Linh hồn ác - Chương 47 - 48

Chiếc Ford Mustang phi ầm ầm vào đường dành riêng cho xe cứu
thương và xe tang. Brolin đỗ xe rồi đi tới cuối tòa nhà để đến phòng làm việc
của bác sĩ Folstom. Hôm nay là thứ Bảy nên không có gì đảm bảo rằng Brolin sẽ
tìm được bác sĩ pháp y trưởng ở đây, nhưng trực giác mách bảo anh tới không
uổng công. Mọi thứ ở bà đều thể hiện lòng tận tụy tuyệt đối với nghề, vì thế
anh sẽ không ngạc nhiên khi thấy bà dành một phần kỳ nghỉ cuối tuần ở phòng làm
việc.

- Tôi có thể giúp gì được anh? Một phụ nữ mặc bộ đồ màu
beaumout đang ngồi sau máy tính hỏi.

Brolin chìa thẻ.

- Tôi là thanh tra Brolin, tôi tìm bác sĩ Folstom, có chuyện
rất quan trọng. Bà có biết bà ấy ở đâu không?

- Có, bà ấy đi ăn trưa ở nhà hàng Schiffo, ngay đối diện.

Brolin cảm ơn rồi biến mất. Vài phút sau, anh bước vào nhà
hàng đó. Khá lịch sự, mặc dù rất đơn giản, với những chiếc khăn trải bàn bằng
vải visi màu đỏ và trắng cùng những chai rượu vang rỗng phủ đầy sáp nến chảy
xuống như nhựa cây đông đặc lại. Brolin nhận ngay ra Sydney Folstom đang ăn
trưa cùng hai người đàn ông. Họ mặc complet bằng vải lanh, chắc chắn được may
đo vì đường may rất hoàn hảo. Hẳn họ cũng là bác sĩ. Một bữa trưa dưới sự bảo
trợ của Hypocrat, quá tuyệt!

Mùi thơm dịu của một món ăn nhiều gia vị kích thích các giác
của Brolin.

- Bác sĩ Folstom.

Bác sĩ ngẩng mặt lên khỏi đĩa, vẻ mặt sầm lại khi nhận ra
thanh tra Brolin.

- Anh thanh tra, bất ngờ quá! Anh theo tôi tới tận đây để
đọc cho tôi nghe các quyền của tôi hay là anh tới hỏi về một cái xác mới vậy?

Brolin gật đầu chào hai người đàn ông.

- Rất khẩn cấp đấy, tin tôi đi, tôi sẽ không làm phiền chị
giữa bữa ăn nếu không có việc khẩn cấp đâu. Cái xác được đưa đến chỗ chị chiều
hôm qua ở đâu nhỉ?

- Cái xác nào? Bác sĩ đáp, vẻ mỉa mai.

Hai người ngồi cùng bà tán thưởng câu nói đùa mà họ cho là
rất đúng chỗ này.

- Bác sĩ Folstom, chị biết rất rõ là tôi nói đến cái xác
nào. Tôi muốn thấy nó và tôi cần năng lực chuyên môn của chị. Ngay bây giờ.

Từ cuối cùng được nhấn mạnh khiến các tràng cười im bặt.

- Anh không có chút tôn trọng nào với những cái dạ dày mỏng
manh của chúng tôi sao?

Bà chỉ vào hai người đang ngồi cùng bàn ăn.

“Trái ngược với hình thức bề ngoài, đây là một cuộc họp
chuyên môn. Và anh đang cắt ngang cuộc họp đó, anh thanh tra ạ. Cái xác của các
anh đã được giải phẫu sáng nay, trước sự chứng kiến của thanh tra Pein. Chính
tôi là người thực hiện và các kết luận của tôi đã được fax tới văn phòng của
anh và gửi cả qua email. Tôi không còn gì để khai báo nữa, thưa thanh tra. Bây
giờ, làm ơn để chúng tôi...”

- Thế còn vết bỏng trên trán, chị có thấy không?

- Cũng giống như những lần trước, các mô bị tổn thương nặng
nề nên không thể nói được gì trừ việc đây là loại axít rất mạnh. Anh hãy đọc hồ
sơ đi, tôi viết rất chi tiết.

- Nhưng không có dấu vết gì bên trong sao? Một dấu hiệu đặc
biệt, ví dụ như một từ hay một hình vẽ.

- Anh thanh tra, anh có để yên cho tôi ăn nốt bữa trưa
không?

Máu Brolin dồn lên mặt. Có những mạng sống đang gặp nguy
hiểm!

- Thưa bác sĩ, chị hãy chọn một trong hai điều: hoặc là chị
chấp nhận đưa tôi tới chỗ làm của chị và trả lời các câu hỏi của tôi, hoặc là
tôi gọi chưởng lý Gleith, ông ấy sẽ rất thích được làm phiền để tới sắp xếp lại
công việc của chị một chút đấy. Chị thích điều gì hơn?

Sydney Folstom hằm hằm nhìn anh.

- Thanh tra Brolin, anh là kẻ phá rối.

Rồi bà vơ lấy cái túi.

Thời tiết tháng Mười thật ẩm ương. Khi thì vừa mưa vừa gió,
khi thì dễ chịu, bình lặng. Nhưng thứ Bảy hôm nay, trời chuyển âm u. Bầu trời
toàn một màu xám xịt. Thỉnh thoảng, lác đác một cơn mưa nhỏ, không lâu hơn vài
phút, và gió thổi rạp cây cối, càng về chiều càng mạnh. Từ phòng làm việc của
bác sĩ Folstom, Brolin có thể nhìn thấy rìa công viên núi Tabor và ngọn núi lửa
đã tắt của nó. Cây cối giống như những người muốn lên tới đỉnh trời đang cong
người trong gió, như thể được mẹ Thiên nhiên nhắc nhở phải hạ mình hơn.

- Nào, điều gì khiến anh lo lắng vậy, anh thanh tra?

Sydney Folstom vừa ngồi xuống chiếc ghế bành rộng bằng da
vừa hỏi.

- Tôi muốn biết...

- Anh muốn biết. Anh cắt ngang bữa trưa của tôi và gần như
ép tôi tới đây, tôi nghĩ là anh có thể bỏ qua những lời lẽ khách sáo.

Brolin gật đầu đồng tình mặc dù anh thấy nhận xét đó không
cần thiết. Chuyện nhỏ mà.

- Tôi muốn biết liệu có tìm lại được dấu ấn mà kẻ giết người
đã viết gì đó lên trán nạn nhân, một từ hoặc gì đó tương tự. Sau khi giết nạn nhân,
hắn dùng axít xóa đi để không ai đọc được nữa.

- Chúng tôi không tìm thấy gì trên da cả. Phần thịt bị ăn
mòn và cháy hết. Tuy nhiên, nếu hắn cần axít để xóa, thì tức là hắn không viết
dấu ấn của mình. Nếu hắn dùng bút dạ, sơn hay thứ gì đó tương tự, thì hắn có
thể xóa dễ dàng không cần dùng đến axít. Vì hắn giết người bằng dao, nên có thể
giả thuyết rằng hắn khắc dấu ấn của hắn vào thịt nạn nhân. Điều này cũng lý
giải cho độ sâu của vết bỏng.

- Và chị cho rằng không thể đọc được gì nữa ư?

- Không hẳn. Nếu hắn khỏe, mũi dao của hắn có thể khắc vào
tận xương sọ. Khi ấy, ta có thể tìm thấy gì đó.

Ánh mắt bà dịu xuống. Bà lấy ra một viên kẹo bạc hà mời
Brolin.

- Mặt mũi anh khiếp quá, anh thanh tra ạ, bộ mặt của người
ngủ không ngon giấc.

Brolin chỉ nhìn bà mà không trả lời.

- Nếu rất khẩn cấp, thì chúng ta đi xuống xem xét cái đầu đó
thôi, bà nói rồi đứng dậy.

- Tôi từng rất mong được nghe chị nói điều này.

- Cảnh sát thường chạy luôn khi nghe tôi nói thế...

Họ cùng đi xuống tầng hầm.

Với sự giúp đỡ của một nhân viên nhà xác, một trong những
“chuyên gia về xác chết” như Brolin thường gọi, họ đưa Elizabeth Stinger ra
khỏi ngăn lạnh. Một sợi dây to màu đen được buộc vào nửa người trên của cô nom
như một con giun dài thò ra rồi lại chui vào trong da. Một sợi dây khác màu
sáng hơn giữ lấy mảng da đầu và bị tóc che đi một phần.

“Cô ấy hẳn khá xinh”, Brolin nghĩ thế khi quan sát khuôn mặt
nhợt nhạt của cái xác. Sau khi giải phẫu, máu đã ra hết khỏi cơ thể, để lại một
phần dịch trắng như sữa quanh lớp biểu bì.

Sydney Folstom đẩy chiếc xe kim loại đến một phòng phẫu
tích, tay bà cầm con dao mổ dài.

- Chị sẽ làm gì? Brolin hỏi khi thấy lưỡi dao lấp loáng dưới
ánh đèn không gây bóng.

- Cắt đầu.

- Gì cơ... làm thế ư?

Bác sĩ đáp, giọng càng trầm hơn:

- Anh yêu cầu tôi nghiên cứu kỹ. Anh tưởng tôi sẽ làm thế
nào? Tia X và máy scan đều không thể phát hiện được vết dao trên xương nếu vết
khắc chỉ hơi sâu. Dù sao thì gia đình cũng đã được thông báo là không được nhìn
cái xác vì cái xác bị tổn thương quá nặng, bắt đầu từ trán.

Mặc dù đã quá quen với các cuộc giải phẫu tử thi và những
cảnh tượng rùng rợn khác, Brolin vẫn cảm thấy các cơ chân của mình nhũn ra.

- Vậy chị sẽ làm thế nào?

- Anh đã nhấn mạnh tính khẩn cấp, vì thế tôi chọn phương
pháp man rợ nhất, nhưng nhanh nhất.

Brolin khó nhọc nuốt nước miếng. Những hình ảnh tệ hại nhất
hiện ra chồng chéo lên nhau, anh tưởng tượng ra cảnh bác sĩ pháp y dùng một con
dao dài lột da mặt một cách dễ dàng, giống như gọt vỏ một quả cam chín.

- Tôi sẽ luộc cái đầu, cùng lắm sau một tiếng rưỡi là thịt
róc ra. Tôi sẽ đổ hết nước luộc đi để lấy ra cái sọ hoàn toàn sạch sẽ và không
bị xây xát.

Cho dù vô cùng tàn bạo nhưng đây chính là cách làm của
Sydney Folstom, người từng tốt nghiệp đại học UCLA, thành viên của học viện
khoa học Pháp y uy tín và chuyên gia giải phẫu bệnh học nổi tiếng.

Trời đã xế chiều. Cửa tầng hầm mở ra mỗi khi xe chở xác đi
qua. Không có bất cứ cửa sổ nào ở nơi thấp như thế, dưới này là thế giới của
bóng tối, nơi kín đáo để người ta mở xác đàn ông, phụ nữ, trẻ con giống như gọt
một loại quả. Ở đây, không có ai vô cảm hết, nhưng tất cả những người làm việc
trong thế giới này sẽ nói với bạn rằng rốt cuộc, vẫn phải chịu đựng thôi. Khắp
nơi là xác người, một số xác rỗng không, thịt nằm ngoài da lần đầu tiên và cũng
là lần cuối cùng trong đời. Những con người bị lột da, moi ruột. Những đống phủ
tạng nhỏ nằm rải rác trên các bàn phẫu tích, tiếng vòi nước chảy và tiếng quạt
thông gió công suất lớn không át được tiếng cưa ken két bi thảm xẻ hộp sọ.

Brolin ngạt thở.

Anh đã quen với các cuộc giải phẫu tử thi nhưng không thích
cách thực hành. Khi nồi nước sôi luộc đầu Elizabeth Stinger bắt đầu tỏa ra mùi
thịt, anh lấy cớ ra ngoài hút thuốc. Bác sĩ không biết là anh đã bỏ thuốc. Anh
tìm cầu thang gần nhất và vô tình đẩy cánh cửa phòng “Hình ghép”.

“Hình ghép” là một phòng rộng tối om nằm tách biệt ở tầng
hầm của Viện Pháp y, các nhân viên của Viện thường tránh đi qua đây. Căn phòng
rất hiếm khi được s dụng – quả là may mắn – và phần lớn thời gian bị bụi phủ
đầy. Ở đây luôn lạnh hơn một chút so với các phòng khác cùng tầng hầm. Căn
phòng này được trang bị nhiều bàn to bằng inox để tiếp nhận nhiều xác chết cùng
một lúc trong trường hợp xảy ra thảm họa lớn, khi không còn đủ ngăn lạnh. Cái
tên “Hình ghép” được đặt từ khi xảy ra một vụ nổ máy bay cách Portland vài
kilômét. Xác chết chất đống ở đó bị nát vụn thành hàng chục mảnh, người ta phải
mất rất nhiều thời gian trong căn phòng lạnh lẽo này để đặt các chi cạnh nhau,
bắt đầu bằng việc phân thành từng loại, rồi dần dần khôi phục hình ghép xác
người khổng lồ đó.

Brolin đã từng nghe nói về nơi này nên tinh thần càng thêm
bất ổn. Dù không muốn, anh vẫn quay lại chỗ bác sĩ Folstom.

Bác sĩ đã thực hiện nhiều thao tác trên hộp sọ. Thịt đã róc
ra hoàn toàn, không còn lại tí nào, xương lấp loáng hơi nước và nhẵn bóng.

Hiện tại, Sydney Folstom đang quét phần ụ trán bằng một chùm
ánh sáng cực mạnh chiếu nghiêng, bà đeo một chiếc kính lúp ở một bên mắt, sau
vài phút khám nghiệm, bà ra hiệu cho Brolin lại gần.

- Anh hãy nhìn phần trán, đúng là có vết hư tổn, có thể do
đầu nhọn của một vật sắc gây nên. Vật này hoàn toàn có thể cùng loại với con
dao hai lưỡi được dùng để giết nạn nhân thứ nhất. Chúng ta đang đối mặt với một
kẻ thích dùng dao hai lưỡi, có thể nói như vậy.

Brolin cúi xuống để nhìn qua kính lúp. Dấu vết không rõ lắm,
có lẽ chỉ dành cho con mắt nghiệp vụ của chuyên gia.

- Đợi một lát, chúng ta sẽ làm nó nổi lên một chút.

Bà quét một bàn chải bằng sợi thủy tinh trên cái sọ và một
lớp mỏng bột carbon rơi vào các rãnh nhỏ xíu. Ánh sáng chói gay gắt chiếu vào
vết khắc đã chuyển thành màu đen làm nổi lên hình một biểu tượng kỳ quặc trên xương.

- Đây là hình gì? Brolin hỏi.

- Anh là cảnh sát cơ mà, chính anh phải nói với tôi điều đó
mới đúng.

- Có lẽ... một dạng... sao năm cánh thì phải. Có thể vẽ lại
nó được không?

- Còn hơn thế nữa, tôi có thể chụp ảnh kỹ thuật số cực nét
và chúng ta sẽ phóng to ảnh lên.

- Bác sĩ, nếu tôi đã phá rối chị, thì điều này sẽ không xảy
ra nữa đâu, Brolin nói, vẻ mặt đầy thỏa mãn.

Bác sĩ đứng dậy để lấy máy ảnh kĩ thuật số.

- Được như thế thì đã tốt.

Tiếng đèn flash vang lên lách tách trong không khí bão hòa
của tầng hầm.

Chương 48

- Vâng, mẹ ạ, không khó khăn lắm, học kỳ mới chỉ bắt đầu
chưa lâu lắm mà.

Julliette đổi tư thế, mười lăm phút nói chuyện điện thoại
với mẹ khiến cô bị tê chân.

- Thế chuyện khủng khiếp về tên giết người ở Portland?
Có tin gì mới không? Bà Lafatyette hỏi.

- Tối hôm qua, cảnh sát thông báo là sẽ tóm được hắn trong
vài ngày tới. Họ có vẻ tự tin lắm.

- Mẹ với bố nghĩ là nên về Portland vài hôm. Không
thể để con một mình trong lúc này.

- Mẹ ơi, ba tháng vừa rồi con ở một mình mà có sao đâu. Với
lại con không đến nỗi đơn độc như thế, con còn có chị Camelia.

- Nếu bố mẹ ở bên cạnh con thì khác nhiều chứ. Bố mẹ có thể
chăm sóc con, làm ngôi nhà ấm áp hơn...

- Thôi, không nói chuyện ấy nữa! Juliette nói bằng giọng
cương quyết nhưng đầy trìu mến. Con biết bố đang có một hợp đồng rất lớn, bố
cần mẹ trong lúc này và...

- Nhưng con cũng cần, mà bố có thể...

- Thôi mà, mẹ. Con rất ổn. Mẹ biết đấy, con có thể tự giải
quyết mọi việc, rồi sẽ tốt thôi. Con đã lớn rồi.

- Ừ, mẹ biết. Nhưng nếu không nhìn thấy con, mẹ vẫn cứ lo
lo. Ít nhất thì con cũng có đi chơi cùng bạn bè đấy chứ?

Juliette thấy bực mình với kiểu câu hỏi này, nhất là khi đó
là câu hỏi của mẹ, vì mẹ là người hiểu cô hơn ai hết. Mẹ đã nghe cô nói về
Camelia và chỉ chê trách một điều rằng với con gái bà, Camelia là một người bạn
quá bi quan về tình yêu do đã ly hôn. Đôi khi, Julette định tâm sự với bà rằng
chính cô là người phải kìm những đam mê của Camelia, nhưng đây lại là loại chi
tiết nhỏ thường không thể nói được giữa mẹ và con gái. Ít nhất là không phải
trong tất cả các gia đình.

- Có ạ, thỉnh thoảng, cô nói dối.

- Mẹ không thích khi con ở nhà một mình, trong khi kẻ điên
cuồng đó đang lang thang khắp thành phố, mẹ nghĩ đúng là bố mẹ phải về thăm con
vài ngày.

Không còn gì để nói, Juliette rất yêu bố mẹ, nhưng cô không
thích thứ tình cảm che chở này, sự bao bọc của mẹ còn khiến cô ngạt thở hơn nữa
vì nó không để cho cô khoảng lùi cần thiết để đương đầu với một tình thế.

- Mẹ ơi, không cần đâu. Bố mẹ còn nhiều việc phải làm ở
California và con sẽ đến đó vào dịp lễ Tạ ơn. Sau đó, nhà mình sẽ bên nhau mười
ngày trong dịp lễ tết cuối năm ở nhà chú Flenagan. Con đảm bảo là mọi việc đều
tốt đẹp.

Cô định nói với mẹ rằng dù sao cô cũng đang được cảnh sát
bảo vệ nhưng lại sợ điều này sẽ làm mẹ cô càng thêm lo lắng.

- Thôi được. Khi nào con thấy cần thì gọi điện cho mẹ ngay
nhé, mẹ có thể có mặt sau vài giờ đồng hồ. Mẹ nghĩ con nên gọi cho thanh tra
Brolin, có lẽ cậu ấy cũng vui khi có tin tức của con. Mẹ không thể hiểu nổi tại
sao con và cậu ấy lại không liên lạc với nhau.

- Cuộc sống... là thế mà. Nhưng mẹ có thể yên tâm được rồi,
gần đây con có gặp anh ấy.

- Thật không? Mẹ rất vui, đó là một chàng trai tốt.

Juliette biết mẹ cô luôn quý mến Joshua Brolin. Chắc chắn có
lý do là vì anh đã cứu sống con gái bà, nhưng còn có một nguyên nhân khác, có
lẽ là sự đồng cảm tinh thần. Khoảng cách chênh lệch tám tuổi dường như không
khiến bà quá bận tâm, thậm chí Juliette còn từng nghĩ rằng đến một lúc nào đó,
bà sẽ muốn gả con gái mình cho anh thanh tra. Rõ buồn cười! Báo chí sẽ tha hồ
vớ bở: "Nạn nhân của kẻ giết người hàng loạt cưới ân nhân cứu mạng"!

- Này con, việc đó không liên quan gì tới những vụ giết
người gần đây đấy chứ? bà Alice Lafayette hỏi.

- Không, chỉ gặp nhau... thế thôi.

- Ôi, đừng nói với mẹ là "thế thôi", không bao giờ
có chuyện gặp nhau "thế thôi" như vậy cả. Có chuyện gì thế? Con thích
cậu ấy không?

- Mẹ, có phải việc của mẹ đâu!

- Mẹ không nói gì cả, mẹ vui vì biết tin tức của con.

- Vâng... Con thôi đây, con phải làm việc một chút.

- Juliette, bây giờ là tối thứ bảy cơ mà, con nên đi chơi
với bạn bè vào tối thứ bảy...

- Con sẽ suy nghĩ về chuyện đó.

Hai mẹ con chia tay sau những chuyện vui bất tận giữa mẹ và
con gái về "người đàn ông trong gia đình", ông Ted Lafayette.

Juliette lên tầng đi tắm, đây là sở thích buổi tối của cô.
Khi cái lạnh bắt đầu bao phủ khắp vùng, cô thích nằm dài trong bồn tắm không
nước và cảm nhận làn nước nóng dâng lên chầm chậm làm ấm người. Cô dốc hết chai
nước tắm tạo bọt vào bồn, trút bỏ áo và quần bò xuống sàn. Trong khi bỏ quần áo
bẩn vào giỏ, cô nghĩ đến chuyện cho máy giặt quay ngay sau khi kết thúc khoảng
thời gian thư giãn trong nước.

Rồi cô thả mình vào bồn tắm và nhắm mắt lại, nước nóng bao
quanh cô khiến đôi chân tê cứng của cô dần tìm lại được cảm giác.

Tiếng chuông điện thoại từ xa vọng lại.

"Ôi! Khỉ thật..."

Có thể có chuyện quan trọng. Hoặc chỉ là mẹ cô lại quên mất
một chi tiết nào đó. Tiếng chuông vẫn reo không ngớt. Sau chút lưỡng lự,
Juliette quấn khăn vào người rồi chạy tới đầu kia hành lang để nghe máy.

- Juliette phải không? Anh, Joshua đây.

- A! Em xin lỗi vì mãi mới nhấc máy...!

Ngốc quá! Sao không nói với anh ấy chuyện thời tiết luôn đi!

Cô không nghĩ ra gì khác để đáp lại ngay lập tức.

- Này, anh cần em giúp đỡ. Hay đúng hơn là cần bạn em giúp
đỡ.

- Anh cứ nói đi.

- Người sưu tập sách thần bí mà em kể với anh ấy mà, em có
nghĩ là anh ta đồng ý dành thời gian tiếp anh không?

- Tức là... em nghĩ là có. Anh muốn làm gì?

- Anh đưa anh ta xem một biểu tượng, dường như là một hình
vẽ bí ẩn, và anh muốn anh ta cho biết ý nghĩa của hình vẽ đó.

- Để phục vụ cuộc điều tra ư?

Brolin xác nhận.

Quá vui mừng vì có thể trở nên có ích, Juliette không nhắc
tới sợi dây tình cảm mỏng manh và mới mẻ giữa cô và Anthony Desaux.

- Đợi em mặc đồ xong, em sẽ gọi anh ta.

- Có lẽ anh đang làm phiền em... anh nói, giọng bối rối.

- Không, sao lại thế? À vâng, thực ra em đang tắm. Thế này
nhé, em gọi điện cho anh ta rồi anh đến đón em trong vòng một tiếng nữa nhé.

Một chút ngập ngừng ở đầu dây bên kia.

- Anh không định làm mất thời gian của em, Juliette ạ, việc
này nằm trong khuôn khổ cuộc điều tra, tốt hơn hết anh nên tới đó một mình.

- Anthony Desaux là một người hơi đặc biệt, anh ta thích em
có mặt ở đó hơn. Hơn nữa, thư viện của anh ta rộng mênh mông, mà em lại đã có
chút kinh nghiệm, em có thể giúp anh đỡ tốn thời gian trong trường hợp...

Brolin nhanh chóng nhượng bộ. Dù sao cũng chẳng có rủi ro
nào cả, và Juliette sẽ là một cô bạn gái duyên dáng khiến buổi tối của anh vui
vẻ hơn, buổi tối mà anh dự đoán là rất buồn tẻ khi phải nghe một ông già ba hoa
về kiến thức của mình.

Cuộc hẹn được sắp đặt lúc hai mươi giờ.

***

Khi dừng xe trước cửa nhà Juliette, Brolin chạy nhanh tới xe
của các đồng nghiệp đang canh gác để báo với họ rằng anh sẽ đi cùng cô trong
vài giờ. Việc đó chỉ mất hai phút thôi, nhưng trời mưa to đến nỗi anh ướt sũng
khi trở lại xe của mình, nước mưa chảy cả trong lưng anh.

Juliette chạy từ thềm nhà vào xe với anh.

- Thời tiết chán quá! Cô thốt lên. Còn tồi tệ hơn mùa mưa ở
Thái Lan.

- Anh nghe nói đó là một đất nước đẹp. Em đã đi Thái Lan rồi
sao?

- Chưa, cô ngượng nghịu thừa nhận. Anthony Desaux rất tiếc
vì không thể có mặt ở nhà tối nay. Anh ta có một bữa tối quan trọng với các
thành viên ban lãnh đạo của một trong các công ty của mình.

Đang định khởi động xe, Brolin chợt ngừng lại.

- Nhưng Paul, người quản gia, đang đợi chúng ta, Juliette
nói tiếp. Chúng ta có thể tha hồ tìm kiếm trong thư viện. Dù sao anh ta cũng đã
nói với em là anh ta không biết nhiều lắm về các hình vẽ bí ẩn, nhưng anh ta
hứa sẽ giới thiệu vài cuốn sách về chủ đề này.

- Ừ, anh cũng đoán là như thế.

- Và em đã chuẩn bị sanhwich cho chúng ta.

Cần gạt nước quét trên kính trước, làm những giọt nước mưa
tan thành một lớp màn đục.

- Không có em thì anh làm được gì cơ chứ?

Juliette nhún vai. Cô có một ý nghĩ nhưng không dám chia sẻ
với anh...

Điền trang nhà Desaux phô cái bóng sừng sững kiểu gothic của
nó ra dưới cơn mưa tầm tã như một điềm gở. Chớp giật từng hồi trong khu vườn
đầy cây cối, soi sáng bức tường mưa màu xám phủ quanh toàn bộ điền trang và xa
hơn nữa. Mọi thứ đều đen kịt và mù mịt, rồi một giây sau hiện ra tấm màn chắn
bằng nước tối đen và dày như một đám mây tro.

Paul - một người đàn ông tráng kiện trạc bốn mươi tuổi trong
trang phục không chê vào đâu được - đang cầm ô đứng đợi " khách mời của
ông chủ", nhưng cũng không giúp được hai người khỏi ướt lướt thướt khi
bước vào sảnh.

Họ được đưa vào khu nhà tròn rộng rãi, nơi đặt thư viện. Khi
Paul đẩy cánh cửa, Juliette lại một lần nữa sững sờ vì không khí huyền bí của
nơi này. Những kệ sách dài đã được chiếu sáng để đợi họ tới, nhưng cơn dông,
với tiếng gió thổi mạnh, tiếng mưa đập vào cửa sổ và cả các tia chớp, khiến
khung cảnh trở nên siêu nhiên hơn lần đầu tiên Juliette tới đây. Cô ngẩng đầu
lên, hi vọng nhìn được rõ hơn bức tranh vẽ trên trần nhà, nhưng cũng không đoán
được gì hơn.

- Ông Desaux đã lấy sẵn cho anh chị mấy cuốn sách để tham
khảo trên chiếc bàn làm việc lớn, người quản gia nói.

"Mấy" cuốn sách thực ra là khoảng ba chục cuốn
sách cổ khá dày đặt cạnh chiếc đèn có chụp màu xanh.

- Nếu anh chị cần bất cứ thứ gì, hãy tìm tôi trong bếp, ở
cuối hành lang.

Người quản gia gật đầu chào rồi lặng lẽ biến mất.

Juliette ngắm nhìn chồng sách cổ. Chắc chắn chúng được lấy
ra từ bộ sưu tập của chủ nhà, từ Địa ngục của riêng anh ta. Paul không nói gì
đến căn phòng bí mật. Juliette tự hỏi liệu có phải đây là cách để làm cho cô
hiểu rằng anh ta muốn cô kín mồm kín miệng một chút không. Hoàn toàn có khả
năng Anthony Desaux không muốn tất cả mọi người biết về các bí mật của anh ta,
nhất là một thanh tra của Phòng điều tra tội phạm.

- Chúng ta bắt đầu từ đâu? Brolin hỏi, thoáng chút nản lòng
trong giọng nói. Em có nhiều kinh nghiệm tìm kiếm trong thư viện, đúng không?

- Bắt đầu từ phần mục lục, chỉ dẫn, chúng ta kiểm tra tất cả
những gì có thể liên quan đến các hình vẽ hoặc biểu tượng thần bí. Thực ra
trông hình đó như thế nào nhỉ?

Brolin chìa bức ảnh kỹ thuật số phóng to. Trên bản in laser
trong tay anh, chỉ thấy rõ trán và phần trên mắt, hay hốc trên mắt theo lời bác
sĩ Folstom. Ở giữa hiện lên một đường đen rất mảnh của hình vẽ bí ẩn. Một kiểu
ngôi sao năm cánh.

- Kỳ lạ thật... có thể nói đó là một ngôi sao của quỷ Satan
hay thứ gì đại loại như thế, Juliette nhận xét. Anh tìm thấy hình này ở đâu?

- À... trên trán của một nạn nhân.

Anh không muốn nói dối cô.

- Trán ư? Cứ như là... Trời ơi!

Cô đưa tay lên miệng như để ngăn mình thở. Cô xua khỏi đầu
những hình ảnh ghê tởm đang lần lượt hiện ra.

- Ta bắt đầu chứ? Chúng ta chỉ có một phần của buổi tối
thôi, vì thế không nên để mất thời gian.

Brolin đồng tình, anh thích sự hào hứng toát ra từ cô, tính
năng động thường trực trong cô ngay cả vào những thời điểm tồi tệ nhất.

Báo cáo nội dung xấu