Hận Thù - Cập nhật - Phong Tử

Phong Tử

Gà con
Nhóm Tác giả
Gạo
44
3047124226_1093916548_574_574-jpg.6335
Tên tác phẩm: Hận thù
Tác giả: Phong Tử
Thể loại: ngôn tình hiện đại
Tình trạng: đang sáng tác

Tóm tắt nội dung:
Ba mẹ bị người khác âm mưu mà chết, lại còn bị gán với tội danh ăn cắp ý tưởng, một gia đình chỉ trong một ngày mà tan nát. Cô muốn đòi lại sự trong sạch cho họ nhưng quyền lực và tiền bạc đã che mất sự thật. Vậy nên nếu pháp luật đã không thể làm gì thì cô sẽ trả thù theo cách của cô. Lấy thân phận hacker Snake mà thực hiện từng bước theo kế hoạch.
Ngay lúc cô kiệt sức thì anh lại xuất hiện, anh quan tâm, gần gũi, chia sẻ mọi chuyện với cô. Tưởng chừng như tìm lại được chút hơi ấm từ tình yêu thì cô lại phát hiện ra những gì anh làm đều có mục đích.
Cô rất muốn không tin nhưng làm sao đây khi anh mời cô về thẩm vấn thì cô biết tình yêu của anh và cô đã chấm dứt. Vậy nên cô chọn rời đi tiếp tục kế hoạch và quên đi anh.
Liệu đây là lựa chọn mà cô muốn? Liệu anh và cô có thể quay lại hay không? Chỉ đành phó mặc cho số mệnh.
 
Chỉnh sửa lần cuối:
8.jpg
Chương 1: Mở đầu

Diệp Tử Tinh đang ở thư viện chỉnh lí tất cả các chương trình trên máy tính thì điện thoại reo lên. Là bạn cùng phòng Mạn Mạn gọi cho cô, vừa bắt máy thì một giọng nói mang đầy tính uy hiếp truyền tới: “Tử Tinh, tớ cho cậu mười phút phải hiện diện tại phòng kí túc. NGAY VÀ LẬP TỨC.”

Tít... Tít... Tít…

Cô còn chưa kịp định thần mà đã cúp máy. Theo kinh nghiệm thì việc “điều động” của Mạn Mạn chắc chắn là đã xảy ra chuyện không tốt rồi. Vậy nên tránh để “chết không toàn thây”, cô dành bỏ dỡ mấy cái chương trình này thôi.

Diệp Tử Tinh cô đang theo học ngành công nghệ thông tin ở đại học T. Ngoài ra còn ở chung phòng với ba đứa là Mạn Mạn, Lục Quyên và Lăng Lăng. Mấy chương trình cô viết là để phục vụ cho việc kiếm tiền. Sở dĩ một sinh viên năm ba như cô lại phải cực khổ làm việc chính là do ông bố phúc hậu của cô đã cắt mất luôn khoảng tiền phí sinh hoạt phí. Ông ấy đã lấy một lí do không thể nào không hợp lí hơn đó là: “Đã năm ba rồi nên tự lập thì hơn”. Thế là ngoài tiền học phí thì tất cả khoản tiền còn lại cô đành tự lực cánh sinh thôi.

Về tới kí túc xá, đứng trước cửa phòng mà cô chần chừ không dám vô. Rất đơn giản là vì lão đại phòng cô – Lục Quyên, kẻ đang la khóc tới đứng bên ngoài như cô còn nghe thấy. Lão đại dũng mãnh mà khóc thì chắc chắn là liên quan tới Tô Nhĩ Phong. Tô Nhĩ Phong là người mà Lục Quyên đã thích đơn phương từ năm nhất đại học tới bây giờ.

Mở cửa phòng thì đã thấy Mạn Mạn cùng Lăng Lăng đang an ủi Lục Quyên. Thấy cô về, Mạn Mạn đã chạy tới. Diệp Tử Tinh dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Mạn Mạn thì Mạn Mạn nói nhỏ vào tai cô.

Mạn Mạn: “Lão đại hôm nay đã viết thư tỏ tình với tên Nhĩ Phong”.

Tử Tinh: “Không lẽ hắn đồng ý nên lão đại mừng quá khóc tới giờ chứ?”.

Nhìn vẻ mặt đột nhiên hung dữ của Mạn Mạn thì có vẻ tên Nhĩ Phong đó ngoài từ chối thì chắc đã làm việc xấu gì đó với lão đại rồi.

Mạn Mạn: “Hắn hẹn lão đại ra rồi từ chối, sau đó thì trên diễn đàn có đoạn clip cảnh từ chối đó. Người đăng còn quá đáng hơn là ghi chủ đề topic là “Nữ sinh khoa công nghệ không biết lượng sức làm kẻ thứ ba của hot boy khoa mĩ thuật”. Cậu thấy có tức không?”.

Nghe xong Diệp Tử Tinh đi về phía Lục Quyên: “Cậu khóc như thế còn ra thể thống gì nữa. Chị đây trả thù cho cậu, cho nên nín khóc đi.”. Nói xong Diệp Tử Tinh quay về phía Mạn Mạn: “Cậu lấy máy tính của tớ đem lại đây. Lục Quyên yên tâm đi, tớ thề là sẽ cho hắn một đòn đáp trả đẹp mắt.”
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Ôi, có truyện liên quan đến hacker này. Mình rất thích xem về thể loài này. Mình hóng chương tiếp theo của bạn.:x

Bạn ơi, trước dấu hỏi chấm (?) không có khoảng trắng nhé. Cậu thấy có tức không ?” => Cậu thấy có tức không?”
Hì hì, chúng ta chỉ có dấu ba chấm thôi không có dấu bốn chấm bạn nhé, và sau dấu ab chấm có khoảng cách bạn nhé. Tít….Tít....Tít…. => Tít… Tít... Tít…
 
84832.jpg
Chương 2: Đòn đáp trả

Diệp Tử Tinh cầm chiếc máy tính xách tay của Mạn Mạn vừa đưa tới rồi ngồi xuống giường của mình. Mạn Mạn cùng Lăng Lăng lại vây quanh bên cô, ngay cả Lục Quyên cũng ngừng khóc ngó sang màn hình máy tính. Mạn Mạn thật ra rất tò mò, không biết là con bé lợi hại sẽ chỉnh tên kia như thế nào.

Diệp Tử Tinh thấy vẻ mặt tò mò của ba tên kia, mỉm cười nói: "Tên Nhĩ Phong gì không phải thích đăng clip sao, mình giúp hắn đăng thêm mấy cái nữa vậy."

Mạn Mạn và Lăng Lăng nghe xong cười bí hiểm. Diệp Tử Tinh lấy lại vẻ mặt nghiêm túc, cô bắt đầu múa bàn tay của mình lên bàn phím, cùng lúc đó Diệp Tử Tinh rút ra một cái USB màu đen trong túi xách của mình.

Việc trước tiên Diệp Tử Tinh phải làm là tra ra địa chỉ IP[1] của tên này. Cắm USB vào máy tính, Diệp Tử Tinh sử dùng chương trình của Geobytes để tra ra IP của Nhĩ Phong. Sau một loạt động tác cuối cùng cô cũng dễ dàng tra ra IP của tên này.

[1] IP là viết tắt của từ tiếng Anh: Internet Protocol - giao thức Internet.

Sau đó, Diệp Tử Tinh lại nhấp chuột vào một phần mềm lưu trữ trong USB. Phần mềm này là sản phẩm tự tay Diệp Tử Tinh làm ra. Đây là tác phẩm đầu tay Diệp Tử Tinh, cũng là tác phẩm mà cô tự hào nhất.

Phần mềm này do Diệp Tử Tinh viết ra để xâm nhập vào bất kì máy tính nào, đương nhiên máy tính mà cô xâm nhập luôn Online. Điểm khác biệt của nó với các phần mềm hack máy tính khác là nó có thể xâm nhập nhanh hơn, phá pass, lại không thể bị cưỡng chế tắt máy. Nói chung, khi đối phương bị xâm nhập thì chỉ có thể một là đơ mắt ra nhìn, hai là thực hiện chống xâm nhập, đương nhiên việc này cũng chỉ có cao thủ của cao thủ mới làm được.

Diệp Tử Tinh múa đôi tay của mình trên bàn phím, thực hiện một loạt chỉ thị hiển thị trên màn hình máy tính. Sau đó, trên màn hình hiện lên một khung hiển thị, Diệp Tử Tinh điền IP vào khung rồi kích chuột vào nút lệnh Attack. Màn hình nhấp nháy một cái rồi hiển thị khung hiển thị khác. Trong khung hiện thị đó chính là một màn hình khác, cùng lúc đó Diệp Tử Tinh nhếch khóe miệng lên, việc xâm nhập đã thành công.

Lúc này, Mạn Mạn, Lăng Lăng, Lục Quyên chuyên chú nhìn vào màn hình, trên mặt hiện lên vẻ chiêm ngưỡng, cũng không dám mở miệng khen ngợi mà làm mất tập trung của Tử Tinh. Thấy đột nhiên có nhấp nháy một hồi rồi hiện ra khung khác, Lăng Lăng lên tiếng hỏi: "Nè Tiểu Tinh, được rồi à?".

Diệp Tử Tinh vẫn nhìn vào màn hình, nhàn nhạt đáp: "Ừ, giờ xử lí tên này thôi."
Mạn Mạn vừa hưng phấn vừa nói: "Tử Tinh, tốt nhất cậu làm cho phần cứng, phần mềm gì tanh bành hết luôn cho tớ. Lần này phải chỉnh cho hắn chết luôn mới được."
Nhìn Mạn Mạn đang lên cơn 'hưng phấn quá độ', Lục Quyên liền nói: "Cậu bình tĩnh cái đi, để cho cậu ấy làm 'việc chính sự'."

Cùng lúc này, ở phía bên kí túc xá nam, phòng của Tô Nhĩ Phong, Nhĩ Phong đang đau đầu đây. Máy tính của hắn đang bình thường thì đột nhiên nhấp nháy. Sau đó màn hình tối đen lại, rồi lại hiển thị rất nhiều chữ số màu đỏ. Những con số đó di chuyển vòng quanh sau đó ghép lại thành một hình chữ S lớn nổi bật trên nền đen. Nhìn biểu tượng này, Nhĩ Phong cũng phải chảy mồ hôi lạnh. Nhĩ Phong thật muốn xem lại vận khí của mình, hắn 'được' hacker nổi tiếng 'ghé thăm'. Bạn cùng phòng thấy vẻ mặt của Nhĩ Phong thì tò mò lại xem. Ngay khi nhìn thấy biểu tượng ấy, bạn cùng phòng của hắn cũng chỉ biết vỗ vai mà lắc đầu.

Đây cũng chính là cái cao ngạo của hacker Snake, đó chính là cho biết đối phương là mình đang xâm nhập máy tính của họ. Ngoài việc mở to mắc nhìn thì Nhĩ Phong không còn biết làm gì.

Trở về phòng của bọn Tử Tinh, cô không nói lời nào, di chuột nhấp vào My Computer. Lục lội một hồi thì Diệp Tử Tinh tìm ra được một file ẩn, nhấp chuột vào thì thấy rất nhiều tập tin con. Không rảnh để đọc hết, Diệp Tử Tinh bấm bừa một cái. Tập tin đó mở ra, Diệp Tử Tinh kéo lên xuống quan sát, chỉ toàn chứa AV[2]. Thế là bạn Diệp 'tiện tay' xóa hết đống clip đó đi.

[2] Adult video

Trở lại file gốc, Diệp Tử Tinh bị thu hút bởi một file tên là 'xxx'. Nhấp chuột vào thử, thì thấy cũng chỉ toàn chứa AV nhưng khác ở chỗ là nhân vật chính của mấy clip này chính là tên Tô Nhĩ Phong. Thậm chí nhân vật chính còn lại thì mỗi clip mỗi khác, lại có lúc là nữ có lúc là nam. Một cảm giác buồn nôn ập đến Diệp Tử Tinh, thì ra hắn chơi cả nam lẫn nữ. Mạn Mạn thì không kiềm chế nói: "Tên này biến thái thật! XXX mà còn quay cả clip lại nữa. Tởm quá đi!".

Lăng Lăng lại thêm vào một câu: "Thì ra hình tượng lãng tử cũng chỉ là bề ngoài. May cho Lão đại quá đi, xém chút bị tên cầm thú này lừa gạt."

Thiệt ra Diệp Tử Tinh không cổ hủ về vấn đề giới tính nhưng ai biểu Tô Nhĩ Phong quá ngạo mạn làm gì. Cũng chỉ tại hắn, cái miệng hại cái thân. Thế là bạn nhỏ Diệp lại 'tiện tay' lưu lại dống đó về máy mình. 'Rửa sạch' máy tính của hắn xong, tiện thể phá banh phần cứng của máy hắn, Diệp Tử Tinh trước khi cáo biệt lại chút quà là máy con vi-rút 'nho nhỏ'. Tội nghiệp cho bạn trẻ Tô Nhĩ Phong không may chọc vào tổ kiến lửa.

Sau khi hành hạ xong máy hắn, Diệp Tử Tinh tạo một ID nặc danh vào diễn đàn trường, cô tạo một topic với tiêu đồ "Đằng sau vẻ ngoài hào hoa, lãng tử của Tô Nhĩ Phong", sau đó cô quăng đống clip đó vào topic. Hắn muốn đăng clip chứ gì, Diệp Tử Tinh cô cho hắn biết thế nào là đăng clip.

Lăng Lăng vẻ mặt có chút lo lắng hỏi Tử Tinh: "Liệu có bị phát hiện không?"

Diệp Tử Tinh không thay đổi sắc mặt đáp lại: "Cho dù có bản lĩnh thì cũng không có vật chứng để tra ra tớ đứng đằng sau."

Diệp Tử Tinh gập máy tính lại, coi như là xong việc. Cô đang chờ để ngày mai còn thấy Tô Nhĩ Phong hắn còn dám ngạo mạn nữa không. Dám chọc vào bạn cô, việc này còn chưa xong với cô đâu.
 
Chỉnh sửa lần cuối:
84804.jpg
Chương 3: Chạm mặt
Xử lí xong Tô Nhĩ Phong, Diệp Tử Tinh mới để ý tới cái bụng đói của mình. Diệp Tử Tinh quay qua nhìn chằm chằm Lục Quyên, vẻ mặt bình thản nói: "Quyên Tử à, tớ đói."

Mạn Mạn thấy Tử Tinh than đói thì cũng hùa theo cô: "Tớ nữa, da bụng sắp dính vào lưng luôn rồi này."

Lăng Lăng cũng đồng tình gật đầu mấy cái. Nhìn mấy cái mặt như đòi nợ của đám bạn, Lục Quyên biết hôm nay cũng phải cháy túi với tụi này, lưu manh nói: "Thôi được rồi, hôm nay đại gia rất vui cho nên sẽ 'bao' mấy cưng."

Mạn Mạn gõ lên đầu Lục Quyên một cái cốc vào đầu: "Đại gia cái đầu cậu. Mau mau rút tiền cho bổn cô nương còn đi ăn."

Lục Quyên không chịu yếu thế vừa ôm chỗ bị cốc xoa xoa vừa rống: "Nè ai cho cậu ăn hồi nào, tớ nói là đãi Tiểu Tinh ăn nha."

Hai người chí chóe một hồi rồi bị Diệp Tử Tinh cùng Lăng Lăng lôi ra khỏi ký túc xá. vâng, chính xác theo nghĩa đen là lội, Diệp Tử Tinh thì nắm cổ áo Mạn Mạn còn Lăng Lăng nắm người còn lại. Chờ hai người này cãi nhau xong chắc là đói chết luôn rồi. Lục Quyên với Mạn Mạn thấy mặt của Diệp Tữ Tinh đen lại thì rất ngoan ngoãn để bị lôi đi.

Lục Quyên 'chủ thầu' nên cả đám quyết định đi ăn ở hàng phố ở sau trường. Trường đại học T thu hút một lượng lớn sinh viên không chỉ nhờ danh tiếng mà con nhờ hàng phố ẩm thực đằng sau trường. Những quán ăn ở hàng phố vừa ngon, bổ, rẻ vừa túi tiền sinh viên nên tối nào cũng sẽ thấy mấy tụm sinh viên tụ tập ở đây. Bọn Tử Tinh ăn tới nổi bụng căng cả ra mới chịu về lại kí túc xá.

Người ta hay nói 'căng da bụng chùng da mắt', câu này cũng được ứng dụng lên người bọn Diệp Tử Tinh. Cho nên sau khi về phòng ở kí túc thì bọn Tử Tinh mạnh ai người nấy ngủ.

Quay ngược lại thời gian mà lúc bọn Diệp Tử Tinh đang ăn ở ngoài trường, cùng lúc đó trên diễn đàn trường náo loạn cả lên. Topic mà Tử Tinh đăng lên chỉ trong mấy phút mà đã thu hút hàng ngàn lượt xem, trở thành chủ đề hot của ngày.

Tô Nhĩ Phong không biết được chuyện này bởi vì hắn lúc đó còn đang ôm máy tính đem đi sửa. Tới lúc hắn quay trở lại phòng thì cũng là do bạn cùng phòng báo cho hắn biết. Sau đó do topic liên quan tới vấn đề nhạy cảm nên bị ban quản lí cưỡng chế tháo xuống.
Trong lúc cả bọn Tử Tinh say giấc nồng thì tên Nhĩ Phong đang tức ói máu. Hắn thề phải tìm cho ra tên đầu sỏ của chuyện này.

Sáng hôm sau, Diệp Tử Tinh tỉnh dậy sớm nhất. Hôm nay có hai tiết trên lớp. Vệ sinh cá nhân xong, Diệp Tử Tinh gọi cả bọn Mạn Mạn dậy.

Cả đám xuống dưới căn tin ăn sáng, không ngờ mới sáng tinh mơ đã gặp phải một người. Mạn Mạn nhiều chuyện, ghé vô tai Lăng Lăng thì thầm: "Trương Gia Vĩ từ sáng sớm đã đứng dưới kí túc xá 'ôm cây đợi thỏ', chuyện này hơi bị hot à nha."

Trương Gia Vĩ là đàn anh khoa của các cô, ngoài ra còn là chủ tịch hội học sinh kim luôn ban quản trị diễn đàn trường. Vừa đẹp trai vừa học giỏi, khỏi phải nói là hoàng tử trong mộng của biết bao cô gái. Nhưng có một người hoàn toàn miễn dịch với soái ca, đó chính là bạn nhỏ Diệp Tử Tinh của chúng ta.

Lăng Lăng cũng tò mò, quay qua hỏi Mạn Mạn: "Không biết chờ ai nữa ha?".Hai người đồng loạt ngó về đằng sau nhìn Diệp Tử Tinh đang nghịch điện thoại.

Lăng Lăng: "Chắc không phải đâu."

Trương Gia Vĩ: "Cái gì mà không phải?". Mạn Mạn cùng Lăng Lăng giật cả mình, không biết từ bao giờ thì Trương Gia Vĩ đã đứng trước bọn họ.

Mạn Mạn: "Trương học trưởng, chào buổi sáng.". Lăng Lăng ánh mắt khinh bỉ nhìn Mạn Mạn, cô nàng này còn thiếu mỗi cái đuôi để ngoe nguẩy.

Trương Gia Vĩ mỉm cười nói: "Ừm, chào buổi sáng. Diệp Tử Tinh phòng các em đâu rồi?"

Mạn Mạn chưa kịp lên tiếng thì Diệp Tử Tinh đã trả lời: "Tìm em có chuyện gì?"

Trương Gia Vĩ nói với bọn Mạn Mạn: "Anh có chuyện nói riêng với Tử Tinh."

Bọn Mạn Mạn hiểu ý rời đi nhưng còn ráng cố gắng để lại ánh mắt 'chút nữa phải khai báo' cho Diệp Tử Tinh, ai ngờ cô lại lơ luôn ánh mắt của bọn họ. Thấy mình bị lơ, Lục Quyên oán thán: "Có sắc quên bạn." - vừa nói vừa làm mặt quỷ với Tử Tinh.

Thấy bọn Mạn Mạn đã đi xa, Trương Gia Vĩ đi thẳng luôn vào vấn đề: "Chuyện hôm qua là em làm phải không?"

Diệp Tử Tinh giả lơ nói: "Chuyện em làm hôm qua là chuyện gì nhỉ? Anh nhắc em một chút đi. Dạo này đầu óc em rất dễ quên nha."

Biết đứa nhóc này khó mà chịu khai ra, Trương Gia Vĩ thở dài nói: "Em đó, làm chuyện gì cũng không suy nghĩ cho kĩ, để ban giám hiệu biết được là toi."

Diệp Tử Tinh vẫn trơ vẻ mặt ra đáp: "Chẳng phải có anh hiểm trợ rồi sao."

Trương Gia Vĩ bó tay với con bé này luôn, ức chế cốc cho Diệp Tử Tinh mấy cái. Diệp Tử Tinh đau, ôm đầu la lên: "Uida... em biết rồi, không có lần sau... đừng có cốc nữa."

Trương Gia Vĩ nghe vậy mới buông tay: "Biết rồi thì tốt. Đi ăn sáng đi còn đi học.'

Diệp Tử Tinh chào theo kiểu quân đội: "Yes,sir.". Sau đó co chân chạy biến, Trương Gia Vĩ lắc đầu than: "Cái con bé này."

Sở dĩ mà Diệp Tử Tinh lộ ra bộ mặt trẻ con trước Trương Gia Vĩ là bởi vì anh và cô cùng sống chung với nhau từ nhỏ. Khi Diệp Tử Tinh còn nhỏ thì ba mẹ cô đã bận rộn không có thời gian trong cô nên từ khi cô một tuổi đã thẩy cô về nhà ngoại ở. Nhà của Trương Gia Vĩ kế nên nhà ngoại của Diệp Tử Tinh, thấy Tử Tinh còn nhỏ mà phải sống thiếu cha mẹ bên cạnh nên mẹ Trương hay rủ Tử Tinh qua nhà chơi. Từ đó Trương Gia Vĩ như anh trai cô, chuyện gì cũng sẽ bao che cho cô. Tình trạng này kéo dài cho tới tận đây, hễ Diệp Tử Tinh gây ra chuyện gì thì Trương Gia Vĩ có nhiệm vụ 'dọn dẹp' tàn cuộc cho cô. Phải nói Trương Gia Vĩ đã quá nuông chiều đứa em này rồi.

Sau khi ăn sáng chính là giờ lên lớp, bốn cô nàng vừa lên tầng lầu đã nghe tiếng la hét của một người. Người này không ai khác chính là bạn Tô Nhĩ Phong. Cả tối hôm qua hắn suy nghĩ người gần đây mà hắn 'chơi' chính là cô gái họ Lục kia. Không ngoài khả năng chính là cô ta thuê người hãm hại hắn, lại chính là không ngờ cô ta lại mời được hacker nổi tiếng Snake để trả thù mình. Một bụng tức giận, liền ngay sáng nay điều tra ra được Lục Quyên có tiết liền đến trước cửa lớp cô la hét.

Lăng Lăng thấy vậy liền chán ghét nói: "Đúng là không biết xấu hổ mà, không ngờ da mặt hắn dày như vậy."

Diệp Tử Tinh nở nụ cười khinh miệt nhìn Tô Nhĩ Phong đằng xa đang nháo loạn cả lên. Người các lớp khác cũng nhiều chuyện vây quanh thành một đoàn.

Mạn Mạn để ý thấy Diệp Tử Tinh có vẻ vui thì hỏi: "Làm gì vui dữ vậy."

Diệp Tử Tinh vẫn giữ nụ cười nói: "Vốn định là mấy ngày nữa kiếm hắn ta tính sổ tiếp mà không ngờ hắn đã tự tìm đến."

Mạn Mạn: "Cho nên..."

Diệp Tử Tinh: "Xử cho hắn nhừ tử."

Lăng Lăng đứng kế bên lắc đầu, đúng là không nên chọc trúng người này nha.
 
Chỉnh sửa lần cuối:
"Xử cho nhừ tử". b-):))Nhừ quá thành cháo thì toi=)). Cố lên nha em. Viết dài dài thêm đi em, một chương mà di lên di xuống chuột đã hết rồi.
 
Một câu chuyện thật mới lạ với người ít đọc thể loại này như mình, mình sẽ hóng truyện của bạn cố lên nhá!
Tuy nhiên, Phong Tử ơi truyện của bạn còn một vài sai sót cần chỉnh lại một chút nhé, như thế câu chuyện sẽ hoàn chỉnh hơn nhiều, mình chỉ ra một số chỗ sai của bạn nè:
1. Thế là ngoài tiền học phí thì tất cả khoảng tiền còn lại cô đành tự lực khánh sinh thôi. => khoảng thành khoản nhé, khánh thì cánh mới đúng nhé bạn!;)
2. Rất đơn giản vì lão đại phòng cô - Lục Quyên đang la khóc tới đứng bên ngoài như cô còn nghe thấy. => Chỗ này mình nghĩ bạn nên thêm chữ 'kẻ' vào, như vậy thì đầy đủ chủ ngữ vị ngữ hơn.;)
3. Cô dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Mạn Mạn thì cô nói nhỏ với cô. => Hu hu hu chỗ này mình đọc bị liệu ạ!:((
4. Vệ sinh cá nhân xon, Diệp Tử Tinh gọi cả bọn Mạn Mạn dậy. => Xong nhé bạn! :-*
P/s: Đây là góp ý của mình mong bạn nhìn qua một chút nhé!:D;;)
 
Bên trên