Pháo đài số - Chương 086 - 087 - 088
Chương 86
Susan bước nhẹ nhàng qua cửa phòng, cô
thấy Trevor Strathmore đang ngồi khòm người bên bàn. Đầu ông cúi gục, những
giọt mồ hôi nhễ nhại khiến mái tóc của ông như có vẻ loáng nước dưới ánh sáng
hắt ra từ màn hình vi tính. Còi báo động dưới tầng hầm vẫn rú inh ỏi.
Susan lao ngay tới bên bàn.
- Thưa chỉ huy? - cô kêu lên.
Strathmore không nhúc nhích.
- Thưa chỉ huy! Phải tắt TRANSLTR thôi.
Chúng ta bị…
Strathmore nói, đầu vẫn cúi gục:
- Hắn thắng rồi. Tankado đã biến tất cả
chúng ta thành một lũ ngớ ngẩn….
Nghe giọng nói của chỉ huy cô biết ông đã
hiểu ra sự việc.
Những lời khoác lác của hắn về một thuật
toán không thể phá vỡ… về cuộc bán đấu giá mã khoá - rốt cục tất thảy chỉ
là một trò chơi lừa bịp mà thôi. Tankado đã lừa NSA, để họ phải mở trộm hộp thư
của hắn, đã lừa mọi người rằng hắn có một đối tác và lừa họ tải xuống một tệp
chương trình vô cùng nguy hiểm.
- Mã tuần hoàn", Strathmore ngập
ngừng - Tôi biết.
Ngài chỉ huy chậm chạp nhìn lên. Ông nói
với Susan:
- Tệp chương trình mà tôi tải từ trên mạng
xuống…chỉ là một….
Susan cố giữ bình tĩnh. Tất cả các con bài
đều đã được lật ngửa.
Chưa bao giờ có thuật toán bất khả giải - trên đời này chẳng có Pháo Đài Số nào hết. Tệp chương trình Tankado tung
lên mạng là một con virus đã được mã hoá, có thể chỉ là một trong số những
thuật mã hoá đầy rẫy trên thị trường, một cái vỏ đủ mạnh để tránh cho mọi người
khỏi hiếm hoạ - tất cả, trừ NSA. TRANSLTR đã phá vỡ lớp mã khoá bảo vệ ra và
giải phóng con virus.
- Một loạt ký tự tuần hoàn - Ngài chỉ huy
rên rỉ. - Tankado nói chúng chỉ là một phần của thuật toán này - Strathmore sụp
xuống bàn.
Susan hiểu nỗi đau mà ngài chỉ huy đang
phải nếm trải. Ông đã hoàn toàn bị lừa. Tankodo chưa bao giờ có ý định bán cho
bất cứ công ty máy tính nào thuật toán của anh ta. Không hề có thuật toán nào ở
đây cả. Tất cả sự việc này chỉ là một trò bịp bợm. Pháo Đài Số chẳng qua chỉ là
một con ma, một trò hề, một thứ mồi nhử cho NSA sa bẫy. Mọi động thái của
Strathmore đều do Tankado, kẻ bí mật chỉ đạo giật dây màn múa rối này.
- Tôi đã tắt Gauntlet! - giọng Ngài chỉ
huy dằn xuống.
- Lúc ấy ông không biết là…
Strathmore đấm tay xuống bàn.
- Lẽ ra tôi phải nhận thấy điều đó chứ!
Cái tên xỏ xiên của hắn. Chúa ơi! NDAKOTA! Nhìn xem!
- Chỉ huy nói vậy nghĩa là sao?
- Hắn ta đang cười nhạo chúng ta! Đây chỉ
là một phép đảo chữ khốn khiếp!
Susan lặng đi trong giây lát. NDAKOTA là
phép đảo chữ? Cô thật không ngờ.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh các chữ
cái, và Susan bắt đầu sắp xếp lại Ndakota…Kado-tan…Oktadan…Tandoka… Đầu gối cô
muốn quỵ xuống. Chỉ huy nói đúng. Mọi thứ đều rõ như ban ngày.
Làm sao họ lại có thể lú lẫn đến như thế
cơ chứ? North Dakota không phải là tên một bang ở Mỹ - Quả là một nỗi đau gớm ghiếc.
Hắn ta thậm chí còn ngầm gửi lời cảnh báo
cho NSA, đây là một manh mối rõ ràng rằng hắn ta chính là NDAKOTA. Khi ghép vần
lại thì đúng là TANKADO. Ấy thế mà chính những chuyên gia mật mã giỏi nhất thế
giới lại bỏ qua điều đó, và tệ nhất là ngay từ đầu hắn đã chủ tâm khiến họ rơi
vào tình trạng lú lẫn này.
- Tankado đã lừa chúng ta - Strathmore
nói. - Bây giờ phải tắt ngay TRANSLTR - Susan nói.
Strathmore đăm đăm nhìn bức tưởng trước
mặt.
- Thưa chỉ huy. Hãy tắt máy đi! Chỉ có
Chúa mới biết chuyện gì đang xảy ra ở đây!
- Tôi đã thử rồi - Strathmore rên rỉ với
dáng vẻ của một người đang lả đi và sắp xỉu.
- Tôi không hiểu từ "Thử rồi" ở
đây nghĩa là gì?
Strathmore xoay màn hình về phía cô. Màn
hình chuyển về màu nâu sẫm. Ở phía dưới một hộp thoại hiện lên vô số những lần
chỉ huy nhập lệnh tắt TRANSLTR. Lần nào cũng chỉ có một hàng chữ trả lời:
XIN LỖI. KHÔNG THỂ HUỶ BỎ.
XIN LỖI. KHÔNG THỂ HUỶ BỎ.
XIN LỖI. KHÔNG THỂ HUỶ BỎ.
Susan cảm thấy thật chua chát. Không thể
huỷ bỏ? Tại sao ư?
Cô e rằng mình đã tìm ra câu trả lời. Hay
đây chính là hành động trả thù của Tankado? Phá huỷ TRANSLTR! Suốt bao năm trời
Ensei Tankado đã muốn cho cả thế giới này biết đến TRANSLTR, nhưng chẳng ai
chịu tin anh ta. Vì vậy, anh ta đã tìm cách phá huỷ nó. Anh ta đã chiến đấu đến
hơi thở cuối cùng vì những gì anh ta tin tưởng, và đó là quyền cá nhân của mỗi
người.
Dưới gác, còi báo động vẫn tiếp tục hú lên
từng hồi.
- Chúng ta phải tắt tất cả hệ thống điện -
Susan yêu cầu - Ngay bây giờ!
Susan biết nếu hành động khẩn trương, họ
có thể cứu được bộ xử lý song song. Giống như mọi máy tính trên toàn thế giới -
từ các máy tính truyền thông đơn lẻ cho đến các hệ thống kiểm soát vệ tinh của
NASA - đều có một cơ chế nội tại có tác dụng đề phòng những tình huống như thế
này. Đây không phải là thượng sách nhưng ít ra nó cũng giúp cho hệ thống không
bị phá huỷ. Như mọi người đều biết, việc đơn giản nhất là "rút phích cắm
ra".
Bằng cách tắt nguồn điện bên trong Crypto,
họ có thể tắt được TRANSLTR. Còn con virus thì họ có thể diệt sau. Vấn đề đơn
giản chỉ là định dạng lại các ổ cứng của TRANSLTR. Làm như thế sẽ xoá sạch bộ
nhớ của máy tính - dữ liệu, chương trình, virus và mọi thứ.
Trong những tình huống phải định dạng lại
thế này, họ sẽ phải mất hàng nghìn tệp thông tin, đôi khi là tất cả công sức
của một năm làm việc. Nhưng TRANSLTR thì khác - người ta có thể cài đặt lại
máy mà không mất nhiều dữ liệu. Bộ máy xử lý song song được thiết kế để suy
nghĩ, chứ không phải để nhớ. Trên thực tế TRANSLTR không hề chứa gì trong bộ
nhớ của nó. Một khi đã giải xong một thông điệp mã hoá, nó sẽ gửi kết quả cho
ngân hàng dữ liệu của NSA để lưu giữ.
Susan thấy mình như hoá đá. Cô bất giác
đưa tay lên ôm miệng và thét lên nghẹn ngào.
- Ngân hàng dữ liệu chính!
Strathmore trân trân nhìn bóng đêm, giọng
ông nghe thật lạ. Ông đã nhận ra điều đó từ trước.
- Đúng rồi. Susan ạ. Ngân hàng dữ liệu
chính…
- Susan ngây dại và gật đầu. Tankado đã sử
dụng TRANSLTR để đưa một virus vào trong ngân hàng dữ liệu chính.
Strathmore đưa con mắt mệt mỏi nhìn màn
hình máy tính.
Susan quay lại nhìn chằm chằm vào màn hình
trước mặt cô và đọc hộp thoại. Ở đây hiện lên hàng chữ.
HÃY CHO CẢ THẾ GIỚI BIẾT VỀ TRANSLTR.
CHỈ CÓ SỰ THẬT MỚI CỨU ĐƯỢC CÁC NGƯỜI…
Susan thấy toàn thân lạnh toát. Hầu hết
các thông tin đã được phân loại của quốc gia đều được lưu trữ tại NSA: những
nghị định thư của quân đội, các mã số SIGINT, thông tin về các điệp viên nằm
vùng ở nước ngoài, kế hoạch chi tiết về các loại vũ khí mới, các tài liệu đã
được số hoá, các hiệp định thương mại - và còn vô số các thông tin quan trọng khác.
- Tankado không dám thế đâu! - cô quả
quyết với ngài chỉ huy - Anh ta làm sao mà dám động đến các hồ sơ mật đã được
phân loại của cả một quốc gia.
Susan không thể tin nối Ensei Tankado dám
tấn công ngân hàng dữ liệu của NSA. Cô chằm chằm nhìn thông điệp của anh ta.
CHỈ CÓ SỰ THẬT MỚI CỨU ĐƯỢC CÁC NGƯỜI…
- Sự thật? - Cô tự hỏi - Sự thật về cái
gì?
Strathmore thở một cách nặng nhọc.
- TRANSLTR - Ông càu nhàu - Sự thật về
TRANSLTR.
Susan gật đầu. Đúng là một pha ngoạn mục.
Tankado buộc NSA phải công bố cho cả thế giới biết về TRANSLTR. Rốt cục thì đây
cũng là một kiểu tống tiền. Giờ anh ta bắt NSA phải lựa chọn - một là cho cả
thế giới biết sự thật về TRANSLTR, hai là mất toàn bộ ngân hàng dữ liệu. Cô đờ
đẫn nhìn thông điệp đó. Ở phía cuối màn hình, một dòng chữ liên tục nhấp nháy như
muốn hăm doạ họ.
HÃY NHẬP MÃ KHOÁ…
Đọc những con chữ đang nhấp nháy này,
Susan hiểu tất cả - con virus, chìa khoá mật khẩu, chiếc nhẫn của Tankado, một
âm mưu tống tiền quả là ngoạn mục. Chìa mã khoá ở đây chẳng liên quan gì đến
việc giải mã thuật toán, đó chỉ giống như một loại thuốc giải độc. Chìa mã khoá
ấy sẽ chặn đứng con virus. Susan đã đọc rất nhiều về những virus thuộc dạng này
- những chương trình phá hoại bao gồm một chương trình xử lý sẵn có ở bên
trong, một chìa khoá mật để kích hoạt chương trình này sẽ chặn đứng hoạt động
của con virus. Tankado chưa bao giờ chủ tâm phá hoại ngân hàng dữ liệu của NSA
- anh ta chỉ muốn chúng ta công bố TRANSLTR cho công chúng biết? Sau đó anh ta
mới đưa ra mã khoá để tiêu diệt con virus đó!
Kế hoạch của Tankado diễn ra không suôn
sẻ. Anh ta đã không lên kế hoạch về cái chết của mình. Có lẽ con người này dự
định sẽ ngồi ở một quán bar nào đó ở Tây Ban Nha để xem chương trình thời sự
của đài CNN về một siêu máy tính gián điệp tuyệt mật mà chính phủ Hoa kỳ buộc
phải tiết lộ cho công chúng, sau đó sẽ gọi điện cho Strathmore, đọc chìa khoá
mã khắc trên chiếc nhẫn và kịp thời cứu nguy cho ngân hàng dữ liệu; rồi sau một
trận cười no nê, người hùng của EFF sẽ dần chìm vào quên lãng.
Susan đấm bàn:
- Chúng ta cần chiếc nhẫn đó! Chỉ có duy
nhất một mã khoá thôi! - Giờ đây cô đã hiểu không hề có North Dakota nào cả,
không có mã khoá thứ hai. Thậm chí nếu NSA có công bố về TRANSLTR trước toàn
thế giới thì Tankado cũng không thể nào xuất hiện để cứu nguy cho họ nữa.
Strathmore không nói lời nào.
Tình huống lúc này gay go hơn Susan tưởng
lúc đầu rất nhiều.
Không ngờ Tankado dám đẩy sự việc đến nước
này. Anh ta thừa hiểu sự thể sẽ thế nào nếu NSA không có chiếc nhẫn - và lúc
ấy, vào những giây phút cuối đời, anh ta đã kịp quẳng chiếc nhẫn ấy đi.
Tankado đã cố tình giấu chiếc nhẫn đi.
Susan tự nhủ không thể mong Tankado giữ chiếc nhẫn lại nếu như anh ta lầm tưởng
bị NSA hãm hại.
Susan vẫn không thể ngờ Tankado chủ tâm
gây ra tình thế này. Anh ta là một người theo chủ nghĩa hoà bình, và chắc hẳn
không bao giờ muốn phá hỏng bất kỳ thứ gì, tất cả những gì anh ta muốn chỉ là
làm NSA phải chịu cảnh bẽ bàng. Tất cả là vì TRANSLTR. Tất cả là để bảo vệ
quyền riêng tư của mọi người. Tất cả là để cho cả thế giới biết rằng NSA đang
nghe lén. Xoá ngân hàng dữ liệu của NSA là một hành động cực kỳ hiếu chiến,
Susan vẫn không tin Ensei Tankado chủ ý gây ra chuyện tày trời này.
Tiếng còi báo động kéo cô về thực tại.
Susan nhìn ngài chỉ huy lúc này rũ như một tàu lá và cô hiểu ông đang nghĩ gì.
Kế hoạch về một cánh cửa sau lại một lần nữa bị đổ bể. Hơn thế nữa, sự thiếu
cảnh giác của ông đã đẩy NSA vào một hoàn cảnh vô cùng trớ trêu - một hiểm hoạ
về an ninh khủng khiếp nhất trong lịch sử nước Mỹ.
- Đây không phải là lỗi của chỉ huy -
Giọng cô đầy kiên quyết, lẫn trong tiếng còi báo động inh ỏi - Nếu Tankado
không chết, chúng ta đã có thể thương lượng với anh ta và đã có quyền chọn lựa!
Nhưng dường như Chỉ huy chẳng nghe thấy gì
hết. Cuộc sống của ông giờ đã kết thúc. Ông đã cống hiến cho đất nước suốt ba
mươi năm trời. Những tưởng sắp đến thời son vàng rực rỡ - một cánh cửa sau bí
mật trong làng mật mã thế giới. Nhưng không, chính ông lại thả virus vào hệ
thống ngân hàng dữ liệu của NSA.
Chẳng còn cách nào khác - không thể không
ngắt tất cả các nguồn điện và xoá sạch hàng tỷ đơn vị dữ liệu. Phải có chiếc
nhẫn mới cứu vãn được tình hình, và nếu đến bây giờ David vẫn chưa thấy chiếc
nhẫn thì…
- Tôi sẽ tắt ngay TRANSLTR! - Susan tỏ ra
cương quyết hơn - Tôi sẽ xuống ngay tầng hầm để ngắt cầu giao điện.
Strathmore uể oải quay lại nhìn cô như vừa
từ cõi chết trở về.
- Để tôi! - ông gào lên bi thảm. Ông đứng
lên và suýt ngã nhào khi định bước ra khỏi chỗ ngồi.
Susan ép ông ngồi lại.
- Không! Tôi sẽ đi - Giọng của Susan khiển
ông hiểu giờ không phải là lúc tranh cãi.
Hai tay Strathmore ôm mặt.
- Thôi được. Ở tầng dưới cùng. Cạnh những
chiếc máy bơm khí tản nhiệt.
Susan lao ra cửa. Được nửa đường, cô quay
trở lại.
- Thưa chỉ huy - Cô nói - Mọi chuyện chưa
chấm dứt đâu. Chúng ta vẫn chưa bị đánh bại mà. Nếu David kịp thời tìm thấy
chiếc nhẫn thì chúng ta vẫn có cơ hội bảo vệ được ngân hàng dữ liệu!
Strathmore không nói gì.
- Hãy gọi cho bên ngân hàng dữ liệu! -
Susan ra lệnh - Hãy cảnh báo họ về loại virus này! - Ông là phó giám đốc của
NSA cơ mà. Ông phải là người điều hành chứ!
Strathmore chậm chạp ngẩng đầu lên. Với
dáng vẻ của người đang đưa ra một quyết định có tính sống còn, ông quay sang cô
và gật đầu đồng ý.
Lòng tràn đầy quyết tâm, Susan lao vào
bóng tối.
Chương 87
Chiếc xe vespa loạng choạng lao ra khỏi
ngõ hẻm Carretera de Huelva. Trời chưa sáng hẳn nhưng đường phố đã đông đúc -
những cư dân trẻ tuổi của xứ Seville đang trở về sau cuộc chơi thâu đêm ngoài
bãi biển. Một xe lớn chật cứng toàn thanh niên bấm còi inh ỏi rồi phóng vụt qua.
Chiếc xe máy của Becker trông chẳng khác gì một món đồ chơi đang chạy trên
đường..
Phía sau, cách anh khoảng một phần tư dặm,
có một chiếc taxi bẹp dúm đã đi chệch đường cao tốc làm loé lên vô số các tia
lửa điện. Nó tăng tốc và lao vào một chiếc Peugeot 504 làm chiếc xe này bắn ra
bãi cỏ và nằm phơi gầm máy lên trời.
Becker phóng qua một tấm biển chỉ đường
ghi dòng chữ Trung tâm Sevilla - 2 km. Chỉ cần đến được trung tâm của thị trấn
là anh sẽ có cơ hội sống sót. Đồng hồ đo tốc độ chỉ 60km/giờ. Hai phút nữa là
thoát. Nhưng anh biết mình không có đủ chừng ấy thời gian.
Đâu đó phía sau, chiếc taxi đang tăng tốc.
Becker nhìn lên những chiếc đèn của thị trấn Seville trải dài trước mặt và cầu
nguyện có thể sống sót để tới được đó.
***
Khi anh chỉ còn cách đích nửa đường nữa
thì đột nhiên một viên đạn réo ngay sau lưng. Anh gập người trên xe, vặn tay ga
hết cỡ. Có tiếng súng giảm thanh và viên đạn bay sượt qua. Becker liên tiếp
lạng sang trái rồi lại sang phải với hy vọng có thể kéo dài thời gian. Nhưng vô
ích. Còn những ba trăm mét nữa mới hết con đường thoát hiểm gập ghềnh những dốc
thì chiếc taxi đã lao lên chỉ còn cách anh có vài thân xe. Becker biết chỉ vài
giây nữa anh sẽ bị bắn hoặc bị đâm. Anh phóng hết tốc lực với hi vọng có thể
thoát thân. Hai bên đường cao tốc này chỉ toàn là những sườn đá dốc đứng. Một
tiếng súng nữa vang lên. Becker đã quyết định anh phải làm gì.
***
Mặc tiếng lốp cao su mài chà xuống mặt dốc
đá nghe đến ghê rợn và vô số những tia lửa do ma sát, anh nghiêng hẳn
người sang bên phải và quẹo ra khỏi con đường. Lốp xe tiếp tục chà vào chân con
đường để. Becker gồng mình giữ thăng bằng khi chiếc Vespa lao xuống vệ đường
rải sỏi. Hai bánh xe quay điên cuồng, bám vào mặt đất xốp mềm. Động cơ xe rú
lên như thể nó đang đào mặt đường. Becker tăng ga, hy vọng chiếc xe không bị
chết máy. Anh không dám nhìn lại đằng sau. Bất cứ lúc nào chiếc taxi
cũng có thể phanh lại và súng có thể nổ.
Nhưng chẳng có tiếng súng nào cả.
Xe của Becker đã vượt qua được đỉnh đồi,
giờ đây anh đã nhìn thấy nó - trung tâm thị trấn. Ánh đèn thị trấn trải dài
trước mắt anh như ngàn sao đang lấp lánh trên bầu trời. Anh đâm ngang qua mấy
bụi rậm và ra đến mặt đường. Chiếc Vespa bỗng lao nhanh hơn. Có cảm giác như
anh đang bay dọc đại lộ Luis Montoto. Chiếc xe lướt qua sân vận động bên trái
đường. Anh đang đi trong một khung cảnh thật yên bình.
Ngay sau đó Becker nghe tiếng kim loại
nghiến vào bê tông.
Anh nhìn lên. Trước anh mấy chục mét,
chiếc taxi đang gầm rú chồm lên. Nó đã lao xuống đường Luis Montolo và đang
tăng tốc phóng thẳng về phía anh.
Đáng ra Becker phải thấy vô cùng hốt
hoảng. Nhưng không, anh biết rõ mình đang đi đâu. Anh lách sang bên trái chiếc
xe Menendez Pelayo đang bám đuổi quyết liệt và nhả côn. Chiếc xe loạng choạng
băng qua một công viên nhỏ và con đường Mateus Gago rải đầy sỏi cuội - con
đường một chiều rất hẹp dẫn tới cổng khu Barrio Santa Cruz.
Chỉ còn một đoạn ngắn nữa thôi, anh nghĩ.
Chiếc taxi vẫn theo sau, tiếng rú của động
cơ mỗi lúc một rõ hơn. Nó bám sát Becker qua cổng Santa Cruz, gương chiếu hậu
vỡ vụn do va chạm với trụ chiếc cổng mái vòm nhỏ hẹp. Becker biết anh đã thắng.
Santa Cruz là khu vực cổ kính nhất ở xứ Seville này.
Chẳng thể tìm thấy một con đường nào giữa
các toà nhà, chỉ có toàn những lối đi bộ nhỏ hẹp liên kết các toà nhà xây từ thời
La Mã với nhau. Những lối đi này chỉ đủ cho khách bộ hành và một vài chiếc mô
tô hai bánh hiếm hoi. Becker đã từng bị lạc hàng tiếng đồng hồ trong cái mê
cung nhỏ hẹp này.
Becker tăng tốc lao xuống con đường thẳng
cuối cùng của Mateu Gago, và sừng sững như một ngọn núi, toà thánh đường kiểu
Gôtic xây từ thế kỷ XI hiện ra trước mắt. Ngay cạnh đó, với độ cao 419 thước
Anh, tháp Giralda thẳng tắp vươn lên trong áng bình minh. Đây chính là Santa
Cruz, thánh đường lớn thứ hai trên thế giới, nơi hành lễ của những gia đình
Thiên chúa giáo sùng đạo và danh tiếng nhất xứ Seville này.
Becker lao vút qua quảng trường đá. Một
viên đạn vút tới nhưng đã quá muộn. Becker cùng chiếc xe đã mất hút trong một
ngõ nhỏ có tên Callita de la Virge.
Chương 88
Chiếc đèn pha của chiếc Vespa rọi sáng
những bức tường của con hẻm nhỏ. Becker chật vật đổi số, chiếc xe gầm lên giữa
dãy phố có các toà nhà sơn trắng, làm khuấy động buổi bình luận Chủ nhật yên
tĩnh của những cư dân ngoan đạo xứ Santa Cruz.
Từ lúc Becker rời khỏi sân bay đến giờ mới
chưa đầy ba mươi phút. Trong lúc phóng thục mạng, đầu anh luôn căng ra vì những
câu hỏi chưa có lời giải đáp: Ai muốn sát hại mình? Chiếc nhẫn này có gì đặc
biệt? Máy bay phản lực của NSA ở đâu? Nghĩ đến cái chết của Megan trong nhà vệ
sinh công cộng, một cảm giác nôn nao lan toả khắp người anh.
Becker hy vọng có thể đi cắt ngang được
con hẻm và thoát sang phía bên kia nhanh chóng, nhưng Santa Cruz là một một mê
cung của những con hẻm lắt léo. Và càng rắc rối hơn nếu người ta bắt đầu điểm
xuất phát sai rồi đâm đầu vào ngõ cụt. Becker bỗng bị mất phương hướng. Anh cố
gắng tìm toà nhà Giralda để làm mốc nhưng xung quanh tường quá cao, anh không
thể thấy gì trừ vầng sáng nhàn nhạt của buổi bình minh phía trên đầu.
Becker phân vân không biết người đàn ông
đeo kính gọng kim loại kia là ai, anh thừa hiểu rằng hắn không bỏ cuộc. Có thể
hắn đang chạy bộ đuổi theo anh. Becker thận trọng lái chiếc Vespa vòng quanh
những góc hẹp. Tiếng động cơ rú vang rền các ngõ hẻm.
Becker biết anh là một mục tiêu dễ tóm trong
bầu không khí yên ắng nhường này của khu Santa Cruz. Vào lúc này tất cả những
gì anh có thể làm là sử dụng tốc độ. Phải sang được bên kia!
Sau hàng loạt những cua rẽ và tăng ga bạt
mạng. Becker phanh gấp tại ngã ba đường Équina de los Reyes. Anh thấy mình đang
lao vào ngõ cụt - con đường này anh vừa phóng qua rồi kia mà.
Ngồi tần ngần trên chiếc xe méo mó, Becker
cố gắng tìm một lối rẽ, động cơ xe dường như đã tắt hẳn. Kim đồng hồ xăng đã
gần chạm vạch đỏ. Có điềm gở, một bóng người xuất hiện bên trái anh ở cuối ngõ
hẻm.
Có thể nói bộ não của con người là chiếc
máy tính nhanh nhất, không gì sánh bằng. Chỉ trong một tích tắc thôi mà bộ não
của Becker đã phân tích và định dạng ngay hình ảnh của người đàn ông đeo kính,
lục lại kí ức để kết nối, anh nhận ra, nguy hiểm gần kề đòi hỏi người ta phải
quyết định ngay. Anh đã quyết định. Anh quẳng chiếc xe sang một bên và lấy đà
chạy hết tốc lực.
Nhưng thật không may cho Becker, Hulohot
bây giờ đang đứng trên nền đất cứng chứ không phải trong chiếc xe méo mó kia.
Hắn lạnh lùng nâng khẩu súng lên bắn.
Viên đạn trúng ngay người Becker đúng lúc
anh vừa bị trượt chân ở một góc quẹo. Chạy thêm được vài mét nữa anh mới biết
mình đã bị trúng đạn. Đầu tiên, cảm tưởng như cơ bắp bị bật tung, ngay phía
trên hông. Sau đó, một thứ chất lỏng âm ấm chảy ra.
Nhìn thấy máu, anh biết mình đã bị thương.
Anh không hề cảm thấy đau đớn, chỉ biết trước mắt vẫn còn một chặng đua ngay
trong mê cung của khu Santa Cruz.
Hulohot lao tới con mồi. Thoạt đầu hắn ta
định nện một cú nện vào đầu Becker, nhưng rồi lại đổi ý. Một sát thủ chuyên
nghiệp không làm thế bao giờ. Becker là con mồi đang di chuyển. Ngắm bắn vào
giữa thân người kiểu này là một việc khó, hắn muốn thể hiện đẳng cấp của mình.
Becker đã chuyển hướng vào tích tắc cuối cùng và thoát được một viên đạn nhằm
vào đầu. Kẻ thích chơi trội đã phải trả giá. Becker bất thần chạy nhanh hơn hẳn
và thoát chết.
Humhot kịp bắn trúng vào một bên mạng sườn
anh. Dù viên đạn chỉ sượt nhẹ, nhưng tên sát thủ cũng đã đạt được mục đích.
Becker lao thục mạng. Rẽ, ngoặt, tránh
những con đường thẳng. Tiếng chân chạy phía sau anh nghe rõ mồn một. Đầu Becker
hoàn toàn trống rỗng. Anh chẳng còn suy nghĩ gì nữa - anh đã ở đâu, ai đang
rượt đuối anh - tất cả còn lại bây giờ là hành động theo, bản năng, tự bảo vệ, không
đau đớn, chỉ có nỗi sợ hãi đang bủa vây và phần năng lượng tiềm tàng trong cơ
thể đang phát ra trên đôi chân của anh.
Một phát súng nữa vang lên, viên đạn trúng
vào một mái nhà ngay sau lưng anh. Những mảnh kính vỡ văng đúng vào gáy Becker.
Anh rẽ trái, sang một con hẻm khác. Anh không kịp kêu cứu ngoại trừ tiếng chân
chạy và tiếng thở dốc, còn buổi bình minh hoàn toàn yên ắng.
Mạng sườn Becker nóng như lửa đốt. Sợ rằng
vệt máu đỏ trên con đường trải sỏi trắng sẽ làm lộ tung tích của mình, anh tìm
xung quanh xem có cánh cửa nào mở không, cửa nhà hay cống cũng được chỉ cốt sao
để anh thoát khỏi con hẻm ngột ngạt này. Chẳng có gì hết. Con đường ngày một
thu hẹp lại.
- Cứu tôi với! - Giọng Becker lạc hẳn đi -
Ai cứu tôi với!
Con đường cứ hẹp dần. Đã hết đường chạy.
Becker cố tìm ra một ngã rẽ, một lối thoát dù nhỏ bé nhất. Nhưng giờ con đường
đã chuyển thành ngõ cụt. Mọi cánh cửa đều khoá im ỉm. Đường hẹp dần. Các cánh
cổng cũng đã khoá hết cả. Bước chân như bị chặn đứng lại.
Chẳng phải anh đang đi trên đường thẳng
hay sao? Đột nhiên con hẻm bắt đầu dốc lên. Becker thấy chân mình tê dại. Anh
không thể chạy nhanh được nữa rồi.
Và anh nhìn thấy.
Giống như một con đường cao tốc đã đến
đoạn không được thi công vì hết vốn đầu tư, con hẻm nhỏ này đột ngột chấm dứt.
Trước mặt anh là một bức tường cao, một chiếc ghế băng gỗ, và chẳng còn gì khác
nữa. Cùng đường rồi. Becker ngước nhìn qua ba tầng gác, nhìn lên tận nóc toà
nhà rồi quay trở lại con hẻm dài, nhưng đi được vài bước anh phải dừng gấp lại.
Dưới chân dốc một bóng người xuất hiện.
Hắn lạnh lùng tiến về phía Becker. Trong tay hắn, khẩu súng ánh lên dưới ánh
nắng sớm mai.
Becker bỗng cảm nhận được tình huống của
mình rõ ràng hơn khi đi thụt lùi về phía bức tường. Vết thương bên mạng sườn
chợt đau dội lên. Anh chạm vào chỗ đau và nhìn xuống. Máu chảy đầm đìa trên tay
anh, chảy xuống cả những ngón tay và cả chiếc nhẫn vàng của Tankado. Choáng
váng. Anh nhìn đăm đăm vào chiếc nhẫn, lòng rối bời. Anh không nhớ chiếc nhẫn
đã ở trên tay mình từ khi nào. Anh cũng không nhớ được tại sao mình lại ở
Seville.
Anh ngước mắt nhìn tên sát thủ đang tiến
về phía mình, rồi cúi xuống nhìn chiếc nhẫn. Anh lại ngước nhìn lên một lần
nữa, bắt gặp hình ảnh một người đang tiến về phía mình, rồi lại nhìn xuống
chiếc nhẫn. Có phải vì chiếc nhẫn này mà Megan đã chết? Có phải cũng chỉ vì nó
mà anh sắp phải lìa đời không?
Cái bóng bắt đầu bước lên con dốc. Becker
thấy xung quanh chỉ là những bức tường. Cũng có một vài cánh cổng của những
ngôi nhà trong ngõ, nhưng đã quá muộn, không kịp kêu cứu nữa rôi.
Becker tựa lưng vào tường. Đột nhiên anh
cảm nhận được rõ ràng từng viên đã cuội dưới đế giày, mọi tiếng lạo xạo ở bức
tường sau lưng. Những hình ảnh quá khứ chợt ùa về trong tâm trí, thời ấu thơ,
cha mẹ anh và… Susan.
- Ôi! Chúa ơi!… Susan!
Lần đầu tiên kể từ khi trưởng thành, anh
cầu nguyện. Anh không cầu cho bản thân mình thoát chết, anh không tin vào phép
màu nhiệm. Anh cầu cho người phụ nữ của anh có thêm sức mạnh và luôn cảm nhận
được tình yêu vô bờ anh dành cho cô. Anh nhắm mắt lại. Bao kỷ niệm chợt tràn về
như một dòng thác lũ. Không phải kỷ niệm về những buổi họp khoa, không phải kỷ
niệm về đời sinh viên, không phải những sự kiện quan trọng trong sự nghiệp của
anh, mà là những kỷ niệm về cô. Những điều giản dị như dạy cô cách cầm đũa, hay
chèo thuyền ở Cape Cod. Anh yêu em, anh thầm nói với lòng mình. Em hãy luôn nhớ
là anh yêu em.
Dường như mọi sự che đậy, mọi vỏ bọc, mọi
điều cường điệu về sự bất an trong anh chợt tan biến. Anh đang đứng đây, không
vỏ bọc màu mè - hoàn toàn mộc mạc trước Chúa. Mình là một người đàn ông, anh tự
nhủ. Và trong một khoảng khắc buồn bã anh nghĩ, anh là một người chân thành.
Anh đứng đó, hai mắt nhắm nghiền trong lúc đó gã đeo kính đang tiếp tục tiến
lại gần. Bỗng có tiếng chuông nhà thờ vang lên lảnh lót. Becker chờ đợi trong
bóng tối chờ đợi thứ âm thanh sẽ kết thúc cuộc đời anh.

