Pháo đài số - Chương 037 - 038 - 039 - 040
Chương 37
Bước xuống lầu dưới khách sạn Anfonso
XIIl, Becker uế oải lê bước đến quầy bar. Một anh chàng phục vụ trông không
khác gì một chú lùn tiến lại đặt trước mặt anh một cái khăn ăn.
- Ông muốn dùng gì ạ?
- Không, cảm ơn anh - Becker trả lời.
- Tôi định hỏi xem liệu anh có biết trong
thành phố này có câu lạc bộ Punk không?
Người phục vụ nhìn anh ngạc nhiên.
- Câu lạc bộ Punk ư?
- Phải, ở thành phố này có chỗ nào mà họ
hay tụ tập không?
- Không thưa ông, tôi không rõ lắm, nhưng
chắc chắn không phải là ở đây rồi - Anh ta mỉm cười - Ông uống chút gì nhé?
Becker cảm thấy hình như mình vừa làm anh
chàng phục vụ ngạc nhiên và hơi thất vọng. Có vẻ không giống những gì anh ta đã
lên kế hoạch từ trước.
- Ông dùng rượu nhé - Anh chàng nhắc lại -
Fino? Hay Jerez?
Một giai điệu nhẹ nhàng vang lên. Bản công
xéc tô Brandenburg, Becker nghĩ, Số 4. Năm ngoái, anh và Susan đã được xem dàn
nhạc của Học Viện St. Martin chơi bản công xéc tô này tại trường đại học. Đột
nhiên anh ước gì lúc này Susan ở đây bên anh.
Hơi mát toả ra từ chiếc máy điều hoà phía
trên đầu khiến anh hình dung ra nhiệt độ ở bên ngoài khách sạn. Anh nghĩ đến
cảnh mình sắp phải lê bước trên những con phố nóng nực và vắng ngắt ở Triana
tìm kiếm một con bé mặc chiếc áo phông có hình quốc kỳ Anh. Anh lại nghĩ về
Susan một lần nữa.
- Zumo de arandanol - Anh nói.
- Nước quất Cranberry.
Người phục vụ quầy bar ngạc nhiên.
- Một thôi ư?
Nước quất Cranberry rất phổ biến ở Tây Ban
Nha nhưng anh chàng này chưa thấy ai dùng thứ đồ uống đó một mình bao giờ.
- Ừ! - Becker nói - Một thôi.
Người phụ vụ dỗ dành.
- Pha thêm một chút xíu Vodka nhé?
- Không, cảm ơn!
- Chúng tôi không tính tiền đâu - Anh
chàng ngon ngọt – Miễn phí.
Đầu nhức như búa bổ, Becker vẫn mường
tượng được cảnh những con phố bẩn thỉu và ngột ngạt ở Triana và cả một đêm dài
ở trước mắt. Đúng là địa ngục. Anh gật đầu.
- Ừ thì thêm tí vodka vậy!
Anh chàng phục vụ có vẻ đã thoải mái trở
lại, bắt đầu pha chế đồ uống.
Becker ngắm nhìn quầy bar trang nhã anh
đang ngồi và lại tự hỏi xem mình có nằm mơ không nhỉ? Không gì có thể thật hơn
sự thực trần trụi này được. Mình là một giảng viên đại học, anh nghĩ, đang thực
thi một nhiệm vụ tối mật.
Anh chàng phục vụ mang cho Becker đồ uống
anh vừa gọi.
- Nước quất Cranberry với một chút xíu
vodka của ông đây!
Becker cảm ơn anh ta. Anh đưa lên miệng
nhâm nhi một ngụm, nhưng ngay lập tức khạc ra. Một chút xíu mà thế này à?
Chương 38
Hale đứng gần phòng ăn của Node 3, anh ta
nhìn Susan chằm chằm.
- Sao vậy Sue? Trông cô không được khoẻ
thì phải.
Susan cố gắng vật lộn với lỗi lo lắng đang
tăng dần. Cách chỗ họ đứng chỉ khoảng 10 bước chân, màn hình của Hale vẫn sáng.
- Tôi… Tôi không sao - Cô gắng gượng, tim
cô đang như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Hale nhìn cô vẻ mặt lúng túng.
- Này, cô uống chút nước nhé?
Susan không còn trả lời được nữa. Cô tự
nguyền rủa mình, sao mình lại có thể quên không giảm độ sáng cái màn hình chết
tiệt ấy chứ, Susan biết chắc ngay khi Hale nghi ngờ cô lén lút truy nhập anh ta
sẽ nghĩ rằng cô đã biết được thân phận thực sự của anh ta, North Dakota. Cô sợ
anh ta sẽ làm tất cả để che dấu thân phận đó.
Susan đang cân nhắc xem liệu mình có nên
lao ngay ra phía cửa hay không. Nhưng cô không kịp làm việc đó. Đột nhiên có
một tiếng đập mạnh vào thành tường kính. Cả Hale và Susan đều giật thót. Đó là
Chartrukian. Anh ta liên tục giơ cánh tay ướt nhoèn mồ hôi lên đập liên hồi vào
bức tường. Vẻ mặt anh ta như vừa mới thấy ma hiện hình.
Hale quắc mắt nhìn anh chàng nhân viên an
ninh như đang động kinh ngoài cửa sổ rồi quay lưng lại phía Susan.
- Tôi sẽ quay lại ngay. Cô uống chút gì
đi, trông cô nhợt nhạt lắm đấy!
Hale đi ra ngoài.
Susan cố gắng lấy lại dũng khí rồi nhanh
chóng chạy đến bên máy tính của Hale. Cô cúi xuống và điều chỉnh độ sáng của
màn hình. Màn hình đã tối đen.
Đầu óc Susan chao đảo. Cô cố gắng quay lại
và theo dõi cuộc đối thoại đang diễn ra ở phía ngoài Crypto. Chartrukian vẫn
chưa chịu về nhà Trông anh chàng rất hoảng sợ, hình như anh ta như đang nói với
Hale điều gì đó. Susan không còn quan tâm đến chuyện đó nữa - Hale đã biết hết
những gì Chartrukian định nói.
Mình phải gặp Strathmore, cô nghĩ ngay lập
tức.
Chương 39
Trong phòng 301. Loã thể, Rocio Eva
Granada đứng trước tấm gương trong phòng tắm. Giây phút đáng ghét nhất đã tới.
Gã người Đức đang ở trên giường chờ đợi. Gã đúng là tên đàn ông to lớn nhất mà
cô từng phục vụ.
Lưỡng lự một lát, cô đưa tay với lấy một
cục đá để trong chậu nước gần đó rồi từ từ xoa lên ngực mình. Bộ ngực dần cứng
lại. Đây là bí quyết riêng của Rocio - để khiến bọn đàn ông thèm khát. Và khiến
chúng phải quay lại tìm cô. Rocio đưa hai bàn tay xoa khắp tấm thân đầy đặn và
mềm mại thầm hi vọng mình sẽ còn giữ được phong độ thêm ba bốn năm nữa, khi đã
kiếm đủ để có thể giải nghệ. Mặc dù bị Roldan ăn chặn mất phần lớn thu nhập
nhưng Rocio thừa hiểu nếu không có hắn thì cô cũng sẽ chỉ như những con điếm hạ
đẳng khác ở Triana suốt ngày chỉ phục vụ mấy thằng say rượu ít ra mấy gã khách
này còn có nhiều tiền. Bọn chúng cũng không bao giờ đánh đập cô và thực ra cũng
dễ chiều. Cô ta mặc bộ đồ ngủ, hít một hơi thật dài rồi mở của phòng tắm.
Vừa thấy Rocio bước ra, gã người Đức sáng
mắt lên. Cô nàng diện một bộ đồ ngủ màu đen. Nước da nâu đẹp như ánh lên dưới
ánh đèn mờ ảo, đôi bầu vú thật khiêu gợi dưới làn vải mỏng.
- Hãy lại đây nào - Gã thốt lên háo hức
trong khi cởi phanh chiếc áo choàng và nằm xuống giường.
Rocio cố gắng nở một nụ cười và tiến lại
phía chiếc giường. Cô nàng cúi xuống nhìn gã người Đức to béo. Đưa mắt vào giữa
hai đùi gã cô nàng cười thầm nhẹ nhõm: cái ấy của gã không to lắm.
Không thể đợi thêm nữa, gã vồ lấy Rocio,
chiếc áo ngủ bị xé toạc trong nháy mắt. Những ngón tay mập mạp không bỏ xót một
centimet nào trên thân thể Rocia. Cô nàng không ngớt rên rỉ và quằn quại trong
cơn khoái lạc giả tạo. Gã chồm dậy rồi nằm đè lên Rocio, Tưởng như mình sắp bị
đè bẹp đến nơi. Rocio thở hốn hển cố gắng cưỡng lại cái cổ bè bè trắng bệch như
trát ma tít của gã. Cô nàng cầu nguyện sao cho gã kết thúc việc này sớm.
- Nữa! Nữa! - Rocio hổn hển sau mỗi lần gã
dập xuống.
Những ý nghĩ lộn xộn ùa vào tâm trí Rocio,
khuôn mặt của vô khối những gã đàn ông mà cô đã chiều chuộng, hình ảnh những
cái trần nhà đã từng dán mắt vào nhiều giờ đồng hồ trong bóng tối, rồi cả những
mơ ước về con cái…
Đột nhiên, thân thể gã người Đức cong lên,
cứng ngắc và gần như ngay lập tức đổ sụp xuống đè lên người Rocio. Chỉ có vậy
thôi sao? Cô nàng tự hỏi, ngạc nhiên và nhẹ nhõm.
Rocio cố gắng lách ra khỏi tấm thân đang
đè cứng lên mình.
- Anh yêu! - Rocio khàn giọng - Cho em lên
trên nào?
Nhưng gã không nhúc nhích.
Rocio cố gắng ngồi dậy, cô lấy hết sức đẩy
đôi vai kềnh càng của gã.
- Anh yêu, em… em không thở được! - Cô như
sắp ngất đến nơi, Rocio cảm thấy mấy rẻ xương sườn của mình như sắp gãy đến
nơi.
- Lạy chúa! - Một cách bản năng cô đưa mấy
ngón tay tóm lấy tóc gã và bắt đầu giật - Tỉnh dậy nào!
Đúng lúc đó, Rocio cảm thấy tay mình sờ
vào một chất lỏng âm ấm và nhơm nhớp. Chất lỏng đỏ bết trên tóc của gã người
Đức - nó đang từ từ chảy xuống má và trôi vào miệng cô. Cô giãy giụa như điên
dại dưới thân hình kềnh càng đó. Một tia sáng ma quái loé lên giúp Rocio nhìn
thấy trước mặt cô là khuôn mặt méo mó vô thần của gã người Đức. Máu của gã đang
phun ra tung toé từ một lỗ đạn nằm ngay thái dương. Rocio cố gắng hét lên nhưng
vô vọng, trong phổi cô lúc này không còn chút không khí nào cả. Gã đang đè bẹp
cô.
Hoảng loạn, Rocio điên cuồng quờ tay che
nguồn sáng chiếu đến từ phía cánh cửa. Cô trông thấy một cánh tay. Một khẩu
súng và ống giảm thanh. Một luồng sáng loé lên. Và Rocio không còn nhìn thấy gì
nữa.
Chương 40
Phía bên ngoài Node 3, Chartrukian trông
có vẻ tuyệt vọng. Anh chàng đang cố gắng thuyết phục Hale rằng TRANSLTR đang
gặp trục trặc. Susan đi qua chỗ họ với một suy nghĩ duy nhất trong đầu: tìm
Strathmore.
Anh chàng nhân viên phòng An ninh hệ thống
chụp ngay lấy tay Susan khi cô đi ngang qua.
- Cô Fletcher! Chúng ta đang bị virus tấn
công! Chắc chắn đấy! Cô phải…
Susan giật ngay tay mình lại và nhìn anh
ta bực tức.
- Tôi tưởng sếp đã yêu cầu anh về nhà rồi
cơ mà.
- Nhưng cái màn hình đang chạy! Nó đã đăng
nhập những 18…
- Sếp đã yêu cầu anh phải ra về!
- Mặc xác lão Strathmore ấy đi! -
Chartruklan gào lên, tiếng của anh chàng này vang vọng khắp toà nhà.
Bỗng một giọng nói trầm trầm vọng xuống từ
đâu đó trên cao.
- Chartrukian!
Cả ba nhân viên của Crypto lặng gắt.
Ngay trên đầu họ, Strathmore đang nhìn xuống
từ ban công phòng làm việc của ông.
Không gian như chết lặng trong giây lát,
âm thanh duy nhất họ nghe thấy là tiếng vo vo phát ra từ chiếc máy phát điện
đặt ở bên dưới toà nhà. Susan cố nhìn thẳng vào mắt Strathmore. Sếp! Hale chính
là North Dakota!
Nhưng ánh mắt của Strathmore lúc này chỉ
tập trung vào một điểm duy nhất, anh chàng nhân viên an ninh hệ thống trẻ tuổi.
Chỉ mất mấy giây, ông đi xuống cầu thang, ngang qua Cypto, và dừng lại. Cách
anh chàng kỹ thuật viên tội nghiệp đúng một bước chân.
- Anh vừa nói cái gì đấy?
- Dạ thưa sếp… - Chartrukian nghẹn ứ trong
họng - TRANSLTR đang có trục trặc ạ.
- Thưa sếp! - Susan cắt ngang.
- Liệu tôi…
Strathmore xua tay, ông không muốn nghe cô
nói. Mắt ông vẫn không rời anh chàng nhân viên an ninh hệ thống.
Phil thốt lên từng lời:
- Thưa sếp, chúng ta đang bị virus tấn
công, tôi chắc chắn như vậy!
Mặt Strarthmore tím bầm lại.
- Chartrukian, chúng ta đã nói chuyện này
rồi, TRANSLTR không gặp phải vấn đề nào cả, hiểu chưa!
- Thưa, có đấy ạ! - Anh chàng thốt lên.
- Và nếu như con virus đó mà xâm nhập được
vào cơ sở dữ liệu chính…
- Con virus đó chui từ chỗ quái quỷ nào ra
vậy - Strathmore gầm lên - Anh thử chỉ cho tôi xem nào!
Chartrukian lưỡng lự.
- Tôi không thể.
- Tất nhiên, anh không thể, nó đâu có tồn
tại!
Susan nói:
- Thưa sếp, tôi cần…
Một lần nữa Strathmore khiến cô im lặng
bằng một cái xua tay bực bội.
Susan nhìn Hale lo lắng. Trông anh ta đầy
vẻ tự mãn và không một chút quan tâm. Quá rõ ràng rồi, cô nghĩ, Hale chẳng cần
phải lo lắng gì về con virus đó, anh ta biết quá rõ điều gì đang diễn ra với
TRANSLTR.
Chartrukian vẫn cứ khăng khăng.
- Con virus đó có thực thưa sếp, nhưng
chương trình Gauntlet không phát hiện được nó.
- Nếu như Gauntlet không phát hiện ra -
Strathmore tức giận - thì làm thế quái nào anh biết là có nó chứ?
Chartrukian đột nhiên có vẻ tự tin hơn.
- Các chuỗi ký tự hoán chuyển, sếp ạ, tôi
đã chạy một chương trình phân tích tổng hợp, và kết quả là đã phát hiện ra một
chuỗi ký tự hoán chuyển!
Bây giờ thì Susan đã hiểu tại sao
Chartrukian lại lo lắng đến vậy. Các chuỗi ký tự hoán chuyển, cô trầm ngâm. Cô
biết đó là những đoạn chương trình có thể phá huỷ dữ liệu theo những phương
thức rất phức tạp. Những đoạn chương trình này rất phổ biến trong các chương
trình virus máy tính, đặc biệt là những loại virus thường phá huỷ những khối dữ
liệu lớn. Nhưng qua những bức thư của Ensei Tankado, Susan thừa biết những các
chuỗi ký tự hoán chuyển mà Chartrukian phát hiện được là hoàn toàn vô hại - nó
chỉ đơn thuần là một phần của chương trình Pháo Đài Số.
Anh chàng nhân viên an ninh hệ thống tiếp
tục.
- Thưa sếp, khi thoạt trông thấy những
chuỗi các ký tự hoán chuyển đó, tôi đã nghĩ rằng bộ lọc virus của Gauntlet có
trục trặc. Nhưng sau đó tôi đã cho chạy kiểm tra vài lần và phát hiện ra rằng…
- Anh chàng dừng lại có vẻ khó chịu - Tôi đã phát hiện rằng có người nào đó đã
cố tình tắt bộ lọc virus của Gauntlet.
Tuyên bố của Chartrukian tạo ra một sự im
lặng đột ngột.
Gương mặt của Strathmore lúc này càng tím
bầm hơn. Ai cũng hiểu anh chàng Chartrukian đang buộc tội ai - tại Crypto chỉ
có máy tính của Strathmore là có khả năng tắt bộ lọc virus Gauntlet.
Strathmore lên tiếng, giọng lạnh như băng.
- Chartrukian, đúng là chính tôi đã tắt
Gauntlet nhưng đấy không phải là việc của anh.
Ông tiếp tục:
- Tôi đã nói với anh rồi, tôi đang chạy
một chương trình chẩn đoán rất mới, những chuỗi ký tự hoán chuyển mà anh thấy
trên TRANSLTR là một phần của chương trình đó, chúng tồn tại là vì chính tôi đã
để chúng ở đó. Chương trình Gauntlet đã ngăn cản tôi tải chương trình đó về máy,
do vậy chính tôi đã tắt bộ lọc virus của Gauntlet đi - Strathmore nhìn
Chartrukian nghiêm khắc. - Nào, anh còn gì thắc mắc trước khi bước khỏi đây
không?
Susan chợt thấy mọi chi tiết trở nên sáng
tỏ. Những chuỗi ký tự hoán chuyển đã bị bộ lọc virus của Gauntlet giữ lại khi
Strathmore tải thuật toán Pháo Đài Số đã được mã hoá từ trên mạng Internet về
máy và cố sử dụng TRANSLTR để giải mã. Do nôn nóng muốn giải mã Pháo Đài Số cho
nên ông đã chủ động tắt chế độ lọc virus đi. Thông thường, việc tắt chương trình
Gauntlet là việc không thể chấp nhận được. Nhưng trong tình huống này thì khác,
ngài chỉ huy biết một cách chính xác nội dung và nguồn gốc của file được tải
về.
- Với toàn bộ sự kính trọng của tôi, thưa
sếp - Chartrukian dấn thêm - Thú thực là tôi chưa bao giờ nghe nói đến một
chương trình chẩn đoán nào mà lại có chuỗi ký tự hoán chuyển…
- Thưa sếp - Susan cắt ngang, cô không thể
đợi thêm được nữa - Tôi rất cần…
Cô chưa kịp nói thêm gì thì điện thoại di
động của Strathmore đột nhiên đổ chuông. Viên chỉ huy lập tức nghe máy.
- Cái gì? - Ông gắt lên. Sau đó ông im
lặng và lắng nghe.
Trong giây lát, Susan quên mất Hale. Cô
cầu nguyện người gọi chính là David. "Hãy nói rằng anh ấy bình an".
Cô ước. "Hãy nói rằng anh ấy đã tìm được chiếc nhẫn!"
Strathmore như đọc được ánh mắt của Susan,
ông liền cau mày.
- Không phải David.
Susan cảm giác như hơi thở của mình như
gấp gáp hơn. Lúc này cô chỉ muốn được biết rằng người đàn ông cô yêu được an
toàn.
Susan biết chắc Strathmore đang sốt ruột
vì những lý do khác; nếu David không thể tìm được chiếc nhẫn sớm, sếp bắt buộc
sẽ phải gửi tiếp viện đến cho anh - các đặc vụ của NSA. Đó là một canh bạc liều
lĩnh mà chắc chắn sếp muốn tránh.
- Thưa sếp - Chartrukian thúc giục - tôi
cho rằng chúng ta cần kiểm tra…
- Đợi máy nhé! - Strathmore nói với người
gọi cho ông. Ông đưa bàn tay lên che ống nói và nhìn anh chàng nhân viên trẻ
người non dạ với ánh mắt nảy lửa.
- Anh Chartrukian! - Strathmore gầm gừ -
Chúng ta dừng cuộc nói chuyện ở đây. Anh hãy rời khỏi Crypto, ngay bây giờ, đó là
mệnh lệnh.
Chartrukian đứng như trời trồng.
- Nhưng thưa sếp, còn chuỗi ký tự hoán
chuyển…
- NGAY BÂY GIỜ! - Strathmore gào lên.
Chartrukian chết sững một lúc không nói
lên lời. Rồi đột nhiên anh ta bước thẳng về phòng An ninh hệ thống.
Strathmore quay lại, ông nhìn Hale thắc
mắc. Susan có thể hiểu được sếp đang thắc mắc điều gì. Hale đã im lặng từ nãy
đến giờ - quá im lặng. Hale biết rõ không thể có một chương trình chẩn đoán nào
lại sử dụng các chuỗi ký tự hoán chuyển, vả chắc chắn cũng có rất ít chương
trình nào có thể làm khó cho TRANSLTR suốt 18 giờ qua. Biết thế nhưng Hale
không hề thốt ra một lời. Anh ta hoàn toàn dửng dưng trước những diễn biến vừa
qua. Chính vì vậy mà Strathmore đang thắc mắc tại sao. Susan đã có câu trả lời.
- Thưa sếp - cô cố gắng xen vào - Liệu tôi
có thể nói…
- Một lát nữa - Ông vừa từ chối vừa nhìn
Hale đầy ngờ vực - Tôi cần nhận cuộc gọi này đã - Nói xong ông quay lưng và rảo
bước về văn phòng của mình.
Susan đã mở mồm định nói nhưng những lưỡi
cô như đờ ra.
Hale chính là North Dakota! Cô đứng như
trời trồng đó, thẫn thờ, thở không ra hơi. Susan có cảm giác Hale đang quan sát
mình, cô liền quay lại. Hale bước tới ngay cạnh cô, anh ta đưa tay phác cử chỉ
lịch thiệp hướng về phía cửa của Node 3.
- Sue, mời.

