Một mối tương tư (Tập 1) - Chương 13 phần 2
Tiếng
nhạc du dương, mười hai nữ tử hoặc đàn hoặc hát hoặc lả lướt theo từng điệu
nhạc. Dưới ánh đèn mờ ảo người nào người nấy cũng như ảo như mộng, tiếng ca mỹ
miều, người cũng yêu kiều, sắc mặt Vệ Minh càng lúc càng trầm xuống. Hắn cảm
thấy có phần không ổn, cảnh tượng này trước kia hắn cũng đã từng xem nhiều.
Theo lý thì hắn sớm đã chẳng còn cảm giác mới mẻ thích thú, nhưng có lẽ ánh nến
làm người ta hoa mắt chăng? Mở cửa sổ hứng gió lạnh hồi lâu cũng không sao
khiến nhiệt độ trong người hạ xuống, lại thêm đám vũ công kia cố ý khêu gợi,
khiến Vệ Minh càng xem hơi thở càng nặng nề. Suýt chút nữa hắn không kìm chế
được dục vọng kỳ quái đang cuồn cuộn trong lòng.
Tâm chí
hắn sớm đã được tôi luyện kiên cường như sắt nơi biên cương, và cũng quen
với việc khống chế tâm tư cảm xúc của mình. Chỉ cần một chút khác thường hắn sẽ
nhận ra ngay, lập tức vận khí kiểm tra toàn thân, không phát hiện mình đã bị
trúng thuốc mê hay xuân dược gì. Vệ Minh ngẫm nghĩ lại, đột nhiên mặt hắn
thoáng ửng hồng, đứng bật dậy, đẩy vũ nữ đang áp sát vào người mình ra, gọi
người tới.
Tiếng
nhạc tiếng hát đột ngột ngừng bặt, không biết đã sai chỗ nào.
Gió
lạnh, Thanh Thu cũng mở cửa sổ nhưng chưa ngủ, thấp thoáng nghe tiếng đàn sáo
từ xa vọng lại, nàng có chút ngẩn ngơ, không biết đang nghĩ gì. Bọn tiểu a hoàn
len lén liếc nàng, thầm nghĩ Thanh Thu cô nương có lẽ tâm trạng không được vui,
nhất định là buồn phiền vì đám ca kỹ vừa được đưa vào phủ. Nghĩ đi nghĩ lại,
vừa được thế tử để mắt, còn chưa có danh phận, thì đã xuất hiện một đám nữ nhân
tới tranh sủng, sau này liệu còn có được kết cục tốt đẹp hay không cũng chưa
dám nói chắc.
Đột
nhiên Thanh Thu như không thể chịu đựng được nữa, bịt chặt hai tai định không
nghe sẽ không thấy phiền, nhưng cũng chẳng được lâu. Hai tiểu nha đầu thấy nàng
luôn miệng lầm bầm: “Phiền chết đi được”, sau đó quay người bỏ ra ngoài.
Nàng
vừa ra ngoài được một lúc, thì thế tử lao vào phòng, không thấy Thanh Thu ở
đấy, bèn hỏi: “Thanh Thu đâu?”
“Cô
nương vừa mới ra ngoài…”
Không
đợi hai tiểu a hoàn nói xong, Vệ Minh vội vàng ngắt lời: “Muộn thế này rồi, có
biết nàng đi đâu không?”
“Nô tỳ
không biết…”
Bóng
người lao vụt đi, thế tử đã biến mất tăm mất tích, hai tiểu nha đầu quay sang
nhìn nhau, không biết Vệ Minh đi đâu.
Phủ thế
tử rộng thế này, phải có nơi nào đó yên tĩnh không nghe thấy những tiếng đàn ca
sáo nhị phiền phức kia chứ. Thanh Thu đã ở đây được một thời gian, nhớ tới thuỷ
tạ mà thường ngày mình vẫn hay lui tới, ở đó yên tĩnh, không nghe thấy tiếng
đàn phiền lòng kia.
Nàng
dựa vào lan can đứng một mình, nghĩ về mối tâm sự mà chính bản thân cũng không
hiểu nổi kia, bất giác tự hỏi: Nàng lên thực đơn đó cho Vệ Minh, là muốn nói
với hắn rằng nàng đã ghen ư?
Phải,
cũng không phải.
Nhìn
bên ngoài thì thời gian này hắn chủ quanh quẩn ở bên một mình nàng, nhưng hoàng
thượng tặng cho hắn đám nữ tử đó, đã là nam nhân không ai từ chối cả. Mười hai
người, hừ, diễm phúc lớn quá nhỉ, cảm giác ghen tuông trong lòng nàng không thể
diễn tả bằng lời.
Trước
kia nhìn bộ dạng rất nghiêm túc không màng nữ sắc của hắn, không ngờ lại có
cảnh ngày hôm nay. Nhớ Hiền Bình quận vương nổi tiếng phong lưu đa tình bên
ngoài, dù tuổi đã ngày một nhiều nhưng tính cách ấy cũng chẳng hề thay đổi. Có
phụ thân như vậy, Thanh Thu không tin thế tử có thể tốt đẹp đến mức vậy. Không
chừng còn chẳng bằng cả quận vương, ít ra thì quận vương cũng không có ý định
với những nữ nhân trong phủ.
Nghĩ
lại thì, nàng hà tất phải ghen tuông với những người chẳng liên quan tới mình
như thế, mà nàng dựa vào cái gì để ghen? Nghĩ tới nghĩ lui, Thanh Thu cảm thấy
trong trời đất này, chẳng có ai để nương tựa, không ai có thể khiến nàng cảm
động mà thương xót, khiến nàng phải nhớ nhung tới rơi nước mắt.
Thôi
thôi, hắn hưởng diễm phúc của hắn, nàng sẽ được yên tĩnh, anh hùng khó qua ải
mỹ nhân, không chừng vài hôm nữa thế tử sẽ đồng ý cho nàng rời phủ cũng nên.
Đứng
một lúc lâu, đoán có lẽ thời gian thế tử hưởng diễm phúc cũng đã tương đối,
Giám Thiên các chắc giờ đã yên tĩnh trở lại, lúc ấy nàng mới thở dài quay về
phòng. Thuỷ tạ không lớn lắm, hai bên đường đều là hòn non bộ, nàng vừa đi vừa
nhấp nhổm. Thanh Thu hơi hối hận vì bỏ chạy quá vội vàng, không mang theo đèn
lồng, cũng không biết sao mình lại có thể chạy thẳng một mạch tới đây.
Chỗ ra
có vài bụi trúc, nàng nghe thấy tiếng gió thổi qua lá trúc, vòng qua bụi trúc
là có thể nhìn thấy hành lang. Thanh Thu nhớ ở đó treo đèn lồng, nghĩ tới đây
nàng bất giác đi nhanh hơn, vừa vòng qua một hòn non bộ, thì lao thẳng vào
trong vòng tay nóng như lửa của một nam nhân.
Hơi thở
lạ lẫm của nam tử đó khiến Thanh Thu vô cùng kinh hãi, ngay giây sau nàng nghe
thấy tiếng thế tử khẽ cười nói: “Nàng muốn chạy đi đâu?”
Thì ra
là hắn, cơ thể đang căng lên vì sợ của nàng bất giác thả lỏng, vừa rồi nàng còn
tưởng là ma hay kẻ trộm, sợ tới mức hồn xiêu phách lạc. Thanh Thu vội vàng giật
lùi về phía sau: “Thế tử sau lại tới đây?”
Nàng
lùi một bước, Vệ Minh tiến một bước, chỗ đường vòng ở hòn giả sơn này chật hẹp,
Thanh Thu mới chỉ lùi được vài bước đã bị hắn ép dựa vào vách đá. Gió đêm lạnh
lẽo khẽ thổi qua, vòng vèo rồi bỏ đi khiến không khí nơi đây dần dần ấm lên.
Thanh Thu chỉ nghe thấy hơi thở nhẹ nhàng của hai người, còn cả nhịp tim đập
mỗi lúc một nhanh của chính mình nữa, cảm giác mờ ám thậm chí còn rõ hơn cả
buổi tối ở trong phòng nàng. Hơn hai mươi năm nay, Thanh Thu chưa từng đúng gần
như thế này với bất kỳ nam tử nào, huống hồ lại là một nam tử đang hừng hực lửa
trong lòng.
Thế tử
không ở đó mà chăm sóc đám nữ tử kia, đến đây để làm gì? Bị hắn ép tới không
còn một khe hở nào, Thanh Thu lại chẳng đủ sức để đẩy hắn ra, chỉ cảm thấy từng
luồng khí nóng xuyên qua lớp áo truyền sang phía mình, nóng tới toàn thân nàng
phải run rẩy.
Khi Vệ
Minh chạm vào cơ thể mềm mại của nàng, dục vọng bị đè nén bao lâu nay dường như
đã tìm được chỗ để xả, nàng hỏi gì? Hình như đang hỏi tại sao hắn lại tới đây,
đương nhiên hắn đến vì nàng mà. Lúc đứng ở bên ngoài phòng hắn đã nghĩ ra lý do
vì sao cơ thể mình đột nhiên lại nóng bừng như thế, Vệ Minh phát hiện rằng
những món ăn nàng lên thực đơn hình như đều có một công hiệu… tráng dương tăng cường
sinh lực! Hắn cần những thứ này từ bao giờ? Vệ Minh nhất thời không biết nên
cười hay nên giận, tìm khắp cả phủ mới gặp được nàng. Lúc này hắn chẳng muốn
nói dù chỉ một câu, chỉ muốn ôm nàng thật chặt, để nàng cảm nhận xem hắn có cần
phải ăn những thứ bổ dưỡng đó tới mức ấy không thôi.
Rõ ràng
đêm tối mù mịt không nhìn rõ mặt của đối phương, nhưng Thanh Thu lại cảm thấy
thật may mắn vì nhờ bóng đêm che giúp khuôn mặt đang đỏ bừng vì ngượng của
mình. Vệ Minh đương nhiên không nghĩ thế, làm những việc thế này phải có chút
ánh sáng mới thú vị, nhưng không có ánh sáng càng tốt, ở đây cũng đủ ẩn dật
rồi, dường như lại khiến hắn nảy sinh ý định ngông cuồng không thể nói bằng
lời.
Dù tối
tới đâu, Vệ Minh cũng vẫn đặt môi một cách chính xác lên môi nàng, hắn mút chặt
và quấn lấy, cánh tay vòng giữ eo nàng khiến hai người gần như dính sát vào
nhau, bàn tay kia bắt đầu khám phá cơ thể đang cứng đờ vì căng thẳng của nàng.
Đầu tiên hắn vuốt ve phần lưng rồi thuận thế chuyển lên phía trước, khẽ nắm
chặt bầu ngực mềm mại. Vệ Minh mới tăng thêm lực được vài lần thì thấy môi mình
đau nhói, hắn bị Thanh Thu cắn một cái.
Hắn
cũng không giận, ngược lại còn ôm nàng chặt hơn, lúc này để mặc nàng giãy giụa,
Vệ Minh dùng giọng trêu chọc để nói với nàng: “Sao lại dừng lại, hử?”
Cùng
với tiếng “hử” ấy, tay hắn dùng sức hơn khiến phần eo hai người áp sát vào nhau
chặt thêm mấy phần, cảm giác đó không thể dùng lời để miêu tả khiến Vệ Minh
suýt chút nữa mất kiểm soát.
Thanh
Thu mấp máy môi không thốt nên lời, mũi cay cay, nước mắt trào ra, nàng có thể
nói gì chứ? Nói rằng mình ấm ức hay khó chịu? Nụ hôn này khiến trái tim nàng
hoảng loạn, cảm giác ham muốn vừa rồi chưa từng xảy ra với nàng. Ban đầu nàng
thậm chí còn vô thức muốn áp sát hắn hơn, phối hợp với hắn hơn. Hai tay Thanh
Thu luống cuống đẩy Vệ Minh ra rồi lại bất lực đặt trước ngực hắn, nàng chìm
đắm đến mềm nhũn cả người, cơ thể và trái tim không nghe theo sự sai bảo của
trí óc, lúc ấy nàng nghĩ rằng, hắn là thế tử thì sao? Làm liều ở nơi này, lẽ
nào hắn muốn nàng ngay ở đây sao? Lập tức Thanh Thu cắn mạnh vào môi Vệ Minh
một cái, lòng nàng cũng hoảng hốt theo.
“Thế
tử…” Giọng nàng vừa khàn vừa yếu, Thanh Thu cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn nói
tiếp: “Người mau mau buông nô tỳ ra.”
Dù sao
nàng cũng là khuê nữ còn tân chưa từng trải sự đời, lần đầu thân mật với một
nam nhân tới mức này, nói đến từ cuối cùng giọng nàng đã run lên bần bật. Vệ
Minh ôm Thanh Thu khẽ xoay khiến hai người đổi vị trí cho nhau, tự mình dựa
lưng vào vách đá lạnh buốt, hắn cất giọng chầm chậm giải thích, dịu dàng an ủi
nàng: “Đừng sợ, Thanh Thu, tâm ý của ta dành cho nàng nhiều hơn nàng nghĩ. Nếu
không, lúc này ta đã ở bên đám nữ tử kia mà tình nồng ý đượm… sao lại tới đây
ôm nàng chứ?”
Có thể
tình cảm hắn dành cho nàng nhiều hơn dành cho những nữ tử bình thường, nhưng
Thanh Thu vừa phát hiện rằng nàng cần nhiều hơn, nhiều hơn, thứ hắn có thể cho
nàng, sợ rằng không bao giờ đủ. Đang do dự định nói thêm gì nữa, nhưng động tác
của Vệ Minh khiến dòng suy nghĩ của nàng bị đứt đoạn. Thanh Thu cắn môi định
đẩy hắn ra, nếu như làm việc đáng xấu hổ này ở đây tối nay, thì nàng thà chết
còn hơn.
Vệ Minh
sao có thể cho phép người trong lòng mình dừng lại đúng lúc này, còn nhớ hòn
giả sơn này chỗ cao chỗ thấp, rất nhiều nơi mặt đá bằng phẳng có thể làm ghế đá
ngồi nghỉ, hắn giơ chân ra mò mẫm bên phải bên trái, cuối cùng cũng tìm
được một chỗ. Vệ Minh ôm Thanh Thu dịch chuyển ra đó ngồi xuống, lúc này tư thế
của hai người trở thành nửa nằm nửa ngồi. Hắn dùng thân ép chặt cơ thể đang
không ngừng giãy giụa của nàng, mặc kệ tất cả bắt đầu hôn tiếp.
Vệ Minh
là người học võ, làm gì có chuyện không khống chế nổi một nữ tử yếu đuối như
Thanh Thu. Lúc ấy nụ hôn dịu dàng khiến cơ thể nàng như mềm nhũn, toàn thân
nóng bừng, thì ra ý loạn tình mê chính là cảm giác như xương cốt bị huỷ hoại
thế này đây. Tay Vệ Minh gian xảo, qua lớp quần áo mò tới nơi chưa ai chạm vào
của nàng, thì ra còn có chuyện đáng xấu hổ hơn cả việc hôn rất nhiều!
Thanh
Thu cố gắng quay mặt sang bên cạnh tránh môi hắn, vội vàng nói: “Thế… thế tử
đừng, đừng...”
Nàng
còn chưa nói xong đã bị đôi môi nóng bỏng của Vệ Minh ngậm chặt, cho đến khi
nàng không thể thở nổi hắn mới buông tha, và cũng dùng giọng nói khản đặc
như thế để đáp lời nàng: “Đừng sợ, nàng vừa bệnh xong, ở đây lại lạnh, ta… ta
sẽ không làm gì đâu.”
Tim
nàng dịu lại, sự căng thẳng sợ hãi cũng bớt đi nhiều, ít ra thì hắn còn nghĩ
cho nàng, ngay khi ấy Thanh Thu ôm mặt không dám nói thêm gì nữa.
Vệ Minh
phải cắn chặt răng mới nói ra được câu ấy, có trời mới biết quyết định ấy khó
khăn tới thế nào. Hắn chỉ sợ nàng lại nhiễm lạnh, nên không thể không nén ngọn
lửa dục vọng trong lòng xuống. Mặc dù từ lâu Vệ Minh đã có ý này, nhưng nguyên
nhân gây ra hoàn cảnh thảm hại khốn khổ hiện giờ lại chính là những món ăn của
nàng. Hắn bèn nói: “Chẳng phải tại nàng cả ư? Tội chết có thể miễn, tội sống
khó thoát.”
Tội
sống? Hắn nói như thế nàng cố ý chuẩn bị những món đó không bằng? Mỗi lần nàng
định chỉnh hắn thì cuối cùng người xui xẻo vẫn cứ là nàng. Thanh Thu còn đang
suy nghĩ xem hắn sẽ trừng phạt mình như thế nào thì đột nhiên cảm thấy trước
ngực tê dại. Hóa ra Vệ Minh dùng miệng và tay vuốt ve bầu ngực mềm mại của
nàng. Thanh Thu bất giác kinh hãi bật thành tiếng, hai tay bị bàn tay kia của
hắn giữ chặt không thể cử động, trái tim vừa mới thả lỏng lại bắt đầu căng thẳng.
Ngoài sự sợ hãi đầy bỡ ngỡ còn có cả cảm giác rã rời kỳ lạ, khiến nàng không
biết phải làm sao, chỉ còn biết nhắm nghiền mắt lại. Thanh Thu cũng biết thế
này là thế nào, định mở miệng ngăn hắn nhưng lời nói lại biến thành những tiếng
rên rỉ kéo dài.
Âm
thanh hết sức nhẹ nhàng khiến Vệ Minh càng không thể khống chế nổi ham muốn của
mình. Hắn không muốn làm nàng bị tổn thương, nhưng cũng không muốn bỏ cho qua
nàng, vừa tồi còn nghĩ chuyện này xảy ra ở đây thật hết sức kích thích, nhưng
giờ hắn hối hận tại sao lại là ở đây! Vệ Minh đột ngột dừng lại, bế nàng lên
định quay về phòng, thầm thề rằng, đợi sang năm khi không khí ấm áp hơn, hắn
nhất định sẽ cùng nàng tới đây “thỏa ý nguyện”!
Đường
về phòng không gần cũng chẳng xa, đủ để tâm trí Thanh Thu tỉnh táo trở
lại, nàng cảm thấy đêm nay quả thật quá hoang đường, hai tay che kín khuôn mặt
nóng bừng của mình định bỏ xuống. Vệ Minh biết Thanh Thu xấu hổ, đặt nàng xuống
nhưng vẫn nắm chặt tay nàng không buông, chẳng nói chẳng rằng kéo nàng đi về
phía trước, trong lòng chỉ mải nghĩ lát nữa hắn sẽ đối xử với nàng dịu dàng như
thế nào. Cả hai vừa tới cửa Giám Thiên các, thủ hạ đã vội vội vàng vàng đi tới
nghênh đón, quỳ một gối xuống lớn tiếng báo cáo: “Thế tử, đại nhân ở bộ Lễ có
chuyện gấp muốn cầu kiến, đoàn sứ giả Bắc Vu xảy ra chuyện, Ninh tông chủ gặp
thích khách ở Tư Thu viên!”
Vệ Minh
trầm xuống, việc hai nước đàm phán hòa bình là việc lớn, hắn đành dẹp bỏ mọi
tạp niệm cá nhân sang một bên, chầm chậm buông bàn tay nhỏ nhắn ấm áp của Thanh
Thu ra, khẽ thì thầm bên tai nàng: “E rằng ta phải bận mấy ngày, tạm thời tha
cho nàng.”
Thanh
Thu lại thở phào nhẹ nhõm, chẳng buồn hành lễ vội vàng bỏ về phòng. Nàng chỉ
mong thế tử bận rộn không còn thời gian mà nghĩ đến mình nữa, nhưng Ninh Tư
Bình… Vết thương của y có nặng không? Lần này gặp thấy y gầy yếu bệnh tật, tại
sao lại đi làm chủ nhân Thiên phủ làm gì chứ? Nhưng những việc này không
còn liên quan gì tới nàng nữa, Ninh tông chủ là khách quý, còn sợ thiếu
người hao tâm tổn trí lo lắng cho y ư? Hơn nữa còn có Tuyết Chỉ mà.
Thanh Thu vừa đi vừa quay đầu nhìn, thấy thế tử đứng tại chỗ hỏi rõ tình hình,
nhưng miệng vẫn mỉm cười dùng mắt tiễn nàng, khiến nàng sợ hãi mà suýt vấp vào
bậc cửa, phải túm váy lên chạy thẳng vào Giám Thiên các.
Thì ra
tối nay Tư Thu viên không yên tĩnh như ngày thường, Ninh tông chủ đột nhiên nổi
hứng, gọi đám ca vũ mà hoàng thượng Nam Vu tặng y đến, nhân lúc trăng thanh gió
mát, cùng vị hôn thê thưởng thức múa hát. Ai ngờ trong đám ca vũ này lại có vài
tên sát thủ trà trộn vào, đàn còn chưa tấu thành khúc đã rút kiếm muốn sát hại
y, mấy hộ vệ chết ngay tại trận mới bắt bắt sống được hai tên. Trong lúc hỗn
loạn Ninh tông chủ đỡ một kiếm cho vị hôn thê Tuyết Chỉ, kiếm đâm trúng ngực,
mặc dù vết thương cũng không nghiêm trọng nhưng mất rất nhiều máu, lúc này vẫn
hôn mê chưa tỉnh.
Đoàn sứ
giả Bắc Vu xảy ra chuyện ở Nam Vu, ảnh hưởng lớn đến việc đàm phán hòa bình của
hai nước. Vệ Minh nghe xong Lễ quan đến báo, chau mày trầm tư, ý của hoàng
thượng hắn đã hiểu. Dù không sợ chiến tranh nhưng đánh nhau nhiều năm như thế,
hắn cũng chán ngán cùng cực, hai nước cũng đến lúc phải tu thân tĩnh dưỡng.
Trong lúc tạm thời đình chiến, Ninh Tư Bình không thể có chuyện, y là chủ nhân
của Thiên phủ Bắc Vu, trong tay nắm một nửa lực lượng của Bắc Vu, lại gặp họa ở
Nam Vu, thế chẳng phải mất mặt người Nam Vu lắm sao? Huống hồ Vệ Minh lại là
nhân vật chủ chốt tham gia vào việc đàm phán hòa bình, hắn mới biến mất có vài
ngày đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nếu việc này xử lý không ổn thỏa, chắc chắn
hắn phải gánh tội làm việc không hoàn thành nhiệm vụ. Mặc dù đang nửa đêm, hắn
vẫn phải lập tức áo mũ chỉnh tề tới Tư Thu viên để giải quyết chuyện này.
Thanh
Thu quay về phòng, đầu tóc rối loạn, mặt đỏ bừng, tiểu nha đầu đoán chắc thế tử
đã làm chuyện gì đó, thầm tặc lưỡi: Xem ra vị cô nương này đúng là nhân vật nổi
tiếng trong phủ, mười hai mỹ nhân mà hoàng thượng ban tặng cũng không thể thắng
nổi nàng. Tiểu nha đầu lập tức đỏ mặt tiến tới hầu nàng, khi định cởi áo cho
Thanh Thu thì nàng vội vàng bừng tỉnh xua tay từ chối, đuổi hai tiểu nha đầu ra
phòng ngoài, còn mình thì than vãn thở dài. Nàng vùi mặt vào trong chăn, một
lúc lâu sau cũng chẳng nhúc nhích gì, muốn khóc cũng không khóc nổi, chỉ thấy
tức giận vô cùng.
Lúc này
nàng phải làm thế nào? Luôn miệng nói không muốn không muốn, nhưng khi
hai môi hòa quện, nàng lại để mặc hắn giở trò là sao? Phải làm thế nào để
thể hiện sự cương quyết muốn rời phủ của mình, muốn rời xa hắn? Không gột
sạch được nữa, mặc dù chưa thật sự thuộc về thế tử, nhưng nàng cũng
chẳng khác gì đã cùng Vệ Minh làm tới bước cuối cùng. Chưa từng ai đối xử với
nàng như thế, cho dù năm xưa đính hôn với tiểu tử họ Cao, nhưng cũng lắm nàng
cũng chỉ đủ dũng cảm cầm tay một lát rồi buông ngay. Sự thân mật ngày hôm nay,
mang lại cho nàng cảm xúc chưa bao giờ có. Thì ra, giữa nam nữ không chỉ cần
hai người làm lễ bái đường, mà khi đưa vào động phòng rồi, trọng điểm lại nằm ở
những việc xảy ra sau khi vào động phòng.
Những
việc thế này, trước khi con gái xuất giá, người mẹ cũng sẽ đề cập đến, để nữ tử
đó hiểu. Nhưng mẹ Thanh Thu mất sớm, mà nàng cũng mãi chưa thành thân, nên nàng
không hiểu. Đột nhiên bị thế tử đánh thức xuân tình bị chôn sâu nhiều năm,
giống như được ăn món thịt bọc vừng đen nổi tiếng của thành Việt Đô. Mùi thơm
và cảm giác tê tê đó vẫn khó diễn tả bằng lời, chỉ cảm thấy dư vị ấy vấn vương,
ăn xong rồi vẫn muốn ăn nữa. Nhất định là nàng thật không biết xấu hổ, lại cứ
nghĩ mãi nghĩ mãi đến dư vị tinh tế kia.
Thanh
Thu tâm rối như tơ suy nghĩ tới nửa đêm mới ngủ, lúc thì khinh miệt mắng mỏ bản
thân, lúc lại lại đỏ mặt tía tai không dám ngẩng đầu, đến nằm mơ cũng là những
tâm tư rối bời.

