39 Manh Mối (Tập 2) - Chương 03
Chương 3
NÓI TỚI KHÁCH SẠN,
không phải hễ cứ to hơn là tốt hơn - nhưng căn phòng họ thuê tại Franz Josef
cũng không khác một cái nhà kho là mấy. Mặt khác, giá thuê có thể chấp nhận
được và Nellie tuyên bố rằng ở đây sạch sẽ.
“Em vẫn muốn chúng ta
lẽ ra nên ở tại khách sạn Wiener,” Dan càu nhàu.
“Đọc là Vee-ner,”
Nellie sửa lại. “Từ đó có nghĩa là một người sinh sống ở Vienna - như chữ
Bostonian để chỉ người sống ở Boston.”
“Nghe vẫn vui tai chứ
bộ,” Dan cố chống chế. “Em sẽ quay lại đó để xin một chiếc bảng hiệu của họ cho
bộ sưu tập của em.”
“Chúng ta không có
thời gian cho việc đó đâu,” Amy quát lên, đặt con Saladin xuống đất. Ngay lập
tức con mèo khám phá căn phòng, như thể nó có cơ may tìm ra cá hồng tươi khoái
khẩu ở đâu đó. “Chúng ta đã đến Vienna trót lọt, nhưng vẫn chưa biết sẽ phải
làm gì tiếp theo.”
Dan mở khóa kéo của
chiếc túi len thô của Nellie và lấy chiếc laptop ra. “Chị có thể nhìn vào những
nốt nhạc cho tới khi mắt lồi hết cả,” cậu nói trong khi đang cắm cục adapter
220V vào và bật. “Nếu ở đâu cũng có câu trả lời, trên mạng cũng sẽ có.”
Amy bực tức. “Em nghĩ
em Google ra bằng hết giải pháp cho các vấn đề trên thế giới ngày nay sao.”
“Không, nhưng em có
thể Google về Mozart.” Mắt nó mở tròn. “Chao ôi - tới 36 triệu hit! Nhìn đây
này - Mozart, một Wiener nổi tiếng nhất mọi thời đại. Em cá là
người dân ở Oscar Mayer[1] sẽ cãi cọ về vụ này cho coi.”
[1] Oscar Mayer: được
đặt tên theo một di dân gốc Đức, người đồng sáng lập thương hiệu thực phẩm xúc
xích nổi tiếng và lâu đời nhất nhì nước Mỹ. Hãng có loạt xe chuyên dụng để
quảng bá sản phẩm mang tên Wienermobile xuất hiện từ năm 1936.
“Chị rất chắc chắn
công việc của chị là bảo ban hai đứa trưởng thành.” Nellie nói một cách lơ
đãng, mắt nhìn ra cửa sổ. “Mấy đứa biết đó, Vienna là một thành phố rất đẹp.
Hãy quan sát xem kiến trúc của nó kìa - chị cá rằng nhiều tòa nhà ngoài kia có
tuổi đời từ tận thế kỷ 13!”
Amy trỏ tay. “Em nghĩ
đằng kia là tòa tháp của Giáo đường Thánh Stephan. Nó phải cao cỡ một cao ốc
văn phòng ở Mỹ ấy chứ!”
Khắp nơi, các miệng
máng xối, các mặt tiền bằng đá điêu khắc tinh xảo, các họa tiết hình lá bằng
vàng ánh lên trong ánh nắng mặt trời. Xa xa phía trên các mái nhà gần nhất,
Ringstrasse, một đại lộ rộng thênh, đang chuyển đưa từng dòng khách bộ hành và
xe cộ qua lại.
Dan chẳng hề chú tâm
đến cảnh trí, nó hoàn toàn tập trung vào việc lướt web. “Dòm xem này, Amy. Em
đã hoài công chép lại cái thứ nhạc ngốc nghếch đó. Toàn bộ đều có trên
Internet. Tác phẩm đó tên là gì nhỉ, nhắc lại em với?”
Amy lao ngay đến bên
cạnh Dan và nhìn qua vai nó. “KV 617 - một trong những tác phẩm cuối đời của
Mozart... đây rồi!”
Dan nhìn qua tờ phổ,
đôi lông mày nhíu lại. “Đúng là nó rồi - gần như vậy. Tất cả đều hệt như nhau
cho đến chỗ này...” Nó trỏ. “Thế rồi...”
Amy lấy miếng giấy ăn
trên tàu rồi cầm nó đặt cạnh màn hình máy tính. “Khác nhau sao?”
“Không hoàn toàn,” Dan
đăm chiêu “Chị thấy không? Ở đây nó lặp lại từ đầu. Nhưng có ba dòng mà bản
trên Internet lại không có. Lạ thật, đúng không? Cứ như là trang web đã thiếu
sót gì đó.”
“Hay là,” Amy hồi hộp,
cặp mắt chớp liên hồi. “Mozart đã thêm ba dòng này vào bản nhạc ông gửi cho Ben
Franklin ở Paris! Dan - chúng ta đang đi tìm một thông điệp bí mật giữa hai
danh nhân nổi tiếng nhất trong lịch sử! Những dòng viết thêm này chính
là đầu mối đó!”
Dan không hề dao động.
“Khác nhau cái gì chứ? Chúng ta còn không biết phải hiểu nó ra sao kia mà.”
Amy thở dài bực bội.
Em nó còn chưa chín chắn và thật phiền phức. Nhưng mà có lẽ đặc điểm khó chịu
nhất chính là điều không thể chối cãi: nó thường hay đúng.
***
Mozarthaus, số 5 đường
Domgasse, là một bảo tàng kiêm thư viện dành cho nhà soạn nhạc lừng danh. Tọa
lạc ngay tại căn nhà duy nhất của Mozart còn được bảo quản đến tận ngày nay,
đây là một địa điểm thu hút khách tham quan. Chỉ mới 9 giờ sáng mà du khách đã
xếp hàng cả nửa con phố chờ đến lượt mình vào tham quan.
Dan bực dọc nói. “Đây
là nhà Mozart mà, đâu có phải công viên Disneyland! Người ta đang làm cái gì ở
đây vậy chứ?”
Cô chị trợn mắt nhìn
thằng em. “Đây chính là nơi Mozart đã từng sống. Có khi còn có cả chiếc giường
trước kia ông đã ngủ. Chiếc ghế ông đã ngồi. Chiếc bình mực ông đã dùng để viết
nên những tác phẩm hay nhất thế gian này.”
Dan sụ mặt. “Còn em
thì đang phải đứng xếp hàng chỉ để thấy một căn nhà có toàn đồ cổ sao?”
“Phải, Dan à,” Amy
khẳng định. “Cho tới khi chúng ta hiểu được ý nghĩa của đầu mối kia, cô của
chúng ta là phải tìm hiểu về Mozart càng nhiều càng tốt. Ai biết được khi nào
chúng ta sẽ tìm thấy một thứ gì đó cho biết chúng ta đang tìm kiếm cái gì chứ?”
“Trên một chiếc ghế
sao?” Dan hỏi đầy vẻ nghi ngờ.
“Có thể chứ. Nghe này
- chúng ta biết nhà Holt đang theo dấu mình và chị cá là đám còn lại cũng không
cách nhà đó quá xa đâu. Họ lớn tuổi hơn chúng ta, thông minh hơn chúng ta, giàu
có hơn chúng ta. Không được bỏ phí một giây nào cả.”
Phải 40 phút sau cả
hai mới thật sự vào được bên trong căn nhà. Dan không thích thú gì với màn chờ
đợi, nhưng giờ thì nó đã sẵn sàng thừa nhận đây mới chính là phần thú vị nhất
của chuyến đi.
Vai kề vai với những
vị khách tham quan khó ưa và những kẻ mê nhạc phù phiếm, cả hai rảo quanh gian
phòng của nhà soạn nhạc vĩ đại, lần theo một dải dây thừng màu tím. Một du
khách người Úc bỗng nhiên xúc động quá đỗi trước những đồ vật của nhà soạn nhạc
đại tài nên đã bật khóc thật sự.
“Nào bạn hiền, đừng
khóc chứ. Sẽ chóng qua thôi mà,” Dan làu bàu khe khẽ. Giá mà nó có thể khiến
cho chính mình tin vào điều này.
Người ta nhắc bọn trẻ
nhà Cahill không được phép đụng vào bất kỳ vật gì bằng ít nhất 6 ngôn ngữ khác
nhau. Mỗi nhân viên bảo vệ trong tòa nhà chỉ cần nhìn vào Dan và ngay lập tức
họ biết nó có thể khuấy tung mọi thứ ở đây lên rồi.
Cứ mỗi chu và choa thốt
lên từ đám đông mộ điệu Mozart, vai của Dan lại chùng xuống một ít. Amy cũng
khổ sở không kém, nhưng là vì một nguyên nhân khác. Khi ta không biết đang tìm
cái gì thì sẽ khiến cho cuộc tìm kiếm chẳng khác gì hơn sự vô vọng. Nó dò xét
từng khoảng trống trên bức tường màu trắng tìm xem có các dấu hiệu mã hóa hay
không, cho đến khi đầu nó ong lên và đôi mắt hăm he muốn nhảy ra khỏi hốc mắt.
Nhưng rõ ràng là căn phòng này vẫn được giữ nguyên như trước kia - một gian
phòng hơn hai trăm năm tuổi được biến thành một viện bảo tàng.
Chúng ta trông đợi sẽ
tìm thấy gì? Amy ủ rũ tự nhủ. Một bảng hiệu đèn neon ghi
rằng - Nhà Cahill hãy lưu ý: Đầu mối đằng sau chiếc gương sao? Trên
đời có cái gì dễ dàng đến thế.
Khi cả hai quay trở về
lối ra, Dan bật một tiếng thở dài thật sảng khoái. “Ơn Chúa, thế là đã xong.
Chí ít Ben Franklin còn có một vài phát minh hay ho. Gã này cứ ngồi lì viết
nhạc suốt ngày. Hãy ra khỏi nơi này đi nào. Em cần hít thở chút không khí không
bị nhàm-văn-chán.”
Amy miễn cưỡng gật
đầu. Ở nơi đây không có gì để tìm cả. “Chị nghĩ tụi mình nên quay về khách sạn.
Không biết chị Nellie có cho con Saladin ăn uống gì không.”
Dan ra vẻ lo lắng. “Em nghĩ có thể chúng ta sẽ phải bán một
ít nữ trang của bà Grace để mua cá hồng nữa đó.”
Ngay lập tức, Amy thở hắt ra một tiếng khe khẽ rồi nắm lấy
tay thằng em.
“Ok, được rồi,” Dan bảo. “Cứ giữ lấy sợi dây chuyền của bà...”
“Không, nhìn này. Có một thư viện bên dưới tầng hầm. Thư viện
về Mozart đó!”
“Amy à, đừng làm vậy với em nữa mà! Thuốc chữa chán không
phải là tìm cái gì đó còn chán hơn nữa đâu!”
Thế nhưng khi nó bước xuống cầu thang đi vào cái thư viện u
ám, bụi bặm, Dan vẫn bám theo. Xét cho cùng, nhiều đầu mối tốt nhất của cả hai
đã đến từ các thư viện đó thôi. Và hơn nữa, nếu cả hai đã rời khỏi Mozarthaus
trắng tay, điều đó có nghĩa là nhóc Dan chưa có gì để phải chịu đựng cả.
Thư viện này không cho mượn sách. Chiếc máy tính già hai thập
kỷ lưu trữ một danh mục các đầu sách ở đây. Một khi đã quyết định xong cần thứ
gì, chúng ta sẽ điền vào mẫu giấy yêu cầu và gửi cho bà thủ thư nom tựa như bà
ngoại của Mozart.
Hai đứa chờ đến phiên mình để sử dụng máy, và Amy sử dụng bàn
phím. Nó chuyển ngôn ngữ từ tiếng Đức sang tiếng Anh và tìm kiếm KV 617, sau đó
là Ben Franklin. Không tìm thấy gì mới mẻ, Amy bèn chuyển sang đời tư của
Mozart. Đây là lúc con bé tìm thấy Maria Anna “Nannerl” Mozart.
“Mozart còn cười chị lớn nữa!” Amy thì thầm nhưng với giọng
lanh lảnh.
“Em thông cảm cho ông ta,” Dan vừa nói vừa ngáp.
“Chị nhớ Grace đã từng nói về bà này,” Amy tiếp tục nói. “Bà
ấy cũng tài năng chẳng kém gì Mozart, nhưng lại không được đào tạo lẫn tiếp xúc
với âm nhạc bởi vì bà là một đứa bé gái.” Amy đẩy thanh ngang xuống phía dưới
tập tin. “Và nhìn này! Nhật ký của bà ở ngay tại thư viện
này!”
Dan phật ý. Nó biết Amy gần gũi bà ngoại hơn, nhưng ngay cả
như vậy thì nó vẫn không lấy gì thích thú với những điều chị của nó và người bà
quá cố đã tâm sự cùng nhau. “Em nghĩ chị đang tìm về Mozart chứ đâu phải chị
của ông ta.”
“Nếu Mozart là người nhà Cahill thì Nannerl cũng vậy,” Amy
phân tích. “Nhưng mà vẫn còn có một cái gì khác nữa. Hãy nhìn chúng ta đây. Cả
buổi sáng này với em thì thật mù mờ, còn chị lại nhớ đến từng chi tiết. Liệu
điều này có giống với Mozart và Nannerl không?”
“Tuyệt vời. Giờ thì chị gọi Mozart là đồ ngốc.” Nó ngẩng đầu
lên bực tức. “Và em nữa!”
“Không phải ngốc. Nhưng não của con trai có cấu tạo hoàn toàn
khác. Chị cá rằng sẽ có những thứ Nannerl đã ghi trong nhật ký mà chính Mozart
có đến một triệu năm cũng không buồn để ý tới.”
Amy nhanh chóng điền vào mẫu giấy yêu cầu và trao cho người
thủ thư lớn tuổi.
Người thủ thư rất lấy làm ngạc nhiên. “Đây chính là nhật ký
viết tay bằng tiếng Đức. Hai đứa có đọc được tiếng Đức không?”
“Đờ-ược ạ...” Amy trả lời ấp úng.
“Tụi con rất cần đọc quyển nhật ký này.” Dan nói to vẻ dứt
khoát. Khi người thủ thư khật khà đi tìm quyển sách, nó thì thào. “Chắc hẳn
trong cuốn sách sẽ có thứ gì đó chúng ta có thể hiểu được - một bản vẽ, các ghi
chú được ẩn giấu, cũng giống như mấy thứ của Franklin
Amy gật đầu đồng ý. Có manh mối dù là nhỏ nhất dẫu sao vẫn
còn hơn là chựng lại ở con số 0 tròn trĩnh.
Hai đứa đợi tưởng chừng như đã lâu lắm. Rồi chúng nghe có
tiếng thở hổn hển và tiếng kêu khe khẽ, rồi người thủ thư chạy trở lại, khuôn
mặt tái mét, đôi mắt mở to. Với đôi bàn tay run lẩy bẩy, bà bấm số điện thoại
và bắt đầu nói bằng giọng thật hoảng hốt. Cả hai không hiểu được tiếng Đức,
nhưng Amy và Dan có thể nhận ra từ duy nhất rất đỗi quen thuộc - polizei.
“Nghĩa là cảnh sát!” Amy thì thào vội vã.
“Chị có nghĩ bà cụ này đã nhận ra chúng ta đang bị dịch vụ
công ích truy lùng ở Massachussets không vậy?” Dan hỏi gặng giọng lo lắng.
“Làm sao có chuyện đó được? Thậm chí chúng ta có nói tên tuổi
ra đâu!”
Câu trả lời đến từ chính bà thủ thư đang như quẫn trí. “Ta rất lấy làm tiếc!
Đây quả là một bi kịch! Nhật ký của Nannerl đã không còn nữa! Nó đã bị đánh
cắp!”

