Cưới Ma - Chương 32
Họ không ngờ ngẫu nhiên quyết định ra phố của mình lại
giúp họ gặp được một nhân vật hoàn toàn nằm ngoài tưởng tượng. Nếu có ai đó đứng
trên cao nhìn xuống, sẽ thấy một cảnh tượng: sau khi Chu Xung và Lục Lục ra khỏi
quán ăn Tứ Xuyên thì người đó cũng vừa bước xuống tàu hỏa. Đi được một đoạn,
người đó dừng lại, mơ hồ nhìn quanh bốn phía. Sau khi Chu Xung va Lục Lục từ cửa
khách sạn quay trở ra, đi bách bộ dọc theo con phố, thì người ấy cũng đổi hướng,
bước trở lại, tiến về phía hai người.
Chu Xung và Lục Lục đang nói chuyện, Lục Lục lập tức
dừng lại.
Chu Xung nhìn về phía trước, hỏi: “Em nhìn thấy ai
à?”
Lục Lục ngập ngừng: “Cô gái kia hình như là… Khúc
Thiêm Trúc!”
Chu Xung sửng sốt: “Khúc Thiêm Trúc?”
Lục Lục khẳng định: “Đúng là Khúc Thiêm Trúc, đã bị
điên!”
Chu Xung chưa nhìn thấy Khúc Thiêm Trúc bao giờ, anh
hỏi: “Đâu? Đâu?”
Lục Lục chỉ tay: “Kia kìa! Cô gái mặc áo khoác màu
tím!”
Thực ra lúc này Lục Lục vẫn hơi ngờ ngợ. Khúc Thiêm
Trúc đã bị điên, lần trước bố mẹ cô ấy đã đưa về nhà, chắc họ phải trông nom cẩn
thận không để cô ta chạy ra ngoài… Vậy tại sao bây giờ cô ta lại có thể đến tận
Đồng Hoảng này?
Lục Lục kéo Chu Xung rảo bước lại gần cô gái đó.
Đúng là Khúc Thiêm Trúc! Cô ta vẫn ăn mặc như lần đầu gặp Lục Lục: áo tím, váy
bò ngắn, bít tất liền quần, chân đi bốt da đen, phấn son nhàn nhạt… Lúc này cô
ta chỉ có tay không, không đeo túi gì hết.
Lục Lục nói: “Đúng là cô ấy!”
Chu Xung băn khoăn: “Cô ấy… đã khỏi bệnh à?”
Lục Lục gọi: “Thiêm Trúc!”
Thiêm Trúc ngoảnh về phía có tiếng gọi, rồi nhìn thấy
Lục Lục trong dòng người xa lạ. Cô ta có nhận ra, nhưng không hề có chút ngạc
nhiên: “Lục Lục cũng ở đây à?”
Lục Lục quan sát ánh mắt Thiêm Trúc, thận trọng hỏi:
“Cô đến đây… làm gì?”
Thiêm Trúc cười có phần bẽn lẽn: “Tìm anh ấy.”
“Tìm ai?”
“Triệu Tĩnh.”
“Cô… đi một mình à?”
“Ừ!”
“Cô ở đâu?”
“Không ở đâu cả. Tôi đi tìm anh ấy.”
“Anh ấy ở đâu?”
“Anh ấy bảo tôi đến tìm mà!”
“Tôi hỏi là anh ấy đang ở đâu?”
“Tôi cũng không biết anh ấy đang ở đâu… anh ấy chỉ
nói là đến tìm anh ấy.”
Lục Lục buồn bã nói: “Thiêm Trúc, anh ấy không có ở
đây.”
Thiêm Trúc nhìn Lục Lục, nghĩ ngợi gì đó, đưa mắt
nhìn ra xa, nói: “Tôi đã nhìn thấy anh ấy.”
“Cô đã nhìn thấy anh ấy à?”
“Ừ!”
“Nhìn thấy anh ấy ở đâu?”
“Ở ga tàu điện ngầm.”
“Ở Bắc Kinh sao?”
Thiêm Trúc nói: “Anh ấy nhìn tôi, hình như rất sợ
tôi… anh ấy sợ tôi… tại sao lại sợ tôi nhỉ?”
Lục Lục hỏi: “Nhưng tại sao cô lại đến Đồng Hoảng
này?”
Thiêm Trúc không để tâm đến câu hỏi của Lục Lục, đột
nhiên cười thành tiếng: “Hì hì… không phải anh ấy sợ tôi. Sao anh ấy có thể sợ
tôi? Anh ấy ngầm ra hiệu cho tôi đến tìm anh ấy. Lúc đầu tôi và anh ấy chia tay
nhau ở đây. Nhưng… sao tôi không tìm thấy cái khách sạn ấy… khách sạn Hồng
Phòng, khách sạn nhà đỏ… tại sao lại không thấy đâu cả?”
Lục Lục nhìn Chu Xung, rồi nói nhỏ: “Chúng ta nên
đưa Thiêm Trúc về, anh thuê thêm một phòng nữa, em ngủ với cô ấy. Lát nữa em sẽ
gọi điện cho bố mẹ cô ấy.”
Chu Xung cũng khẽ nói: “Liệu cô ấy có chịu đi theo
chúng ta không?”
Lục Lục nói: “Cứ thử xem sao.” Rồi cô nói với Thiêm
Trúc: “Cô đi với chúng tôi về khách sạn ở, mai chúng ta cùng đi tìm khách sạn Hồng
Phòng, khách sạn nhà đỏ, được chứ?”
Thiêm Trúc nhìn Chu Xung rồi lại nhìn Lục Lục, giọng
hiền hòa: “Được, tôi tin cô.”
Không ngờ lần này Thiêm Trúc lại rất chịu nghe lời.
Lục Lục cầm tay Thiêm Trúc cùng trở về khách sạn.
Chu Xung và Lục Lục đang ở phòng 209, tầng hai đã hết
phòng, anh thuê một phòng nữa, phòng 301. Anh bèn để cho Lục Lục và Thiêm Trúc ở
phòng 209. Lúc đi, anh ghé tai Lục Lục nói: “Nên cẩn thận, có chuyện gì thì gọi
điện cho anh.” Lục Lục nói: “Yên tâm, em và cô ấy đã từng ở qua đêm với nhau.”
Chu Xung lên tầng trên.
Lục Lục mở cửa toilet nói với Thiêm Trúc: “Cô vào tắm
đi!” Thiêm Trúc trả lời: “Được! Được!” Rồi bước vào. Lục Lục giúp Thiêm Trúc mở
nước nóng, lấy khăn tắm, rồi đi ra, khép cửa lại.
Khi nghe thấy trong đó có tiếng nước xối xả, cô liền
lấy di động ra gọi cho gia đình Thiêm Trúc. Mẹ cô ta nghe máy.
“Bác ơi, Thiêm Trúc đã ra ngoài phải không?”
Bà cảnh giác, hỏi lại: “Sao cháu biết?”
Lục Lục nói: “Cháu nhìn thấy cô ấy đang ở Đồng Hoảng.”
Bà rất xúc động: “Có đúng là thế không?”
Lục Lục trả lời: “Chính xác ạ. Cháu đang ở cùng
phòng với cô ấy.”
Bà lại càng cảnh giác, giọng rất không thiện chí:
“Sao Thiêm Trúc nhà tôi cứ theo cô đi Đồng Hoảng như vậy?”
Câu nói của mẹ Thiêm Trúc quả là khó nghe.
Lục Lục không giải thích nhiều, chỉ nói ngắn gọn:
“Chuyện dài lắm. Cháu và bạn trai đang ở đây có việc, rồi chạm trán Thiêm Trúc
trên phố. Hai bác nên đến đưa cô ấy về nhà. Dịp này bọn cháu chưa thể trở về Bắc
Kinh.”
Bà nói: “Mai chúng tôi sẽ đến. Cô đừng tắt máy, để
chúng tôi dễ liên lạc.”
Lục Lục trả lời: “Vâng.”
Điện thoại xong một lát thì Thiêm Trúc tắm xong, mặc
áo ngủ bước ra, vừa chải đầu vừa hỏi: “Cô gọi điện cho ai thế?”
Lục Lục nói dối: “Cho bạn trai tôi.”
“Là anh vừa nãy phải không? Anh ấy rất đẹp trai… chỉ
tội hơi gầy, không cơ bắp.”
“Đúng, anh ấy ít tập luyện.”
“Cô cứ sang ngủ bên anh ấy, tôi ở một mình cũng được
mà!”
“Không, tôi muốn ở đây trò chuyện với cô.”
“Cũng được, miễn là bạn trai cô không hận tôi… hì
hì…” Thiêm Trúc bỗng nhiên trở nên rất thích nói. Sau khi cả hai lên giường nằm,
Thiêm Trúc nhắc đến chuyện cái mũ, cô ta vẫn rất nhớ Lục Lục từng tặng cô ta
cái mũ màu đỏ. Lục Lục nghe mà lòng thấy bùi ngùi. Rồi Thiêm Trúc lại nói sang
chuyện giày dép… Đêm dần về khuya.
Lục Lục bảo: “Cô cứ nói tiếp, tôi tắt đèn nhé!”
Thiêm Trúc đồng ý: “Tắt đi!” Lục Lục tắt đèn, căn
phòng bỗng tối om. Lát sau, mắt Lục Lục dần quen với bóng tối. Ánh đèn bên
ngoài hắt vào lờ mờ, cô vẫn nhìn thấy khuôn mặt của Thiêm Trúc. Nói hết chuyện
giày dép, Thiêm Trúc nói sang chuyện Triệu Tĩnh: “Cũng chẳng biết anh ấy đã chạy
đi đâu nữa…”
Lục Lục đã đi suốt một ngày, quá mệt mỏi, cô nhắm mắt
lại nghe.
“Anh ấy cứ thế đấy, lúc nên về nhà thì lại không về.
Mọi ngày nếu không về thì anh ấy còn gọi điện hoặc nhắn tin cho tôi, bây giờ
thì không điện thoại cũng chẳng nhắn tin… đã kết hôn rồi mà chẳng có trách nhiệm
với gia đình gì cả!”
Lục Lục hỏi: “Hai người… đã kết hôn à?”
Thiêm Trúc trả lời: “Rồi!”
Lục Lục ngạc nhiên: “Khi nào thế?”
Thiêm Trúc nói: “Hôm 28 tháng 11.”
Lục Lục kinh ngạc, mở to mắt.
Thiêm Trúc và Triệu Tĩnh dự định kết hôn ngày ngày
11 tháng 12, sao lại biến thành 28 tháng 11? Có lẽ tại cô ấy điên nên nói năng
lung tung chăng? Nhưng cô ấy nói rất rành rọt kia mà! 28 tháng 11? Lục Lục nhẩm
tính: 27 tháng 11 cô ta và Triệu Tĩnh rời khỏi nhà, hôm sau 28 tháng 11 là Chủ
nhật. Chắc chắn họ đã vào ở khách sạn ở “thị trấn Đa Minh”, sau đó thì xảy ra
chuyện gì?
Lục Lục thăm dò: “Sao hai người lại kết hôn?”
Thiêm Trúc không ấm ức than thở nữa, cô nói rất vui:
“Do một thanh niên người đông bắc chủ trì, theo phong cách cổ xưa. Không mời
người nhà hay bạn hữu. Cô không được nhìn thấy đâu, tôi mặc áo cô dâu rất đẹp,
áo hai thân màu đen, tay thụng, váy dài đen viền hoa thêu tay, đầu chít khăn
như kiểu trong vở tuồng Vương Bảo Xuyến, đi giày thêu mũi nhọn…” Lục Lục nghe
mà sởn gai ốc. Cô im lặng nghe Thiêm Trúc tiếp tục kể.
“Bộ của chú rể của Triệu Tĩnh cũng rất oách, anh ấy
đội mũ phớt, mặc áo dài và áo chẽn, đi giày ủng…”
Trong màn đêm tĩnh mịch, Thiêm Trúc say sưa kể chuyện,
còn Lục Lục thì sợ muốn chết! Cô ta đang kể về đám cưới ma!
“Anh chàng người đông bắc ấy còn chụp hình cho chúng
tôi nữa! Nhưng hôm đó Triệu Tĩnh quá vui, trót uống say nên không đứng nổi nữa.
Lúc chụp ảnh, anh người đông bắc kia buộc Triệu Tĩnh lên cái giá gỗ, thì mới đứng
thẳng được…ha ha ha!”
Tiếng cười của Thiêm Trúc thật ghê rợn, Lục Lục cảm
thấy mình sắp ngất xỉu đến nơi. Cô bỗng lớn tiếng: “Thiêm Trúc, ngủ đi!” Thiêm
Trúc khẽ “ừ” một tiếng rồi nín lặng.
Một lúc sau đó Lục Lục mới hoàn hồn, nhưng tim cô vẫn
đập thình thịch. Không sao ngủ được, Lục Lục cố suy nghĩ làm rõ vấn đề. Cô
không biết mình đang vô tình bước gần đến sự thật. Lẽ nào Thiêm Trúc đã giết
Triệu Tĩnh, Trường Thành đã giết Tiểu Quân?
Chẳng biết cứ thế bao lâu, Lục Lục cũng trở nên mơ hồ…
Lúc cô sắp ngủ bỗng nghe thấy Thiêm Trúc lẩm bẩm “À, sao mình lại quên… lúc nửa
đêm mình và anh ấy chia tay nhau…”
Lục Lục không mấy để ý câu này, cô dần chìm vào giấc
ngủ.
Vào lúc hơn 2 giờ sáng, Lục Lục bỗng thức dậy. Kể từ
sau cái đêm ở “thị trấn Đa Minh” cô thường bỗng dưng thức dậy vào lúc này. Giường
bên kia vẫn im ắng, chắc Thiên Trúc đã ngủ say. Lục Lục trở mình định ngủ tiếp,
nhưng lại cảm thấy không yên tâm: giường bên kia quá im ắng… cô bèn ngồi dậy
căng mắt nhìn sang, và giật mình. Không thấy Thiêm Trúc đâu! Chăn đệm xếp rất
phẳng phiu vuông vức, cứ như chưa từng có ai nằm đó.
Lục Lục lấy di động ra gọi cho Chu Xung: “Anh ơi,
không thấy Thiêm Trúc đâu nữa!”
Chu Xung và Lục Lục tìm khắp các tầng khách sạn, đều
không thấy bóng cô ta.
Cả hai chạy ra ngoài, đường phố vắng tanh không một
bóng người.
Lúc này Lục Lục mới nghĩ đến câu nói cuối cùng của
Thiêm Trúc tối qua, có lẽ cô ta cho rằng mình và Triệu Tĩnh chia tay nhau lúc nửa
đêm. Vậy nên cô ta nghĩ chỉ còn cách nửa đêm đậy đi tìm thì mới tìm thấy anh
ta.
Chương 56: Đêm thứ ba
Còn Trường Thành? Anh ta như con chim bị bắn hụt.
Chu Xung và Lục Lục đi rồi, anh cảm thấy khách sạn ở
Đa Minh không an toàn nữa, phải đi khỏi đây. Anh cầm theo chứng minh thư và tiền
bạc, vờ như chẳng có chuyện gì, bước ra khỏi khách sạn. Vừa ra đến đường Dao
Găm thì nhìn thấy tay lái xe để ria mép bước lại, cười hì hì hỏi anh: “Có cần
đi xe không?”
Trường Thành nói: “Có đi Đồng Hoảng không?”
Người lái xe có ria nói: “Có!”
Trường Thành hỏi: “Bao nhiêu?”
Người lái xe có ria đáp: “Tám chục.”
Trường Thành gật đầu: “Được!”
Rồi anh cảnh giác nhìn quanh, có vài người mải miết
đi bộ, dường như không ai chú ý đến anh.
Anh lái xe đi sang đường bên kia, nổ máy. Trường
Thành bước sang mở cửa dưới định chui vào xe, nhưng anh chợt dừng lại, thận trọng
nhìn người lái xe, nói: “Anh sẽ chở tôi đến Đồng Hoảng chứ?”
Người lái xe mỉm cười: “Anh chỉ chi tám chục, anh tưởng
tôi sẽ chở anh về Bắc Kinh hay sao?”
Trường Thành sững người. Sao anh ta biết mình từ Bắc
Kinh đến, hay anh ta chỉ thuận miệng nói thế thôi?
Anh nhìn quanh, không thấy chiếc tắc-xi nào khác. Được,
đành liều một phen, lên xe vậy!
Xe chạy rồi, Trường Thành hồi hộp ngó nhìn ra ngoài,
anh lo mình không thể dễ dàng thoát ra khỏi thị trấn này như vậy.
Xe chạy qua bưu điện, quán ăn, quán trà, quán bi-a,
hiệu làm đầu, hiệu bán ngư cụ… rồi ra khỏi thị trấn Đa Minh.
Chẳng lẽ cứ thế này là mình đi thoát? Tim Trường
Thành thình thịch đập như điên, không rõ vì sợ hãi hay vì xúc động.
Người lái xe có ria mép không nói gì hết, chỉ thỉnh
thoảng liếc lên cái gương chiếu hậu phía trên bên phải nhìn Trường Thành. Trường
Thành tránh ánh mắt của anh ta, nhìn ra ngoài cửa kính. Dọc đường không có dấu
hiệu gì bất thường.
Khúc Thiêm Trúc từng dặn dò chưa làm xong nhiệm vụ
thì không được đi khỏi đây, nếu không sẽ bị chết thảm như những con hắc tinh
tinh ấy. Bây giờ xem ra những lời ấy chỉ là hù dọa mà thôi. Nhưng anh bỏ đi rồi,
liệu họ có gửi cho công an đoạn băng quay cảnh anh giết Hồ Tiểu Quân không?
Rất có thể! Nhưng dù họ không gửi thì anh vẫn là
hung thủ giết người, Tiểu Quân không còn nữa, là sự thật không thể khác.
Trước khi trở về Bắc Kinh, anh phải tính đến rất nhiều
khả năng và cách đối phó. Nhưng anh cũng hiểu rằng dù có nghĩ ra một ngàn cách
đối phó thì anh vẫn có thể bị sa lưới, vì công an sẽ tìm ra hơn một ngàn chỗ sơ
hở của anh.
Là tội phạm, Trường Thành ẩn trong bóng tối, nhưng
thực ra công an còn ẩn trong bóng tối sâu hơn, Trường Thành không thể biết họ
đã nắm được những gì, họ đang làm gì, cũng như anh không thể biết họ đã giăng
bao nhiêu tấm lưới…
Điều duy nhất anh có thể làm lúc này là mở di động,
tháo pin ra, có thể đến Đồng Hoảng sẽ có sóng, nếu lúc ấy có ai đó từ Bắc Kinh
gọi cho anh nhưng anh không nghe máy, tức là anh sẽ nằm trong diện nghi vấn. Vậy
máy của anh phải vĩnh viễn không liên lạc được.
Anh lái xe có ria đã làm đúng cam kết: đưa Trường
Thành đến Đồng Hoảng. Những ngôi nhà cũ mới chen nhau, những ống khói lô nhô
cao thấp, Đồng Hoảng đây rồi.
Nhưng anh ta không đưa Trường Thành ra ga tàu hỏa,
anh ta nói phải giao ban. Trường Thành cũng chấp nhận, anh trả tiền xe. Sau đó
anh ngồi xe lôi, chỉ lát sau đã đến ga Đồng Hoảng.
Ga rất nhỏ, khách cũng không đông. Trường Thành mua
vé đi Tần Thị, vé giường đệm mềm. Anh không thể đi Bắc Kinh, vì công an xem
băng hình nhà ga sẽ biết ngay anh đã về Bắc Kinh. Anh sẽ đến Tần Thị rồi đi tắc-xi
về Bắc Kinh, như cách anh và Tiểu Quân đã đi.
Các toa vé ngồi, toa vé giường cứng chật cứng người,
như vậy sẽ có rất nhiều cặp mắt, nên anh mua vé giường mềm. Nếu tàu có toa dành
riêng cho một người, thì dù đắt đến mấy anh cũng mua vé. Lúc này anh rất cần
yên tĩnh. Anh sợ bất cứ cặp mắt nào.
Ba hành khách cùng toa với Trường Thành đều là người
địa phương, gồm hai người già và một thanh niên chừng 18-19 tuổi, hình như họ
cùng buôn bán dược liệu, dọc đường họ toàn nói chuyện với nhau bằng tiếng địa
phương. Trường Thành nằm giường trên, suốt từ sáng đến tối không ăn gì mà cũng
không hề thấy đói. Lúc hơn 11 giờ đêm, ba người kia vẫn ngồi dưới nói chuyện ồn
ào không ngớt, Trường Thành thấy bực mình, anh không nén nổi nữa, gắt lên: “Ngủ
đi!” Họ đều ngạc nhiên. Rồi một ông già đứng dậy nói: “Nếu anh còn hét lên nữa
thì tôi sẽ ném anh ra cửa sổ luôn, anh có tin không?”
Trường Thành hừ một tiếng, ngồi dậy nhìn xuống: ông
ta ăn mặc bình thường, vẻ mặt lạnh lùng, đang nhìn thẳng vào anh. Anh định phản
bác nhưng lại thôi, chỉ im lặng nằm xuống kéo chăn trùm kín. Anh không dám làm
to chuyện, kẻo công an kéo đến thì rách việc. Cũng may, ba người ấy không nói
chuyện nữa, họ lần lượt nằm xuống ngủ.
Hôm sau, Trường Thành vẫn không ăn uống gì, cũng
không đi vệ sinh. Buổi chiều thì tàu hỏa đến Tần Thị.
Xuống tàu rồi, Trường Thành ra tắc-xi đi Bắc Kinh.
Lúc đi qua Cung thể thao thể thao, anh nhìn thấy tờ áp-phích khổng lồ vẽ bốn
thành viên của ban nhạc “90”, tối mai biểu diễn. Họ lại đến Tần Thị! Trường
Thành muốn chửi đổng một câu nhưng lại nén được. Anh nghĩ, tất cả đều do số phận
sắp đặt.
Khi xe về đến Bắc Kinh thì trời đã tối. Trời tối khiến
anh thấy yên tâm hơn. Bây giờ nên đi đâu? Không thể ở khách sạn. Thuê nhà vậy?
Nhưng nếu bị người ta nhận ra thì anh sẽ cứng họng mà khó thanh minh: anh có
nhà, tại sao không về mà phải ra ngoài thuê chỗ ở? Rõ ràng là kẻ có tật giật
mình. Cuối cùng Trường Thành quyết định trở về căn nhà tân hôn của anh và Hồ Tiểu
Quân.
Hiện giờ anh nằm trong diện mất tích, anh lại có vẻ
là người bị hại, chắc chắn công an sẽ không theo dõi căn nhà này. Xe chạy vào
trung tâm, Trường Thành bảo dừng lại, anh trả tiền rồi xuống xe. Sau đó anh lên
một chiếc tắc-xi khác chạy thẳng đến căn nhà mới.
Đến nơi, Trường Thành đứng dưới sân nhìn lên, căn
nhà mới tối om. Đảo mắt thấy xung quanh không có ai, anh lập tức bước vào cửa dẫn
lên cầu thang nơi có căn phòng của anh và Tiểu Quân. Anh không muốn bật đèn
hành lang, cứ thế, anh lần từng bậc cầu thang, rất nhẹ chân, đi lên tầng bốn.
Nhìn sang căn hộ đối diện, thấy mắt thần tối om, anh mới nhẹ nhàng rút chìa
khóa ra mở cửa nhà mình, hầu như không gây ra bất cứ tiếng động nào, rồi bước
vào thật nhanh, sau đó rón rén khóa cửa lại.
Xong xuôi tất cả, Trường Thành ngồi bệt xuống sàn
nhà, toàn thân run rẩy. Một hồi lâu sau, anh đứng dậy ngồi lên đi-văng. Anh
không bật đèn. Sẽ mãi mãi không thể bật đèn, từ bây giờ anh luôn phải ẩn mình
trong bóng tối. Trường Thành đã chuẩn bị sẵn vô số lời bịa đặt, ví dụ, anh sẽ
nói: anh và Tiểu Quân đi du lịch Đồng Hoảng, bị hai tên một già một trẻ khống
chế, chúng không cướp tiền bạc mà chỉ lôi Tiểu Quân đi. Anh sẽ ám chỉ chúng cưỡng
dâm, chứ không thể nói mình bị cướp tiền, vì như vậy người ta sẽ căn vặn anh lấy
đâu ra tiền để mua vé tàu xe trở về Bắc Kinh. Nếu bịa rằng anh ở lại Đồng Hoảng
làm thuê kiếm tiền, thì anh phải chứng minh anh làm thuê cho ai.
Anh sẽ nói, hai tên ấy bịt mắt anh, lôi anh ra một
nơi hoang vắng, vứt anh ở đó. Anh đã rất vất vả đi tìm Tiểu Quân nhưng không thấy
người cũng không thấy xác, cuối cùng anh đành một mình quay về Bắc Kinh…
Nhưng, muốn nói dối như thế thì trước hết cần phải
làm một việc quan trọng: chủ động chạy đến khai báo, chứ không thể để cho công
an lôi ra xét hỏi rồi mới trình bày, lúc đó các lời bịa đặt khác cũng sẽ là vô
ích. Anh phải một mực giữ vừng lời khai, không thể để lộ một chút sơ hở nào.
Nhưng lúc này anh lại rất thiếu tự tin về tính chặt chẽ của lời khai. Anh cũng
không tin tưởng tâm lý của mình thật sự ổn định để có thể đối mặt với công an.
Điện thoại cố định bỗng đổ chuông. Anh sợ phát run.
Khuya thế này có thể là ai? Cha mẹ Tiểu Quân? Công an? Hay nhân viên của công
ty anh? Dù là ai, anh cũng không thể nhấc máy.
Chuông tiếp tục reo từng hồi nhu dưới địa ngục vang
lên. Thần kinh Trường Thành căng lên như dây đàn, run rẩy. Sau một hồi lâu,
chuông điện thoại cũng im tiếng.
Trường Thành từ từ đứng dậy bước đến bên máy điện
thoại, nhìn màn hình: số máy của thành phố này, số máy lạ. Chắc có ai đó gọi nhầm?
Ý nghĩ này vừa nảy ra anh đã thấy là ngu xuẩn. Lẽ nào anh vừa về đến nhà thì lập
tức có người gọi nhầm vào máy này? Không thể.
Vậy thì có thể là ai? Kẻ đó là nam hay nữ? Phải
chăng kẻ đó đã nhìn thấy anh bước vào căn nhà này? Tim anh như muốn ngừng đập,
anh vội ngồi xuống.
Ngồi vài phút, anh nhìn lên đồng hồ treo tường: đã nửa
đêm. Đây là chiếc đồng hồ mới mua. Trường Thành chưa đối chiếu và chỉnh lại giờ
cho thật sự chuẩn, có thể nó nhanh hoặc chậm một chút, nhưng lúc này vẫn là rất
khuya rồi.
Anh từ từ bước vào phòng ngủ, cởi quần áo, lên giường
nằm. Lúc này anh mới nhớ ra đã hai hôm nay mình chưa ăn gì. Không gian rất yên
tĩnh. Trước mắt anh vẫn an toàn. Anh nằm nghiêng, nhớ đến những ngày anh và Tiểu
Quân còn bên nhau. Tiểu Quân thích xem tivi, cô thường ngồi đi-văng gác chân
lên bàn, vừa ăn quà vặt vừa xem các phim về các thần tượng trẻ tuổi, thỉnh thoảng
lại bật cười khanh khách. Nếu tivi chuyển sang chương trình khách chẳng hấp dẫn
nữa, cô sẽ gọi váng lên: “Trường Thành, cái điều khiển đâu?”
Đôi khi cô chạy vào bếp, rồi kêu lên một tràng: “Trường
Thành, sao anh vẫn chưa nấu cơm? Em đói rồi đói rồi đói rồi!”
Và, cô không bao giờ cầm theo khăn bông mỗi khi vào
nhà tắm. Và khi tắm xong, cô lại ghé ra cửa gọi: “Anh ơi đưa em cái khăn bông!
Mau lên!”
Mỗi khi đi vệ sinh, Tiểu Quân cũng chẳng thèm để ý
trong đó còn giấy vệ sinh hay không, xong việc cô mới nhìn quanh rồi lại gào tướng
lên: “Trường Thành! Giấy…” Tuy nhiên, trong tình huống này cô không để Trường
Thành vào, mà chỉ để anh nhét giấy qua cửa mà thôi.
Nhớ lại những hình ảnh đáng yêu đó của Tiểu Quân,
Trường Thành thấy lòng bồi hồi. Bỗng chuông điện thoại lại vang lên “reng reng
reng…” từng hồi rất cấp thiết. Toàn thân anh lạnh toát, trực giác mách bảo anh
đây là cú phôn đòi mạng.
Anh không thể nghe máy. Nhất định không. Nhưng nếu
“kẻ đó” đã nhìn thấy anh về nhà mà không thèm nghe máy thì rốt cuộc sẽ đến tận
nơi gõ cửa… Nghĩ đến đây, ý nghĩ đầu tiên của Trường Thành là chuồn ra ngoài
theo lối cửa sổ.
Chuông điện thoại reo mãi rồi cũng ngừng. Anh ngồi
im chờ đợi, không thấy tiếng chuông vang lên nữa nhưng anh vẫn cảm thấy rất bất
an. Trường Thành nằm trên giường sốt ruột chờ đợi tiếng chuông kế tiếp, dù anh
chẳng biết mình sẽ phải làm gì. Dần dần anh lơ mơ ngủ. Anh mơ một giấc mơ cực kỳ
lộn xộn. Anh trông thấy cô bạn của Tiểu Quân tên là Lục Lục, rồi lại trông thấy
Chu Xung và tay lái xe để ria đánh nhau…
Chẳng rõ sau bao lâu, anh choàng tỉnh bởi một âm
thanh, anh mở to mắt. Trong gian phòng khách tối om vang lên giọng nói quen thuộc:
“Trường Thành, cái điều khiển đâu?”
Là Hồ Tiểu Quân! Trường Thành toàn thân sởn gai ốc!
Hình như anh nhìn thấy Tiểu Quân đang ngồi trên đi-văng, hai chân gác lên bàn,
miệng ăn quà vặt, mắt dán vào cái tivi không bật; tay cô sờ xung quanh không thấy
thứ cần tìm, thế là cô gọi ầm lên: “Trường Thành, cái điều khiển đâu?”
Trường Thành không dám động đậy, anh tiếp tục nghe.
Phòng khách im ắng như cõi chết, không thấy Tiểu Quân gọi nữa. Nhưng anh hoàn
toàn khẳng định vừa nãy đúng là giọng của Tiểu Quân! Phải sau hơn nửa giờ Trường
Thành mới từ từ ngồi dậy, anh không dám bật đèn, chầm chậm bước ra cửa phòng ngủ,
nhìn sang phòng khách. Không thấy ai ngồi trên đi-văng cả, cái bàn gỗ mới mua mờ
mờ phản chiếu ánh trăng.
Anh trở lại phòng ngủ nhưng không sao chợp mắt nổi.
Cứ thế, anh nằm chờ trời sáng.
Tiểu Quân đã theo anh trở về. Hai người đã làm đám
cưới ma, cô ấy đã là vợ anh thì đương nhiên sẽ cùng anh trở về nhà…
Trường Thành sợ hãi. Anh bỗng thấy đầy thù hận cái
thế giới này. Anh thù hận lão già trên tàu hỏa dọa sẽ ném anh xuống, lão đáng bị
uống một viên thuốc mê, bị tiêm thuốc cyaniding, sau đó lão sẽ chết như Tiểu
Quân, thậm chí các vết nhăn trên mặt lão sẽ căng ra, phẳng phiu như được bơm nước…
Trường Thành thức trắng đêm. Trời vừa sáng anh ngồi
dậy, nơm nớp ngó nhìn xung quanh, không thấy có gì bất thường. Trên bệ cửa sổ
có chậu hoa thủy tiên đã héo khô một nửa. Anh biết mình không thể tưới hoa cũng
không thể vứt nó đi. Bởi nếu thế, có ai đó đang theo dõi căn nhà này sẽ nhận ra
trong này có người. Rèm cửa sổ chỉ mở nửa chừng, anh sẽ mãi mãi để nó như vậy.
Cuối cùng, như một u linh, Trường Thành mở cửa sắt
chống trộm, lặng lẽ đi ra thật nhanh, xuống cầu thang. Lúc này khu chung cư
không một bóng người, anh phải ra mua đồ ăn.
Phía nam là cổng chính của khu chung cư. Cổng phía
tây thì khóa quanh năm, không có bảo vệ, có một cửa ngách nhỏ có thể ra vào.
Trường Thành ra bằng lối này, anh đi vào con phố nhỏ, rồi nhìn thấy một cửa hàng
tạp hóa. Anh vào mua một lô mì ăn liền và nước khoáng, sau đó vội vã rời đi.
Khi trở lại khu chung cư, đã thấy vài ông bà già ra
sân tập thể dục, may mà họ không quen anh. Anh lại như một u linh bước vào công
tòa nhà, rón rén đi lên tầng bốn, thật nhẹ tay mở khóa cửa rồi chui tọt vào
trong.
Lúc này anh bắt đầu cảm thấy dạ dày lâm râm đau, anh
nấu một gói mì ăn lấy ăn để. Sau đó ra ghế ngồi, ngẫm nghĩ tại sao đêm qua mình
lại nghe thấy tiếng Tiểu Quân… Nghĩ mãi nghĩ mai đến mức đầu óc ong lên, anh tặc
lưỡi quyết định không nghĩ nữa, nếu không anh sẽ phát điên mất!

