Những Tỷ Phú Tình Cờ - Chương 6

TỐI MUỘN HÔM ĐÓ

Nếu bạn hỏi một tin tặc chính thống điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, sau cái đêm mùa thu giá lạnh đó ở Cambridge, câu trả lời dường như khá rõ ràng. Dựa trên blog Mark tạo ra, ghi lại cả quá trình suy nghĩ trong khi cậu tạo ra Facemash, ta có thể phỏng đoán điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Có thể có những giải thích khác, nhưng ta biết có những tòa nhà nhất định Mark gặp khó khăn khi xâm nhập. Cậu ta có thể đã có được điều mình cần theo những cách khác, chúng hiển nhiên không biết đích xác mọi chi tiết; nhưng chúng ta có thể hình dung cách nó được tiếp tục:

Một tòa nhà ký túc xá của Harvard. Giữa đêm khuya. Một anh chàng biết rất nhiều về bảo mật máy tính và cách qua được hàng rào đó. Một anh chàng sống bên ngoài thế giới rộng lớn bị khuấy tung bởi hoóc-môn của cuộc sống đại học. Một anh chàng có lẽ muốn được tham gia vào đó. Hoặc có lẽ một anh chàng chỉ thích chứng minh những điều mình có thể làm, chứng minh mình thông minh hơn bất kỳ ai khác.

Hãy hình dung anh chàng đó, thu mình trong bóng tối. Cúi xuống thật thấp, tay và đầu gối hạ xuống, co tròn nấp đằng sau chiếc xô-pha nhuTấm thảm bên dưới bàn chân và đôi dép xỏ ngón bằng nhung đỏ thẫm, nhưng phần còn lại của căn phòng chỉ là bóng tối, một cái hang mỗi chiều sáu mét đầy những hình thù và bóng hắt lên tường.

Có lẽ anh chàng không cô đơn – có lẽ hai trong số những cái bóng đó là người, một cô gái và một chàng trai, ở vị trí bên cạnh bức tường đằng xa, ngay giữa hai cái cửa sổ nhìn ra ngoài sân. Từ vị trí của cậu sau chiếc xô-pha, anh chàng không thể biết họ là sinh viên năm hai, năm ba hay năm cuối. Nhưng chắc cậu biết họ là những người đang xâm phạm – cũng như cậu. Phòng khách ở tầng ba không hẳn bị cấm lui tới, nhưng thường phải có chìa khóa mới vào được bên trong. Anh chàng không có chìa khóa, cậu chỉ chọn thời điểm một cách hoàn hảo – chờ bên ngoài cửa, ở đầu cầu thang tầng ba tới lúc người dọn dẹp dọn xong thảm và cửa sổ, và sau đó, vào thời điểm phù hợp, khi ông ta bắt đầu cất dụng cụ và đi ra – lén vào trong, để lại một quyển sách giáo khoa chắn ở khung cửa.

Chàng trai và cô gái, mặt khác, thì chỉ gặp may. Có lẽ họ đã nhận thấy cửa bị đẩy mở ra, và sự tò mò đã đẩy họ vào trong. Như chúng ta có thể hình dung, anh chàng đã nấp vào sau cái xô-pha một cách kịp thời. Cũng không phải đôi trai gái sẽ nhận thấy cậu – họ còn đang mải chuyện khác.

Lúc đó, chàng trai để cô gái tựa lưng vào tường, cái áo khoác da để phanh ra và áo len kéo lên tận trên xương đòn. Đôi tay chàng trai vuốt ve lên phía trên làn da bụng phẳng để trần của cô gái, và cô ưỡn cong lưng, đôi môi chàng trai chạm nhẹ vào cổ cô gái. Dường như cô sắp sửa trao hết cho anh chàng, ngay lúc đó và tại đó – nhưng may thay, có điều gì đó khiến cô gái đổi ý. Cô để anh chàng kéo dài thêm một giây nữa, sau đó đẩy ra và cười.

Rồi cô gái kéo tay chàng trai và kéo anh ta ngang qua căn phòng về phía cửa. Họ đi qua ngay sát chiếc xô-pha – nhưng cả hai đều không nhìn về hướng anh chàng. Tới lúc cô gái với tay về phía cửa và đẩy cửa mở ra, chàng trai đã vòng tay quanh eo cô gái, và anh ta nửa như nhấc bổng cô ra ngoài hành lang. Cánh cửa đóng lại va vào cuốn sách – và trong một giây ngắn ngủi, anh chàng nghĩ quyển sách sẽ trượt ra và mình sẽ bị khóa bên trong cả đêm. May thay, quyển sách lại giữ được. Và cuối cùng, anh chàng cũng còn lại một mình, với những hình thù và những cái bóng.

Chúng ta hình dung anh chàng nhẹ nhàng ra khỏi đằng sau chiếc xô-pha và tiếp tục việc mình đang làm trước khi bị cắt ngang. Anh chàng bắt đầu đi vơ vẩn quanh phòng, đầu gối hơi nhún xuống khi kiểm tra tỉ mỉ các bức tường tối, đặc biệt là khu vực ngay dưới đường chỉ tường. Thêm vài phút nữa để tìm thấy thứ anh chàng đang tìm – và sau đó cười khoái trá, với lấy chiếc ba lô đeo trên vai trái.

Anh chàng quỳ gối xuống khi mở ba lô. Những ngón tay cậu tìm thấy chiếc laptop Sony nhỏ bên trong, và cậu kéo mạnh cái máy ra. Một dây cáp nối đã được cắm vào chiếc Sony, đung đưa và lúc lắc tự do khi anh chàng bật chiếc máy lên. Với sự dễ dàng của một chuyên gia, anh chàng cầm lấy một đầu của dây cáp – và cắm vào cổng gắn trên tường, cách vài inch phía trên đường chỉ tường bằng thạch cao.

Với vài cái gõ nhanh ngón tay lên bàn phím máy tính, anh chàng bắt đầu vào chương trình mình đã viết vài tiếng trước và ngồi nhìn khi màn hình laptop phản chiếu nhấp nháy lên mặt; cùng với anh chàng, chúng ta hầu như có thể hình dung được những gói thông tin điện tử tí xíu được hút qua lên đường cáp, những nhịp đập năng lượng tinh khiết tí xíu được chọn lọc từ linh hồn điện tử của chính tòa nhà.

Nhiều giây tích tắc trôi qua khi chiếc laptop kêu vo vo trong phòng ăn tĩnh mịch, thỉnh thoảng anh chàng lại liếc về phía sau, để chắc rằng căn phòng vẫn hoàn toàn không có ai. Hiển nhiên tim anh chàng đập thình thịch, và chúng ta có thể hình dung những dòng mồ hôi nhỏ xíu nhỏ giọt xuống thắt lưng. Đừng nghĩ đây là lần đầu tiên anh chàng làm điều tương tự thế này, nhưng mức độ hồi hộp thì vẫn luôn như nhau; chuyện này chắc hẳn có cảm giác như một trò của James Bond. Đâu đó trong đầu, chàng ta phải biết rằng điều mình đang làm có lẽ là bất hợp pháp – chắc chắn là vi phạm các quy định của trường. Nhưng không hẳn là tội Giết người Cấp độ một. Ở mức độ của xâm nhập, nó thậm chí còn không bị coi là ăn cắp vặt.

Cậu không ăn cắp tiền của ngân hàng, cũng không xâm nhập vào mạng của Bộ Quốc phòng. Cậu không phá hoại mạng lưới của một công ty điện lực nào đó, hay thậm chí chỉ dò tìm email của một cô bạn gái cũ nào đó. Cứ xét khả năng thực sự của một tin tặc trình độ cao như cậu thì gần như cậu không làm gì cả.

Chỉ lấy vài bức hình từ dữ liệu của một tòa nhà, chỉ có vậy. Thực ra, có lẽ không chỉ vài bức hình – mà là tất cả. Và có lẽ đó là cơ sở dữ liệu riêng, chứ không phải loại mà ta có mật khẩu truy cập – và một địa chỉ IP từ chính tòa nhà này cùng với mật khẩu để có thể ghé thăm – phải, chuyện này không hẳn là ngây thơ vô tội. Nhưng đó cũng không phải là tội phạm quan trọng. Và trong đầu anh chàng, chắc chắn điều đó nhằm hướng đến lợi ích lớn hơn.

Thêm vài phút nữa là anh chàng sẽ xong việc. Cái tốt lớn hơn. Tự do thông tin và tất cả những thứ vớ vẩn đó – chúng ta tin rằng, đối với anh chàng, đó chỉ là một phần của chuẩn mực đạo đức thực thụ. Một kiểu mở rộng tín điều của tin tặc – nếu có một bức tường, thì ta phải tìm ra một cách để phá đổ hoặc trèo qua nó. Nếu có hàng rào, ta cắt đường xuyên qua. Những người xây dựng tường, “giới có quyền thế” – đó là những người xấu. Anh chàng là người tốt, tham gia vào cuộc chiến đấu tốt đẹp.

Thông tin là để được chia sẻ.

Những bức hình là để cho mọi người xem.

Một phút sau, một tiếng bíp nhỏ phát ra từ laptop, báo hiệu công việc đã hoàn thành. Anh chàng rút sợi cáp ra khỏi tường và cất chiếc laptop vào trong ba lô. Tòa nhà này đã bị hạ, có lẽ còn phải đến hai tòa nhà nữa. Chúng ta gần như có thể nghe thấy tiếng nhạc phim James Bond chạy qua đầu anh chàng. Anh chàng quàng ba lô qua vai trái và nhanh chóng đi về phía cửa. Anh chàng lấy lại quyển sách, lướt ra khỏi phòng khách, và để cửa đóng lại sau lưng.

Chúng ta có thể hình dung rằng anh chàng đã nhận thấy, khi anh ta rời đi, mùi nước hoa của cô gái vẫn còn vấn vương, một cách đầy quyến rũ, trong không gian.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.