Dệt những yêu thương - Cập nhật - Berry

Blueberry

Gà cận
Nhóm Tác giả
Tham gia
29/3/14
Bài viết
577
Gạo
310,0
Tên truyện: Dệt những yêu thương.
Tác giả: Berry.
Tình trạng: Update.
Thể loại: Tình cảm, hư cấu.
Tóm tắt nội dung: Như giọt nước đã tràn ly, tình cảm của tôi và anh mãi không thể quay về. Từ ngày tôi quyết định rời xa anh, trong lòng tôi lúc đó chỉ là hận thù. Giữa chúng tôi giờ chỉ còn những kí ức. Như một thước phim quay chậm mà không có kết thúc. Nó đang dần hiện lên....
Mục lục:
Mở đầu.
Chương 01: Số phận.

Chương 02: Gia sư.

Chương 03: Hàn Băng.
Chương 04: Mang thai.
Chương 05: Con ma.
Chương 06: Mỳ Như Băng.
Chương 07: Tâm Như... anh yêu em!
Chương 08: Tuần trăng mật đáng nhớ!
Chương 09: Ám sát.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Blueberry

Gà cận
Nhóm Tác giả
Tham gia
29/3/14
Bài viết
577
Gạo
310,0
Mở đầu.

Trong quán bar xập xình đầy ồn ào và náo nhiệt. Xung quanh ánh đèn vàng, đỏ nhấp nháy khiến tôi hoa cả mắt. Dù tôi đã đến đây thường xuyên hơn và đã tập cách uống rượu. Làm quen với không gian ồn ào này hình như tôi vẫn chưa thích nghi được. Có lẽ tôi cần thời gian.

Anh chàng pha chế nhìn tôi chằm chằm. Hết ly này đến ly khác. Tổng cộng tôi đã uống hơn mười ly rồi. Cầm ly cocktail lên tay lắc nhẹ. Mùi rượu tỏa ra làm tôi nhức óc. Anh đã đưa tôi đến đây và cho tôi uống loại Blue Hawaii này. Nó khiến tôi chợt nhớ tới anh.

- Hàn Băng… em nhớ anh nhiều lắm!

Lấy tay che miệng lại, tôi khẽ lắc đầu. Đã ba năm trôi qua, sao tôi vẫn còn nhớ đến anh. Người con trai khiến tôi yêu say đắm. Giờ trong tôi chỉ còn lại hận thù mà thôi. Chỉ còn lại hận thù.

- Tâm Như… em đang làm gì thế này? Đừng uống nữa! Anh đưa em về nhà . – Băng lại gần nắm chặt tay tôi. Không cho tôi có cơ hội lại gần cái chất kích thích thần kinh ấy.

Tôi khẽ nheo mắt nhìn. Anh vẫn phong độ như ngày nào. Khuôn mặt tuấn tú,kiêu hãnh. Đôi mắt đen tuyền, sống mũi cao, cơ thể cao to rắn chắc,…. Nó lại càng khiến cho trái tim tôi rỉ máu.

- Buông tay ra! Đừng chạm đôi tay bẩn thỉu ấy vào người tôi! – Tôi tức giận hét lớn.

- Tâm Như… đã từng nấy năm… em vẫn không tha thứ cho anh? – Giọng nói của anh run lên. Tôi cúi gằm mặt xuống. Có lẽ tôi nói hơi nặng lời.

- Đi đi! Đừng để tôi nhìn thấy mặt anh! – Tôi trừng mắt lên nhìn.

- Tâm Như... Hãy để anh yêu em lần nữa! – Anh nhìn thẳng vào mắt tôi không một chút do dự.

Tôi khẽ mỉm cười. Hi vọng là tôi nghe nhầm. Như giọt nước đã tràn ly, tình cảm của tôi và anh mãi không thể quay về. Từ ngày tôi quyết định rời xa anh, trong lòng tôi lúc đó chỉ là hận thù và bây giờ vẫn vậy. Giữa chúng tôi giờ chỉ còn những kí ức. Như một thước phim quay chậm mà không có kết thúc. Nó đang dần hiện lên....
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Vì Em Là Nắng

Gà cận
Nhóm Tác giả
Tham gia
8/12/13
Bài viết
909
Gạo
6.226,0
Định không đọc hết bởi những chi tiết thoáng qua. Nhưng để nhận xét thì không thể làm vậy được. Tớ rất thích những tác phẩm tự sáng tác về mô típ "Hoàng tử - Lọ lem". Nhưng chính vì đọc quá nhiều những tác phẩm như vậy, tớ thấy nó giống khá nhiều những tác phẩm khác. Hoàn cảnh gặp nhau mới đọc tớ đã nhớ tới một tác phẩm trước đây. Không biết đây có phải là tác phẩm đầu tiên của bạn không? Xin lỗi vì không nhớ tên tác phẩm ấy. Mới chỉ là một chương nhưng nó đã khá giống nhiều tác phẩm khác rồi. Tớ không biết những chương sau sẽ diễn biến ra làm sao, hi vọng bạn có những thay đổi, để nó mang sắc thái của riêng bạn. :):):):)
 

Blueberry

Gà cận
Nhóm Tác giả
Tham gia
29/3/14
Bài viết
577
Gạo
310,0
Định không đọc hết bởi những chi tiết thoáng qua. Nhưng để nhận xét thì không thể làm vậy được. Tớ rất thích những tác phẩm tự sáng tác về mô típ "Hoàng tử - Lọ lem". Nhưng chính vì đọc quá nhiều những tác phẩm như vậy, tớ thấy nó giống khá nhiều những tác phẩm khác. Hoàn cảnh gặp nhau mới đọc tớ đã nhớ tới một tác phẩm trước đây. Không biết đây có phải là tác phẩm đầu tiên của bạn không? Xin lỗi vì không nhớ tên tác phẩm ấy. Mới chỉ là một chương nhưng nó đã khá giống nhiều tác phẩm khác rồi. Tớ không biết những chương sau sẽ diễn biến ra làm sao, hi vọng bạn có những thay đổi, để nó mang sắc thái của riêng bạn. :):):):)
Đây là lần đầu mình sáng tác đấy mong bạn thông cảm. Mình sẽ cố gắng hơn nữa. Về sau sẽ có tình tiết được sửa đổi. Cảm ơn bạn vì đã đọc tác phẩm của mình. Mình rất vui.
 

Vì Em Là Nắng

Gà cận
Nhóm Tác giả
Tham gia
8/12/13
Bài viết
909
Gạo
6.226,0
Đây là lần đầu mình sáng tác đấy mong bạn thông cảm. Mình sẽ cố gắng hơn nữa. Về sau sẽ có tình tiết được sửa đổi. Cảm ơn bạn vì đã đọc tác phẩm của mình. Mình rất vui.
Bạn nói "thông cảm" thực sự khiến tớ giật mình đấy. ;;);;);;);;) Tớ chỉ góp ý cho bạn, và đó là ý kiến cá nhân thôi. Mỗi người có cảm nhận khác nhau mà. b-)b-)b-)b-) Chỉ là tớ mong bạn tìm được một phong cách của riêng mình. Không thể không bị ảnh hưởng bởi tác phẩm khác, nhưng đừng mang quá nhiều phong cách của người ta mà thôi. Cố lên nhé! Tớ sẽ theo dõi tác phẩm này. >:D<>:D<>:D<
 

Blueberry

Gà cận
Nhóm Tác giả
Tham gia
29/3/14
Bài viết
577
Gạo
310,0
Bạn nói "thông cảm" thực sự khiến tớ giật mình đấy. ;;);;);;);;) Tớ chỉ góp ý cho bạn, và đó là ý kiến cá nhân thôi. Mỗi người có cảm nhận khác nhau mà. b-)b-)b-)b-) Chỉ là tớ mong bạn tìm được một phong cách của riêng mình. Không thể không bị ảnh hưởng bởi tác phẩm khác, nhưng đừng mang quá nhiều phong cách của người ta mà thôi. Cố lên nhé! Tớ sẽ theo dõi tác phẩm này. >:D<>:D<>:D<
Cảm ơn bạn. Mình rất vui.
 

Vì Em Là Nắng

Gà cận
Nhóm Tác giả
Tham gia
8/12/13
Bài viết
909
Gạo
6.226,0
Bạn làm theo các bước như vậy là được nhé. :">:">:">
 

Đính kèm

  • ảnh.png
    ảnh.png
    271,4 KB · Xem: 120

Blueberry

Gà cận
Nhóm Tác giả
Tham gia
29/3/14
Bài viết
577
Gạo
310,0
Chương 1: Số phận.
Ngồi một mình trong phòng đọc sách với cái máy tính. Mắt tôi đang hoa hết cả lên, cay xè. Thật là mệt mỏi. Những ngày hè này khiến tôi phát cáu.

- Á! Mệt mỏi quá! Không viết nữa, không viết nữa. – Tôi hét toáng lên.

- Tâm Như, con sao vậy?– Mẹ Ba lại gần.

- Con không nghĩ ra được. – Tôi khẽ nhăn mặt.

- Sáng tác văn không phải là một sớm một chiều là được đâu con. Tâm Như, con phải có tính kiên nhẫn, nhẫn lại thì mới làm được. – Mẹ Ba khẽ cười.

- Hì hì… Mẹ Ba nói đúng. Con cảm ơn mẹ. – Tôi khẽ cười.

Mẹ Ba luôn luôn nói đúng. Sáng tác văn đâu phải một sớm một chiều là được.Tôi cần phải nhẫn lại. Có lẽ đây là khúc mắc lớn nhất trong đời mà tôi mắc phải.

Nghỉ hè của mọi người là như thế nào thì tôi không biết. Nhưng kì nghỉ hè của tôi chỉ gồm có vài việc quanh quẩn: ăn, ngủ, sáng tác truyện không thì xem ti vi là cùng. Nhàm chán hết sức. Một nhà văn trẻ bị giam cầm ở nhà thì lấy đâu ra cảm hứng mà sáng tác? Số tôi rõ là khổ. Tự nhiên đi đâm đầu vào làm nhà văn, cho dù cái gen nhà tôi lại thiên về tự nhiên. Hối hận, hối hận quá!

- Tâm Như, đừng viết nữa. Xuống nhà ăn cơm trưa đi con. – Mẹ Hai lớn tiếng gọi.

- Dạ, con xuống liền. – Tôi hét lớn. Thấy chưa bảo rồi mà.

Chạy ù xuống tầng, khẽ đặt mông ngồi xuống. Tôi hét lớn:

- Con mời… Mẹ, Mẹ Hai, Mẹ Ba, Mẹ Tư, Mẹ Năm ăn cơm!.

- Ừ, ăn đi con. – Các mẹ khẽ cười.

Tôi tên Tâm Như. Là một nhà văn thế hệ 9x. Hiện nay tôi đang sống rất vui và hạnh phúc với các mẹ. Thực ra thì tôi cũng không hiểu vì sao tôi là có nhiều mẹ nữa. Có phải là do ba tôi quá đa tình nên cưới tận năm cô vợ không? Đó vẫn còn là một câu hỏi rất lớn. Vì tôi còn chưa được nhìn thấy mặt ba bao giờ thì lấy đâu ra giả thiết đấy cơ chứ. Ha ha…

- Các mẹ… Tâm Như có điều muốn nói. – Tôi đặt bát đũa của mình xuống khẽ liếc nhìn các mẹ một lượt.

- Con muốn nói với các mẹ chuyện gì vậy?

- Con… con muốn đi làm thêm. Nghỉ hè cả tháng trời nay con chỉ ở nhà và sáng tác. Con muốn ra ngoài để tiếp xúc với mọi thứ xung quanh. – Tôi thẳng thắn.

- Con chắc chứ? – Các mẹ nhìn tôi dò xét.

- Dạ. - Tôi thẳng thắn.

- Vậy được. Đây là kì nghỉ hè của con, con muốn làm gì mà chẳng được. Nhưng đừng có mà ham quá. – Mẹ tôi khẽ cười. Không ngờ tôi lại được mẹ đồng ý nhanh như vậy.

- Phải cẩn thận nha con. – Mẹ Ba nhắc nhở.

- Dạ, con biết phải làm gì. Các mẹ yên tâm. – Tôi cười híp mắt. Giờ tôi đi tìm việc thôi. Oh yeah!

Trên đường đi tìm việc…

Mặc chiếc váy trắng quá đầu gối, tôi chạy tung tăng trên đường để đi tìm việc. Mọi người cứ vừa đi vừa ngoái đầu lại nhìn tôi xì xào bàn tán. Vì tôi đang vui mà. Cầm hồ sơ trên tay, tôi chợt nhìn thấy tiệm cà phê gần nhà đang tuyển nhân viên. Thật đúng lúc Tâm Như đây cần đang tìm việc. Tôi có cảm giác số tôi hôm nay rất tốt.

- Xin cho hỏi… có phải là tiệm đang cần nhân viên không? – Tôi ấp úng hỏi anh nhân viên đang đứng gần đó.

- Phải, cô muốn đăng kí sao? Đợi tôi đi gọi chủ tiệm. Cô đợi ở đây nha đừng đi đâu. – Anh ấy khẽ nhìn tôi và đáp lại.

- Dạ vâng. – Tôi trả lời.

Một lát sau chủ tiệm bước ra. Ông ấy tầm sáu mươi mấy tuổi. Ánh mắt ông sắc lẹm nhìn tôi chằm chằm từ đầu tới cuối khiến tôi nổi hết cả da gà.

- Cháu muốn xin việc ở đây phải không? Nhưng chỗ ta ở đây chỉ còn lại mỗi nhân viên pha chế là chưa có ai nhận. Cháu có muốn làm không? Cháu gái.– Ông nói.

- Dạ… dạ thôi… cháu… xin phép. Cháu cảm ơn. – Tôi quay đầu trở ra. Thật buồn khi không có việc cho tôi làm. Haizz…. Tôi có biết pha chế đâu cơ chứ?

Ra khỏi tiệm cà phê, tôi khẽ thở dài. Xin việc khó phết chứ đùa. Lúc đầu tôi cứ tưởng chỉ cần nộp đơn là xong. Ai ngờ… Hix… tôi đã suy nghĩ quá đơn giản rồi. Tôi còn phải tìm việc phù hợp với nghề của tôi nữa. Làm sao bây giờ? Tôi phải làm sao đây?

Bốp!

Tôi hình như vừa va cái đầu của mình vào đâu thì phải. Đau chết đi mất thôi! Khẽ nhăn mặt, trừng mắt ngước lên nhìn. Người con trai ấy đang nhìn tôi chằm chằm làm sống lưng tôi lạnh toát. Nhìn mặt anh ta lạnh như băng vậy. Anh ta có một khuôn mặt tuấn tú và kiêu hãnh. Đôi mắt đen tuyền, sống mũi cao, cơ thể cao to rắn chắc,…. Nói tóm lại từ trên xuống dưới tất cả đều tuyệt mĩ.

- Cô nhìn tôi đủ chưa? Giờ thì tránh ra! Tôi rất bận. – Anh lạnh lùng đẩy người cô sang một bên và đi thẳng.

- Này anh kia! – Bất chợt bị xô người khiến tôi không đứng vững suýt thì ngã. Tưởng nhìn tôi xinh đẹp với lại ngoan hiền nên bắt nạt hả? (Giờ nghĩ lại thấy có vẻ tôi nói hơi quá.) Tôi gọi anh ta lại.

- Sao? Muốn nói gì? Tôi cho cô 5 phút. – Anh quay người lại.

- Không cần tới 5 phút. Anh tưởng anh là ai mà ra vẻ ta đây hả? Đừng tưởng Tâm Như này tâm trạng đang tốt nên được nước lấn tới nhá. Đừng có mơ. – Tôi trừng mắt nhìn anh.

- Cô… Tôi đang thật sự rất bận. Để lúc khác nói chuyện, được chứ? Giờ thì tạm biệt. – Anh nói xong đi thẳng tới chiếc xe.

- Này anh. Anh nói như thật ý. Tưởng mọi chuyện giải quyết như vậy là xong à? – Tôi trừng mắt lên. Anh ta định lẩn tránh chứ gì? Đừng có mơ.

- Giờ cô muốn sao? Nói nhanh! – Anh tức giận quát lên. Có vẻ như tôi làm anh ta nổi giận rồi thì phải.

- Anh… phải bồi thường cho tôi. – Tôi nhìn anh ta ái ngại. Chính tôi cũng không biết vì sao lúc đó lại nói ra câu đó nữa.

- Bồi thường? Ha… ha…. Việc gì tôi phải bồi thường cho cô? Muốn bồi thường chứ gì? Trợ lí My… cho cô ta ít tiền. Giờ thì cút đi! Đừng có mà làm phiền tôi. – Anh kêu người trợ lí mà anh gọi là My cho tôi ít tiền.

Tôi ngạc nhiên trong vài giây. Anh ta dùng tiền để giải quyết ư? Gừ, tôi không phải là hạng người mê tiền. Thật là bực mình mà. Anh ta dám xúc phạm tôi sao? Anh quá coi thường Tâm Như này rồi.

Bốp! Bụp. Tiền rơi lả tả.

Anh trợn ngược mắt nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên. Tôi cũng không biết mình vừa mới làm gì nữa. Tôi như là một con người khác. Hix… Bực quá mất khôn mà. Số tôi khổ ghê.

- Giờ cô muốn sao? Tôi đã cho cô tiền rồi mà sao cô cứ phải bám lấy tôi hả? – Anh tức giận quát lên. Cũng đúng thôi. Do tôi sai mà. Mọi người xung quanh cứ nhìn chúng tôi chằm chằm, bán tán sôi nổi.

- Xin lỗi… tôi… tôi… không cố ý… Giờ… thì… anh mau đi đi. Chẳng… chẳng… phải anh nói… có việc bận cần đi trước sao? Tôi cũng vậy… Vậy… tạm biệt….- Chợt nhớ ra anh ta có việc bận, tôi ngập ngừng nói. Trông anh ta lúc này sợ quá. Tốt nhất là không nên dây dưa gì với hắn. Trong ba mươi sáu kế thì chuồn là thượng sách.

- Định đi đâu? Giờ tôi không cần phải đi nữa. Tôi thích giải quyết mọi chuyện với cô hơn. Cô nghĩ có đúng không hả? – Anh dùng lực nắm chặt lấy tay tôi. Trời ơi, Tâm Như ơi! Mày bị ngu rồi. Sao lại dây dưa với hắn cơ chứ? Hối hận quá!

- Tôi….- Tôi khẽ nuốt nước bọt, miệng câm như hến. Tốt nhất không nên nói gì cả. Đúng rồi, im lặng là vàng.

- Tôi nhịn cô nhiều lắm rồi đấy. Đừng để tôi nhìn thấy cái mặt của cô một lằn nào nữa. – Anh tiến gần vào mặt tôi thì thầm. Tôi chỉ còn biết gật đầu lia lịa mà thôi.

Thấy cái gật đầu như con lật đật của tôi. Anh buông cổ tay đã ửng đỏ lên vì đau của tôi ra, đi về phía chiếc xe. Mọi người cũng bắt đầu giải tán.

- Cứ như tôi muốn gặp anh lắm ý. Đừng để lần sau tôi gặp lại anh. Không thì anh chết chắc với tôi. – Tôi hét lên. Trời ơi bực quá đi! Tôi ước gì chưa từng được gặp anh ta.

Cách đó không xa, một bóng ma bay lơ lửng trên không nở một nụ cười ma mị. Tất cả chỉ mới là bắt đầu.
 

Blueberry

Gà cận
Nhóm Tác giả
Tham gia
29/3/14
Bài viết
577
Gạo
310,0
Chương 02: Gia sư.
Đã gần tuần trôi qua, tôi vẫn chưa kiếm được việc làm nào ưng ý cả. Hễ tôi cứ tìm được việc phù hợp thì lương lại quá ít. Mà tìm được mức lương phù hợp thì lại là nghề tay trái với lại đã tuyển hết. Sao cái số tôi khổ quá đi mất. Tôi lại bắt đầu thấy hổi hận vì việc không theo truyền thông gia đình tôi rồi đấy.

Vì mải tìm việc, tôi dạo này chẳng để ý đến việc sáng tác nữa. Hễ cứ động đến là lại đau đầu. Hiện giờ tôi lại còn đang bị tắt ý tưởng nữa. Tôi không biết nên phải làm gì. Ây da….

“Vì em đã thương anh, thương anh thật lâu
Và em muốn bên nhau ngày mãi sau
Dệt thêm những tiếng yêu,chỉ thế thôi có bấy nhiêu! Hãy ôm chặt lấy em!”-Tiếng nhạc chờ điện thoại của tôi chợt vang lên. Từ sau ngày hôm đó, tôi cứ đem hồ sơ đi nộp khắp nơi và kêu họ nếu nhận tôi thì hãy gọi lại. Tôi khẽ nhấc máy: “Alo….”

Đầu dây bên kia vọng lại: “Bạn là Tâm Như phải không? Tôi là My. Tôi có em gái mười ba tuổi hiện đang cần tìm gia sư môn văn. Bạn có thể chấp nhận làm gia sư cho em tôi được không? Về tiền bạn được nhận thì yên tâm, bạn sẽ được trả thích đáng nếu em tôi lên hạng trong tháng tới….”

Tôi không thể tin vào tai mình. Làm gia sư ư? Sao tôi không nghĩ ra sớm nhỉ? Trời đất, đúng là xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt mà.

- Tôi đồng ý. – Tôi vui vẻ nhận lời. Vậy là cuối cùng thì tôi cũng có việc làm rồi.

****

Hôm nay là thứ Hai. Tôi quyết định sẽ đi dạy gia sư vào ngày hôm nay. Bắt đầu một ngày mới bằng việc đi dạy thêm có khi khiến cho cả tuần trở nên tươi đẹp ý chứ.

Số nhà 18, đường Trần Hưng Đạo… Đây rồi!

Theo tờ giấy ghi địa chỉ, cuối cùng tôi cũng tìm ra. Tôi phải công nhận một điều là cô bạn tên My này chỉ đường đúng thật. Tôi đã nhìn thấy một ngôi nhà.

Phải công nhận một điều là ngôi nhà này… rất đẹp. Một chiếc cổng sắt cao được chạm trổ tinh xảo. Hai cái khóa hình đầu lân nằm ngay chính giữa khiến tôi giật mình kinh hãi. Nhìn ngôi nhà này… tôi có cảm giác rất quen thuộc. Rõ ràng đây là lần đầu tôi tới đây mà. Không thể nào, làm gì có chuyện đó. Tôi lại nằm mơ giữa ban ngày rồi. Chắc chủ nhân ngôi nhà này phải giàu nứt đổ đầu vách thì mới có thể có được căn nhà to và rộng như thế này. Tôi hồi hộp nhìn chiếc chuông bấm cửa và nhấn nút.

- Ai thế? – Một giọng nói vang lên.

- Tôi… tôi là gia sư dạy môn Văn cho em Ngọc.

- À! Cô vào đi!

Két!

Chợt cánh cổng mở ra. Tôi ngạc nhiên nhìn rồi bước vào bên trong.

Rầm!

Cánh cổng đóng lại. Ực, tôi có cảm giác không tốt về chuyện này. Đi dọc theo con đường đá, tôi bước tới phòng khách. Ở đó đã một người phụ nữ trung niên đã đứng đợi tôi từ lúc nào.

- Chào cô! Tôi là quản gia ở đây. Cô cứ gọi tôi là quản gia Kim. Mời cô vào. Chủ tịch Hàn cùng phu nhân đang đợi cô ở bên trong.

Tôi khẽ gật đầu rồi đi vào trong. Hai người họ đều nhìn tôi chằm chằm từ lúc tôi đến và đặt mông ngồi xuống.

- Cô là Tâm Như? – Người đàn ông trước mặt tôi khẽ hỏi.

- Dạ phải… - Tôi ấp úng.

- Cứ gọi tôi là chủ tịch. Đây là phu nhân của tôi. – Chủ tịch khẽ đưa tay về phía người phụ nữ đang ngồi cạnh. Trông bà ấy tầm tuổi mẹ tôi.

- Dạ vâng, thưa chủ tịch.

- Đúng là một người có học thức có khác. Trả lời rất được. – Phu nhân khẽ cười rồi nhìn tôi.

- Phu nhân quá lời rồi….

- Từ giờ cô sẽ là gia sư của Ngọc – con gái tôi. Hi vọng cô có thể giúp nó lên hạng trong tháng tới.

- Dạ vâng. Tôi sẽ cố gắng hết sức. – Tôi khẽ cười.

- Vậy xin phép….- Tôi đứng dậy và đi về phòng của Ngọc theo sự hướng dẫn của quản gia Kim.

- Không biết con bé có chịu nổi quá 5 ngày không nữa. – Phu nhân thở dài.

***

Mở cửa phòng. Ngọc đã ngồi đợi sẵn từ lúc nào. Khẽ mỉm cười nhìn con bé, trông nó mới dễ thương làm sao. Ngọc mặc một chiếc váy xòe màu hồng nhạt, trên đầu kẹp một chiếc nơ xinh xắn. Trông nó xinh y như một nàng công chúa vậy.

- Chị vào đi! – Ngọc khẽ gọi. Trên môi vẫn không quên nở một nụ cười rồi nhìn tôi chằm chằm.

Tôi mỉm cười nhìn cô bé rồi bước vào.

Ào!

Tôi đơ người. Ngọc nhìn tôi cười khúc khích. Cả người tôi ướt như chuột lột.

- Em làm cái gì vậy? – Tôi trừng mắt nhìn nó.

- Em chẳng làm gì cả chị ạ. Chị đừng vu oan cho em. Em không biết gì hết. Em rất muốn được học chung với chị. Nhưng chị bị như thế này sao mà học được? Thôi để khi khác chị nhé. – Ngọc nhìn tôi cười híp mắt.

- Em…. – Tôi cứng họng nhìn nó. Muốn trốn đây mà. Tôi bắt đầu muốn rút lại những lời khen vừa rồi dành cho nó.

- Chị mau về đi! Cẩn thận bị cảm lạnh đấy. – Ngọc vừa nói vừa cười nhìn tôi. Nó muốn trêu tức tôi đây mà.

- Khỏi cần. Chị chỉ sợ làm bẩn phòng em thôi. Mà có người giúp việc rồi thì chẳng sao đâu em nhỉ? Ngọc lấy giấy bút ra mau lên! Chúng ta bắt đầu vào bài. – Tôi xông vào rồi ngồi xuống trong bộ quần áo đã ướt nhẹp vì nước.

Ngọc nhìn tôi đơ người một lúc. Có lẽ nó sẽ không ngờ là tôi lại làm vậy. Khẽ nhếch môi lên cười, con bé nhìn chằm chằm vào quyển sách Ngữ Văn.

- Chị Tâm Như… em bắt đầu thích chị rồi đấy! Từ giờ về sau sẽ còn nhiều trò vui lắm đấy chị ạ. – Ngọc cười híp mắt. Úi dời, làm bộ ngoan hiền với tôi nữa. Đã làm cả người tôi như vậy rồi. Được! Xem tôi trị em thế nào.

- Chị rất kì vọng đấy. Cố lên! – Tôi khẽ cười. Chọc tức tôi à. Chị đây không để em đạt được mục đích đâu.

Nó lườm tôi một cái rõ sắc. Tôi khẽ lấy tay che miệng lại lấy giọng. Hôm đầu tiên tôi làm gia sư đã trải qua như thế.
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên