Pháo đài số - Chương 089 ---> 094

Chương 89

Mặt trời chiếu muôn ngàn tia nắng ban mai
ấm áp xuống những mái nhà vùng Seville và rọi vào từng ngõ hẻm. Tiếng chuông
nhà thờ từ tháp Giralda vang lên báo hiệu một ngày mới.

Đây là thời điểm mà mọi cư dân ở đây đều
đón chờ. Ở mọi nơi trong thành phố cổ này, những cánh cổng bỗng rộng mở và
người người đổ ra đường. Sự sống giống như dòng máu chảy đều khắp các mạch máu
của vùng Santa Cruz, tất cả đều hướng về trung tâm trái tim của thị trấn hướng
về cốt lõi của lịch sử, hướng về Chúa, hướng về thánh đường linh thiêng nhất.

Đâu đó trong tâm trí Becker vang vọng
tiếng chuông. Mình đã chết hay còn sống? Anh mở mắt một cách miễn cưỡng và hé
nhìn tia nắng đầu tiên của buổi bình minh. Anh biết rõ mình đang ở đâu.

Anh quan sát xung quanh và tìm kiếm kẻ
đang muốn sát hại mình.

Nhưng người đàn ông đeo kính gọng kim loại
ấy đã biến mất. Thay vào đó là những gia đình người Tây Ban Nha trong những bộ
trang phục lịch lãm, bước qua cổng rồi hoà vào dòng người trên đường, chuyện
trò và cười nói.

Phía cuối hẻm, khuất tầm mắt Becker,
Hulohot đang lầm rầm nguyền rủa đầy tức tối. Lúc đầu chỉ có một đôi vợ chồng
ngăn cản hắn tiếp cận con mồi. Hulohot tin chắc họ sẽ đi khỏi. Nhưng tiếng
chuông cứ liên tục vang lên và mọi người đua nhau đổ ra đường.

Lại một đôi nữa, lần này có thêm trẻ con.
Họ chào nhau rồi trò chuyện, cười đùa, hôn má nhau ba lần. Lại một nhóm khác
xuất hiện, và lần này Hulohot không còn quan sát được con mồi nữa.

Giận sôi lên, hắn cũng hoà vào dòng người
lúc một đông đúc. Hắn phải tóm bằng được Becker!

Kẻ giết người cố lách xuống cuối ngõ.
Nhưng hắn đang mắc kẹt giữa một biển người với nào áo khoác, cà vạt, nào váy
đầm đen, nào áo choàng may đăng ten của những bà to quá khổ. Tất cả họ chẳng ai
để ý đến sự hiện diện của Hulchot. Họ bước đi hối hả, tất thảy đều mặc đồ màu
đen, tất thảy đều đi về một hướng và chặn mất đường của hắn. Hulohot cố lách
qua đám đông và tiến nhanh đến cuối con hẻm, tay lăm lăm vũ khí. Nhưng ngay sau
đó hắn gào lên như một con ác thú. David Becker đã biến mất tự lúc nào.

Becker hối hả lê một chân len qua đám
đông. Hãy đi theo đám đông, anh nghĩ. Họ biết đường ra. Anh đến chỗ ngõ giao
nhau và con hẻm dần mở rộng ra trước mắt. Mọi cánh cổng vẫn mở và mọi người
tiếp tục đổ ra đường. Chuông nhà thờ vẫn gióng giả vang lên.

Một bên mạng sườn của Becker như đang bị
thiêu đốt, nhưng anh cảm thấy máu đã ngừng chảy. Anh tiếp tục đi. Đâu đó phía
sau anh là tên sát thủ đang lăm lăm khẩu súng trong tay.

Becker cúi đầu xuống thật thấp và len vào
giữa những tốp người đang trên đường đến nhà thờ. Không còn xa nữa. Anh có thể
cảm nhận được điều đó. Đám người lúc một đông hơn. Con hẻm rộng dần ra. Giờ
không còn như một dòng suối nhỏ nữa, con đường mở ra như một dòng sông lớn. Khi
đi vòng qua chỗ rẽ, Becker đột nhiên nhìn thấy, sừng sững trước mắt anh - thánh
đường và tháp Giralda.

Tiếng chuông dội inh ỏi vào những bức
tường cao của toà tháp.

Mọi người dồn lại, tất cả đều mặc trang
phục màu đen, đều băng qua quảng trường và hướng về cửa thánh đường Seville.
Becker cố gắng chen ngang để hướng tới Mateu Gago, nhưng anh bị mắc kẹt.

Anh bị ép chặt, vai liền vai, từ đầu gối
đến ngón chân đều bị mắc trong đám đông đang chen lấn xô đẩy. Cảm nhận của
những người Tây Ban Nha về khoảng cách bao giờ cũng khác với mọi dân tộc khác.
Becker bị ép chặt giữa hai bà béo, cả hai đều nhắm nghiền mắt và mặc cho đám
đông đưa họ đi. Họ lầm rầm cầu nguyện, tay nắm chặt tràng hạt.

Khi đám đông hợp thành một khối chặt như
nêm, Becker một lần nữa cố gắng rẽ phải, nhưng đám đông cản anh lại. Người thì
đi nhanh, người thì xô đẩy, người thì nhắm mắt phó mặc và còn có người chỉ lầm
rầm cầu nguyện. Anh cố xoay người lại, cố tạo một lực đẩy ngược lại đám đông
đang xô đẩy. Nhưng vô ích. Chẳng khác nào bơi ngược dòng trên một khúc sông
nước chảy xiết và sâu tới cả dặm. Anh vẫn cố xoay người. Những cánh cửa Thánh
đường hiện ra lờ mờ trước mắt anh như điểm khởi đầu của một hành trình tăm tối
mà anh không hề muốn đem thân vào. David Becker nhận ra anh đang tiến vào nhà
thờ.

Chương 90

Tiếng còi báo động từ trung tâm Cryto đang
vang lên không ngớt. Strathmore không biết Susan đã đi được bao lâu. Ông ngồi
một mình trong bóng tối, tiếng o o phát ra từ dòng chữ TRANSTR như đang nhắc
nhở. Mình vẫn là người sống sót…mình vẫn là người sống sót…

Đúng vậy, ông nghĩ. Mình là người sống sót
- nhưng là sự sống sót vô nghĩa chẳng có gì đáng tự hào cả. Thà chết còn hơn là
sống trong bóng tối của sự ô nhục như thế này.

Nhục nhã - đó là những gì đang
chờ đợi ông phía trước. Ông đã che dấu thông tin, đã cố tình không báo cáo giám
đốc. Ông đã thả một con virus vào mạng máy tính an toàn nhất trên toàn liên
bang!

Chẳng còn gì nghi ngờ nữa, ông sẽ bị
nguyền rủa cho tới chết. Ông dự định thể hiện tinh thần ái quốc, nhưng sự việc
tiến triển ngược lại hoàn toàn. Chỉ còn lại cái chết và tội phản quốc. Sẽ có
những phiên toà, hình phạt, dư luận công chúng. Ông đã phục vụ quốc gia với tất
cả tấm lòng và sự chính trực bao nhiêu năm trời, để rồi đến phút cuối là một số
không to tướng.

"Mình là người sống sót", ông
thầm nghĩ.

"Mày là kẻ nói dối". Cũng chính
ông lại tự trả lời.

Đó là sự thực ông là một kẻ nói dối. Ông
đã không trung thực hoàn toàn với mọi người. Susan Fletcher là một trong số
những người đó. Có quá nhiều thứ ông đã không nói cho cô biết - những thứ giờ
khiến ông cảm thấy xấu hổ với chính mình.

Bao nhiêu năm trời hình ảnh của Susan cứ
ám ảnh ông không rời. Đêm đêm ông mơ thấy cô, rồi gọi tên cô trong giấc ngủ.
Ông không thể không nghĩ về cô. Trong tâm trí ông Susan thật tuyệt vời, thông
minh và xinh đẹp. Vợ ông đã cố chịu đựng và bỏ qua cho ông, nhưng bà ấy đã thực
sự tuyệt vọng khi gặp Susan. Bà Strathmore không bao giờ lên án chồng vì những
tình cảm ấy. Bao lâu nay bà đã cố kìm nén nỗi đau trong lòng, nhưng rồi nỗi đau
ấy lớn dần vượt quá sức chịu đựng của con người. Bà tuyên bố li hôn vì không
thể chung sống với cái bóng của một người đàn bà khác trong cuộc hôn nhân của
họ.

Dần dần tiếng chuông báo động đã đánh thức
Strathmore khỏi ảo tưởng. Ông cố gắng bật dậy để tìm cách thoát ra khỏi sự mê
muội hiện tại. Bộ não của ông miễn cưỡng khẳng định những gì trái tim mình đã
hoài nghi. Chỉ có một cách thực sự thoát khỏi tình trạng này, chỉ một cách mà
thôi.

Strathmore chăm chú nhìn bàn phím và bắt
đầu gõ. Không cần bật màn hình, ông biết rõ mình đang làm gì. Ông gõ từng phím
chữ chậm chạm nhưng dứt khoát:

"Những người bạn thân mến của tôi,
hôm nay tôi sẽ từ biệt cõi đời này"

Bằng cách này, sẽ chẳng còn ai nghi ngờ
hay băn khoăn gì nữa.

Sẽ không có thẩm vấn. Sẽ không có buộc
tội. Ông sẽ quét sạch những gì đã xảy ra. Rất nhiều người đã chết… nhưng còn
một mạng sống cần phải giữ lấy.

Chương 91

Trong thánh đường, ánh ban mai bị thay dần
bằng bóng tối. Hơi ấm mặt trời bị thay thế bởi sự giá lạnh đến ghê người. Tiếng
xe cộ bên ngoài không thể vọng qua những bức tường đá granít dày.

Những cột đèn trong thánh đường không đủ
sức xua tan bóng đêm dần ngự trị. Bóng tối bao phủ hầu khắp mọi nơi. Một miếng
kính cũ đã ngả mầu ở trên cao thanh lọc những xấu xa, nhơ bẩn của trần gian
ngoài kia thành những tia sáng màu xanh và đỏ yếu ớt.

Thánh đường Seville, giống như nhiều thánh
đường khác ở châu Âu, được xây theo kiến trúc hình chữ thập. Nơi hành lễ và bàn
thờ được đặt ở giữa và nối với điện thờ chính. Những chiếc ghế dài được xếp
theo hàng dọc dài khoảng 113 yard tính từ điện thờ đến chỗ đặt thánh giá. Bên
trái và bên phải của điện thờ là gian nhà ngang, phòng xưng tội, những nấm mồ
thiêng và một vài dãy ghế phụ.

Becker thấy mình bị mắc kẹt giữa hai chiếc
ghế giữa nhà thờ.

Trên đầu, một khoảng không cao vòi vọi,
một lư hương cỡ bằng chiếc tủ lạnh treo lơ lửng đang toả hương trầm. Tiếng
chuông tiếp tục vang lên từ thánh đường Giralda, âm thanh vang dội qua những
bức tường đá. Ánh mắt Becker hướng vào bức tường được trang trí công phu sau
điện thờ. Anh thầm cảm ơn Chúa. Anh đang thở Anh còn sống. Cứ như một phép màu.

Trong khi vị linh mục đang sửa soạn bài
giảng mở đầu buổi lễ, Becker xem xét vết thương bên mạng sườn. Có một vệt máu
trên áo sơ mi của anh, nhưng máu đã ngừng chảy. Vết thương nhỏ, giống một vết
rách hơn là một vết đâm. Becker gập mép áo sâu vào trong và chỉnh lại cổ áo.
Đằng sau anh, những cánh cửa đang từ từ khép lại. Anh biết nếu có kẻ bám theo
anh thì giờ này chắc cũng bị mắc kẹt ở ngoài rồi. Thánh đường Seville chỉ có
một lối đi chính, được thiết kế từ thời nhà thờ được sử dụng làm pháo đài, một
nơi an toàn để tránh quân Moro xâm lược. Với một lối đi duy nhất như thế này,
thì chỉ có một cửa cần bảo vệ. Ngày nay thì lối đi này còn có một chức năng
khác - nó đảm bảo tất cả du khách đến thánh đường đều phải mua vé vào cửa.

Cánh cửa cũ kỹ cao khoảng bốn mét đã đóng
lại. Becker đang ngồi đây, trong ngôi nhà của Chúa. Và chợt nhận thấy mình là
người duy nhất trong nhà thờ không mặc đồ đen, anh nhắm mắt và cố khom lưng
xuống. Dàn đồng ca bắt đầu hát.

Phía cuối nhà thờ, một bóng người đang di
chuyển chậm chạp dọc theo hành lang, ẩn trong bóng tối. Hắn ta kịp len vào nhà
thờ ngay trước khi những cánh cửa được đóng lại. Hắn mỉm cười một mình. Cảm
giác hứng thú trong cuộc săn đuổi này đang mỗi lúc một tăng. Becker đang ở đây…Ta
có thể cảm nhận thấy điều đó.

Hắn di chuyển một cách thận trọng, bước
từng hàng một. Trên đầu, chiếc lư hương đung đưa đều đều tựa hồ như một quả
lắc… Chết ở một nơi như thế này quả là lý tưởng. Hulohot nghĩ. Ta hy vọng ta về
sau cũng sẽ được như vậy.

Becker quỳ gối xuống sàn thánh đường lạnh
lẽo và cúi đầu để tránh bất cứ cái nhìn nào. Người đàn ông ngồi cạnh anh cúi
xuống nhìn - đây là một hành vi bất thường trong ngôi nhà của Chúa.

- Xin lỗi - Becker nói - Tôi bị ốm.

Becker biết anh phải quỳ thật thấp. Anh
vừa thoáng nhìn thấy cái bóng quen thuộc lướt qua hành lang. Chính là hắn! Hắn
đang ở đây!

Mặc dù đang ở giữa đám đông khổng lồ này,
Becker vẫn sợ rằng anh rất dễ bị phát hiện. Giữa đám đông toàn đồ đen này,
chiếc áo anh đang mặc chẳng khác gì một tấm biến phủ sơn phản quang trên đường.
Anh đã định cởi ra nhưng chiếc áo sơ mi trắng bên trong cũng không có gì khá
khẩm hơn. Thay vào đó anh cúi thật thấp xuống. Ông già ngồi ghế bên cạnh có vẻ
giận dữ.

- Sao vậy? - Ông ta gầm gừ. Sau đó ông ta
thì thầm, nửa châm biếm - Tôi gọi bác sĩ nhé?

Becker ngước nhìn khuôn mặt đầy nốt ruồi
của ông già và đáp:

- Không, cảm ơn, tôi không sao.

Có vẻ càng giận dữ hơn ông ta nói:
"Thế thì ngồi xuống! " Ai đó bên cạnh ra hiệu phải im lặng. Ông già
mím môi và nhìn thẳng về phía trước.

Becker nhắm nghiền mắt và cúi xuống thật
thấp, phân vân không biết buổi lễ sẽ kéo dài đến bao giờ. Becker, vốn là người
theo đạo Tin Lành, luôn cho rằng đặc điểm của đạo Thiên Chúa là dông dài và
chậm chạp. Anh thầm ước cho đó là sự thật, vì ngay sau khi buổi lễ này kết
thúc, anh sẽ buộc phải đứng dậy và theo mọi người ra ngoài. Mặc chiếc áo kaki
sáng màu này hẳn anh sẽ khó thoát khỏi tay tên sát thủ kia.

Becker biết anh không còn sự lựa chọn nào
khác. Cách duy nhất bây giờ là quỳ gối trên sàn nhà lạnh ngắt của thánh đường
rộng lớn này. Cuối cùng ông già nọ cũng chẳng buồn để ý đến anh nữa. Tất cả mọi
người đều đã đứng dậy và đang hát thánh ca. Becker vẫn quỳ gối. Chân anh bắt
đầu tê cứng như bị chuột rút. Chẳng có chỗ nào để duỗi chân ra cả. Hãy kiên
nhẫn, anh nghĩ. Hãy kiên nhẫn.

Anh nhắm mắt lại và thở thật sâu.

Chỉ vài phút sau, Becker cảm thấy có người
đang đá mình. Anh nhìn lên. Ông già nọ đang đứng đó, bên phải anh, tức tối, chờ
anh tránh ra khỏi dãy ghế.

Becker hoảng hồn. Ông ta muốn ra về? Mình
sẽ phải đứng dậy!

Becker ra hiệu bảo ông ta bước qua đầu
anh. Ông già cố kiềm chế cơn giận của mình. Ông ta giật vạt áo, kéo chúng xuống
đầy tức giận và ngả người về phía sau để cho anh thấy tất cả những người còn
lại trong dãy ghế vẫn đang chờ ra khỏi đây. Becker nhìn sang trái và thấy người
phụ nữ trước đó ngồi cạnh anh giờ không còn ở đó nữa. Những chiếc ghế bên trái
hoàn toàn trống, người ta đã bước ra hành lang chính.

Buổi hành lễ chưa thể kết thúc được! Không
thể như thế! Mọi thứ vừa mới đến xong cơ mà!

Nhưng khi Becker nhìn thấy cậu bé ở điện
thờ đứng cuối hàng và hai hàng người đơn lẻ đang di chuyển trên hành lang chính
hướng tới điện thờ anh hiểu điều gì đang diễn ra.

Lễ ban thánh thể. Anh rên rỉ. Những người
Tây Ban Nha tiến hành nghi lễ này trước!

Chương 92

Susan theo lối cầu thang đi xuống tầng
hầm. Hơi nước dày đặc bao trùm TRANSLTR. Các tấm sàn ướt nhoèn vì hơi nước
ngưng đọng. Cô suýt ngã vì đế giầy không đủ độ bám. Cô phân vân không biết TRANSLTR
còn duy trì hoạt động được bao lâu nữa. Còi báo động vẫn tiếp tục rú từng hồi.
Hệ thống đèn báo động cứ hai phút lại nhấp nháy. Dưới đó ba tầng, những chiếc
máy phát đang rung lên nặng nhọc. Susan biết công tắc mạch ở chỗ tận cùng của
toà nhà, chỗ đang bị hơi nước mờ mịt bao phủ. Cô cảm thấy thời gian đã gần hết.

Ở trên gác, Strathmore cầm khẩu Beretta
trong tay. Ông đọc lại những gì vừa đánh máy và đặt tờ giấy xuống sàn nhà.
Những gì ông sắp làm là một hành động hèn nhát, chắc chắn là thế. Ta là người
sống sót, ông nghĩ. Ông nghĩ về con virus trong ngân hàng dữ liệu của NSA, về
David Becker ở Tây Ban Nha, và về những kế hoạch cho cánh cửa hậu. Ông đã nói
dối quá nhiều, và giờ thực sự cảm thấy hối lỗi. Ông biết đây là cách duy nhất
để thoát khỏi trách nhiệm… cách duy nhất để thoát khỏi sự nhục nhã. Ông cẩn
thận nâng khẩu súng, rồi nhắm mắt lại và bóp cò.

Susan xuống được khoảng sáu tầng thì nghe
thấy tiếng súng.

Tiếng nổ vang lên từ khá xa và gần như bị
tiếng máy phát át đi.

Chưa bao giờ nghe thấy tiếng súng, ngoại
trừ trên tivi, nhưng cô biết chắc đó là tiếng súng.

Cô dừng lại một lúc, tiếng súng như vang
lên trong tâm trí.

Hoảng hốt, cô nghĩ đến tình huống xấu
nhất. Cô nhớ lại những ước mơ của ngài chỉ huy - cánh cửa hậu của Pháo Đài Số,
nếu thành công sẽ là một kỳ tích. Trong tâm trí cô hiện lên hình ảnh con virus
trong ngân hàng dữ liệu, cuộc hôn nhân đổ vỡ của ông, và cả cái gật đầu ủng hộ
mà ông dành cho cô. Chân Susan loạng choạng, cô quay trở lên, tay không dám rời
tay vịn cầu thang. Chỉ huy! Không!

Susan thấy toàn thân như tê dại, đầu óc trống
rỗng. Tiếng súng dội lại một lần nữa khiến cô rối bời. Lý trí mách bảo cô phải
xuống tiếp nhưng đôi chân thì cứ bước ngược lên.

- Chỉ huy! - Lập tức cô quay trở lên, quên
hẳn những nguy hiểm đang rình rập.

Cô cố chạy thật nhanh, chạy mải miết rồi
trượt ngã trên sàn kim loại. Phía trên đầu, hơi ẩm chẳng khác nào mưa phùn. Khi
tới được đầu cầu thang và trèo lên, cô cảm thấy như bị đẩy lên trên bởi đám hơi
nước khổng lồ đang bốc lên ngùn ngụt. Cô ngã lăn trên sàn Crypto, không khí
lạnh giá như những mũi kìm châm vào từng thớ thịt. Chiếc áo blu trắng của cô
dính bết vào người, toàn thân ướt sũng.

Tối mịt mùng. Susan dừng lại, cố gắng chịu
đựng. Tiếng súng vẫn tiếp tục vang vọng trong đầu. Hơi nước nóng bốc lên từ
cánh cửa xếp giống như khí ga bốc ra từ miệng núi lửa và sắp sửa phun nham
thạch.

Susan thầm nguyền rủa bản thân vì đã để
khẩu Beretta lại bên Strathmore. Có phải trước đó cô đã để súng lại chỗ
Strathmore? Hay ở trong Node 3? Khi mắt đã quen với bóng tối, cô nhìn thấy lỗ
hổng tại Node 3 trên tường. Ánh sáng lờ mờ hắt ra từ màn hình máy tính, nhưng
từ khoảng cách này cô nhìn thấy Hale vẫn nằm bất động trên sàn y như ban nãy.
Và nơi Strathmore vẫn không có động tĩnh gì. Quá sợ hãi trước những gì vừa
chứng kiến, cô quay về phòng ngài chỉ huy.

Chưa kịp cất bước, Susan chợt nhận thấy
một điều lạ lùng. Cô quay lại vài bước và nhìn vào Node 3 một lần nữa. Trong
ánh sáng mờ nhạt cô có thể nhìn thấy cánh tay Hale. Nó không xuôi theo người
anh ta nữa. Anh ta không bị bó lại giống như một xác ướp nữa. Cánh tay anh ta
gác qua đầu. Anh ta nằm chình ình trên sàn nhà. Hay ta anh ta đã tự cởi trói
rồi? Chẳng có cử động nào. Hale đã chết từ bao giờ.

Susan ngước nhìn phòng Strathmore ở tầng
trên.

- Ngài chỉ huy? - cô gọi.

Im lặng.

Cô từ từ tiến đến Node 3. Có một vật gì đó
trong tay Hale. Vật đó le lói phản chiếu ánh sáng hắt ra từ màn hình vi tính.
Susan đến gần hơn… gần hơn nữa. Đột nhiên cô nhận ra Hale đang cầm gì trong
tay. Đó chính là khẩu Beretta.

Susan há hốc miệng. Cô nhìn cánh tay, rồi
khuôn mặt của Hale.

Những gì cô thấy thật kinh khủng. Một nửa
khuôn mặt Hale bê bết máu. Máu bắn tung toé trên thảm trải sàn.

Ôi lạy Chúa! Susan loạng choạng bước thụt
lùi. Đó không phải là phát súng của ngài chỉ huy mà là của Hale.

Ngỡ ngàng, Susan đến bên cái xác. Rõ ràng
là Hale đã tự giải thoát cho mình. Dây điện lúc trước được lấy ra từ máy in để
dùng làm dây trói bị vứt ngổn ngang trên sàn, ngay bên cạnh thi thể to lớn của
anh ta. Chắc mình đã để khẩu súng trên ghế, cô nghĩ. Vũng máu chảy ra từ vết
đạn trong sọ anh ta giờ đã chuyển sang màu đen dưới ánh sáng xanh.

Trên sàn, cạnh Hale, có một mẩu giấy.
Susan loạng choạng bước qua và nhặt lên. Đó là một bức thư.

"Gửi những người bạn của tôi, tôi
phải từ biệt cõi đời này trong nhục nhã vì những tội lỗi sau…"

Susan không tin vào mắt mình, cô đang cầm
trên tay một bức thư tuyệt mệnh. Susan đọc chậm chạp. Thật hoang đường - không
hề giống Hale ngày thường một chút nào - tại sao lại là một danh sách các tội
lỗi ở đây? Anh ta đã thú nhận tất cả, Hale thú nhận rằng NDAKOTA chỉ là một trò
lừa đảo, chính anh ta đã thuê một kẻ hám tiền giết Ensei Tankado và lấy mất
chiếc nhẫn, đẩy Phil Chartrukian rơi xuống tầng hầm, và cuối cùng lên kế hoạch
bán Pháo Đài Số.

Susan nhìn dòng cuối cùng. Cô không muốn
tin hai chữ ấy là có thật những con chữ cuối cùng khiến toàn thân cô tê dại.

"Trên hết, tôi thành thực xin lỗi
David Becker. Hãy tha lỗi cho tôi, tôi đã mù quáng vì tham vọng".

Susan đứng run rẩy bên xác Hale. Có tiếng
chân chạy phía sau.

Susan từ từ quay người lại.

Strathmore xuất hiện phía sau cửa sổ vỡ,
mặt tái nhợt và thở không ra hơi. Ông nhìn xuống xác Hale, lặng người đi vì
kinh ngạc.

- Chúa ơi! - Ông nói - Chuyện gì thế này?

Chương 93

Lễ ban thánh thể.

Hulohot xác định được Becker ngay lập tức.
Chiếc áo kaki không thể lẫn vào đâu được, đặc biệt lại thêm cả vết máu khô ở
một bên vạt áo. Kẻ mặc áo kaki đang tiến dần vào giữa hành lang đông đúc. Hắn
chẳng thế nào biết mình đang ở ngay đây.

Hulohot nhếch mép cười tinh quái. Hắn ta
sắp tiêu rồi.

Hắn đẩy miếng kim loại nhỏ tiếp điểm trên
những ngón tay, sẵn sàng báo cho kẻ chủ mưu ở Mỹ một tin vui. Sớm thôi, hắn
nghĩ, sớm thôi mà.

Với điệu bộ y như con dã thú đang di
chuyển ngược chiều gió, Hulohot tiến về phía cuối nhà thờ. Rồi bắt đầu đến gần
lối đi giữa. Hulohot không có ý định tìm kiếm Becker lẫn trong đám đông đang
rời khỏi nhà thờ. Con mồi đã bị mắc bẫy, vận may đã đến dù hơi muộn - Tên sát
nhân nghĩ vậy. Hulohot có thể dễ dàng khử hắn một cánh kín đáo. Thiết bị giảm
thanh của hắn là loại tốt nhất trên thị trường, và tiếng súng chỉ khẽ như tiếng
hắng giọng. Mọi việc sẽ ổn cả.

Khi Hulohot đi gần sát đến chiếc áo kaki,
hắn không thèm để ý những lời phàn nàn của những người hắn vừa chen qua. Đám
đông có thể hiểu được sự phấn khích của người đàn ông này muốn nhận được lời
ban phúc của Chúa, nhưng nguyên tắc là nguyên tắc, trong thánh đường này mọi
người chỉ được đi theo hai hàng đơn.

Hulohot tiếp tục di chuyển. Hắn đang tiếp
cận đối tượng rất nhanh. Hắn mở chốt khẩu súng giấu trong túi áo khoác.

Thời cơ đã đến. Từ đầu đến giờ, David đã
may mắn nhiều rồi. Quá nhiều rồi.

Chiếc áo kaki lấp ló trong đám người đi
trước, mặt hướng về phía trước, đầu vẫn cúi xuống. Hulohot mường tượng ra vụ ám
sát. Mọi hình ảnh rất rõ ràng- bám theo Becker, hạ thấp súng, bắn hai phát vào
lưng đối tượng, Becker sụp xuống, Hulohot đỡ lấy nạn nhân đưa vào chỗ ngồi như
thế hắn là một người bạn.

Sau đó, Hulohot chạy nhanh ra phía sau nhà
thờ như thể chạy đi gọi người giúp đỡ. Trong lúc hỗn loạn, hắn sẽ biến mất
trước khi mọi người hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

Năm người. Bốn. Ba.

Hulohot rút súng ra khỏi túi, hạ thấp nòng
xuống. Hắn sẽ bắn từ hông dọc lên xương sống của Becker. Làm như vậy viên đạn
sẽ trúng vào xương sống hoặc phối trước khi vào tim. Cho dù viên đạn không
trúng vào tim thì Becker cũng chết. Bởi phổi đã bị thủng thì không thể cứu vãn
được, trừ khi nơi nào đó y học tiến bộ. Nhưng ở Tây Ban Nha, thì không thể cứu
sống được.

Hai người… một. Và Hulohot đã đến đích.
Hắn lách sang phải khéo léo như một vũ công, đặt tay lên vai người mặc áo kaki,
ngắm và… bắn, hai phát đạn.

"Áo kaki" cứng đờ. Rồi ngã
xuống. Hulohot xốc nách nạn nhân. Rất nhanh chóng, hắn đưa cái xác vào ghế
trước khi có bất cứ vết máu nào loang trên lưng. Mọi người xung quanh quay lại
nhìn hắn.Không thèm để ý. Hulohot sẽ nhanh chóng tẩu thoát.

Hắn mò mẫm lần những ngón tay đã đờ của
nạn nhân để tìm chiếc nhẫn. Không thấy đâu. Hắn thử lại. Trên những ngón tay
chẳng có gì. Hắn tức tối xoay mặt người đàn ông lại. Thật kinh hoàng. Khuôn mặt
ấy không phải là David Becker.

Rafael de la Maza, một nhân viên ngân hàng
ở ngoại ô thành phố Seville, chết gần như ngay tức khắc. Tay anh ta vẫn đang
cầm 50,000 pezơta, số tiền mà một người Mỹ lạ mặt đã trả để đổi lấy cái áo đen
cộc tay rẻ tiền anh ta đang mặc trên người.

Chương 94

Midge Milken giận dữ đứng tại chỗ vòi nước
lạnh gần lối ra vào của phòng họp. Fontaine đang làm cái quái gì không biết? Bà
ta vò nhàu chiếc tách bằng giấy và ném thẳng vào thừng rác một cách không
thương tiếc. Chắc hẳn có điều gì xảy ra bên trong Crypto rồi! Mình có thể cảm
thấy điều đó! Midge biết rằng chỉ có một cách duy nhất để chứng minh rằng suy
đoán của mình là đúng. Bà ta sẽ tự đến kiểm tra Crypto - theo dõi Jabba nếu cần
thiết.

Midge quay gót và tiến tới cánh cửa.

Brinkerhoff đột ngột xuất hiện và chặn
đường. Ông ta hỏi Midge:

- Bà định đi đâu?

- Về nhà! - Midge nói dối.

Nhưng Brinkerhoff không cho bà ta đi qua.

Midge quay sang nhìn thẳng Brinkerhoff:

- Fontaine bảo anh không cho tôi ra ngoài
phải không?

Brinkerhoff nhìn tránh ra chỗ khác.

- Chad, tôi xin nói với anh rằng có chuyện
gì đó xảy ra với Crypto rồi - một điều gì đó thật kinh khủng. Tôi không hiểu
tại sao Fontaine lại câm lặng như thế, nhưng TRANSLTR đang gặp trục trặc. Tối
nay có cái gì đó hỏng hóc ở dưới kia kìa?

- Midge - anh ta cố thuyết phục, đi qua mụ
và hướng tới cánh cửa sổ phòng họp, anh nói với mụ hãy để giám đốc tự giải
quyết chuyện đó.

Midge nhìn anh ta lạnh lùng.

- Anh có biết điều gì sẽ xảy ra với
TRANSLTR nếu hệ thống tản nhiệt bị hỏng không?

Brinkerhoff nhún vai rồi tiến đến cửa sổ.
Anh khẳng định với mụ ta là nguồn điện lại có ngay bây giờ thôi. Anh ta kéo nhẹ
tấm rèm và nhìn sang.

- Sao vẫn tối om thế kia? - Midge hỏi.

Nhưng Brinkerhof không trả lời. Anh ta
ngẩn ra như bị bùa mê.

Khung cảnh dưới mái vòm Crypto thật lạ
lẫm. Khắp mái vòm bẳng kính, đèn báo động đang nhấp nháy liên hồi, và cả một
cột hơi nước đang cuồn cuộn bên trong. Brinkerhoff sững sờ, nhìn toà nhà dưới
vòm kính không chớp mắt. Và trong trạng thái hoảng loạn, anh ta gào lên:

- Giám đốc! Giám đốc!

Báo cáo nội dung xấu