Hãy Sống Cuộc Đời Như Bạn Muốn - Chương 5

Tưởng tượng phong phú:

Quan điểm về sự sáng tạo

NẾU TRÁI TIM KÉO BẠN VỀ MỘT HƯỚNG CHỨA SỰ BÍ ẨN VÀ ĐIỀU KỲ DIỆU THÌ HÃY TIN TƯỞNG VÀ NGHE THEO NÓ.

—David Wilcox, một trong những nhạc sỹ yêu thích của tôi

Cho dù tôi rất thích Thánh Francis của Assisi nhưng tôi vẫn phải nói rằng tôi thích những người điên rồ hơn. Những người ôm cây, lái xe máy Harleys, đeo khuyên mũi. Những người có tư duy khác biệt. Bất chấp sự ham thích bất thường này nhưng phần lớn thời gian tôi vẫn cảm thấy như chất keo gelatin không vị. Đúng là tôi muốn nổi loạn nhưng tôi cũng muốn mọi người thích mình. Vì vậy tôi tuân theo các quy tắc. Cắt cỏ trong sân. Để ý chân khi bước để biết mình đang đi đúng.

Một ngày tôi thức dậy và nhận ra rằng con người táo bạo và sáng tạo của mình đã nhường chỗ cho một người lạ cô đơn. Thay vì chạy theo bầy sói tôi lại chèo thuyền với con lemmut. Những ý tưởng ngốc nghếch của tôi, những ước mơ kỳ quặc của tôi đã bị bỏ mặc cho héo úa trên bờ cỏ xanh mơn mởn của vùng ngoại ô.

Tôi không biết nó đã xảy ra như thế nào. Điều đó cũng giống như ếch và nước. Bạn không thể ném ếch xuống nước khi nước đang sôi. Nó sẽ nhảy ra khỏi nước trước khi bạn kịp nói: “Chân ếch chiên giòn.” Nhưng nếu bạn đun sôi nước dần dần thì con ếch sẽ không nhận ra rằng mình đang bị luộc sống.

Tương tự, nếu có sức mạnh nào đó cố “luộc chín” sự độc đáo trong chúng ta thì chúng ta sẽ đề phòng ngay lập tức. Nhưng nếu làm dần dần thì chúng ta sẽ đồng ý tuân theo, từ bỏ mọi thứ thú vị và độc đáo và “đích thực là chúng ta.” Tưởng tượng phong phú là đột phá, là nhảy ra bên khỏi nước sôi cho dù bạn đã bị luộc trong bao lâu. Nó đồng nghĩa với việc nói rằng: “Tôi ở đây.” Nói rằng: “Tôi quan trọng. Tôi đại diện cho một điều gì đó. Tôi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là người vô hình.”

Tất cả chúng ta đều có nhiều thứ cần thể hiện. Chúng ta có nhiều suy nghĩ trong đầu, nhiều giấc mơ cháy bỏng. Nhưng thay vì thể hiện bản thân, chúng ta lại mua thiệp Hallmark và để người khác nói hộ chúng ta. Khi những người chúng ta yêu thương nhất tốt nghiệp trung học, kỷ niệm một ngày lễ, chúng ta dựa vào “các chuyên gia” để thể hiện tình cảm của mình cho sự kiện có một trong đời này. Tôi có muốn nói những điều trong tấm thiệp in hoa hay trong tấm thiệp kẻ sọc màu xanh?

Khi chúng ta không thể hiện bản thân, khi chúng ta nén lại sự giận dữ, sợ hãi và vui mừng thì chúng ta tách bản thân mình khỏi sự sống trong cuộc đời.

Rollo May từng nói trong cuốn sách nổi tiếng của mình, Lòng dũng cảm để sáng tạo: “Nếu bạn không thể hiện những ý tưởng độc đáo của mình, nếu bạn không lắng nghe chính mình thì bạn đã phản bội bản thân mình.”

Cho dù các nỗ lực sáng tạo của bạn không bao giờ được công bố cũng không quan trọng. Cho dù bạn giành giải thưởng hoặc trở nên nổi tiếng cũng không quan trọng. Điều quan trọng là bạn sẵn sàng và có thể thể hiện con người và cảm xúc của mình.

Chúng ta đều có cảm xúc. Đó là lý do tại sao bạn cảm thấy lâng lâng khi nhìn thấy một bức tranh đẹp hoặc đọc một cuốn tiểu thuyết nói lên lời trái tim.

Tôi tin rằng phần lớn những thứ mà chúng ta gọi là trầm cảm là do sự sáng tạo chưa được thể hiện. Thay vì được thể hiện, năng lượng sáng tạo, sức mạnh cuộc sống của chúng ta lại khiến chúng ta nổ tung.

Sự sáng tạo có sức mạnh chuyển hóa không chỉ những cá nhân làm nghệ thuật mà còn với cả xã hội. Thông thường khi muốn trở nên “sâu sắc” hơn, chúng ta nghĩ về những thứ như trở nên tốt bụng hơn, thấu hiểu hơn, cầu nguyện nhiều hơn. Nhưng để hoàn thành sứ mệnh như những đứa con tinh thần, chúng ta cũng phải trở nên sáng tạo hơn, cởi mở hơn.

Tại sao chúng ta không trân trọng sự sáng tạo

Trước hết chúng ta có nguy cơ bị xa lánh. Mặc dù nhiều người thần tượng các ngôi sao điện ảnh và nhà văn nổi tiếng xuất hiện trên chương trình Chào buổi sáng nước Mỹ, nhưng họ không tán thưởng những người biết làm thơ hay đánh đàn, gần gũi trong cuộc đời họ. Khi sáng tạo, chúng ta thường ở một mình, hòa vào một thế giới khác. Bởi con người thường cảm thấy bị đe dọa.

Họ sẽ nói: “Được đó” và “Tiến lên” khi một tác phẩm nào đó của bạn được xuất bản hoặc bạn nhận được vai trong một vở kịch, nhưng trước đó, họ sẽ nhìn bạn một cách không mấy thiện cảm, nhướn mày như thể bạn là người ngoài hành tinh.

Khi bạn sáng tạo, bạn khiến bản thân trở nên dễ bị tổn thương, vứt đi sự thận trọng và không giữ gìn gì nữa. Phil Collins so sánh việc đó với việc lên sân khấu mà không mặc quần. Chỉ cần bạn im lặng, gật đầu vào đúng thời điểm và tuân theo những quy tắc nên và không nên làm thì sẽ không ai cười, bất đồng quan điểm hay xét nét bạn.

Nhưng khi bạn viết, nói hoặc vẽ thì chiếc mặt nạ sẽ biến mất. Mọi người sẽ biết. Và điều đó đòi hỏi lòng dũng cảm.

Bạn cũng cần phải dũng cảm thì mới có thể đối đầu với sự sợ hãi và đối diện với sự thật. Khi bạn đầu hàng trước trí tưởng tượng của mình, có thể bạn sẽ thấy rằng sự thật trái ngược với tính cách mà bạn thể hiện với thế giới. Như Faulker nói: “Cuốn sách là cuộc đời bí mật, là anh em song sinh ác độc của nhà văn.”

Bạn có thể thấy rằng bạn không muốn làm những điều mà xã hội nghĩ bạn nên làm. Chẳng hạn, Emily Dickinson khám phá ra rằng cô không muốn kết hôn và có nhà như mẹ mình nhờ văn chương.

Và chắc chắn sẽ cần lòng dũng cảm để đứng lên chống lại những giọng nói liên tục bảo bạn rằng: “Bạn nhàm chán,” những giọng nói khăng khăng rằng “Bạn không có tài năng,” và “Nếu bạn viết hoặc vẽ thì bạn có nguy cơ rơi vào rủi ro tài chính.” Bạn cần lòng dũng cảm để chống lại chúng, tiến lên phía trước khi chúng liên tục ngáng đường bạn. Bạn cần lòng dũng cảm để tiếp tục khi tác phẩm không đáp ứng sự mong đợi của bạn. Dù thế nào bạn vẫn phải tiếp tục làm việc chăm chỉ.

Bạn sẽ gặp phải nhiều lời từ chối, sẽ có nhiều lúc người ta sẽ nói: “Xin lỗi, tôi không muốn.” Chúng ta phải can đảm để tiếp tục bước tới.

Mỉa mai thay, chúng ta đọc những cuốn sách tự thân vận động. Chúng ta kêu ca về điểm yếu của mình.

Tuy nhiên khi có cơ hội thay đổi, trở thành “con người lớn hơn” mà số phận quyết định thì chúng ta lại co cụm người lại và lẩn tránh.

Hãy nghĩ về quả sồi. Bên trong lớp vỏ bé tí là mầm mống của cây sồi vĩ đại. Nó có thể lăn lóc cả năm, nằm trong tổ của một con sóc hay túi quần của một cậu bé. Nhưng khi có điều kiện thích hợp, khi được trồng dưới đất, với đủ nước và ánh nắng mặt trời thì nó sẽ phát triển thành một cây sồi cao lớn.

Những người sống cuộc đời như bản thân mong muốn

BERRY GORDY

Không có ngọn núi nào quá cao

BẠN KHÔNG THỂ NÓI VỚI MỘT NGƯỜI HAY MƠ MỘNG RẰNG: “HÃY CẨN THẬN.” BẠN CHỈ CÓ THỂ NÓI: “HÃY NGHĨ THẬT NHIỀU, YÊU THƯƠNG THẬT NHIỀU VÀ CẦU NGUYỆN THẬT NHIỀU VÀ NẾU VẪN KHÔNG ĐƯỢC THÌ HÃY CƯỜI THẬT TO.”

—Robert Bly

Tháng 1 năm 1959, một học sinh 13 tuổi bỏ học tại Detroit đã vay 800 đô-la từ tiền tiết kiệm của gia đình để mua nhà – một mục đích kỳ lạ so với độ tuổi của cậu. Nhưng doanh nhân nhỏ tuổi này có tầm nhìn xa hơn. Cậu sẽ dùng căn nhà hai tầng đó để thành lập công ty thu âm.

Cậu bé đó đương nhiên là Berry Gordy, công ty thu âm của cậu là Motown và kế hoạch, hãy cho là nó đã thành công.

Từ năm 1959 đến 1972, công ty Motown của Gordy đã cho ra đời 535 đĩa đơn, 75% trong số đó lọt vào các bảng xếp hạng âm nhạc. Từ một phòng thu âm chỉ lớn hơn chiếc giường đôi một chút, Gordy đã sản xuất 60 bài hát đứng thứ nhất các bảng xếp hạng trước khi rời đến Hollywood và bán Motown cho công ty thu âm MCA Records với giá 61 triệu đô-la.

Tôi kể cho bạn nghe câu chuyện này bởi nó thể hiện sức mạnh của việc đón nhận khả năng lớn hơn. Berry Gordy có thể yên vị với số phận của mình. Cậu bé da đen, bỏ học khi mới lớp 8, thất bại trong sự nghiệp đấm bốc và không biết chơi nhạc cụ hay đọc nhạc.

Nhưng cậu có một giấc mơ. Cậu muốn sáng tác bài hát. Và nếu không ai sản xuất chúng thì cậu sẽ tự làm. Theo đuổi ước mơ là điểm xuất phát của mọi chúng ta. Chúng ta có tầm nhìn. Chúng ta nghe thấy nhịp đập trái tim. Chúng ta tự hỏi nếu “chúng ta có thể”… sáng tác bài hát, sáng tác thơ hay trở thành một con người mới. Chúng ta sẵn sàng nói: “Có thể.”

Nhưng ngay cả Gordy cũng không thể biết rằng khi cậu tuyển dụng Smokey Robinson 19 tuổi và nhóm tứ tấu ở trường, Matadors (sau này đổi tên thành Miracles) thì cậu đang tạo ra một trong những hiện tượng âm nhạc lớn nhất thời đại của chúng ta.

Khi mới bắt đầu nghe theo giấc mơ của mình, chúng ta không biết chúng sẽ dẫn chúng ta đi đâu. Nếu chúng ta nhìn thấy trước kết quả cuối cùng thì chúng ta sẽ sợ hãi, ngừng lại và nghĩ: “Ồ, như thế quá lớn.” Thật may là những gì chúng ta có thể làm bây giờ là thực hiện bước đi đầu tiên đó, bước bàn chân đầu tiên ra khỏi cửa.

Một điều khác mà hiện tượng Motown thể hiện là tài năng thường không được khám phá. Nếu Berry Gordy hài lòng với công việc tại nhà máy ô tô Detroit, một trong nhiều công việc mà cậu từng thử trước khi thành lập Motown, thì cậu sẽ không bao giờ đưa Diana Ross, Stevie Wonder và hàng trăm trẻ em da đen nghèo khổ khác thoát khỏi khu ổ chuột. Nếu Diana Ross không có tầm nhìn thì cô có lẽ chỉ là người bán túi trên Phố Ninth; Stevie Wonder chỉ là một đứa trẻ mù lòa sống dựa vào phúc lợi xã hội. Ơn Chúa, họ có cơ hội để khai thác tinh thần sáng tạo bên trong họ. Nếu Gordy không biến ngôi nhà số 2648 đại lộ West Grand thành nơi gặp gỡ thì các bài hát như “Nghe thấy trên dàn nho,” “Không ngọn núi nào quá cao,” và hàng nghìn bài hát khác sẽ không bao giờ được viết ra.

Chẳng hạn như tôi sẽ hưởng một nền giáo dục hoàn toàn khác. Nếu không phải vì bài hát “Với tay ra và tôi sẽ ở đó,” của ban nhạc Four Tops thì tôi sẽ không bao giờ nhảy với Andy Gilmore tại bữa tiệc của Jim Rinklemeyer. Tôi sẽ không bao giờ biết anh dùng nước hoa Brut, không bao giờ biết rằng anh có mùi như băng phiến, một khám phá mà chắc chắn là có từ chiếc áo vải tuýt mà anh lấy trộm từ tủ quần áo của anh trai, và sẽ không bao giờ biết cảm giác thích ai đó khi 13 tuổi. Thật tiếc là tôi không đủ dũng cảm để nói chuyện lại với anh nữa.

Bao nhiêu người trong chúng ta không có đủ dũng cảm để nghiên cứu tinh thần sáng tạo bên trong mình? Bao nhiêu người trong chúng ta không dám làm vì chúng ta chưa có tầm nhìn? Những tài năng mà Gordy tìm thấy ở những người học trò của mình cũng ẩn giấu trong những người mà chúng ta gặp hàng ngày. Chúng bị ẩn đi là bởi không ai thèm nhìn, không ai thèm nói: “Này, hãy xem chúng tôi có thể làm những gì.” Chúng bị ẩn đi đằng sau những suy nghĩ về sự không xứng đáng, đằng sau “những chiếc mặt nạ” mà chúng ta đeo.

Mỗi người trong chúng ta đều có cùng tinh thần sáng tạo. Nhưng không, có lẽ bạn nghĩ Detroit thì khác. Danh sách các siêu sao vẫn còn dài – the Temps, the Tops, the Vandellas, the Supremes. Nhưng bạn biết không? Gordy cũng có thể dễ dàng mở công ty thu âm đó và thành công ở Cleveland, Chicago, Omaha hay Nebraska chẳng hạn. Ở đâu cũng có Temps, Tops, Vandellas, Supremes. Ở đâu cũng có những người tài năng như vậy. Điều duy nhất họ không có là tầm nhìn của Gordy. Tôi không có ý phủ nhận tài năng lớn tại Detroit vào thời điểm đó. Những gì họ làm với hệ thống thu âm ba bài hát tại Phòng thu A có thể được so sánh như việc ngồi trước xe buýt.

Nhưng nó chỉ xảy ra khi một người sẵn sàng bước lên, sẵn sàng nói: “Tôi tin tưởng.”

Những người sống cuộc đời như bản thân mong muốn

BRANDON SHERWOOD

Môn nghệ thuật kỳ diệu của anh ấy khơi dậy đứa trẻ bên trong chúng ta

NẾU BẠN NGHE THEO TRÁI TIM THÌ MỌI THỨ SẼ TRỞ NÊN CÓ NGHĨA.

— Brandon Sherwood

Bradon Sherwood sống trong thế giới tưởng tượng của mình. Anh bước vào thế giới này, một thế giới tươi vui nơi mà mọi người đều cao quý và đẹp đẽ, đắm mình trong nó và khơi nó dậy để loại bỏ một xã hội đã mất hết nhuệ khí.

Sơ yếu lý lịch của anh viết rằng anh là nghệ sỹ, nhà sản xuất đồ nội thất, thợ khắc gỗ. Nhưng anh biết mình là ai. Một nhà truyền giáo đang phân phát tình yêu, hạnh phúc và khả năng. Công việc thật sự của anh là giới thiệu mọi người đến với thế giới tưởng tượng, thế giới mà chúng ta từng biết và vui mừng khi đắm mình trong đó suốt thời thơ ấu. Đối với anh, thế giới đó thật như ảo tưởng đau đớn, nhẫn tâm mà chúng ta tin vào khi lớn lên, có việc làm và trở nên tự mãn.

“Trí tưởng tượng giúp bạn tự do” là khẩu hiệu của anh và các tác phẩm kỳ quái mà anh cẩn thận tạc từ gỗ thông thật sự là tác phẩm của tâm hồn anh, những mảnh nhỏ của một khu rừng kỳ diệu nói với ta rằng: “Ở đây mọi thứ đều có thể.”

Mỗi khi có người mua tủ, giường, đồ cổ, khung treo gương hay các tác phẩm điêu khắc kỳ dị khác, họ đang mua một phần trong khu rừng của Sherwood, một hạt giống của sự hài hòa mà anh hy vọng họ sẽ nuôi dưỡng.

Khách hàng của anh, bao gồm từ Dan Fogelberg cho tới John Denver, không thể vui mừng hơn. Một cựu nhân viên CIA mới đây đã bán căn nhà của mình tại Colorado cùng đồ nội thất nhưng từ chối không bán con thỏ P. J. Trickster mà anh ta đã mua của Brandon.

Là nhà triết học kiêm người nghệ sỹ, Sherwood khắc thông điệp phổ biến về tự do và trí tưởng tượng vào từng tác phẩm của mình. Chẳng hạn, chiếc đồng hồ dành cho bà được khắc hình thần lùn, gấu và rồng, có thể đi kèm thông điệp: “Thời gian rất quý giá, đừng lãnh phí nó.” Một ngày nào đó, anh hy vọng sẽ viết được sách dành cho thiếu nhi với các nhân vật trong Khu rừng của Sherwood.

Mặc dù anh bán các tác phẩm của mình tại các lễ hội, hội chợ nghệ thuật và phòng trưng bày trên khắp quốc gia, nhưng anh chia sẻ, “Tôi nói với mọi người rằng: “Bạn không cần phải mua nó. Điều đó làm bạn cảm thấy thế nào?”

Anh nói: “Mọi người cần lắng nghe trái tim họ. Tìm ra mục đích của họ. Một phần của việc sống là phiêu lưu. Vì vậy, rất nhiều người chỉ đang sống và tồn tại.” Nhiệm vụ của anh không gì ngoài việc khơi lại ngọn lửa bên trong. Anh hy vọng có thể kết nối mọi người với niềm đam mê thời thơ ấu của họ.

Còn với mình, anh hy vọng anh sẽ không bao giờ lớn lên. Ở tuổi 39, anh yêu việc chăm sóc gia đình, các con và vợ anh, Dee, cũng là một nghệ sỹ làm việc cùng anh, anh cũng là người đàn ông có trách nhiệm nhưng về bản chất anh vẫn là một đứa trẻ, một đứa trẻ với niềm đam mê nồng cháy.

Sherwood nói: “Mọi người nói với tôi: ‘Tôi cũng thích làm nghệ thuật nhưng việc đó không thực tế lắm.’ Với tôi, không thực tế là việc dành 8 tiếng mỗi ngày làm việc mà bạn không đam mê, khiến tâm hồn bạn héo mòn và cạn kiệt.”

Người nghệ sỹ đến từ Salina, Kansas, lớn lên trong một gia đình có 3 cậu con trai. Bố cậu, một thợ xây và thợ khắc gỗ, đã để cậu làm quen với gỗ khi cậu còn bé, và kể từ khi còn nhỏ, cậu đã thích những việc thủ công.

Khi bố cậu khôi phục một nhà hàng Anh cổ từ thập niên 50 của thế kỷ trước tại McPhearson, Kansas, ông đã hỏi Brandon xem cậu có muốn thử khắc chân bàn hay không. Brandon nói: “Có chứ ạ” và kể từ đó, điêu khắc đã trở thành niềm đam mê của cậu.

Người nghệ sỹ đầy lòng quyết tâm, người kiếm sống bằng việc mang tác phẩm đi trưng bày tại các triển lãm nghệ thuật và nhận hoa hồng, nói: “Tôi chưa bao giờ phải thỏa hiệp hay hy sinh.”

Jay Nelson, chủ một phòng trưng bày bán tác phẩm của anh, nói: “Brandon quả thật rất thú vị. Anh ấy có lòng nhiệt thành của một nhà cách mạng, lý tưởng của một nhà sư và năng lượng của một đứa trẻ 12 tuổi.”

Brandon nói: “Tôi ủng hộ cuộc hành trình vào thế giới tưởng tượng. Hãy bước vào thế giới đó và bạn sẽ tìm thấy sự hưng phấn. Bạn sẽ bay lên.”

Những người sống cuộc đời như bản thân mong muốn

JAN D’ESOPO

Cô ấy vượt đại dương để theo đuổi đam mê

MỘT SỐ NGƯỜI SINH RA TRONG GIA ĐÌNH GIÀU CÓ. TÔI SINH RA VỚI CÂY CỌ VẼ TRONG TAY.

— Jan D’Esopo

Jan D’Esopo là bà mẹ đơn thân khi cô đóng gói hành lý và đưa con chuyển từ Hartford, Connecticut đến San Juan, Puerto Rico. Cô không biết một từ tiếng Tây Ban Nha nào nhưng cô biết ánh sáng và năng lượng ở Old San Juan là lựa chọn hoàn hảo cho giấc mơ nghệ sỹ của mình.

Cô nói: “Lúc đó tôi không nghĩ đến việc sợ hãi. Một phần của việc trở thành họa sỹ là phải dũng cảm và điều đó có nghĩa là tạo ra cuộc sống mà bạn muốn cho bản thân mình.”

Chỉ trong vòng 12 tiếng sau khi hạ cánh xuống San Juan, D’Esopo tìm thấy một căn nhà Tây Ban Nha cổ 200 tuổi với mức giá thuê phải chăng. Đúng là căn nhà rất cũ và trong tình trạng tồi tệ nhưng D’Esopo đã nhìn thấy tiềm năng từ nó. Từng là nơi ở của một đội trưởng pháo binh nên căn nhà rất rộng, có nhiều ban công riêng, nhìn ra đại dương và quan trọng nhất là có đủ mọi ngóc ngách nhỏ, nơi cô có thể vẽ.

Cô trả tiền để thuê một số đứa trẻ địa phương dọn dẹp rác và chỉ trong vài tháng, cô cùng con trai và con gái đã có chỗ ở tuyệt vời. Cùng 2 con, cô sẽ mất hai năm để phục hồi lại nơi này.

Nhưng ngày nay, sau 40 năm, ngôi nhà Tây Ban Nha cũ kỹ xưa kia đã trở thành căn nhà nghỉ được nhiều người biết đến, các con cô đã lập gia đình, và người nghệ sỹ với niềm đam mê chưa bao giờ tắt, đáng lẽ đã có thể nghỉ ngơi, vẫn tiếp tục sáng tạo.

Trên thực tế, nhà nghỉ Galeria của cô nằm ở phía bắc Old San Juan là nơi thể hiện tính cá nhân của cô. Được biết đến ở San Juan đơn giản là nhà của Jan D’Esopo, căn nhà với kiến trúc kỳ quặc, những khu vườn bí mật, cầu thang quanh co và sàn nhà không bằng phẳng là nơi trưng bày các tác phẩm nghệ thuật trong suốt bốn thập kỷ qua của D’Esopo. Cô cười: “Con trai và con gái tôi rất có khiếu nghệ thuật nhưng đồ của tôi đã treo đầy trên tường và để la liệt dưới sàn nên chúng không còn chỗ để thể hiện.”

Với bốn xưởng nghệ thuật, nhà nghỉ là nơi trú chân có các nghệ sỹ. Các bức tranh gốc, bức bình phong bằng lụa, di tích đất nung và tượng bán thân của Abe Lincoln và tượng bán khỏa thân của các cầu thủ bóng chuyền được dùng để trang trí phòng cho khách trọ, boong rượu và cầu thang.

D’Esopo nói: “Tôi từng vẽ tranh ở mọi góc trong căn nhà. Tôi nghĩ khách trọ không thích sự bừa bộn. Nhưng cuối cùng mọi người đều đến đây và tôi đã quyết định chiếm dụng toàn bộ căn nhà. Sự sáng tạo thuộc về bán cầu não phải. Việc nói chuyện sử dụng bán cầu não trái, vì vậy tôi đã nghĩ cách sử dụng cả hai bán cầu não cùng một lúc.

Và khi làm vậy, cô đã truyền cảm hứng cho người khác, giúp họ dũng cảm hơn, sẵn sàng theo đuổi tham vọng nghệ thuật của họ. Như cô nói, “quyết định tạo ra cuộc đời chúng ta muốn tùy thuộc hoàn toàn vào mỗi chúng ta.”

Và theo cô thì ai cũng có thể. Họ chỉ cần tin tưởng. Cô nói: “Phần lớn khách trọ của tôi là họa sỹ hoặc nhà sưu tầm đồ cổ.

Cô cũng nhận được rất nhiều thư từ các khách trọ cũ cảm ơn cô vì đã cho họ nguồn cảm hứng. Cô nói: “Họ viết thư và nói rằng chuyến thăm tới đây là bước ngoặt cho sự sáng tạo của họ.”

D’Esopo giành giải thưởng vẽ đầu tiên năm 9 tuổi, cô đã đón nhận tài năng nghệ thuật và dùng nó để khiến cuộc sống của mình trở nên có ích hơn. Cô biến mọi góc nhỏ trong cuộc sống trở nên đẹp đẽ. Nếu không nhờ cô thì khu phố lịch sử bận rộn ngày nay của Old San Juan sẽ không bao giờ được cải tạo. Khi cô đến đây vào năm 1961, phần lớn khu vực đang trong tình trạng hỗn độn. Cô đã thuyết phục nhà Thomas đầy nghi ngờ rằng Old San Juan xứng đáng được cải tạo. Cô sơn những gam màu rực rỡ, và việc làm đó đã kéo theo rất nhiều các cuộc thảo luận với các chủ sở hữu tòa nhà đầy hoài nghi.

Ngày nay cô chủ yếu thực hiện các tác phẩm điêu khác. “Tôi luôn yêu thích điêu khắc nhưng chỉ sau buổi triển lãm lớn các bức tranh của tôi tại Bảo tàng nghệ thuật Bronx vào năm 1985, tôi mới cống hiến hết mình cho điêu khắc. Có lẽ khi nuôi con, tôi cho rằng việc để giá vẽ và sơn màu xung quanh hay hơn một xưởng điêu khắc khổng lồ. Ít nhất thì sơn cũng “thân thiện” với bọn trẻ.”

Có lúc, cô cung cấp các gói chân dung khách nghỉ trọ mà các khách trọ 5 ngày sẵn sàng ngồi làm mẫu bán thân. Ngày nay, cô quá bận rộn với các hoạt động cộng đồng. Gần đây, cô đã đặt bức tượng đồng cả người cao gần 3m của Barbosa trước Trung tâm y tế San Juan. Cô cũng tham gia dựng đài phun nước Columbus tại trung tâm thành phố San Juan.

Còn những bức tranh màu mà cô vẽ khi mới theo đuổi giấc mơ tại Puerto Rico thì sao? Chúng nằm trong các bộ sưu tập cá nhân trên toàn thế giới.

Không đến nỗi tồi cho một bà mẹ đơn thân với giấc mơ lớn.

Những người sống cuộc đời như bản thân mong muốn

WYLAND

Sơn màu cho đại dương trên thế giới

BẠN KHÔNG THỂ NGHỈ NGƠI KHI ĐANG BẬN RỘNG LA

—Wyland

Thật tuyệt vời khi cuốn sách Hãy sống cuộc đời như bạn muốn đề cập đến cả nghệ sỹ xuất hiện trong Sách kỷ lục thế giới Guinness với danh hiệu người vẽ bức tranh tường lớn nhất thế giới. Đó là Wyland, bức tranh tường vẽ cảnh đại dương dài 390 mét được đặt trước Trung tâm hội nghị Long Beach, và câu chuyện của ông rất thích hợp để chứng minh những gì mà một người với giấc mơ lớn có thể thực hiện.

Wyland ra đời cách đây 45 năm với một bên chân bị cà nhắc. Năm 7 tuổi, ông đã phải trải qua 11 cuộc phẫu thuật lớn. Chính điều này đã khiến gia đình ông vốn đã rất khó khăn phải chuyển nhà 13 lần trong vòng một năm. Trong nhiều năm, ông phải bó bột và không thể xuống nước, điều này quả thật rất khó khăn cho cậu bé hâm mộ Thế giới dưới nước của Jacques Cousteau.

Trong khi các anh trai của cậu bé ra ngoài chơi bóng chuyền thì Wyland ở nhà học vẽ. Cậu có vẻ có năng khiếu, mẹ cậu cùng các giáo viên nghệ thuật ở trường đã khuyến khích cậu tận dụng năng khiếu đó. Trước đó, cậu thường xoáy một ít sơn nhà, giấu dưới giường và vẽ tranh tường ở đằng sau tấm gỗ đầu giường. Năm 16 tuổi, cậu nhận được hợp đồng vẽ tranh tường công cộng đầu tiên, phong cảnh dãy An-pơ tại Dairy Queen ở vùng ngoại ô Detroit.

Năm 1971, tầm nhìn nghệ thuật của cậu thể hiện rất rõ khi gia đình cậu ghé thăm người họ hàng tại Laguna Beach, California. Sau khi xin người dì lái xe đưa cậu đến bãi biển, cậu đã nhìn chằm chằm vào biển và bỗng nhiên trong một khoảnh khắc mà cậu sẽ không bao quên, hai con cá voi xám California xuất hiện trên mặt nước.

Wyland nói: “Tại thời điểm đó, mọi thứ với tôi đã thay đổi. Ngay lập tức tôi biết tôi muốn làm gì với cuộc sống của mình. Tôi biết tôi phải làm tất cả những gì phải làm để biến nó thành hiện thực.”

Ban đầu việc đó đòi hỏi nhiều nỗ lực. Sau cùng thì Wyland mới chỉ là một cậu bé 23 tuổi khi đến gặp các quan chức thành phố tại Luguna Beach cùng kế hoạch đề xuất vẽ bức tranh tường hình cá voi mẹ và cá voi con với kích cỡ thực tế trên bức tường rộng 43x8 m bên bờ biển. Phải mất đến hai năm cho việc tranh cãi pháp lý và các thủ tục quan liêu nhưng vì ý tưởng về bức tranh tường nhận được phản ứng rất tích cực, ông đã đặt ra mục tiêu sẽ vẽ 100 bức tranh tường công cộng trong vòng 30 năm tới.

Cho tới nay, ông đã hoàn thành 86 bức tranh. Một trong những bức tranh tường kích cỡ thực tế hùng vĩ là “Bức tường cá voi” và ông dành toàn bộ thời gian và tâm huyết cho nó, một cống hiến không nhỏ, bởi mỗi bức tường cần ít nhất 3.785 lít sơn.

Mục đích của ông là kêu gọi sự chú ý đến vẻ đẹp và tầm quan trọng của đại dương trên thế giới. Wyland nói: “Tôi không chỉ vẽ cá voi mà còn cả tinh thần tuyệt vời của chúng. Tôi nghĩ nếu mọi người có thể thấy được vẻ đẹp của tự nhiên thì họ sẽ giúp bảo vệ tự nhiên.”

Sáu triệu mét vuông nghệ thuật công cộng mà ông tạo ra đến nay xuất hiện ở khắp mọi nơi, từ nhà kho cũ, tòa nhà 16 tầng cho tới Vườn thú quốc gia tại Thủ đô Washington D.C, Bảo tàng hàng hải quốc gia của New Zealand và một bức tường ở Portland mà ông hoàn thành chỉ trong hơn 3 ngày.

Wyland nói: “Tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm các bức tường lớn.”

Ông hy vọng rằng bức tường thứ 100 sẽ là Đại lý trường thành tại Trung Quốc với chiều rộng của nó có thể phá vỡ kỷ lục thế giới hiện tại của mình. Wyland, một người nghĩ lớn, nói lớn và có cá tính lớn, nói rằng: “Những thứ gì lớn đều cuốn hút tôi. Có thể bởi vì tôi thích tập trung vào bức tranh toàn cảnh.”

Tác phẩm nghệ thuật của ông vươn xa ra ngoài các bức tường cá voi. Với hơn 200.000 người sưu tập tại 70 quốc gia, họa sỹ Michelangelo hàng hải này là nghệ sỹ đại dương được biết đến nhiều nhất trên hành tinh. Ông đã viết năm cuốn sách và hiện đang cộng tác với Viện hải dương học Scripps để tạo ra chương trình giảng dạy nghệ thuật và khoa học mang tên “Nước sạch: Thế kỷ XXI”, chương trình này sẽ tiếp cận 67 triệu trẻ em ở độ tuổi đi học.

Wyland nói: “Tôi hoàn toàn tin rằng một người có thể tạo ra sự khác biệt.”

Bạn nghĩ sao?

Greg Tamblyn, bạn của tôi, một nhạc sỹ tài năng, đã viết một bài hát vui nhộn cũng là tên CD đầu tiên của anh. Bài hát có tên: “Shoot-Out at the I’m OK, You’re OK Corral.” Nó bắt đầu như sau:

Tôi có thể thấy đó không đơn thuần là cuộc tranh cãi giữa hai người yêu nhau

Khi cô ấy bảo tôi ép buộc cô ấy và đổ lỗi cho mẹ tôi

Tôi hét lên: “Tôi không phải người duy nhất đâu.”

Và thế là cuộc cãi vã bắt đầu.”

Bài hát khá hài hước bởi anh ta và bạn gái bắt đầu lăng mạ nhau bằng những câu được lấy từ những cuốn sách tự giúp bản thân mới nhất. Cô ấy nói: “Anh mắc hội chứng Peter Pan. Anh sẽ không bao giờ trưởng thành.” Và anh ấy đáp lại: “Xem ai đang nói kìa, người phụ nữ yêu quá nhiều.”

Bài hát tiếp tục như sau:

Tôi biết cô ấy sẽ cãi nhau vơi tôi đến cùng

Khi cô ấy nhắc tới Dear Abby và trích dẫn lời của tiến sỹ Ruth.

Mặc dù bài hát khá hài hước nhưng nó cũng chạm đến một điều khá nhạy cảm. Chúng ta không nhìn vào trái tim mình. Chúng ta bận trích lời của tiến sỹ Ruth hoặc Marianne Williamson hay bất kỳ nhà văn mới nổi tiếng nào mà chúng ta quên không trích dẫn lời của chính mình.

Chúng ta nghĩ gì vậy? Phần lớn chúng ta không biết. Chúng ta tìm kiếm câu trả lời từ bên ngoài. Chúng ta nhìn người khác mà không nhìn chính bản thân mình.

Thật đáng tiếc. Cuộc sống đang bị lãng phí. Chúng ta không vui vẻ. Chúng ta không tạo ra những điều tươi đẹp mà đáng lẽ mình có thể. Chúng ta không sống, không ăn mừng. Thay vào đó, chúng ta tuân theo các quy tắc mà một nhà văn nào đó chúng ta chưa từng gặp đề ra. Tôi không quan tâm tác giả của cuốn sách bán chạy nhất tiếp theo thông minh đến đâu. Họ không hề biết những bí mật trong cuộc đời của bạn.

Chỉ có một người biết thôi. Bạn thích cái gì? Cái gì là quan trọng với bạn? Bạn có biết không?

Ưu tiên đầu tiên của bạn phải là làm quen với bản thân mình. Sau đó, bạn mới có thể hát bài hát của mình. Bạn phải nhận ra trong mình một cá nhân mới, một người khác biệt với những người khác. Hãy tìm ra bản thân mình. Tìm ra những thứ tốt đẹp của bạn. Khi đó bạn sẽ được giải phóng.

Cũng giống như hạt sồi đợi mọc thành cây, sức mạnh sống sáng tạo ở bên trong bạn, đợi phát triển thành một người vĩ đại. Đúng vậy, bạn có thể đợi. Đặt nó vào trong tổ sóc. Nhét vào trong túi. Nhưng cuối cùng nó sẽ tìm ra điều kiện thích hợp. Nó sẽ phát triển. Lần tới, khi một ý tưởng thì thầm vào tai bạn, hãy dành thời gian lắng nghe. Hãy nói: “Vâng, tôi sẵn sàng thử.”

3 câu hỏi lớn

NẾU BẠN BIẾT ĐI, BẠN CÓ THỂ NHẢY.

NẾU BẠN BIẾT NÓI, BẠN CÓ THỂ HOT.

— Ngạn ngữ Zimbabwe

Trong năm năm vừa qua, số ca phẫu thuật thẩm mỹ tại Mỹ tăng gấp đôi. Có lẽ thay vì một bác sỹ phẫu thuật thẩm mỹ giỏi, chúng ta nên tự hỏi:

1.

Làm sao tôi có thể phát triển đam mê, trực giác và tầm nhìn của mình?

2.

Làm sao tôi có thể mang phép lạ đến với cuộc sống?

3.

Khi tôi 8 tuổi, tôi muốn điều gì nhất?

Trại huấn luyện tâm hồn

Đưa sáng tạo vào danh sách những việc cần làm của bạn

ÁNH SÁNG NHỎ CỦA TÔI.

TÔI SẼ LÀM NÓ BỪNG SÁNG.

—Đạo Cơ Đốc

Bài tập: Hãy làm một điều gì đó mỗi ngày trong 7 ngày tới. Có thể là một bài thơ (thể thơ haiku chỉ có 17 âm tiết), một cái mũ túi bằng giấy hay một nồi súp. Có thể bạn muốn sáng tác nhạc cho sản phẩm bạn sử dụng. Hoặc vẽ chiếc mũ mới cho Chú mèo đội mũ. Nhưng cho dù là gì thì bạn phải luyện tập khả năng sáng tạo của mình mỗi ngày trong 7 ngày tới. Jay Leno nói nó giống như tập tạ vậy. Và giống như việc bắp tay của bạn trở nên to hơn sau mỗi lần nhấc tạ, tác phẩm sáng tạo và trí tưởng tượng của bạn sẽ trở nên tốt hơn khi chúng được luyện tập.

Bạn không phải dành hàng giờ liền, nhưng hãy làm một điều gì đó hàng ngày. Bạn không thể nghĩ tới một ngày mà không đánh răng hay tắm. Việc theo đuổi giấc mơ của bạn chẳng lẽ lại kém quan trọng hơn sao?

Bài kiểm tra sự sáng tạo

Bài thi SAT kiểm tra xem bạn có đủ thông minh để vào đại học không, LSAT kiểm tra xem bạn có thể vào trường luật không và MCAT kiểm tra xem bạn có thể vào trường y không.

Nhưng đây là bài kiểm tra tốt nhất tốt biết để kiểm tra sự sáng tạo của con người mà hoàn toàn miễn phí.

Hãy đi lấy bút chì của bạn đi.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.