Cưới Rồi Dạy Bảo Sau - Chương 07

Anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô,
khát vọng dùng phương thức thân thiết nhất để biểu lộ sự nhiệt tình trong lòng
mình, ngọn lửa ấy tiến vào trong cơ thể cô, như mật ngọt mà cũng như ngọn lửa dạt
dào nhanh chóng thiêu cháy, kích thích từng luồng khí nóng khiến toàn thân cô
trở nên vô lực, khó lòng nào ngăn cản sự tiến công mãnh liệt từ anh.

Anh rời môi cô, ánh mắt si mê
chăm chú nhìn dáng vẻ ngọt ngào dụ dỗ của cô.

Áo ngủ bằng sa trắng mỏng
manh khéo léo cài bằng một chiếc nơ con bướm, anh nhẹ nhàng kéo mở nó, lộ ra bộ
ngực sữa tuyết trắng khiêu gợi cùng nụ hoa khéo léo đỏ tươi khiến anh điên cuồng
động tình.

Anh say mê hôn lên môi cô,
thăm dò từng tấc da thịt, từng nụ hôn giống như mang theo ma lực thần kỳ, mỗi
nơi đi qua đều lưu lại cảm giác nóng rực khiến toàn thân cô như đang bốc cháy,
co chân lại đầy bất lực.

Anh đứng dậy cởi áo ngủ trên
người, thân thể rắn chắc to lớn của người đàn ông toát ra sự quyến rũ đầy hoang
sơ và gợi cảm, từng bắp thịt vì đòi hỏi ham muốn mà không ngừng căng lên.

Anh chăm chú nhìn vẻ mặt bất
lực và nhu nhược của cô, thấp giọng khàn khàn lẩm bẩm bên tai Mộc Tiệp: “Anh
yêu em…”

Ánh mắt mờ sương của cô nhìn
anh, đôi tay vòng lên ôm cổ, chủ động dâng lên môi của mình.

Xúc cảm êm ái nơi đầu môi
đánh sâu vào từng cảm quan của Hàn Thận Kỳ, anh cuồng mãnh khao khát những ngọt
ngào trên thân thể cô...

Lửa tình dữ dội thổi quét bọn
họ, lưng của cô áp vào tấm nệm mềm mại, thân thể thừa nhận sức nặng của anh, tứ
chi mờ ám quấn quýt lấy nhau, khát vọng dùng phương thức trực tiếp nhất biểu đạt
tình cảm chân thành tha thiết của mình….

Hàn Thận Kì cùng Mộc Tiệp đến
đảo Bali hưởng tuần trăng mật, ngọt ngào đến nỗi hai người không muốn trở về đi
làm nữa.

Ngày nghỉ kết hôn cuối cùng,
hai người ngủ đến giữa trưa mới rời giường, sau khi rửa mặt chải đầu xong, cô
hướng đến chỗ Hàn Thận Kì đang xem báo, vô cùng thân thiết tựa vào bên người
anh.

“Bữa trưa chúng ta ăn pizza
được không?” Cô ôn nhu nói.

“Vì sao lại muốn ăn pizza?”
Anh buông tờ báo, vỗ về những sợi tóc mềm mại của cô.

“Tuần sau em sẽ tham gia một
hội thảo nghiên cứu, có một chút số liệu cùng luận văn chưa có thời gian xem,
muốn nhân ngày hôm nay sửa sang lại một chút, miễn cho đến lúc đó bị trưởng
khoa nhìn chằm chằm.”

“Ai dám nhìn chằm chằm em? Em
là vợ của Hàn Thận Kì anh cơ mà!” Anh trêu tức nói.

Cô liếc anh một cái, dịu dàng
trách mắng. “Trưởng khoa mặc kệ em là vợ của ai, chỉ để ý báo cáo của em có
hoàn chỉnh hay không thôi.”

“Được rồi! Bà xã đại nhân của
anh đã bận làm việc thì hôm nay anh sẽ trổ tài nấu bếp.”

Đồng Mộc Tiệp không nhịn được
nở một nụ cười tươi rói, cô thích nghe anh gọi mình là bà xã, cảm giác như đang
được nuông chiều ấy khiến cô thấy thật ngọt ngào.

“Anh nấu cơm? Có thể ăn được
không?” Vẻ mặt cô hoài nghi.

“Anh làm đồ ăn ấy thế mà có
giá trị “hai ý” liền đấy nhá!”

“Một món ăn trị giá hai trăm
triệu?” Cô dùng ngón trỏ chọc chọc vào ngực anh, nhẹ giáo huấn: “Hàn tiên sinh,
ngài hiện tại đã là chồng của người ta, không còn là người mẫu nam nổi tiếng nữa,
một món ăn mà cũng muốn bán với giá hai trăm triệu là cái kiểu gì? Hay là anh
nghĩ ở trần mặc tạp dề rồi thay tạp chí “Kha mộng ba đan” chụp ảnh, kêu bọn họ
cho mình hai trăm triệu?”

Anh xoa xoa cằm, xấu xa nói:
“Tuy rằng việc này so với bình thường có hơi phóng khoáng một chút, nhưng nếu vợ
yêu của anh thích nhìn thử, anh đây rất sẵn lòng phối hợp.”

Cô trừng mắt liếc anh một
cái, không thèm đáp trả.

“Dù sao con người anh cái gì
cũng không được, chỉ có dáng người là chuẩn nhất.” Anh kiêu ngạo nói.

“Phải phải phải, có thể quyến
rũ chết người luôn ấy chứ, giỏi ghê nhỉ?” Khuỷu tay cô thúc mạnh vào ngực anh một
cái, thật không chịu nổi cái tính tự kỷ của người này mà.

“Đương nhiên có thể.” Khoé miệng
của anh cong lên một nụ cười đắc ý.

Cô căn bản không muốn cùng
anh thảo luận vấn đề dáng người này, liền quay trở lại đề tài ban đầu.

“Anh còn chưa nói vì sao đồ
ăn mình làm lại trị giá hai trăm triệu đâu?”

“Hai ý, chính là thành ý và
tâm ý.”

Cô cười khẽ ra tiếng, nũng nịu
đẩy tay anh “Vậy thì nhanh đi nấu đi, em chờ bữa trưa ‘hai ý’ của anh đấy.”

“Thế em có muốn nhìn anh
thoát y mặc tạp dề nấu cơm không?” Ánh mắt anh mờ ám ôm chầm lấy cô, xấu xa
nói.

“Nếu anh muốn ngày mai mang
đôi mắt gấu trúc đi làm thì cứ việc cởi đi.” Cô tức giận nói.

“Ai, đây là mơ ước của con
gái khắp thiên hạ đấy, không nghĩ tới bà xã thân yêu của anh lại một chút cổ vũ
cũng không có, thật là đau lòng quá.” Anh giả bộ ai oán nói.

“Đừng làm loạn nữa, em còn chờ
ăn đại tiệc ‘hai ý’ của anh đấy.” Cô chờ mong nói.

Hai người cùng nhau đi đến
phòng bếp, mở tủ lạnh ra, vừa tìm kiếm nguyên liệu nấu ăn vừa thảo luận xem nên
nấu món gì, về sau anh quyết định khiêu chiến với món cơm cà ri và sườn lợn
rán.

Anh đem iPad để trên bàn cơm
để thuận tiện lên mạng tra cứu cách nấu món cơm cà ri và sườn lợn rán.

“Thực sự không cần em giúp đỡ
sao?” Cô chủ động thay anh mặc tạp dề.

“Đương nhiên không cần, em cứ
chuyên tâm sửa sang lại tư liệu luận văn đi, khoảng một tiếng rưỡi sau có thể
ăn cơm.”

“Được chứ?” Cô vẫn hơi lo lắng.

Bàn tay anh vô cùng thân thiết
dán lên eo cô, khẽ cười nói: “Hiện nay không phải có rất nhiều chuyên gia chủ
trương nên chia đều việc nhà hay sao, thế nên hôm nay sẽ là ngày chồng yêu vào
bếp để bà xã được nghỉ ngơi.”

Cô nâng mặt anh lên, chủ động
hôn lên môi anh một cái.

“Nhanh đi nấu cơm đi!”

“Tuân mệnh.”

Cô ngồi trước bàn ăn, từ iPad
chọn ra tài liệu để đọc, vừa xem vừa chăm chú nhìn thân ảnh bận rộn của anh,
nhìn bàn tay lóng ngóng gọt vỏ cà rốt, vụng về chặt sườn heo rán, trong lòng Mộc
Tiệp thấy tràn đầy hạnh phúc.

Cô chống cằm, tầm mắt không
kìm được cứ dõi theo bóng hình đang di động của anh, bỗng nhiên nhận ra một điều:
cô đã yêu Hàn Thận Kì thật rồi!

Yêu nhiều hơn cả những gì mà
cô đã tưởng tượng.

Yêu toàn bộ con người của
anh, không chỉ là khuôn mặt điển trai, dáng người cao thẳng, vòng ôm ấm áp,
ngay cả những khuyết điểm nhỏ mỗi sớm thức giấc của anh cô cũng đều yêu.

Đồng thời Mộc Tiệp cũng cảm
nhận được người con trai này yêu mình rất sâu đậm, vậy nên mới có thể chiều cô
bất cứ lúc nào, luôn khiến cô vui vẻ.

Cảm tình phát sinh có thể qua
rất nhiều hình thức, có người phát sinh qua quen biết trên mạng, có người phát
sinh qua quan hệ bạn bè thân thiết, mà kết hôn rồi yêu cũng là một lựa chọn.

Tuy rằng không có trải qua hẹn
hò, những thử thách, những khó khăn như các cặp đôi yêu nhau bình thường nhưng
lại càng ấm áp, càng bền chặt hơn.

Những việc vụn vặt trong cuộc
sống sinh hoạt thường ngày cũng không khiến sự nhiệt tình giữa hai người mất
đi, ngược lại càng làm cho bọn họ phát hiện ra sự ăn ý ngọt ngào của vợ chồng,
trong thế giới hai người lúc nào cũng có những lãng mạn nhỏ bé, đấy cũng là một
loại hạnh phúc khó tìm kiếm được.

Một tiếng rưỡi sau, Hàn Thận
Kì cuối cùng cũng bày hai đĩa cơm cà ri và sườn heo rán lên bàn.

“Bà xã, ăn cơm thôi.”

Cô đem máy tính dẹp qua chỗ
khác của bàn ăn, chờ mong nhìn món cà ri vàng óng ánh trên bàn.

“Thơm quá! Nhìn trông cũng
không tệ!” Cô cười nịnh nọt nói.

“Ông xã dùng thành ý và tâm ý
làm nên món sườn lợn rán cùng cơm cà ri hai ý này cho vợ đấy, ăn tuyệt đối rất
ngon.” Anh cực kỳ tự tin nói.

“Để em nếm thử.”

Cô dùng thìa múc cà ri cùng một
chút cơm trắng đưa vào miệng, nghiêm túc mà nhấm nháp… Cà ri có chút nhạt.

“Hương vị thế nào?”

“Giống như em tưởng tượng,
tuyệt vời!” Nhưng mà so sánh với tài nấu nướng của đàn ông bình thường thì xem
như anh được 70 điểm.

“Lại đây ăn thử món sườn lợn
rán xem.”

“Ngon.” Cô cắn một miếng sườn
lợn rán… rán quá tay rồi.

“Có quá chín không?”

Cô cười nịnh nọt nói: “Không
thể tưởng tượng được ông xã của em còn có khả năng tiềm ẩn này nha, tương lai chắc
chắn sẽ có tiến bộ, thật đáng để chờ mong.”

Anh cũng cắn một miếng sườn lợn
rán…

Thịt quá lửa rồi, thật đúng
là có tiến bộ mà.

 __________________

Tôm hùm salad:

Hoa gừng tây:

Cơm cà ri:

Sườn lợn rán:

 “Em yêu, em không biết anh đã phải dụng tâm khổ
sở thế nào đâu, chờ khi kế hoạch này hoàn thành, chúng ta không phải sẽ là đôi
vợ chồng đầu tiên được sử dụng sao? Rất có giá trị kỷ niệm đấy nhé.”

 Đầu hạ, ánh nắng gay gắt xuyên qua tầng tầng lớp
lớp lá chiếu xuống, trên con đường ồn ào náo động ngẫu nhiên nghe thấy đâu đây
có tiếng ve kêu rả rích.

Cuộc sống hôn nhân của Hàn Thận
Kì và Đồng Mộc Tiệp cũng giống như nhiệt độ không khí bây giờ, càng lúc càng
nóng, tình cảm cũng mỗi lúc một đậm sâu.

Sau ba tháng trăng mật ngọt
ngào, hai người từ xa lạ trở thành thân mật, tình cảm càng không ngừng phát triển,
bồi dưỡng thành một bông hoa tình yêu rực rỡ, yêu kiều.

Sau khi kết hôn, Đồng Mộc Tiệp
trở lại trường học tiếp tục đi dạy, cuộc sống nghỉ ngơi cũng giống như trước
khi kết hôn, mỗi ngày vội vàng lên lớp, viết luận văn, có khác thì chính là giờ
đây thêm một vị tài xế riêng chuyên đưa đón mỗi ngày.

Mà Hàn Thận Kì sau khi rời khỏi
giới giải trí, trở lại công ty do cha mình sáng lập: “Công ty kiến trúc Quật Kỳ”,
chuyên tâm làm một kiến trúc sư, cứ đều đặn sáng 9h vào làm, 5h tan ca, chỉ đôi
khi công ty có việc bận rộn, tình huống đặc biệt thì mới phải ở lại tăng ca.

“Công ty kiến trúc Quật Kỳ”
là một công ty quốc tế khá nổi tiếng, do Hàn Nguyên Đạo đảm nhiệm chức tổng
giám đốc, mở các văn phòng ở Đài Bắc và Bắc Kinh, phụ trách các công trình hợp
tác, thiết kế kiến trúc, dự án quy hoạch đô thị và vô số các dự án xây dựng
khác.

Hàn Nguyên Đạo quản lý công
ty ở Bắc Kinh, còn Hàn Thận Kì phụ trách văn phòng ở Đài Loan, lúc mới vào công
ty, Hàn Nguyên Đạo nhờ vài vị kiến trúc sư lão thành hướng dẫn anh làm quen với
công việc và phương hướng kinh doanh của công ty lúc này.

Buổi sáng, anh lái xe đưa Mộc
Tiệp đến trường lên lớp rồi mới tới công ty đi làm, sau khi vào văn phòng, anh
buông túi công văn, tiếp theo liền lật xem tài liệu trợ lý đưa tới.

“Sếp, thời gian họp sắp bắt đầu,
mời anh đến phòng họp.” Trợ lý A Ken đứng ở cửa lên tiếng nhắc nhở.

“Được.”

Anh cầm bản số liệu đi ra văn
phòng, cùng A Ken tiến vào phòng họp.

Bên trong phòng họp, hai bên
dãy bàn dài có vài vị kiến trúc sư thâm niên cao trong nghề và các trưởng phòng
thiết kế, đôi mắt tinh nhuệ của Hàn Thận Kì đảo quanh phòng họp, đi đến đầu
bàn, kéo ghế ra ngồi xuống.

“A Ken, các nhân viên tham
gia cuộc họp đều đã đến đủ rồi phải không?” Anh hỏi.

“Đúng vậy.” A Ken gật gật đầu,
đem tài liệu đã chuẩn bị tốt chia cho từng đồng nghiệp.

“Hôm nay trọng điểm họp có
hai việc, việc thứ nhất chính là chính phủ muốn đem nhà xưởng Tự Cường san bằng
lập nên viện bảo tàng mỹ thuật, tuần trước tôi đã cùng Hàn tổng bàn qua, quyết
định sẽ tham gia đấu thầu dự án này.” Hàn Thận Kì nói.

Vài kiến trúc sư tham dự hội
nghị cúi đầu xem tài liệu, trước đây mọi người vẫn còn đối với người con trai của
tổng giám đốc nhảy dù vào ghế quản lí công ty này phê bình và không phục, nhưng
trải qua mấy tháng, khả năng thiết kế và trình độ quản lí của Hàn Thận Kì đã
khiến nhiều người kinh ngạc, thuận lợi ăn ý làm việc, tác phong chuyên nghiệp của
anh đã loại trừ đi không ít lời đồn đãi bên ngoài.

“Mấy ngày tới tôi sẽ đến nhà
xưởng Tự Cường khảo sát tình hình, bản thiết kế chú trọng không chỉ sự sáng tạo
cá nhân mà còn cần thể hiện ra cảm giác văn hóa nghệ thuật hài hòa.” Hàn Thận
Kì liếc về phía trợ lý của mình: “A Ken, cậu tìm thêm hai trợ lý nữa đến phụ
giúp việc làm mô hình.”

“Vâng. “A Ken gật đầu.

“Chuyện thứ hai là vấn đề diện
tích của Hán Phương, sir Trần, công trình ‘Văn tỉ đại địa’ này có chút gấp, phiền
anh cùng kỹ sư kết cấu tại công trình đẩy nhanh tiến độ, tôi muốn anh theo dõi
chặt chẽ tiến độ công trình này được chứ?”

“Vâng, tôi sẽ phụ trách giám
sát thi công công trình này.” Sir Trần nói.

“Các vị phụ trách các hạng mục
khác trước mắt còn vấn đề gì không?”

“Không có” Mọi người đều lắc
đầu nói.

“Vậy thì hội nghị kết thúc ở
đây.” Hàn Thận Kì ngắn gọn nói.

Sau khi tan họp, các nhân viên
thu hồi tài liệu trên bàn, nhộn nhịp rời đi.

Hàn Thận Kì liếc nhìn đồng hồ
một cái “A Ken, lịch trình hôm nay còn gì không?”

“Văn Tỉ Đại Địa muốn bắt đầu
làm một dự án quảng cáo, ông chủ Tiêu hy vọng anh có thể giúp mình nhìn qua dự
án quảng cáo này, muốn mời anh bớt chút thời gian qua đó gặp mặt.”

“Hôm nay sao?”

“Vâng.”

“Còn cuộc hẹn nào khác
không?”

“Không còn nữa.” A Ken nói.

“Lát nữa tôi sẽ qua gặp mặt,
công ty có chuyện gì thì liên lạc với tôi.”

“Được”

Hàn Thận Kì đứng lên, trầm ổn
bước đi, rời khỏi phòng họp.

***

Ba giờ chiều, Hàn Thận Kì kết
thúc cuộc nói chuyện với Tiêu Kiến Thương, ông chủ “Văn Tỉ Đại Địa”, dưới sự dẫn
đường của ông chủ Tiêu bước ra khỏi văn phòng.

“Hàn tiên sinh, cám ơn cậu đã
bớt chút thời gian qua đây một chuyến.” Ông chủ Tiêu rất coi trọng vị kiến trúc
sư trẻ tuổi này, dọc theo đường đi hai người nói chuyện vô cùng thân thiết.
“Ngày đó nghe thư ký nói, cậu từng là người mẫu nổi tiếng, đại diện cho rất nhiều
sản phẩm nổi tiếng, cho nên mới mời cậu tới, thuận tiện xem qua bản kế hoạch quảng
cáo của chúng tôi.”

“Tiêu tổng, ngài quá khách
khí, tôi làm người mẫu chỉ mang tính chất khám phá tìm tòi cái mới, chuyên môn
của tôi vẫn là kiến trúc sư.” Hàn Thận Kì mỉm cười, trầm giọng nói.

“Hà hà!” Ông chủ Tiêu thân
thiện vỗ vai anh, sang sảng nói.” Thật đúng là tài không đợi tuổi, không nghĩ tới
cậu còn trẻ như vậy mà trải nghiệm đã phong phú đến thế, rất có lý tưởng của
riêng mình.”

“Tiêu tổng, ngài quá khen,
sau này có vấn đề gì cần tôi hỗ trợ, cứ việc liên lạc với tôi, xin đừng khách
sáo.” Đi tới trước cửa thang máy, hai người dừng lại. “Ngài đưa đến đây là được
rồi, tôi sẽ tự mình dùng thang máy xuống.”

“Tốt, tôi còn có việc, xin
phép đi trước.” Ông chủ Tiêu xoay người đi về văn phòng.

Hàn Thận Kì xách túi công
văn, ấn nút rồi đứng chờ thang máy đến.

“Hanson”

Đột nhiên, một tiếng gọi truyền
tới từ phía sau.

Hàn Thận Kì nghi hoặc quay đầu
lại, không nghĩ tới nơi này lại có người biết tên tiếng Anh của mình khi còn
làm người mẫu?

Chỉ thấy trên hành lang có rất
nhiều người mẫu đang chờ quay thử, trong đó có một thân ảnh cao gầy tinh tế
đang bước tới gần anh.

“Em còn tưởng rằng mình nhìn
nhầm, hóa ra đúng là anh thật.” Cô gái này có một mái tóc dài nhuộm nâu, ăn mặc
vô cùng nóng bỏng, cổ áo khoét sâu, bó sát người, ôm trọn lấy bộ ngực căng
tròn, cặp đùi đẹp thon dài không ngừng ẩn hiện theo từng bước chân.

Hàn Thận Kì nheo mắt, nhận ra
cô gái này trước đây mình đã từng gặp mặt ở Hongkong, người mẫu Trình Khải Hân,
đồng thời cũng là em họ của Mã Lệ Nhã, nhưng hai người không có giao tình gì nhiều.

“Chào, đã lâu không gặp.” Anh
nhàn nhạt cất tiếng chào hỏi.

Trình Khải Hân đi tới trước mặt
anh, ánh mắt trực tiếp quan sát khắp người Hàn Thận Kỳ, mái tóc đen ngắn chải
chuốt gọn gàng, áo sơmi trắng bên trong bộ vest đen, rất xứng với chiếc caravat
màu xanh vân bạc trên cổ, trên tay anh còn có túi công văn, một bộ dáng công
nhân viên chức chính quy bây giờ.

Anh vẫn đẹp trai quyến rũ như
ngày trước, chẳng qua chỉ thiếu đi hơi thở phóng đãng, ngược lại có thêm vài phần
thành thục mà thôi.

“Không phải tin đồn là thật
chứ?” Trình Khải Hân bán tín bán nghi hỏi.

“Tin đồn gì?” Anh tỏ vẻ buồn
bực.

“Nghe nói anh rời khỏi giới
giải trí, không làm người mẫu nữa. Lần trước em gặp chị họ ở một bữa tiệc, vừa
lúc có một ông chủ muốn tìm anh chụp quảng cáo, chị ấy nói anh đã rút lui, còn
giới thiệu vài người mẫu nam mới nổi khác.”

Hàn Thận Kì cười nhẹ không
nói, sau khi kết thúc hợp đồng với Mã Lệ Nhã, thỉnh thoảng bọn họ rảnh rỗi vẫn
hẹn nhau gặp mặt, nhưng rất ít khi nhắc đến chuyện của giới giải trí, dù sao cuộc
sống hào nhoáng đó cũng đã cách anh rất xa rồi.

“Cô thì sao? Ở đây làm gì vậy?”
Không muốn giải thích nhiều, Hàn Thận Kì tận lực chuyển đề tài, thuận miệng hỏi.

“Văn Tỉ Đại Địa muốn tìm người
phát ngôn cho quảng cáo mới của họ, em tới tham gia quay thử.” Trình Khải Hân
nói.

“Chúc cô quay thử thuận lợi.”

“Còn anh ? Tới nơi này làm gì
? Anh làm việc trong này sao?”

“Cô suy nghĩ nhiều quá rồi,
tôi tới đây để gặp khách hàng.”

“Cho em một tấm danh thiếp
đi.” Trình Khải Hân vươn tay về phía anh. “Đừng nói anh không có mang theo nha,
dù sao chúng ta cũng là bạn bè, trao đổi danh thiếp chắc cũng không sao chứ?”

Hàn Thận Kì liếc nhìn cô, từ
trong túi rút ra một tấm danh thiếp đưa tới.

Cô cầm lấy danh thiếp, đột
nhiên phát hiện ngón áp út của anh có một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, kinh
ngạc kêu lên: “Anh kết hôn rồi sao?”

“Đúng vậy.” Anh bình tĩnh thừa
nhận.

“Cuộc đời của anh thật như một
vở kịch, từ người mẫu biến thành kiến trúc sư, chớp mắt một cái liền kết hôn.”
Liếc đến chức vụ của anh trên danh thiếp, cô ta dịu dàng liếc nhìn có chút mờ
ám về phía anh. Hàn Thận Kì bắt đầu cảm thấy không kiên nhẫn, nhưng bất đắc dĩ
không có cách nào đuổi cô nàng này đi được, thang máy thì cứ chậm chạp không tới.

Biểu hiện của anh ngày càng lạnh
nhạt, Trình Khải Hân càng muốn cuốn lấy anh.

“Nói cách khác anh hiện tại
đã làm chồng người ta rồi sao?” Cô ta cười duyên nói, chưa từ bỏ ý định tiếp tục
truy vấn của mình: “Vợ anh là ai? Cũng là người trong giới giải trí sao?”

“Cô ấy là nhân viên đi làm
bình thường, không ở trong giới giải trí.” Hàn Thận Kì lạnh nhạt đáp lại, tỏ rõ
ý không muốn nói nhiều cùng cô ta.

Ngay lúc này hành lang truyền
đến thanh âm của nhân viên công tác.

“Số hai mươi tám, Trình Khải
Hân.”

“Đến phiên em thử rồi, lần
khác có rảnh hẹn ra ăn cơm, bye bye.” Trình Khải Hân cầm danh thiếp hướng anh vẫy
vẫy tay, tư thái thướt tha biến mất ở cửa thang máy.

Hàn Thận Kì âm thầm nhẹ nhàng
thở ra, anh liên tiếp nhấn nút thúc giục thang máy đến, chờ thang máy lên.

Ba giờ chiều thứ sáu, sau khi
kết thúc buổi học nghiên cứu và thảo luận, Đồng Mộc Tiệp mua Hamburgercùng nước
trái cây ở tiệm ăn nhanh gần đó, đón xe taxi đi đến công ty kiến trúc “Quật Kỳ.”

Thỉnh thoảng buổi chiều khi
không bận việc gì, cô sẽ mang theo điểm tâm đến công ty giống như bây giờ.

Cô đi thang máy lên lầu, đẩy
cửa thuỷ tinh trơn bóng, chào hỏi cô gái đứng ở quầy tiếp tân.

“Mời cô uống nước trái cây,
cô vất vả rồi.” Mộc Tiệp lấy ra một ly nước quả cho cô gái.

“Cám ơn.” Cô gái kia vui vẻ
nhận lấy.

Cô tiếp tục bước xuyên qua
hành lang, trực tiếp đi đến trước văn phòng Hàn Thận Kì, gõ cửa, sau khi nghe
tiếng đáp ứng, cô mới đẩy cửa mà vào.

“A Ken, anh kêu thực tập sinh
đem mô hình này sửa một chút, trước trưa mai đem đến phòng làm việc của tôi.”
Hàn Thận Kì đang cùng trợ lý đứng ở trước mô hình kiến trúc thảo luận chi tiết
thiết kế.

“Được.” A Ken nói.

Đồng Mộc Tiệp nhẹ nhàng khép
cửa lại, lẳng lặng đứng một bên nhìn chồng mình làm việc, ánh mắt khó nén sự mê
luyến, cô phát hiện thời điểm anh cuốn hút nhất chính là mặc áo sơmi đeo
caravat, trong bộ dáng nghiêm túc làm việc.

Lúc ban đầu, cô còn có chút
lo lắng anh không thể thích ứng quy luật của cuộc sống đi làm, về sau cô mới
phát hiện mình đã lo lắng quá nhiều, anh luôn tràn ngập nhiệt tình và trách nhiệm
đối với công việc, nghiêm túc đến mức ngay cả người anh trai song sinh cũng phải
nhìn anh với cặp mắt khác xưa.

“Chỗ này không còn việc gì nữa,
cậu có thể đi ra trước.”

“Vâng.” A Ken tiếp nhận bản
thiết kế cùng USB, khi đi tới cửa, Mộc Tiệp đưa cái túi đang cầm trong tay cho
A Ken.

“A Ken, cái này mời anh và
các trợ lý khác cùng ăn, mọi người làm việc vất vả rồi.”

“Cám ơn cô giáo Đồng.” A Ken
nhận lấy chiếc túi giấy, rời khỏi văn phòng.

Trước đây khi cô lần đầu tiên
đến tham quan công ty, nhân viên công tác không biết nên xưng hô với cô như thế
nào, gọi Hàn phu nhân thì giống như đang chê cô già, trực tiếp xưng tên lại sợ
không lễ phép, vì thế mọi người thống nhất lấy công việc của cô để xưng hô.

A Ken đi rồi, Hàn Thận Kì đi
đến bên cô, bàn tay vô cùng tự nhiên ôm lấy eo vợ.

“Sao hôm nay rảnh mà qua đây
thế?” Anh cười yếu ớt hỏi.

“Em vừa tham gia xong hội thảo
nghiên cứu, buổi chiều không có việc gì liền chạy qua đây thăm anh, thuận tiện
mang mấy thứ cho anh ăn.”

“Chúng ta có tâm linh tương
thông sao?” Anh ôm eo của của cô ngồi trên sofa. “Anh bận đến nỗi giờ này còn
chưa có ăn cơm, bụng đang đói cồn cào đây!”

“Anh lại chưa ăn cơm trưa?”
Mày cô nhăn lại, chủ động mở túi giấy ra, trước tiên đưa một cái Hamburger cho
anh lót dạ, sau đó là gà chiên, khoai tây cùng nước trái cây đặt lên bàn trà
trước mặt, đầy đủ mọi thứ.

“Không còn cách nào, anh bận
tham gia hoạt động mĩ thuật tạo hình bản vẽ quá.” Anh cắn một miếng bánh
Hamburger.

“Mô hình trên bàn này phải
không anh?” Cô chỉ vào mô hình kiến trúc trên cái bàn dài

“Ừ.”

Cô đi đến bên cạnh bàn nhìn
ngắm mô hình kiến trúc trên đó.

“Đây là lần đầu tiên anh tham
gia thiết kế cho nhà nước.” Anh giải quyết nhanh chóng cái bánh, uống mấy ngụm
nước quả, đi đến mô hình phía trước.

“Bên này là cái gì?” Cô chỉ
vào một góc nhỏ trong mô hình, tò mò hỏi.

“Đây là phần trọng điểm nhất
trong thiết kế của anh, hồ nước nhân tạo, cường điệu hình ảnh ánh sáng cùng với
cảnh trí trang hoàng đặc biệt.” Nói đến thiết kế của chính mình, ánh mắt của
anh toát ra ánh sáng tự tin.

“Thoạt nhìn không tệ, không
thể tưởng tượng được chồng của em lại tài giỏi như vậy, rất có tế bào nghệ thuật
nha!” Cô ôn nhu cười nói.

“Đương nhiên.” Anh ôm lấy cô
vô cùng thân mật, nhưng lập tức lại thở dài. “Cho nên sắp tới anh càng lúc càng
bận…”

Cô gối đầu trong lòng anh,
săn sóc dặn dò “Dù bận cũng nhớ ăn cơm, nếu để bị đau dạ dày thì làm sao?”

“Có vợ yêu chăm sóc cho anh rồi
mà!” Anh cúi đầu, cùng cô trán kề trán, trong đôi mắt đen loé lên ý cười.

Sự thật chứng minh, anh kiên
trì tiếp tục đoạn tình cảm này là đúng.

Cô đã bổ khuyết cho sự cô đơn
của anh, thoả mãn khát vọng hơi ấm gia đình, làm cho anh cảm giác như mình đang
ở trên thiên đường, cảm thấy niềm hạnh phúc trước nay chưa từng có, chính điều
này đã thúc đẩy ý chí chiến đấu lâu nay ngủ yên trong anh.

Anh cúi người hôn cô, đầu lưỡi
nóng cháy khiêu khích, hết sức dịu dàng, triền miên vô tận, không chừa một khe
hở nào giữa hai đôi môi.

Đồng Mộc Tiệp khó thể kìm
lòng, ôm lấy cổ anh, dịu dàng đáp lại nụ hôn của chồng.

Cô chưa bao giờ yêu một người
đàn ông nào da diết như vậy, không chỉ muốn có được thân thể anh mà còn muốn
hoàn toàn có được trái tim của anh.

Sau khi nụ hôn nồng nhiệt đi
qua, anh lưu luyến vỗ về đôi môi sưng đỏ của cô.

“Đúng rồi, ngày hôm qua anh
hai gọi điện nói với anh trường em đã bắt đầu nghỉ hè rồi?”

“Vâng, tuần sau em đem điểm tổng
kết học kỳ nộp lên là có thể chuẩn bị nghỉ rồi.”

“Anh ấy nói sẽ cùng Tâm Đệ
sang Trung Quốc du lịch.” Anh khẽ lắc khuôn mặt tuấn tú, thở dài. “Anh nghĩ anh
ấy căn bản gọi điện thoại đến là để khoe thì đúng hơn. Khoảng thời gian này là
thời điểm công ty kiến trúc bận nhất, có ba cái công trình phải giám sát tiến độ,
hoàn toàn không thể đi được, bằng không anh cũng muốn cùng em xuất ngoại du lịch.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.