Dàn nhạc đỏ - Phần II - Chương 24

Trò Cao
Thủ

Vào lúc 21 giờ, Leopold lại ra tòa mật thám Đức; sau
những thủ đoạn lớn hôm trước và với âm mưu làm mất tinh thần bằng luận đề “ông
đã thất bại rồi” (Leopold nghĩ trong bụng rằng nếu anh đã thất bại thì tại sao
chúng vẫn cần đến “dịch vụ” của anh?) và chúng sẽ quyết định về anh thế nào?

Leopold ngạc nhiên liên tiếp: không như hôm qua hắn
dùng cái giọng của kẻ thắng đối với anh tù bị thất trận; hôm nay Giering thay
đổi hẳn thái độ, hán dùng thứ giọng trịnh trọng, gần như nghi lễ xã giao, để
bày tỏ quan điểm phát triển về chính trị cao cấp như là trước các thính giả là
những nhà ngoại giao vậy:

- Mục tiêu duy nhất của Đế chế III, là đi tới hòa
bình với Liên Xô. - Hắn khẳng định. - Cuộc tắm máu giữa Quân đội Đức và Hồng
quân chỉ làm cho bọn đầu sỏ tài chính tư sản khoan khoái thôi, Thủ lĩnh Hitler
đã chẳng đích thân coi Churchill là tên nghiện rượu, còn Roosevelt là tên bại
liệt đáng khinh hay sao? Nhưng mà này, ở các nước trung lập sao mà dễ thiết lập
quan hệ với đại diện các nước phương Tây thế, mà hầu như chúng tôi không thể
gặp gỡ các phái viên của chính phủ Liên Xô. Đối với chúng tôi vấn đề đó hầu như
không có cách nào, cho đến ngày chúng tôi có ý định dùng Dàn Nhạc Đỏ. Các điện
đài của lưới đó sau khi bị khống chế sẽ là những công cụ của bước tiến tới Hòa
bình này đấy…

Đến đây, Giering với vẻ đắc thắng liền ngừng diễn
thuyết để đọc vài bức điện mà các điện đài bị khống chế đã phát đi. Y tự mãn,
đắc thắng, nói thêm rằng Moscow vẫn mù tịt.

Hắn phát biểu tiếp:

- Trung tâm vẫn coi mọi việc bình thường, điều này
dễ hiểu bởi vì vật liệu truyền đi tiếp tục thuộc loại đầu vị về chính trị cũng
như về quân sự. Giering này vẫn không tìm cách cung cấp tin giả, mà chỉ cần giữ
được lòng tin của Moscow thôi. Cho đến lúc này tôi chẳng cần phải thay đổi
chiến thuật đó.

Chúng tôi tiếp tục hi sinh cái nhỏ để giành lấy lợi
lớn, chúng tôi sẽ tiếp tục trong nhiều tháng và khi nào chúng tôi thấy rõ rằng
Nga không nghi ngờ gì đối với mạng lưới công tác ở phía Tây, lúc đó sẽ chuyển
sang giai đoạn hai. Lúc đó Cục trưởng của ông sẽ nhận được những tin tức giá
trị cực kì do cấp cao nhất ở Berlin cung cấp, những tin tức gây ra lòng tin tưởng
chắc chắn rằng chúng tôi đi tìm kiếm hòa bình riêng rẽ với Liên Xô.

Đến đây Giering chấm dứt bài phát biểu, hắn quay lại
về phía Leopold và lật ngửa bài lên:

- Tôi đã bộc lộ kế hoạch của chúng tôi cho ông bởi
vì ông không còn là trở lực cho việc thực hiện kế hoạch đó nữa. Ông hãy lựa
chọn: hoặc ông cộng tác với chúng tôi, hoặc ông sẽ biến…

Đến đây thấy rõ ý đồ của hắn, đó là ý nghĩa của màn
kịch mà hắn chuẩn bị và đó là kết luận của bài diễn văn dài dòng của hắn. Bọn
quốc xã đưa cho Leopold hai lựa chọn: làm việc với chúng với kế hoạch “thay đổi
đồng minh” trong đó Leopold trở thành con cờ chủ trên bàn cờ mới, hoặc đơn giản
bị thủ tiêu.

Thật là một thủ đoạn khống chế xảo quyệt. Qua diễn
văn của trùm Đội Đặc nhiệm, Leopold nhanh chóng lượng định được thủ đoạn và
nhìn rõ cái bẫy giương lên để chẹn cổ anh. Anh không ngạc nhiên vì anh đã cảm
thấy bọn Đức chẳng tìm cách đánh tan lưới của anh như hủy các điện đài hoặc thủ
tiêu các thành viên DNĐ, mà chúng chỉ khống chế để đánh trả lại. Chiến thuật
này trong Thế chiến II trở thành phổ biến, và Leopold không phải là người duy
nhất trở thành mục tiêu của thủ đoạn đánh trả này. Duy Giering và bọn mật thám
Đức - đây là kết luận thứ nhì của Leopold - nói dối một cách trâng tráo khi
chúng khẳng định rằng Đế chế III của chúng muốn kí hòa ước riêng rẽ với Liên
Xô. Vào cái tháng 11 năm 1942 này, anh biết chính xác rằng một số giới chính
trị và quốc xã Đức có mong manh hi vọng thỏa hiệp với phương Tây, và nếu có hòa
hình riêng rẽ thì sẽ là thỏa hiệp riêng với “giới tài phiệt tư sản” dù rằng
chúng “nghiện rượu” hoặc “bại liệt”, chứ đâu chúng thỏa hiệp với Liên Xô.

Đúng, nếu thái độ đó xuất phát từ Cục phản gián quân
sự Đức và từ đô đốc Canaris (sau chiến tranh đã kiểm lại là có thế thật) thì ta
có thể tin được là có, chứ xuất phát từ những tên như Schellenberg, Heydrich,
Muller, Himmler, những tên trùm Gestapo, thì đừng tin! Leopold muốn thét vào
mặt Giering: “Làm sao mi định làm cho chúng tao tin rằng chúng bay sẵn sàng
thương lượng với nưóc xã hội chủ nghĩa đầu tiên?”. Đối với những tên cuồng tín
này có thể chúng nghĩ đến hòa bình riêng rẽ nhưng mục tiêu của chúng là phá cho
bằng được khối liên minh chống phát xít. Ý đồ đen tối của thủ đoạn ma quái thô
thiển mà chúng định lôi kéo anh vào, anh biết chứ: gây ra nghi kị, rồi đối địch
giữa các Đồng minh để cho chúng thu lợi (trong cuốn “Trùm phản gián quốc xã
nói”, Schellenberg đã viết: Rất quan trọng là việc đặt quan hệ với Liên Xô khi
chúng ta tiến hành thương lượng với phương Tây. Sự tranh giành ngày một tăng
giữa các cường quốc đồng minh sẽ củng cố vị trí của chúng ta). Leopold phân
tích rằng: đối với những chiến sĩ Dàn Nhạc Đỏ, chiến tranh giữa nước Đức phát
xít và Liên Xô là không thể nào tránh được; ngay hiệp ước Đức - Xô cũng không
đánh tan được nhận định đó.

Người Pháp, Bỉ, Italia, Balan, Tây Ban Nha, Do Thái,
họ đều đi theo một đường hướng: tiêu diệt chủ nghĩa quốc xã, tiêu diệt hoàn
toàn bệnh dịch hạch phát xít. Họ đắn đo về tai hại của hòa bình riêng rẽ và về
sự chia rẽ Đồng minh vì nó sẽ tạo cho quốc xã một cơ hội nghỉ ngơi mới.

Lúc đầu chiến tranh, phát xít đã lợi dụng được mâu
thuẫn giữa Liên Xô và các nước phương Tây, và nhân dân các nước đã phải trả giá
rất đắt về tình trạng đó. Trong cái năm 1942 này, liên minh đó có những dấu
hiệu lỏng lẻo: Hồng Quân đã buộc phải lùi hàng trăm kilômet và bị thiệt hại
nặng nề về người và của. Việc rút lui đó đã gây ra những nghi ngờ và lo lắng ở
phương Tây: liệu Hồng Quân có chịu nổi cú sốc của quân Đức không?

Mặt khác, thái độ chần chừ của Anh Mỹ mở mặt trận
thứ hai khiến cho Liên xô nghi ngờ: Moscow tự hỏi có phải Anh Mỹ tích trữ lực
lượng chờ cho Đức và Liên Xô quần nhau cho đến kiệt sức rồi mới nhảy vào kiếm
chác không?

Dần dần thấy mối lo ngại đó hơi mơ hồ. Ngày nay ta
biết rằng trong bộ tham mưu Đức, kể cả giới thân cận của Hitler có một số người
có ý đồ hòa giải riêng rẽ với phương Tây để làm hại Liên xô, họ không có ảnh
hưởng gì to tát. Vả lại, ta cũng biết, tuy có một số nhà chính trị Anh Mỹ tán
thành đề án thỏa hiệp với nước Đức không có Hitler, nhưng ta cũng biết chắc
rằng Roosevelt và Churchill kiên quyết đòi Đức đầu hàng không điều kiện cho nên
không khi nào các nguyên thủ này chấp nhận đề án đó.

Giering và bọn của hắn vẫn chưa hết ảo tưởng cho nên
vẫn tiếp tục nêu ra một cách thoải mái ý đồ của chúng. Nhưng chúng bày ra trước
một tù nhân như Leopold chứng tỏ chúng chưa tuyệt đối vững lòng tin rằng chúng
đã lừa nổi Cục trưởng. Chúng thử xem phản ứng của Leopold như thế nào, xem anh
có chịu hợp tác với chúng không. Đối với Leopold, điều anh thấy rõ nhất là:
trong những tuần lễ và những tháng sắp tới, trung tâm sẽ bị đầu độc trên quy mô
lớn: những tin tức quân sự, chính trị và ngoại giao hoàn toàn do tình báo Đức
bịa ra sẽ được Moscow tin là thực. Lúc này mới là nhử mồi; khi cá đã mắc câu,
Giering sẽ tha hồ quyết định số phận của con cá.

Trong lòng rất rộn ràng, Leopold lại tỏ vẻ… rất bình
thản khi trả lời. Mục đích trước tiên của anh là phải làm cho bọn Đức lung lay
lòng tự tin. Anh bịa ra một chuyện khá chặt chẽ để thuyết phục bọn Đức là bọn
đặc biệt nhạy cảm về lôgic:

- Các ông dựa vào giả thuyết nhờ những điện đài viên
bị khống chế, các ông dẫn dắt trò chơi khéo đến mức Cục trưởng tiếp tục liên
lạc như trước. Nhưng chúng ta có thể dự kiến một trò chơi khác cũng có giá trị:
Cục trưởng không mù, đúng hơn là không điếc và ông rất có thể nhận thấy có
những nốt lạc điệu trong Dàn Nhạc. Nhưng Cục trưởng vẫn giả vờ như không biết
gì hết… Trong tình huống như thế, liệu ai là người giật câu: các ông hay là Cục
trưởng?

Sau một lúc bối rối, Giering vặn lại với giọng giễu
cợt:

- Thành tích ngày 13/12/1941 của ông cũng chẳng chữa
được việc của ông. Moscow chẳng còn tin ông và ông chưa thuyết phục nổi Cục
trưởng của ông rằng hôm đó ông thoát hiểm được nhờ tổ chức Todt…

Cả bọn mật thám cười ầm lên, trừ Piepe là người hôm
đó đã ra lệnh tha Leopold trong vụ Atrebates.

Giering nói thêm:

- Ông thừa biết rằng Moscow không tin vào người đã
từng bị Gestapo bắt giữ dù chỉ một phút thôi.

Đến đây Leopold quyết định quật cho Giering một đòn
đau:

- Các ông không biết một điều chủ yếu: đó là có một
toán phản gián hoàn toàn độc lập đối với Dàn Nhạc Đỏ phụ trách việc bảo vệ an
ninh cho các thành viên của DNĐ. Toán này báo cáo thẳng cho Moscow tình hình
tại chỗ bằng một đường liên lạc đặc biệt.

Nếu Leopold có tiết lộ tin “Hitler là gián điệp của
Liên Xô” chắc cũng chỉ gây ra sự sửng sốt cho bọn mật thám Đức này đến thế là
cùng. Đối với các chuyên gia tình báo, cơ quan phản gián trong tình báo không
phải là không có. Đơn vị phản gián đó chẳng những Đức không biết mà ngay đa số
thành viên DNĐ cũng chẳng biết được.

Cái chuyện bịa về toán phản gián Xô Viết đó đã làm
cho tình thế của Leopold hoàn toàn thay đổi.

Lúc đầu chúng còn nghi nghi hoặc hoặc nhưng dần dần
chúng bắt đầu tin. Leopold nói tiếp:

- Các ông hiểu đấy, trong điều kiện như thế, tôi rất
dè dặt về khả năng hợp tác với các ông. Tôi tán thành hoàn toàn nguyên tắc của
Bismarck là Đức phải bằng mọi cách tránh chiến tranh với Nga, nhưng tôi cân
nhắc thấy không thể tham gia việc xây tòa nhà trên cát được. Sẽ nực cười nếu
người tù như tôi dự vào trò chơi mà Trung tâm đã biết tỏng mọi luật chơi rồi.

Câu trả lời của Leopold khiến cả lũ mật thám cười:

- Tóm lại câu kết của những ý kiến ông vừa phát biểu
sẽ là: chúng tôi phải thả ông ra chứ gì?

Leopold vặn lại cũng với giọng điệu đó:

- Cũng là việc các ông nên làm như thế nếu các ông
muốn đạt tới thực sự hòa bình riêng rẽ với Liên Xô!

Leopold hài lòng về kết quả buổi hỏi cung thứ nhì là
đã đánh vào lòng tự tin của bọn Đức. Những ngày 26 và 27, Giering gặp riêng
Leopold và Leopold đã phát hiện rõ những điểm yếu của Trò Cao thủ: trước hết,
kế hoạch này mới ở giai đoạn chuẩn bị; trong suốt giai đoạn này, bọn Đức phải
tiếp tục cung cấp tin tức có giá trị để làm yên lòng Moscow rằng các điện đài
vẫn an toàn. Vậy phải gia hạn. Nhưng trước hết Giering nhận thấy rằng đường liên
lạc đặc biệt qua trung gian Đảng cộng sản Pháp mà Kent đã khai ra có thể phá
hoại Trò Cao thủ của chúng. Y sợ Trung tâm sẽ được đường dây này thông tin một
bộ phận DNĐ ở Pháp đã bị vỡ, y biết rằng nếu muốn làm Cục trưởng hoàn toàn yên
tâm thì phải dùng đường dây này gửi một báo cáo cho Cục trưởng. Kent đã khai
chỉ có Leopold mới dùng được đường dây này, cho nên Giering cần đến Leopold.
Leopold nhắc đi nhắc lại rằng kế hoạch của Đức sẽ thất bại và hậu quả chẳng còn
xa xôi gì. Mỗi ngày qua đi Leopold không liên hệ với Đảng cộng sản Pháp càng
làm cho trung tâm sinh nghi hơn.

Phân tích của Leopold không hề có khía cạnh khoác
lác. Anh hi vọng thế nào Giering cũng phải đưa anh vào Trò Cao thủ không phải
với vị trí một con cờ bị động, mà như một người cùng bên cần thiết. Vào trong
cuộc rồi, anh sẽ phá hỏng trò chơi của phát xít…

Giering hỏi Leopold:

- Ông cho chúng tôi đảm bảo gì về lòng trung thành
của ông nếu ông tham gia cuộc chơi?

- Vấn đề tin tưởng không đặt ra, - Leopold trả lời, -
ông phải chịu chấp nhận may rủi. Sở dĩ ông vời đến tôi là vì ông cần tôi! Không
có tôi tham gia thì kế hoạch của các ông sẽ đổ nhào.

Nhưng
Giering chưa sẵn sàng chấp nhận may rủi. Trong sáu tuần lễ, y gắng bắt liên lạc
với Đảng cộng sản Pháp không thông qua Leopold.

Báo cáo nội dung xấu