Biên niên sử Narnia (Tập 6: Chiếc Ghế Bạc) - Chương 06

CHƯƠNG 6

Vùng đất hoang dã
phía bắc

Vào khoảng 9 giờ sáng hôm sau, ba bóng người đơn độc dò dẫm
tìm đường đi qua sông Shribble bằng cách lội qua những chỗ nước cạn hoặc bước
qua những tảng đá rải rác nằm dưới lòng sông. Đó là một dòng nước cạn, dù nó
gây nên những tiếng réo ào ào, ngay cả Jill cũng không bị ướt quá đầu gối khi
họ sang bên bờ bắc. Trước mặt họ vào khoảng 50 mét, mặt đất cao dần lên. Đây là
nơi bắt đầu đồng hoang, lổn nhổn nhiều gò bãi và thường có nhiều vách đá dựng
đứng.

- Tôi cho rằng kia đúng là con đường dành cho chúng ta! -
Lông Vịt nói chỉ về phía tay trái, cũng là hướng tây, nơi có một dòng suối bắt
đầu từ đồng hoang chảy đến một khe núi hẹp. Nhưng Puddleglum lắc đầu:

- Người khổng lồ sống chủ yếu ở các hẻm núi. Cháu có thể nói
một hẻm núi cũng giống như một đường phố đối với họ vậy. Tốt nhất chúng ta cứ
thẳng trước mặt mà đi, dù đường đi có hơi bị dốc.

Họ tìm thấy một nơi có thể bò lên được. Khoảng mười phút sau
họ đã đứng trên đỉnh, thở dốc. Họ quay lại thật lâu về phía bình nguyên của
Narnia rồi quay mặt về hướng bắc. Đồng hoang bát ngát, đìu hiu trải dài đến tận
chân trời xa tít như mắt họ có thể nhìn tới được. Bên trái họ là mảnh đất mấp
mô những gò đụn. Jill nghĩ rằng đây chính là đỉnh đèo của người khổng lồ và
không muốn nhìn lâu về phía này. Họ đi tiếp.

Mặt đất xốp, nảy nảy dưới bước chân của họ và phía trên đầu
là ánh nắng yếu ớt của mặt trời đầu đông. Họ càng đi sâu vào trong bao nhiêu
thì cái không khí cô tịch càng tăng lên bấy nhiêu: người ta có thể nghe thấy
tiếng kêu của chim le le và nhìn thấy một con diều hâu đơn độc bay qua. Vào xế
trưa họ dừng lại để nghỉ ngơi, uống nước từ một cái hố nhỏ cạnh dòng suối, Jill
bắt đầu cho rằng cuối cùng nó đã có thể cảm nhận được cái không khí lãng mạn
thú vị của cuộc phiêu lưu bèn hào hứng nói ra mồm điều này.

- Chúng ta còn chưa gặp chuyện mà. - Puddleglum nói.

Việc cuốc bộ tiếp sau trạm dừng chân bao giờ cũng giống như
bài học buổi sáng sau giờ nghỉ giải lao hoặc một chặng đường đi tàu nữa sau khi
chuyển tàu ở ga xép - không bao giờ tiếp tục với tốc độ như cũ. Khi họ lại lên
đường đi tiếp, Jill nhận thấy đỉnh đèo đã tiến đến gần hơn. Những tảng đá bớt
tròn trịa mà chĩa thẳng lên trời. Thực ra trông chúng như những ngọn tháp nhỏ
bằng đá. Mà chúng có những hình thù mới quái dị làm sao!

- Mình tin rằng, - Jill thầm nghĩ, - tất cả những câu chuyện
về những người khổng lồ đều có khả năng xuất phát từ những tảng đá có hình thù
buồn cười kia. Nếu đến đây vào lúc tranh tối tranh sáng có thể dễ dàng hình
dung những tảng đá này là những khổng lồ. Nhìn cái tảng đá kia coi. Có thể nghĩ
hòn đá trên cùng là một cái đầu. Có hơi quá to so với một thân hình nhưng sẽ ổn
với một tên khổng lồ xấu xí. Và cả cái đám lởm chởm kia - mình cho rằng đó là
bụi thạch thảo hoặc tổ chim - thực vậy, nhưng có thể nói đó là tóc và râu. Hai
cái đính vào hai bên là hai tai. Thực ra tai như thế thì to quá nhưng mình dám
nói là người khổng lồ có cái tai rất to, như tai voi vậy. Và ối... ối!

Máu nó chợt như đông lại. Tảng đá chuyển động. Đó là một
người khổng lồ thực sự. Không thể nhầm lẫn được, nó đã nhìn thấy tảng đá quay
đầu lại. Bây giờ Jill thoáng thấy một khuôn mặt như mặt hổ phù, ngu độn, với
đôi má phồng tướng lên. Tất cả đều là người khổng lồ, không phải là đá. Có
khoảng từ bốn mươi đến năm mươi người như vậy, họ đứng thành hàng. Rõ ràng chân
họ ở dưới đáy hẻm núi, còn khuỷu tay họ thì đặt trên đỉnh núi, như cái cách
những tên đại lãn uể oải đứng tựa vào một bức tường sau bữa ăn sáng vậy.

- Cứ nhìn thẳng phía trước mà đi. - Puddleglum thì thầm, ông
cũng đã nhận ra họ. - Đừng nhìn bọn chúng. Làm gì thì làm, tốt nhất là không
được bỏ chạy. Chúng sẽ đuổi theo ngay tức khắc.

Thế là họ cứ đi tiếp, giả bộ như không nhìn thấy những người
khổng lồ, cũng giống như đi qua cổng một ngôi nhà có con chó dữ, có điều còn
đáng sợ hơn nhiều. Có hàng chục hàng chục những tên khổng lồ như vậy. Họ không
có vẻ giận dữ hoặc hiền lành hoặc để tâm đến chuyện gì. Không có dấu hiệu cho
thấy họ nhìn thấy đoàn lữ khách.

Chợt nghe như có một vật nặng lao đi trong không khí rồi ầm
một cái, một ụ đá to tướng đổ kềnh về phía trước, cách ba người chừng hai mươi
bước. Và rồi ầm ầm - một tảng đá khác lại đổ vật xuống phía sau họ hai mươi
bước.

- Họ đang nhắm vào chúng ta à? - Lông Vịt hỏi, răng đánh vào
nhau cầm cập.

- Ồ không, - Puddleglum đáp, - chúng ta sẽ an toàn hơn nếu
bọn họ ở đây. Họ đang cố đánh  vào cái ụ đá bên phải. Họ không đánh
trúng, thấy chưa? Như thế này cũng đủ an toàn; họ ném kém lắm, họ chơi trò chọi
đá vào những buổi sáng đẹp trời nhất. Đó là trò chơi duy nhất mà họ đủ thông
minh để hiểu luật chơi.

Thật là một khoảng thời gian rợn tóc gáy. Có vẻ như hàng người
khổng lồ kéo dài không bao giờ dứt và không bao giờ chán trò chơi chọi đá, một
số hòn đá lăn đến ba người ở cự li rất gần. Ngoài nguy cơ nhận cả một khối đá
khổng lồ vào đầu thì chỉ nhìn và nghe giọng nói của họ cũng đủ làm cả những
người cứng bóng vía nhất cũng phải ớn lạnh nơi sống lưng, Jill cố không nhìn
họ.

Khoảng 25 phút sau rõ ràng là giữa những người khổng lồ này
có một cuộc cãi vã. Chuyện này chấm dứt trò chọi đá, nhưng chẳng phải là dễ
chịu khi ở trong vòng bán kính một dặm với những người khổng lồ đang cãi cọ
nhau om sòm. Họ rống lên, nhiếc móc nhau bằng những từ dài thong vô nghĩa có
đến hai mươi âm. Họ tức sùi bọt mép, lồng lên như con ngựa bất kham và nhảy cỡn
lên trong cơn giận dữ, mỗi cú nhảy như vậy đều làm mặt đất rung lên như có bom
nổ. Họ nện lên đầu nhau những chiếc búa đá xù xì to tướng nhưng sọ họ rắn đến
nỗi những chiếc búa đá chỉ nảy lên tựa như bạn đấm vào bị bông. Rồi có một quái
nhân lãnh được một cú đánh như vậy đã đánh rơi búa của mình bèn hú lên như điên
như dại vì hắn bị đánh trúng vào ngón tay. Nhưng hắn ngu ngốc đến mức lại làm y
hệt như thế vào mấy phút sau.

Đây là một cơ hội tốt cho ba lữ khách, họ có thể cao chạy xa
bay vì sau một giờ chơi trò choảng nhau, tất cả bọn người khổng lồ này đều bị
đau đến nỗi cả lũ ngồi xuống và ôm mặt khóc hu hu. Khi họ ngồi xuống, đầu họ
thấp hơn đỉnh đèo vì thế bạn không nhìn thấy họ nữa, nhưng Jill vẫn nghe thấy
họ kêu gào, rền rĩ và nức lên từng hồi như những đứa trẻ to xác, kể cả khi đoàn
lữ khách của chúng ta đã bỏ họ lại phía sau cả dặm đường.

Đêm ấy họ cắm trại ngoài đồng hoang, Puddleglum chỉ cho bọn
trẻ cách tận dụng chiếc mền mang theo bằng cách nằm đấu lưng lại nhau (làm như
vậy vừa ấm, bạn lại vừa có cả hai cái mền đắp lên người). Đêm ấy trời rất lạnh,
mặt đất rắn lại hơn, lổn nhổn đá dăm. Puddleglum bảo hai đứa rằng, chúng sẽ cảm
thấy thoải mái hơn nếu nghĩ rằng trời có thể còn lạnh hơn nữa và rằng còn phải
đi xa, xa hơn nữa về phía bắc, nhưng nghĩ như thế cũng chẳng làm cho bọn trẻ
cảm thấy khá hơn.

Họ đi ngang qua Ettinsmoor trong nhiều ngày liền, để dành
thịt heo muối lại và chủ yếu sống nhờ vào những con chim vùng đồng hoang (tất
nhiên đấy không phải là những con chim biết nói) mà Eustace và Puddleglum bắn
được. Jill lấy làm ghen tị vì Eustace biết bắn cung, một điều mà bạn nó học
được trong chuyến đi với Caspian. Có vô số các dòng nước chảy ngang dọc đồng
hoang và họ chẳng bao giờ thiếu nước.

Jill nghĩ rằng trong những cuốn truyện kể về những người
sống bằng nghề săn bắn, người ta chẳng bao giờ kể lại công việc bếp núc nhếch nhác,
bẩn thỉu, mất thời gian của việc nhổ lông và làm sạch những con chim vừa bị bắn
chết kể cả cái việc chuyện đó làm ngón tay bạn cứng lại như thế nào. Điều may
mắn nhất là hầu như họ không phải đối mặt với những người khổng lồ, chỉ có một
người trông thấy họ, nhưng hắn chỉ cười hô hố rồi lại quày quả quay đi lo tiếp
công việc của hắn.

Đến ngày thứ mười, họ đến một nơi cảnh quan thay đổi hẳn. Họ
đã tới phía bắc của đồng hoang, đứng nhìn xuống một cái dốc dài, rất cao dẫn
đến một miền đất khác, khắc nghiệt khô cằn hơn. Dưới cái dốc đó là những vách
đá dựng đứng, xa hơn nữa là một vùng núi cao, những ngọn núi cao đen thẫm,
những thung lũng đá, những hẻm núi sâu và hẹp đến mức người ta khó lòng nhìn
qua được. Những dòng suối, thình lình xuất phát từ những đoạn đèo đổ xuống
những cái vực sâu đen tối. Không cần phải nói thì bạn cũng biết chính
Puddleglum là người chỉ cho hai đứa thấy những đống tuyết phủ trên sườn núi hắc
ám

- Tôi sẽ chẳng lấy gì làm ngạc nhiên khi thấy sẽ có nhiều
tuyết hơn ở mạn núi bên kia. - Ông nói thêm.

Họ phải đi một lúc mới đến được chân dốc và khi đến nơi họ
đứng nhìn xuống , từ trên đỉnh dốc, dòng sông phía dưới họ chảy vắt từ đông
sang tây. Có một bức tường được tạo nên bởi những đỉnh núi xa mờ, một bức tường
xanh rờn, ánh nắng không chiếu tới được, toàn những thác ghềnh và những dòng
nước xiết. Tiếng gầm của những dòng thác thậm chí còn làm rung động cả mặt đất
nơi họ đang đứng.

- Trèo xuống những vách đá này thì chúng ta sẽ tránh được
việc không bị chết đuối trong dòng sông dưới kia. - Puddleglum nói.

- Thế cái gì kia? - Bất thần Lông Vịt hỏi và chỉ tay lên mạn
sông bên tay trái họ. Lúc này tất cả đều nhìn thấy điều cuối cùng mà họ chờ đợi
- một cây cầu. Đúng, cầu hẳn hoi nhé. Một cây cầu lớn, cong cong bắc ngang qua
hẻm núi từ đỉnh bên này vắt sang đỉnh bên kia, thân cầu hình mái vòm, cao vượt
lên khỏi hai đỉnh núi là nơi bắt đầu hai chân cầu như cái cổng vòm nhà thờ
St.Paul cao vượt lên khỏi những ngôi nhà dọc hai bên đường phố.

- Trời ơi, cái cầu của người khổng lồ! - Jill kêu lên.

- Hoặc là của một mụ phù thủy, có vẻ như thế lắm. -
Puddleglum nói. - Chúng ta phải dè chừng xem có pháp thuật gì ở những chỗ như
thế này không. Tôi nghĩ đây là một cái bẫy. Tôi nghĩ nó sẽ hóa thành sương mù
tan ra vào đúng lúc chúng ta đi đến giữa cầu.

- Ôi, vì Chúa, đừng biến mình thành một cái mền ướt như vậy.
- Lông Vịt kêu lên. - Vì lẽ quái quỷ gì mà nó không thể là một cây cầu thực sự
được cơ chứ?

- Thế cháu nghĩ là có bất cứ tên khổng lồ nào mà chúng ta
gặp lại có đủ đầu óc để xây được một cái như thế à?

- Nhưng chẳng lẽ nó lại không được xây dựng bởi một giống
người khổng lồ khác hay sao? - Jill hỏi. - Cháu muốn nói nó được xây dựng bởi
những người khổng lồ sống từ hàng trăm năm trước, những người khôn ngoan hơn
giống người hiện đại. Rất có thể nó cũng được tạo nên bởi những người đã xây
dựng nên thành phố khổng lồ mà chúng ta đang đi tìm. Nếu thế, điều này hẳn có
nghĩa là chúng ta đã đi đúng hướng - cây cầu cổ dẫn đến thành phố cổ!

- Đúng là phút lóe sáng của thiên tài, Pole ạ. - Lông Vịt
nói. - Có thể lắm, đi nào.

Thế là họ quay lại đi về phía cầu. Khi chạm vào thành cầu họ
biết chắc là nó đủ vững chắc. Mỗi phiến đá ở đây to như những phiến đá
ở Stonehenge và chắc là phải được đẽo bởi những người thợ giỏi tay
nghề mặc dù giờ đây nhiều phiến đá đã bị rạn và sứt mẻ. Hàng lan can rõ ràng
được chạm trổ hết sức công phu, một số hình chạm khắc vẫn còn được giữ lại:
những khuôn mặt và hình nổi tạc những người khổng lồ, quỷ đầu trâu, những con
mực, con rết và cả những vị hung thần kinh khủng. Puddleglum dù không tin cho
lắm nhưng cũng hài lòng cùng hai đứa trẻ đi sang bờ bên kia.

Việc đi qua cầu khá khó khăn và mất nhiều thời gian. Ở nhiều
chỗ, phiến đá lát mặt cầu đã rơi đâu mất hoặc nát vụn để lại những lỗ hổng to
tướng, qua những lỗ hổng đó bạn thấy dòng sông hung hãn réo ầm ầm ở dưới độ sâu
hàng ngàn thước. Họ còn thấy một con đại bàng bay qua dưới chân họ. Càng lên
cao bao nhiêu cái lạnh càng len lỏi vào tận trong xương thịt bấy nhiêu, gió
thốc mạnh làm họ khó mà giữ được thăng bằng mỗi khi bước đi một bước. Gió cũng
làm cho cây cầu chao đảo như đưa võng.

Khi đã lên được đến đỉnh và có thể nhìn xuống dốc cầu xa hơn
phía bên dưới, họ thấy một cái gì trông tựa như những dấu tích còn lại của một
con đường khổng lồ cổ đại, trải dài trước mặt họ đến tận tâm rặng núi xa xa.
Nhiều tảng đá lát đường đã bị mất có những vạt cỏ xanh mọc lên thay vào chỗ đó.
Từ đằng xa đang lao về phía họ là hai người tầm vóc như người bình thường trong
độ tuổi trưởng thành. Họ đang cúi rạp trên mình ngựa, phóng về phía họ.

- Cứ đi tiếp. Tiến thẳng về phía họ. - Puddleglum nói. - Bất
cứ kẻ nào xuất hiện ở một nơi như thế này đều không có vẻ là bạn, nhưng chúng
ta không được để cho chúng nghĩ là mình sợ.

Vào lúc họ ra khỏi cây cầu, đặt chân lên bãi cỏ, hai người
lạ mặt đã tiến lại gần. Đó là một hiệp sĩ nai nịt từ đầu đến chân mặc áo giáp
với tấm che mặt kéo xuống kín mít. Cả thanh kiếm và con ngựa của hiệp sĩ đều có
một màu đen tuyền; không có hình trang trí trên tấm khiên cũng không có cờ hiệu
trên mũi giáo, người còn lại là một thiếu nữ duyên dáng ngự trên lưng một con
ngựa bạch, con ngựa đáng yêu đến nỗi bạn chỉ muốn hôn lên mũi nó và cho nó một
cục đường ngay lập tức. Thiếu nữ ngồi trên yên theo kiểu các quý bà tức là vắt
hai chân sang một bên, bận một chiếc áo dài màu xanh sáng ngời tung bay trong
gió còn đáng yêu và xinh đẹp hơn nhiều.

- Chúc các lữ khách một ngày tốt lành. - Thiếu nữ kêu lên
bằng một giọng thánh thót như khúc hát ngọt ngào nhất của loài chim, lưỡi cong
lên một cách duyên dáng khi phát âm những âm rung. - Quý vị là những người hành
hương đáng yêu nhất đi qua cái vùng hoang tàn đổ nát này đấy.

- Có thể là như thế, thưa bà. - Puddleglum đáp, giọng cứng
ngắc với dáng đề phòng.

- Chúng tôi... đi tìm thành phố cổ đổ nát của người khổng
lồ. - Jill nhanh nhảu nói.

- Thành phố đổ nát ư? - Thiếu nữ nói. - Đó sẽ là một nơi hết
sức kỳ lạ dưới cái nhìn của quý vị. Dám hỏi các vị sẽ làm gì khi tìm thấy nó?

- Chúng tôi đến để... - Jill bắt đầu, nhưng Puddleglum đã
chen vào:

- Xin quý bà thứ lỗi. Nhưng chúng tôi còn chưa biết gì về bà
và người bạn đồng hành, một hiệp sĩ câm lặng phải không ạ? Vả lại hai người
cũng đâu có biết gì về chúng tôi. Thế nên chúng tôi không thể ngay lập tức nói
với người lạ về công việc của mình. Xin quý bà rộng lượng bỏ qua cho. Chắc là
sắp có mưa rồi, quý vị có nghĩ thế không?

Thiếu nữ cất tiếng cười khanh khách, một tiếng cười giòn
tan, giàu nhạc tính nhất mà bạn có thể hình dung được.

- Các em, tốt lắm, các em có một người giám hộ giàu kinh
nghiệm, khôn ngoan và thận trọng. Ta nghĩ chẳng có hại gì khi cứ để cho ông ta
giữ những lời khuyên khôn ngoan ấy cho mình; còn ta thì cứ tự do làm những gì
ta muốn. Ta vẫn thường nghe đến cái tên thành phố Hoang phế của bọn khổng lồ
nhưng chưa từng gặp ai có thể mách bảo ta đường đến đấy. Con đường này dẫn đến
một thị trấn và lâu đài Harfang, nơi cư ngụ của những người khổng lồ dễ thương.
Họ là một giống người hiền lành, văn minh, cẩn trọng và lịch sự trong khi bọn
Ettinsmoor thì ngu ngốc, hung bạo, dữ dằn, dã man và mang nhiều thú tính. Ở
Harfang có thể các em nghe nói đến hoặc chẳng có ai biết gì về thành phố Hoang
phế nhưng chắc chắn các em sẽ tìm được nhà trọ tốt và những người chủ vui vẻ.
Nếu khôn ngoan, các em hãy trú đông ở đấy hoặc ít nhất cũng nấn ná lại đấy ít
ngày để nghỉ ngơi, lấy lại sức. Ở đấy các em sẽ được tắm hơi, lại có giường êm
nệm ấm, ngọn lửa cháy sáng trong lò sưởi, bánh mì chiên và nướng nóng giòn,
bánh ngọt và cả rượu mạnh nữa. Tất cả được bày biện trên bàn đến bốn lần một
ngày.

- Trời ơi! - Lông Vịt kêu lên, nuốt nước bọt một cái rõ to.
- Lại có những thứ như thế ư? Cứ nghĩ đến việc lại được ngả lưng trên giường
nệm lần nữa!

- Phải, và được ngâm mình trong bồn nước nóng. - Jill phụ
họa. - Chị có nghĩ là họ sẽ mời chúng em ở lại không? Chúng em không quen biết
họ mà, chị cũng thấy đấy!

- Chỉ cần nói với họ rằng, thiếu nữ Áo Xanh nhờ các em gửi
lời chào họ và gửi gắm cho họ hai đứa bé ngoan người miền Nam đến dự
lễ hội mùa thu là được.

- Ôi, cảm ơn chị, cảm ơn chị nhiều lắm. - Cả Jill lẫn Lông
Vịt đều nồng nhiệt cảm ơn.

- Nhưng hãy cẩn thận. Dù các em đến Harfang vào ngày nào thì
cũng nhớ đừng đi vào cổng thành quá muộn. Bởi vì họ đóng cổng thành chỉ vài
tiếng sau giờ ngọ và theo phong tục này, họ sẽ không mở cửa cho bất cứ ai một
khi đã hạ gióng ngang cài cửa, bất kể là người ấy có việc cần kíp thế nào cũng
vậy.

Bọn trẻ với những đôi mắt xanh ngời sáng, nồng nhiệt cảm ơn
cô gái xinh đẹp, thiếu nữ vẫy tay chào từ biệt bọn chúng. Puddleglum vùng đầm
lầy bỏ cái mũ nhọn hình tháp ra cúi chào với dáng điệu cứng nhắc. Hiệp sĩ Im
Lặng và thiếu nữ Áo Xanh phóng ngựa tế lên dốc cầu để lại tiếng vó ngựa khua
giòn giã trên mặt đường lát đá.

- Thế là, tôi đã biết được một số điều: cô ả từ đâu đến và
sẽ đi đâu. Không phải là loại người mà các cháu chờ đợi gặp ở nơi hoang vu như
ở mảnh đất của người khổng lồ, phải vậy không? Chẳng có gì tốt lành đâu, tôi
dám chắc như thế. - Puddleglum nói.

- Trời đất ạ! - Lông Vịt kêu lên. - Cháu nghĩ một người có
vẻ ngoài xinh đẹp như thế thật khó có tâm địa xấu xa. Cứ nghĩ đến những bữa ăn
nóng sốt, những căn phòng ấm cúng... Cháu hi vọng Harfang không cách đây quá
xa.

- Tớ cũng nghĩ thế. - Jill nói. - Nghĩ coi, chị ấy có cái áo
chúa thật. Còn con ngựa nữa chứ!

- Cũng vậy thôi, - Puddleglum lẩm bẩm, - ước gì tôi biết
nhiều hơn về cô ả.

- Cháu đang định hỏi một vài điều về chị ấy, - Jill nói, -
nhưng làm sao cháu mở miệng ra hỏi được khi bác lại bảo không muốn nói với chị
ấy bất cứ điều gì về chúng ta?

- Phải. - Lông Vịt đế theo. - Và tại sao bác lại có thái độ
bất hợp tác và khó chịu như vậy? Bác không thích họ à?

- Họ? - Puddleglum hỏi lại. - Họ là ai? Tôi chỉ thấy có một
người mà thôi.

- Thế bác không tính hiệp sĩ vào ư?

- Tôi chỉ thấy một bộ áo giáp câm như hến.

- Cháu cho là anh ta quá nhút nhát, - Jill nói giọng mơ
màng, - hoặc có thể là chàng chỉ muốn nhìn nàng và nghe giọng nói quyến rũ của
nàng mà thôi. Cháu chắc mình cũng như thế nếu ở địa vị của chàng.

- Tôi thì tự hỏi, các cháu sẽ thật sự nhìn thấy gì nếu kéo
tấm che mặt ở cái mũ trụ lên và nhìn vào bên trong.

- Chà, bác có thôi đi không. - Lông Vịt kêu lên. - Cứ nghĩ
về hình dáng trong cái áo giáp đó đi! Nếu không phải là thân hình người đàn ông
thì là cái gì?

- Nếu lại là một bộ xương thì sao? - Puddleglum hỏi với một
sự vui vẻ đáng ghét. - Hoặc có thể, - bác ta nói thêm sau một hồi suy nghĩ, -
chẳng có cái quái gì cả. Tôi muốn nói các cháu chẳng thấy gì hết. Chỉ là một kẻ
vô hình.

- Thật thế chứ bác Puddleglum? - Jill rùng mình. - Bác có
những ý nghĩ đen tối, kinh khủng quá đi mất! Sao bác lại có thể nghĩ về người
khác như vậy?

- Thôi, thôi, quên những ý nghĩ hắc ám của bác ta đi. - Lông
Vịt nói. - Bác ta bao giờ chẳng chờ đợi những điều xấu nhất và bao giờ bác ta
chẳng sai. Hãy nghĩ về những người khổng lồ dễ thương và hãy mau chóng đến
Harfang nhanh như chúng ta có thể đi được. Ước gì tớ biết được đường còn bao xa
nữa.

Không khí bắt đầu nóng lên bằng cuộc cãi vã đầu tiên trong
số những cuộc đấu khẩu mà Puddleglum đã tiên đoán, chứ không phải là chuyện vặt
như Jill và Lông Vịt vẫn hay sa vào. Cuộc cãi nhau đầu tiên này là một sự bất
đồng ý kiến nghiêm trọng. Puddleglum không muốn họ đến Harfang chút nào. Bác
bảo mình không có khái niệm là trên đời này lại có những người khổng lồ “dễ
thương” và dù sao trong lời chỉ giáo của Aslan cũng không thấy nghe nói đến
chuyện ở lại chỗ người khổng lồ dù là dễ thương hay dễ ghét. Trong khi đó bọn
trẻ, phát ốm lên vì cảnh mưa gió sụt sùi, những bữa ăn chỉ có chim nướng giữa
đồng trống và cảnh màn trời chiếu đất nơi hoang thì nhất định muốn đến thăm
những người khổng lồ “dễ thương”. Cuối cùng, Puddleglum đành phải nhượng bộ với
một điều kiện: Hai đứa kia phải trịnh trọng hứa là trừ khi được ông cho phép,
chúng tuyệt đối không được nói với người khổng lồ việc chúng đến từ Narnia hoặc
mục đích tìm hoàng tử Rilian. Hai đứa sẵn sàng hứa và họ đi tiếp.

Sau khi nói chuyện với thiếu nữ Áo Xanh, mọi việc trở nên
xấu đi theo hai cách. Thứ nhất, vùng đất này mỗi lúc một trở nên khắc nghiệt
hơn. Con đường họ đi dường như kéo dài ra vô tận, những thung lũng hẹp nhấp nhô
trong đó ngọn gió bấc cứ quất rát ràn rạt vào mặt họ. Chẳng có chỗ nào khả dĩ
để nhóm lên một ngọn lửa mà cũng chẳng có cái hốc nhỏ nào tàm tạm một chút để
chui vào tránh gió như họ đã gặp được ở ngoài đồng hoang bên kia cầu. Mặt đất
lại toàn sỏi đá làm cho chân bạn đau nhức vào ban ngày, rã rời, tê buốt vào ban
đêm.

Thứ hai, dù thiếu nữ có ý định gì khi nói với chúng về
Harfang thì tác động của những lời lẽ đó đến bọn trẻ con cũng là một tác động
xấu. Chúng chẳng còn nghĩ được gì ngoài chiếc giường ấm áp, bồn nước nóng,
những bữa ăn bốc khói và mọi việc sẽ tuyệt vời như thế nào khi lại có một mái
nhà trên đầu. Bây giờ chúng chẳng còn đầu óc đâu mà nghĩ đến Aslan hoặc thậm
chí cả hoàng tử mất tích. Jill bỏ mất thói quen nhắc đi nhắc lại lời dặn của
Aslan vào mỗi buổi sáng và buổi tối. Đầu tiên nó tự nhủ, nó quá mệt. Nhưng
chẳng bao lâu sau thì nó cũng quên béng chuyện này. Và mặc dầu có thể bạn cho
rằng, ý nghĩ về việc có được một khoảng thời gian sung sướng ở Harfang sẽ làm
chúng vui hơn nhưng thực ra chúng lại cảm thấy thân thương hơn, ưa ca thán và
cau có với nhau hơn và nhất là với Puddleglum.

Cuối cùng vào một buổi chiều, họ đến một hẻm núi mà họ phải
đi rất lâu mới vượt qua được để đến một chỗ có những hàng thông đen mọc lên san
sát hai bên đường. Họ nhìn về phía trước và thấy rằng còn phải vượt qua mấy quả
núi. Trước mặt họ là một thung lũng hoang vắng toàn sỏi đá, xa hơn nữa là rặng
núi đỉnh phủ tuyết trắng xóa. Nhưng giữa họ và dãy núi xa mờ đó là một ngọn đồi
thoai thoải với cái ngọn bị phạt ngang trông rất kỳ:

- Coi kìa! Coi kìa. - Jill reo lên chỉ tay qua thung lũng. Ở
đấy, trong ráng chiều nhập nhoạng họ thấy có những đốm sáng phía tây ngọn đồi
dèn dẹt nọ. Ánh sáng! Không phải ánh trăng, ánh lửa mà là ánh sáng phát ra từ
những ô cửa sổ chạy thành dãy như một lời chào mời giản dị, chất phác. Nếu bạn
chưa bao giờ lang thang nơi đồng không mông quạnh, ngày cũng như đêm làm bạn
với sự cô liêu, gian khổ; không phải chỉ ngày một ngày hai, mà hết tuần sang
tháng bạn sẽ khó lòng hiểu được cảm xúc của họ.

- Harfang! - Cả Lông Vịt lẫn Jill đều kêu lên sung sướng,
kích động.

- Harfang! - Puddleglum lặp lại bằng một giọng buồn tẻ, ủ
rũ. Nhưng bác ta lại kêu lên ngay sau đó: - Ối trời ơi! Ngỗng trời! - Và cái
cung trên vai bác kêu lên tách một cái. Bác quay lại với một con ngỗng béo mỡ
màng. Trời đã quá muộn để nghĩ đến chuyện đi vào Harfang ngày hôm ấy. Họ có một
bữa ăn nóng sốt, một đống lửa và hưởng một buổi tối ấm áp nhất trong suốt hơn
một tuần qua. Đống lửa tàn dần, đêm càng lúc càng tê buốt và khi họ thức dậy
vào sáng hôm sau, cái mền đắp của họ đã cứng cả lại vì sương giá.

- Không hề gì! - Jill nói, giậm giậm hai chân vào nhau. -
Tối nay sẽ được tắm bồn nước nóng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.