là muốn anh hiểu quá khứ của mình.

Hồi ấy đâu có ngờ rằng chuyện bắt đầu ở đây thì cũng kết
thúc ở đây.

Lúc đi xuống cầu thang, trong lòng anh có một cảm giác khó
diễn tả, giống như trút được gánh nặng. Có lẽ con người ai cũng vậy, khi bản
thân không thể khống chế được sự biến đổi của sự việc thì đều lựa chọn theo ý
trời.

Hãy để cái thứ có tên là số phận kia sắp xếp mọi chuyện.

Khi xuống đến bậc thang cuối cùng, anh nghe thấy tiếng kêu
thảm thiết.

- Đỗ Tầm!

Sau đó là tiếng chạm đất nặng nề. Chỉ có mấy chú chim bay
lượn trên nóc nhà, nhìn thấy cô gái lao mình xuống dưới nên cũng bay xuống!

Dường như trong đầu có vô số âm thanh đang kêu ù ù, sau đó
hợp thành tiếng động khổng lồ.

Những tiếng ồn ào vang lên không ngớt, tiếng còi của xe cấp
cứu và xe cảnh sát, bầu trời phía xa vang lên tiếng sấm rền vang… Tất cả những
vật thể có thể phát ra tiếng động trên đời đều vang lên trong khoảnh khắc này…

Đỗ Tầm chỉ thấy trong khoảnh khắc này, linh hồn của mình tan
thành mây khói.

Viên Tổ Vực nắm chặt bàn tay đang run lên vì kích động của
tôi.

Anh có bàn tay dài và mảnh hiếm thấy, lòng bàn tay khô và ấm
áp. Tôi không phản ứng ngay lập tức mà chờ đợi rồi mới vờ lau nước mắt, rụt tay
lại.

Lúc tôi cùng Quân Lương chạy đến bệnh viện, bố mẹ Trần Chỉ
Tình vẫn chưa đến. Đỗ Tầm ngồi trên ghế, khuôn mặt tái nhợt, nhìn lên trần nhà,
dưới chân là một đống đầu mẩu thuốc lá.

Quân Lương gạt tay tôi ra chạy về phía cậu ta. Động tác ấy
thật tự nhiên. Còn tôi thì ngây người nhìn họ ôm nhau trước mặt mình.

- Bỗng nhiên em rất muốn nôn. - Tôi nói với Viên Tổ Vực.

Thật lạ là trong giọng nói của tôi có tiếng nghiến răng
nghiến lợi, dường như cái “ác” trong bản tính con người bắt đầu hiện lên. Tôi
nói rất nhanh:

- Thật sự họ không sợ báo ứng sao? Trần Chỉ Tình vẫn ở trong
phòng phẫu thuật, chưa biết sống chết thế nào, vậy mà họ lại ôm nhau ở nơi chỉ
cách cô ta một bức tường? Sao em lại có đứa bạn như thế?

Chẳng mấy chốc thì trời tối.

Ánh đèn vàng nhạt khiến bóng của chúng tôi loang lổ trên
tường, u tối giống như ảnh cắt trong một bộ phim câm đen trắng nào đó, chỉ có
đường nét đơn giản và mờ nhạt.

Viên Tổ Vực vốn giữ im lặng, một lúc rất lâu, cuối cùng anh
nói:

- Tống Sơ Vi, thật sự anh không nghĩ là tội của họ không thể
tha thứ. Chuyện tình cảm vốn là vậy, yêu nhau rồi lại chia tay. Em nhìn xem
trên con đường này, có ai là chưa từng thất tình? Là sự quá khích của cô gái
kia đã hại cô ta.

Tôi tròn mắt nhìn anh. Những lời nói như thế chẳng qua là
anh đứng trên lập trường của Đỗ Tầm nhìn nhận vấn đề mà thôi.

- Không phải ý đó… - Anh xua tay. - Anh là người ngoài nên
nhìn vấn đề rõ hơn. Thái độ của em với chuyện này có quá nhiều ý kiến chủ quan,
nói một cách khác là em quá nhập vai.

Dường như có một tia chớp lóe qua trước mắt tôi. Bỗng chốc
tất cả mọi ngõ ngách trong tim đều bị chiếu sáng. Tôi ngây người nhìn Viên Tổ
Vực nói:

- Em hãy nghĩ thật kỹ xem có phải đúng như anh nói không.
Trong tiềm thức em đang nhớ lại chuyện em với bạn trai em lần trước. Em oán hận
những kẻ không chung thủy vì thế mới giận bạn của em. Nhưng trên thực tế, họ
không hề mang tội ác tày trời như em nói.

Tôi rùng mình, không thể không thừa nhận anh nói rất có lý.

Tôi bước đi rất nhanh, Viên Tổ Vực đi theo sau gọi tên tôi
rất lâu nhưng tôi cố chấp không ngoảnh đầu.

Thật nực cười, sao tôi lại nói với người chỉ mới quen biết
nhiều chuyện thế chứ. Việc gì tôi phải tâm sự với anh ta suy nghĩ của mình. Tôi
nghĩ thế nào liên quan gì tới anh ta!

Tôi bật cười nhưng không đi chậm lại.

Nhưng khi Viên Tổ Vực dừng lại, hét lên một câu sau lưng tôi
thì tôi đã đứng lại.

- Tống Sơ Vi, đừng có mà thẹn quá hóa giận!

Tôi ngoảnh đầu lại, lạnh lùng nhìn anh. Khoảnh khắc ấy, một
Tống Sơ Vi trước đây luôn giơ cao ngọn cờ phản kháng đã quay lại, lúc nào cô ta
cũng không biết phân biệt những lời khuyên răn tốt như thế:

- Nực cười, anh là cái gì của tôi mà tôi lại phải xấu hổ vì
những lời nói của anh?

Một làn gió thổi qua. Chỉ trong thoáng chốc, hai người vốn
rất gần nhau dường như bị ngăn cách bởi một bức bình phong. Điều đáng buồn là
cho dù tôi hay Viên Tổ Vực đều không có ý định dỡ bức bình phong ấy.

Anh cũng lạnh lùng nhìn tôi, một lúc sau, anh cười khẩy,
nói:

- Đúng vậy, cô cũng chẳng là cái gì của tôi, tạm biệt.

Nhìn anh quay người bước đi, tôi tức đến nỗi nắm chặt tay
nhưng không biết đấm vào đâu. Nếu bên cạnh có tấm cửa kính, chắc chắn tôi sẽ
tung cú đấm không chút do dự.

Đúng lúc ấy Thẩm Ngôn gọi điện cho tôi:

- Sơ Vi à, chị vừa đi qua quán “Phi”, hình như nhìn thấy em,
có đúng không?

Lúc tâm trạng không tốt mà đi ăn buffet thì quả là một cách
giải tỏa rất tốt. Tôi và Thẩm Ngôn bưng đĩa đứng rất lâu. Tôi gắp rất nhiều
bánh ngọt, có bánh sôcôla, bánh kem, còn có loại bánh matcha mà tôi thích nhất.

Thẩm Ngôn không ăn bánh ngọt, có thể là sợ béo. Thực ra tôi
cũng sợ béo nhưng khi tâm trạng tồi tệ đến cùng cực, đâu còn bận tâm đến nhiều
thứ như vậy?

Trên miếng gỏi cá có tẩm mù tạt màu xanh. Tôi chỉ nhìn thấy
đã không kìm được nghiến răng nghiến lợi nhưng Thẩm Ngôn thì lại thản nhiên như
không.

Chị ấy khẽ nói:

- Chị lớn lên ở thành phố ven biển. Mọi người ở chỗ chị đều
ăn mù tạt như vậy, không sao.

- Vâng. - Lần đầu tiên nghe Thẩm Ngôn nhắc đến quá khứ của
mình, tôi cũng có chút tò mò. - Thành phố ven biển, vậy thì chắc chắn nhà chị
rất giàu…

Tôi cảm thấy mình đã hỏi một câu nhảm nhí, giàu hay nghèo và
có phẩm vị hay không là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, chỉ cần nhìn cử chỉ,
lời nói, cách ăn mặc của chị Thẩm Ngôn là biết, chắc chắn chị ấy là người được
sống sung sướng.

Nhưng không ngờ, nét mặt của chị bỗng trở nên u ám, chị vội
nói sang chuyện khác, dường như có chuyện gì đó không muốn nói ra:

- Em ăn nhiều một chút, còn nhỏ thế này béo một chút cũng
không sao. Không giống chị, đã đến cái tuổi này rồi không dám thức đêm, cũng
không dám ăn nhiều. Nếu không phải hôm nay tình cờ gặp em thì chị đã định mua
rau gì đó rồi về nhà luộc ăn.

Tôi mỉm cười:

- Lê Lãng thích chị là được rồi.

Không biết vì sao, dưới ánh đèn màu vàng, khuôn mặt của mỗi
người bỗng như chất chứa biết bao tâm sự.

Thẩm Ngôn mỉm cười:

- Có lẽ em nói đúng… À đúng rồi, sao em lại đi một mình?
Quân Lương đâu?

Mỗi lần nhìn thấy tôi, Thẩm Ngôn đều bất giác hỏi Quân
Lương. Khi một vài việc vẫn chưa được hé mở, tôi không hề nhận ra sự quan tâm
của chị ấy với Quân Lương có gì bất thường, đặc biệt là sau khi xảy ra chuyện
này, tôi càng không có tâm trạng nào để nghĩ nhiều như vậy.

- Quân Lương… xảy ra một số chuyện… - Tôi lấy quả dâu tây
trên chiếc bánh ngọt xuống cắt làm đôi. - Bạn gái cũ của bạn trai cô ấy nhảy
lầu rồi.

Ba hôm sau, Cố Từ Viễn quay về. Ba hôm ấy một mình tôi ở
trong trường, giống như cái xác không hồn.

Anh không gọi điện cho tôi, cũng không nhắn bất kỳ cái tin
nào trên QQ, còn tôi thì cũng nhẫn nhịn ba ngày không hề đi tìm anh. Mặc dù
trong lòng tôi hiểu rất rõ dường như đây là cách xử lý bình tĩnh và nhẹ nhàng,
thực ra chẳng qua là đang chuẩn bị cho một lần bùng phát.

Quân Lương cũng không tìm tôi. Tôi không biết cô ấy và Đỗ
Tầm phải đối mặt với một trận mưa dông bão táp như thế nào. Dĩ nhiên tôi cũng
không muốn biết.

Vô cớ bị cảm giác chán nản bủa vây, ngày nào cũng vác cặp
sách, uể oải đi đến trường rồi lại uể oải đi về ký túc. Trong khoảng thời gian
này mẹ tôi có gọi điện cho tôi một lần. Hai người nói chuyện rất lâu mà cũng
chẳng ra chuyện gì với chuyện gì.

- Đôi khi thật sự cảm thấy cuộc sống không còn gì để lưu
luyến.

Tôi nằm trên giường oán than.

Gần đây hành tung của Đường Nguyên Nguyên cũng càng ngày
càng bí mật. Nụ cười có mà như không cùng với ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt
cô ta giống như đang âm mưu một chuyện rất quan trọng. Nhưng khi tôi hỏi thì cô
ta không nói gì.

Nhớ lại lời nhờ vả của Lương Tranh, tôi ho một tiếng rồi
nói:

- Cậu… muốn chia tay với Lương Tranh à?

Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, nói với giọng đầy ẩn ý:

- Cậu ta nói với cậu à?

Tôi không trả lời, chuyện người khác nhờ vả thì không được
hé lộ, điều này tôi hiểu rất rõ. Thế nên tôi cứ lặng lẽ nhìn Đường Nguyên
Nguyên đang chải chuốt trước gương.

Cô ta nói một vài điều không liên quan:

- Cậu có biết vì sao ngày nào mình cũng phải trang điểm
không? Bời vì không biết khi nào sẽ gặp được người thay đổi cuộc đời mình.

Tôi sững người, lờ mờ nhớ rằng câu nói này vốn là “không
biết khi nào sẽ gặp được người mình yêu”. Nhìn Đường Nguyên Nguyên ngồi trước
gương trang điểm, tôi không thể không nói cô ta rất thực tế.

Nhưng thực tế thì sai sao? Thực tế và tình yêu mâu thuẫn với
nhau sao?

Sau khi trang điểm xong, Đường Nguyên Nguyên xách túi đi ra
khỏi cửa. Trước khi đi, cô ta nghiêm túc nói với tôi:

- Rõ ràng Lương Tranh không phải là người có thể thay đổi
cuộc đời của mình.

Tình yêu quan trọng như thế nào?

Tình yêu có quan trọng bằng chiếc Porsche mà bạn được ngồi
dưới trời mưa như trút nước không? Tình yêu có quan trọng bằng căn nhà nhỏ
khiến bạn có thể sống yên ổn khi giá nhà tăng nhanh đến chóng mặt không? Tình
yêu có quan trọng bằng những món ăn ngon mà bạn được nhìn thấy khi đang đói đến
cồn cào ruột gan không? Tình yêu có quan trọng bằng tương lai giàu sang không?

Nghĩ như vậy, hình như Đường Nguyên Nguyên thật sự không có
gì là sai. Nghĩ như vậy, thậm chí là Quân Lương sau khi mất đi người thân, vội
vàng hy sinh chút gì đó để giữ chân Đỗ Tầm cũng không có gì sai.

Là Tống Sơ Vi tôi chưa đủ sự từng trải, là Tống Sơ Vi tôi
quá ấu trĩ. Tôi đứng bên cửa sổ, buồn rầu suy nghĩ.

Thật là nhàm chán, tôi quyết định lên mạng. Đăng nhập QQ,
list những người quan trọng chỉ có một màu xám.

Tôi mở không gian của mình viết vài câu triết lý nhưng lại
bất ngờ nhìn thấy thông tin bạn thân thay đổi không gian. Trong album ảnh của
một người nào đó có đăng hàng chục tấm ảnh mới.

Tôi không kìm được kích chuột vào…

“Cạch” một tiếng, tôi gấp laptop lại, toàn thân lạnh như
băng.

Màn đêm buông xuống, thời gian buổi chiều qua đi thật nhanh.
Tôi nhìn ánh tà dương dần dần biến mất qua cánh cửa… Trần Chỉ Tình lúc nhảy từ
lầu sáu xuống, tâm trạng của cô như thế nào?

Trong vài giây ngắn ngủi ấy, cô có thấy hối hận không?

Trong căn phòng tăm tối và chật chội, tôi ôm hai cánh tay
mình, toàn thân run lên cầm cập.

Đúng lúc ấy tiếng chuông điện thoại vang lên. Tôi khống muốn
nhìn thấy tên mà lập tức nhấn nút nghe. Giọng nói đã lâu không nghe thấy không
hề có một chút day dứt:

- Sơ Vi, anh về rồi, mình ra ngoài ăn đi.

- Được thôi, em cũng có chuyện muốn nói với anh.

- Hả? Chuyện gì? Gặp mặt rồi tâm sự cũng chưa muộn. - Cố Từ
Viễn lớn tiếng cười trong điện thoại.

- Cũng được, chuyện chia tay nói trước mặt là tốt nhất.

Nói xong câu ấy, tôi dứt khoát cúp máy, không cho anh ta nói
thêm một câu nào.

Không sai, Cố Từ Viễn, chúng ta chia tay!

Báo cáo nội dung xấu