HỒI KÝ: TIỀN - BẠC - Chương 23

CHƯƠNG 23: CÚ SỐC 15 PHÚT

Đêm hôm đó, sau khi rời khỏi không gian xa hoa của Flamingo Đại Lải trên con xe Mercedes GLC 300 của thằng Thành, tôi trở về căn phòng trọ ở Cầu Giấy trong một trạng thái tâm lý cực kỳ bất ổn. Đầu óc tôi không còn là của một thằng Minh "Excel" hay cặm cụi nhập liệu nữa; nó đã bị thiêu đốt bởi những con số nghìn đô, những thuật ngữ về "Dòng sông tiền tệ" và hình ảnh cái vali 250 triệu tiền mặt mà thằng Tùng vừa ẵm trọn trong trò chơi bốc bi. Lan đã ngủ say, tiếng thở đều đặn của cô ấy trong bóng tối như một sự mỉa mai cay đắng đối với kẻ vừa đặt cược nốt chút nhân tính cuối cùng vào một canh bạc vô hình. Tôi nằm xuống cạnh vợ, mắt mở chong chong nhìn lên trần nhà loang lổ vết ẩm mốc, lắng nghe tiếng thạch sùng tặc lưỡi mà cứ ngỡ đó là tiếng đồng hồ đếm ngược của một quả bom hẹn giờ.

Trong đầu tôi lúc này, những mã cổ phiếu Việt Nam chậm chạp, lình xình hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là hình ảnh những cây nến Vàng (XAUUSD) chạy điên cuồng, những lệnh Buy/Sell xanh lét với lợi nhuận khổng lồ. Một câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm can: "Tại sao mình lại cứ phải chôn chân ở cái ao làng chứng khoán cơ sở T+3 chết tiệt này?".

Chiến thuật "Săn sắt"

Sáng thứ Hai đầu tuần, tôi không đến văn phòng S-Invest. Tôi biết nơi đó giờ chỉ còn là cái xác không hồn đối với tôi. Tôi tấp vào một quán cà phê Highlands trên đường Láng Hạ, chọn một góc khuất có ổ cắm điện để bắt đầu công cuộc "thực hành tư duy triệu phú". Trong tài khoản sàn LightFX của tôi lúc này vẫn còn một số tiền nhỏ sau khi đã trừ đi 5 triệu tiền học phí "người nhà" và tiền tham gia bốc bi.

Cái bản tính đa nghi của một kẻ từng bị "vặt lông" nhiều lần khiến tôi vẫn chưa dám tất tay ngay. Tôi nhớ lời thằng Thành dặn: "Nạp nhỏ, đánh thắng, rút thử. Thấy tiền về 'ting ting' thì hãy chơi lớn". Tôi nạp lại đúng 200 USD (khoảng 4,7 triệu đồng). Đây là con số tôi cho là an toàn, nếu mất cũng chỉ coi như đánh rơi một con xe máy ghẻ.

10 giờ sáng, phiên Âu mở cửa. Giá Vàng đang lình xình quanh mốc 1305. Tôi mở biểu đồ MT4, cài đặt đúng hai đường MA34 và MA89 – "Dòng sông tiền tệ" của thầy Ket. Khi giá hồi về chạm đúng đường MA34 và xuất hiện một cây nến rút chân xanh ngắt, tôi không chần chừ bấm lệnh: BUY 0.1 Lot.

Chỉ 2 phút sau, cây nến Vàng dựng đứng lên như cột cờ. Giá nhảy vọt từ 1305 lên 1310. Tài khoản báo xanh: +50 USD. Lãi 25% vốn chỉ trong vòng 10 phút! Tiếng chuông báo chốt lời của phần mềm vang lên nghe sướng tận óc. Cả buổi chiều hôm đó, tôi như "con của Thần Tài", đánh đâu thắng đó. Đến 4 giờ chiều, tài khoản từ 200 USD đã vọt lên thành 400 USD. Tôi nhân đôi tài khoản chỉ trong 6 tiếng đồng hồ.

Tôi run rẩy bấm lệnh rút tiền. 30 phút sau, điện thoại báo tin nhắn: + 7,050,000 VND. Tiền thật! Sàn uy tín! Thầy Ket vạn tuế! Mọi sự nghi ngờ biến mất sạch sẽ, nhường chỗ cho một sự hưng phấn vĩ cuồng. Con quỷ tham lam trong tôi bắt đầu gào thét: "Minh ơi! Mày đã tìm ra chìa khóa kho báu, tại sao phải nhặt bạc lẻ? Nếu vốn là 2.000 đô, mày đã có 2.000 đô lãi ngay hôm nay!".

Cú liều mạng cuối cùng

Tôi ngồi tính toán lại đống tài sản rách nát của mình. Tôi còn khoảng 50 triệu đồng – chính là số tiền 50 triệu mà tôi đã lừa bố ở quê bằng kịch bản "nhập hàng điện tử Nhật bãi". Nhưng 50 triệu vẫn là quá ít so với tham vọng mới. Tôi cần một "tấm đệm vốn" dày để an toàn theo đúng lời Hoàng Sói dạy: "Vốn càng to, gồng lệnh càng khỏe".

Tôi lục lại danh bạ, bạn bè đều đã cạch mặt. Tôi chợt nhớ đến cái app vay tiền online mà Hải Bóng từng giới thiệu tại S-Invest. Tôi tải app, chụp ảnh CMND và quay video xác thực. Chỉ 15 phút sau, 20 triệu đồng nổ vào tài khoản với lãi suất cắt cổ, nhưng tôi mặc kệ. Với tôi lúc đó, 5-10% lãi tháng chả là cái đinh gì so với lợi nhuận 100% một ngày của Forex.

Tổng cộng tôi có 75 triệu đồng. Tôi nộp tất cả vào sàn LightFX. Con số trong phần mềm MT4 nhảy lên: 3,200 USD, cộng thêm 30% bonus nạp lần hai, sức mua của tôi lên tới hơn 4,000 USD. Tôi nhìn con số đó mà thấy cả mạng sống, danh dự và tương lai của mình nằm gọn trong những con số ảo. Tôi tự hứa với lòng: "Chỉ lần này thôi. Đánh cẩn thận, ăn ít no lâu, tuyệt đối tuân thủ kỷ luật". Nhưng tôi quên mất rằng, lời thề của một con bạc trước sới xóc đĩa chỉ có giá trị ngang với một tờ giấy vệ sinh.

15 Phút Định Mệnh

20 giờ 30 phút tối thứ Sáu. Phiên Mỹ mở cửa. Đây là giờ "Hoàng đạo" của dân trade Vàng thế giới. Tin tức Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) của Mỹ sắp công bố. Tôi ngồi trong một quán cafe yên tĩnh, đeo tai nghe, bật bản nhạc hùng tráng "Two Steps From Hell" để lấy khí thế. Tay phải tôi cầm chuột, tay trái liên tục lau mồ hôi trán.

Giá Vàng lúc đó đang neo ở mốc 1315. Tin ra: CPI xấu cho đồng USD. Theo lý thuyết, USD giảm thì Vàng phải tăng mạnh. Một cây nến xanh vụt lên trên biểu đồ 1 phút. 1316... 1317... Tôi không kiềm chế được, bấm lệnh: BUY 0.5 Lot.

Nhưng ngay khi lệnh vừa khớp, cây nến xanh bỗng khựng lại, giật giật như bị điện giật rồi đột ngột đổi sang màu đỏ quạch. Giá tụt từ 1317 về 1315, rồi 1314. Tôi lỗ ngay 50 USD. "Chỉ là nhịp chỉnh, quét thanh khoản thôi," tôi tự trấn an và bồi thêm một lệnh BUY 0.5 Lot ở giá 1314 để trung bình giá (DCA).

Giá không dừng lại, nó tiếp tục trượt về 1312. Hai lệnh đều đỏ lòm. Tổng lỗ lúc này đã là 250 USD. Cái tôi của tôi trỗi dậy mạnh mẽ; tôi không thể chấp nhận mình sai ngay từ lệnh đầu tiên của chuỗi "làm lại cuộc đời". Tôi nhìn vào mức ký quỹ vẫn còn rất xanh và quyết định chơi bài ngửa của mọi con bạc khát nước: Gấp thếp.

Tôi vào lệnh thứ ba: BUY 1.0 Lot tại giá 1310 – vùng mà tôi tin là hỗ trợ cứng của khung 4 giờ. "Chỉ cần nó hồi lên 1312 là mình hòa vốn, nhích tí nữa là có lãi to," tôi thầm khấn vái. Nhưng thị trường tối hôm đó giống như một con thú điên vừa sổng chuồng. Nó không tôn trọng bất kỳ đường MA hay lý thuyết "Dòng sông" nào cả. Nó đục thủng 1310 nhẹ nhàng như dao nóng cắt bơ. Một cây nến đỏ đặc, không râu, cắm thẳng từ 1310 xuống 1305 chỉ trong chưa đầy một phút.

Tài khoản tôi báo lỗ -1,450 USD. Gần một nửa số tiền đã bay hơi. Tay chân tôi run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm cả áo sơ mi. Tôi muốn cắt lỗ nhưng ngón tay cứng đờ vì tiếc tiền. "Cắt bây giờ là mất 35 triệu, bao giờ mới gỡ được? Nó giảm 10 giá rồi, phải có nhịp hồi chứ!". Tâm lý gồng lỗ của một kẻ nghiệp dư chiếm trọn não bộ. Tôi làm một việc điên rồ cuối cùng: bấm lệnh thứ tư, BUY 2.0 Lot giá 1305. Tất tay. Full Margin. Tôi đánh cược toàn bộ 50 triệu của bố, 20 triệu nợ app vào cái "đáy" này.

20 giờ 40 phút. Mới 10 phút trôi qua. Tôi nhìn màn hình không chớp mắt, miệng lẩm bẩm khấn vái như một thằng tâm thần. Giá Vàng chững lại ở 1305, nhích lên 1305.5. Hy vọng lóe lên rồi vụt tắt ngay lập tức. 20 giờ 42 phút, giá Vàng gãy bụp một phát qua mốc tâm lý 1300. Tài khoản tôi báo động đỏ lòm. Thanh Margin Level nhấp nháy liên tục: 30%... 25%.... Sàn LightFX có cơ chế Stop Out ở mức 20%.

20 giờ 45 phút. Giá Vàng chạm 1298.

Bụp. Bụp. Bụp.

Những tiếng động khô khốc vang lên từ phần mềm MT4. Đó không phải tiếng chốt lãi, mà là tiếng súng hành quyết. Các lệnh Buy lần lượt biến mất trên biểu đồ. Dòng trạng thái tài khoản nhảy về con số thảm hại: 15.42 USD.

Tôi CHÁY TÀI KHOẢN. 4.000 đô la, tương đương 75 triệu đồng tiền mặt – mồ hôi nước mắt của bố, tiền vay nóng lãi cao – tất cả tan biến vào hư vô chỉ trong vòng đúng 15 phút.

Cái chết lâm sàng

Tôi ngồi chết lặng giữa quán cafe ồn ào. Tai tôi ù đi, mắt mờ hẳn, cảm giác như mình đang bị trói chặt và ném xuống đáy đại dương lạnh lẽo. Nhìn vào màn hình, biểu đồ Vàng sau khi quét xuống 1298 để giết tôi, nó bắt đầu... rút chân và hồi lên 1305 như để trêu ngươi. Nếu tôi còn tiền để gồng thêm 2 giá nữa thôi, tôi đã sống. Nhưng trong cái sới bạc này, từ "Nếu" là từ vô nghĩa nhất.

Tôi lảo đảo đứng dậy, gập máy tính lại. Tay tôi run đến mức không cầm nổi cốc nước. Tôi lủi thủi bước ra khỏi quán, đi lang thang trên đường phố Hà Nội như một bóng ma. Tôi không dám về nhà nhìn Lan, không dám nghe máy của bố. 75 triệu không chỉ là tiền, nó là nhân cách, là chút liêm sỉ cuối cùng của tôi đã bị thiêu rụi.

Tôi dừng lại trên cầu vượt Ngã Tư Sở, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới như những vệt máu loang lổ. Một ý nghĩ đen tối hiện ra: "Nhảy xuống là hết nhục. Hết nợ.". Nhưng tôi hèn. Tôi không dám chết vì còn bố mẹ già ở quê, còn món nợ 20 triệu app sẽ đổ lên đầu vợ. Tôi ngồi thụp xuống thành cầu ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc của một thằng đàn ông 29 tuổi đã mất trắng mọi thứ.

Điện thoại rung. Tin nhắn của Thành: "Sao rồi bạn hiền? Nay Vàng giật kinh quá, có ăn được miếng nào không?". Tôi tắt nguồn điện thoại trong sự căm hận và tuyệt vọng cùng cực.

(Hết Chương 23)

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.