Những Tỷ Phú Tình Cờ - Chương 8
KHU KÝ TÚC XÁ QUAD
Nhìn từ bên ngoài, tòa nhà bốn tầng Hilles trông giống một trạm vũ trụ hạ cánh khẩn cấp hơn là thư viện trường đại học; những cái cột xi măng và đá nhô ra, mặt tiền bằng kính và thép sáng bóng. Như phần còn lại của Quad, thư viện Quad là một trong những tòa nhà mới trong trường, bởi vì nó bị nhét vào một nơi rất xa khu giảng đường chính và những tòa nhà cũ kĩ phủ đầy cây thường xuân, các kiến trúc sư có lẽ đã cho rằng họ có thể thoát khỏi trừng phạt cho dù có sản sinh ra bất cứ thứ gì. Kể cả một vật quái dị của tương lai mà dừng như phù hợp với các trường về công nghệ thông tin cuối phố.
Hiện giờ, Tyler đang giấu mình ở góc phía sau tầng ba của con tàu vũ trụ đó, thân hình một mét chín mươi lăm của cậu nhét chặt trong một chiếc bàn liền ghế, trông vừa giống một thiết bị tra tấn, vừa như một loại đồ gỗ trang trí nghệ thuật. Cậu đã chọn chính con quái vật bàn liền ghế này bởi vị nó rất thoải mái; lúc đó mới có bảy giờ sáng của một ngày thứ hai, và sau khi tập luyện rã rời như cậu vừa làm, cần có những biện pháp đặc biệt để giữ cho mình tỉnh táo.
Có một cuốn sách kinh tế nặng trịch để mở trên chiếc bàn trước mặt cậu, bên cạnh một cái khay nhựa màu đỏ tươi từ phòng ăn của Nhà Pforzheimer bên cạnh. Một chiếc bánh kẹp thịt hun khói đã ăn một nửa nằm trên khay, được bọc một phần bằng một chiếc khăn ăn. Mặc dù Tyler và Cameron vừa mới ăn xong bữa sáng chưa đầy nửa tiếng trước, Tyler vẫn thấy rất đói; cuốn sách là lý do cậu có mặt trong thư viện, chỉ còn nửa tiếng nữa là đến bài giảng Kinh tế 115 – nhưng chiếc bánh kẹp thịt hun khói là thứ duy nhất còn giữ cho cậu ta tỉnh táo. Một nửa đã mất của chiếc bánh vẫn còn trong miệng, và cậu quá bận rộn với việc nhai đến nỗi thậm chí không nghe thấy gần từ phía sau.
Bỗng từ đâu xuất hiện, Divya với qua vai Tyler và đập một tờ Crimson xuống cái khay nhựa – làm phần còn lại của chiếc bánh kẹp thịt lộn nhào xuống dưới sàn.
“Tớ sẽ không tìm được cho chúng ta chuyên gia lập trình máy tính trong tờ Crimson ư?” Divya nửa hét lên, như một cách chào hỏi. Tyler nhìn cậu ta trừng trừng, một miếng thịt nhai dở trong miệng.
“Chuyện quái gì vậy, anh bạn?”
“Xin lỗi vì làm rơi bánh. Nhưng nhìn trang đầu mà xem.”
Tyler tóm lấy tờ báo và rũ cho sốt cà chua rơi khỏi mặt sau. Cậu lại nhìn Divya trừng trừng, sau đó nhìn theo hướng anh bạn người Ấn vừa chỉ. Lông mày Tyler nhướn lên khi cậu chuyển từ tiêu đề sang bài báo, nhanh chóng đọc lướt vài đoạn đầu tiên.
“Được rồi. Chuyện này hay đây,” cậu thừa nhận.
Divya gật đầu, cười toét. Tyler tựa người vào lưng ghế và vươn thẳng cổ để có thể nhìn quanh góc phòng. Cậu thấy ngay cặp chân dài của Cameron duỗi ra từ bên dưới một cái bàn liền ghế giống hệt, cách đó chưa tới ba mét.
“Cameron, tỉnh dậy và lê mông lại đây!”
Vài sinh viên gần đó nhìn lên, thấy rằng đó là Tyler thì lại tiếp tục với bài vở. Cameron mất một lúc để gỡ mình khỏi cái bàn liền ghế, nhưng cuối cùng cũng nặng nề bước lại và đứng cạnh Divya. Tóc Cameron dựng đứng ở phía sau, mắt thì lờ đờ và đỏ sọng. Sáng nay gió trên sông khá mạnh, tập luyện cùng đội cũng khá vất vả. Nhưng Tyler không hề cảm thấy chút gì gọi là mệt mỏi như dáng vẻ của em trai mình, không còn mệt sau khi đọc những gì Divya đã cho cậu xem.
Tyler đưa tờ báo cho Cameron. Cameron liếc nhìn bài báo, gật đầu.
“Đúng, tớ đã nghe vài người ở Porc nói về chuyện này đêm qua. Sam Kensington khá bực mình, vì bạn gái cậu ta Jenny Taylor chỉ được xếp thứ ba trên trang web đó, trong khi cô bạn cũng phòng của cô này Kelly xếp thứ hai.
“Còn cô bạn cùng phòng còn lại Ginny được xếp thứ nhất,” Divya cắt ngang. “Đâu phải điều gì làm mọi người ngạc nhiên.”
Tyler buộc phải mỉm cười. Jenny, Kelly và Ginny được cho là ba cô gái năm thứ hai hấp dẫn nhất trường. Họ cũng là bạn cùng phòng từ hội năm thứ nhất, được xếp ở cùng nhau một cách ngẫu nhiên. Ngoại trừ việc không ai trong trường thực sự tin chuyện đó là ngầu nhiên – nhất là từ khi ai đó đã phát hiện ra năm số cuối cùng trong sổ điện thoại phòng ký túc xá của họ hóa ra là “3-FUCK.” Văn phòng nhà ở Harvard vốn khét tiếng vì những trò tinh quái như vây. Cho lũ sinh viên có tên tương tự nhau vào cùng phòng. Năm thứ nhất của Tyler, có một người tên là Burger (Bánh kẹp thịt) và Fries (Bim bim), và ít nhất hai Black (Đen) và White (Trắng). Và sau đó là Jenny, Kelly và Ginny, ba cô gái tóc vàng hấp dẫn nhất trường, trong một phòng có số điện thoại 3-FUCK. Có lẽ cần sa thải ai đó.
Nhưng văn phòng nhà ở không phải là chủ đề của bài báo trong tờ Crimson. Ba cô gái tóc vàng đã được xếp hạng bởi một trang web – theo như tờ Crimson, nó được gọi là Facemash, một kiểu phiên bản “hấp dẫn hay không”, nơi mà sinh viên có thể đánh giá các cô gái dựa trên những bức hình của họ - nó đã khuấy động đáng kể trong trường.
“Nó bị đóng cửa khá nhanh,” Divya tiếp tục, chỉ vào tờ Crimson. “Ở đây nói rằng chính anh chàng tạo ra nó đã tự đóng lại. Khi cậu ta tạo ra trang web này, cậu ta thậm chí chưa nhận thức được mọi người sẽ phát rồ lên vì nó. Mặc dù trên blog của mình, cậu ta nói về chuyện so sánh cái cô gái với gia súc.”
Tyler ngửa người ra ghế.
“Ai phát rồ chứ?”
“Các cô gái chứ ai. Rất nhiều người trong số họ. Các nhóm nữ sinh trong trường gửi tới hàng tá các bức thư. Và sau đó là trường đại học – rất nhiều người vào trang web đó cùng thời điểm, làm nghẽn băng thông của trường. Các giáo sư thậm chí không vào nổi hộp thư điện tử của mình. Một vụ nhộn nhạo đáng kể.”
Tyler huýt sáo nho nhỏ.
“Ái chà
“Đúng, ái chà. Có tới hai mươi ngàn lần bỏ phiếu chỉ trong hai mươi phút. Bây giờ anh chàng đã tạo ra nó đang gặp khối rắc rối. Dường như cậu ta đã lấy cắp toàn bộ các bức hình từ cơ sở dữ liệu của các tòa nhà. Xâm nhập vào và tải toàn bộ về. Cậu ta và vài người bạn sẽ phải ra trước ban hành chính quản trị.”
Tyler biết hết về ban này – tổ chức kỷ luật của ban giám hiệu, thường bao gồm chủ nhiệm khoa và các cố vấn sinh viên, thậm chí cả luật sư của trường và đôi khi cả các nhà quản lý cấp cao. Tyler có một người bạn ở Porc đã bị kết tội gian dối trong kỳ thi lịch sử. Anh chàng đó đã phải giải trình trước hai chủ nhiệm khoa và một trợ giảng. Ban hành chính quản trị có rất nhiều quyền lực – nó có thể đình chỉ học, thậm chí yêu cầu đuổi học. Mặc dù trong trường hợp này, Tyler nghi ngờ chuyện mức án kỷ luật có thể nghiêm khắc đến thế.
Anh chàng tạo ra Facemash rút cục có thể phải chịu hình phạt thử thách. Tuy nhiên, tiếng tăm của cậu ta sẽ bị ảnh hưởng đôi chút. Chắc chắn các cô gái trong trường sẽ không đánh giá cao cậu ta. Mặc dù, nghe có vẻ như cậu ta không hẳn là một anh chàng sát gái lắm. So sánh gia súc với các cô gái ư? Đó không phải là điều ta nghĩ đến khi ta thường xuyên có quan hệ với các cô gái.
Ở đây nói đó không phải chương trình đầu tiên của cậu ta,” Cameron nói, đọc lướt qua bài báo. “Cậu ta viết chương trình Course Match. Anh còn nhớ chứ, Tyler, cái lịch học trực tuyến, để chọn lớp ấy. Và hồi trung học, cậu ta được cho là một dạng tin tặc siêu hạng.”
Tyler cảm thấy sinh lực dâng lên trong người. Cậu thích mọi điều vừa nghe thấy. Anh chàng này đã làm rối tung mọi chuyện bằng trang web của mình – nhưng anh ta rõ ràng là một lập trình viên có tài, và chắc chắn là một người có suy nghĩ hết sức tự do. Có lẽ anh ta chính là người họ đang tìm.
“Ta nên nói chuyện với anh chàng này.”
Divya gật đầu.
“Tớ đã gọi cho Victor. Cậu ấy nói anh chàng này học chung ở vài lớp khoa học máy tính với cậu ấy. Tuy nhiên cậu ấy cảnh báo tớ rằng anh chàng này hơi kỳ quặc.”
“Kỳ quặc thế nào?” Cameron
“Cậu biết đấy, kiểu như hơi tự kỷ trong giao tiếp xã hội.”
Tyler nhìn Cameron. Họ biết chính xác Divya muốn nói gì. Tự kỷ không phải là từ chính xác, vụng về trong giao tiếp xã hội có vẻ chính xác hơn. Có hàng tá những sinh viên như vậy ở khắp Harvard. Để vào được Harvard, ta phải hoặc cực kỳ hoàn thiện về mọi khía cạnh – như một sinh viên toàn điểm A, đồng thời lại là đội trưởng của đội thể thao của trường. Hoặc ta phải thực sự rất, rất, rất giỏi một môn nào đó – có kẻ giỏi hơn bất kỳ ai khác trên thế giới. Như một tay vi-ô-lông bậc thầy, hoặc một nhà thơ giành vô số giải thưởng.
Tyler thích nghĩ rằng cậu và em trai mình là những người hoàn thiện - nhưng cậu không tự lừa được mình, cậu cũng biết rằng họ thực sự rất, rất, rất giỏi bơi thuyền.
Anh chàng này rõ ràng rất, rất, rất giỏi máy tính – bởi vì nghe có vẻ như cậu ta chắc chắn không phải là đội trưởng của bất kỳ đội thể thao nào trong trường.
“Tên anh chàng đó là gì?” Tyler hỏi, đầu cậu vẫn kêu o o.
“Mark Zuckerberg.” Divya trả lời.
“Hãy gửi email cho cậu ta.” Tyler quyết định, tay đập vào tờ Crimson. “Ta hãy xem liệu anh chàng Zuckerberg này có muốn đi vào lịch sử không.”

