5 Phương Thức Ghi Nhận Nỗ Lực Của Nhân Viên - Chương 13
Chương 13
Những khác biệt thế hệ và một số câu hỏi thường gặp
CÂU HỎI THỨ NHẤT: CÁCH THỂ HIỆN SỰ TRÂN TRỌNG GIỮA CÁC THẾ HỆ CÓ ĐIỂM KHÁC BIỆT HAY KHÔNG?
Đây là một trong những câu chúng tôi thường được hỏi nhất, đại loại là: Thế hệ Millennials (hay thế hệ Z) thích dùng nhiều cách biểu đạt sự trân trọng hơn những lớn tuổi phải không?
Với sự gia tăng thêm hàng triệu lao động từ thế hệ Millennials và thế hệ Z (sinh từ năm 2000 đổ về trước và vừa gia nhập lực lượng lao động), việc hiểu rõ sự khác biệt giữa các thế hệ ở nơi làm việc là cực kỳ quan trọng. Vì về bản chất, chúng ta được hình thành thông qua kinh nghiệm sống, những người tương đồng có xu hướng suy nghĩ và phản ứng tương tự nhau, và khác biệt hơn so với những người không cùng chia sẻ những kinh nghiệm đó.1 Những nhóm người này có những đặc trưng giống nhau (cùng độ tuổi, xuất thân, giới tính), nhưng mỗi cá nhân lại có những khác biệt rõ ràng.
Do đó, thật nguy hiểm khi đưa ra giả định về các cá nhân chỉ dựa trên xu hướng của nhóm. Ví dụ, khi thảo luận về chủ đề này với một nhóm người lao động thuộc nhiều thế hệ khác nhau, một phụ nữ trẻ đã nói: “Tôi mệt mỏi vì mọi người cho rằng mình là người lười biếng vì mới chỉ 23 tuổi. Điều đó thực sự khiến tôi khó chịu.” Và trong trường hợp này, điều đó không đúng – cô là một nhân viên chăm chỉ, năng nổ và rất có tiềm năng. Tuy nhiên, những đặc điểm này cũng có thể đúng với những nhóm khác (ví dụ như, không phải nhân viên 50 tuổi nào cũng cần mẫn chăm chỉ).
Chúng tôi không phải là những chuyên gia để nhận định rằng những sự khác biệt tạo nên xung đột giữa các thế hệ. Nhưng chúng tôi đã thực hiện nghiên cứu về những vấn đề trong các mối quan hệ ở nơi làm việc có liên quan tới những thách thức trong việc truyền đạt sự trân trọng hiệu quả giữa các thế hệ.
NHỮNG GÌ NGHIÊN CỨU CỦA CHÚNG TÔI CHO THẤY
Chúng tôi đã phân tích các phản hồi của hơn 55.000 người lao động sử dụng hệ thống MBA Inventory trong giai đoạn từ 2014 tới 2018.2 92% thuộc độ tuổi giữa 20 và 59 tuổi. Chúng tôi thậm chí đã phân chia những người tham gia vào các nhóm theo độ tuổi: 21% ở độ tuổi 20, 30% ở độ tuổi 30, 25% ở độ tuổi 40 và 18% ở độ tuổi 50.
Chúng tôi so sánh phản hồi của các cá nhân từ nhiều nhóm tuổi khác nhau để xem liệu có điểm khác biệt nào trong lựa chọn cách thức biểu đạt sự trân trọng chính, thứ chính và cách biểu đạt ít có giá trị nhất.
Liên quan tới cách biểu đạt sự trân trọng chính, chúng tôi khám phá ra rằng các lao động trẻ tuổi muốn nhiều Thời gian chất lượng và ít Tiếp xúc cơ thể với các đồng nghiệp hơn các lao động lớn tuổi. (Không có chênh lệch đáng kể nào trong cách biểu đạt sự trân trọng thứ chính và cách biểu đạt có ít giá trị nhất.)
CÁCH BIỂU ĐẠT SỰ TRÂN TRỌNG ĐƯỢC COI TRỌNG NHẤT
Những kết quả này phù hợp với một đặc điểm mấu chốt về thế hệ Millennials (và có khi với cả thế hệ Z) – những người đánh giá cao mối quan hệ đồng nghiệp ở nơi làm việc. (Tiếp xúc cơ thể không được liệt kê trong công cụ đánh giá vì nó xảy ra ở tần suất thấp trong một cộng đồng bình thường.)
ĐIỀU NHỮNG LAO ĐỘNG TRẺ ƯA THÍCH
Chúng tôi cũng xem xét một số hành động biểu đạt sự trân trọng thực tế mà các lao động trẻ ưa thích:
Thời gian nghỉ
Như chúng ta đã biết, nhiều nhân viên trẻ mong muốn một thời gian biểu linh động và có thời gian nghỉ (đối với một số môi trường làm việc, hình thức này còn được gọi là “thời gian nghỉ bù”) như phần thưởng khi làm việc chăm chỉ để hoàn thành công việc. Kể từ khi thời gian bắt đầu được coi là nguồn tài nguyên quý giá nhất (tất cả đều cảm thấy không đủ), thời gian nghỉ đã trở thành thứ được xem trọng nhất.
Thư tay – hoặc không
Thế hệ lớn tuổi được nuôi dạy để tin rằng một trong những cách biểu đạt sự trân trọng ở mức cao nhất là gửi một bức thư cảm ơn viết tay. (Bạn có nhớ khi nhận được món quà sinh nhật tuyệt vời từ ông bà, rồi mẹ yêu cầu bạn ngồi xuống viết một bức thư cảm ơn?) Thời thế đã thay đổi. Đối với nhiều lao động trẻ, giá trị của các bức thư tay đã giảm xuống. Điều này đặc biệt đúng với nam giới ở độ tuổi 20 – việc nhận được một bức thư tay không hề có giá trị với họ (nhưng điều này chỉ đúng với khoảng 50% phụ nữ ở độ tuổi 20).
Trên hết, điều quan trọng với các đồng nghiệp trẻ chính là tốc độ nhận phản hồi. Ngay lập tức là tuyệt vời nhất. Trong ngày thì cũng tốt thôi. Ngày mai vẫn có thể chấp nhận được. Sau đó, bạn đã trở thành dĩ vãng. Vậy nên nếu muốn truyền đạt sự trân trọng dành cho họ một cách hiệu quả, hãy bày tỏ càng sớm càng tốt, nếu có thể.
Hợp tác làm việc
Khi nghĩ về hành động cụ thể của cách biểu đạt qua Thời gian chất lượng, các nhân viên trẻ hứng thú với việc cùng hoàn thành dự án với đồng nghiệp hơn thế hệ lớn tuổi. Thế hệ Baby- Boomers và thế hệ X thích hoàn thành các nhiệm vụ trong một nhóm, nhưng họ áp dụng nhiều phương pháp chia-để-trị nhằm xác định mục đích chung của cả nhóm rồi chia nhỏ các nhiệm vụ và thực hiện riêng rẽ. Những lao động trẻ thường thích đi chơi cùng nhau để hợp tác làm việc và hoàn thành sản phẩm cuối cùng.
Xác định thành tựu của cả đội và thành tích cá nhân. Mong muốn hoàn thành dự án cùng nhau đồng nghĩa với khao khát cả nhóm được ghi nhận và trân trọng, thay vì chỉ một hoặc hai thành viên nhận giải thưởng cá nhân (điều này tương tự với quan điểm của nhiều người châu Á). Thực tế thì, việc lựa chọn một người nỗ lực nhất thực sự gây khó chịu – cho cả đội nhóm và cả cá nhân nhận được sự chú ý.
CÂU HỎI THỨ 2: TẦN SUẤT CỦA MỖI CÁCH BIỂU ĐẠT SỰ TRÂN TRỌNG TRONG LỰC LƯỢNG LAO ĐỘNG THÔNG THƯỜNG?
Như chúng ta đã biết, không phải tất cả đều biểu đạt sự trân trọng theo cùng một cách. Một số thích lời khen ngợi, nhưng nhiều người khác lại cảm thấy được coi trọng khi bạn dành thời gian với họ. Một số lao động cảm thấy cảm kích nếu nhận được sự giúp đỡ khi họ bị quá tải, trong khi những người khác được khích lệ nếu như bạn tặng họ ly cà phê hoặc đồ ăn vặt.
Mặc dù mỗi người đều có quan điểm riêng về ngôn ngữ biểu đạt sự trân trọng và những kết quả này cũng thường được chia sẻ với các thành viên, thật thú vị khi biết: “Kết quả của tôi so với phần lớn những người khác trong lực lượng lao động thì như thế nào? Hầu hết mọi người đều coi trọng Hành động quan tâm (giống tôi) hay tôi là một ‘kẻ lập dị’?”
Do đó, chúng tôi đã xây dựng tiến trình tìm hiểu tần suất các cá nhân lựa chọn cách biểu đạt sự trân trọng mà họ yêu thích nhất (hoặc ít coi trọng nhất). Với 100.000 người lao động sử dụng hệ thống đánh giá MBA Inventory, dữ liệu phản hồi của họ được phân tích kỹ lưỡng. Hệ thống đã xác định được cách biểu đạt sự trân trọng chính, thứ chính của một người và cách có ít ý nghĩa nhất với họ.
Bạn có thể đọc toàn văn nghiên cứu của chúng tôi trên tạp chí học thuật.3 Còn sau đây, chúng tôi xin trình bày bản tóm tắt về những gì nhóm nghiên cứu đã khám phá.
Ngôn từ khẳng định được mong đợi nhất
Hầu hết các lao động chọn cách biểu đạt sự trân trọng mà họ mong muốn ở nơi làm việc là nhận được Ngôn từ khẳng định. Gần một nửa số lao động (hơn 45%) thích cách biểu đạt sự trân trọng qua những lời ngợi khen.
Tại sao các lao động lại coi trọng Ngôn từ khẳng định? Đầu tiên, điều đó phần nào liên quan tới hội nhập văn hóa – vì trong lịch sử, lời nói là cách biểu đạt sự ghi nhận thường thấy ở nơi làm việc. Do đó, sử dụng lời nói đã trở thành một phần của thói quen. Thứ hai, biểu đạt sự trân trọng qua lời nói thường khá dễ dàng và cần ít nỗ lực hơn so với các cách khác; qua đó, dễ thực hiện và cũng dễ dạy cho người khác.
Quà tặng bằng hiện vật ít được mong đợi nhất
Bằng chứng rất rõ ràng. Khi được yêu cầu so sánh tầm quan trọng của các cách biểu đạt sự trân trọng, phần lớn các lao động không chọn Quà tặng bằng hiện vật là cách biểu đạt sự trân trọng mà họ mong muốn nhất. Trên thực tế, dưới 10% lao động xác định cách biểu đạt sự trân trọng mà họ mong đợi nhất là Quà tặng bằng hiện vật. Ở chiều ngược lại, Quà tặng bằng hiện vật được gần 70% lao động đánh giá là ít giá trị nhất.
Nhưng điều quan trọng là diễn giải chính xác dữ liệu. Các lao động không nói họ không muốn những Quà tặng bằng hiện vật (phiếu giảm giá, ăn uống, một chuyến du lịch) sau khi hoàn thành tốt công việc – và cũng không hoàn toàn chối bỏ việc nhận một món quà! Nhưng các dữ liệu cho thấy khi phải lựa chọn giữa Ngôn từ khẳng định, Thời gian chất lượng hay Hành động quan tâm, việc nhận một món quà sẽ có ít có ý nghĩa hơn so với những hành động còn lại. Ví dụ, người lao động thường nói: “Nếu tôi nhận được vài món quà nhưng không được nghe bất cứ lời khen ngợi nào, không ai dừng lại để xem tôi đang làm việc thế nào hay không bao nhờ nhận được sự giúp đỡ – những món quà lúc này thật hời hợt”.
Đây rõ ràng là một thông điệp quan trọng mà các lãnh đạo, quản lý và chuyên viên nhân sự cần biết – nếu đang cố gắng sử dụng phần thưởng để bày tỏ sự trân trọng với các nhân viên, bạn không chỉ không đạt được mục tiêu, mà bạn (và công ty) còn lãng phí rất nhiều tiền bạc!
Thời gian chất lượng là cách biểu đạt quan trọng thứ hai
Trong khi việc lựa chọn cách biểu đạt sự trân trọng qua Hành động quan tâm và Thời gian chất lượng là cách biểu đạt chính có tần suất như nhau (khoảng 20- 25%), một số dữ liệu bổ sung sẽ làm sáng tỏ hơn hai cách biểu đạt này.
Thứ nhất, khi lựa chọn cách biểu đạt sự trân trọng quan trọng thứ hai, tỷ lệ của Thời gian chất lượng cao hơn so với Hành động quan tâm. Bên cạnh đó, 7% đã chọn Thời gian chất lượnglà cách biểu đạt ít được coi trọng nhất, nhưng tỷ lệ chọn Hành động quan tâm là cách biểu đạt sự trân trọng ít giá trị nhất lại cao gấp đôi tỷ lệ trên. Do đó, nói chung, Thời gian chất lượng là cách biểu đạt sự trân trọng quan trọng thứ hai với mọi người.
Cuối cùng, cần phải lưu ý rằng có một sự khác biệt nhỏ trong giới tính, nam giới thích Hành động quan tâm hơn một chút, trong khi nữ giới thường chọn Thời gian chất lượng hơn. Mặc dù chỉ là khác biệt rất nhỏ, nhưng nó vẫn cần được lưu ý.
KẾT LUẬN
Biết được xu hướng trong lực lượng lao động giúp hiểu được kỳ vọng về cách biểu đạt sự trân trọng mà nhân viên mong muốn. Thực tế, thông tin quan trọng nhất là biết được cách các thành viên trong đội ngũ của bạn muốn được trân trọng – và sau đó tích cực truyền đạt bằng hành động ý nghĩa nhất với họ.
Thứ hai, ngừng việc nghĩ rằng phần thưởng có ý nghĩa lớn với người lao động – cách biểu đạt sự trân trọng qua Quà tặng bằng hiện vật không phải cách biểu đạt được coi trọng nhất với hơn 90% người lao động. Ngoài ra, họ thích có thời gian và sự chú ý của ai đó hơn, giúp đỡ trong công việc (đặc biệt là những dự án khẩn cấp) và lắng nghe những điều bạn trân trọng ở họ. Hãy lắng nghe! Hơn 100.000 người lao động đang nói chuyện với bạn đấy.
CÂU HỎI THỨ 3: TRUYỀN ĐẠT SỰ TRÂN TRỌNG MỘT CÁCH HIỆU QUẢ KHI QUẢN LÝ MỘT ĐỘI NGŨ LỚN BẰNG CÁCH NÀO?
Khi tôi (Paul) tham gia khóa đào tạo Sự trân trọng ở Nơi làm việc cùng nhóm, một vài bình luận và câu hỏi hay ho đã xuất hiện, ví dụ như những gì Jack, quản lý của một trung tâm chăm sóc sức khỏe cao cấp, chia sẻ: “Tôi hiểu nguyên tắc thể hiện sự trân trọng với đội ngũ và sự cần thiết của việc thực hiện điều đó với từng cá nhân. Nhưng có một số thành viên trong đội ngũ tôi hiếm khi gặp. Họ làm việc ở ca khác hoặc vào cuối tuần và, mặc dù chúng tôi thường giao tiếp qua thư điện tử, tin nhắn hoặc đôi khi là các cuộc gọi, nhưng tôi không có nhiều tương tác trực tiếp với họ. Làm thế nào để tôi có thể truyền đạt sự trân trọng tới họ?”
Nếu có những thành viên quan trọng mà bạn không muốn đánh mất, hãy đảm bảo rằng họ cảm thấy được coi trọng.
Tương tự, Nancy, một quản lý điều dưỡng, cũng nói: “Tôi giám sát khoảng 50-70 điều dưỡng viên ở cơ sở của mình. Tôi không biết làm việc này với nhiều người như thế bằng cách nào.” Tôi đồng ý. Cố gắng truyền đạt sự trân trọng chân thành tới số lượng thành viên nhiều như vậy (và theo những cách mà mỗi người coi trọng) là điều không thể. (Tôi nghĩ, nhưng không thể thốt thành lời: “Trời, nhiều người như thế báo cáo cho một quản lý thì thật phi lý.”)
Vậy, bạn sẽ làm gì nếu phải giám sát số đông lao động? Không có “thuốc tiên”, nhưng có một số chiến lược có thể giúp bạn.
Thứ nhất, sắp xếp thứ tự ưu tiên. Bạn có nhớ nghiên cứu từng nói rằng 79% lao động tự nguyện nghỉ việc cho biết sự thiếu sự trân trọng là lý do chính? Hãy nhớ thật kỹ. Nếu có những thành viên quan trọng mà bạn không muốn đánh mất, hãy đảm bảo rằng họ cảm thấy được coi trọng. Nếu không, cuối cùng họ sẽ tìm kiếm những công việc khác. Hãy tìm hiểu cách biểu đạt sự trân trọng mà “các ngôi sao” của bạn mong muốn và ghi điểm với họ. Thứ hai, nếu bạn biết một số đồng nghiệp mệt mỏi hay chán nản4, đừng quên khích lệ họ. Hãy tìm kiếm cách biểu đạt sự trân trọng chính cũng như những hành động mà họ coi trọng. (Sự trân trọng và ghi nhận phần lớn giống nhau nhưng xuất hiện ở những thời điểm khác nhau. Sự trân trọng hướng về quá khứ – bạn coi trọng những gì họ đã làm. Sự ghi nhận tập trung vào hiện tại và tương lai – đến bên cạnh và khích lệ để họ kiên trì làm việc.)
Chiến lược thứ hai là trao quyền. Như chúng tôi đã nói xuyên suốt cuốn sách, các lãnh đạo và quản lý không thể khích lệ và trân trọng cần thiết cho tất cả mọi người. Điều này đặc biệt đúng khi bạn chịu trách nhiệm với một nhóm lớn. Hãy lựa chọn một nhân viên mang trọng trách thể hiện sự trân trọng tới những người khác và để họ cùng chia sẻ trách nhiệm thể hiện sự trân trọng và quan tâm tới những người cần sự khích lệ. Tốt hơn hết, hãy tổ chức một nhóm nhỏ gồm những thành viên sẽ trở thành “cán bộ nguồn” để biểu đạt sự trân trọng và xác định những thành viên cụ thể mà họ sẽ tập trung.
Hãy bắt đầu ở đâu đó, với ai đó.
Thứ ba, hãy cắn những miếng vừa miệng. Đừng cố gắng ăn “toàn bộ” trong một lần; hãy cắn từng miếng một. Trong quá trình thực hiện, hãy thực sự chú tâm vào các cơ hội truyền đạt sự trân trọng nhỏ bé tới mọi người hằng ngày (ngay cả khi đó không phải là cách biểu đạt sự trân trọng mà họ mong đợi nhất!), dần dà rồi bạn sẽ thông thạo hơn. Tương tự, khi các đồng nghiệp thấy được sự cố gắng của bạn, họ sẽ từng bước thể hiện sự trân trọng tới các đồng nghiệp của họ. Có thách thức nào trong việc truyền đạt sự trân trọng cá nhân khi bạn đang làm việc trong một nhóm lớn không? Dĩ nhiên là có. Nhưng đừng để chúng ngăn cản những gì bạn có thể làm. Như chúng tôi liên tục nhấn mạnh: Hãy bắt đầu ở đâu đó, với ai đó. Từ từ mà tiến sẽ mang lại kết quả tốt hơn nhiều so với việc không làm gì cả.
CÂU HỎI THỨ 4: SỰ TRÂN TRỌNG ĐƯỢC ÁP DỤNG VỚI TÌNH NGUYỆN VIÊN NHƯ THẾ NÀO?
Trên toàn thế giới, có hàng trăm nghìn tổ chức với các tình nguyện viên hoạt động hằng tuần. Phạm vi và tầm ảnh hưởng của họ dường như không thể đong đếm được. Thách thức lớn nhất của các tổ chức tình nguyện chính là việc họ có xu hướng hoạt động “ngắn hạn”. Nhiều tình nguyện viên làm việc cho một tổ chức chỉ vài tuần hoặc vài tháng, sau đó biến mất.
Nếu bạn phân tích những lý do mà mọi người không tiếp tục làm tình nguyện viên, chúng thường rơi vào hai trường hợp: kết nối xã hội và tác động nhận thức.
Khi các tình nguyện viên cảm thấy được kết nối với những người khác – những người mà họ đang phục vụ, đồng nghiệp và nhân viên của tổ chức – thời gian cam kết sẽ tăng lên đáng kể. Ngược lại, khi các tình nguyện viên cảm thấy bị cô lập, không được các nhân viên hỗ trợ và không cảm nhận được sự kết nối với những người họ đang phục vụ, họ sẽ từ bỏ.
Phần lớn các tình nguyện viên đều muốn “tạo nên điều gì đó khác biệt”. Họ muốn biết những gì mình đang làm là quan trọng và có tác động tích cực tới những người khác. Vấn đề là những nỗ lực của nhiều tình nguyện viên không ngay lập tức tạo nên thay đổi đáng kể và hiện hữu. Do đó, các tình nguyện viên không thể nhìn thấy tác động từ hành động của mình. Việc giúp các tình nguyện viên nhận ra bức tranh toàn cảnh, bao gồm những việc họ làm và qua thời gian nó sẽ có tác động như thế nào chính là vấn đề then chốt mà các lãnh đạo và nhân viên hỗ trợ phải thực hiện. Các tình nguyện viên cần lắng nghe thông tin và quan điểm của các lãnh đạo để hiểu được tác động thực sự của mình.
CÁCH SỰ TRÂN TRỌNG LÀM NÊN ĐIỀU KHÁC BIỆT
Để củng cố cảm giác của các tình nguyện viên về cả kết nối xã hội và tác động nhận thức, vai trò của lãnh đạo và sự khích lệ từ đồng nghiệp thực sự rất quan trọng. Việc thể hiện sự trân trọng theo những cách có ý nghĩa với tình nguyện viên có thể khích lệ tinh thần của họ một cách đáng kể.
Chúng tôi nhận thấy các tổ chức dành thời gian tìm hiểu tình nguyện viên là những tổ chức có môi trường khích lệ nhất và việc khám phá ra cách biểu đạt sự trân trọng quan trọng nhất với họ (nhờ hệ thống MBA Inventory) đã đạt được thành công lớn trong việc “đạt mục tiêu” với tình nguyện viên. Các lãnh đạo cũng nói rằng họ rất ngạc nhiên khi biết chỉ cần chút ít thời gian và năng lượng để khích lệ các tình nguyện viên.
Nếu bạn là quản trị viên của một tổ chức phi lợi nhuận hay người giám sát tình nguyện viên, hãy xem xét điều này: Việc viết thư và nói lời cảm ơn tới những cá nhân coi trọng chúng có hữu ích không? Việc tặng những món quà nhỏ cho những người coi trọng chúng có thú vị không? Nghĩ về lượng thời gian và năng lượng bạn tiết kiệm được nếu dành thời gian riêng tư với một nhóm nhỏ những người coi trọng Thời gian chất lượng. Nó có giảm nỗi lo của bạn khi biết được điều mà các tình nguyện viên coi trọng cũng như việc ai thích làm việc nhóm và ai thích làm việc độc lập?
Một trong những phàn nàn thường thấy ở các tình nguyện viên là cố gắng bộc lộ sự trân trọng theo kiểu “đây là cách chung dành cho tất cả”. Nghiên cứu nội bộ của chúng tôi cho thấy ghi nhận công khai là cách biểu đạt sự trân trọng ít được mong đợi nhất. Nhưng đây là cách mà các quản trị viên của tổ chức phi lợi nhuận yêu thích nhất khi đưa ra giải thưởng “tình nguyện viên của năm”. Không may, nhà tổ chức không hiểu rằng họ có thể hủy hoại mối quan hệ với các thành viên quan trọng này thay vì tưởng thưởng cho họ.
Chi phí là trở ngại đáng nói nhất trong việc sử dụng hệ thống MBA Inventory để tìm ra cách biểu đạt sự trân trọng có ý nghĩ nhất với các tình nguyện viên (dù rằng chi phí này thấp hơn các loại chi phí khác, nhiều tổ chức phi lợi nhuận vẫn cảm thấy họ không đủ tiền để chi trả). Chúng tôi nhận thấy khi lãnh đạo của các tổ chức phi lợi nhuận trao đổi với hội đồng quản trị về các tác động tiêu cực của tỷ lệ nghỉ việc cao và chi phí đào tạo lại tình nguyện viên, nhiều khoản chi sẽ vô tình được “tìm thấy” (đôi khi được một số thành viên Ban quản trị bảo lãnh).
Chúng tôi tin rằng khi các lãnh đạo của tổ chức hiểu được năm phương thức biểu đạt sự trân trọng và tầm quan trọng của chúng trong việc giữ chân tình nguyện viên, nỗ lực thể hiện sự trân trọng chân thành sẽ hiệu quả hơn rất nhiều cũng như thắt chặt mối kết nối giữa họ với tổ chức.
CÂU HỎI THỨ 5: NHỮNG NGÔN NGỮ BIỂU ĐẠT TÌNH CẢM LIÊN QUAN TỚI CÁC PHƯƠNG THỨC BIỂU ĐẠT SỰ TRÂN TRỌNG NHƯ THẾ NÀO?
Những người đã quen thuộc với Năm cách biểu đạt Tình yêu thường tò mò về quan hệ giữa hai nhóm phương thức biểu đạt này. Chúng tôi thường được hỏi: “Quan hệ giữa phương thức biểu đạt tình yêu riêng tư và phương thức biểu đạt sự trân trọng là gì? Chúng giống nhau hay chỉ có liên quan về mặt nào đó không? Thậm chí là hoàn toàn khác biệt?”
Có thể nói rằng, nhìn chung thì những phương thức mà mọi người đã trải nghiệm và ưu tiên trong việc khích lệ, trân trọng hay gây ảnh hưởng, theo thời gian sẽ trở nên tương đồng về nhiều khía cạnh. Chúng tôi cũng dự đoán rằng cách nhiều người kết nối với người khác và cách họ mong muốn những người khác truyền đạt sự trân trọng nhiều khả năng sẽ thay đổi để phù hợp với từng người.
Nguồn đánh giá thứ hai về quan hệ giữa cách biểu đạt tình yêu và cách biểu đạt sự trân trọng ở nơi làm việc đến từ nhiều năm kinh nghiệm của chúng tôi. Một người (Gary) có nhiều kinh nghiệm về phạm vi của các cách biểu đạt tình yêu thương trong các mối quan hệ cá nhân, trong khi người còn lại (Paul) có nhiều kinh nghiệm hơn về các mối quan hệ ở nơi làm việc và cách biểu đạt sự trân trọng. Chúng tôi cùng đi đến kết luận rằng có mối tương quan giữa các cách biểu đạt yêu thích hơn của mỗi cá nhân, bất kể môi trường hay loại hình quan hệ. Nhưng chúng tôi cho rằng chúng không hoàn toàn chồng chéo và đều có những biến thể trong cả cách biểu đạt được yêu thích lẫn ít được yêu thích.
Các khách hàng và cá nhân tham gia các buổi đào tạo với chúng tôi luôn chia sẻ họ tin rằng có sự chồng chéo giữa những cách biểu đạt sự trân trọng ở nơi làm việc và cách biểu đạt tình yêu cá nhân, dù không hoàn toàn trùng khít. Ví dụ, Betsy, một giáo viên trung học hàng đầu, cho biết: “Việc nhận được lời khen ngợi trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng đều quan trọng với tôi. Vậy nên nó là cách biểu đạt yêu thích nhất của tôi trong cả hai kiểu quan hệ. Nhưng Thời gian chất lượng với bạn đời là thứ chiếm vị trí quan trọng nhất trong hệ thống năm cách biểu đạt tình yêu.”
Tương tự, Chris, trưởng ban tài chính của một công ty, đã nói: “Tôi nghĩ ở nơi làm việc hay ở nhà mình cũng như nhau, nhưng rõ ràng là có những cách thể hiện cảm xúc tôi coi trọng ở vợ mình nhưng không đánh giá cao chúng từ các đồng nghiệp. Vậy nên tôi cho rằng cách biểu đạt yêu thích của tôi có sự khác biệt giữa hai mối quan hệ đó.”
Trong một nghiên cứu với các trợ giảng ở một trường đại học, chúng tôi nhận thấy chỉ 38% người tham gia có cùng cách biểu đạt chính trong cả hệ thống MBA Inventory và hệ thống Năm cách biểu đạt Tình yêu. Vậy nên, về cơ bản, các cách biểu đạt chính trong các kiểu quan hệ không giống nhau. Tuy nhiên, khi xem xét các kết quả kỹ hơn, chúng tôi nhận thấy 69% trợ giảng đều có cách biểu đạt tình yêu cơ bản là cách biểu đạt sự trân trọng chính hoặc thứ chính. Thực vậy, nếu Thời gian chất lượng là cách biểu đạt tình yêu ưa thích nhất của họ, đó cũng có thể là cách biểu đạt sự trân trọng chính hay thứ chính ở nơi làm việc. Và các kết quả về cơ bản là như nhau khi xem xét trên tổng thể. Nếu lời nói khen ngợi là cách biểu đạt sự trân trọng yêu thích nhất của ai đó, 67% khả năng Ngôn từ khẳng định là cách biểu tình yêu chính hay thứ chính của họ.
Kết luận: “Cách biểu đạt tình yêu” và “cách biểu đạt sự trân trọng” không phải lúc nào cũng là một và giống nhau – nhưng hầu hết chúng ta đều có một số điểm tương đồng giữa chúng.

