Phàm nhân tu tiên - Chương 0480 - 0481

Chương 480: Đại Chiến Khởi

      “Phân
chia với các ngươi?” Vừa nghe xong những lời này, khuôn mặt đang âm trầm của
Cực Âm khẻ biến một chút, tựa hồ đã có chút động tâm.

Đối với Cực Âm mà nói, chỉ cần chiếm được một phần của
vị đồ đệ Hàn Lập trên danh nghĩa, thì khi phân chia bảo vật hắn cũng sẽ chiếm
không quá ít.

Nhưng không đợi Cực Âm suy nghĩ những chuyện này có
được hay không, thì vị Man Hồ Tử đứng ở một bên lại điên cuồng cười ha hả.

“Phân chia Hư Thiên Đỉnh? Vạn Thiên Minh ngươi nghĩ
cũng hay lắm! Muốn lấy vật từ trong miệng của đại gia ra, trước hết để xem nắm
tay của ai cứng hơn rồi hãy nói!”

Vừa nói xong, Man Hồ Tử cũng không nói hai lời, cự báo
đang nằm trước người bỗng nhiên đứng thẳng lên, gầm nhẹ một tiếng, con mắt thứ
ba trên đầu đột nhiên mở to phóng ra một cột sáng màu vàng đất, hướng đến Vạn
Thiên Minh ở đối diện mà phóng đến.

“Súc sanh, muốn chết!” Vạn Thiên Minh không khỏi nổi
giận quát một tiếng.

Hắn không ngờ tới Man Hồ Tử một chút cũng không để ý
đến đề nghị của mình, nói đánh liền đánh. Bởi vì dù sao đi nữa thì hắn cũng có
Hàn Giao và Ly Quy tương trợ, so với đối phương mạnh hơn một bậc.

Điều này khiến cho Vạn THiên Minh có chút luống cuống
tay chân phóng ra một đạo tử quang, vừa lúc nghênh đón lấy cột sáng màu vàng
kia.

Nhưng tử quang cùng với hoàng quang kia vừa mới tiếp
xúc trong phút chốc thì hoàng quang liền bị nổ tung ra.

Tiếp theo một âm thanh “lảng cảng” vang lên, sau khi
tử quang biến mất vô ảnh vô tung thì có một vật màu trăng trắng từ trên không
trung rơi xuống. Không đợi cho mọi người nhìn thấy rõ đây là vật gì thì nó bỗng
nhiên bị nát bấy ra. Mọi người lúc này mới cẩn thận nhìn thì đó là một khối đá
vụn bình thường, hầu hết mọi người đều ngẩn ra, nhất thời có chút nghi hoặc.

Nhưng Vạn Thiên MInh nhìn thấy như vậy thì sắc mặt
trong nháy mắt biến đổi mấy lần. Tinh quang trong mắt co lại, có chút không thể
tin được nói:

“Dị hóa thuật, con báo ba mắt của ngươi là một linh
thú biến dị?”

Vừa nghe được mấy chữ “linh thú biến dị.” thì tất cả
mọiở đây lộ ra thần sắc khiếp sợ.

Linh thú biến dị cùng với man hoang dị chủng rất giống
nhau, nhưng trên thực tế lại khác xa như trời với đất.

“Man hoang dị chủng” chỉ là thượng cổ linh thú cực kì
hiếm thấy. Theo thời gian trôi qua bởi vì nhiều nguyên nhân mà thay đổi tập
tính cùng ngoại hình, từ đó mà hình thành nên một chủng loại dị thú mới có đặt
điểm của thượng cổ linh thú nhưng lại hoàn toàn khác biệt.

Chỉ bất quá là loại linh thú này cực kỳ hiếm thấy. Số
lượng cũng không nhiều, bình thường rất khó để tìm thấy.

Mà linh thú biến dị lại không giống nhau, mỗi một con
đều tồn tại độc nhất vi nhị.

Chúng nó là do linh thú trong quá trình tiến cấp không
biết xảy ra nguyên nhân gì khiến cho nó bị đột biến, năng lực của linh thú theo
đó mà thay đổi rất lớn.

Loại biến dị này tốt xấu không giống nhau, nhưng một
ít trong số đó sau khi biến dị lại có năng lực cực kỳ độc đáo, vô cùng lợi hại.
Thậm chí có thể làm được một ít pháp thuật mà bình thường không thể thực hiện
được.

Như loại năng lực có thể đem đại bộ phận pháp khí cùng
pháp bào hóa thành đá, chính là một loại năng lực rất nổi danh.

Năng lực này lợi hại vô cùng, từng có một vị tu sĩ Kết
Đan Kỳ sử dụng loại năng lực này của linh thú biến dị một hơi đem ba bốn gã tu
sĩ đồng cấp giết sạch không còn một người khiến cho chấn động cả Loạn Tinh Hải.

Từ đó về sau, tu tiên giới đem năng lực cổ quái của
linh thú biến dị xưng là Dị hóa thuật, khác với pháp thuật bình thường.

Con báo ba mắt này của Man Hồ Tử lúc đầu chỉ là linh
thú có thể phun ra hỏa thuộc tính công kích từ trong con mắt thứ ba mà thôi. Nhưng
hiện tại bắn ra cột sáng trực tiếp đem pháp khí hoặc pháp bảo không rõ tên của
Vạn Thiên Minh hóa thành tảng đá. Khẳng định là linh thú sau khi xảy ra biến dị
mới có thể làm được.

Điều này khiến cho những người nơi đây ngẩn cả người
ra.

Phải biết rằng linh thú biến dị xuất hiện chính là một
phần vạn cũng khó. Cũng chỉ có thể phát sinh trên linh thú cấp cao đã ngoài bốn
cấp.

Từ khi biết đến linh thú biến dị đến nay, Loạn Tinh
Hải cũng đã xuất hiện hơn mười con mà thôi. Mà chỗ hiệu dụng của năng lực sau
khi biến dị cũng chỉ là một bộ phận nhỏ mà thôi.

Kể từ đó, linh thú biến dị lại càng thêm trân quý.

Mà lần xuất hiện linh thú biến dị gần đây nhất đã là
chuyện hơn ngàn năm. Điều này khiến cho các tu sĩ bồi dục linh thú căn bản
không ai còn hy vọng linh thú mình sẽ xuất hiện biến dị. Thật đúng là chuyện
nằm mơ giữa ban ngày.

Hiện tại, cả hai bên đều nhìn chằm chằm vào con báo ba
mắt kia, trên mặt phát sinh ra những thần sắc khác nhau.

Lúc này Vạn Thiên Minh mới hiểu được tại sao Man Hồ Tử
lại không chút khách khí cự tuyệt yêu cầu phân chia bảo vật. Thì ra là do có
chổ dựa như vậy.

Chỉ dựa vào con báo ba mắt biến dị này, chỉ sợ cũng đủ
để xóa xổ sự tồn tại của Hàn Giao và Ly Quy.

Sau khi hiểu được mọi chuyện, sắc mặt Vạn Thiên Minh
bắt đầu trịnh trọng hẳn lên, hướng đến Cực Âm cùng với lão giả nho sam nhìn
lại.

Trên mặt hai người này hiện ra thần sắc ngoài ý muốn
lẫn vui mừng sợ hải. Hiển nhiên bọn họ đã bỏ qua ý niệm phân chia Hư Thiên Đỉnh
trong đầu.

Suy đoán của Vạn Thiên Minh không sai, sau khi Cực âm
tổ sư biết được báo ba mắt của Man Hồ Tử là linh thú biến dị, tự nhiên sẽ bỏ đi
ý định đó trong đầu.

Thân là ma đạo tự nhiên hắn cũng không phải là hạng
người thiện nam tín nữ gì, có thể độc chiếm bảo vật này mà nói tự nhiên sẽ
không phải nguyện ý cùng với chánh đạo phân chia.

Vì vậy hắn cùng với lão giả nho sam nhìn nhau đầy thâm
ý, liền không hề do dự xoay tròn thân thể, vô số Huyền Âm hắc khí từ trong thân
thể phóng ra, hơn Thiên Đô Thi ở bên cạnh ở trong hắc quang từ từ biến mất vô
ảnh vô tung.

Bên tai của Hàn Lập vang lên tiếng truyền âm của lão
giả nho sam.

“Lát nữa ngươi chỉ cần có thể bảo trụ được cái mạng
nhỏ thôi, trận tranh đấu này không cần ngươi phải ra tay.”

Sau khi nói xong như thế, bầy Thanh *** Điểu đang bay
trên đầu lão giả phảng phất như đã nhận được mệnh lệnh. Sau khi phát ra một âm
thanh thê lương, biến thành một mũi tên màu xanh nhằm về nhóm người phía chính
đạo phóng đến. Mà lão giả cũng vung ống tay áo lên, từ bên trong phóng ra vô số
thanh ty, theo sau đàn chim công kích đến.

Nhìn thấy người trong ma đạo động thủ trước, Vạn
ThiênMinh cũng không hề khách khí, cho dù là linh thú biến dị của Man Hồ Tử có
chút khó giải quyết nhưng hắn cũng không có sợ hãi, dù sao là linh thú biến dị
lợi hại như thế nào đi nữa cũng chỉ là một con súc sanh mà thôi.

Trong lòng hắn cũng rất rõ ràng, Dị hóa thuật khiến
cho pháp bảo hóa thành đá kia đối với bản thân tu sĩ công kích cũng không có
ích lợi gì. Chỉ cần cẩn thận không để cho pháp bảo bị hoàng quang kia bắn
trúng, cũng không phải không thể đối phó với linh thú này.

Nghĩ như vậy, Vạn Thiên Minh hừ lạnh một tiếng, hai
tiếng ngắn gọn bật thốt lên.

“Động thủ!”

Nói xong, hắn liền đem Hàn Giao phóng ra, sau đó hai
tay chập lại trước ngực, hỏa diễm màu tím bừng cháy lên, cả người hắn trong
nháy mắt hóa thành một hỏa nhân, nhằm phía Man Hồ Tử mà bay đến.

Thiên Ngộ Tử ở một bên thấy như vậy, liền bay nhanh
trở lại, không hề trì hoãn đánh lên trên cái mai rùa một cái.

Nhất thời đôi mắt nhỏ màu xanh biếc của cự quy lóe ra
hung quang, miệng rùa chậm rãi mở ra, một cỗ hàn khí phô thiên cái địa thoát
khỏi miệng. Hóa thành từng cơn sóng lớn bay đến bầy chim màu xanh ở đối diện.

Bầy Thanh *** Điểu cũng không cam lòng yếu thế, đồng
thời mở ra cái mỏ nhọn, từng ngọn lửa màu xanh mảnh khảnh bắn ra, sau đó nhanh
chóng dung hợp thành một cột lửa màu xanh, cùng với hàn khí màu trắng kia va
chạm lẫn nhau.

Mà lão giả gầy gò giống như lão nông kia lại xuất thủ
rất quỷ dị.

Hắn đột nhiên trở bàn tay, giữa hai ngón tay đột nhiên
xuất hiện một cành liễu xanh biếc.

Sau đó vung nhánh liễu lên một cái, vô số ảo ảnh màu
xanh biếc từ trên người hắn bắn ra ngoài, trong phạm vi hơn mười trượng phảng
phất như biến thành hải dương xanh biếc.

Nhưng bên trong hải dương xanh đó chợt lóe lên hai tàn
ảnh mày đen, ba con Thiết giáp yêu thi bổng nhiên bị lộ ra ngoài.

Vô số lục ti xung quanh chúng như vật sống, đều bắn
nhanh tới, trong chớp mắt vô số lục ti trói chặt mấy con Thiên đô yêu thi.

Yêu thi này vốn là quái vật mạnh vô cùng, nhưng lại bị
lục ti trong yếu ớt kia trói chặt không cách nào thoát ra được. Hai con quái
thú này nhất thời gấp đến nỗi gầm loạn lên.

Cực Âm tổ sư thấy vậy, trên mặt phát lạnh, hóa thành
một đám mây đen thật lớn, bay nhanh đến.

Mỗi con Thiên Đô Thi này của hắn luyện chế không dễ
chút nào, không có khả năng để cho đối phương dễ dàng hủy diệt như vậy.

Huống hồ công pháp đối phương thi triển có tính chất
mộc thuộc tính rất rõ ràng, Thiên Đô Thi Hỏa của hắn đối phó với đối phương có
công hiệu gấp bội.

Thấy được mấy lão quái Nguyên Anh Kỳ đại chiến, Hàn
Lập không cần phân phó vội vàng lui lại phía sau hơn mười thước.

Mặc dù biết rõ cho dù trốn ra bên ngoài hơn trăm
thước, căn bản cũng là chuyện thừa, nhưng Hàn Lập vẫn muốn chạy càng xa càng
tốt.

Mấy tên chính đạo này đều muốn đoạt lấy Hư Thiên Đỉnh,
cũng muốn giết luôn chủ nhân của Huyết Ngọc Tri Thù. Như vậy thì hắn chẳng phải
là chết chắc sao.

Hắn cũng không dám khẳng định bọn người Man Hồ Tử sẽ
đến cứu hắn. Nhưng dù sao thì đài cao hơn trăm trượng này đối với hắn mà nói
chỉ trong nháy mắt là có thể đi đến.

Lúc này Cực Âm cũng bị một gã tu sĩ Nguyên Anh Kỳ dây
dưa không thôi. Nhưng thật ra Huyền Cốt đang chờ đợi thời cơ tốt để ra tay ám
toán. Không biết được vị lão ma này có liều mạng để cho chánh đạo được lợi
không đây, đồng thời cũng là muốn báo thù cho bản thân trước kia.

Nghĩ đến đây, Hàn Lập không khỏi nhìn Huyền Cốt ở dưới
tế đàn đang quan sát cuộc chiến của.

Lúc này, mặt đối phương không chút thay đổi đang quan
sát cuộc chiến đấu trên không trung, trên mặt không hề có chút tâm tình nào,
không thể suy đoán được đối phương đang suy nghĩ gì trong lòng.

“Lão hồ ly.” Hàn Lập có chút buồn bực âm thầm chửi một
câu.

Chương 481: Hóa Hình Chi Bảo

      Hàn Lập
không thể đoán được tâm tư của Huyền Cốt, ánh mắt chuyển một vòng, cuối cùng
nhìn Huyết Ngọc Tri Thù cách đó không xa.

Lúc này hồng quang trên người con linh thú phát ra
càng chói mắt, mặc dù thân thể nó vẫn run nhè nhè nhưng vẫn đang từng chút một
coi thù ti lại.

Dây thù ti màu trắng kia đang phát ra một tầng lam
quang âm u, âm hàn lấp lóe bất định, khiến cho người ta cảm thấy quỷ dị.

Bất quá lam quang này dọc theo thù ti đến gần hồng
quang trên người Huyết Ngọc Tri Thù thì lập tức bộc phát ra từng điểm bạch
quang, bị bài xích ra bên ngoài, không cách nào tiếp cận gần được bản thể của
Huyết Ngọc Tri Thù.

Hàn Lập nhíu mày một chút.

Không cần hỏi cũng có thể khẳng định quái quang này
cùng với Kiều Lam Băng Diễm có quan hệ rất lớn, khó trách các lão quái vật này
không ai chịu tới trợ giúp linh thú. Sợ rằng đối với lam quang này rất kiêng
kị.

Vừa nghĩ đến đây hắn liền nghe được trên bầu trời nổ
“Oành.” một tiếng thật lớn, trong đó còn có tiếng gầm cùng tiếng cười cuồng
ngạo của Man Hồ Tử.

Ánh mắt của hắn lại bị hấp dẫn vào cuộc chiến.

Lúc này thân hình của Man Hồ Tử phình ra đến ba bốn
trượng. Quần áo nửa thân trên không biết đã bay đằng nào, lộ ra trước ngực lân
phiến dày đặc, giống như là kim giáp vậy, tinh quang bắn ra bốn phía, khiến cho
mọi người không dám nhìn thẳng.

Quỷ dị hơn chính là xung quanh thân thể hắn có vài
vòng ánh sáng màu bạc đang xoay quanh.

Vòng ánh sáng này như mộng như ảo, phiêu hốt bất định,
nhưng khiến cho tử sắc hỏa long do Thiên La Công của Vạn Thiên Minh biến thành
công kích ở đối diện không cách nào đến gần trước người nữa bước, luôn luôn
chắn phía trước tử hỏa kia. Mặc dù Man Hồ Tử tự xưng Thiên Ma công đệ nhất Loạn
Tinh Hải, nhưng bảo hắn dùng công pháp này ngạnh kháng chân hỏa của Vạn Thiên
Minh, hắn tuyệt đối sẽ không đi làm cái sự tình ngu ngốc này.

Trên tay của Man Hồ tử xuất hiện một cái bao tay màu
đen ảm đạm. Mặt trước đầy móc nhọn, hình dáng thật hung tợn đáng sợ.

Man Hồ Tử huy động cái bao tay này, cùng với tử sắc cự
kiếm như hóa thành du long kia va chạm với nhau, mỗi một quyền đánh ra đều có
một cái bàn tay màu vàng thật lớn từ trong quyền sáo bay ra, hung hăng đem cự
kiếm đánh bay ra xa mấy trượng.

Mà Vạn Thiên Minh đang ở giữa không trung thao túng cự
kiếm kia sắc mặt tức giận thúc dộng hai đầu hỏa diễm tử long bay múa đầy trời,
muốn tìm ra chỗ sơ hở của vòng ánh sáng màu trắng kia mà vây khốn đại địch Man
Hồ Tử này.

Thiên Ngộ Tử và Thanh Dịch cư sĩ ở bên cạnh đều là
hạng người quý trọng bản thân, hai người bọn hắn cách xa nhau, một bên không
ngừng thúc dục bầy Thanh *** Điểu và pháp bảo bản thân đánh vào đối phương, phe
bên kia bằng vào Ly Quy và một cái thước ngắn bạch quang lập lòe phòng ngự mưa
gió không lọt vào.

Hai người không nóng không lạnh, như là đang luận bàn
lẫn nhau vậy.

Mà trường tranh đấu kịch liệt nhất đúng là trận chiến
giữa Cực Âm tổ sư và lão giả gầy gò kia.

Trong phạm vi tranh đấu của hai người, âm thanh quỷ
khiếu phượng minh đan xen vào nhau, đồng thời bóng ảnh màu xanh cùng hắc khi
không ngừng lưu chuyển, hình thành nên một dòng suối thật lớn.

Người ở bên ngoài chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh của
Thiên Đô Thi điểm vài cái, hoặc là từ bên trong dòng suối mãnh liệt sôi trào
mãnh liệt, dường như đang chiến đấu vô cùng kịch liệt.

Về phần con báo biến dị ba mắt được bên ma đạo cực kỳ
trọng thị kia, thì dang cùng với Hàn Giao màu trắng kia truy đuổi nhau không
ngừng.

Hàn Giao rõ ràng đang rơi vào hạ phong, bị con báo ba
mắt kia làm cho phải hóa thành hoàng quang bay loạn trên trời.

Bạch quang hàn khí nó phun ra va chạm vào hoàng quang,
trong nháy mắt liền hóa thành một viên đá bình thường, căn bản không cánh nào
đến gần con báo được.

Bất quá nó cuối cùng có thể miễn cưởng chống lại con
báo ba mắt, không để nó công kích ba người chính đạo. Xem tình hình hiện tại,
Hàn Giao này cũng chỉ có thể chống đỡ được chốc lát nữa mà thôi.

Nhìn đến đây, trong lòng Hàn Lập bổng nhiên xuất hiện
một cảm giác cổ quái.

Thật ra những người này đang đánh nhau có vẻ vô cùng
náo nhiệt, pháp bảo loạn, bí thuật thi triển liên tục, nhưng lại khiến cho hắn
cảm thấy đây không phải là sinh tử chi chiến chân chính, dường như chỉ là đang
luận đàm bình thường mà thôi.

Chẳng lẽ tranh đấu của Nguyên Anh Kỳ đều là như vậy?

Hàn Lập nghi hoặc trong lòng.

Đột nhiên hắn nhớ đến điều gì, lại nhìn Huyền Cốt một
cái.

Khuôn mặt của Huyền Cốt lúc này lại ẩn chứa một tia
cười lạnh, nhưng hắn dường như cảm ứng được Hàn Lập đang quan sát nên khuôn mặt
lần nữa khôi phục lại bộ dáng bình thường như lúc trước.

Hàn Lập rùng mình, trong lòng mơ hồ cảm giác được điều
gì.

Nhưng không để cho hắn tiếp tục suy nghĩ, động khẩu
chứa Hư Thiên đỉnh lại phát ra một âm thanh bạo liệt, tiếp theo là tiếng cọ sát
nổi lên.

Hàn Lập kinh hãi, vội vàng hướng đến động khẩu quan
sát, đồng thời chuẩn bị tư thế cẩn thận đề phòng.

Chỉ thấy lam quang trên tế đàn rung động một trận,
tiếp theo âm thanh long ngâm truyền ra, một đạo hỏa quang từ trong động bắn ra
ngoài.

Hỏa quang này xoay nhanh quanh tế đàn, sao đó hóa
thành một con hỏa diễm cự lang hai đầu đứng giữa không trung.

Toàn thân hỏa lang này đều có hỏa diễm bừng cháy, sau
khi thấy mọi người liền huy động bốn chân muốn chạy đi.

Vốn chính ma hai bên đang chiến đấu kịch liệt, vừa
thấy cảnh này liền ngẩn cả người ra, đồng thời ngừng tay không tiếp tục đánh
nữa.

Lão giả nho sam ở gần nhất lập tức vỗ lên thiên linh
cái của mình, một bàn tay to màu xanh từ trong đầu hắn bay ra, hướng hỏa lang
cuốn nhanh đến.

“Nghĩ cho kỹ đi, bảo bối này là của bổn môn chủ.” Vạn
Thiên Minh thấy như vậy nhất thời có chút lo lắng hét lên một tiếng, thân hình
lưu chuyển sau đó lại hóa ra một cái phân thân giống như đúc.

Hỏa diễm bốc cháy khắp hai Vạn Thiên Minh, hai đạo tử
hồng hỏa diễm nhập lại làm một đuổi theo bàn tay to kia.

Man Hồ Tử như đã hiễu ra được điều gì, cấp tốc thi
triển thần thông, độn quang bay đi.

Ánh sáng đủ loại trong nháy mắt cùng đánh tới một
điểm.

Những người khác rõ ràng so với Thanh Dịch cư sĩ và
Vajn Thiên Minh chậm hơn một bước.

Đặt biệt là bàn tay to bay trước kia, tốc độ độn quang
nhanh vô cùng, trong nhát mắt liền đến trên đầu hỏa lang kia, hướng xuống mà
chụp lấy.

Trong lúc mọi người đều cho rằng lão giả nho sam khẳng
định sẽ đắc thủ, thì hai cái đầu hỏa lang đồng thời ngẩng lên, một màn hào
quang hồng hoàng nhị sắc đột nhiên xuất hiện trên thân thể nó.

Bàn tay to màu xanh kia không có công kích được, “phành.”
một tiếng bắn ngược ra ngoài.

Lão giả nho sam đầu tiên là cả kinh, nhưng lập tức nét
mặt vui mừng như điên.

Thanh quang đại thịnh, bàn tay to trong nháy mắt lại hung
hăng chộp tới hỏa lang, tử hồng ở phía sau tỏng chớp mắt cũng đuổi tới

Mắt thấy bản thân chậm hơn bàn tay to màu xanh kia một
chút, không kịp ngăn cản nó đắc thủ, tử hồng dứt khoát biến đổi mục tiêu, hóa
thân thành một tử sắc hỏa long, hung hăng hướng đến bàn tay to kia cắn một cái.

Lão giả nho sam đang thao túng bàn tay to kia thấy
cảnh này, trong lòng mở miệng mắng Vạn Thiên Minh hèn hạ.

Hắn trực tiếp sử dụng phân thần biến ảo huyễn hóa ra
một bàn tay to nữa, mà lại có thể sử dụng dễ dàng, uy lực cùng không hề nhỏ.
Nhưng tuyệt không dám ngạnh kháng một kích của Thiên La chân công biến hóa
thành hỏa long kia.

Dù sao sau khi sử dụng như vậy sẽ khiến cho phân thần
của mình tổn hao không nhẹ. Hắn tuyệt sẽ không làm cuộc mua bán lỗ vốn như vậy.

Dưới sự bất đắc dĩ, bàn tay to màu xanh kia đột nhiên
nhấn mạnh một cái, cải biến phương hướng quay lại nghênh đón tử sắc hỏa long.

Thanh quang, tử diễm nổ tung ra.

Nhưng trong nháy mắt trì hoãn vừa rồi, đám người Man
Hồ Tử và Thiên Ngộ Tử đã đuổi đến.

Mây người đều muốn vây bắt hỏa lang không hẹn mà cùng
công kích đối thủ bên cạnh.

Lần ra tay này so với công kích vừa rồi hung mãnh và
độc ác hơn rất nhiều. Các loại bí thuật đạo pháp xuất ra bất tận, nhất thời mấy
người này cùng dây dưa một chỗ, không ai bận tâm đến hỏa lang ở đằng kia.

Hỏa lang này có linh tính vô cùng, tựa hồ biết được sự
lợi hại của các lão quái Nguyên Anh Kỳ này, thân hình nó trầm xuống, đột nhiên
hướng xuống phía dưới mà chạy đi.

Phương hướng nó bỏ chạy chính là nơi đám người Huyền
Cốt, Hàn Lập đang đứng.

Hàn Lập có chút trợn mắt há mồn, lúc này trong lòng
hắn có thể hiểu rõ được bảy tám phần.

Con hỏa lang hai đầu này khẳng định do bảo vật bên
trong Hư Thiên đỉnh biến hóa thành. Không biết vì sao Hư Thiên đỉnh còn chưa lấy ra mà nó đã phá đỉnh chạy
ra trước.

Mặc dù không biết nó là loại bảo vật có thần thông như
thế nào, nhưng thấy nó có thể thông linh hóa hình, có thể phản kháng được một
kích của bàn tay to màu xanh kia, cũng như có thể tự chủ hành động được, thì
cũng biết nó chính là một vật cực kỳ trân quý.

Hiện tại nó đang hướng đến bọn tu sĩ Kết Đan Kỳ mà vọt
tới. Hàn Lập không hề suy tư vội vàng hướng trên túi trữ vật vỗ một cái, một
đạo bạch khí bỗng nhiên xuất hiện trên tay.

Hàn Lập quơ tay hướng đến bạch khí một cái, một cái
hoa lam cổ sắc cổ hương xuất hiện trên tay.

Nhưng không đợi đến lúc Hàn Lập thi triển pháp thuật,
bên dưới cách đó không xa lại bắn ra hai đạo hắc khí hóa thành hai con rắn lớn,
trước tiên quấn quanh thân thể hỏa lang mấy vòng, đột nhiên khẩn trương co rút
lại.

Trong lòng Hàn Lập mắng một tiếng, liếc mắt nhìn qua,
đúng là Ô Sửu mang theo vẻ mặt đắc ý đang bắt pháp quyết, mà hắc sắc cự mãng
kia hiển nhiên là do Huyền Âm đại pháp biến thành.

Trên mặt Hàn Lập xuất hiện vẻ ảo não, trong lòng không
nhịn được có chút thầm nghĩ, có nên hay không ra tay đoạt lấy bảo vật này? Dù
sao thì vật ấy còn chưa bị đối phương thu lấy.

Nhưng như vậy thì sẽ khiến cho Cực Âm tổ sư nổi giận,
vì đoạt bảo mà lập tức ra tay đối phó với hắn, như vậy sẽ rất không ổn, khả
năng đoạt được ít mà bị mất đi lại nhiều.

Các loại ý niệm nhanh chóng chuyển động trong đầu Hàn
Lập, nhưng không chờ hắn xuất thủ thì Huyền Cốt ở một bên không chút khách khí
đã ra tay.

Hàn quang trong mắt Huyền Cốt chợt lóe lên, không một
thanh âm phóng ra một đạo lục quang. Trong nháy mắt lục quang đại thịnh, hóa
thành một cái ti võng bích lục thật lớn, đem hắc sắc cự mãng và hỏa lang vào
bên trong.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.