Chạy đâu cho thoát - Chương 44 - 45
Chương 44: Anh muốn làm
bạn trai của em
Trần
Nhược Vũ bất động.
Cô
trừng mắt nhìn anh, thì anh càng tỏ ra mãnh liệt hơn.
Cô càng
dùng sức, Mạnh Cổ càng khắc chế. Trần Nhược Vũ sống hai mươi sáu năm nay, đây
là lần đầu tiên biết được sức chênh lệch giữa nam và nữ là như nào. Nếu thực sự
gặp gỡ phải lưu manh, thổ phỉ thì . không đúng, cô đang gặp phải lưu manh và
thổ phỉ!
Cô
nghĩ, chờ anh buông cô ra, cô phải dùng ánh mắt chém chết anh, đá vào chỗ hiểm
của anh, chặt tay anh, sau đó tuyệt giao luôn!
Cũng
không biết có phải oán hận của cô ngút trời hay không, Mạnh Cổ dường như cảm
nhận được, anh trừng mắt với cô.
Anh cắn
môi của cô.
Cô rất
tức giận, cô muốn cắn lại thế nhưng vừa định cắn thì đã bị anh dùng sức cắn
lại.
Cô thở
dốc, tình thế này đối với cô rất bất lợi, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt,
cô không nên liều mạng. Nhưng anh được một bước lại muốn bước nữa, không chịu
dừng lại, cắn môi rồi chuyển sang cắn lưỡi của cô, thái độ vô cùng ngạo mạn.
Trần
Nhược Vũ không chịu nổi đành phải ‘ ưm ‘ một tiếng, muốn vùng khỏi anh.
Thấy cô
quằn quại như vậy anh lại trở nên dịu dàng. Tuy rằng cô vẫn bị vây hãm trong
vòng tay của anh, nhưng môi lưỡi trong lúc dây dưa này lại trở nên dịu dàng mê
hoặc.
Trần
Nhược Vũ đơ cứng cả người, anh cứ như vậy ngược lại cô không biết nên làm sao.
Cô bỗng mềm cả người đi, đổi lại nhận được sự dịu dàng của anh, cô bắt đầu to
gan hơn, rốt cục đã cắn được anh một cái.
Cô dùng
sức không mạnh, Mạnh Cổ ‘ ừm ‘ một tiếng rồi cắn lại.
Trần
Nhược Vũ nhíu mày, muốn cắn lại.
Mạnh Cổ
cũng nhíu mày, dùng sức hôn cô sâu hơn, sau đó mới chịu dừng.
Trần
Nhược Vũ nhất thời được giải phóng, há mồm thở dốc, dù có thở gấp cô cũng không
quên trừng mắt với anh.
Mạnh Cổ
vẫn đè lên người cô, trợn mắt nhìn cô tỏ vẻ không hài lòng, anh nhăn mặt, hung
bạo nói: “Về sau, gặp em một lần, sẽ hôn em một lần!”
Cái gì,
cái gì? Trần Nhược Vũ trợn mắt, há mồm, câu nói như này sao anh có thể nói ra
miệng được chứ?
Đồ lưu
manh!
Trần
Nhược Vũ hét lên: “ Khốn nạn, buông ra!”
“Không
buông.”Toàn bộ tổng kết lại là đúng một tên vô lại.
Khốn
nạn!
“Buông
ra!”Trần Nhược Vũ hét lên, cô thực sự tức đến không nhịn được rồi, rốt cuộc anh
ta đang điên tiết chuyện gì chứ!
“Em xin
lỗi đi. Dỗ tôi vui tôi mới thả.”
Cô phải
xin lỗi? Vì sao cô phải xin lỗi? Con mẹ nó, cô thực sự muốn cắn chết anh.
Trần
Nhược Vũ chuẩn bị lấy giọng hét vào mặt anh, chợt nghe thấy hai người hét lớn
tiếng: “Ê, buông cô ấy ra!”
Mạnh Cổ
và Trần Nhược Vũ đồng loạt quay đầu lại, nhìn thấy hai người đàn ông đứng cách
đó không xa đang nhìn hai người bọn họ.
Hai
người kia nhìn Mạnh Cổ, lại nói: “Ê, nói anh đó! Anh đang làm gì? Buông cô ấy
ra.”
Trần
Nhược Vũ hơi hốt hoảng, cô nhìn thấy Mạnh Cổ đang híp mắt lại, sắc mặt không
được tốt cho lắm, cơ thể bỗng cứng lại. Anh buông Trần Nhược Vũ ra, ấn cô ra
đằng sau.
Trần
Nhược Vũ luống cuống chân tay. Tuy rằng hai người đàn ông kia cao lớn vạm vỡ,
nhìn cũng chẳng phải lương thiện gì nhưng nghe những lời nói kia, rõ ràng là thấy
chuyện bất bình rút dao tương trợ. Loại chuyện như này giải thích là được rồi,
nhưng ác bá tiên sinh tỏ ra hung hăng như định đánh nhau, ý gì đây?
Loại
thời điểm như này, rất dễ gây ra kích động rồi dẫn đến đánh nhau.
Có phải
là uống rượu trở nên hiếu chiến không?
Trần
Nhược Vũ cố gắng không suy nghĩ miên man, nhanh miệng: “Xin lỗi, xin lỗi, là
hiểu lầm thôi.”
Thế
nhưng hai người đã đi tới chỗ Mạnh Cổ như muốn đánh nhau, nghe thấy Trần Nhược
Vũ nói vậy, tỏ ra ngạc nhiên.
Trần
Nhược Vũ đẩy Mạnh Cổ sang chỗ khác nhưng anh lại bất động. Cô tức giận liền vỗ
vào lưng anh, Mạnh Cổ đau, thở hắt ra một hơi rồi liếc nhìn cô một cái.
Cô
trừng mắt với anh, lại đẩy anh, lần này anh tránh sang chỗ khác, cô đứng ra
trước, cùng hai người kia giải thích: “Ngại quá, tôi không sao cả, là hiểu lầm
thôi.”
Hai
người kia nhìn Trần Nhược Vũ, rồi lại nhìn Mạnh Cổ, hơi mất hứng: “Chú ý một
chút, đây là đường cái, là nơi công cộng.”
Trần
Nhược Vũ nghe xong mặt đỏ bừng, Mạnh Cổ ở phía sau cất giọng lạnh lùng: “Tôi
với bạn gái thân mật, liên quan cái rắm đến hai người.”
Hai
người kia đã sớm mất hứng, bây giờ nghe Mạnh Cổ khiêu khích như vậy, liền nổi
giận, hùng hùng hổ hổ xông tới chuẩn bị động tay.
Tên còn
lại chạy tới lôi kéo anh, Trần Nhược Vũ sợ quá, chạy nhanh tới ôm lấy Mạnh Cổ,
sau đó đẩy người nọ ra.
“Anh
đừng làm loạn.”Cô dùng sức đánh một người.
Mạnh Cổ
cúi đầu nhìn cô, thấy ánh mắt mơ màng của anh, cũng biêt anh say đến cỡ nào,
trong lòng bực không thể tả, cũng đánh mạnh anh một cái.
Người
nọ lại kéo lại người đang muốn đánh nhau, vẻ mặt Trần Nhược Vũ thoáng xấu hổ,
nhìn hai người đó xin lỗi: “Xin lỗi, anh ấy say, ngại quá, ngại quá.”
Mạnh Cổ
tỏ vẻ không hài lòng, bản thân mình bị quấy rầy cớ gì phải xin lỗi chứ. Trần
Nhược Vũ chụp lấy cánh tay của anh, trong lòng cũng biết không nên ở đây quá
lâu, sợ lại gặp chuyện không may, cô lại xin lỗi, sau đó lôi kéo Mạnh Cổ đi: “Về
nhà thôi, anh đừng làm loạn.”
Ven
đường có taxi đỗ, lái xe đang ở đó hớn hở xem kịch hay. Trần Nhược Vũ kéo Mạnh
Cổ tới, lái xe chạy chạy tới nhanh mở cửa.
Trần
Nhược Vũ nhét Mạnh Cổ vào xe, sau đó ngồi vào, đọc địa chỉ nhà của Mạnh Cổ.
Suốt
dọc đường không ai nói chuyện, Mạnh Cổ ngồi xiêu vẹo, dựa vào người Trần Nhược
Vũ. Cô nổi giận đùng đùng, nhưng trước mặt lái xe, cô không dám mắng anh.
Lái xe
vừa lái vừa nhịn trộm hai người, còn cố nhịn lại nụ cười. Trần Nhược Vũ thấy
vậy, càng khó chịu với Mạnh Cổ hơn.
Đến nhà
Mạnh Cổ, cô hung hăng mắng anh: ”Lấy ví tiền ra đây.”Cô sẽ không trả
tiền xe cho anh!
Mạnh Cổ
chậm chạp lấy ví tiền ra, đưa vào trong tay Trần Nhược Vũ. Trần Nhược Vũ nhanh
nhẹn móc tiền trả cho lái xe, hận không thể đá bay tên say rượu này một cước
lên nhà.
Lái xe
nhận được tiền boa, rốt cục kiềm chế không được, trêu chọc lại: “Cô gái à,
chồng của cô cũng không tệ, biết ăn biết nói, còn biết bảo vệ cho cô, đừng hung
dữ với cậu ấy như vậy, dỗ dành mới đúng chứ.”
Trần
Nhược Vũ cắn răng không nói lời nào, rất muốn nói thằng nhãi này không phải
chồng của cô. Nhưng Mạnh Cổ ở bên cạnh, hừ một cái rồi nói: “Đúng thế.”
Trần
Nhược Vũ quay phắt đầu lại, trừng mắt với anh: “Đúng cái đầu anh!”
Lái xe
tìm tiền trả lại, cười haha, nói: “Hai người rất hợp nhau.”
Mạnh Cổ
‘ uhm’ một tiếng, còn muốn phát biểu ý kiến nhưng đã bị Trần Nhược Vũ kéo xuống
xe.
Trần
Nhược Vũ kéo Mạnh Cổ thẳng vào thang máy, ở đây không có ai, cô hung hăng đánh
vào người anh. Mạnh Cổ dáng vẻ lười biếng dựa vào thang máy, bỗng nhiên nói: “Đói
quá.”
“Đáng
đời.”Trần Nhược Vũ không quay đầu lại.
“Dạ dày
đau quá.”Mạnh Cổ tiếp tục nói.
“Đáng
đời.”Cô tức giận đến mức không biết nên mắng anh cái gì nữa.
Mạnh Cổ
bị mắng cũng không đáp lời.
Hai
người yên lặng đi tới nhà Mạnh Cổ. Anh đứng bất động, Trần Nhược Vũ đợi mãi rồi
không nhịn được, lại quát anh: “Mở cửa.”
Mạnh Cổ
chậm chạp lấy chìa khóa, Trần Nhược Vũ liền giằng lấy, mở cửa đẩy anh vào trong.
Mạnh Cổ
vào tới cửa, đụng phải sofa kê ở phòng khách, ngã vật xuống. Trần Nhược Vũ đuổi
theo phía sau, kéo anh lại: “Anh đừng ngủ ở đây, sẽ bị cảm.”
“Dạ dày
đau còn chẳng sợ, bị cảm có gì phải sợ.”
Cái
miệng vô lại này khiến cho Trần Nhược Vũ muốn nện anh một trận: “Dạ dày đau còn
dám uống rượu!”Cô nghĩ một lúc, lại quát: “Gần đây anh có hút thuốc không?”
Mạnh Cổ
quay đầu nhìn cô, ra vẻ ân cần nhẫn nại, giảng đạo: “Hút thuốc là liên quan đến
phổi và hô hấp, không liên quan đến dạ dày.”
Trần
Nhược Vũ nghẹn họng: “Tôi có nói là có liên quan sao? Tôi chỉ thuận miệng hỏi
thôi.”
“Sao em
không hỏi đến trọng điểm của chuyện khác?”
Trần
Nhược Vũ rất tức giận, dù sao anh muốn khiêu khích cô thôi mà. Cô lớn tiếng: “Cái
này mà không quan trọng sao? Quan trọng nhất!”
Mạnh Cổ
nhìn cô chằm chằm, sau đó bỗng nhiên quay đi chỗ khác, không để ý tới cô.
Trần
Nhược Vũ đứng ở trước sofa một lúc, tức giận đến hoa mày chóng mặt, muốn mặc kệ
anh đi về nhà nhưng lại thấy anh nằm trên sofa bất động thế kia. Cô cắn môi, do
dự một lúc lâu, sau đó xoay người đi vào phòng bếp. Mở tủ lạnh của anh ra xem,
sau đó nhìn đến ngăn tủ trong bếp, lấy ra một chiếc nồi, mì, trứng gà cùng với
thịt, vặn bếp đun nước.
Cô vừa
nấu mì vừa tức giận, lồng ngực như bị đá đè. Người gây chuyện tày trời kia loạng
choạng đi vào bếp nhìn cô.
Trần
Nhược Vũ không để ý tới anh, Mạnh Cổ phát biểu ý kiến: “Anh thích ăn nhiều
hành.”
Trần
Nhược Vũ không thèm nhìn anh đến một cái.
Qua một
lúc lâu, mì chín. Trần Nhược Vũ thổi cho nguội. Cô đúng là, quá hèn mà, cô phải
đem báy mì này úp vào đầu anh chứ không phải đi lo lắng cho cái dạ dày của anh.
Mạnh Cổ
lại còn nói tiếp: “Trần Nhược Vũ, trong mắt em, điều quan trọng nhất chính là
anh có uống rượu hay không, có ăn cơm hay không, dạ dày có đau hay không, có
hút thuốc hay không sao?”
“Đúng!”Giọng
nói của cô rất lớn, sau đó bưng bát mì tới, đặt thật mạnh lên trên bàn. Anh còn
muốn xỏ xiên như nào đây? Trọng điểm chính là cô và anh khác nhau, không cùng
một dạng, còn muốn thế nào nữa?!
Mạnh Cổ
không lên tiếng, cúi đầu nhìn bát mì.
Đương
nhiên là hai bát. Không có cọng hành nào.
Trần
Nhược Vũ không để ý tới anh, cầm đũa chuẩn bị ăn mì.
Mạnh Cổ
đợi một lúc, đành đi vào bếp lấy đôi đũa, ngồi xuống quan sát sắc mặt của cô.
Trần
Nhược Vũ nhịn không được, quát lớn: “Nhìn cái gì? Tôi tự nấu chẳng lẽ cũng
không được ăn sao?”Vì hôm nay chờ anh, cho nên cơm chiều cô chỉ ăn có một cái
bánh, còn gặp loại chuyện như này nữa, vừa tức vừa đói.
“Trần
Nhược Vũ, anh muốn làm bạn trai của em.”Anh không trả lời câu hỏi của cô, mà
đưa ra đề nghị của mình.
Cái đồ
lưu manh này, lợi dụng cô, cô càng điên hơn.
“Ai
thèm để ý tới anh!”Cô bắt đầu gào rú, trừng mắt nhìn anh, bỗng nhiên giằng lấy
bát mì, đem thịt và cơm trong bát đổ hết vào bát của mình.
Tên đàn
ông mặt trắng xấu xa này, cho hắn ta ăn mì chay!
“Uhm.”Mạnh
Cổ nhíu mày, tỏ vẻ mất hứng.
“Anh có
ăn hay không!”Cô càng mất hứng hơn.
Anh há
miệng thở dốc, cuối cùng cũng không dám lên tiếng, cúi đầu ăn mì.
Trần
Nhược Vũ buồn rầu ăn mỳ, cũng không nhìn anh, ăn xong, cầm chén vứt vào bồn rửa
bát.
“Tự anh
đi mà rửa!”Sau đó cô lau miệng, cầm lấy túi xách chuẩn bị ra về.
“Trần
Nhược Vũ.”
Mới đi
ra tới cửa, cô nghe thấy giọng nói khó chịu của Mạnh Cổ cất lên.
“Làm
sao!”Cô quay đầu, hung dữ nhìn anh. Mới phát hiện, lúc vào nhà không có cải
giày, tên đàn ông đáng ghét kia cũng không cởi, cho nên hai người chắc chắn đã
làm bẩn sàn nhà bằng gỗ rồi, hanh vừa ngồi trên sofa cũng không biết mình đã
làm bẩn sofa.
Cô lại
tức giận, cô phát hiện đầu óc mình vĩnh viễn chỉ toàn suy nghĩ những việc bé
nhỏ mà không đáng để nghĩ tới. Giày dép, sàn nhà không phải là trọng điểm, vậy
rốt cuộc cái gì mới là trọng điểm?
“Anh
muốn làm bạn trai của em.”
Chương45:
Nước mũi Mạnh Cổ văng tung tóe
“Ai để
ý tới anh!”Trần Nhược Vũ gào rít, đá cửa, bỏ đi.
Đi
thẳng xuống dưới nhà, nhìn thấy trong vườn hoa có ghế ngồi, cô kiềm chế không
được đành qua đó ngồi xuống. Trần Nhược Vũ há to miệng dùng sức hít thở, tâm tư
rất hỗn loạn.
Anh vừa
nói, anh muốn làm bạn trai của cô sao?
Trần
Nhược Vũ đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Gió đêm
có chút lạnh, nhẹ nhàng thổi qua giúp cô tỉnh táo được phần nào.
Anh hôn
cô, sau đó còn nói muốn làm bạn trai của cô.
Là cô
muốn như vậy sao? Không phải cô muốn như vậy sao?
Thế
nhưng trọng điểm bây giờ, cô đang suy nghĩ điều gì?
Cô
không biết.
Cô nhất
định là do tức quá dẫn đến đầu óc rỗng tuếch. Cô chậm chạp đứng dậy, đi về nhà.
Vào đến
cửa, nhìn thấy Lương Tư Tư đang đắp mặt nạ xem tivi, Trần Nhược Vũ nhớ tới cô
bạn này cũng đang có hứng thú đối với Mạnh Cổ, nhất thời cảm thấy mặt hơi nóng.
Cô vội vàng chào hỏi rồi đi thẳng vào phòng.
Cô ngồi
ngẩn người ở giường, trong đầu vẫn trống rỗng.
Cô nghĩ
nửa ngày, rốt cuộc cảm thấy mình đúng là kẻ ngu ngốc nhất trên thế giới này.
Tư Tư
nói đúng, nam nữ ấy muốn thân thiết, sao có thể làm bạn bè được chứ? Cô nhất
định là rất ngu ngốc, mới có thể nghĩ rằng cô và Mạnh Cổ có thể làm bạn thân
được.
Cô nhớ
lại lần đầu tiên gặp Mạnh Cổ, quen biết và cho tới bây giờ.
Khi đó
cô đi theo Cao Ngữ Lam vào trong phòng khám bệnh Mạnh Cổ, thấy Mạnh Cổ đang ôm
lấy cô nhóc đáng yêu. Cô lần đầu tiên thấy anh mặc chiếc áo dài màu trắng, dáng
vẻ đẹp trai chết người. Anh tươi cười vui đùa, nói chuyện tếu táo, cô lúc ấy
còn nhịn không được bật cười. Giọng nói của anh rất êm tai, nụ cười rất đẹp.
Sau đó,
cô bắt đầu theo đuổi anh, anh không có phản ứng gì, sau đó lại chính miệng từ
chối cô, nói chỉ có thể làm bạn bè. Sau đó, hai người là bạn bè thật.
Anh
kiên quyết như vậy, quyết đoán dùng mọi cách để chứng minh cho sự bất đồng giữa
hai người, nói với cô rằng hai người không có khả năng. Cô đã cố gắng, coi anh
như là bạn thân của mình.
Bây giờ
anh lại nói, anh phải làm bạn trai của cô.
So với
chuyện được hôn, cô còn cảm thấy hỗn loạn hơn rất nhiều.
Trần
Nhược Vũ đứng lên đi rửa mặt, để cho mình tỉnh táo hơn. Sau đó, trở về phòng,
tiếp tục ngẩn người. Vừa chuẩn bị bước vào trạng thái đờ đẫn, tiếng điện thoại
vang lên, cô hoảng sợ.
Do dự
một hồi lâu, mới lấy điện thoại ra nhìn, may quá, may quá, không phải anh.
Cô bấm
nút nghe: “Lam Lam, có chuyện gì vậy?”
“Nhược
Vũ à, mình nói với bạn nhé. Mạnh Cổ lại gọi điện cho Doãn Tắc. Lần này lại gáo
rú nửa tiếng. Mình đoán anh ấy say bí tỉ rồi, nói rằng bạn chọc tức anh ấy, nói
là nếu cậu không nhận lỗi với anh ấy, anh ấy sẽ không tha cho bạn. Lải nhải
không dứt, còn nói linh tinh đủ kiểu, không biết rốt cuộc anh ấy định nói cái
gì. Bạn nhanh nói cho mình biết, rốt cuộc bạn đã làm gì anh ấy? Bạn đến cướp
anh từ quan bar, sau đó đi đâu? Doãn Tắc nói hai người đi nhanh lắm, anh ấy
đuổi ra cửa đã không thấy hai người.”
Sắc mặt
Trần Nhược Vũ đen sì, ông chủ Doãn tinh thần điên dại có phải phát huy quá sức
hay không, còn dám nói đuổi theo ra đến cửa.
Nhưng
mà hai người lúc ấy có đi nhanh đâu, hai người họ lúc ấy đang trốn ở trong góc
chết . Trần Nhược Vũ thoáng đỏ mặt, nhanh chóng đánh lạc hướng suy nghĩ của Cao
Ngữ Lam, hỏi cô ấy: “Bạn nghe được Mạnh Cổ nói gì? Anh ấy nói gì?”
“Anh ấy
uống say, gọi điện cho Doãn Tắc, sau đó dường như lặp đi lặp lại chuyện gì đó.
Doãn Tắc mất hết kiên nhẫn, ném điện thoại vào một chỗ cho anh ấy tự nói chuyện
một mình, còn mình thì xem tivi. Mình ngứa tay, mới cầm lên nghe lén một chút,
kết quả là nghe xong cũng chẳng hiểu gì, chỉ biết anh ấy rất tức giận.”
Uống
say nên nói nhảm? Trần Nhược Vũ nhíu mày, rõ ràng lúc cô đi tên kia vẫn rất
tỉnh táo cơ mà? Chẳng lẽ lại uống nữa?
“Rốt
cuộc xảy ra chuyện gì? Mình có giúp bạn hỏi Doãn Tắc, Mạnh Cổ nói gì về bạn.
Kết quả anh ấy chỉ cười, nói là chuyện của đàn ông, không thể nói cho mình
biết.”
Chuyện
của đàn ông là chuyện gì? Da đầu Trần Nhược Vũ giật giật, Mạnh Cổ và Doãn Tắc
là hai tên miệng quạ, hai người đàn ông này ở cùng một chỗ, ai biết được hai
người sẽ nói gì? Hơn nữa, có phải Mạnh Cổ lại đi uống rượu hay không?
Trần
Nhược Vũ rất sốt ruột, không hỏi Cao Ngữ Lam nữa, nói với cô ấy vài câu rồi cúp
điện thoại. Gọi nhanh cho Mạnh Cổ.
Gọi lần
đầu tiên anh không nghe, lần thứ hai chờ thật lâu anh mới nghe.
Quả
nhiên, say đến nỗi nói không nên lời. Hơn nữa, giọng của Mạnh Cổ mơ mơ màng
màng, không biết có phải cô đánh thức giấc ngủ của anh không nữa.
Trần
Nhược Vũ nén giận, hỏi anh: “Anh đang ở đâu?”
“Cô là
ai?”Anh không trả lời, mà còn hỏi ngược lại. Trần Nhược Vũ cẩn thận nghe ngóng,
bên kia rất im lặng, cho nên anh không phải đang ở trong quán bar.
“Anh
đang ở nhà sao?”
“Giọng
nói của cô nghe rất quen, giống như cái người mà tôi cực kì ghét – Trần Nhược
Vũ.”
Trần
Nhược Vũ nghiến răng nghiến lợi, vừa nãy còn nói muốn làm bạn trai của cô, bây
giờ thì nói ghét cô.
“Anh đã
ngủ chưa? Ở nhà hả?”Cho dù thế nào,cần phải biết anh đang ở nhà hay không, có
đang an toàn hay không.
Mạnh Cổ
phản ứng có phần chậm chạp, hơn nửa ngày mới ‘ ừ’ một tiếng.
Cô hỏi:
“Đang ở trên giường đi ngủ sao?”
“Em là
Trần Nhược Vũ sao?”Anh líu cả lưỡi vào để hỏi.
“Không
phải”Cô sôi máu.
“Không
phải thì tôi sẽ nói cho cô biết, là tôi đang ở trên giường đi ngủ. Còn nếu là
Trần Nhược Vũ hỏi, tôi sẽ nói cho cô ấy biết, tôi đang ngủ trên sofa.”
Trần
Nhược Vũ méo mặt, thở không ra hơi: “Anh lại uống rượu?”
“Trần
Nhược Vũ, thật đáng ghét.”Anh trả lời lưu loát.
Anh mới
đáng ghét! Trần Nhược Vũ rất muốn cầm thứ gì đó nện cho anh một trận, tên đàn
ông xấu xa này, về sau không lo cho anh nữa, để cho anh uống đến chết đi.
“Trong
nhà có rượu.”Anh bỗng nhiên nói.
Tên ác
bác tiên sinh này khi say phản xạ có phần khác người.
Xem ra
hiện tại không phải là lúc có thể thảo luận với anh, quên đi, dù sao cô cũng
muốn hiểu rõ mọi chuyện, bây giờ biết anh không sao là được rồi.
Cô đang
định nói với anh: “Vậy anh đi ngủ đi, tôi cúp máy.”Thì bỗng nhiên Mạnh Cổ hung
hăng quát một tiếng: “Trần Nhược Vũ!”
Trần
Nhược Vũ giật nảy cả người, quát lại: “Làm sao?”
“Tôi
rất nghiêm túc khi hôn cô ấy, hôn xong rồi cô ấy bày ra vẻ mặt ruồi bọ bu vào
mặt, chán ghét tôi, còn đá tôi, không nghe điện thoại của tôi. Cô ấy bôi nhọ
lòng tự trọng của tôi.”
Trần
Nhược Vũ há hốc mồm, cô đâu có bày ra dáng vẻ chán ghét? Còn ruồi bọ nữa chứ?
Có cần khoa trương đến vậy không!
“Cho
nên, tôi muốn cô ấy xin lỗi tôi! Bằng không, tôi sẽ không để cho cô ấy được
yên!”
Còn
chưa chấm dứt sao? Cho nên khi rời khỏi quán bar liền hôn cô? Còn muốn làm bạn
trai của cô, đây là ý gì? Tính giỡn mặt cô sao?
Trần
Nhược Vũ nổi giận: “Anh mới là người phải xin lỗi! Anh nghĩ anh là ai? Xứng
đáng bị anh hôn? Anh gọi đây là làm nhục sao? Đồ lưu manh! Anh mới phải xin lỗi
tôi, bằng không tôi không để cho anh yên!”
Điện
thoại bên kia im lặng một lúc, sau đó giọng Mạnh Cổ phất phơ trong gió: “Xin
lỗi cô ấy, cô ấy sẽ không giận nữa sao? Tôi muốn làm bạn trai của cô ấy.”Giọng
nói kia ấm ức, vô tội giống như đứa trẻ đang nỉ non, lại được nói dưới giọng
người đàn ông trưởng thành, vô cùng quyến rũ.
Trần
Nhược Vũ sửng sốt, giống như bị nói trúng tim đen. Tha thứ cho anh? Không tức
giận? Chuyện như này nên làm sao bây giờ? Cô sao lại cảm thấy không rõ ràng như
này.
Cô
không biết nên trả lời như nào, bỗng nhiên Mạnh Cổ lại lên cơn: “Về sau tôi
thấy cô ấy một lần, sẽ hôn một lần, hôn đến khi cô ấy không ghét được nữa mới
thôi.”
Trần
Nhược Vũ lại bị đánh trúng tim đen, không biết nên nói gì để cho anh có phản
ứng giống con người trở lại.
Gặp một
lần sẽ hôn một lần? Loại tình huống gì đây? Đầu óc cô dần mất kiểm sóat, mặt
nóng như hòn than, sau đó cô nghĩ đến một chuyện cực kì quan trọng.
“Mạnh
Cổ! Anh không nói chuyện này với Doãn Tắc chứ?,”Cô quát anh, nếu thằng nhãi này
dám lấy chuyện hôn hít ra nói hươu nói vượn với người khác, cô còn mặt mũi nào
để làm người.
“Liên
quan gì đến Doãn Tắc. Tôi đang nói đến người con gái ngu đần Trần Nhược Vũ.”Mạnh
Cổ gào thét: “Tôi muốn làm bạn trai của cô ấy! Thế nhưng cô ấy lại hét vào mặt
tôi là không để ý tới tôi, sau đó còn đá cửa nhà tôi. Người con gái này, tôi
quyết không để yên!”
Lại đề
cập tới chuyện bạn trai.
Trần
Nhược Vũ thấy thái độ của anh không thể xem nhẹ, bỗng nhiên nhịp tim đập tưng
tưng, lúc này, cô bắt đầu tìm tới trọng điểm.
“Bác sĩ
Mạnh, vì sao muốn hôn cô ấy? Vì sao muốn làm bạn trai cô ấy?”Thừa dịp anh
say,tận dụng thời cơ, truy cùng đuổi tận.
“Vì
sao? Còn hỏi vì sao ư? Em rõ là .”Nói còn chưa dứt, điện thoại đột nhiên cúp máy.
Trần
Nhược Vũ nhìn chằm chằm,nghe thấy tiếng điện thoại tút tút, cô đoán anh muốn
nói: “Em quá ngu!”Nhưng vì sao điện thoại lại bị cúp?
Cô ngây
người ngồi đó, dùng hết dũng khí gọi lại lần nữa, nhưng điện thoại đã trong
tình trạng tắt máy.
Chẳng
lẽ .
Điện
thoại anh hết pin?!
Sao lại
hết pin?!
Tại
thời điểm này?!
Trần
Nhược Vũ hoang mang. Cô rất muốn xách dao đi giết chết Mạnh Cổ, để cho anh phải
nói rõ ràng với cô. Anh rốt cuộc đang lên cơn điên gì?
Anh
không thể thích cô! Toàn thế giới đều nói anh thích người con gái xinh đẹp, cao
ráo. Mối tình đầu của anh mạnh mẽ đến vậy, người tình thứ hai thứ ba của anh
đều dịu dàng, phóng khoáng. Cho dù là ngoại hình hay tính cách, đều hơn hẳn cô.
Anh
từng từ chối cô! Anh nói, chỉ có thể làm bạn bè!
Anh là
đào hoa tiên sinh, trong rừng đào của anh còn có rất nhiều hoa đào, mà cô chỉ
là một cành đào.
Hôm nay
anh bị đả kích, tâm tình không tốt mà vừa hay cô lại xuất hiện, cô quan tâm
anh, anh lại cần được người quan tâm an ủi, vì thế nên anh xúc động? Cha anh
sắp xếp người xem mắt cho anh, anh không thích. Mối tình đầu của anh trở về
khiến anh phiền lòng, cho nên anh phải có một người bạn gái. Mà cô, lại ở ngay
cạnh bên anh, cô thích anh, anh biết, vì thế anh thỏa hiệp?
Trần
Nhược Vũ cả đêm ngủ không ngon giấc. Cô nghĩ đi nghĩ lại, nhưng không dám đi
hỏi anh.
Quả
nhiên, lúc mất đi thì không thể cứu vãn được.
Liên
tục hai ngày, Trần Nhược Vũ hồn bay phách lạc. Cô không gọi điện cho Mạnh Cổ và
anh cũng không gọi điện thoại cho cô. Cô cầm rồi lại buông điện thoại, cảm thấy
không nên gọi cho anh. Là anh chọc cô, cho dù thế nào,anh cũng nên gọi cho cô
trước, nếu anh không gọi trước, cô cũng sẽ không nhún nhường.
Hơn
nữa, trước thì anh nói muốn làm bạn trai của cô, ngày sau hôm sau liền biến
mất, điều này khiến cô rất khó chịu. Vài ngày trôi qua, Trần Nhược Vũ cảm thấy
mình đã phạm phải sai lầm, chỉ số thông minh của mình quá thấp, tự mình đa sầu
đa cảm. Chuyện của Mạnh Cổ, không nên suy nghĩ nhiều, chuyện gì đó cũng sẽ
không xảy ra.
Đến
ngày thứ ba tức là vào thứ Tư, Chu Triết gọi điện cho Trần Nhược Vũ muốn hẹn cô
ăn cơm. Trần Nhược Vũ đồng ý. Cô mới nhận được điện thoại của cha, nói rằng cho
dù thế nào, cũng phải qua lại với Chu Triết, làm bạn bè cũng được,
mọi người đều là hàng xóm, lại là đồng hương, tóm lại là ra vào đều thấy nhau.
Đừng bởi vì cha mẹ mà ngay đến việc làm bạn bè cũng không thể. Trần Nhược Vũ vì
muốn cha mẹ yên tâm, cho nên khi Chu Triết hẹn cô, cô liền đồng ý.
Vừa cúp
điện thoại của Chu Triết, cô lại nhận được điện thoại của Đường Kim Tài. Anh ta
nói, vì lần trước Mạnh Cổ giúp đỡ, mọi người trong nhà rất biết ơn, muốn mời
Mạnh Cổ và Trần Nhược Vũ cùng nhau ăn một bữa cơm, anh ta rất nhiệt tình với
lời mời này.
Trần
Nhược Vũ đang suy nghĩ, không phải đây là lí do quang minh chính đại có thể gọi
điện cho Mạnh Cổ hay sao? Vì thế cô nói sẽ hỏi xem sao, hỏi xem bác sĩ Mạnh có
rảnh hay không.
Đường
Kim Tài quanh co một lúc, rồi nói: “Nếu bác sĩ Mạnh không rảnh, Trần tiểu thư
cũng tới đi, lâu rồi tôi chưa gặp cô. Tôi đọc địa chỉ nhà hàng,cô nhất định
phải tới đó.”
Trần
Nhược Vũ sụ mặt xuống, lời nói làm cho cô cảm thấy không được tự nhiên, vừa rồi
cô không cự tuyệt chỉ vì nói là hẹn Mạnh Cổ, bây giờ mà nói không
rảnh thì lại không hợp tình cho lắm, quanh co một hồi, cô đồng ý.
Cô suy
nghĩ rất lâu, nên nói thế nào với Mạnh Cổ. Bởi vì bữa cơm của Đường Kim Tài
này, Mạnh Cổ nhất định sẽ không tới, mà cô cũng không phải muốn hẹn anh. Trọng
điểm chính là chỉ lấy lí do này làm khúc dạo đầu, sau đó cô sẽ nói vào vấn đề
của hai người như thế nào?
Hiện
giờ, quan hệ của hai người có chút không được tự nhiên, rất nhiều vấn đề. Hơn
nữa, nghiêm túc mà nói, hai người có mối quan hệ không được rõ ràng, đoạn tuyệt
quan hệ cũng chưa nói được rõ ràng.
Trần
Nhược Vũ kì kèo cho đến buổi tối, rốt cuộc cô cũng quyết tâm gọi điện cho Mạnh
Cổ. Mặc kệ thế nào, dù sao cũng chỉ là gọi điện mà thôi, tùy cơ ứng biến là
được rồi. Trước mắt xem thái độ của anh như nào.
Cô gọi
điện, Mạnh Cổ nghe máy, anh nói chuyện bằng giọng mũi nghe không được rõ ràng.
Thằng
nhãi này đang bị ốm!
Trần
Nhược Vũ nói không xong hai câu đã bắt đầu nổi điên! Tối hôm đấy dở chứng đến
thế, không ốm mới là lạ!
Cô cố
gắng kiềm chế, nói chuyện của Đường Kim Tài, trong lúc chờ đợi Mạnh
Cổ từ chối, cô suy nghĩ xem câu sau nên nói thế nào. Cô sẽ giả vờ hỏi anh bệnh
tình ra sao, sau đó dẫn dắt đến buổi tối hôm nọ, sau đó cô có thể yêu cầu anh
giải thích.
Không
ngờ, Mạnh Cổ nói: “Được, anh đi. Mấy giờ, ở đâu?”
“Hả?”Trần
Nhược Vũ há hốc mồm, sao anh lại quan hệ rộng từ lúc nào ấy nhỉ: “Anh đang bị
bệnh, đi cái gì mà đi!”
“Anh
muốn đi!
“Bị ốm
thì nên biết yên thân mà nghỉ ngơi đi.”
“Anh
muốn đi.”Mạnh Cổ tỏ ra kiên trì.
“Anh ở
trên bàn ăn lau nước mũi sẽ rất vô phép.”
“Đó
không phải trọng điểm!”Mạnh Cổ không nghe khuyên bảo gì hết, anh chỉ hỏi: “Ngày
mai chúng ta gặp nhau ở đâu?”

