Ai Hiểu Được Lòng Em - chương 75 - 76

Chương 75: Thắng ư? Không có!

 

Edit: Sahara

Sau khi xuất viện, Giang Thánh Minh không quay
về biệt thự họ Giang. Ông thương lượng với Uông Túc Lỗi, hy vọng có
thể được đưa Uông Tố Thu về bên cạnh để ông có thể tự mình chăm sóc
bà. Uông Túc Lỗi tuy rằng đồng ý nhưng cũng phải sau khi nghe tác
động của hai chị em Giang Nhân Ly và Giang Nhân Mạn.

Giang Thánh Minh đưa Uông Tố Thu tới một biệt
thự nhỏ. Tuy rằng nhỏ nhưng điều kiện rất tốt.

Giang Nhân Ly cảm thấy mình còn chưa hiểu hết
Giang Thánh Minh. Căn biệt thự này đã được bán nhiều năm trước nhưng
không một ai biết là Giang Thánh Minh mua. Tâm tư của ông, có lẽ cô còn
chưa biết rõ.

Có lẽ bọn họ đều đã hiểu sai về Giang Thánh
Minh. Tình cảm của ông đối với Uông Tố Thu không phải là phức tạp,
mà chỉ là đến tột cùng là ai có lỗi? Nếu như Uông Tố Thu không quá
mạnh mẽ, nếu như bà có thể buông xuôi, có lẽ, đã không trở thành như hôm nay.

Giang Thánh Minh cũng hiểu được, Uông Tố Thu
nhất định sẽ không chịu bước chân vào biệt thự Giang gia, vì Bạch
Thanh Hà đã ở đó. Cho nên ông đã mua căn nhà này, ở một nơi yên tĩnh
để có thể chăm sóc tình yêu trong lòng ông.

Mỗi ngày ông đều nắn bóp chân tay cho bà, nói
chuyện với bà, đẩy bà ra ngoài phơi nắng.

Giang Nhân Mạn và Giang Nhân Ly thỉnh thoảng sẽ
đến đây thăm bọn họ.

Giang Nhân Ly cảm thấy như vậy cũng tốt tuy
rằng trong lòng cô vẫn buồn.

Mạc Tu Lăng đưa cô đến thăm Giang Thánh Minh và Uông
Tố Thu, anh nói: “Anh biết em đang nghĩ gì!”

“Hứ?
Anh nói xem?”

“Em
đang muốn mẹ mãi mãi đừng tỉnh lại, cho dù điều đó là hy vọng mong
manh. Nhưng chính vì suy nghĩ như vậy nên em đang tự trách mình.

Cô gật đầu.

Như hiện tại thật tốt. Giang Thánh Minh vĩnh
viễn sẽ ở bên cạnh Uông Tố Thu. Bà sẽ không phải cô đơn nữa. Nếu như
bà tỉnh lại, bà sẽ không muốn nhìn thấy Giang Thánh Minh. Tính cách
quyết định số phận, điều này quả không sai.

“Thực
ra, mọi chuyện đến ngày hôm nay, em cũng không cảm thấy mình là người
thắng, cho dù Bạch Thanh Hà chỉ đạt được một căn nhà.”

Mạc Tu Lăng gật đầu: “Vì tất cả mọi thứ đã
phải mất nhiều năm nỗ lực trả giá. Cái khác không nói, nhưng mẹ thì
mãi mãi không thể tỉnh lại.”

Cô gật đầu: “Bởi vậy mới nói, không có ai
thực sự thắng. Bao nhiêu năm như vậy, có được mà mất đi, cũng chẳng
có gì khác biệt”

“Có!
Ít nhất em cũng không còn cảm thấy khó chịu nữa.”

Cô cười: “Em phát hiện, em thực sự cũng không
hiểu rõ anh như vậy.”

“Vậy
thì từ từ tìm hiểu!”

Bọn họ cười, nắm tay nhau đi.

Giang Nhân Ly thừa nhận, quan điểm của cô có
phần cực đoan. Có một lần vô tình cô đọc được một bài viết trên
mạng, đại khái nói rằng có một kiểu phụ nữ, dù lấy bất cứ người
đàn ông nào, cũng sẽ hạnh phúc.

Cô cảm thấy độ chân thực của bài viết đó
không nhiều lắm nhưng vẫn rất cảm động.

Bài viết nói về hạnh phúc của một người
phụ nữ.

Người phụ nữ này cũng chồng mình đi dự một
bữa tiệc. Mọi người nhìn họ đều nói cô gái ấy thật may mắn vì
được gả cho anh ta, một người vừa đẹp trai lại vừa giàu có. Nhưng
tuyệt đối không ai nói người đàn ông kia hạnh phúc vì lấy được cô
gái ấy.

Thực ra, cô gái ấy tuy không phải mỹ nhân,
nhưng cô ấy tuyệt đối xinh đẹp và chín chắn.

Hai người bọn họ quen biết khi còn học đại
học, sau khi tốt nghiệp không lâu thì kết hôn. Lúc đầu bọn họ không
có gì cả, còn phải ở trong một căn hộ thuê. Căn hộ rất nhỏ, nhưng
bọn họ đều rất quý trọng, thế nhưng, cảm giác mới mẻ sau khi kết
hôn rất nhanh kết thúc, rất nhiều chuyện vụn vặt phát sinh.

Người đàn ông phải ra ngoài làm việc, không
còn nói với vợ mình những lời ngon ngọt như trước đây, cũng không có
tặng quà cho cô như trước.

Người phụ nữ mang thai, chồng cô ấy về đến
nhà cũng không chăm sóc, mà chỉ ngủ. Anh ta quá mệt mỏi, anh ta muốn
hơn người. Nhưng vợ anh ta thì nghĩ rất đơn giản. Cô chỉ mong chồng
mình có thể ở bên mình. Sau đó mâu thuẫn xảy ra, cô cảm thấy cuộc
sống của bọn họ đã thay đổi, cô muốn sống riêng.

Người nhà của cô ta gọi điện trách mắng cô
rất nhiều. Cha mẹ cô cho cô đọc một câu chuyện, người phụ nữ dũng
cảm cho dù là gả cho một kiến trúc sư hay bất cứ người nào khác
cũng sẽ hạnh phúc. Cô ta xem xong liền bừng tỉnh.

Người phụ nữ ấy, mỗi khi chồng cô ta đi làm
về, cô ta sẽ chủ động lấy dép, nấu cơm. Cuộc sống chậm rãi trôi qua
cũng không có gì buồn tẻ như trong tưởng tượng.

Người đàn ông thành đạt, có tiền có thế, tự
nhiên sẽ có hồng nha tri kỷ.

Người phụ nữ đó cũng biết chuyện nhưng cô ấy
không tìm chồng mình cãi cọ. Cô chỉ làm tốt những gì mình cần làm,
thu xếp chuyện nhà ổn thỏa. Thỉnh thoảng cô ấy sẽ đi làm đẹp, đi
học thêm vài thứ để bổ sung kiến thức, cuối tuần cô ấy sẽ lôi kéo
chồng mình ra ngoài đi dạo.

Giang Nhân Ly đọc đến đây đã suy nghĩ rất
nhiều. Có thể cãi nhau, nhưng người phụ nữ kia rất thông minh. Cô không
thể đòi hỏi người đàn ông của mình mãi mãi chỉ yêu mình cô, cô phải
tự mình cố gắng. Ai có thế thích một người phụ nữ lớn tuổi suốt ngày chỉ
ru rú ở nhà?

Con người phải học cách làm đẹp cho mình,
bất luận là học thức hay vẻ ngoài. Chỉ khi bạn sống cho bản thân
mình thì người khác mới thích bạn.

Bởi vậy, chuyện cha mẹ mình, cô đem tất cả
lỗi lầm đổ lên người Giang Thánh Minh, thực ra Uông Tố Thu cũng có
một phần trách nhiệm.

Có điều tất cả mọi chuyện đã qua rồi, giờ
nghĩ lại cũng cảm thấy không còn ý nghĩa gì nữa.

Còn cô thì sao? Cô cười. Cô nhất định phải
bảo vệ hạnh phúc thuộc về mình, không thể coi tình cảm của người
khác là điều đương nhiên, bất cứ ai cũng phải trả giá cho những gì
họ có được.

♥•°*”˜˜”*°•♥

 

Chương 76: Tiền duyên rối rắm (P1)

 

Edit: Sahara

Hoa sen ngoài hồ đã nở rộ. Rất nhiều khách
du lịch đến đây. Nụ hoa màu trắng, sương còn đọng trên cánh hoa trượt
xuống, ánh mặt trời chiếu vào tạo lên thập sắc lung linh rất đẹp. Ở
đây có hai loại hoa sen, loại thân cao hoa màu trắng và loại thân thấp
hoa màu hồng. Loại thân thấp thường được trồng ở bên rìa hồ, vừa có
thể ngắm cảnh vừa phòng ngừa khách du lịch qua đường tiện tay bẻ
hoa. Giữa hồ hoa sen đã có chút tàn, vẻ đẹp cũng ủ rũ đi vài phần.

Quá trình của một bông hoa cũng giống như đời
người vậy.

Chậm rãi hình thành nụ hoa, chậm rãi nở,
rồi chậm rãi héo tàn.

Đời người trăm thiên vạn biến, cũng vẫn là
theo quy luật ấy.

♥•°*”˜˜”*°•♥

Đây là một quán trà rất bình thường, nhưng
vì có hồ sen nên Giang Nhân Đình rất thích nơi này.

Cô ta đã từng có thời gian như những nụ hoa
kia, đã từng có năm tháng thanh xuân nhiều mộng đẹp.

Giang Nhân Đình chậm rãi uống trà, nhưng rõ
ràng trong lòng cô ta không hề tĩnh tâm.

Cô ta ghen tị với vẻ đẹp của Giang Nhân Ly,
cũng ghen tị với sự thông minh của Giang Nhân Ly. Cô ghen tị tất cả
những gì Giang Nhân Ly có đều thu hút ánh mắt của người khác. Trước
tới giờ cô ta chưa từng nghĩ, sự xuất hiện của Giang Nhân Ly lại
trở thành bóng ma của cuộc đời mình.

Lần đầu tiên cô nhận ra tình cảm của Mạc Tu
Lăng đặt trên người Giang Nhân Ly chính là lúc hai chị em bọn họ tới
Mạc gia học phụ đạo. Chính xác mà nói thì chỉ có Giang Nhân Đình
học, còn Giang Nhân Ly lúc ấy chẳng hề thích thú gì với những điều
Mạc Tu Lăng giảng, cô cảm thấy phiền phức, rất chán ghét đọc sách.
Cho nên lúc Mạc Tu Lăng giảng bài, cô lại làm việc khác, lúc thì sơn
móng tay, lúc thì xem các loại khuyên tai.

Giang Nhân Ly lúc chán nản thường thích viết
linh tinh lên sách vở, có đôi khi là những suy nghĩ trong lòng, có khi
là những câu nói cô thích.

Giang Nhân Đình có lần đã thấy Giang Nhân Ly
viết một câu hát: “Chúng ta không sai, chỉ là không đúng lúc”, “Từ
khóc lóc vì ghen ghét đến tươi cười vì ước ao, thời gian để lại vết
tích gì trên người tôi, chỉ có tôi là rõ nhất”,…

Dù sao Giang Nhân Ly cũng là người có suy nghĩ
kỳ quái, cho nên Giang Nhân Đình không để tâm mấy câu đó.

Nhưng một hôm, sau khi học xong ra về, Giang Nhân
Đình vì có một bài vẫn chưa hiểu rõ nên quay lại nhà họ Mạc. Cô
đứng ngoài cửa, thấy Mạc Tu Lăng đang thu dọn lại sách vở trên bàn.
Trên bàn có rất nhiều giấy viết của Giang Nhân Ly. Nhưng anh không ném
vào thùng rác, mà ngược lại, anh sắp xếp từng tờ từng tờ một, như
là đang cất giữ bảo bối.

Đó là anh Tu Lăng của cô, nhưng anh đang nâng niu
những thứ Giang Nhân Ly không cần nữa như bảo bối.

Lòng cô bắt đầu cảm thấy bất công.

Cũng từ lúc ấy, cô bắt đầu chú ý đến từng
câu nói, từng việc làm của Mạc Tu Lăng. Lúc nhận ra còn không phát
hiện, càng lúc cô càng cảm thấy bất bình. Giang Nhân Ly nói làm đảng
viên chẳng có gì tốt, ngay hôm sau Mạc Tu Lăng liền đến văn phòng trường
học xin rút tên ra khỏi danh sách vào đảng. Giang Nhân Ly trốn học đi
xem người khác chơi bóng rổ, Mạc Tu Lăng lập tức say mê trò thể thao
này. Giang Nhân Ly học đi xe đạp để tự mình đến trường, Mạc Tu Lăng
cũng ngay lập tức học đi xe đạp bằng được.

Rõ ràng anh giữ thăng bằng rất kém.

Nhưng anh nguyện ý.

Giang Nhân Đình không cam lòng thấy Mạc Tu Lăng
như vậy. Nhưng cô cũng hiểu rõ tính cách Mạc Tu Lăng và Giang Nhân Ly.
Lúc ấy, Mạc Tu Lăng là đứa trẻ ngoan trong mắt mọi người, tính tình
có phần nhút nhát. Còn Giang Nhân Ly, khuyết điểm lớn nhất của cô
chính là không cho người khác cơ hội, dù có ai đó làm gì sai, cô
cũng không bao giờ chấp nhận bất cứ lý do nào.

Cho nên, Giang Nhân Đình hiểu, chỉ cần khiến
cho hai người bọn họ xa nhau một chút, bọn họ nhất định không thể ở
bên nhau.

Bởi vậy, Giang Nhân Đình lúc nào cũng quấn
quýt lấy Mạc Tu Lăng, Giang Nhân Ly tính cách cao ngạo như vậy đã định
trước bọn họ không thể bên nhau.

Nhưng Giang Nhân Đình không ngờ, cuối cùng tất
cả mọi thứ đều là công dã tràng. Hóa ra tất cả mọi chuyện cô làm
để chống đỡ cũng đều nhắm vào một mục tiêu đã định trước.

Cô nghĩ rất nhiều, nếu năm đó cô không phá
hỏng chuyện giữa Tả Dật Phi và Giang Nhân Ly, liệu có thể nào bây
giờ Giang Nhân Ly và Mạc Tu Lăng sẽ không thể ở bên nhau hay không? Ý
nghĩ sai lầm nên hậu quả nghiêm trọng, cuối cùng cũng đã đánh mất
vĩnh viễn.

Đúng vậy, trên thế giới này không thể mua lại
được những chuyện đã hối hận.

Cô ta thở dài, nhiều năm qua, hóa ra tất cả
nhưng việc cô ta đều đã tan như bong bóng xà phòng.

Thế nhưng cô ta biết mình không sai, chỉ là cô
ta không may mắn mà thôi.

Một tách trà đã uống hết. Giống như cô ta
với quá khứ đã thoải mái hơn.

Lúc này tiếng bước chân vang lên. Cô ta cười.
Đúng vậy, chính là như vậy, rất đúng giờ.

Mạc Tu Lăng ngồi đối diện Giang Nhân Đình. Anh
nhìn thấy tách trà đã khô, anh cầm ấm trà lên rót thêm vào tách của
cô ta.

====

 

Chương 76: Tiền duyên rối rắm (P2)

 

Edit: Sahara

Mạc Tu Lăng ngồi đối diện Giang Nhân Đình. Anh
nhìn thấy tách trà đã khô, anh cầm ấm trà lên rót thêm vào tách của
cô ta.

Giang Nhân Đình nhìn động tác của anh, cảm
thấy như đã rất lâu rồi, trong lòng cô ta chưa dễ chịu như vậy: “Anh
biết từ khi nào?”

Mạc Tu Lăng chậm rãi đặt ấm trà xuống: “Lúc
chúng ta đi đến đại học C. Cô nói cô ở nước ngoài nhiều năm, nhưng cô
lại rất quen thuộc đại học C. Hơn nữa còn giới thiệu với tôi cảnh
quan ở đó. Một người ở nước ngoài nhiều năm, có thể thay đổi rất
nhiều thứ nhưng chưa chắc thói quen đã thay đổi. Lúc ăn cơm, cô thường
lau miệng sau đó uống canh, rồi lại lau miệng tiếp. Có lẽ còn nhiều
điểm khác nữa!”

Giang Nhân Đình cười. Hóa ra anh sớm đã biết.
Cô ta nhắm mắt: “Cho nên nhiều lúc anh cố ý không mang theo em?”

Anh không phủ nhận: “Tôi chỉ muốn khẳng định
xem cô muốn làm gì?”

“Em
khiến anh rất thất vọng đúng không?”

Đúng không? Anh cũng không rõ. Chỉ là, nhiều
lúc nghĩ lại, anh cảm thấy mình không nên quá tốt với Giang Nhân Đình
như vậy, khiến cô ấy nảy sinh ham muốn. Nếu như vậy, có lẽ cô ấy sẽ
là một cô gái trong sáng nhất, thiện lương nhất. Cô ấy hẳn sẽ được
hạnh phúc. Nhưng lúc này mong muốn như vậy cũng vô dụng.

Anh lắc đầu: “Mỗi người đều có một việc
muốn làm. Quan điểm khác nhau sẽ dẫn đến nhưng đánh giá khác nhau. Cô
có quan điểm của cô, cũng có suy nghĩ của cô. Tôi nghĩ thế nào không
quan trọng.”

Chén trà trong tay Giang Nhân Đình khẽ lung lay,
một chút trà sánh ra ngoài. Gió vô tình thổi qua, chỉ lưu lại những
buồn tủi.

“Dù
thế nào, chúng ta cũng không thể quay về như trước kia, đúng không?” Cô
ta nhìn Mạc Tu Lăng, trong ánh mắt không hề có sợ hãi hay toan tính
nào.

“Có
lẽ!”

Giang Nhân Đình uống một ngụm trà, muốn làm
cho trái tim đang lạnh giá của mình ấm áp hơn: “Thực ra, em biết là
không thể.”

“Cô
tiếp theo dự định làm gì? Nếu cần giúp đỡ có thể đến tìm tôi.”
Mạc Tu Lăng hiểu rõ, Giang Nhân Đình nhất định sẽ không đến tìm anh.

Giang Nhân Đình cười, không biết là nghĩ gì.

Cô ta thật sự không cam lòng.

“Nếu
năm đó thực sự em chết , anh còn có thể an tâm mà sống hạnh phúc như
vậy không?”

“Thực
ra, cô không phải đã rõ câu trả lời rồi sao? Tôi vốn đã có lựa chọn
của mình.” Cuộc sống hiện tại của anh, vốn dĩ là vì sau khi cô ta
chết mà có. Câu hỏi này, có quan trọng nữa không?

“Vì
sao?” Lần này cô ta thực muốn biết nguyên nhân.

“Vì
tôi có thể buông tay để cô ấy đi tìm hạnh phúc, nhưng tôi không thể
buông tay để cô ấy đi tìm đau khổ.” Anh đã chứng kiến Giang Nhân Ly lớn
lên, anh biết cô kiêu ngạo như chim công. Bao nhiêu năm qua anh vẫn luôn
muốn đem bộ lông kiêu ngạo trên người cô nhổ xuống, muốn thấy cô yếu
mềm, muốn thấy cô không kiêu hãnh nổi. Thế nhưng, lúc đã thấy được
bộ dạng ấy của cô, chính anh là kẻ đau đớn hơn bất cứ ai khác.

Ngày anh chứng kiến cô bị Bạch Thanh Hà đuổi
ra khỏi nhà, cô quỳ dưới mưa lớn. Anh đã nghĩ muốn bỏ mặc cô, muốn
cho cô tự sinh tự diệt. Anh bất động nhìn cô quỳ dưới mưa rất lâu.
Nhưng lúc anh thấy vẻ tuyệt vọng trên mặt cô, anh thực sự không chịu
nổi.

Nếu như anh mặc kệ cô, nếu như anh không cần
cô, cô biết làm gì bây giờ?

Cho dù anh chỉ có thể cho cô một nơi tránh mưa
tránh gió, anh cũng phải làm.

Có lẽ, trên đời này, chỉ có cô mới có thể
khiến anh trở nên hèn mọn như vậy. Nhưng như vậy thì sao chứ? Có một
người khiến mình tự làm cho bản thân mình hèn mọn, so với cuộc sống
bằng phẳng trôi đi, thực sự vẫn còn tốt hơn rất nhiều.

Giang Nhân Đình chán nản nhìn Mạc Tu Lăng. Hóa
ra cô đã sớm thua, cô làm nhiều chuyện như vậy hóa ra cũng không có ý
nghĩa gì.

“Anh
đi đi!” Giang Nhân Đình cuối cùng cũng không chịu nổi đả kích.

Có lẽ đây chính là hình phạt cô ta đáng phải
nhận cho sự đố kỵ của mình, thật sự là đã đủ rồi.

Mạc Tu Lăng không thể làm bất cứ cái gì cho
cô ta dễ chịu được nữa, như vậy là đủ rồi. Hà tất phải làm gì
chứng minh sự thiện lương của mình nữa, hoàn toàn vô dụng.

Anh không thể không thừa nhận là mình có trách
nhiệm. Nhưng, nếu đã sai rồi, thì đừng tiếp tục sai lầm thêm nữa.

**

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.