Làm Dâu Nhà Ma - Chương 23
Chương
23: Sự ngờ vực của Song Song.
“Hừ,
gừ!
Tức quá đi! Thấy
cậu ta ngồi cười đùa với Yến Phi mà bực
ghê!”
Diễm Quỳnh siết
chặt cái khăn lau bàn, giọng “gầm gừ”.
Song Song nãy
giờ chẳng lên tiếng gì,
chỉ đang nghĩ. Nó cứ thắc mắc mãi về cái mùi “ma khí” toát ra
từ người anh chàng AJ hôm qua. Chẳng biết
có phải ngửi lầm không nữa. Song
Song tự nhủ. Con bé dừng làm, xoay mặt hướng về phía cái
bàn xa xa, nơi Yến Phi và AJ đang trò chuyện rất vui vẻ.
“Thế
là tôi đã dụ được tên Trần đại ca ấy. Nếu
cậu trông thấy mặt của hắn lúc đó chắc
chắn cậu sẽ đau bụng vì buồn cười!” –
Yến Phi vờ miêu tả nét mặt của gã cho vay.
“Chà,
tui có thể hình dung được vẻ mặt tức tối của hắn!” –
AJ cười thú vị.
“Đúng
vậy, hắn dữ tợn nhưng rất ngu ngốc gặp tôi thì hắn dính chiêu ngay.”
“Tui
cũng phục cô thiệt.
Một mình cô phải đối phó với cả bọn cho
vay hung hãn như thế suốt bốn năm qua.”
“Có gì
đâu vì tôi là Yến Phi mà!”
AJ nhìn cô bạn
đang cười rạng rỡ, nói khẽ:
“Ừm,
vì cô là Yến Phi!”
“Nhưng
nhiều lúc thấy sợ mà chẳng biết cầu cứu ai.
Tôi tưởng mình sẽ không vượt qua nổi,
chẳng hiểu sức mạnh nào đã giúp tôi nữa!” – Yến Phi thở ra.
“Đôi
khi thấy thật cô đơn nhưng vẫn phải sinh tồn. Mỗi
ngày đối mặt với những thứ thật khủng khiếp! Đúng!
Phải tự hỏi rằng sức mạnh nào đã giúp
mình thế nhỉ?”
Yến Phi ngạc
nhiên trước những lời nói đầy trầm tư của anh chàng:
“AJ, có
chuyện gì ư?”
“À không.
Tính ra thì hoàn cảnh của hai chúng ta có
nét giống nhau đấy chứ, mồ côi cha mẹ, phải
sống vất vả một mình và còn là hai kẻ
cô đơn!”
“Chính
thế nên chúng ta mới nói chuyện ăn ý thế này!”
Hai người nhìn
nhau, cười cười.
Đúng lúc, Diễm
Quỳnh bước đến, hết “liếc” AJ xong quay sang Yến Phi:
“Yến
Phi, cậu xuống bếp phụ tớ một tay xếp mấy cái ghế lại kẻo chú về sẽ lại la đó!”
“Ừ.” –
Yến Phi bảo với cậu bạn –
“Tôi làm việc một chút,
lát nữa sẽ quay lại!”
AJ gật đầu. Khi cô bạn đã rời khỏi, cậu đưa mắt nhìn tiệm mì, hành động đó
như để giết thì giờ.
Bỗng, cái ghế đối
diện được ai đó kéo ra và ngồi xuống. AJ đảo mắt nhìn qua, là Song Song.
“Cậu
tên AJ đúng không?” – Song Song cất
tiếng.
“Cô là…”
“Tôi
là bạn thân của Yến Phi, cũng làm trong tiệm mì. Mấy
lần cậu có thấy tôi, đúng không?”
“À,
tui nhớ rồi, cô là cô gái lúc nào cũng im lặng và trông khá chững chạc.”
“Ồ vậy
ư? Cám ơn lời khen!” – Song Song nhún vai – “Tên
tôi là Lục Song Song, cậu cứ gọi Song Song là được!”
AJ gật khẽ:
“Thế
có chuyện gì không, Song Song?”
“Không
có gì,
chỉ muốn đến làm quen với cậu.
Cậu không thấy phiền chứ?”
“Quen
bạn thì đâu phiền phức gì!”
“Câu
nói nghe hay đấy! AJ, cậu
từ xa đến sao, nhà ở đâu vậy, gia đình cậu thế nào?
Mấy lần có nghe Yến Phi nói nhưng tôi vẫn
chưa rõ lắm.”
AJ nhìn cô gái:
“Sao
cô giống điều tra tui quá vậy?”
Song Song cười, chống
cằm:
“Tôi
là người rất thẳng thắn. Chính cậu nói “Quen bạn thì đâu phiền
phức gì” nên tôi chẳng ngại hỏi về gia đình cậu.
Tôi muốn biết về cậu một chút vả lại khi
quen bạn cũng cần hiểu rõ về người đó chứ!”
Nghe lập luận
của Song Song khá chí lý, AJ bảo:
“Gia
đình tui đều mất trong một tai nạn. Tui
sống một mình ở ngôi nhà gỗ trong rừng. Tui
về phố Hoa Đạo là để tìm lại người quen cũ trước đây của gia đình, vậy thôi!”
“Cậu
sống trong rừng ư?
Thế cậu ăn gì mỗi ngày?”
“Ăn
trái cây.
Tui rất thích táo!” – AJ nhoẻn miệng cười.
“Ăn
trái cây để sống sao?
Thảo nào trông cậu khác khác mọi người!” –
Song Song xem ra rất thích thú về chi tiết này.
“Vậy còn
gia đình cô thế nào. Cô sẽ nói tui biết chứ?”
“Anh
chàng này trông vẻ ngốc nghếch nhưng rất biết cách nói chuyện!” –
Song Song nghĩ thầm xong gật gù, bảo –
“Tất nhiên, gia đình tôi cũng bình thường
thôi.
Tôi là con một, bố mẹ tôi đều là nhà giáo.
Họ đang sống ở ngôi nhà cuối phố Hoa Đạo.
Tôi thuê nhà ở đây để tiện đi làm và tiện
cho một số vấn đề khác.”
“Một
gia đình hạnh phúc nhỉ?”
Song Song mỉm
cười, không nói. Từ nãy đến giờ ngồi trò
chuyện với nhau, cô gái họ Lục tiếp tục ngửi thấy mùi ma
khí quẩn quanh cơ thể AJ. Cái mùi hơi nồng một tí. Song
Song tự nhủ:
“Đúng
là anh ta phát ra mùi ma khí thật! Rốt
cuộc anh ta là ai? Lẽ nào… Thứ mang ma khí
nặng mùi thế này chỉ có ma thôi! Anh ta là ma?”
Chợt,
giọng Yến Phi từ dưới vọng lên làm cắt ngang dòng suy nghĩ của cô gái họ Lục:
“Song
Song, cậu ra ngoài mang giúp tớ mấy thùng mì với!”
“Thùng
mì mới hả?
Bao nhiêu?”
“Hình
như mười thùng thì phải!”
“Chà
nhiều thế à?” – Song
Song quay qua AJ – “AJ
này, cậu ra giúp tôi một tay nhé? Nếu hai
người làm thì sẽ nhanh hơn nhiều!”
AJ nghiêng đầu.
***
Lúc này nói về
nhà họ Du, khu vườn nhà không hiểu vì sao mấy ngày nay trông rất buồn bã.
Có lẽ là do tâm trạng của những người
trong gia đình.
Ngôi nhà gỗ im
lìm, chỉ nghe tiếng gió thổi, tiếng nước chảy chậm chạp xuống khe đá và tiếng
chim hót ríu rít trong lồng…
Du Hạo ngồi lặng
im trên bậc đá.
Cậu đang chăm chú nhìn con chim yến non
bị thương lần trước.
Nó đã khỏe rồi và cứ bay nhảy líu lo
trong cái lồng gỗ xinh đẹp. Có lẽ chú chim không hề biết được tâm trạng vô cùng
buồn bã của Du Hạo nên vẫn nhìn chủ bằng ánh mắt bình thản của
đôi mắt bé tí
như hạt đậu. Du Hạo giơ tay khẽ vuốt ve chú chim:
“Xem
ra,
mày đã khỏi hẳn rồi.
Phi Phi biết được, chắc cậu ấy sẽ vui lắm. Mày
có nhớ Phi Phi không?
Còn tao lúc nào cũng nhớ Phi Phi, rất
muốn gặp cậu ấy và thấy cậu ấy mỉm cười thế nhưng tao không thể!
Tao đã tự hứa sẽ không xuất hiện trước
mặt Phi Phi! Với lại… giờ đây cậu ấy cũng chẳng còn
nhận ra tao nữa!”
Du Hạo dứt lời
thì chú chim nghiêng nghiêng mái đầu, nhìn cậu, thật ấm áp. Du Hạo cười cười:
“Mày đang
thông cảm cho tao hả? Cám ơn, cám ơn vì mày
đã hiểu cho tao, hiểu vì sao tao lại làm thế với Phi Phi!”
Ánh mắt chú chim
bỗng trở nên buồn thẳm, dường như phảng phất nỗi u uất.
Dù vậy,
chẳng biết sao Du Hạo lại thấy đó là một đôi mắt biết cười và đang cười với
cậu. Để rồi anh chàng bắt gặp hình ảnh Yến Phi ẩn hiện trong chú chim yến non,
ngày càng rõ rệt khiến lòng cậu nhói đau.
“Nhìn mày
tao càng nhớ Phi Phi hơn!”
Du Hạo cúi đầu.
Cậu muốn lòng mình hãy nhẹ đi theo gió, hãy đừng đau nữa và xin trái tim thôi
rỉ máu.
Phía xa, thấy
bóng dáng buồn khổ của em trai, Du Phương nặng lòng:
“Tội
nghiệp Du Hạo!
Nó lấy ký ức của Yến Phi để rồi bây giờ
đau long!”
“Đó là
lựa chọn của anh ấy.
Anh ấy phải biết một khi làm thế thì
người đau đớn nhất chính là bản thân mình vậy anh ấy vẫn chọn cách đó!” – Du Thanh không
biết là đang cảm thông cho anh trai hay là trách móc.
Bên cạnh, Du
Thiện bỗng nhiên sướt mướt:
“Tội
anh Du Hạo nhưng em không thích cái cách làm này chút nào cả.
Em còn chưa kịp nói lời tạm biệt chị Yến
Phi nữa.
Buồn ơi là buồn!”
“Dù gì
mọi thứ cũng kết thúc rồi!
Chuyện đời thật khó đoán,
đôi khi không hy vọng gì thì hạnh phúc lại đột nhiên đến gần nhưng khi ngỡ rằng
hạnh phúc đã có trong tầm tay thì lại vụt mất!” –
Du Phương như
đang liên tưởng đến hoàn cảnh của chính mình.
“Mẹ có
lẽ là người đau nhất!
Mấy hôm nay em thấy mẹ ít nói hẳn.”
“Chắc
là mẹ thấy có lỗi với những người con của bà, những đứa con mà
bà chẳng biết sau này chúng có hạnh phúc hay không khi chúng đều là những con
ma!”
Du Thanh quay đi
nói khẽ:
“Đó đã
là số phận rồi!
Chúng ta không thể thay đổi mà
chỉ có cách đương đầu với nó thôi!”
Dõi theo bóng cô
em gái khó gần, Du Phương thở ra:
“Bé
Thanh lúc đầu không thích Yến Phi nhưng bây giờ trong số ba chị em chúng ta thì
nó lại là người có tình cảm sâu đậm với Yến Phi nhất!”
“Ước
gì một ngày nào đó chị Yến Phi sẽ trở về bên cạnh chúng ta và quan trọng là về
bên anh
Du Hạo!”
Du Phương lẫn Du
Thiện đều đưa mắt nhìn Du Hạo ngã mái đầu bên cạnh lồng chim gỗ.
***
Lúc này, bên
ngoài tiệm mì, Song Song nhìn qua một lượt mấy thùng mì to:
“Đã
bảo chú Quản đừng mua một lần nhiều như thế! Chẳng
ai vác nổi cùng lúc cả đống thùng mì thế này cả!”
“Thế
sao cậu không bảo chú ấy thuê thêm người để khuân đồ?” – AJ đưa ý kiến.
“Ừ,
chắc phải thế rồi.
Nào, bây
giờ chúng ta bắt đầu thôi!”
AJ đến bên một
thùng mì, cúi xuống toan vác lên thì Song Song lên tiếng:
“À AJ,
mấy thùng đó cứ để tớ. Cậu hãy đến vác mấy cái thùng ở đằng kia!”
AJ nhìn sang
bên, vài thùng mì nằm chồng lên nhau dưới ánh nắng đậm màu!
Cậu gật gù:
“Ờ,
tui hiểu rồi!”
Dứt lời AJ bước
nhanh đến chỗ đó, Song Song ở phía sau nhìn thật chăm chú xem biểu hiện của anh
chàng này thế nào.
“Nếu
AJ là ma thì khi đứng dưới ánh mặt trời cậu ta sẽ…”
Thế nhưng sự
việc đã không như Song Song mong đợi. AJ
dừng đúng ngay cái nơi mà con bé cố tình sắp đặt kia và cu
cậu vẫn thản nhiên vác một thùng mì lên. Không hoảng sợ, không có sự đổi khác,
thân thể AJ vẫn bình thường. Không có gì lạ
diễn ra cả, tất cả vẫn như thế.
“Tui mang
vào trước nhé?” – AJ
bảo.
Song Song gật
đầu nhưng trông sắc mặt không tốt lắm.
Anh chàng đi
ngang qua, cô gái họ Lục khẽ xoay lưng lại, đặt tay lên môi:
“AJ
không phải là ma!
Cậu ta tiếp xúc với ánh mặt trời vẫn
giống như người bình thườngvà cũng không tỏ ra
sợ ánh nắng.
Cậu ta là con người nếu vậy thì vì sao
cậu ta lại mang mùi ma khí
nặng như thế? Kỳ lạ!”
Thấy AJ phụ giúp
Song Song vác mấy thùng mì, Diễm Quỳnh chống hông:
“Cậu
cũng được việc quá, cứ tưởng cậu chẳng biết làm gì chứ!”
“Mấy
cái này nhẹ thôi.
So với thể lực của tui thì có là gì!”
“Cám
ơn cậu nhé AJ!” – Yến Phi cười
tươi.
“Có gì
đâu, bạn bè cả thôi.”
Đúng lúc ông chủ
Quản bước vào, nhìn mấy thùng mì to được xếp ngay ngắn rồi nhìn sang cậu thanh
niên lạ:
“Cậu
là người giúp Song Song đỡ mấy thùng mì phải không?”
“Đúng
đó chú, AJ làm cũng nhanh nhẹn lắm.” –
Yến Phi nói ngay.
“Trông
cậu cũng được.
Thế cậu đang làm công việc gì vậy?”
“Công
việc? Tui không làm gì cả, chỉ ở nhà.”
“Tốt
quá!
Chú đang cần tìm người để khuân vác đồ cho
tiệm mì đây nếu cậu không chê thì làm cho chú nhé?” –
Ông chủ Quản đề nghị.
“Ý
kiến rất hay!
Cậu đồng ý nhé AJ?” –
Yến Phi vui mừng.
AJ dù không hiểu
lắm vấn đề “việc làm” này nhưng thấy cô bạn cười tươi thế nên cậu cũng đồng ý.
Tiễn AJ ra khỏi
tiệm, Yến Phi như nhớ ra gì đó liền nói ngay:
“À mai
buổi chiều sẽ có tiệc mừng hai mươi năm ngày thành lập tiệm mì Tân Quản nếu cậu
rảnh thì ghé qua cùng mọi người dự tiệc nhé, sẽ rất vui!”
“Tiệc
à? Ừ, tui sẽ tranh thủ nếu không có chuyện gì thì tui sẽ qua.”
Yến Phi mỉm
cười.
Song Song đặt
thùng mì cuối cùng xuống đất, chưa kịp đứng thở thì giọng Diễm Quỳnh vang lên
đầy bực bội:
“Chả
biết chú nghĩ thế nào mà lại thuê cái tên đáng ghét ấy làm việc
trong tiệm chứ! Tức thật!”
“Có
chuyện gì sao Diễm Quỳnh?” – Song Song lấy
cốc nước.
“Thì
chú Quản đấy, chú ấy đã thuê tên AJ làm người khuân vác cho tiệm mì thế là ngày
nào
cũng phải giáp
mặt cậu ta cả! Cậu xem có tức không?”
“Sao
cơ? AJ sẽ làm việc ở tiệm mì à? Rắc rối
đây!” – Sự lo lắng khiến Song
Song quên mất cơn khát đang dâng cao.
“Rắc
rối gì vậy, Song Song?” – Diễm Quỳnh nhíu
mày.
“Hả?
À, ý tớ là rắc rối cho cậu vì cậu vốn
không thích AJ!”
“Thì
đấy, vậy mới bực bội chứ!
Nhưng rồi tớ sẽ khiến cho cậu ta phải tự
rời khỏi tiệm mì này, chờ đó!”
Song Song cười
cười nhưng rồi sự bất an chợt hiện diện trên gương mặt con bé.
“Còn
chưa hiểu rõ AJ là người thế nào thì tự dưng chú Quản lại cho cậu ta làm việc ở
tiệm mì.
Nếu vậy thì…”
Song Song đưa
mắt nhìn Yến Phi đang lau bàn ở tiệm trên:
“Cậu
ta và Yến Phi sẽ gặp nhau nhiều hơn. Cả hai
sẽ thân nhau và nếu một ngày nào đó hai
người họ…”
Song Song không
muốn suy nghĩ tiếp nữa. Nó đang sợ một điều gì đó chưa rõ, và biết đâu điều ấy
sẽ ảnh hưởng đến tiệm mì hoặc đến Yến Phi!
***
Màn đêm
buông xuống, trên mấy cành cây xum xuê, cuộc trò chuyện của những con Dạ Ma
đang diễn ra, chính xác đây là cuộc trao đổi thì đúng hơn!
“Sao
rồi Mắt Đỏ?
Mày thích sức mạnh tao truyền cho chứ?” –
Chân Đen ngồi chồm hổm, vẻ mặt ra điều thích thú.
Đối diện, một
tên Dạ Ma với gương mặt xám ngắt như tro, xương xốc lồi lõm trông kinh.
Trên mặt hắn vài vết sẹo dài đan chéo như
thể đó là “biểu tượng” đầy tự hào cho bao nhiêu năm lăn lộn trên giang hồ của
hắn.
Mắt Đỏ cất giọng
lè nhè:
“Thích
thì thích thật nhưng bị tên chủ nhân của y xử ra nông nổi này thì tao không
thích chút nào cả!”
“Sao mày
lại nói thế?” – Xù Xì đổ ịch cơ
thể nặng nề lên nhánh cây cong oằn.
“Vậy
chúng mày muốn tao nói lời cám ơn hắn vì đã tàn
sát gần hết đám thuộc hạ của tao hả?”
“Này,
bình tĩnh đi!
Có chuyện để bàn cơ mà!” –
Lông Xám khuyên ngăn.
“Chuyện
gì? Bọn mày
tính bàn cái gì với tao?” – Mắt Đỏ tỏ như
bực mình.
“Cái
này phải để Chân Đen nói.
Chúng tao cũng chẳng rõ vấn đề chi nữa!”
Chân Đen lườm gã
Linh Tinh rồi nheo mắt sang tên “đối tác” dạn dày kinh nghiệm kia:
“Bọn
tao đã vờ hứa với gã chủ nhân là sẽ “xử đẹp” mày
cùng đám thuộc hạ không ra gì của mày chính
vì thế tao mới phải đến tận đây bàn một số kế hoạch với mày
nè!”
“Kế
hoạch? Tao rất thích nghe hai từ này nhưng nói trước phải có lợi cho thì tao
mới nghe còn không thì mời bọn mày xéo khỏi đây!” –
Mắt Đỏ thằng thừng, hếch mặt ra oai.
“Ha ha ha! Dĩ
nhiên, dĩ nhiên là phải có lợi cho hai chúng ta rồi! À
không, cho tất cả lũ Dạ Ma
chúng ta!” –
Chân Đen bật cười sảng khoái.
“Tuyệt!
Vào đề nhanh đi!
Tao còn phải đi tắm!”
Kế bên, Xù Xì liền
cười ngắc nghẻo trước lời của tên Mắt Đỏ.
Chân Đen gật gật:
“Ừ, ừ
tao nói ngay.
Thật ra kế hoạch này không mấy khó khăn
nhưng cần sự hợp tác chặt chẽ của hai nhóm chúng ta!”
‘Dài
dòng quá! Tao ngứa mình lắm rồi!
Tao bực tao đi tắm bây giờ!”
“Mày cứ
nóng vội có ngày hỏng chuyện!” – Chân
Đen chợt hạ giọng – “Nhưng
kế hoạch này mày hơi hơi chịu thiệt một tí, Mắt Đỏ ạ!
Mày sẽ phải hi sinh một số thuộc hạ nữa!”
“Gì? Vậy
thì dẹp!
Tao không chịu phần thiệt!” –
Mắt Đỏ xua tay.
Chân Đen quàng
cánh tay trơ xương qua vai gã bạn, kéo lại gần:
“Thì mày
cứ nghe hết kế hoạch đã! Mất thuộc hạ chỉ là cái thiệt nhỏ trước
mắt.
Mày bỏ ra “cái nhỏ” ấy để có cái “lời lớn”
cho sau này!”
“Lời
lớn sau này? Thật à?”
“Nhất
định, nếu chúng ta làm tốt kế hoạch be bé này
thì chúng ta sẽ lời vô cùng, cứ tin tao!”
Mắt Đỏ nhìn vào
đôi mắt sâu hun hút của gã Chân Đen ranh mãnh. Hắn
có thể thấy được gã này
đang chứa trong
đầu cái gì đó rất thú vị.
“Được,
nói đi!”
“Mày hãy
ra lệnh cho đám thuộc hạ đi săn con người vào ban đêm tiếp.
Yên tâm, bọn
tao sẽ lại truyền một ít sức mạnh nữa cho mày và
chúng nó.”
“Tiếp
tục tấn công con người? Lỡ như gặp gã chủ nhân của mày
nữa thì sao?”
“Thế
nên tao mới bảo mày cần hi sinh vài tên thuộc hạ! Chỉ
cần mày làm thế thôi phần còn lại cứ để bọn
tao lo!
Để bằng cách ấy tao mới có thể liều một
phen “ngã giá” với tên chủ nhân giỏi ma thuật ấy!”

