Matilda - cô bé nghịch ngợm - Chương 03

Vào giờ ăn sáng, Matilda ngồi yên lặng nơi bàn ăn phần bánh bắp nướng
của bé. Thằng anh trai ngồi đối diện, quay lưng ra cửa, ngấu nghiến những
khoanh bánh mì phủ ngập bơ đậu phộng lẫn mứt dâu. Bà mẹ khuất trong góc bếp chuẩn
bị bữa sáng cho ông Wormwood, thường là hai trứng chiên, ba cây xúc xích heo,
ba lát thịt mỡ muối và sốt cà chua.

Lúc này, ông Wormwood đang ồn ào bước vào phòng. Cái tật của ông ta
là đi tới đâu ồn ào tới đó, nhất là lúc chuẩn bị ăn sáng. Ông ta luôn đánh động
cho mọi người biết sự hiện diện của mình. Ai cũng có thể nghe câu nói thường nhật
của ông ta:

- Tao đây! Người đàn ông vĩ đại, người chủ của gia đình, người kiếm
tiềm duy nhất trong nhà, người mang lại cuộc sống dễ chịu cho bọn mày! Hãy tỏ
ra kính trọng tao đi!

Ông ta bước tới, vỗ lưng đứa con trai rồi nói to:

- Này, nhóc, hôm nay bố mày cảm thấy sẵn sàng cho một ngày hái ra
tiền ở garage. Tao đã có vài chiếc xe rất đẹp để bán cho lũ ngốc rồi. Bữa sáng
của tao đâu?

- Có ngay, kho báu của em.

Bà Wormwood nói vọng ra từ nhà bếp.

Matilda cứ cúi mặt xuống dĩa bánh bắp nướng. Bé không dám ngước
nhìn lên. Thứ nhất, bé không chắc mình sẽ nhìn thấy cái gì. Thứ hai, nếu bé
nhìn thấy cái mà bé tin rằng sẽ xảy ra, bé sợ mình sẽ không giữ được nét mặt
nghiêm trang. Còn đứa anh trai, nó vừa nhìn ra ngoài cửa sổ vừa tọng vào miệng
từng khoanh bánh mì phết bơ đậu phọng và mứt dâu.

Ông bố đặt mông ngồi xuống chiếc ghế đầu bàn thì bà mẹ bưng một dĩa
to ngập đầy trứng chiên, xúc xích, thị mỡ muối và cà chua. Bà ta ngước lên
nhìn. Nhìn thấy ông chồng, bà ta đứng chết trân. Rồi hét lên một tiếng hãi hùng
(tưởng chừng bà ta có thể vọt lên tới trời), bà ta buông tay thả cái dĩa xuống
khiến mọi thức ăn văng tung toé ra sàn. Mọi người nhảy nhổm lên, kể cả ông
Wormwood.

Ông ta nạt to:

- Bà làm sao thế? Bà xem đã làm gì với tấm thảm hả?

Bà mẹ rú lớn, ngón tay run run chỉ vào mặt ông chồng:

- Tóc của anh! Nhìn tóc anh kìa! Anh đã làm gì với nó?

Ông bố bực dọc:

- Lạy chúa, tóc tôi thế nào?

Đứa con trai cũng rú lên:

- Chúa ơi, ba đã làm gì đầu tóc ba vậy?

Một cảnh tượng ầm ĩ bỗng chốc xảy ra nơi bàn ăn sáng. Chỉ có
Matilda là không nói gì. Bé ngồi yên ngắm nghía kết quả tuyệt vời của công
trình. Mái tóc đen ngắn của ông Wormwood đã chuyển sang màu bạc dơ dơ, là màu
quần chẽn của người xiếc đi dây không được giặt trong suốt mùa biển diễn.

Vẫn tiếng rú của bà mẹ:

- Anh... anh... anh đã nhuộm nó! Sao anh làm vậy, đồ ngốc? Trông thật
kinh tởm! Trông thật dễ sợ! Anh giống hệt con quái vật!

Ông bố cáu kỉnh, đưa cả hai tay lên vò đầu:

- Bà nói gì vậy? Tôi chẳng nhuộm nhiếc gì cả! Bà nói tôi nhuộm
nghĩa là sao? Có chuyện gì vậy? Một trò đùa ngu xuẩn à?

Khuôn mặt ông bố chuyển sang màu xanh của loại táo chua. Thằng con
trai lặp lại lời của mẹ:

- Hẳn là ba đã nhuộm tóc, y hệt màu của mẹ. Nhưng có vẻ dơ hơn nhiều.

- Tất nhiên là ông ta nhuộm. Chẳng lẽ nó tự đổi màu à? Ông ta muốn
trở nên đẹp trai hay định làm gì đây? Chỉ thấy ông ta giống một lão già bẩn thỉu!

Nghe bà mẹ nói vậy, ông bố thét lên:

- Đưa cho tôi cái gương! Đừng đứng đó mà rú lên như thế! Đưa cho
tôi cái gương!

Giỏ xách của bà mẹ đặt trên chiến ghế nơi cuối bàn. Bà ta mở giỏ
xách, lấy ra hộp phấn nhỏ, có gắn cái gương tròn phía dưới nắp hộp. Bà mở hộp
phấn, chìa chiếc gương về phía ông bố. Ông ta chộp lấy, đưa vào mặt, nhưng vì
chộp quá mạnh nên phấn đổ cả và ngực áo ông ta. Bà mẹ xót của, gào to:

- Cẩn thận chứ! Ông làm tan nát cả hộp phấn Elizabeth Arden tốt nhất
của tôi!

Nhìn trừng trừng vào tấm gương nhỏ, ông bố rú lên:

- Ối, Chúa ơi! Chuyện gì xảy ra cho tôi thế này? Trông tôi kinh khủng
quá! Tôi giống hệt bà rồi! Tôi không thể tới garage để bán xe trong màu tóc thế
này được! Làm sao lại có chuyện này?

Ông bố trừng mất nhìn quanh phòng, nhìn bà mẹ, nhìn thằng con trai,
rồi nhìn Matilda. Ông ta hét:

- Làm sao lại xảy ra được?

Matilda thủng thẳng nói:

- Theo con, ba đã nhìn không kỹ và lấy lộn chai của mẹ, thay vì
chai của ba.

Bà mẹ đồng ý:

- Tất nhiên là như thế rồi. Harry này, sao anh ngốc nghếch quá? Sao
anh không đọc kỹ nhãn hiệu của nó trước khi anh chà xát nó lên đầu chứ? Chai
thuốc của em mạnh lắm đấy. Chỉ cần pha vào chậu nước một muỗng canh, là đủ cho
nó thấm đến tận da đầu. Anh đã có cảm giác cháy bỏng nơi da đầu chưa?

Ông bố vẫn gào lên:

- Ý bà nói rằng tôi hư cả mái tóc rồi phải không?

- Đúng vậy. Predoxide là hoá chất cực mạnh. Nó là chất họ dùng
trong nhà vệ sinh để tẩy uế bồn cầu, nhưng họ gọi nó thành tên khác.

Ông bố rít lên:

- Bà nói gì? Tôi không phải là bồn cầu! Tôi không muốn bị tẩy uế!

Bà mẹ tiếp tục:

- Khi dùng, em pha rất loãng, nhưng nó vẫn làm cho tóc em rụng hàng
nắm. Em không biết chuyện gì sẽ xảy ra cho anh. Nếu nó không lột hết da đầu của
anh ra thì thật là đáng ngạc nhiên.

- Vậy tôi phải làm gì đây? Nói cho tôi biết nhanh lên, trước khi nó
lột hết da đầu của tôi ra!

Matilda nhỏ nhẹ:

- Nếu con là ba, con sẽ đi gội đầu bằng xà bông và xả thật nhiều nước
lạnh. Nhưng ba hãy nhanh lên.

Ông bố lo lắng hỏi:

- Nó sẽ trở về màu cũ chứ?

Bà mẹ đáp:

- Tất nhiên là không, đồ ngốc.

- Vậy tôi phải làm gì? Tôi không thể ra đường với màu tóc này được.

- Anh phải nhuộm nó lại thành màu đen. Nhưng nhớ gội đầu trước, kẻo
chẳng còn sợi tóc để mà nhuộm cả.

Ông bố hấp tấp:

- Được, nhưng bà hảy hẹn với người thợ làm đầu của bà để họ nhuộm
cho tôi ngay. Bảo họ đây là việc khẩn cấp. Họ phải gạt những người khác ra để
ưu tiên cho tôi. Tôi sẽ gội đầu ngay đây.

Khi ông bố lao ra khỏi phòng, bà mẹ nặng nhọc, quay số điện thoại để
gọi cho người làm đầu.

Matilda nhỏ nhẻ nói:

- Thỉnh thoảng, ba làm những việc ngốc nghếch quá, hả mẹ?

Bà mẹ vừa quay số, vừa đáp:

- Mẹ e rằng bọn đàn ông không được thông minh như họ vẫn nghĩ thế.
Con sẽ biết điều đó khi nào con lớn hơn chút nữa.

Cô Honey

Matilda bắt đầu đi học hơi trễ. Phần lớn, trẻ em vào trường tiểu học
lúc năm tuổi (thậm chí còn sớm hơn chút xíu), nhưng bố mẹ Matilda chẳng hề quan
tâm tới việc học của con gái, đã quên thu xếp mọi việc trước. Bởi thế, lần đầu
tiên bé đến trường khi được năm tuổi rưỡi.

Ngôi trường làng dành cho trẻ em là một toà nhà ảm đạm xây bằng gạch,
có tên trường Tiểu Học Cruchem. Sĩ số của trường khoảng hai trăm năm mươi em,
tuổi từ năm tới dưới mười hai. Hiệu trưởng (tức người chủ trường) là một phụ nữ
trung niên rất hung dữ được gọi là cô Trunchbull.

Matilda vào một lớp chỉ có mười tám đứa nhỏ vừa trai vừa gái bằng
tuổi với bé. Cô giáo của lớp tên là cô Honey, và cô không thể nào nhiều hơn hai
ba hoặc hai bốn tuổi được. Khuôn mặt nữ thánh xinh xắn của cô hơi nhợt nhạt với
đôi mắt xanh và mái tóc màu nâu sáng. Thân hình cô mảnh mai tới nỗi người ta phải
có cảm giác rằng, nếu bị ngã, cô sẽ bị vỡ tan thành ngàn mảnh như một bức tượng
sứ.

Cô Jenifer Honey là một nhân vật điềm đạm cực kỳ. Chưa khi nào cô
lên giọng với ai, và rất hiếm hoi cười, nhưng không hề nghi ngờ rằng, những em
nào được cô dạy dỗ đều hết sức quý mến cô. Dường như cô thấu hiểu mọi bối rối
và sợ hãi trong lần đến trường đầu tiên của các em. Khuôn mặt cô ánh lên vẻ ấm
áp khi cô trò chuyện với đứa bé mới vào lớn học vẫn còn bỡ ngỡ và nhớ nhà.

Còn cô Trunchbull, hiệu trưởng, lại khác. Cô là người khổng lồ đáng
sợ, một quái vật hung dữ, một kẻ làm cho không chỉ học trò mà cả giáo viên cũng
khiếp sợ. Dẫu cô đứng từ phía xa, vẫn có vẻ gì đe doạ. Có khi cô lại gần, các bạn
có thể cảm thấy sự toả nhiệt đầy nguy hiểm như bạn đang đứng cạnh một thanh kim
loại nung đỏ. Lúc bước đi (cô Trunchbull không hề đi như chúng ta, cô sải dài
chân như người lính đang đều bước), lúc cô bước đi dọc theo hành lang, bạn có
thể nghe được tiếng khịt mũi của cô. Gặp nhóm trẻ nào đứng trước mặt, cô cứ lao
bừa vào chúng như chiếc xe tăng, khiến bọn trẻ nhảy dạt qua trái hoặc qua phải
để tránh né. Cám ơn chúa, loại người như cô không có nhiều trên đời này, mặc dù
họ vẫn tồn tại, và chúng ta đều tình cờ gặp phải họ ít ra cũng một lần trong đời.

Chúng ta hãy tạm rời bỏ cô Trunchbull để quay về với Matilda và
ngày đầu tiên bé học trong lớp cô Honey.

Sau công việc thường làm là điểm danh các em, cô Honey phát cho mỗi
em một cuốn sách bài tập mới tinh khôi. Cô nói:

- Cô hy vọng các em đều mang theo bút chì của mình.

- Có ạ, thưa cô Honey.

Cả lớp hát lên.

- Tốt lắm. Hôm này là ngày học đầu tiên của các em, và cũng là ngày
đầu tiên trong suốt quá trình mười hai năm học mà các em sẽ phải trải qua.
Trong mười hai năm đó, các em sẽ học sáu năm đầu tiên tại trường Crunchem, mà vị
hiệu trưởng là cô Trunchbull. Vì lợi ích của các em, cô sẽ nói vài điều về cô
Trunchbull. Cô ấy đã ra một kỷ luật nghiêm khắc trong trường, và các em phải cố
gắng cư xử thật tốt khi có mặt cô ấy. Không được cãi lại cô ấy. Hãy làm những
gì cô ấy bảo. Nếu em không được cô ấy thích, em sẽ tả tơi như củ cà rốt bị đưa
vào máy xay trong bếp. Không có gì để cười đâu, Lavender, đừng nhe răng ra như
thế. Tất cả các em sẽ khôn ngoan mà nhớ rằng, cô Trunchbull giải quyết rất khắc
nghiệt với những em nào bất tuân kỷ luật. Các em hiểu hết chứ?

- Hiểu ạ, thưa cô Honey.

Mười tám giọng nói ríu rít cùng vang lên.

- Bản thân cô muốn giúp đỡ các em học hành càng nhiều càng tốt ngay
tại lớp này. Vì cô biết, về sau, mọi việc sẽ dễ dàng hơn đối với các em. Cô ví
dụ, vào cuối tuần này, cô mong các em sẽ học thuộc lòng bảng cửu chương hai, và
cuối năm học, cô mong chúng ta thuộc lòng bảng cửu chương thứ mười hai. Nào,
trong số các em, ai thuộc bảng cửu chương hai rồi?

Matilda là đứa trẻ duy nhất giơ tay lên. Cô Honey nhìn kỹ vào đứa
trẻ nhỏ xíu có mái tóc đen và khuôn mặt nghiêm nghị ngồi bàn nhì. Cô nói:

- Tuyệt lắm, em đứng lên và đọc những gì em nhớ.

Matilda đứng lên, đọc bảng cửu chương hai. Đọc tới 2 lần 12 là 24,
bé không chịu dừng lại mà đọc tiếp tới 2 lần 13 là 26, 2 lần 14 là 28, 2 lần 15
là 30, 2 lần 16 là...

- Dừng lại!

Cô Honey bảo thế. Cô đã lắng nghe thật say sưa giọng đọc trôi chảy
của bé, và hỏi bé:

- Em có thể đọc được tới đâu?

- Tới đâu hả cô? Em không biết, thưa cô, nhưng chắc chắn đọc được tới
rất xa.

Cô Honey im lặng một lát rồi hỏi tiếp:

- Tức là em có thể biết 2 lần 28 là mấy?

- Biết ạ, thưa cô Honey.

- Là mấy?

- Là 56, thưa cô Honey.

- Thế, một số khó hơn nhé? 2 lần 487? Em biết chứ?

- Em nghĩ là biết ạ.

- Em chắc không?

- Chắc, thưa cô Honey.

- Vậy, 2 lần 487 là mấy?

- Là 974 ạ.

Matilda trả lời ngay. Giọng bé nhỏ nhẹ và lễ phép, không hề có chút
dấu hiệu khoe khoang nào.

Cô Honey nhìn bé kinh ngạc, nhưng cô vẫn giữ giọng nói êm dịu bình
thường:

- Thật là xuất sắc, nhưng tất nhiên là bảng cửu chương hai thì dễ
hơn nhiều so với những con số lớn. Vậy em có biết các bảng cửu chương khác
không?

- Em nghĩ là em biết, thưa cô Honey.

- Bảng nào, Matilda? Em biết tới đâu?

- Em... em không hiểu cô muốn hỏi gì ạ.

- Ý cô là, em biết bảng cửu chương 3 chứ?

- Biết ạ, thưa cô Honey.

- Còn cửu chương 4?

- Biết ạ, thưa cô Honey.

- Em biết bao nhiêu bảng cửu chương? Em biết tới bảng cửu chương thứ
12 chứ?

- Biết ạ, thưa cô Honey.

- 12 lần 7 là mấy?

- Là 84 ạ.

Cô Honey ngồi dựa lưng vào ghế. Cô thật sự xúc động bởi cuộc trò
chuyện này, nhưng cô cố gắng không để cảm xúc bộc lộ ra ngoài. Cô chưa từng gặp
một đứa bé năm tuổi (thậm chí mười tuổi) có thể nhân nhẩm trôi chảy như thế. Cô
nói với cả lớp:

- Cô hy vọng các em đều nghe rõ. Matilda là một cô bé may mắn, có
được ông bố bà mẹ tuyệt vời dạy em tính nhân với nhiều con số. Có phải mẹ em dạy
em không, Matilda?

- Không phải ạ, thưa cô Honey.

- Vậy hẳn bố em dạy em rồi. Hẳn bố em là một thầy giáo tuyệt vời.

Giọng Matilda nhỏ đi:

- Ba em không dạy em điều gì cả, thưa cô Honey.

- Nghĩ là em tự học lấy?

- Em không biết ạ. Em thấy chẳng có gì khó khăn khi nhân một số này
với một số kia.

Cô Honey hít một hơi dài rồi chầm chậm thở ra. Cô ngắm kỹ lần nữa đứa
bé có đôi mắt sáng đứng nơi bàn trông thật nghiêm trang. Cô hỏi lại:

- Em nói, chẳng có gì khó khăn khi nhân một số này với một số kia.
Em giải thích thêm được không?

- Em không chắc ạ.

Cả lớp im lặng chờ đợi. Cô Honey nói:

- Thí dụ nhé, nếu cô yêu cần em nhân 14 với 19... Không, khó quá đấy...

- Là 266 ạ.

Matilda dịu dàng tả lời. Cô Honey nhìn bé chăm chú. Rồi cô cầm cây
viết chì và làm bài toán đó trên một tờ giấy. Cô ngước lên:

- Em nói đáp số là bao nhiêu?

266 ạ.

Cô Honey đặt bút chì xuống, gỡ cặp kính ra và chìu bằng miếng khăn
giấy. Cả lớp im lặng, quan sát cô xem chuyện gì sắp xảy ra. Còn Matilda vẫn đứng
im bên cạnh bàn.

Cô Honey vừa nói vừa chùi kính:

- Matilda, cho cô biết, cái gì chuyển động trong đầu em khi em làm
một bài toán nhân như thế? Rõ ràng là em phải tính toán, nhưng dường như em tìm
ra đáp số quá nhanh. Chẳng hạn như đáp số của 14 nhân với 19 vậy.

- Em... em... em chỉ đặt số 14 trong đầu và nhân với 19 thôi ạ. Em
e là không biết phải giải thích như thế nào. Em luôn tự nghĩ, nếu cái máy tính
bỏ túi làm được, sao mình không làm được?

- Sao lại không được? Trí óc con người là một điều rất đáng ngạc
nhiên.

- Em nghĩ là nó còn giỏi hơn cái máy tính nữa ạ.

- Em nói đúng. Dù sao, trường chúng ta không cho phép học sinh dùng
máy tính đâu.

Cô Honey cảm thấy toàn thân run rẩy. Không nghi ngờ rằng cô đã gặp
một bộ óc toán học phi thường, những từ ngữ như "thần đồng" hoặc
"năng khiếu lạ thường" lướt qua đầu cô. Cô biết những loại người kỳ
diệu như thế này thỉnh thoảng xuất hiện trên thế giới, nhưng chỉ có chừng vài
ba người trong một trăm năm mà thôi. Suy cho cùng, Mozart bắt đầu sáng tác nhạc
cho đàn piano lúc mới lên năm và hãy xem những gì xảy ra cho ông ấy.

Bé Lavender lên tiếng:

- Không công bằng ạ. Sao nó làm được mà chúng em không làm được?

Cô Honey an ủi:

- Đừng lo, Lavender, các em sẽ bắt kịp bạn ấy.

Vào lúc này, cô Honey không thể cưỡng lại cái ý muốn khám phá thêm
cái trí tuệ đáng kinh ngạc của đứa bé. Cô biết rằng mình nên chú ý tới những đứa
trẻ khác trong lớp, nhưng cô quá xúc động để dẹp vấn đề đó qua một bên. Cô giả
vờ như nói chung cho cả lớp nghe:

- Phần toán học thế là đủ, bây giờ để xem có em nào đã biết đánh vần
nhé. Ai đánh vần được từ "mèo" thì giơ tay lên.

Có ba bàn tay giơ lên, đó là tay của Lavender, một bé trai tên
Nigel và Matilda.

- Đánh vần từ "mèo" đi Nigel.

Nigel đánh vần được.

Cô Honey quyết định hỏi một câu mà chỉ có trong mơ người ta mới hỏi
lớp học vào ngày đầu tiên. Cô hỏi:

- Cô muốn biết trong ba em đã biết đánh vần, em nào biết đọc cả một
nhóm chữ dài để chúng kết thành một câu?

- Em biết.

Bé Nigel nói.

- Em cũng biết vậy.

Bé Lavender nói.

Cô Honey lên bảng, cầm phấn trắng, viết thành câu: "Tôi đã bắt
đầu học cách đọc những câu dài". Cô cố ý viết câu khó, vì cô biết rằng chỉ
có rất ít trẻ năm tuổi có thể đọc được câu này. Cô hỏi:

- Nigel, em có thể đọc câu này không?

- Khó quá, thưa cô Honey.

- Còn em Lavender?

- Từ đầu tiên là "Tôi" ạ.

- Có ai trong các em đọc được nguyên cả câu?

Cô Honey cất tiếng hỏi và cô mong nhận được từ "Có" nơi
Matilda.

- Có ạ.

Matilda đáp.

- Đọc đi.

Matilda đọc nguyên cả câu, chẳng ngập ngừng chút nào.

- Giỏi lắm, Matilda. Em có thể đọc được bao nhiêu từ?

- Em nghĩ, là em có thể đọc tất cả, thưa cô Honey. Nhưng em e là em
thường không hiểu ý nghĩa của chúng.

Cô Honey lướt nhanh ra khỏi phòng, và ba mươi giây sau, cô quay vào
với cuốn sách dày cầm nơi tay. Cô mở đại một trang, đặt nó xuống bàn của Matilda,
nói:

- Đây là cuốn thơ hài hước. Em có thể đọc to nó lên được không?

Không ngập ngừng, với tốc độ vừa phải, Matilda bắt đầu đọc:

- "Khách ăn trong hiệu giật mình,

Một con chuột lớn được ninh (trong) nồi hầm.

Gọi bồi, khách nói thì thầm:

"Xin đừng la lớn, cứ cầm lên xem.

Rồi đem treo nó cao lên,

Biết đâu cũng có người thèm, đòi ăn."

Một số trẻ hiểu được khía cạnh hài hước của bài thơ bèn cười lên.
Cô hỏi Matilda:

- Em có biết bài thơ này được viết theo thể gì không?

- Theo thể lục bát ạ. Đây là bài thơ rất hay và rất hài hước.

- Một bài thơ rất nổi tiếng.

Cô Honey cầm cuốn sách lên, quay về bàn giáo viên, đặt trước mặt
các học sinh, nói thêm:

- Thơ lục bát dí dỏm khó viết lắm. Nhìn thì thấy dễ, nhưng hầu như
chẳng dễ chút nào.

Matilda đáp:

- Em biết ạ. Em đã cố làm vài lần, nhưng chẳng lần nào hay cả.

- Em đã cố làm à?

Cô Honey giật mình.

- Matilda này, cô rất muốn nghe em đọc một trong những bài thơ mà
em đã làm. Em cố nhớ và đọc cho cả lớp nghe nhé.

Matilda lưỡng lự:

- Thật ra em đang cố nghĩ ra một bài viết về cô trong lúc chúng ta
đang ngồi đây.

Cô Honey kêu lên:

- Viết về cô? Chà, chúng ta cần phải nghe bài thơ đó mới được, phải
không các em?

- Nhưng em lại không muốn đọc ra, thưa cô Honey.

- Em hãy đọc đi, cô hứa cô không phiền đâu.

- Em nghĩ là cô phiền, thưa cô Honey, vì em phải dùng tên cô để làm
thành bài thơ có vần. Vì thế, em không muốn đọc nó ra.

Cô Honey hỏi:

- Sao em biết tên cô?

- Trước khi vào lớp, em có nghe một giáo viên gọi cô là Jenny.

Cô Honey nở nụ cười:

- Cô nài nỉ được nghe bài thơ đó. Em hãy đứng lên và đọc đi.

Matilda ngại ngùng đứng lên, và rất chậm rãi, rất hồi hộp, bé đọc
bài thơ của mình:

- "Bắc thang lên hỏi cánh diều

Ở trên dương thế có nhiều Jenny?

Một cô giáo thật nhu mì,

Khuôn mặt xinh xắn, hàng mi rợp buồn

Diều nghe xong, trả lời luôn:

Jenny duy nhất trong trường này thôi."

Khuôn mặt xanh xao dịu dàng của cô Honey ửng hồng lên màu hoa đào.
Và cô mỉm cười thêm lần nữa. Nụ cười rạng rỡ. Nụ cười thích thú.

- Cám ơn Matilda, mặc dù không đúng sự thật, nhưng đó là bài thơ lục
bát hay tuyệt. Trời ơi, cô phải cố nhớ bài thơ đó mới được.

Từ dãy bàn thứ ba, Lavender nói vọng lên:

- Nó hay quá, em thích nó ạ.

Bé trai tên Rupert chen vào:

- Nó nói đúng về cô ạ.

Bé Nigel tán đồng:

- Tất nhiên là đúng rồi.

Tất cả lớp đều bày tỏ thiện cảm với cô Honey, mặc dù cô chưa để ý tới
bất cứ ai, ngoại trừ Matilda. Cô Honey hỏi:

- Ai dạy em đọc, Matilda?

- Em tự học lấy, thưa cô Honey.

- Cho cô biết em thích những cuốn gì?

- Em thích cuốn "Con Sư tử", "Phù thuỷ và cái
tu". Theo em, ông C. S. Lewis là nhà văn hay, nhưng thiếu sót của ông ấy
là, không có những tình tiết dí dỏm trong sách.

- Em nói đúng.

- Ông Tolkien cũng không viết những chi tiết khôi hài.

Cô Honey hỏi:

- Theo em, loại sách trẻ em cần có những tình tiết khôi hài à?

- Vâng ạ. Trẻ em không nghiêm trang như người lớn. Và trẻ em rất
thích cười.

Cô Honey hoàn toàn sửng sốt trước sự khôn ngoan của đứa bé.

Cô hỏi:

- Đọc xong sách thiếu nhi rồi thì em định làm gì?

- Em đang đọc những cuốn sách khác ạ. Em mượn sách của thư viện. Bà
Phelps rất tử tế với em. Bà ấy giúp em chọn sách.

Cô Honey tựa người lên bàn nhìn chăm chú đứa bé. Hầu như cô hoàn
toàn quên bẵng mười bảy học sinh đang ngồi kia. Cô hỏi tiếp:

- Đó là những cuốn sách nào?

- Em rất thích Charles Dickens ạ. Ông làm em cười nhiều lắm, đặc biệt
là nhân vật Pickwick.

Lúc này, tiếng chuông từ ngoài hàng lang vang lên, báo hiệu giờ học
chấm dứt.

Cô Trunchbull

Trong giờ ra chơi, cô Honey rời khỏi lớp học và đi thẳng tới văn
phòng hiệu trưởng. Cô bị xúc động mãnh liệt. Cô vừa gặp một bé gái có trí thông
minh khác thường. Tuy không đủ thì giờ để tìm hiểu xem mức độ chính xác của sự
thông minh, nhưng cô Honey cảm thấy đủ để phải làm một điều gì đó càng sớm càng
tốt. Thật kỳ cục nếu cứ để một đứa bé như thế ngồi học ở lớp thấp nhất trường.

Bình thường, cô Honey rất sợ hiệu trưởng và tránh xa cô ta, nhưng
lúc này, cô Honey sẵn sàng gặp gỡ bất cứ ai. Cô gõ nhẹ vào cánh cửa của cái văn
phòng kinh khủng đó. "Vào đi!" giọng nói nguy hiểm và trầm trầm của
cô Trunchbull vang ra. Cô Honey bước vào.

Phần lớn những người được chọn làm hiệu trưởng vì họ có nhiều phẩm
chất tốt. Họ hiểu biết trẻ em và quan tâm đến chúng. Họ dễ thông cảm. Họ công bằng
và quan tâm đến giáo dục. Nhưng cô Trunchbull hoàn toàn không hề có những phẩm
chất này. Làm thế nào cô nhận được vị trí hiện nay? Đó còn là điều bí ẩn.

Điều nhận ra trước tiên, cô ta là một phụ nữ khủng khiếp. Đã từng
là vận động viên nổi tiếng, nên bây giờ, những bắp thịt cuồn cuộn của cô ta vẫn
còn thấy rõ. Những cơ bắp nơi cổ, nơi tấm vai rộng, nơi cánh tay chắc nịch, nơi
cổ tay gân guốc và nơi cặp chân đầy sức mạnh. Nhìn cô ta, bạn có cảm giác người
này có thể uốn cong được các thanh sắt và xé cuốn niên giám điện thoại ra làm
đôi thật dễ dàng. Khuôn mặt của cô ta không hề có cái gọi là nhan sắc và niềm
vui. Cô ta chỉ có cái cằm bướng bỉnh, cái miệng hung ác và đôi mắt nhỏ kiêu ngạo.
Về quần áo... không phải là quá lời, chúng hoàn toàn cổ quái. Lúc nào cô ta
cũng mặc một cái áo khoác vải màu nâu, bó sát lấy người bằng sợi dây nịt da rộng
bản với khoá bạc khổng lồ. Cặp đùi đồ sộ thò ra dưới cái áo khoác được bọc chặt
trong chiếc quần ống túm, dệt bằng sợi thô, màu xanh ve chai. Lai quần dài chấm
dưới đầu gối thôi, phần còn lại là đôi vớ dài màu xanh lá cây, để phô bày hai bắp
chân nở nang thật hoàn hảo. Cuối cùng là đôi giày to đế thấp màu nâu. Nói tóm lại,
cô ta giống kẻ tàn bạo chạy theo sau bầy chó săn hơn là hiệu trưởng của một trường
tiểu học.

Khi cô Honey bước vào văn phòng, cô Trunchbull đang đứng bên cạnh
chiếc bàn to lớn với nét mặt cau có:

- Vâng, cô Honey, cô muốn gì? Sáng nay cô có vẻ bối rối lắm. Có
chuyện gì vậy? Bọn nhóc phun nước bọt vào cô ư?

- Thưa hiệu trưởng, không phải như thế.

- Vậy thì là cái gì? Nói ra đi. Tôi bận lắm.

Vừa nói, cô Trunchbull vừa với tay lấy bình nước (luôn luôn có ở
trên bàn) và rót ra ly.

- Trong lớp tôi, có một cô bé tên là Matilda Wormwood...

- Đó là con gái của tay chủ garage xe hơi trong làng.

Cô Trunchbull quát lên. Cô ta không thể nói giọng bình thường được:
hoặc là quát, hoặc là hét.

- Một tay khá đấy. Hôm qua tôi đã tới đó. Y bán cho tôi chiếc xe hầu
như còn mới nguyên, chỉ chạy khoảng mười ngàn dặm thôi. Chủ của chiếc xe này là
một bà già, lái xe đi chợ một vài lần trong năm là cao tay. Món hời đấy chứ. Phải,
tôi thích ông Wormwood. Một con người đáng kính trọng trong xã hội này. Y bảo
con gái y rất dở, cần phải canh chừng nó đấy. Y còn nói, nếu trong trường có xảy
ra điều gì tồi tệ, thì chắc chắn con gái y đã gây ra. Tôi chưa gặp con bé,
nhưng khi tôi tới gặp thì nó sẽ biết tay tôi. Theo lời y, con bé là ung nhọt thật
sự.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.