Những Tỷ Phú Tình Cờ - Chương 21

TÌNH CỜ MAY MẮN

Xét về bản chất, đây hoàn toàn chỉ là vấn đề vật lý. Một lực chống lại một lực tương đương và theo hướng ngược lại. Một vật chuyển động có xu hướng tiếp tục chuyển động, cho dù chuyển động đó có bất thường, không mong muốn, hay đơn giản là khó chịu đến thế nào. Động năng bằng khối lượng nhân với vận tốc – đơn giản là chẳng có cách nào tránh được bn chất vật lý của nó; với cân nặng 68 cân ướt sũng, Sean Parker không có cách nào để ngăn cản cái tủ gỗ gụ khỏi nghiến xuống những bậc thềm ở cổng trước của ngôi nhà nhỏ chắc chắn – vì thế anh thậm chí chẳng thèm cản lại.

Thay vào đó, anh chỉ đứng đó lắc đầu khi thứ đồ khốn khiếp kia lăn nghiêng ra, đổ vật xuống đất cùng với một tiếng uỵch tệ h vào mảng cỏ bên cạnh lối đi. Anh chờ thêm vài giây nữa, lắng nghe cẩn thận – nhưng anh không nghe thấy bất cứ tiếng phàn nàn nào xuất phát từ trong nhà, điều đó quả là tốt. Rõ ràng, bạn gái anh không nghe thấy tiếng uỵch đó, nghĩa là nếu anh có thể đưa cái thứ đồ gỗ bây giờ đã hơi sứt mẻ lên đằng sau chiếc BMW đỗ cách đó vài mét trên lối đi, cô ấy sẽ không bao giờ biết.

Anh quỳ gối xuống, đặt tay xuống dưới thứ đồ gỗ nặng nề, và nhấc thử một phát thật mạnh. Đôi giày lái xe đắt tiền mác Ý lún xuống cỏ vài xăng-ti-mét khi mặt anh đỏ lên vì cố gắng. Anh cảm thấy phổi mình bắt đầu ngừng hoạt động một chút, rồi ho, và nhanh chóng bỏ cuộc. Anh băn khoăn giây lát, không biết liệu dùng ống xịt thuốc vài lần có giúp nhiệm vụ đó trở nên đỡ bất khả thi một chút. Có lẽ là không, anh quyết định. Nhiều khả năng anh sẽ đối mặt với chuyện đó và nhờ bạn gái giúp. Không phải là cách lựa chọn đàn ông cho lắm, nhưng mặt khác, anh đã đột nhập vào nơi cô ấy sống trong học kỳ cuối cùng ở Standford, và giờ đây khi cô ấy chuyển về nhà, cũng thú vị khi họ chia sẻ một giây phút cuộc sống gia đình – thậm chí nếu giây phút đó bao gồm vả việc kéo lê cái tủ thấp nặng cả trăm pao qua bãi cỏ trước yên bình…

“Sean Parker?”

Giongj nói đột ngột vang lên, cắt ngang suy tính thầm của Sean liên quan đến chuyện cái tủ. Anh nhìn lên, sau đó nhận ra giọng nói xuất phát từ phía sau, dọc theo con phố Palo Alto yên lặng nơi gia đình bạn gái anh đang sống. Anh quay người – và nheo mắt nhìn, vì ánh mặt trời hắt thẳng vào mặt anh ta.

Khi mắt đã thích nghi, anh ta nhận thấy có bốn anh chàng đang đi về phía mình. Thật lạ khi nhìn thấy những người trẻ trung ở khu vực này; thị trấn buồn ngủ này không hẳn là khu vực híp-pi nhất của khu ngoại thành – một khu nhỏ xinh xắn đầy những ngôi nhà kiểu nhà gỗ một tầng, bể bơi và những bãi cỏ được cắt tỉa, thậm chí có cả một hai cây cọ lạc lõng – và Sean đoán tuổi trung bình của những người ở đây chắc phải hơn những cậu mặt mũi non choẹt kia tới cả ba chục tuổi. Sinh viên đại học, anh đoán, từ cách họ ăn mặc – áo phông, quần jean, và một người mặc áo khoác có mũ màu xám đi giữa.

Ban đầu, Sean không nhận ra bất cứ cậu nhóc nào nhưng khi họ lại gần, anh bỗng nhận ra mình thực sự có quen một người trong số đó.

“Thật là sự trùng hợp kỳ lạ”, anh lẩm bẩm, khi nhận ra đó là

Mark Zuckerberg dường như cũng sửng sốt như Sean, mặc dù khó mà đọc được nét mặc của Mark. Mark nhanh chóng giới thiệu bạn cùng phòng, và giải thích rằng họ mới chuyển tới một ngôi nhà ngay ở khu này – trên thực tế, Mark đã chỉ ngôi nhà, nằm cách nhà bạn gái Sean chưa tới nửa khối nhà. Mark và bạn cùng phòng đúng là tình cờ chạm trán Sean theo đúng nghĩa đen – mặc dù Sean chưa bao giờ thực sự tin vào những tình cờ thế này. Định mệnh, số phận, muốn gọi thế nào cũng được, nhưng đôi lúc, cả cuộc đời anh dường như là một chuỗi sự kiện ngẫu nhiên.

Anh đã phải vô cùng vất vả để tìm kiếm Mark Zuckerberg ở New York, thế mà bây giờ ở ngay California, anh chàng tài ba này đã đâm sầm vào đúng chỗ anh. Chắc chắn, kể từ bữa tối ở nhà hàng 66, anh và Mark đã lên kế hoạch vài lần thông qua e-mail để cố gắng thu xếp một cuộc gặp, quả thực, chỉ mới vài tuần trước, họ đã hy vọng sẽ tình cờ tới Vegas trong một sự kiện công nghệ cao, chỉ có điều kế hoạch của họ đã thất bại. Nhưng chuyện này còn tuyệt hơn. Tuyệt hơn hẳn.

Khi Sean giải thích tình hình – rằng anh đang giúp chuyển đồ cho cô bạn gái về nhà bố mẹ cô ấy khi giờ đây học kỳ đã kết thúc, anh sẽ ở lại với cô vài ngày nhưng sau đó sẽ tạm thời rơi vào tình trạng vô gia cư – Sean có thể thấy ánh sáng bừng lên trong mắt Mark. Rút cục thì Mark đã tới Thung lũng Silicon bởi vì dường như đây là nơi thích hợp để thành lập một công ty internet. Vì thế còn gì tuyệt hơn có một cố vấn, người đã từng khai trương thành công hai trong số các công ty được nói tới nhiều nhất trong thành phố, ở cùng ngay trong nhà? Mark không đưa ra đề nghị chính thức, nhưng Sean có thể đoán rằng lựa chọn sẽ là như vậy, nếu đó là điều Sean quan tâm – mà anh biết sẽ là như vậy.

Anh đã muốn tham sự vào thefacebook ngay giây phút nhìn thấy trang web đó, mọi chuyện đều rất ổn, anh ta sẽ sống cùng với người đã tạo ra nó.

Còn có cách nào dính dáng nhiều hơn thế.

Cậu nhóc đang bay trong không trung như Peter Pan[29] trong một bộ phim nhà trường kỳ quái nào đó, trừ việc thay vì được buộc dây an toàn và có dây dẫn hướng, cậu ta đang bám víu vào cuộc sống thân yên trên một cái dây treo tạm thời chạy từ chân cái ống khỏi tới thẳng cột điện thoại ở phía trên kia bể bơi. Cậu ta la hét trong khi di chuyển, nhưng Se có thể thấy rằng cậu ta say thì hơn là sợ hãi, cậu ta vẫn xoay xở quăng mình vào thời đim chính xác, thực hiện một cú xoay trong trong không trung giúp cậu ta hạ cánh chính xác ở trung tâm bể bơi. Nước bắn tung tóe lên xung quanh, làm ướt sũng một cái lò nướng ngoài trời, thậm chí bắn tới tận hàng lan can gỗ kéo dài vòng ra phía đằng sau ngôi nhà ở La Jennifer Way – cùng con phố yên tình chỉ cách trung tâm Palo Alto vài dặm.

Sean không thể chê được gì với khung cảnh; ngôi nhà thật tuyệt; có cảm giác như là nơi tụ họp của hội sinh viên – mặc dù Mark và bạn bè vừa mới chuyển tới đây. Họ đã mua cái dây treo với giá một trăm đô la ở cửa hàng dụng cụ gần đó, tự treo lên, chỉ gây ra hư hại tối thiểu – cho tới nay – đối với cái ống khói hay cái cột điện thoại.

Nội thất trong nhà không cần cải tạo mấy; nó đã có sẵn đồ gỗ, Mark và bạn bè cũng không mang theo mấy đồ đạc. Có lẽ mỗi người chỉ mang theo hai cái túi, và một ít chăn đệm – tất cả chỉ có vậy. Bố mẹ Mark đã gửi tới một số thiết bị làm hàng rào, vì thế có một số lá kim loại và nắp chụp hàng rào vứt rải rác. Họ cũng mua vào cái bảng trắng ở một cửa hàng Home Depot trong vùng – những tấm bảng đã phủ đầy những dòng mã máy tính nguệch ngoạc, bằng nhiều màu sắc rực rỡ. Sàn nhà vứt đầy những vở hộp pizza, vỏ lon bia, và vỏ bìa các-tông của rất nhiều thiết bị máy tính. Phòng khách ngoại cỡ trông như hỗ hợp của phòng kí túc xá và phòng thí nghiệm kỹ thuật – và hai mươi tư tiếng một ngày, luôn có ai đó dính chặt lấy một trong nhiều chiếc máy tính xách tay hay máy tính để bàn rải rác khắp phòng, dây dợ loằng ngoằng khắp nơi như ruột một con tàu vũ trụ ngoài trái đất mới hạ cánh. Âm thanh nền cho toàn bộ cảnh tượng đó là hỗn hợp nhạc rock alternative và rock nặng – rất nhiều của ban nhạc Green Day, Sean nhận thấy, và điều đó dường như phù hợp với một nhóm tin tặc với tính cách vô chính phủ.

Sean cũng hài lòng tương tự khi thấy nhóm mà Mark đã tập hợp được là những chiến sĩ tin học hoàn hảo; cực kỳ thông mình, tất cả số đó, kể cả nhân viên thực tập – Slephen Dawson-Haggerty, và Erick Shilnick, cả hai đều là sinh viên năm nhất chuyên ngành máy tính, các chuyên gia về Linux và lập trình. Cùng với Dustin và Andrew McCollum, Mark có những yếu tố của một tập đoàn trí óc thực thụ. Không khí làm việc trong nhà thật đặc biệt; gần như theo nghĩa đen, cả nhóm lập trình suốt ngày đêm. Kể cả Mark – đặc biệt là Mark – khi họ không ngủ, ăn, hay ném mình xuống bể bơi từ cái dây treo, thì họ đều ngồi ở máy tính. Từ trưa tới năm giờ sáng hôm sau, lập trình, đưa thêm từng trường đại học vào thefacebook, giải quyết từng nút thắt, bổ sung các ứng dụng, và phát triển chương trình chia sẻ dữ liệu Wirehog. Họ là một đội xuất sắc, có lẽ là nguyên liệu thô tuyệt vời nhất cho một công ty mới mà Sean từng biết.

Người duy nhất mà Sean không thấy trong nhà là Eduardo Saverin. Điều này ban đầy có vẻ khá khó hiểu, bởi vì lúc ở New York, Eduardo đã được giới thiệu là người có chức danh phụ trách kinh doanh cuar thefacebook, và chắc chắn đã được nhắc đi nhắc lại rõ ràng – rất nhiều lần – rằng anh ta sẽ điều hành mọi khía cạnh kinh doanh của trang web. Nhưng rõ ràng là từ giây phút Sean bước vào ngôi nhà La Jennifer Way, Eduardo không hề liên quan đến hoạt động hàng ngày của thefacebook chút nào.

Trên thực tế, Eduardo đã tới New York để theo đuổi một vị trí thực tập tại một ngân hàng đầu tư, theo lời Mark nói. Điều đó ngay lập tức rung hồi chuông báo động trong đầu Sean. Đã từng tham gia vào hai công ty lớn – chứng kiến rất nhiều trường hợp thành công và thất bại – anh biết khóa cạnh quan trọng nhất của một doanh nghiệp mới là nhiệt huyết và tham vọng của của những người tham gia sáng lập. Nếu định làm điều gì đó như vậy – thực sự làm điều đó, thực sự thành công – ta phải sống và hít thở cùng dự án. Từng phút mỗi ngày.

Mark Zuckerbeg sống với điều đó. Cậu ta có động lực, sức chịu đựng dẻo dai, và khả năng. Cậu ta rõ ràng là một thiên tài – nhưng hơn thế, cậu ta có khả năng tập trung độc nhất vô nhị, đến mức kỳ lạ, thứ khả năng tập trung cần có để khiến dự án thế này thành công. Ngắm nhìn cậu ta lập trình vào lúc bốn, năm giờ sáng – mỗi sáng – Sean không hề nghi ngờ rằng Mark có tố chất của một trong những câu chuyện thành công vĩ đại nhất tại Thung lũng Silicon hiện đại đang tái sinh.

Nhưng Eduardo Saverin ở đâu? Hay chính xác hơn – liệu Eduardo Saverin có còn là một phần của phương trình?

Eduardo có vẻ là một anh chàng hoàn toàn dễ thương. Và tất nhiên, cậu ta đã có mặt ở đó ngay từ đầu. Eduardo đã đóng góp một ngàn đô la, theo lời Mark, để trả chi phí cho những chiếc máy chủ đầu tiên. Còn hiện giờ, chính tiền của cậu ta đang tài trợ cho hoạt động hiện tại. Điều đó tạo cho cậu ta chút trọng lượng, tất nhiên, như bất cứ nhà đầu tư nào trong một doanh nghiệp mới. Nhưng ngoài điều đó ra?

Eduardo tự nhìn nhận mình là một nhà kinh doanh – nhưng điều đó nghĩa là gì, một cách chính xác? Thung lũng Silicon không chỉ đơn thuần là kinh doanh – đó là một cuộc chiến liên tục. Ta phải làm nhiều việc tại đây để tồn tại, những việc mà không lớp học kinh doanh nào dạy. Mẹ kiếp, Sean chưa từng học đại học, anh đã khởi nghiệp với Napster khi vẫn đang học trung học. Bill Gates thì chưa từng tốt nghiệp Harvard. Không câu chuyện thành công nào ở đây tới được vị trí hôm nay bằng cách tới các lớp học. Họ trở thành công bằng cách tới đây – đôi khi chỉ với một cái ba lô bằng vải thô trên lưng và một cái máy tính xách tay trên tay.

Eduardo không có mặt ở đây – và trong chừng mực Sean có thể đoán, cậu ta không quan tâm tới việc tới đây. Vì thế Sean gần như đẩy cậu ta ra khỏi suy nghĩ. Anh có Mark, có nhóm của Mark – anh có thefacebook. Với sự giúp đỡ của mình, Sean thực sự tin rằng họ có thể xây dựng công ty này thành dự án cả tỷ đô la mà anh đang tìm kiếm. Định mệnh đã đặt anh vào đúng chỗ lần thứ ba – chết tiệt, anh ta đang phải ngủ trên một tấm thảm trong một góc nhà còn trống, phần lớn đồ dùng cá nhân vẫn còn tống đâu đó trong nhà kho – nhưng anh ta sẽ giúp chuyện này thành công.

Trước tiên, anh sẽ giúp những người này hiểu ra rằng tham gia vào một cuộc cách mạng nghĩa là thế nào – bởi vì theo cách Sean Parker nhìn nhận, đó chính xác là bản chất của Thung lũng Silicon. Một cuộc cách mạng liên tục, không ngừng. Anh sẽ cho họ thấy thế giới này, như thể chỉ mình anh là người có khả năng làm điều đó.

Nhìn quanh căn nhà, nhìn những anh chàng với thiết bị làm hàng rào và những cái vỏ hộp pizza, anh cho rằng họ cần tới một bài học nhỏ về những cách tốt đẹp hơn để sống cuộc sống này. Rút cục thì họ đang tạo ra một mạng giao tiếp xã hội hạng nhất. Ít nhất họ nên hiểu giao tiếp xã hội thực thụ là thế nào. Sean biết anh chính là người sẽ cho họ thấy những gì có thể. Anh là một ngôi sao trong thành phố này – nhưng không có lý do gì mà cuối cùng Mark Zuckerberg không thể làm anh lu mờ. Thefacebook sẽ nổi đình nổi đám – điều đó nghĩa là Mark, với tất cả những vụng về, với tất cả những thiếu sót của mình – sẽ trở thành đối tượng được cả thành phố chúc mừng. Những bữa tiệc, những nhà hàng đẹp đẽ, các cô gái – Sean có thể cho cậu ta thấy con đường dẫn tới tất cả những thứ đó.

Đối với Eduardo, thật buồn là cậu ta sẽ bỏ lỡ cơ hội trong giai đoạn tiếp theo của công ty. Nhưng đó là chuyện vẫn xảy ra suốt trong trò chơi này. Eduardo đã có mặt vào đúng địa điểm, vào đúng thời điểm – nhưng địa điểm đã thay đổi, và thời gian đang chuyển động với tốc độ ánh sáng. Eduardo có thể cố gắng bám víu – nhưng cậu ta đã cho thấy cậu ta không có những gì mà thời cuộc đòi hỏi.

Cậu nhóc khốn khổ, Sean tự nhủ.

Chuyện gì xảy ra khi người đứng cạnh ta bắt một tia chớp? Liệ điều đó có đưa ta tới chín tầng mây cùng với người đó?

Hay ta bị biến thành tro khi cố gắng bám vào?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.